Thám Tử Hội Học Sinh Kirika

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

(Đang ra)

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

Yoo Ryeo Han

Nhưng dù vậy, vẫn đáng để thử coi đây là cuộc sống mới của mình.

9 8

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

54 1383

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

385 1568

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

607 25624

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

76 71

Tập 03 - Chương 05

Chương 05

5

Cứ ngỡ là một kỳ nghỉ hè chẳng giống nghỉ hè chút nào vì người quen ai nấy đều ở lì trong trường, nhưng hỏi kỹ ra mới biết mọi người cũng về thăm nhà khá nhiều. Hội trưởng từ dạo đó cũng vài lần lấy cớ đi tu luyện để về quê, rồi lại mang thương tích đầy mình quay lại, chị em nhà Kanbayashi thì cuối tuần nào cũng về với bố mẹ. Thậm chí khi tháng Tám trôi về những ngày cuối, chị Misono còn tuyên bố sẽ đi du lịch Áo.

"Năm nào cũng vậy, cứ tầm này là cả nhà chị lại về quê ngoại chơi."

Nghe nói mẹ chị ấy sinh ra ở Salzburg.

"Thành phố đẹp lắm đấy. Chị cũng muốn cho Hikage-san xem thử... Chị đã quyết định là sẽ tổ chức đám cưới ở Salzburg rồi!"

"Vậy ạ. Thế thì, chẳng biết là bao nhiêu năm nữa, nhưng nếu đến lúc đó chị vẫn chưa quên thì nhớ gửi thiệp mời cho em nhé."

"Không phải ý đó đâu Hikage-san!"

Chị ấy túm lấy vai tôi lắc lấy lắc để.

Khi chị Misono đi rồi, không khí trong phòng Hội học sinh, nói sao nhỉ, trở nên khô khốc hẳn. Hội trưởng thì nếu không đi vắng cũng ngủ trưa, hễ mở miệng là lại chọc ngoáy tôi, Kirika thì ru rú trong phòng kế toán, chẳng có ai để trò chuyện tầm phào cả. Tôi thấm thía nhận ra rằng, dù nói gì đi nữa, chị Misono vẫn là người dễ chịu nhất trong ban điều hành Tổng vụ.

Tôi buột miệng tra cứu về Salzburg trên mạng. Quả nhiên, đó là một thành phố xinh đẹp với những kiến trúc cận đại còn nguyên vẹn. Đã thế nhiệt độ cao nhất vào mùa hè cũng chỉ khoảng 25 độ C, nghe có vẻ dễ chịu thật.

Thích thật đấy, đi tránh nóng ở Châu Âu cơ à...

"Rốt cuộc là Hikage không định về nhà trong kỳ nghỉ hè sao?"

Ngày thứ hai vắng bóng chị Misono, Hội trưởng hỏi tôi như vậy.

"Hình như chị nghe nói từ lúc nhập học đến giờ cậu chưa về nhà lần nào."

"Vâng, thì... cũng coi như là em bỏ trốn đến đây mà."

Dù là học sinh nội trú nhưng không có nghĩa là phải ở lì trong ký túc xá quanh năm suốt tháng. Những đứa nhà gần thì cuối tuần nào cũng về. Học sinh kỳ lạ đến mức không về nhà lấy một ngày nào, theo tôi biết thì chỉ có mỗi mình tôi.

"Đến Kirika còn về thăm nhà một lần, thế mà cậu đúng là đứa con bất hiếu hạng nặng đấy."

Hội trưởng cười, lúc này Kirika hiếm hoi lắm mới chịu chui ra khỏi phòng kế toán để chơi với con thỏ ở ghế sofa, lầm bầm nói:

"Tớ có về quê đâu."

"Sau buổi họp toàn thể học sinh em chẳng về còn gì."

"Cái đó là... về gặp Mama một chút thôi. Không tính là về quê."

“Cậu lôi cái lý sự cùn đó ra chỉ để được ở bên cạnh Hikage thôi chứ gì?”

“Không phải lý sự cùn, mà cũng chẳng liên quan gì đến Hikage cả!”

Tôi cũng thấy đó là lý sự cùn. Vụ bố của nhỏ là một nhân vật mà người ta không muốn dây dưa vào thì tôi đã thấm thía từ hồi đại hội toàn trường rồi, nhưng còn mẹ nhỏ là người thế nào nhỉ? Quan hệ giữa họ có vẻ không tệ, nhỏ cũng có vẻ tôn trọng bà ấy, tôi cũng muốn nghe thêm từ chính miệng Kirika, nhưng cảm giác chủ đề gia đình như bãi mìn chôn khắp nơi nên tôi chẳng dám hỏi.

“Với lại, mẹ cũng đâu có ở nhà Hijiribashi”

Tôi rụt cổ lại, cố để không bị phát hiện. Mẹ không ở nhà chính sao? Chết dở, hình như tôi vừa đạp trúng điểm kích hoạt một câu chuyện nghiêm trọng nào đó rồi.

Nhưng Kirika không nói sâu hơn nữa. Nhỏ chỉ phồng má và bồi thêm một câu:

“Làm đứa con bất hiếu cũng được, chả sao cả. Chẳng có lý do gì bắt buộc phải hiếu thảo hết”

“Chị đâu có bảo mấy đứa phải hiếu thảo”

Hội trưởng nhún vai với điệu bộ như đang diễn kịch.

“Kirika và Hikage đúng là giống nhau thật, cả hai đứa làm con bất hiếu đều nửa vời quá. Chỉ mới bỏ nhà đi thôi chứ gì. Phải nhìn gương chị đây mà bất hiếu cho triệt để vào chứ”

Quả thực, cái sự bất hiếu của Tennouji Kotetsu thì đến Kirika cũng không có cửa so bì. Sau khi đấm sấp mặt ông bố là chủ võ đường trong một trận tay đôi, chị ta đã ra ủy ban phường làm đơn đổi tên luôn vì thấy cái tên bố đặt cho không dễ thương tí nào.

Còn tôi, cùng lắm chỉ là dỗi hờn rồi chọn vào trường nội trú. Nghĩ kỹ lại thì có khi còn chẳng được tính là bất hiếu ấy chứ.

“Hiểu rồi. Vậy em sẽ noi gương Kotetsu làm cho ông già phá sản”

“Vẫn còn non lắm cưng”

“Thế thì làm ông già thân bại danh liệt”

“Mạnh đô hơn nữa!”

“Thế thì làm ông già nổ tung xác pháo luôn!”

Vừa nghe câu chuyện sặc mùi nguy hiểm giữa Kirika và Hội trưởng, tôi vừa lơ đễnh nghĩ về ngôi nhà ở Tokyo. Hiện tại tôi cũng chẳng có lý do gì đặc biệt để không về. Bố mẹ thì khoan bàn tới, nhưng tôi cũng muốn thỉnh thoảng gặp mặt chị gái.

Có điều, tôi không biết phải vác cái mặt nào về nhà nữa.

Tôi thậm chí không nhớ nổi phản ứng của bố mẹ khi tôi thông báo sẽ rời nhà vào trường nội trú. Lúc đó tôi chỉ cắm đầu quay lưng bỏ chạy thục mạng. Chẳng còn tâm trí đâu mà nhìn mặt bố hay mẹ.

Nếu là bây giờ, liệu tôi có thể nói chuyện như một gia đình bình thường không?

Không, có lẽ vốn dĩ chúng tôi đã là một gia đình bình thường rồi. Sau khi chứng kiến những con người bất thường rõ rệt như bố của Kirika, giờ tôi mới thừa nhận được điều đó. Bố mẹ tôi đúng là đã nói nhiều câu vô tâm, nhưng đó chắc cũng chỉ là những ma sát thường tình giữa cha mẹ và con cái. Thực tế chị gái ưu tú hơn tôi, nên việc họ so sánh và than thở sao tôi không được như chị ấy cũng chẳng phải điều gì vô lý. Chỉ là nghe xong thấy cay cú thôi.

