Chương 01
1
Nói tóm lại, Học viện Shirakudai của chúng tôi rộng kinh khủng khiếp. Diện tích khuôn viên gấp khoảng ba mươi lần một ngôi trường bình thường, kéo theo đó là đủ thứ cơ sở vật chất cũng nhiều gấp ba mươi lần người ta. Phòng âm nhạc hay phòng y tế có đến hàng chục cái, còn nhà vệ sinh thì tính sơ sơ cũng hơn hai trăm.
Đương nhiên, số lượng chuyện ma cũng theo tỉ lệ đó mà nhân lên. Bất cứ tòa nhà, ký túc xá hay cơ sở nào cũng có hai ba lời đồn đại về hiện tượng siêu nhiên hoặc những điều cấm kỵ. Chỗ nào cũng có vết ố trên tường, vết bẩn trên trần nhà hay những cánh cửa không bao giờ mở được tô vẽ bằng những giai thoại rùng rợn. Có tổ chức tiệc kể chuyện ma "Bách vật ngữ" hai đêm liền cũng chẳng hết chuyện để nói.
...Mở bài dông dài thế thôi, chứ câu chuyện lần này chẳng liên quan gì đến ma quỷ cả (dù cũng có vài vụ hay ho đấy, nhưng để dịp khác kể sau). Ở cái học viện này, có khối thứ còn đáng sợ hơn cả ma hay yêu quái. Nếu thử hỏi học sinh xem thực thể nào đáng sợ nhất Shirakudai, chắc một nửa sẽ nhìn về phía Tòa nhà Trung tâm. Phòng Hội Học Sinh, mà cụ thể là Hội trưởng Tổng vụ Hành pháp Tennoji Kotetsu, là một thế lực quyền uy tối thượng được ví như sư tử.
Và nửa còn lại chắc chắn sẽ rụt rè chỉ tay về phía Nam. Đứng sừng sững bên cạnh Cổng Chính phía Nam, một tòa nhà ba tầng thô kệch đang trừng mắt nhìn xuống sân vận động khối Cấp ba.
Đó không phải là một tòa nhà nổi bật. Tường đầy những vết nứt đen sì, cửa sổ tầng ba thì dán chằng chịt băng dính, máng xối rỉ sét và móp méo vài chỗ. So với tòa nhà Khoa Thể dục to gấp mấy lần và mới coóng bên cạnh thì đúng là một trời một vực. Tuy nhiên, cái tòa nhà nát tươm ấy lại tỏa ra một áp lực kỳ lạ.
Trên sân thượng dựng một cột cờ cao vút, lá cờ đỏ thắm thêu ba chữ trắng "Tâm - Kỹ - Thể" đang phấp phới bay.
Đó chính là Văn phòng Giáo viên Thể dục.
~*~
Tôi từng đến Văn phòng Giáo viên Thể dục đúng một lần. Đó là vào vụ án vứt bỏ hàng loạt đồ bơi học sinh. Lúc ấy đang là nghỉ hè, chỉ có một giáo viên trực ban, nên tôi chưa thực sự hiểu tại sao ngay cả Tennoji Kotetsu cũng phải dè chừng nơi này. Mấy giáo viên dạy thể dục bình thường trông cũng đâu đến nỗi nào.
Thế nhưng, kỳ nghỉ hè kết thúc, ngày 1 tháng 9.
"Nghe rõ đây, Hikage. Cuộc chiến đã bắt đầu ngay từ cái nhìn đầu tiên rồi. Đừng có rén. Để chúng nó coi thường là hết đời đấy."
Đứng trước tòa nhà Văn phòng Giáo viên Thể dục, Hội trưởng với vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng thấy lên tiếng. Không biết là để thể hiện quyết tâm gì, nhưng trên mái tóc đen dài buộc hai bên của cô ấy hôm nay có tết thêm một dải băng trắng nhỏ.
"Năm nay chúng ta không thể thua được nữa."
Đứng cạnh Hội trưởng, giọng điệu của Misono-senpai cũng hùng hồn không kém. Chưa hết, dưới lớp tóc mái vàng óng kia, chị ấy còn để lộ một chiếc băng trán trắng toát.
"Cứ nghĩ đến cuộc chiến sắp tới là cơ thể em lại nóng ran, run rẩy cả lên. Cái này người ta gọi là gì nhỉ?"
"Rùng mình chiến đấu?"
"Kh-Không được Hikage-san, 'rùng mình' nghe dâm đãng quá!"
"Tiếng Nhật làm gì có nghĩa đó." Chắc ý chị ấy là "ngấu nghiến" à? Mà thôi, tôi cũng chẳng buồn sửa.
Và điều đáng ngạc nhiên nhất là, nấp sau lưng tôi, ngay cả Kirika cũng đi theo. Con nhỏ hikikomori bình thường chẳng bao giờ ló mặt ra khỏi phòng Hội Học Sinh, hôm nay lại quấn lỏng lẻo một chiếc băng trán trắng quanh cổ thay cho tấm băng đeo tay thường ngày.
"...Sao cả Kirika cũng hừng hực khí thế thế?"
Giờ tôi mới hỏi.
"Ngân sách cho Hội thao là ba mươi triệu yên."
Kirika nắm chặt hai nắm tay, nói. Ba mươi triệu. À ừ, tôi cũng tập để không bị sốc trước mấy cái quy mô tiền nong ở Shirakudai này rồi.
"Nếu thắng thì hạn mức sẽ tăng lên. Tiền được phép sử dụng sẽ nhiều hơn."
"...Nếu thắng? Ơ kìa, khoan đã, là sao?"
Trong kỳ nghỉ hè xảy ra đủ thứ chuyện lu bu, rốt cuộc tôi bị lôi đến đây mà chẳng được nghe chút gì về tình hình phức tạp xoay quanh cái Hội thao này cả.
Hội trưởng cười nhếch mép.
"Thế à. Ta chưa giải thích nhỉ. Hội thao trường mình đặc biệt lắm, toàn bộ học viện sẽ chia làm hai phe để đấu Bạch - Hồng."
"Hả? ...Thì, em thấy cái đó cũng bình thường mà."
"Không không. Tức là thế này. Chúng ta là Bạch đội, và—"
Hội trưởng chỉ vào dải băng trắng trên tóc mình, liếc nhìn băng trán trắng của Misono-senpai và Kirika, rồi kéo cửa tòa nhà Văn phòng Giáo viên Thể dục.
Chỉ cách một cánh cửa trượt bằng thép mỏng dính, ngay bên trong là Văn phòng Giáo viên Thể dục. Trong khoảnh khắc, tôi cứ tưởng có luồng gió nóng vừa ập ra. Những chiếc bàn chất đống giấy tờ và bút viết lộn xộn ghép lại thành từng đảo, và bao quanh đó là những bóng người vạm vỡ tạo thành một bức tường thành. Là các giáo viên thể dục. Ai nấy đều mặc đồ thể thao, cổ áo phanh rộng lộ ra áo phông màu mè bên trong cùng đồng hồ bấm giờ và còi, khoanh tay trừng mắt nhìn chúng tôi đầy áp lực.
Riêng ngày hôm nay, hàng chục giáo viên thể dục ấy còn có thêm một điểm chung đáng sợ nữa.
Tất cả bọn họ đều thắt băng trán màu đỏ.
Hội trưởng tiếp lời.
"Bọn họ là Hồng đội. Hội thao của Học viện Shirakudai ấy mà, là cuộc chiến giữa Khoa Thể dục và toàn bộ phần còn lại đấy."
Chủ nhiệm Khoa Thể dục là thầy Oowada, một giáo viên dạy Judo ngoài bốn mươi, một gã khổng lồ giống hệt đười ươi và thường bị gọi lén là Boss Khỉ. Thầy Oowada là người dẫn đường cho chúng tôi, nên suốt quãng đường leo cầu thang tôi cứ nơm nớp lo sợ.
"Tụi tao dù gì cũng là giáo viên."
Thầy Oowada quay lại khi lên đến hành lang tầng ba tối tăm, nhe răng cười.
"Tuy cũng lên dây cót tinh thần đeo băng trán thế này, nhưng bọn tao chỉ tham gia đúng một môn thi đấu giữa các giáo viên thôi. Nhân vật chính là lũ học sinh tụi bay."
Khi bốn người chúng tôi, dẫn đầu là Hội trưởng, leo hết cầu thang, thầy hất ngón tay cái về phía cuối hành lang.
"Học sinh với nhau thì cứ phang nhau thoải mái. Thế nhé."
Tiếng bước chân nặng trịch của thầy đi xuống cầu thang sau lưng chúng tôi. Khi bóng lưng khổng lồ ấy khuất hẳn, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. May quá, tại cách nói chuyện dễ gây hiểu lầm của Hội trưởng mà tôi cứ tưởng phải thi chạy đua với đám giáo viên thể dục thật chứ.
Dựa lưng vào cánh cửa bên trái cuối hành lang đợi chúng tôi là một nhân vật quen thuộc. Dù trời vẫn còn nắng nóng nhưng cô gái ấy vẫn mặc áo khoác blazer chỉnh tề, mái tóc đen dài buộc cao kiểu cổ điển. Là Trưởng ban Kỷ luật Nagamine Fuuka. Hôm nay cô ấy không đeo băng tay trắng của Ủy ban Kỷ luật, thay vào đó, sợi dây buộc tóc là một dải băng đỏ thẫm.
Ánh mắt cô ấy nhìn chúng tôi tràn ngập ý chí chiến đấu. Nhắc mới nhớ, người này thuộc Khoa Thể dục nhỉ. Mà, ờm, sao ai cũng bật chế độ chiến đấu thế này? Hội trưởng dẫm nát thắc mắc của tôi, bước dọc hành lang.
"Fuuka là Tổng đại tướng năm nay à?"
Nghe Hội trưởng hỏi, Fuuka lắc đầu.
"Không phải tôi. Tôi chỉ được mời làm cố vấn vì có chút hiểu biết về nội tình Hội Học Sinh thôi."
"Hửm? Ra là vậy, Fuuka hay qua phòng Hikage chơi nên chắc cũng nắm rõ chân tơ kẽ tóc hay mấy cái sở thích bệnh hoạn của cậu ta rồi nhỉ."
"Cái—"
Mặt Fuuka đỏ lựng lên, lấn át cả màu đỏ của chiếc băng trán.
"Cậu nói cái gì thế, đ-đ-đồi bại! Tôi mới vào phòng Makimura có một lần thôi nhé!"
"Từ 'sở thích' vốn đâu có nghĩa là đồi bại?"
Đúng đấy. Làm ơn tra từ điển đi.
"Cái gì chứ! Ư, ư ư, nghe cái âm điệu đã thấy đồi bại rồi, sở với chả thích."
"Sở thú thành phố."
"Hừ... cái đó thì không đồi bại."
"Sở cứu hỏa."
"Cái đó cũng không đồi bại, thậm chí còn đáng kính nữa là đằng khác."
"Sờ soạng rồi 'Ehehe sướng quá'."
"Cái đó cũng không đồi bạ—" "Đồi bại rành rành ra đấy!" Tôi buột miệng chen ngang. "Đồi bại hết chỗ nói luôn ấy chứ, mà mọi người đang nói cái chuyện quái gì thế hả? Misono-senpai sao lại im lặng thế, cản Hội trưởng lại đi chứ!"
Chị tiền bối đang lẩm bẩm với đôi mắt vô hồn.
"...Không thể tin được, mình còn chưa từng vào phòng Hikage-san, thế mà Fuuka-san đã... đã thế này thì mình cũng phải xông vào... đè xuống... ép chặt..."
Thôi xong, hỏng hẳn rồi.
"Kirika nói gì đi chứ—"
Tôi quay lại và giật mình vì không thấy Kirika đâu. Biến mất rồi?
Không, con nhỏ đã lách qua người tôi và Hội trưởng từ đời nào, tay đang đặt lên nắm đấm cửa sau lưng Fuuka.
"Nhanh lên. Ba mươi triệu đang chờ đấy!"
Kirika nói đầy phẫn nộ rồi mở toang cửa. Hội trưởng cười khẩy, Fuuka đanh mặt lại, Misono-senpai với vẻ mặt lo lắng, lần lượt bước vào trong. Tôi bị bỏ lại cũng vội vàng chạy theo sau.
Bên trong là một phòng họp với những chiếc bàn dài xếp thành hình chữ khẩu.
Chỉ có một bóng người duy nhất, mặc đồng phục, ngồi ở ghế trước tấm bảng trắng phía trong cùng. Một nam sinh cao lớn. Hắn khoanh tay, ánh mắt từ sau tròng kính như muốn khoét sâu vào người đối diện. Ánh mắt đó—chỉ có một bên. Tôi giật thót. Chẳng hiểu sao gã này lại quấn cái băng trán màu đỏ chéo qua đầu, che kín mít mắt phải như kiểu độc nhãn long. Vì hắn là một mỹ nam có gương mặt góc cạnh xanh xao, nên trông càng thêm phần quái dị.
"Takizawa, là ngươi sao... Cái này ta không ngờ tới đấy."
Hội trưởng nói với giọng pha chút ngán ngẩm. Gã đàn ông tên Takizawa từ từ tháo tay đang khoanh ra, hất cằm lên, nhếch mép cười méo xệch.
"Ta đã đợi các ngươi mòn mỏi rồi, Tennoji... Khà khà khà, con mắt phải bị ngươi xuyên thủng trong trận chiến trước đang nhức nhối đây... Màu đỏ này là màu của phục hận, màu của ngọn lửa căm hờn trong ta."
Tôi ném ánh mắt 'Ờm, người này chẳng lẽ là...' về phía Misono-senpai.
Misono-senpai đáp lại bằng ánh mắt 'Vâng đúng thế đấy như cậu thấy đó'.
"Thời khắc đã điểm, vòng quay lại bắt đầu. Lần này lưỡi kiếm của ta sẽ băm vằm các ngươi không còn mảnh hài cốt, đày các ngươi xuống Vô gián địa ngục vĩnh kiếp."
Hội trưởng quay lại nhìn Fuuka đang đứng ở cửa, chỉ ngón cái về phía Takizawa.
"Fuuka, cô đi theo chẳng lẽ là để phiên dịch à?"
"Đừng có gọi là phiên dịch! Nhưng mà đúng là thế!"
"Nào, hãy bắt đầu buổi yến tiệc máu. Hãy ngồi vào bàn tròn phán xét đi, Tennoji và lũ hạ đẳng kia."
"Bàn hình chữ nhật mà có phải bàn tròn đâu." "Hikage-san, bắt bẻ cũng vô ích thôi."
Xin lỗi, quen miệng.
Khi chúng tôi lần lượt ngồi xuống ghế gấp, Takizawa lại mở miệng.
"Đêm nay, chúng ta tụ họp tại đây là—"
"Vẫn đang là ban ngày mà." "Hikage-san!"
Thì tại hắn nói nhiều câu ngứa mồm quá chứ bộ!
"Để đặt dấu chấm hết cho cuộc chiến giữa Thánh và Ma kéo dài ngàn năm."
"Tóm lại là năm nay vẫn tổ chức cuộc đối đầu giữa Hội Học Sinh và Khoa Thể dục đã kéo dài ba năm qua," Fuuka phiên dịch lại. Cảm ơn Fuuka nhiều lắm. Riêng hôm nay trông cô giống người bình thường một cách lạ kỳ đấy.
"Trước tiên, hãy mở Chiếc rương Giao ước và kiểm tra lại phiến đá Thập Giới."
Takizawa phán. Fuuka đứng bên cạnh hắng giọng, lật phiến đá... à nhầm, lật cái bảng trắng lại và phiên dịch.
"Đầu tiên là xác nhận lại điều kiện thắng thua đã quyết định ở Hội thao năm ngoái."
Đọc dòng chữ đầu tiên trong mục các hạng mục tổ chức Hội thao viết ở mặt sau bảng, cuối cùng tôi cũng hiểu ra tất cả.
Trường hợp Bạch đội (Quân đoàn phi Thể dục) chiến thắng:
Thừa nhận việc thành lập Ủy ban Thực hiện Hội thao, và ủy nhượng toàn bộ quyền hạn liên quan đến Hội thao cho Hội Học Sinh.
...Ra là chuyện như vậy.
Hèn gì cả Hội trưởng lẫn Kirika đều hừng hực khí thế đến thế.
~*~
Ngày hôm sau, chúng tôi lôi cái TV 60 inch ít khi dùng trong phòng Hội Học Sinh ra, cùng nhau xem lại đĩa DVD ghi hình các kỳ Hội thao trước.
Đúng là hàng do Câu lạc bộ Nghiên cứu Điện ảnh biên tập có khác, quả thật rất ấn tượng. Kéo co, ném bóng, chạy vượt chướng ngại vật, chạy tiếp sức mượn đồ vật, hay chạy thi ăn bánh mì, bất kể là môn thi đấu nào vốn dĩ phải vui vẻ, thì trên màn hình cũng chỉ thấy cảnh đám học sinh Khoa Thể dục mắt vằn đỏ, băng trán đỏ bay phấp phới, chà đạp Bạch đội bằng sức mạnh hung bạo đến mức tối đa.
Mấy môn đinh có va chạm cơ thể như cưỡi ngựa chiến hay cướp cờ thì đúng là không dám nhìn thẳng. Hoàn toàn là cuộc chiến giữa sói và cừu. Ngay cả qua màn hình cũng có thể thấy rõ hầu hết phe Bạch đội đã mất sạch ý chí chiến đấu trước bầy đàn Hồng quân đang ập tới.
"...Đấy, đại loại là chúng ta cứ thua liểng xiểng như thế hàng năm."
Hội trưởng ấn nút dừng, nhún vai nói.
"Em mới tham gia từ năm ngoái thôi, nhưng đúng là sốc thật. Em cứ tưởng các bạn bên Khoa Thể dục sắp lôi súng máy ra sấy 'Hya-ha!' đến nơi rồi chứ."