Cả Kirika và Hội trưởng, theo một nghĩa thực tế trần trụi, đều phải đối mặt với cha mẹ như những kẻ thù vô lý.

Trong khi đó, tôi đâu cần phải chiến đấu gì đâu. Chỉ cần xách thân lên tàu điện về Tokyo, tỉnh bơ mở cửa vào nhà là xong.

Hiểu rõ là thế, nhưng tôi vẫn chẳng thấy chút động lực nào để về quê. Lý do đơn giản lắm. Phiền phức và nặng nề.

Thế nên tôi cứ đinh ninh rằng mùa về quê là chuyện hoàn toàn của người dưng nước lã.

Nhưng không phải vậy. Dù không ở vị trí nói câu "Con đã về", thì vẫn có lúc ta ở vị trí được nghe câu đó.

Đó là ngày thứ Hai cuối cùng của tháng Tám. Nghe tin đàn chị Misono cuối cùng cũng đã về nước và sẽ đến trường từ hôm nay, tôi đã tổng hợp hàng núi công việc tồn đọng vào một tập hồ sơ dày cộp, đi mua sẵn hồng trà và bánh su kem mà chị ấy thích, tiện thể lau chùi bàn làm việc của Phó hội trưởng sáng bóng loáng.

Một tuần lễ vừa qua thật sự quá khổ sở. Thiếu đàn chị Misono, không những công việc bị đình trệ, mà áp lực tinh thần trong các mối quan hệ cũng tăng vọt. Cứ tưởng bớt đi một người tấu hài (boke) thì công sức phản bác (tsukkomi) sẽ giảm đi một nửa, ai ngờ vì chỉ còn mỗi mình tôi để nói chuyện nên chuỗi tấu hài liên hoàn của Hội trưởng càng tăng tốc, thành ra còn mệt hơn.

Chị Misono ơi, làm ơn về nhanh giùm em──Tôi vừa cầu nguyện vừa tỉ mẩn dùng miếng bọt biển rửa chiếc cốc của chị ấy.

Cửa phòng Kế toán mở ra, Hội trưởng và Kirika, hai người đã họp bàn từ sáng, cùng bước ra ngoài.

“Vậy nhé Hikage, bọn này đi hội thảo xử lý kế toán đây”

“A, vâng, hai người đi nhé”

Lễ hội văn hóa sẽ có một dòng tiền rất lớn luân chuyển, nên các nhóm tham gia dựng gian hàng cũng bị yêu cầu thực hiện các nghiệp vụ kế toán rắc rối. Vì thế hội thảo được chia làm nhiều buổi để dạy các bí quyết cho người phụ trách kế toán. Giảng viên dĩ nhiên là Kirika. Nghe đâu nhờ sự tò mò muốn thấy tận mắt "Kế toán hikikomori huyền thoại" xuất hiện trước công chúng mà dù đang nghỉ hè, số lượng người đăng ký tham gia vẫn cực kỳ đông đảo.

“Misono có về sớm thì cũng đừng có thấy ở riêng hai người mà làm chuyện kỳ cục đấy nhé”

“Không có đâu. Mà chuyện kỳ cục là chuyện gì mới được?”

Kirika cúi xuống cạnh con thỏ ở ngay gần cửa ra vào và nói:

“Hikage, nghe rõ chưa? Nếu Hikage định làm chuyện kỳ cục thì Hikage phải cản Hikage lại. Hikage dễ bị cuốn theo chiều gió lắm nên Hikage phải tự giám sát cho kỹ vào” Đã bảo là tôi chả hiểu cái quái gì sất.

Khoảng hai tiếng sau khi hai người họ rời đi, khi tiếng chuông báo giữa trưa ngái ngủ vang vọng từ bầu trời xa xăm, cánh cửa phòng Hội học sinh mở ra.

“...Chị về rồi đây” Một giọng nữ vang lên như thế, tôi đinh ninh là đàn chị Misono nên ngừng tay sắp xếp tài liệu và chạy ra cửa.

Nhưng người bước vào phòng lại là một cô gái lạ hoắc.

Áo vest đỏ thẫm──cô ấy mặc đồng phục của Hakujudai, vậy chắc là học sinh trường mình. Nhưng trông cô ấy là một phụ nữ trưởng thành đến mức khó tin là học sinh cấp ba. Không đeo huy hiệu lớp nên chẳng biết năm mấy. Tóc cắt ngắn gọn gàng, nhưng ánh mắt, bờ môi, rồi cả đường nét cổ đều toát lên vẻ gợi cảm. Kiểu mặn mà quyến rũ như thể "Chị đây mới diễn xong buổi chia tay đoàn kịch Takarazuka hôm kia nhé?". Chiều cao cũng xấp xỉ tôi, chưa kể đôi chân dài miên man lộ ra dưới váy khiến người ta chỉ muốn quỳ rạp xuống. Ai thế này?

“...Ủa? Cậu là... hửm?”

Cô ấy vừa bước vào phòng vừa nhìn tôi chằm chằm từ đầu đến chân.

“Xin lỗi, cho hỏi...” Tôi định hỏi quý danh là gì thì ngón trỏ dựng đứng của cô ấy bất ngờ chặn ngay môi tôi lại. Tôi giật mình nhảy lùi lại khoảng hai mét.

“Không cần nói gì cả. Giới thiệu vô ích thôi. Bởi vì tôi nhìn thấy được tương lai. Cậu là ai, tại sao lại ở trong phòng Hội học sinh, tôi sẽ bói ra ngay cho xem”

“...Hả?” Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Hình như tôi bị một người kỳ quặc tóm được rồi.

“Đầu tiên là tên cậu nhé. Trả lời vài câu hỏi cho tôi. Trong các hành tinh hệ Mặt trời, cậu thích cái nào nhất?”

“Ơ, ơ kìa?”

“Trả lời theo trực giác”

“...Thổ tinh”

“Thổ tinh à. Sợi chỉ vận mệnh đã thu hẹp xuống còn mười hai lũy thừa mười hai rồi. Câu hỏi tiếp theo. Trong bảy sắc cầu vồng Đỏ, Cam, Vàng, Lục, Lam, Chàm, Tím, cậu thích màu nào nhất?”

“...Ưm... Chắc là Tím”

“Màu Tím. Tôi cảm nhận được sự hội tụ của sợi chỉ vận mệnh. Câu hỏi thứ ba. Nếu có kiếp trước, cậu nghĩ mình là Chó, Mèo, Cá heo, Chim, Rắn, Cá hay Thỏ?”

“...Vậy chọn Thỏ đi”

“Câu hỏi cuối cùng. Thẻ học sinh của cậu đang ở đâu?”

“Hả? À, ở đây” Cô ấy nhìn chiếc thẻ học sinh tôi vừa lôi từ trong túi ra rồi phán.

“Tên cậu là Makimura Hikage. Trúng phóc rồi chứ gì?”

“Trúng là cái chắc rồi còn gì nữa!” Ba câu hỏi đầu rốt cuộc có ý nghĩa quái gì vậy hả?!

“Vậy tiếp theo tôi sẽ bói tên người vợ tương lai mà cậu sẽ kết hôn”

“Hả, hả hả hả?”

“Đã bảo là tôi nhìn thấy tương lai mà. Lần này dùng bài nhé”

Thua trước sự tò mò, tôi dẫn cô ấy đến bộ bàn ghế tiếp khách. Những lá bài Tarot được trải dài trên mặt bàn kính. Sau vài lần tráo bài, cô ấy chia chúng thành ba tụ.