Misono-senpai thêm vào một hồi ức nghe sặc mùi bạo lực.
"Ba mươi triệu..."
Kirika thì vẫn thế.
"Bắt bọn con gái mặc quần bloomer thì có thắng được không nhỉ?" Ikuno-san lên tiếng.
"Ikuno, năm ngoái cậu cũng nói câu đó rồi. Nghiêm túc chút đi." Tokiko-san cau mày nhắc nhở.
"...Ơ kìa, sao cả hai người cũng ở đây?"
Ikuno-san và Tokiko-san nhìn nhau, rồi nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên.
"Thì chịu thôi. Riêng Hội thao thì phải chung chiến tuyến với Kotetsu."
"Vấn đề của cả Hội Học Sinh mà lị. Dù chả ưa gì nhau nhưng cũng phải bắt tay với bé Kote thôi."
"Haizz..."
Tôi nhìn quanh năm cô gái đang ngồi trên hai chiếc ghế sofa kẹp giữa chiếc bàn tiếp khách.
Đại diện Tổng vụ Hành pháp kiêm Hội trưởng Hội Học Sinh, Tennoji Kotetsu. Mái tóc đen buộc hai bên toát lên vẻ nguy hiểm như loài chim săn mồi đang khép cánh. Bên phải cô ấy, mái tóc vàng bạch kim rực rỡ là Phó hội trưởng Takeuchi Misono. Bên trái, đang ngồi bó gối thu lu, vùi cằm vào chiếc băng đeo tay thay cho vòng cổ là Thủ quỹ kiêm thám tử của chúng ta, Hijiribashi Kirika.
Ngồi ngay ngắn ở ghế sofa đối diện là nàng công chúa có mái tóc đen mượt như mật ong, Chủ tịch Nghị viện Trung tâm, Kanbayashi Tokiko. Và người đang ngả ngớn dựa lưng vào ghế phía sau cô ấy là con hồ ly đeo kính, Trưởng ban Kiểm toán Kumeta Ikuno.
Những gương mặt này là những kẻ đứng đầu ba thế lực đang chia ba thiên hạ tại Học viện Shirakudai, và có lẽ cũng là những kẻ mạnh nhất trường trên mọi phương diện. Bình thường bọn họ lúc nào cũng đối địch nhau, nhưng một khi đã bắt tay hợp tác thì đám học sinh cấp hai, cấp ba bình thường chắc chắn không có cửa thắng. Đáng lẽ phải là như vậy, thế mà──
Khoa Thể dục lại là kẻ liên tiếp đánh bại họ.
"Kể cũng bất ngờ thật đấy."
Tôi lẩm bẩm khi nhìn đoạn băng ghi hình đang dừng lại ở cảnh bế mạc.
"Không ngờ Hội trưởng lại thua liên tục như vậy. Cứ tưởng với tính cách của chị thì chị phải bất chấp thủ đoạn, kiểu như lén bỏ thuốc xổ vào nhà ăn của Khoa Thể dục để giành chiến thắng chứ."
"Hikage, cậu nghĩ ta là loại người nào hả?"
Hội trưởng uể oải bấm điều khiển tắt màn hình.
"Cậu nghĩ ta là kẻ sẽ đi lừa gạt người khác, làm mấy chuyện sặc mùi tội phạm, giở trò ném đá giấu tay hay gài bẫy đối thủ sao?"
"Em nghĩ thế đấy! Mà thực tế là chị làm hết cả rồi còn gì!"
"Makimura-kun, lần nào cậu cũng bắt bẻ Kotetsu như thế à? Không thấy mệt sao? Hồi tớ còn làm Phó hội trưởng, tớ thấy phiền phức quá nên toàn mặc kệ đấy."
Tokiko-san buông lời lo lắng cho tôi. Cô ấy là bạn thanh mai trúc mã với Hội trưởng, lại từng giữ chức Phó hội trưởng suốt ba năm nên chắc đã quá quen với cách đối phó rồi.
"Thì cũng mệt thật, nhưng mà do bản tính rồi, cứ lỡ miệng... Nếu có cách nào né đòn hay ho thì mong chị chỉ giáo cho em với."
"......Chà, chỉ cho cậu... cũng được thôi. Để hôm nào đó nhé."
Chẳng hiểu sao Tokiko-san lại ngượng ngùng lảng tránh ánh mắt.
"Toki-chan, cậu đang khéo léo tạo cớ để lẻn vào phòng Hikage-kun đấy phỏng. Ghê thật nha."
"N-Nào có, tớ đâu có nghĩ đến chuyện đó!"
Tokiko-san vỗ mạnh vào hông Ikuno-san.
"Kh-Không được! Việc chỉ dạy tận tay tận chân cho Hikage-san là nhiệm vụ của em!"
Misono-senpai nhổm người dậy. Như thường lệ, câu chuyện lại trật đường ray ngay từ khúc cua đầu tiên và tôi hoàn toàn chẳng hiểu họ đang nói cái quái gì nữa.
"Để tôi chỉ cho cũng được mà? Điểm yếu của Tennoji Kotetsu thì tôi rành lắm."
"Cô là bản thể của người ta còn gì."
"Điểm yếu là bị ngón tay lướt nhẹ dọc sống lưng, nhưng tự mình thì không với tới được nên phải nhờ cậu..."
"Đang nói chuyện gì thế hả!?"
"Hikage đồ ngốc! Đồ biến thái!"
"Anh đã làm gì đâu, sao tự nhiên Kirika lại nổi giận chứ!"
"Điểm yếu của Kotetsu thì tôi là người biết rõ nhất! Không cần nhờ đến Tokiko đâu."
"Hửm? Ví dụ xem nào?"
Hội trưởng ghé sát mặt vào Kirika, tò mò hỏi.
"V-Ví dụ như là... Kotetsu rất ghét bị móng tay cào lên bảng đen."
"Ai mà chẳng ghét cái đó." Tôi cũng ghét nữa là.
"Ví dụ như là, Kotetsu không thể thở được ở dưới nước."
"Ai mà thở được chứ." Bộ nhóc thở được chắc?
"Rồi ví dụ như là, dội nước vào thì sẽ bị gỉ sét."
"Đó là sắt thép (Koutetsu) chứ không phải Kotetsu."
"Lỡ lời thì sẽ bị đuổi việc."
"Đó là cách chức (Koutetsu)."
"Lấy khăn đỏ làm khăn quàng cổ."
"Đó là ca sĩ Minami Kousetsu... Mà không phải! Mấy người định chơi chữ đến bao giờ hả?"
"Th-Thật là, Hikage-san, anh không được sống thử với Kirika-san trong căn hộ ba chiếu ven sông Kanda rồi cùng nhau đi nhà tắm công cộng đâu nhé, trụy lạc quá đấy!"
"Misono-senpai cũng đừng có cố tình bẻ lái câu chuyện đi xa thế chứ..."
Hội trưởng chỉ tay vào tôi rồi nói với Tokiko-san.
"Thấy chưa, Hikage hạnh phúc với cảnh này lắm. Thậm chí nói cậu ta sinh ra là để chịu đựng mấy chuyện này cũng không ngoa đâu. Tokiko không cần phải lo."
"Mấy người nghĩ cuộc đời tôi là cái gì thế hả?"
"Có vẻ đúng là thế thật..." Tokiko-san, đừng có gật đầu đồng ý chứ!
Thứ đã chặn đứng màn lạc đề tưởng chừng như vô tận ấy lại là một sự việc nằm ngoài dự tính. Hội trưởng đột ngột tắt nụ cười, rút cây bút bi từ túi áo vest ra và ném mạnh với một lực kinh hoàng. Tiếng gió rít lên, chậm hơn cả cú ném. Mũi tên xé gió sượt qua tai tôi, băng qua phòng Hội học sinh rộng lớn với tốc độ ánh sáng rồi cắm phập vào tấm rèm bên cửa sổ.
"──Ái ui."
Tiếng kêu thảm thiết vang lên từ sau tấm rèm khiến tôi giật bắn mình. Một bóng người mặc đồng phục lăn lóc trên thảm. Hẳn là hắn đã bám vào cửa sổ để ẩn nấp, một nam sinh nhỏ con. Tôi chưa từng thấy mặt hắn bao giờ, nhưng màu huy hiệu trên cổ áo thì thấy rất rõ. Học sinh Khoa Thể dục.
"Làm gián điệp cơ đấy, to gan thật."
Hội trưởng nhe nanh, nhảy phắt qua lưng ghế sofa lao về phía kẻ đột nhập. Nhưng hắn lại có một hành động khó tin. Hắn mở toang cửa sổ, không chút do dự lao mình ra ngoài.
Bóng dáng hắn biến mất khỏi tầm mắt trong tích tắc, để lại cơn gió lạnh lẽo lùa vào phòng.
...Này, đây là tầng ba đấy nhé?
Hoàn hồn lại, chúng tôi vội chạy ra bên cửa sổ, nhoài người nhìn xuống thì chỉ thấy bóng lưng tên gián điệp đang chạy thục mạng dưới sân trường.