“Đầu tiên là quá khứ. Chọn một lá từ tụ này và lật lên”

Làm theo lời cô ấy, tôi rút một lá từ giữa tụ bài gần nhất và lật lên. Hình ảnh một người phụ nữ đang dùng đôi tay trần khuất phục con sư tử hiện ra.

“Quá khứ là──Lá 《Sức Mạnh - Strength》 ngược. Cho thấy môi trường sinh trưởng của cậu mang tính áp đặt, đe nẹt”

“Tiếp theo, một lá từ tụ ở giữa”

Tôi lật theo lời bảo, là hình vẽ một người đàn ông bị treo ngược bằng một chân bởi sợi dây thừng.

“Hiện tại là──Lá 《Người Treo Ngược - The Hanged Man》 xuôi. Hừm. Cậu của hiện tại đang nhẫn nhịn chịu đựng và nỗ lực, chờ đợi ngày đơm hoa kết trái chăng. Nào, một lá từ tụ cuối cùng”

Lá thứ ba là hình vẽ một người đàn ông mặc trang phục sặc sỡ đứng trước cái bàn đặt nhiều đạo cụ kỳ lạ.

“Tương lai là──Lá 《Pháp Sư - The Magician》 xuôi. Thú vị đấy. Cậu sẽ xây dựng được một gia đình tuyệt vời, tôn trọng lẫn nhau và không bị ràng buộc bởi quá khứ”

Nghe vậy cũng không thấy tệ lắm.

“Và, tên vợ của cậu là...”

Tôi nhìn mấy lá bài rồi nhìn mặt cô ấy, nuốt nước bọt cái ực.

“...Họ của cô ấy chắc chắn là Makimura”

“Cái đó không cần bói tôi cũng nói được!” Xin lỗi bộ bài Tarot đi bà nội!

“Nào, giờ đến màn quan trọng nhất, tôi sẽ bói xem cậu là ai, tại sao lại ở trong phòng Hội học sinh”

“Thôi, thôi, tôi xin kiếu vụ bói toán này”

“Cái này là sở trường của sở trường nhà tôi, xem chỉ tay”

Cô ấy chuyển sang ngồi cạnh tôi trên ghế sofa, ép sát người vào, tay quấn lấy tay nắm chặt cổ tay tôi khiến tôi không thể chạy thoát. Những ngón tay thon dài của cô ấy lần theo các đường chỉ tay trong lòng bàn tay tôi.

“Hừm. Đường vận mệnh rõ ràng, lại còn cong ra ngoài. Nghĩa là sinh ra dưới ngôi sao thu hút mọi người. Đường sinh đạo sâu, kéo dài đến tận cổ tay. Cuộc đời sẽ dẻo dai lắm đây. Đường trí đạo rẽ nhánh hai lần, vẫn còn tài năng ẩn giấu. Đường tâm đạo khá xa đường trí đạo, chứng tỏ cậu cũng có khả năng phán đoán bình tĩnh. Tổng hợp lại thì──”

Ngón tay thon thả của cô ấy trượt từ lòng bàn tay xuống cổ tay, mặt trong khuỷu tay, bắp tay, và cuối cùng dừng lại ở chiếc băng đeo trên bắp tay tôi.

“Cậu ở đây vì cậu là Thư ký Hội học sinh”

“Nhìn cái băng tay ngay từ đầu đi má!”

“Eeeeeh, cậu là Thư ký á?”

“Người ngạc nhiên là tôi mới đúng! Ngạc nhiên vì cái sự ngu ngốc của mình khi hùa theo mấy trò tấu hài của cô đến tận ba lần!”

Thế nhưng lúc đó, cô ấy bỗng nhiên đổi sang vẻ mặt dịu dàng, vỗ bộp lên vai tôi.

“Vậy à. Thư ký cũng tìm được rồi nhỉ. Tốt quá”

“...Hả?”

“Nhắc mới nhớ tôi chưa nói tên mình nhỉ. Muốn biết không?”

“Thì... cũng muốn”

“Được rồi. Tôi sẽ bói cho cậu xem”

“Tên của cô mà cũng phải bói à!”

Cô ấy rung vai cười, rồi gom mấy lá bài trên bàn lại cất đi.

“Mao. Cậu có thể gọi tôi là Mao-mao”

“Dạ thôi, tôi xin kiếu. Mao... san?” Tại sao chỉ nói mỗi tên thôi vậy, tôi vừa thầm nghĩ vừa hỏi. “Cho hỏi, chị Mao đến phòng Hội học sinh có việc gì──”

Đúng lúc đó, như để cắt ngang câu hỏi của tôi, cánh cửa phòng Hội học sinh mở ra.

“Em về rồi đây”

Ngay khi chủ nhân giọng nói bước vào, những đốm sáng vàng như nhảy múa, không khí trở nên rực rỡ. Là đàn chị Misono. Chị ấy nhìn quanh căn phòng rộng lớn và nhận ra chúng tôi ở bộ bàn ghế tiếp khách. Đầu tiên ánh mắt chị chạm vào tôi, gương mặt chị bừng sáng vẻ vui mừng. Nhưng khi chị Mao quay lại, đôi mắt xanh của đàn chị mở to hết cỡ.

“Ô kìa, bé Misono. Lâu rồi không gặp nhỉ”

Chị Mao vẫy tay, còn đàn chị Misono thì chạy ùa tới với vẻ mặt xúc động tột độ.

“Chị Ibuki! Chị đã về rồi sao!”

Ibuki.

Ibuki...?

Nhìn hai người họ ôm chầm lấy nhau bên cạnh ghế sofa, tôi lục lọi lại ký ức. Hình như tôi nhớ mang máng hai người họ còn hôn nhau, rồi đàn chị Misono phân bua gì mà "A Hikage-san đừng hiểu lầm chị Ibuki mới ở Mỹ về đây là chào hỏi thôi là biểu hiện của tình thân ái thôi", nhưng lúc đó tôi bận cố nhớ ra chị ta là ai nên cũng chẳng nhớ rõ lắm.

Chị Ibuki.

“A... Trưởng ban Quảng bá?”

Cuối cùng cũng moi được chút ký ức mơ hồ, tôi thốt lên. Chị Mao gỡ tay khỏi người đàn chị Misono, mỉm cười "Đúng rồi" và ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện.

“Quả nhiên phòng Hội học sinh vẫn là nơi thoải mái nhất”

Một trong những thành viên tạo nên thời hoàng kim của chính quyền Tennouji ── 《Ngũ Cán Bộ Huyền Thoại》.

Thành viên cuối cùng, Ibuki Mao, đã xuất hiện.

“Chị Ibuki, chị sẽ ở lại Nhật luôn ạ?”

Đàn chị Misono nhoài người ra trên mặt bàn kính hỏi.

“Ừ. Du học giới hạn một năm thôi mà, với lại cũng sắp phải chuẩn bị thi cử rồi. Chị nhất định phải vào đại học Keio, không được thất bại. Đó là bước đầu tiên quan trọng trên con đường trở thành nữ phát thanh viên của chị”

Nhắc mới nhớ, hình như tôi có nghe loáng thoáng chuyện chị ấy đi du học để tích lũy kinh nghiệm làm phát thanh viên.

Tuy nhiên──tôi quan sát chị Mao.

Nếu chỉ nhìn bề ngoài thì hoàn hảo. Thay bộ vest vào là thành nữ phát thanh viên ngay lập tức. Nhưng nội dung bên trong thì sao đây.