"...Bị sổng rồi. Quả nhiên làm gián điệp thì phải dùng đến những kẻ có năng lực thể chất cao cỡ đó sao."
Hội trưởng cười khẩy, lẩm bẩm.
Điều khiến tôi ngạc nhiên nhất là sự thật rằng ngoại trừ tôi ra, chẳng ai tỏ vẻ ngạc nhiên cả.
"...Ơ, ơ kìa, gián điệp? Là sao?"
"Gián điệp của Khoa Thể dục đấy. Cậu thấy rồi còn gì?"
Tokiko-san cũng nói với vẻ hằn học. Giọng điệu cô ấy bắt đầu giống Hội trưởng đến nơi rồi, đáng sợ thật.
"Cuộc chiến đã bắt đầu rồi đó nha."
Ikuno-san cũng có vẻ thích thú từ tận đáy lòng.
"Giờ thì cậu đã hiểu Hội thao chính là chiến tranh chưa?"
Hội trưởng quay lại nhìn tôi, nở một nụ cười hung bạo.
"Là cuộc va chạm giữa sức mạnh và sức mạnh. Không dễ gì trải nghiệm được đâu. Vì thế, riêng với Hội thao lần này, ta muốn lựa chọn thủ đoạn. Ta muốn thắng một cách đường đường chính chính để bọn chúng phải dậm chân đấm ngực vì cay cú."
Và thế là, một kẻ như Tennoji Kotetsu đã khiêu chiến trực diện suốt ba năm liền và thua chổng vó. Hừm, đường đường chính chính cơ đấy.
"Nghe nói ngày xưa Hội thao cũng do Hội học sinh đứng ra tổ chức đàng hoàng đấy."
Kirika vẫn trừng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nói.
"Nhưng mà, Hội thao thì từ trang thiết bị, sân bãi đến kỹ năng tổ chức đều phải dựa dẫm vào giáo viên thể dục. Dần dà đám giáo viên thể dục bảo là 'để hết cho bọn tôi làm từ đầu cho rồi', thế là họ tống toàn bộ học sinh Khoa Thể dục vào ban tổ chức, khiến Hội học sinh không thể nhúng tay vào được nữa."
Ngọn lửa giận dữ bùng lên trong mắt Kirika.
"Ngân sách cũng bị cắt giảm theo luôn! Ba mươi triệu yên!"
Rõ ràng là lãnh thổ đã mất từ trước khi nhập học, thế mà cô nàng vẫn nung nấu ý định trả thù và đoạt lại, lòng tham đúng là vô đáy. Kirika tức giận không phải vì tiền bị giảm, mà vì cái sân khấu để cô nàng tiêu tiền bị thu hẹp lại.
"Nhưng mà, cái thế trận đối đầu kiểu 'Khoa Thể dục đấu với phần còn lại của trường' bắt đầu từ bao giờ thế? Một cái hội thao kỳ quặc như vậy, em chưa từng nghe thấy ở ngôi trường nào khác đâu."
"À, cái đó là từ khi ta lên làm Hội trưởng. Vì như thế thú vị hơn, và quan trọng là nó nhiệt hơn đúng không?" Quả nhiên là tại chị. "Nào, đúc kết kinh nghiệm ba năm qua, năm nay chúng ta sẽ xây dựng một bộ luật để phe ta chắc chắn thắng."
Tất cả mọi người đều gật đầu trước lời của Hội trưởng.
Tự thiết lập các điều kiện thắng lợi một cách tùy tiện để bản thân chắc chắn giành phần thắng. Đó chính là cách chiến đấu của Tennoji Kotetsu. Tôi cũng đã thấm thía điều đó rồi. ...Tuy nhiên.
Tôi buột miệng nói ra thắc mắc đơn thuần của mình.
"Gài bẫy để thắng ngay từ giai đoạn lập luật thì có gọi là đường đường chính chính được không ạ?"
"Đương nhiên là được chứ. Có chỗ nào bất công đâu?"
Tôi bị trả lời một cách dứt khoát. Đã thế, mấy bà cô kia cũng nhìn tôi bằng ánh mắt kiểu "có vấn đề gì sao?". Chẳng lẽ tư duy của tôi quá ư là tiểu tư sản à?
"Quay lại vấn đề chính nào."
Hội trưởng ngồi lại xuống ghế sofa.
"Theo thông tin từ gián điệp mà phe ta cài vào phòng giáo viên thể dục, thì chậm nhất là đến ngày mùng mười tháng này, bên kia muốn chốt xong luật thi đấu──"
"Khoan, khoan, khoan đã ạ!"
"Sao Hikage cứ ồn ào nãy giờ thế nhỉ."
"Kh-Không, ý em là... Bên mình cũng có gián điệp á? Thế mà là đường đường chính chính sao?"
"Đương nhiên là được chứ. Có chỗ nào bất công đâu?"
Mấy bà cô kia đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt "đâu có vấn đề gì?" nữa đi! Tôi bắt đầu không hiểu nổi thế nào là tranh đấu trực diện nữa rồi. Mà khoan đã.
"Cơ mà, cài gián điệp vào phòng giáo viên thể dục á? Làm được chuyện đó sao?"
"Là cô Fukuhara đấy."
Fukuhara. Fukuhara?
Suy nghĩ một hồi tôi mới nhớ ra. Cô Fukuhara! Giáo viên nữ trẻ tuổi phụ trách môn bơi lội. Kẻ chủ mưu vụ án game hình ảnh chụp lén hồi nghỉ hè. Nhắc mới nhớ, hồi đó Hội trưởng có nói là đã nắm được thóp của cô Fukuhara, bắt cô ấy chịu ơn và cài được một con tốt vào phòng giáo viên thể dục.
Hóa ra là để dùng cho việc này sao.
"Uy hiếp giáo viên bắt làm gián điệp mà là đường đường chính chính hả trời?"
"Đương nhiên là được chứ. Có chỗ nào..." "Dạ, vâng, em hiểu rồi, xin lỗi ạ."
Không đỡ nổi nữa rồi. Hoàn toàn nằm ngoài phạm vi hiểu biết của tôi. Hơn nữa, không ai hùa theo tôi cả, nghĩa là chỉ có mình tôi thấy thắc mắc thôi sao.
"Nghe này Hikage. Cậu nghĩ tại sao hiếm khi ta lại muốn chơi đường đường chính chính thế này?"
"Đừng có tự nhận là hiếm khi chứ."
"Ta muốn làm cho Khoa Thể dục phải cay cú. Những gì ta bị chơi khăm mà thấy cay, ta cũng sẽ làm y hệt với bọn chúng. Cái gì không gây cay cú thì ta không làm. Đó chính là công lý của ta."
"...Hả. Tức là bị bỏ thuốc mà thua thì không cay, nhưng bị dùng gián điệp mà thua thì cay, ý chị là thế hả."
"Đúng. Hiểu bài đấy."
Tôi được xoa đầu. Cũng không phải là không hiểu, nhưng mà...
"Nào, họp chiến thuật thôi. Trong buổi đàm phán tới, chúng ta sẽ tung hỏa mù, dùng mồm mép lừa gạt, bịa ra những luật lệ có lợi nhất cho phe mình để thắng một cách dễ dàng!"
...Vẫn thấy không phục chút nào.
Tỷ lệ học sinh giữa Khoa Thể dục và phần còn lại là khoảng 1:12, nếu cứ thế chia phe đỏ trắng thi đấu các môn thì quá là vô lý. Vì vậy cần phải thiết lập các luật lệ phức tạp, và đó là lúc những kẻ thích mưu mô như Hội trưởng có đất dụng võ.
"Trước tiên, hãy liệt kê những điều kiện mà phe ta đưa ra trong buổi đàm phán đầu tiên nhưng bị bác bỏ."
Hội trưởng mở cuốn sổ tay trên bàn tiếp khách và nói. Tokiko-san và Ikuno-san ở ghế đối diện cũng ghé mắt vào xem. Tôi lại nhớ về buổi đàm phán đầu tiên──cái gọi là 'Buổi yết kiến Ma Vương' diễn ra tại tầng ba khu nhà giáo viên thể dục.
"Cũng chẳng gọi là đàm phán được nữa..." Misono-senpai lẩm bẩm.
Đại diện năm nay của Đội Đỏ, Trưởng ban điều hành, kẻ tự xưng là "Ma Vương chuyển sinh" Takizawa Ruina, đã bác bỏ các luật lệ Hội trưởng đề xuất bằng thái độ trịch thượng đúng chất Ma Vương và những cách diễn đạt chả ai hiểu nổi.
"Đầu tiên là cái này. Không giới hạn thành viên tham gia các môn thi đấu."
"Cái này bị bác bỏ là đương nhiên rồi."
Tokiko-san thở dài.
"Nếu một người có thể tham gia bao nhiêu môn cũng được thì Kotetsu sẽ tham gia tất cả các môn và thắng dễ dàng mất."
Chưa cần nghĩ kỹ cũng thấy yêu cầu này quá quắt, nhưng thực tế đúng là như vậy.
"Đề xuất của em cũng bị bác bỏ ngay lập tức. Hệ thống tính điểm tràn đầy yêu thương."
Hệ thống tính điểm tràn đầy yêu thương (Đặt tên: Takeuchi Misono) là hệ thống mà trong các môn thi, dù có về bét thì vẫn được cộng điểm. Ví dụ chạy 100 mét có 8 người, thì người về nhất được 8 điểm, người về bét cũng được 1 điểm.
"Cái đó không được duyệt là phải rồi." Ikuno-san ngán ngẩm nói. "Thua mà cũng có điểm thì Đội Trắng đông quân số hơn hoàn toàn có lợi. Thi đấu 8 người mà Khoa Thể dục có chiếm cả hạng nhất hạng nhì thì vẫn thua về tổng điểm? Đời nào họ chịu cái hệ thống đó."
"Em cũng đề xuất môn thi mới mà bị bơ đẹp." Kirika phồng má. "Cờ tỷ phú, Poker và Đua ngựa." Bị bơ là đúng rồi. Có phải thể dục đâu.
"Giao vai trò đàm phán với Khoa Thể dục cho Tổng vụ đúng là sai lầm mà..."
Tokiko-san đưa tay lên trán.
"Nói gì thế." Hội trưởng đáp. "Trong buổi đàm phán đầu tiên, nguyên tắc cơ bản là phải 'hét' cho to vào. Để bị coi thường là xong phim đấy."
"Thế chốt hạ ở mức nào chưa?"
"Chưa chốt. Nếu thông tin đó mà lọt đến tai gián điệp thì sẽ bị bắt thóp ngay. C-Cứ giao cho ta. Ta sẽ không đánh trận thua nữa đâu. Ba năm qua chỉ là bón phân cho chiến thắng của năm nay thôi."
Hội trưởng, Tokiko-san và Ikuno-san gật đầu với nhau.
Đúng vậy, không còn năm sau nữa. Chỉ cần mùa giải xoay vần thêm một vòng nữa là họ sẽ trở thành học sinh năm ba. Dù có thắng ở kỳ Hội thao cuối cùng thì cũng không thể 'sản xuất' chiến lợi phẩm đó được nữa. Năm nay là cơ hội cuối cùng.
"Vậy thì, đầu tiên là phải biết người biết ta đã." Ikuno-san nói. "Trưởng ban điều hành năm nay, tên Takizawa ấy... là 'cái thứ đó' nhỉ?"
"Là 'cái thứ đó' đấy." Hội trưởng ngước nhìn trần nhà.
"Là 'cái thứ đó' thật." Tokiko-san buông thõng vai.
"Là 'cái thứ đó' ạ..." Misono-senpai khẽ thở dài.
"Người nổi tiếng gớm nhỉ."
Mà cũng phải thôi. Là 'cái thứ đó' cơ mà.
"Sao giáo viên thể dục lại có hứng thú giao Hội thao cho một kẻ như thế chứ."
"Takizawa năm ngoái cũng làm trong ban điều hành Hội thao đấy. Nhìn thế thôi chứ hắn từng lọt vào Top 8 giải đấu Kiếm liễu toàn quốc đấy. Với lại cái mặt tiền đó nữa, cứ im lặng là trông có vẻ thâm trầm sâu sắc lắm, nên được lòng giáo viên thể dục cực kỳ."
Ra là vậy. Những kẻ cứ im lặng là trông có vẻ thâm trầm sâu sắc thì tôi biết khối người rồi, hay nói đúng hơn là đang có cả một dàn ví dụ thực tế ngay trước mắt đây, nên tôi thấm thía vô cùng.
"Tuy nhiên, ta vẫn chưa điều tra kỹ. Năm ngoái ta đã thăm dò các ứng cử viên sáng giá cho chức Trưởng ban điều hành nhiệm kỳ tới, nhưng nhân sự lần này lại nằm ngoài dự đoán."
"Chẳng phải đó cũng là mục đích của phòng giáo viên thể dục sao." Tokiko-san chỉ ra. "Dùng nhân sự bất ngờ để gây nhiễu loạn, đó cũng là chiêu Kotetsu hay dùng còn gì."
"Có khả năng lắm. Fufu, phòng giáo viên thể dục cũng biết cách tận hưởng cuộc chiến đấy chứ. Bắt đầu thấy phấn khích rồi đây. Tuy không còn nhiều thời gian, nhưng từ giờ chúng ta sẽ điều tra tất tần tật về tên Takizawa đó. May mắn là──chúng ta có một người thích hợp."
Cứ như thể đã hẹn trước với nhau vậy, ánh mắt của năm cô nàng đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
"...Hả? Ơ, k-khoan, tôi á? Vụ gì thế?"
"Chính vì thế, cậu hãy tiếp cận Takizawa với tư cách cá nhân, moi tin gì cũng được. Kể cả chuyện không liên quan đến Hội thao cũng không sao. Chỉ cần nắm được lối tư duy của hắn, biết đâu chúng ta sẽ tìm ra manh mối để ép hắn vào bàn đàm phán."
"Hiểu thì em hiểu rồi, nhưng tại sao người thích hợp lại là em chứ?"
"Vì bên Tổng vụ chỉ có mình cậu là nam, lại còn ở nội trú quá tiện còn gì."
"Không phải em thì trai nội trú cũng thiếu gì người đâu chứ! Takizawa-san là năm hai đúng không, lại còn là dân Ký túc xá số 2, em ở số 3 mà? Nhờ ai đó năm hai sống cùng khu số 2 có phải hơn không!"
Phải tự mình tiếp cận cái gã Ma vương có vẻ nguy hiểm đó thì xin kiếu, nên tôi ra sức phản đối. Thế nhưng lần này lại là thế trận tam quyền hợp lực. Đáng sợ thay, Tokiko-san cũng hùa vào hỗ trợ Hội trưởng.
"Makimura-kun, đây là chiến tranh thông tin, nguyên tắc cơ bản là hạn chế thuê ngoài những việc thế này, người làm Tổng vụ như cậu phải hiểu chứ."
"Ư, ư ư, nhưng mà, em làm gì có năng lực làm điệp viên?"
"Đã giải quyết bao nhiêu vụ việc bằng lừa lọc, hư cấu và tung hỏa mù thế kia mà còn dám nói vậy hả."
Bị chính Tokiko-san nói thế làm tôi đau lòng hơn bất cứ ai khác. Bởi vì trong cái hội này, chị ấy là người bình thường duy nhất.
"Với lại Hikage cũng có điểm chung với Takizawa nên chắc dễ làm thân hơn đấy," Hội trưởng bồi thêm.
"Điểm chung? Ở chỗ nào cơ ạ?"
"Không có bạn bè." "Đừng có lo bò trắng răng!"
~*~
Phía đông khuôn viên Học viện Shirakudai là khu ký túc xá với những dãy nhà hai tầng nằm rải rác giữa rừng cây xanh thẫm.
Phòng tôi nằm ở Ký túc xá nam số 3. Tòa nhà gạch đỏ phủ đầy dây thường xuân này là một trong những cơ sở lâu đời nhất học viện, thường được gọi là "Tòa Toneriko".
Cách một cánh rừng rộng về phía đông nam là tòa nhà hiện đại màu kem, Ký túc xá nam số 2. Cư dân của tòa Toneriko cũ nát lúc nào cũng nhìn sang bên đó với ánh mắt ghen tị, nhưng vì chẳng có hứng thú hay việc gì cần thiết nên tôi chưa từng đặt chân đến đó bao giờ. Ngày thứ Tư đầu tiên của tháng Chín, năm tháng sau khi nhập học, chính là lần đầu tiên tôi ghé thăm nơi này.
Chẳng cần hỏi ai cũng biết phòng của Takizawa Ruina nằm ở đâu. Nhìn từ bên ngoài là nhận ra ngay. Có một ô cửa sổ duy nhất bị đóng song sắt. Tầng hai, phòng thứ ba từ phải sang. Trên song sắt treo lủng lẳng đủ thứ từ ổ khóa, tràng hạt cho đến dây xích. Lúc đó mặt trời đã lặn, nhờ ánh đèn hắt ra từ bên trong mà tôi thấy được tấm rèm cửa màu tím sẫm. Chưa kể trên mặt vải còn thêu chi chít (có lẽ là) cổ ngữ Rune, khiến tôi thực sự cân nhắc việc quay đầu về phòng ngay lập tức, nhưng đây là công việc của Hội học sinh. Đành chịu thôi.
Dù tòa nhà có mới đến đâu, cái mùi mồ hôi chua loét xộc vào mũi ngay khoảnh khắc bước qua cửa chính vẫn là mùi đặc trưng của ký túc xá nam, y hệt tòa Toneriko. Giữa cái nóng còn sót lại của mùa hè, mùi hương ấy làm mắt tôi hơi cay cay. Tự nhiên thấy an tâm lạ, nghĩ mà buồn cho bản thân.