“Bé Hikage, cậu đang nghĩ là tôi chẳng hợp làm phát thanh viên tí nào đúng không”

Tôi bị những ánh mắt soi mói bám riết lấy. Tôi lảng mắt đi, rồi ngồi xuống bên cạnh Misono-senpai.

"Dạ... thì..."

“Ái chà, sao lại thế được?”Misono-senpai thốt lên.”Ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ, chị đã nghĩ không còn ai phù hợp với nghề phát thanh viên nữ hơn em rồi. Phải nói là em sinh ra để trở thành một nữ MC mới đúng.”

“Hảảảảả…… A, x, xin lỗi, nhưng mà……”

Tôi cúi gằm mặt, lén đưa mắt nhìn trộm Mao-san. Quả nhiên, tôi không thể nói thẳng toẹt ra là 『Cái người lập dị chẳng bao giờ chịu nghe người khác nói thế này thì làm phát thanh viên kiểu gì』được.

“Chị cũng chưa bao giờ mảy may nghi ngờ về vận mệnh trở thành phát thanh viên của mình. Bởi vì chị có thể nhìn thấy tương lai mà.”Nhìn vào thực tế trước khi nhìn tương lai đi bà chị ơi.

“À ừm, em hoàn toàn mù tịt về nghề phát thanh viên, nhưng chị bảo hợp là hợp ở điểm nào thế ạ?”

“Đầu tiên là cái mặt.”

Phán một câu xanh rờn luôn! Mới mười giây trước còn tuôn ra một tràng từ ngữ mơ mộng hão huyền, thế mà đùng cái quay sang nói chuyện xôi thịt thế hả!

“Em rất muốn sớm được nhìn thấy vẻ đẹp của Senpai trên tivi, ở cái góc nghiêng 45 độ thần thánh kiểu Christel ấy.”Misono-senpai cũng bắt đầu mơ màng với ánh mắt ngưỡng mộ.

“Điểm thứ hai là bói toán. Nhắc đến tin tức buổi sáng là phải có mục bói toán.”

“Ơ kìa, phát thanh viên đâu có trực tiếp bói đâu chị.”

“Đúng thế. Cho nên nếu là chị, chị sẽ không chỉ đơn thuần sắp xếp mấy lời mê sảng vô căn cứ rút ra từ mê tín dị đoan theo cung hoàng đạo đâu, mà chị còn thêm vào phần kiến giải độc quyền nữa.”Nói toạc ra rồi! Người sở hữu cả bộ bài Tarot mà lại dám mở mồm gọi là mê tín với mê sảng kìa!

“……Kiến giải độc quyền là cái gì vậy ạ?”

“Các bạn thuộc cung Song Tử, vật phẩm may mắn để trải qua một ngày ngập tràn cảm giác giàu sang là──”

Mao-san chỉ tay dứt khoát vào cái máy quay (tưởng tượng).

“Chân dung cụ Fukuzawa Yukichi.”Đương nhiên rồi. Cái đó thì liên quan quái gì đến cung hoàng đạo.

“Các bạn thuộc cung Xử Nữ, địa điểm may mắn để trải qua một ngày lâng lâng sung sướng là──”

“Chắc lại là Disneyland chứ gì.”

“Soapland.””Bị đuổi việc ngay lập tức đấy!”

“Dám xúi các thiếu nữ đến cái chốn lầu xanh đó, quả không hổ danh là Ibuki-senpai……”

Misono-senpai, chị tsukkomi không kịp thì đừng có đứng bên cạnh boke thêm vào nữa.

“Từ nhỏ chị đã nhìn thấy tương lai, nên chị cứ thế để vận mệnh dẫn lối mà thẳng tiến trên con đường phát thanh viên nữ thôi……”

Mao-san nheo mắt nhìn lên bầu trời sao xa xăm.

“Chọn Học viện Hakujudai vì là trường liên cấp, dễ dàng lấy tín chỉ mà trình độ giảng dạy lại cao, mùa thu năm lớp 11 đi du học Mỹ, sau khi về nước thì vào khoa Luật đại học Keio, trong thời gian học thì giành giải Miss Keio, nhận được lời mời làm việc từ bốn đài truyền hình bao gồm cả NHK, rồi chọn đài tư nhân đứng đầu vào thời điểm đó để gia nhập── Ngôi sao chiếu mệnh đã thì thầm với chị như thế.”

“Sao chiếu mệnh gì mà thực tế dữ vậy.”Đấy chỉ là lên kế hoạch cuộc đời một cách toan tính thôi mà.

“Nhưng mà Hikage-chan, em không cảm thấy vận mệnh sao?”

“Dạ?”

“Chị thì cảm thấy đấy. Một vận mệnh mãnh liệt trong tất cả những cuộc gặp gỡ tại căn phòng này.”

Cứ như đã căn giờ từ trước. Cửa phòng Hội học sinh mở ra, Hội trưởng, và nấp sau lưng chị ấy là Kirika bước vào.

“Về rồi đây──”Hội trưởng đang nói dở thì quay mặt về phía này, nụ cười bừng sáng.”Senpai! Chị về nước rồi hả, lẽ ra chị nên báo cho em một tiếng chứ! Cả Misono cũng về rồi, vui gấp đôi luôn nha.”

Mao-san đứng dậy đón lấy Hội trưởng đang bước nhanh tới, và chẳng chút ngần ngại nào, chị ấy ôm chầm lấy. ……À vâng, hôn luôn rồi.

Điều đáng ngạc nhiên nằm ở phía sau, ngay cả Kirika đi tới chậm hơn cũng ngoan ngoãn chấp nhận cái ôm của Mao-san, và chỉ nhăn mặt chút xíu vẻ phiền phức khi bị hôn lên má.

Có lẽ nhận ra ánh nhìn của tôi, Kirika giật mình, vội vàng gỡ tay Mao-san ra và đẩy mạnh người chị ấy.

“……Mao, đừng có làm mấy trò thiếu đứng đắn đó. Dù chị có vừa ở Mỹ về đi nữa.”

Nghe Kirika lầm bầm, Mao-san mỉm cười nhạt đáp lại.

“Ái chà. Kirika-chan, em bắt đầu biết nói những câu mà trước đây không bao giờ nói rồi nhỉ. Lát nữa chị sẽ bói tình duyên cho em.”

“Không cần!”

“Theo như hiện trạng──”Hội trưởng nhìn lướt qua trà và bánh kẹo trên bàn kính.”Có vẻ như Ibuki-senpai đã được nghe Hikage và Misono kể cho bao nhiêu chuyện vui rồi nhỉ?”

“Vâng. Chị ấy đến từ khá sớm ạ.”Misono-senpai đáp.

“Vậy thì, tiện thể gọi cả Tokiko đến luôn đi. Với lại Kashiwazaki-senpai…… liệu có ở trường không nhỉ.”

Hội trưởng lấy điện thoại ra.

Tokiko-san đến ngay lập tức.

“Ibuki-senpai, lâu rồi không gặp. Thấy chị khỏe mạnh thế này là tốt rồi.”

Quả không hổ danh Tokiko-san, chị ấy dùng động tác như Aikido để hóa giải cú ôm của Mao-san một cách nhẹ nhàng. Tất nhiên là miễn cả vụ hôn hít.

“Chị vẫn y như ngày nào nhỉ. Hay nên nói là sang Mỹ còn được mài giũa hơn nữa……”Nhìn Tokiko-san ngán ngẩm nói, có vẻ như chị ấy vốn đã là người thích đụng chạm cơ thể ngay từ đầu rồi.

“Nhưng mà cảm giác lạ thật đấy, lại được ở cùng phòng với Ibuki-senpai thế này. Dù mới chỉ cách đây một năm thôi.”