Đang là giờ ăn tối nên bóng dáng học sinh qua lại khá đông ở sảnh và hành lang. Tôi rảo bước lên cầu thang. Từ phía hành lang, căn phòng mục tiêu cũng lộ diện ngay tắp lự. Một vòng tròn ma thuật ngôi sao năm cánh được vẽ chình ình trên cửa. Hắn coi quy định ký túc xá là cái thá gì không biết.
Khi tôi vừa đưa tay định gõ cửa thì một giọng nói vang lên sau lưng.
"Chớ dùng bàn tay ô uế mà chạm vào."
"Oái."
Quay lại thì thấy Takizawa-san đang đứng đó. Tay hắn xách một cái túi mua từ căng tin. Hắn nheo con mắt độc nhất sau cặp kính, lườm tôi rồi lẩm bẩm.
"Là cẩu nô dưới trướng Tennoji sao. Hừ, kẻ không thuộc huyết tộc ma giới mà chạm vào đó sẽ bị bóng đêm nuốt chửng đấy."
Chẳng biết có liên quan gì đến câu nói đó không, nhưng miếng bịt mắt hôm nay của hắn màu đen. Nhận ra ánh nhìn của tôi, Takizawa-san đắc ý nói:
"Đêm nay là trăng non mà lỵ. Đêm trăng tròn phải quấn màu bạch kim, đêm trăng thượng huyền và hạ huyền phải quấn màu xanh lam mới kìm hãm được dòng máu ma tộc." Không, tôi có hỏi đâu.
Takizawa-san đẩy tôi ra, tiến lại gần cửa, quỳ xuống hôn lên vòng tròn ma thuật, lầm rầm niệm chú gì đó rồi mới xoay nắm đấm cửa. ...Đừng bảo là lần nào hắn cũng làm thế nhé?
"Rồi, chó săn của vương quyền đến tẩm cung của ta có việc gì?"
Tôi gõ lạch cạch phím chuyển ngữ trong đầu.
"Đến để chiêm ngưỡng Hắc hỏa Gehenna sao? Khục khục... Không chờ nổi đến ngày Ragnarok à?"
"Chọn Kinh Thánh hay Thần thoại Bắc Âu thì chọn một cái thôi cha nội."
Tôi lỡ miệng bắt bẻ khiến Takizawa-san ngớ người ra một lúc.
"...Nhà ngươi cũng am hiểu ma đạo sao."
"Hả? À, không, đừng đánh đồng tôi với anh."
Tôi hắng giọng mấy cái, nhớ lại cái cớ đã chuẩn bị sẵn.
"À thì, tôi đến đàm phán sơ bộ để chốt luật lệ cho lần tới."
"Hửm?"
Takizawa-san dựng đứng ngón trỏ tay phải lên, nhìn chằm chằm vào mặt tôi như đang ngắm bắn.
"...Được thôi. Trong lúc chờ Ma năng Hiến tế Hắc ám lấp đầy lục phủ ngũ tạng, ta sẽ vui đùa với ngươi một chút."
Takizawa-san bước vào phòng. Hy vọng về việc hắn sẽ đuổi tôi về ngay lập tức đã bị phản bội một cách phũ phàng. Cái gì mà Ma năng Hiến tế với chả Hắc ám. Cho người lạ vào phòng dễ dàng thế à, tôi đến làm gián điệp đấy? Lộ liễu thế này cơ mà?
Hết cách. Cũng không thể cứ đứng mãi ngoài hành lang, tôi đành bước qua cửa.
Bên trong căn phòng bình thường ngoài sức tưởng tượng. Giường tầng dưới có vẻ là chỗ Takizawa-san dùng, được kéo một tấm rèm in hoa văn hình nhãn cầu quái dị, kèm theo một tấm bìa cứng dài ngoằng ghim băng dính dòng chữ 'Kẻ quấy rầy giấc ngủ của Vua, sẽ bị đôi cánh tử thần chạm vào'. Trích dẫn lung tung thật sự. Còn những phần khác trong phòng thì chẳng có chút màu sắc ma thuật nào. Quần áo vo viên vứt trong góc, thùng rác tràn ngập vỏ bim bim với hộp khăn giấy rỗng, trên bàn học thì tạp chí truyện tranh chất đống lộn xộn, một cảnh tượng quá đỗi bình thường. Ký túc xá toàn phòng đôi, nên Ma vương bệ hạ chắc cũng có bạn cùng phòng. Chắc là trang trí bên ngoài thì được chứ nhuộm đen cả nội thất thì bạn cùng phòng không chịu nổi.
Có vẻ Ma vương cũng biết nóng, Takizawa-san mở cửa sổ ra. Gió đêm thổi phồng tấm rèm tím, mang theo luồng không khí dễ chịu lướt qua má.
"Hãy run rẩy chờ đợi tại chòm Sư Tử giả mạo."
Tôi chẳng hiểu hắn nói cái quái gì, nhưng "chòm Sư Tử giả mạo" chắc là cái ghế lót đệm hình con mèo kia.
"Con thú trong ta đang khát... Khục khục, hãy xoa dịu nó bằng máu của vật hiến tế nào," Takizawa-san vừa nói vừa lôi hộp mì ly từ túi đồ căng tin ra.
"Bữa tối... là cái đó hả? Sao anh không xuống nhà ăn?"
Nhà ăn của Shirakudai nổi tiếng là ngon bổ rẻ. Thế nhưng Takizawa-san lắc đầu ủ rũ đáp:
"Ta là hậu duệ của thiên thần sa ngã vào bóng tối, là thực thể không tương thích với ánh hào quang của hoàng kim hay bạch ngân."
"...Anh hết tiền rồi chứ gì?"
"Chiếc lá cuối cùng đã rụng vì cuốn sách dẫn lối."
"Tờ một ngàn yên cuối cùng bay theo tiền sách giáo khoa rồi hả?"
Tôi bắt đầu thấy sợ bản thân vì dần dần dịch được tiếng của hắn.
"Thôi được rồi, xin lỗi vì đã làm phiền giờ ăn tối, tôi sẽ quay lại sau."
Có cớ để chuồn, tôi an tâm định đứng dậy.
"Hừ, định chạy trốn sao, con cẩu nhà Tennoji."
"Không phải chạy trốn hay gì, nhưng anh làm ơn đừng gọi tôi là cẩu nữa được không..."
"Vậy hãy xưng ma danh của ngươi ra."
Ma danh là cái quái gì. Chắc là tên thật thôi.
"Là Makimura Hikage."
"Ma Giới Thôn?" "Là Makimura!" "Đã sáu vạn sáu trăm linh sáu năm rồi ta mới gặp cư dân ma giới..."
Biết ngay là Takizawa-san chẳng thèm nghe người ta nói mà. Toàn mấy người kiểu này thôi.
"Ma danh của ta là Ruina Aquadraco."
Aquadraco, chắc là do chữ 'Taki' (Thác nước) có bộ thủy và chữ long (Rồng) đây mà. Ngay từ cái tên thật 'Takizawa Ruina' với mấy chữ Hán đó đã bốc mùi nguy hiểm nồng nặc rồi, nên dù có dịch sang tiếng Latin thì tôi cũng chẳng thấy ấn tượng gì mấy.
"Ruina trong tiếng Latin nghĩa là 'Sự hủy diệt'. Đó là dấu ấn mà cha ta đã ban cho."
"Ông bố tuyệt vời quá nhỉ..."
"Ông ấy thích tiếng Latin mà."
Nguyên nhân khiến hắn ra nông nỗi này chắc một nửa là do ông bố đấy?
"Ta cho phép ngươi gọi ta là Rui."
"Thôi không cần cho phép đâu."
"Ta-cho-phép."
Thế là từ giờ tôi phải gọi hắn là anh Rui. Cũng được thôi, ngắn gọn càng tốt.
"Nếu là người của ma giới, ta có thể cho ngươi thưởng thức chút Ambrosia đẫm máu của ta," anh Rui vừa nói nhảm vừa rót nước từ bình thủy điện vào ly mì.
"Dạ thôi khỏi, tôi xin kiếu..."
"Ta cho ngươi ba phút để cầu nguyện. Tuy nhiên, đó là nếu ngươi có thần để mà cầu..." Hắn nói câu đó với ly mì tôm, làm tôi thực sự nghĩ đến chuyện thôi học.
Ba phút trôi qua, anh Rui hét lên "Khụ ha ha ha ha ha! Vật hiến tế kia, hãy trở thành máu thịt của taaa!" rồi hớn hở bóc nắp ly mì, cắm đũa vào, và rồi chết sững trong bàng hoàng.
"...S... Sao thế ạ?"
Gương mặt anh Rui trông bi thương đến mức tôi lo lắng phải cất tiếng hỏi. Hắn run rẩy gắp mì lên. Sợi mì vẫn còn cứng ngắc, chỉ hơi trương ra một chút. Và không hề có hơi nóng bốc lên.
"Là nước lã... sao..."
"A, phích nước bị rút điện rồi kìa. Ơ này, đừng có khóc chứ!"