Tokiko-san, người từng là cánh tay phải của Tennouji Kotetsu, nheo mắt lại như bị chói, nhìn bao quát căn phòng Hội học sinh rộng lớn.

“Đúng thật. Chị cũng thấy thế.”Mao-san mỉm cười.”Kotetsu-chan, em gọi cho Shun-chan chưa? Cậu ấy có đến được không?”

“Ừ. Anh ấy bảo sẽ ghé qua ngay.”

“Cứ như họp lớp ấy nhỉ. Mặc dù vẫn chưa tốt nghiệp.”

Trong lúc tôi bày chỗ bánh nướng Misono-senpai mua làm quà từ Áo ra đĩa lớn và pha lại trà cho tất cả mọi người, cánh cửa mở ra.

“Ibuki, nghe nói cậu về rồi hả?”

Một chàng thanh niên tuấn tú sảng khoái với mái tóc bồng bềnh chạy vào.

“Về rồi đây Shun-chan.”

Mao-san chỉ giơ tay chào nhẹ với Shun-san. Thế thôi á? Vì đối phương là con trai à. Và vì Shun-san là Lolicon nữa nhỉ.

“Theo quẻ bói của tôi thì Shun-chan lẽ ra phải đang ở trong tù rồi mới đúng, thế mà cậu vẫn nhởn nhơ ở cái thế giới bên ngoài này nhỉ.”

“Vì Nhật Bản có nền văn hóa cấp cao biết yêu thương Loli phát triển mà. Tôi chẳng muốn đi sang cái nước Mỹ thiếu khoan dung với tình yêu thiếu nữ đâu. Mà chưa kể thiếu nữ Âu Mỹ phổng phao quá mức quy định nữa.”

“Ibuki-senpai thuộc tạng người khá chững chạc, nhưng sang Mỹ chắc vẫn bị nhầm là học sinh cấp hai nhỉ.”

“Thậm chí còn bị coi là học sinh tiểu học nữa cơ.”

“Ahaha. Giống hệt Kirika hồi mới nhập học. Hồi đó em ấy đúng là thiên thần.”

“Kashiwazaki-senpai nói câu đó nghe không vui chút nào đâu, làm ơn dừng lại đi ạ. Hồi đó ánh mắt anh nhìn Hijiribashi-san nguy hiểm thực sự, cả tôi và Kotetsu đã phải khổ sở thế nào để không bao giờ để hai người ở riêng trong phòng Hội học sinh đấy.”

“Hồi lớp 7 Kirika-chan vẫn chưa ru rú trong phòng kế toán suốt nhỉ. Dạo này thế nào rồi, vẫn sống bằng khoai tây chiên đấy à?”

“Bim bim khoai tây là bữa ăn đàng hoàng. Có dinh dưỡng hẳn hoi.”

“Chị nghe nói người Mỹ quan niệm khoai tây là 『Rau củ nên ăn nhiều vẫn healthy!』, có thật không thế?”

“Hình như là thật đấy. Món gì cũng thấy kèm theo một núi khoai tây. Riêng khoản đồ ăn thì đến tận lúc về chị vẫn không sao quen nổi.”

“Tại chị quen ăn đồ Kashiwazaki-senpai nấu nên càng thấy thế đấy ạ. Ngày xưa mỗi lần về nhà Kanbayashi, em cũng thấm thía sự chênh lệch tay nghề nấu nướng giữa mẹ em và Senpai.”

“Shun, làm món gì đi. Hiếm khi có cả Mao ở đây.”

“Để làm món gì mà tất cả mọi người, kể cả Kirika đều ăn được thì cũng khó đấy. Nhưng để anh thử xem. Nguyên liệu còn những gì nào.”

“Em muốn ăn Canapé.””Chị thì thích món gì có Pasta ấy.””Tớ muốn Gnocchi cơ……”

Tôi chỉ biết im lặng lắng nghe cuộc trò chuyện của năm người họ. Dù không thể tham gia vào câu chuyện, nhưng lạ thay tôi không cảm thấy lạc lõng chút nào. Cảm giác như đang tắm mình trong tiếng chim hót giữa rừng sâu vậy.

Trước kia, căn phòng này là nơi thuộc về năm người họ. Một vương quốc được Tennouji Kotetsu triệu tập, Tokiko-san chống đỡ, Mao-san mở rộng, và Shun-san tưới nước vun trồng, nơi Kirika được đón vào, và rồi vương triều ấy bắt đầu. Ba năm đẹp tựa chiếc hộp trang sức ấy, tôi không hề hay biết. Nhưng, chỉ cần đứng bên cạnh nhìn năm người họ trò chuyện thế này, tôi vẫn cảm nhận được dư nhiệt truyền tới.

Đó chắc chắn là những tháng năm rực cháy huy hoàng.

Bởi vì, chỉ cần thả mình xuống ghế sofa và cảm nhận từng lời nói của họ chạm vào da thịt thế này, tôi có thể thấy một ngọn lửa đang nhen nhóm âm ỉ tận sâu trong lồng ngực.

Bất chợt, có gì đó chạm vào vai, tôi quay lại. Misono-senpai đã đứng dậy khỏi ghế sofa và đặt tay lên vai tôi từ lúc nào.

“Hình như hết đồ uống rồi. Chị đi mua thêm nhé, Hikage-san, cậu giúp chị bê đồ được không?”

“Hả? À không, chắc vẫn còn mua dự trữ nhiều lắm mà──”

Misono-senpai chắp tay lại, ánh mắt như muốn nói điều gì đó. Tôi chẳng hiểu mô tê gì nhưng cũng đứng dậy khỏi ghế, theo chân Senpai ra khỏi phòng Hội học sinh.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, hơi ấm bên trong cơ thể vụt tắt, tôi rùng mình vì ớn lạnh. Dù nắng chiều vẫn còn gay gắt và hành lang nóng đến mức mồ hôi dính dấp.

Senpai lặng lẽ bước đến cầu thang cuối hành lang. Tôi cũng im lặng đi theo. Có tiếng ve sầu vội vã kêu râm ran bên ngoài. Bước xuống chiếu nghỉ ở tầng dưới, Senpai dựa lưng vào tường và thở hắt ra một hơi.

“……Quả nhiên là, ghen tị thật đấy.”

Khi bước xuống đến cạnh Senpai, cơ thể tôi mới bắt đầu nhớ lại cảm giác của bầu không khí thực tại. Cái nóng oi ả đang cuộn lại nơi chiếu nghỉ.

“Nhưng mà, hiếm lắm mới có dịp họp lớp. Chị muốn để cho năm người họ có không gian riêng một lúc. Xin lỗi nhé, Hikage-san.”

A, ra là vậy, tôi gật đầu.

Sự tinh tế ấy, tôi còn chẳng nghĩ tới. Tôi và Senpai là người thừa. Thừa── dùng từ này thì có vẻ hơi có lỗi với cả hai bên, nhưng chắc chắn năm người họ có cả núi chuyện chỉ muốn nói với những người đã cùng chia sẻ khoảng thời gian đó.

“Chắc hẳn, ……họ đã là bộ năm tuyệt vời nhất chị nhỉ.”

Giọng Senpai xa xăm như tan vào ảo ảnh chập chờn.

“Chị được Kotetsu trực tiếp chiêu mộ làm ứng cử viên Phó hội trưởng, nên trước đó chị hoàn toàn không có kinh nghiệm hoạt động Hội học sinh. Dù vậy, chị vẫn hiểu.”

Mũi giày trong nhà của chị vẽ những vòng tròn trên sàn chiếu nghỉ.