"...Ư, ư ư... Vật hiến tế của ta... Vật hiến tế mua bằng 88 yên còn sót lại... Ư ư ư ư..."
Tiếng than khóc của anh Rui hòa cùng tiếng bụng réo òng ọc khiến tôi cũng muốn khóc theo, thế là tôi lao ra khỏi phòng chạy ù ra căng tin. Anh Rui vừa khóc vừa ngấu nghiến cái bánh sandwich tôi mua về.
"Ma năng Hiến tế Hắc ám đang tràn trề khắp toàn thân! Giờ chỉ cần gột rửa bằng máu của Rồng Quạ nữa là xong."
Rồng Quạ. À vâng vâng trà Ô Long chứ gì. Tôi mua chai trà Ô Long ở máy bán hàng tự động ký túc xá đưa cho, anh Rui tu một hơi cạn sạch.
"Phù..."
Anh Rui lau miệng, vuốt mái tóc mềm mại ngược lên. Rồi hắn rung vai cười.
"Khục khục khục... Ta cảm ơn ngươi, vì đã hồi sinh ta!"
"Vâng vâng, không có chi."
"Huyết khế với ngươi đã được thiết lập."
"Hả? Khoan, đừng có tự tiện thiết lập mấy thứ kỳ quái."
"Hãy nói ra nguyện ước từ linh hồn ngươi đi."
"Nghe người ta nói giùm cái!"
"Đó là nguyện ước từ linh hồn ngươi sao?"
"Đúng rồi! À không, không phải, ý là đúng là tôi muốn thế, nhưng tôi không dây dưa vào mấy cái khế ước hay nguyện ước gì đâu nhé."
"Ta sinh ra là ma tộc nên không hiểu tiếng loài người."
Anh đang bắn tiếng Nhật như gió đấy thây.
"Phải rồi, trong trường hợp này tiếng loài người nói thế nào nhỉ," anh Rui nhìn vỏ chai trà Ô Long và giấy gói sandwich. "Cảm... Cấm thuật sư?"
"Sao lại lòi ra cấm thuật sư ở đây hả." Cảm ơn vì bữa ăn chứ gì?
"Ta nợ ngươi một lần. Khục khục khục, được thôi. Khi thánh chiến đến, hãy gọi ma danh của ta. Ta sẽ cưỡi Sleipnir bay qua á không gian và—"
"Dạ thôi, tôi xin kiếu, tôi ngại lắm. Quan trọng hơn là vụ đàm phán sơ bộ ấy."
"Hừm. Chuyện đó à," anh Rui ngả người ra ghế, vắt chân chữ ngũ. "Nhắn với Tennoji. Rằng ta sẽ không để ả muốn làm gì thì làm đâu."
Cuối cùng cũng vào việc, tôi thở phào nhẹ nhõm. Chẳng hiểu nãy giờ hai thằng làm cái trò mèo gì không biết.
Anh Rui chỉ vào miếng bịt mắt đen, hạ giọng nói tiếp:
"Cơn đau ở mắt phải này, sẽ không dứt cho đến khi ta thiêu rụi ả đàn bà đó bằng ngọn lửa tím của Abaddon."
"...Cho hỏi, Hội trưởng đã làm gì anh sao? Anh bị thương ở mắt trong Hội thao à? Không lẽ bị mù..."
"Không. Thị lực hai mắt đều là 1.5."
"Kính trắng trơn lại thêm bịt mắt làm màu à."
"Chỉ có bịt mắt là làm màu thôi."
"Mang tiếng thiết lập nhân vật không hiểu tiếng người mà sao chơi chữ 'Độc nhãn long' (Date) với 'Làm màu' (Date) mượt thế hả?"
"Nếu không kìm hãm thế này, nhãn quang của ta sẽ gây hại cho xung quanh."
"Gây hại lắm rồi đấy. Anh kìm hãm mấy thứ khác giùm tôi đi, ví dụ như cái sở thích quái dị ấy."
"Ta đã chạm trán Tennoji trong trận kỵ mã chiến, môn thi cuối cùng. Xét về chiến cục thì ma quân của ta đã thắng, nhưng ta lại bại dưới tay ả đàn bà đó trong trận đấu tay đôi, bị bẻ gãy đôi cánh, bị ném xuống đất đen và rên xiết suốt một ngàn năm trong bóng tối của Tartarus..."
Đối thủ là Hội trưởng thì chịu rồi. Mà khoan, kỵ mã chiến trường này nam nữ đấu chung à? Không ai can ngăn sao?
"Để lấy lại lòng kiêu hãnh của taaa!"
Anh Rui trợn trừng con mắt trái.
"Phải là cùng một chiến trường, cùng dưới ánh trăng và mặt trời đó, cùng trong cơn gió đó mới được!"
"Tóm lại là vì cay cú muốn phục thù nên anh muốn giữ nguyên điều kiện thi đấu như năm ngoái, ý là vậy chứ gì."
"Ta đang tính thuê ngươi làm thi nhân chuyên thuộc để truyền bá rộng rãi lời ta ra nhân giới đấy."
Còn lâu nhé. Tôi cũng có cuộc đời của riêng mình chứ bộ.
"Thế cách tính điểm cũng y như năm ngoái?"
"Hoàng đạo sẽ xoay vòng, và những vì sao cũ sẽ lại thống trị thiên cầu..."
Chẳng hiểu hắn nói cái gì, nhưng tóm lại là hắn muốn giữ nguyên toàn bộ hệ thống như năm ngoái.
"Các giáo viên khoa Thể dục và nhân viên Hội thao khác có cùng ý kiến với anh Rui không?"
"Tiếng thét của ta là cơn thịnh nộ của đại địa và khí quyển..."
Cùng ý kiến chứ gì, biết rồi.
Với một gã Ma vương không nói tiếng người thì đàm phán sơ bộ thế này là thành công rực rỡ rồi còn gì. Cũng nắm được quan điểm của đối phương rồi. Tôi tự nhủ với lòng mình như thế. Chỉ muốn về cho nhanh thôi.
"Vậy thì, xin lỗi vì đã làm phiền anh vào giờ này," tôi đứng dậy. "Hẹn gặp lại anh trong cuộc họp ngày mai."
"Khục khục khục, có đến bao nhiêu lần cũng vậy thôi. Ta sẽ chỉ ban cho các ngươi sự tuyệt vọng."
Rui-san nói xong câu đó liền quay mặt vào bàn học. Hắn bật đèn bàn, chất đống sách giáo khoa lên và mở vở ra.
"Để chuẩn bị cho ngày các anh linh tụ họp trên đồi Megiddo, ta phải triệu hồi những ngôn linh đã bị phán quyết của Babylon đập nát và giải mã cuốn Mặc thế lục... Hư hư hư... so far... cho đến nay... in fact... thực ra là... at least... ít nhất thì..."
Bệ hạ Ma vương bắt đầu học thuộc lòng thành ngữ tiếng Anh. Chăm chỉ gớm nhỉ.
Khi tôi định bước ra khỏi phòng, bất chợt hắn gọi giật lại: "Đứng lại, Makaimura."
"Là Makimura." Tôi vẫn đặt tay lên nắm cửa, quay đầu lại chỉnh.
"Ngươi định thực hiện lại cuộc đàm phán sơ bộ sao?"
Tôi ngớ người ra.
"...Hả? Chắc là không đâu? Lần tới là đàm phán chính thức rồi mà."
"Hừm..."
Rui-san đột nhiên sa sầm mặt mày.
"Thế thì được. Lần tới hội ngộ, ta cũng sẽ không nương tay với nhà ngươi đâu."
"Mà, nếu cuộc thảo luận ngày mai không đi đến đâu, có khi tôi lại bị lôi ra làm bia đỡ đạn tiếp cũng nên."
"Hừm..."
Vốn dĩ hắn đã là kẻ có hành tung đáng ngờ rồi, giờ tự nhiên lại cười nham hiểm trông càng đáng sợ hơn.
"Này... đừng bảo là cậu nghĩ tôi đến thì cậu sẽ được bao ăn cơm đấy nhé."
"Nhà ngươi dám ngu lộng Ma vương sao!" Rui-san kích động hét lên. "Lần tới nhớ mang cơm hộp Karaage đấy!"
Trúng tim đen rồi còn gì.
Tôi lê cái thân xác tàn tạ ra khỏi phòng Rui-san. Khi tôi định đi về phía cầu thang qua hành lang vắng tanh oi bức, cánh cửa phòng bên cạnh hé mở.
"A, về rồi hả?"
Người thò đầu ra nói câu đó là một nam sinh mặc áo phông màu xanh rêu và quần đùi. Chắc là đàn anh, vì khi bước ra hành lang, anh ta cao hơn tôi nửa cái đầu và tướng tá cũng rất ngon lành.
"Ây chà, anh nghe lỏm ở phòng bên, mày giỏi thật đấy. Lần đầu tiên anh thấy có người nói chuyện được đàng hoàng với Takizawa như thế."
"D-Dạ? Em có định nói chuyện gì đâu ạ."
"Takizawa, giờ nó đang làm gì?"
"Cậu ta bắt đầu học bài rồi ạ."
"Thế thì đứng đây tán dóc chút đi."
Anh ta quay vào trong phòng hỏi: "Được không nhỉ?". Có tiếng hai người vọng ra "Được ạ". Ủa, tôi thầm nghĩ. Không phải cư dân phòng này sao? Vậy chẳng lẽ là...
"...Anh là bạn cùng phòng của Rui-san ạ?"
"À, đúng đúng. Anh là Miyasato. Trông quen không? Anh học năm hai khoa Phổ thông, cùng tòa nhà với Makimura đấy, chắc đi lướt qua nhau mấy lần rồi."
"Ơ... a, dạ, xin lỗi, em không nhớ lắm."
Tôi cúi đầu tạ lỗi, đàn anh cười xòa xua tay.
"Hội thao, ngay từ đầu đã lục đục rồi nhỉ. Hội Học Sinh chắc cũng vất vả lắm, cố lên nhé. Năm nay anh cũng muốn thắng lắm."
Một người trông bình thường thế này mà lại là bạn cùng phòng của Bệ hạ Ma vương kia sao. Hèn gì anh ta phải trốn sang phòng bên cạnh, tôi thầm nghĩ.
"Anh ơi... em hỏi chút chuyện được không ạ?"
"Anh hả? ...Cũng được thôi."
Tôi đi cùng Miyasato-senpai ra đến sảnh ký túc xá.
"Takizawa trông thế thôi chứ siêu nghiêm túc đấy, vì nó nhận học bổng mà."
Miyasato-senpai kể với vẻ tự hào như thể đó là chuyện của chính mình.
"Điểm tiếng Anh của nó còn cao hơn hẳn anh mày ở khoa Phổ thông đấy."
"À, ra là sinh viên nhận học bổng. Hèn gì trông cậu ta có vẻ nghèo rớt mồng tơi."
"Nó từng bảo là bị bố mẹ bỏ rơi hay gì đó, nhưng chẳng biết nghiêm túc đến mức nào."
Có khi chỉ là thiết lập nhân vật của hắn thôi, tôi gật gù.
"Gì nhỉ, học bổng có hai loại là loại cho vay và loại cấp luôn đúng không? Nghe đâu nếu thành tích không tốt sẽ bị rớt hạng xuống loại cho vay, tệ hơn nữa thì bị cắt luôn, nên thằng đó cũng nỗ lực lắm. Việc nó làm nhân viên ban tổ chức Hội thao chắc cũng vì thế thôi. Giáo viên nhờ thì sao dám từ chối, còn cả cuộc sống treo trên đó mà."
"Oa... Em không muốn nghe mấy chuyện khiến mình khó xuống tay thế này đâu..."
"Makimura, mày cũng nghiêm túc thật đấy." Miyasato-senpai cười. "Nhưng mà thua ba năm liên tiếp rồi. Tennoji năm nay có nghĩ ra chiến thuật nào để thắng không?"
"Dạ... sao nhỉ... em cũng không rõ nữa."
"À, phải rồi, chuyện đó sao mà tiết lộ được. Lỡ từ anh lại lọt đến tai Takizawa thì sao."
Đúng thật. Miyasato-senpai nói tôi mới nhận ra, mình đúng là hơi sơ suất quá.
Lúc chia tay, đàn anh còn nhắn nhủ:
"Nhìn là biết Takizawa chẳng có bạn bè gì, nên thỉnh thoảng mày ghé qua chơi với nó được không? Anh mày cũng mệt nên muốn giao lại cho ai đó lắm rồi."
Tôi thì mới có một ngày hôm nay thôi đã muốn kiệt sức rồi đây này?
~*~
Cũng không hẳn là do chứng kiến lối sống phiền toái cực độ của Rui-san, nhưng tôi lại một lần nữa cảm thấy mình thật may mắn với người bạn cùng phòng.
Kanbayashi Kaoru-kun, cậu bé nam sinh năm nhất Trung bộ là bạn cùng phòng của tôi, em trai của Chủ tịch Trung ương Kanbayashi Tokiko. Cậu bé có ngoại hình thiếu nữ đến mức lần đầu gặp tôi đã nhầm là em gái, và đương nhiên trở thành đối tượng bị trêu chọc suốt ngày bởi đám đực rựa ở tòa nhà Toneriko, nhưng Kaoru là một đứa trẻ cứng cỏi, chẳng những không phiền lòng mà còn tỏ ra thích thú với điều đó.
"Senpai, mừng anh đã về!"
Khi tôi từ Ký túc xá Nam số 2 trở về, Kaoru-kun ra đón với chiếc tạp dề màu xanh nhạt.
"...Sao lại mặc tạp dề?"
"Mấy anh phòng bên tặng em đấy ạ. Họ bảo dạo này em toàn mặc áo ba lỗ với quần đùi nên chắc chắn đeo tạp dề sẽ hợp lắm."
"Đừng có ngoan ngoãn mặc vào thế chứ." Biết tỏng ý đồ của lũ đó rồi nên tôi cũng cạn lời.
"Chị Kotetsu cũng khen em hợp lắm đó ạ."
"Kaoru càng ngày càng ra dáng vợ mới cưới nhỉ." "Tại sao Hội trưởng lại ở đây!?"
Hội trưởng đang ngồi chễm chệ trên ghế học. Hơn nữa, vị khách không mời không chỉ có mình cô ấy. Cái dáng người tóc vàng đang nằm sấp lăn lộn dưới tầng dưới của giường tầng kia, kinh ngạc thay, chính là Misono-senpai.
"Aaa, Hikage-san... mùi của Hikage-san..."
"Không, đó là giường của Kaoru-kun mà."
"Cái gì cơ!"
Misono-senpai giật mình bật dậy.
"T-Tại, tại sao, tại sao trên giường của Kaoru-san lại có mùi của Hikage-san? K-Không lẽ Hikage-san, đêm nào cũng cùng Kaoru-san trên một chiếc giường..."
"Này, tiền bối, em vừa phải tiếp chuyện cái tên kia về nên mệt lắm rồi, không còn sức đâu mà bắt bẻ chị nữa..."
"Chắc chị Misono ngửi thấy mùi dầu gội nên nghĩ là mùi của Senpai đấy ạ. Em và Senpai dùng chung loại mà."
"Dùng chung... tắm chung bồn sao!?"
"Đừng có cố tình nghe nhầm một cách khiên cưỡng thế chứ."
Với lại, nhà tắm ký túc xá là nhà tắm công cộng dùng chung, nên thực tế đúng là tắm chung đấy. Có gì sai sao?
"Không thể nào, cưỡng ép trong nhà tắm rồi dục vọng trỗi dậy, thật là không biết xấu hổ Hikage-san!"
Tôi hết chịu nổi rồi, đi ngủ được chưa...
"Nếu Hikage đã mệt thì dời cuộc họp sang ngày mai, hôm nay mọi người ngủ ở đây đi."
Hội trưởng nói rồi ngáp một cái rõ giả trân.
"Họp hành cái gì chứ. Mà chưa nói đến Hội trưởng, Misono-senpai là học sinh ngoại trú mà. Ở lại trường muộn thế này có sao không đấy?"
"Không sao đâu ạ. Nơi nào có Hikage-san thì nơi đó là nhà của em."
"Chị đang cố nói cho hay ho nhưng tôi chả hiểu gì cả."
"Từ giờ đến Hội thao, ta định biến phòng này thành phân sở của Ban Tổng vụ." Hội trưởng tuyên bố. "Vì phòng Hội Học Sinh có vẻ đang bị gián điệp nhắm đến nghiêm trọng rồi."
"Hả... k-không, thiếu gì chỗ tiện hơn chứ?"
"Còn chỗ nào tiện hơn căn phòng có đủ cả Hikage lẫn Kaoru, lại còn gần phòng của Takizawa nữa?"
"Ư..."
Nguy to. Cảm giác như đang bị ngụy biện nhưng tôi không thể chỉ ra cụ thể là chỗ nào, không khí này có vẻ như tôi sẽ bị áp đảo hoàn toàn. Hơn nữa, ngay khi tôi định mở miệng phản bác cho bằng được thì nghe tiếng cửa cọt kẹt phía sau.
"Hikage, về rồi hả? Hikage kêu đói ầm ĩ nên tôi mang đến đây. Hikage chẳng chịu chăm sóc bản thân gì cả nên tôi phải chăm sóc cho Hikage—"
Kirika vừa đi vào phòng ngủ vừa liên tục gọi tên tôi, nhìn thấy bốn người chúng tôi thì đứng hình. Con thỏ đang ôm trên tay rơi bịch xuống sàn.
"Đấy, năm người và một con thú, đủ cả rồi nhỉ?"
Hội trưởng đắc ý nói.
"Nào, bắt đầu cuộc họp thôi. Hikage, báo cáo kết quả tiếp xúc với Takizawa đi."
Tôi thở dài, kéo ghế mời Kirika ngồi, rồi thả người ngồi phịch xuống cạnh Misono-senpai trên giường.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