“Những người xuất hiện trước công chúng trong các sự kiện chỉ có Kotetsu và Tokiko-san thôi. Nhưng mà, họ tỏa sáng rực rỡ lắm. Lần đầu tiên tham dự Đại hội học sinh, chị đã thấy họ lần lượt thông qua các dự thảo sửa đổi quy tắc với số phiếu áp đảo, những điều mà ở các trường bình thường không thể nào tưởng tượng nổi.”

Cứ hễ định tưởng tượng là trong đầu tôi lại hiện lên cảnh tượng giống như buổi biểu diễn tại Tokyo Dome của mấy ngôi sao ca nhạc hàng đầu. Mà chắc cũng chẳng sai lắm đâu. Dù sao thì hội trường cũng là cái Hakujudai Arena đó mà.

Giọng Senpai ngắt quãng, tôi nhận ra ánh mắt chị đang hạ xuống sàn nhà. Tiếng ve sầu như những bọt nước trồi lên từ dưới chân. Chúng bám lấy cơ thể, rồi tan biến lên trên đầu, chỉ để lại nỗi cô đơn. Tôi mở miệng mà chưa kịp định hình xem mình sẽ nói gì.

“Senpai cũng──”

Đôi mắt xanh biếc hơi ầng ậc nước ngước lên nhìn tôi. Sự mong manh của thứ cảm xúc dồn nén phía sau màng nước ấy làm tôi cuống quýt.

“Chị hoàn toàn không thua kém đâu. Không thua Tokiko-san chút nào. Hội trưởng và Kirika vẫn còn ở lại nguyên đó, cả em nữa, cái đó... tuy em thua Shun-san về hầu hết mọi mặt nhưng ít ra em không phạm tội nên em vẫn hơn, rồi giờ có thêm Kaoru-kun vào vượt qua Mao-san nữa thì chúng ta cũng ngon lành cành đào lắm chứ bộ.”

Đủ loại màu sắc trôi qua trên bề mặt đôi mắt xanh ấy. Rồi bất ngờ, Misono-senpai rời lưng khỏi tường, húc trán vào ngực tôi cái bụp.

“Oái.”

Tôi suýt ngã ngửa ra sau, phải vội bám vào tay vịn cầu thang để trụ lại.

“C, cái gì thế ạ?”

“Chị vui lắm. Không ngờ Hikage-san lại an ủi chị thẳng thắn như vậy.”

“H, hả.”

Tôi định bảo là tôi không nói thế để an ủi, nhưng lại thôi. Nói dối thế thì vụng quá.

“Nhưng mà, vẫn còn non lắm. Hikage-san giỏi câu cá là thế, mà lại dở tệ trong khoản cho cá đã câu được ăn nhỉ. Những lúc thế này cũng có phương án là không nói gì cả mà chỉ ôm chặt lấy thôi đấy?”

“K, không, chị nói cái gì thế, làm sao mà em làm được chuyện đó chứ.”

“Tuy nhiên, nếu cậu mà thành thục cả cách an ủi nữa, thì chị thực sự sẽ chẳng biết phải làm thế nào mất.”

Đến tôi bây giờ còn chẳng biết phải làm thế nào đây này. Senpai cứ dí trán vào ngực tôi, lại còn nép người sát hơn nữa, tôi thì hết đường lùi rồi.

“A, với lại.”

Senpai đột ngột ngẩng mặt lên. Trên biểu cảm ấy chẳng còn tìm thấy một mảnh vụn nào của sự cô đơn nữa. Cứ như đã bị thổi bay sạch sành sanh đi đâu mất rồi.

“Hikage-san cũng phạm tội rồi nhé, tội lừa đảo.””K, không có nha, em chưa có làm!”

Tự nhiên lại nói "chưa", tôi thấy ghét bản thân mình ghê.

“Ủa, Misono-san?”

Có tiếng nói vọng lên từ bên dưới. Tiếng bước chân chạy bịch bịch bịch lên cầu thang.

“Cả Senpai nữa! Hai người làm gì ở đây thế?”

Là Kaoru-kun. Nhìn qua nhìn lại tôi và Misono-senpai đang đứng đối mặt nhau ở khoảng cách rất gần, Kaoru-kun cúi đầu vẻ hối lỗi.

“Xin lỗi ạ, em làm phiền hai người rồi. Em sẽ giữ bí mật không nói với chị hai Tokiko và chị hai Kirika đâu, hai người cứ tự nhiên.”

“Tự nhiên cái gì hả! Này nhé, anh không biết em hiểu lầm cái gì nhưng mà...”

“Là hai người đang thực hành những bài học mà Senpai vẫn chưa dạy cho em trong giờ giáo dục giới tính riêng giữa hai chúng ta đúng không ạ?”

Cái mặt thì ngây thơ vô số tội mà sao mồm mép tấn công một lúc ba điểm chí mạng được hay vậy hả cái thằng này!

“K, không được đâu Hikage-san, cậu dạy cho Kaoru-san những thứ như thế…… Ơ kìa? Chúng ta vẫn chưa làm gì mà nhỉ?”

Chả hiểu cái gì nữa rồi.

“Thôi thì, à ừm.”Tôi tuyệt vọng đổi chủ đề.”Ba chúng ta đi căng tin nhé. Ra ngoài mà không mua gì quay lại cũng kỳ, đi giết thời gian chút thì hơn.”

Phải đến ba mươi phút sau, ba người chúng tôi mới ôm những túi đầy ắp vỏ chai nhựa quay trở lại phòng Hội học sinh. Vừa nhìn thấy Kaoru, Mao-san đã mắt sáng rực lên, lao tới ôm chầm lấy, hôn chùn chụt lên má và trán thằng bé. Tokiko-san hoảng hồn vội vàng gỡ bà chị ấy ra.

"Dừng lại đi Ibuki-senpai! Kaoru vẫn còn là trẻ con mà!"

"Ý em là vì Tokiko-chan là người lớn rồi nên chị có thể làm sâu hơn thế này hả?"

"Không phải!"

Lần đầu tiên phòng Hội học sinh tụ tập đông đủ tám người thế này. Bộ ghế sofa tiếp khách cũng chật kín chỗ. Kaoru bị kẹp chặt ngay bên cạnh Mao-san. Nhìn Tokiko-san ngồi phía đối diện cứ thấp thỏm lo âu trông cũng hơi buồn cười.

"Chị chỉ mới nghe kể thôi, không ngờ em trai của Tokiko-chan lại đáng yêu đến thế này."

"Em cũng mới chỉ được nghe kể về chị Mao thôi ạ!" Kaoru đáp. "Nghe nói chị đã biến toàn bộ thư khiếu nại gửi đến Hội học sinh thành chuyên mục bói toán và tư vấn tâm lý, kết quả là lại nổi tiếng quá mức nên phải lập hẳn một góc bói toán riêng luôn nhỉ."

Lại còn tạo ra cái huyền thoại vô tri đó nữa hả, bà này.

"Vậy ra, bé Kaoru là ứng cử viên kế nhiệm của chị sao?"

Hội trưởng cười bảo "Đúng rồi đó", còn Kaoru thì trả lời với khí thế như sắp nhảy cẫng lên "Vâng ạ!".

"Em cũng muốn giống như chị Mao, giả vờ nói về một tương lai tràn ngập ánh sao và hy vọng để rồi tát thẳng cái hiện thực tàn khốc vào mặt lũ ngu dân kia ạ!"

Thằng bé này cuối cùng cũng bắt đầu mở miệng nói "lũ ngu dân" rồi. Bất an quá...

"Được rồi. Chị sẽ dùng bài bói tủ của mình để xem xét tố chất làm cán bộ truyền thông của em."

"Thật ạ?"

"Kotetsu-chan, cho chị mượn chìa khóa phòng Truyền thông được không?"

"Hửm? Được thôi."

Hội trưởng đi về phía bàn làm việc của mình, lấy chiếc chìa khóa từ hộp khóa trong ngăn kéo rồi ném cho Mao-san. Mao-san dẫn Kaoru đi về phía cánh cửa ngoài cùng bên phải trong dãy năm cánh cửa nằm sâu trong phòng Hội học sinh. Cánh cửa gắn biển 《Truyền thông》 mà tôi chưa từng thấy mở ra bao giờ.

"Nào, trong này có vận mệnh dẫn lối cho em đấy... hãy lắng nghe lời thì thầm của các vì sao..."

...Mao-san vừa nói mấy câu sến súa kiểu đó vừa đẩy Kaoru vào trong phòng Truyền thông, rồi chính mình cũng bước vào và đóng cửa lại.

"...Hả! Chị ấy nhốt hai người trong đó rồi!" Tokiko-san lúc này mới hoàn hồn. Chị nhận ra quá muộn rồi đấy.

"Không sao đâu Tokiko-san, chị ấy bảo là bói toán mà," Misono-senpai vừa lên tiếng trấn an thì bị cắt ngang bởi giọng của Kaoru vọng ra từ sau cánh cửa phòng Truyền thông.

"...A, Mao-san... ghê quá, thế này thì... ể, a, không được đâu... nhưng mà, nhưng mà... giấu mọi người sao, chuyện đó... ư ư."

Tokiko-san với vẻ mặt khủng khiếp lao tới cửa, đấm thùm thụp vào cánh cửa gỗ.

"Ibuki-senpai! Chị, chị làm cái, cái, cái gì với Kaoru thế hả!!"

Phải đến năm phút sau cánh cửa mới mở ra. Đẩy Tokiko-san sang một bên, Mao-san bước ra trước, theo sau là Kaoru với làn da đỏ lựng nóng bừng.

"Kaoru? Chị ta, chị ta đã làm gì em?"

"...Dạ thì là... bí mật ạ. Mao-san bảo là không được nói cho mọi người biết."

"Ibuki-senpai!!"

"Bói toán thôi mà. Bói toán (Uranai). Chẳng có gì uẩn khúc (Ura nai) đâu."

"Đừng có lấp liếm bằng mấy câu chơi chữ nhạt nhẽo đó!"

Quả nhiên có Tokiko-san ở đây thấy nhẹ nhõm hẳn, tôi chẳng cần phải đóng vai người phản bác nữa, hay là chị ấy quay lại làm Tổng vụ giùm tôi đi, tôi chợt nghĩ vu vơ như thế.

"Nếu là bói toán, tại sao Kaoru lại mồ hôi nhễ nhại và thở hổn hển như thế kia chứ!"

"Đó là loại bói toán đặc biệt được thực hiện bởi một nam một nữ trong phòng kín tối tăm. Sẽ biết được độ tương thích của nhau. Về mặt cơ thể ấy nhé."

Bả nói toẹt ra là cơ thể luôn rồi kìa. Bói toán cái khỉ gì chứ. Mà khoan, chẳng phải là kiểm tra tố chất làm cán bộ truyền thông sao?

"Vậy thế nào, tiền bối?" Hội trưởng vừa nén cười vừa xen vào. "Kaoru, sao rồi?"

Giọng nói của Hội trưởng có một sức mạnh kỳ lạ. Dù bầu không khí có cợt nhả đến đâu, dù chính bản thân cô ấy đang cười, nhưng chỉ cần pha thêm một chút sắc thái rất nhỏ, người nghe sẽ hiểu rõ ràng rằng phát ngôn đó là nghiêm túc.

Sao rồi? ...Câu hỏi đó, tất nhiên, không phải hỏi về độ tương thích cơ thể.

"Đậu nhé."

Mao-san mỉm cười.

"Cậu bé sẽ trở thành một thuộc hạ trung thành và tài năng của em đấy."

Cách nói đó làm tôi thấy hơi lấn cấn. Chỗ "cậu bé" ấy.

Ngoài Kaoru ra thì còn ai khác──ý chị ấy là có hàm ý gì chăng?

Chẳng mấy chốc đồng hồ đã điểm hơn bốn giờ, Mao-san nói đã đến lúc phải về.

"Được gặp mọi người vui quá. Cả Shun-chan nữa, cảm ơn cậu đã cất công đến đây. Khi nào cậu bị bắt, tớ sẽ ra tòa làm chứng là 'cậu ta bị bệnh từ ngày xưa rồi'."

"Thế thì cảm ơn nhé. Nhưng Loli-love không phải là bệnh. Nó là lẽ sống." Hết thuốc chữa rồi cha này.

"Kotetsu-chan nữa, có vẻ như không có chị thì em vẫn ổn nhỉ."

"Không ổn chút nào đâu. Một năm không có Ibuki-senpai, đêm nào em cũng thấy lồng ngực tắc nghẹn vì cô đơn, không ngủ được cứ phải ôm gối than nhớ Mao-mao đấy." Nhớ Mao-mao là cái thể loại gì?

"Chắc là nhờ công của Tokiko-chan nhỉ. Em đã hỗ trợ Kotetsu-chan thay chị đúng không."

"Em không hỗ trợ. Bây giờ bọn em ở vị thế giám sát lẫn nhau."

"Ara, thế à? Thế à. Vậy vai trò hỗ trợ bây giờ thuộc về Misono-chan rồi nhỉ."

"Hơi quá sức nhưng em vẫn đang cố gắng ạ. Em còn kiêm nhiệm cả công việc truyền thông nữa đấy. Nếu có thời gian, chị kiểm tra giúp em công việc của cả một năm qua nhé."

"Phufu. Được rồi. Cả Hikage-chan nữa, hôm nay cảm ơn em. Hội học sinh có vẻ sẽ thú vị lắm đây."

Không hiểu sao, Mao-san lại không nói lời nào với Kirika, người đang đứng nép sau lưng tôi. Chị ấy cứ thế bước về phía cửa ra vào phòng Hội học sinh.

Có lẽ Mao-san cũng đã nhận ra rồi.

Họ đã quen biết nhau lâu rồi mà. Chị ấy biết Kirika còn có một nhiệm vụ khác ngoài làm Kế toán──và biết cả việc ẩn giấu bên trong cơ thể nhỏ bé mảnh khảnh kia là một khả năng quan sát kinh người.

"...Mao."

Kirika gọi giật lại khi tay Mao-san đã đặt lên nắm đấm cửa.

"Cậu định nghỉ học ở Hakujudai đúng không?"

Một lúc lâu, không ai nói gì. Từ khe cửa, tiếng bước chân xa xa dưới lầu và tiếng ve sầu quyện vào nhau len lỏi vào phòng.

Vị thám tử bước lên một bước.

"Trên áo không có huy hiệu lớp. Trước khi đến đây cậu đã ghé qua tòa nhà văn phòng làm thủ tục thôi học và trả lại rồi đúng không. Sau đó cậu đến lấy đồ cá nhân. Như bút máy hay máy ảnh kỹ thuật số chẳng hạn. Mùa hè mà còn mặc áo vest là vì cần nhiều túi đựng đồ. Lúc nãy vào phòng Truyền thông cùng Kaoru là vì cậu nhất thiết cần người giúp để lấy đồ đạc trên kệ cao xuống. ...Cậu định cứ thế, chẳng nói chẳng rằng mà lẳng lặng biến mất đúng không. Giống như một năm trước cậu lẳng lặng đi du học vậy."

Trên gương mặt Mao-san, một nụ cười thoáng buồn như những đám mây vảy cá trong ráng chiều lan rộng.

"...Tớ làm cậu giận rồi sao?"

"...Tớ thì, không sao cả."

Kirika nói vậy, nhưng chỉ nghe giọng thôi cũng biết cảm xúc đang dao động nơi cuống họng.

Tôi thậm chí còn chẳng đủ can đảm để liếc nhìn vẻ mặt của Misono-senpai hay Tokiko-san.

"Quả không hổ danh Kirika-chan. Đúng là thám tử có khác."

Mao-san buông tay khỏi nắm đấm cửa, quay lại đối diện với chúng tôi.

"Nhưng chị ghét mấy chuyện sướt mướt lắm. Đã quyết tâm theo đuổi con đường phát thanh viên thì đương nhiên không thể tránh khỏi công việc dự báo thời tiết, mà thời tiết cả nước cứ mưa mãi thì gay go lắm đúng không? Thế nên cứ lẳng lặng biến mất, để rồi sau đó mọi người nghe phong thanh lý do qua lời đồn, mức độ đó là vừa đẹp với chị. Hôm nay... tự nhiên lại thành ra như buổi họp lớp thế này, chị đã vất vả lắm mới kìm nén để không bị sướt mướt, thế mà Kirika-chan chẳng nương tay gì cả."

"Ibuki-senpai... là thật sao...?"

Tokiko-san hỏi với giọng run run.

"Cũng không phải lý do gì kỳ quặc đâu. Sang học kỳ hai mà quay lại Hakujudai thì khó mà theo kịp bài vở, chị cũng nhận được chứng nhận tương đương tốt nghiệp rồi, thế nên chị sẽ dành nửa năm còn lại để tự ôn thi đại học. Cũng đâu phải sinh ly tử biệt gì, lễ hội văn hóa chị sẽ ghé chơi mà."

"Không được cùng tốt nghiệp thì tiếc thật đấy," Shun-san lẩm bẩm.

"Thế thì lễ tốt nghiệp tớ cũng sẽ đến trêu ngươi các cậu. Tớ cũng muốn nghe bài phát biểu của Kotetsu nữa."

"Sướt mướt một chút cũng có sao đâu."

Hội trưởng nói, rồi bước nhanh tới chỗ Mao-san, ôm lấy vai chị ấy.

"Đời người cũng cần có những cơn mưa mà."

Mao-san thoạt đầu hơi ngạc nhiên, rồi dần dần với vẻ mặt an tâm, chị vòng tay ôm lấy lưng Hội trưởng.

"Có lẽ là vậy thật."

Tôi đứng chôn chân cạnh ghế sofa, chỉ biết lặng lẽ dõi theo cái ôm đó. Tôi cảm nhận được vô vàn cảm xúc ngọt bùi đắng cay đang ập đến trong lồng ngực, nhưng đó không phải là tình cảm của tôi. Đó chỉ là phần dư thừa tràn ra từ lồng ngực của những người cũng đang đứng lặng đi bên cạnh tôi mà thôi.

Trong căn phòng này, tồn tại một khoảng thời gian đậm đặc được vun đắp bởi năm người bọn họ mà tôi không hề hay biết.

Một lát sau, Hội trưởng buông tay ra.

"Nếu chị định thôi học, thì chuyện lại khác. Tiền bối, chị cho bọn em xem bói toán thật sự đi."

Cô ấy đặt tay lên hai vai Mao-san và nói.

"Cứ thế này thì Misono, Hikage và cả Kaoru sẽ mãi hiểu lầm chị là thầy bói rởm mất. Hãy cho họ thấy đọc vị vận mệnh là như thế nào đi."

...Hả?

Bói toán thật sự?

"Có nên không nhỉ," Mao-san thì thầm. "Không phải lúc nào cũng ra kết quả hạnh phúc đâu nhé."

"Bói toán là như vậy mà, đúng không?"

"Đúng thế."

Mao-san lùi lại một bước, đứng trước cánh cửa, đưa mắt nhìn quanh chúng tôi.

Có lẽ chỉ là tưởng tượng thôi. Nhưng tôi nghe thấy như có tiếng chuông reo, da gà nổi lên rần rần, tôi phải chống tay vào lưng ghế sofa để kìm lại cảm giác muốn khuỵu xuống.

Mao-san đang chỉ tay vào tôi.

"Hikage-chan, nhé."

Cái tên được gọi lên, trong khoảnh khắc tôi không hiểu đó là tên mình.

"Một ngày nào đó, em sẽ trở thành kẻ thù của Kotetsu-chan. Một kẻ thù khó nhằn hơn Tokiko-chan rất nhiều, rất nhiều, thậm chí có thể sẽ đánh bại cả Kotetsu-chan..."

Toàn thân tôi run lên bần bật vì rùng mình. Tôi cảm nhận được mọi ánh nhìn đang đổ dồn về phía mình.

"...Hể. Thế thì."

Hội trưởng cũng ném về phía tôi một nụ cười của loài dã thú.

"Đáng mong chờ đấy."

Bóng lưng Mao-san khuất dần sau cánh cửa đang khép lại. Tôi nhảy qua ghế sofa, lao ra hành lang.

"Mao-san!"

Tôi gọi với theo bóng lưng đã đi xa đến tận trước cửa cầu thang. Tôi chạy tới, thở hồng hộc và hỏi.

"Cái──cái gì vậy chứ, chuyện bói toán lúc nãy ấy."

"Phufufufu."

Mao-san quay lại, áp hai lòng bàn tay vỗ nhẹ lên má tôi liên hồi.

"Bói toán toàn là nói dối cả thôi, em biết không?"

Tôi thở hắt ra hai, ba hơi nặng nhọc, rồi buông thõng vai.

"Gì chứ... chị đừng có đùa kiểu kỳ quặc như thế trước mặt mọi người chứ."

"Chị có thể nhìn thấy tương lai. Chuyện đương nhiên thôi, vì ai cũng đang tiến về phía tương lai mà. Chỉ cần nhìn vào hiện tại, rồi nâng tầm mắt từ dưới chân lên, nhìn theo hướng con đường phía trước là thấy thôi."

Ngón tay Mao-san nâng lên, chạm vào môi tôi. Hơi thở tôi ngưng bặt.

"Chẳng cần bói toán đâu. Bởi vì Hikage-chan à, trong đôi mắt em, quả thực có một ngọn lửa không thể kìm nén. Một lòng kiêu hãnh khô khốc sẽ không bao giờ được thỏa mãn nếu chỉ mãi là tay chân của Kotetsu-chan."

Ngón tay Mao-san trượt xuống cằm tôi, rồi đẩy mạnh ra.

"Chị cũng rất mong chờ đấy."

Lần này thì tôi chỉ biết đứng nhìn bóng lưng cô ấy đi xuống cầu thang. Mồ hôi chảy dọc xuống cổ. Đến cả tiếng bước chân của Mao-san cũng không còn nghe thấy nữa, tôi mới dám dựa lưng vào tường hành lang để điều hòa nhịp thở.

Sở dĩ tôi hoảng hốt, là vì──

Vì đã bị nói trúng tim đen. Ngay trước mặt Hội trưởng.

Tôi ngồi thụp xuống. Một khối nhiệt lại quặn lên, cuộn trào dưới đáy bụng. Này này. Tuyên chiến mất rồi. Tôi còn chưa có ý định đó, chưa có khả năng thắng, thậm chí còn chưa biết chiến trường ở đâu nữa là.

Đáng mong chờ đấy. Giọng nói của Hội trưởng vang vọng bên tai. Phải rồi. Tôi cũng mong chờ lắm.

Tiếng ve sầu như bọt nước bao bọc lấy tôi, cù vào da thịt, cướp đi hơi nóng.

Mùa hè sắp kết thúc rồi...

〈Hết〉

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!