Thám Tử Hội Học Sinh Kirika

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

(Đang ra)

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

Yoo Ryeo Han

Nhưng dù vậy, vẫn đáng để thử coi đây là cuộc sống mới của mình.

9 8

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

54 1383

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

385 1568

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

607 25624

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

76 71

Tập 03 - Chương 04

Chương 04

4

Vừa liên tục nháy đèn flash máy ảnh về phía mặt hồ, tôi vừa suy ngẫm. Nếu ai đó không biết chuyện mà nhìn thấy cảnh này, tôi biết giải thích sao đây. Cái khung cảnh này nó vượt xa cả mấy khái niệm như sở thích quái dị hay biến thái rồi.

Tô điểm cho mặt nước đang dao động bởi cơn gió mạnh dần lên là màu xanh tím than, xanh tím than và toàn là xanh tím than của... đồ bơi nữ. Hình ảnh hàng chục mảnh vải vốn chỉ che phần thân người nằm xếp chồng lên nhau trải rộng khắp nơi, tạo nên một cảm giác mùa hè và màu sắc nồng đậm đến mức khiến người ta muốn tức cảnh sinh tình làm ngay một bài Haiku. Nhờ phước đó mà lòng tôi giờ chỉ toàn một màu xám xịt như tro.

Các nữ sinh mặc đồ thể thao đứng ở bờ hồ đối diện đang nhìn tôi tác nghiệp với ánh mắt đầy ngờ vực. Ê này, mấy bà biết rõ sự tình mà. Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt đó. Tôi cũng có muốn làm cái trò này đâu chứ.

"...Hình như là đồ mới."

Kirika nhặt vài chiếc đồ bơi vương vãi trên bờ hồ lên kiểm tra và lẩm bẩm.

"Không có thẻ tên... cũng không có dấu vết khâu vá."

"Chắc toàn bộ là đồ mới nhỉ."

"Cái đó phải thu hồi lại mới biết được."

Thu hồi... nghe từ đó mà tôi thấy tuyệt vọng tràn trề. Chẳng hiểu sao tôi lại tưởng tượng ra cảnh mình bơi kiểu chó, miệng ngậm đồ bơi tha vào bờ. Muốn chết quách cho xong. Vụ án kiểu gì thế này. Ai, và vì mục đích gì mà lại làm cái trò này chứ?

Cửa phòng thay đồ bật mở mạnh bạo. Người đang sải bước dài đi về phía này là một người phụ nữ tóc cắt ngắn cũn cỡn, mặc cả cây đồ thể thao. Là cô Fukuhara. Có vẻ như sáng sớm thế này thì cô cũng chưa mặc đồ bơi.

Đến sát mép hồ, cô giáo khựng lại, trố mắt nhìn rồi chết lặng. Các thành viên CLB bơi lội chạy ùa tới chỗ cô.

"Cô ơi, cái này...", "Lúc tụi em đến thì đã thế này rồi."

"Cô... cô nghe trưởng CLB báo rồi," cô giáo nói, rồi quay sang nhìn chúng tôi. "Sao Hội học sinh lại ở đây?"

"Là do trưởng CLB ạ", "Phải, bạn ấy bảo gọi họ trước", "Mấy vụ này Hội học sinh quen xử lý hơn."

Họ đã gọi chúng tôi trước cả giáo viên cố vấn. Việc Ban Chấp hành Tổng vụ được tin tưởng đến thế thì cũng vui đấy, nhưng với cô Fukuhara thì chắc trong lòng chẳng dễ chịu chút nào.

Cô giáo đi vòng qua góc hồ, tiến lại gần chỗ chúng tôi. Cô chỉ tay xuống mặt nước:

"...Cái... cái gì thế này?"

Câu đó bọn em hỏi mới đúng. Kirika ngước mắt lên, lờ tịt câu hỏi của cô giáo mà hỏi ngược lại:

"Trong phòng giáo viên thể dục có kho dự trữ đồ bơi nhà trường không ạ?"

"...Hả?"

"Kho đồ bơi của trường ấy ạ. Em cần phải điều tra nguồn gốc của đống đồ bơi số lượng lớn này."

"À, ừ..." Vai cô giáo chùng xuống. "Thì có... nhưng mà..."

"Hiểu rồi. Lát nữa em sẽ xác nhận xem có bị mất mát gì không."

"Khoan, khoan đã!" Cô giáo sấn lại gần Kirika. "Đừng có ở đó mà chơi trò thám tử nữa, phải báo cảnh sát chứ!"

Kirika ném lại một ánh nhìn lạnh băng.

"Mấy chuyện này không thành vụ án được đâu ạ. Cho dù đồ bơi là đồ ăn cắp thì nó cũng đang ở đây rồi. Cũng chẳng có gì bị phá hoại, làm ầm ĩ lên chỉ tổ vô ích."

"...Thì... đúng là vậy, nhưng mà..."

"Chưa kể, nếu cảnh sát đến thì hồ bơi sẽ bị phong tỏa một thời gian, chỉ tổ gây phiền phức cho CLB bơi lội nữ thôi. Vì thế nên em mới nhận được yêu cầu."

"Ư..."

Cô Fukuhara cứng họng.

"Vậy Hijiribashi, chẳng lẽ em định giấu cả phòng giáo viên sao?"

"Chuyện đó em không biết," Kirika nhún vai. "Thực tế là cô Fukuhara đã biết rồi, chuyện các giáo viên khác biết cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi, sao cũng được. Giáo viên định làm gì ạ? Định điều tra vụ án sao? Chắc cũng chỉ nhắc nhở học sinh là cùng chứ gì."

Cách nói chuyện không coi giáo viên ra gì của nhỏ này tuy khác kiểu với Tennouji Kotetsu nhưng cũng khiến tôi đứng bên cạnh nghe mà toát mồ hôi hột. Cô Fukuhara càng chùng vai thấp hơn, thở dài một hơi nghe rõ thảm hại.

"...Hiểu rồi. Muốn làm thám tử hay gì thì tùy các em. Làm cho nhanh rồi dọn dẹp đống này đi. Xong rồi chứ gì? Vớt hết đống đồ bơi đang nổi lềnh phềnh kia lên đi."

"Vẫn chưa được. Dưới nước vẫn còn vật gì đó đang chìm."

Cô giáo ngó xuống hồ bơi.

"Thật này... Ơ, ơ? Cái gì mà nhiều khủng khiếp thế này... gì kia, đá à?"

"Không biết. Nhưng có vẻ không phải ném bừa xuống mà được sắp xếp theo quy luật nào đó."

Nghe Kirika nói vậy, tôi cũng ghé mắt nhìn xuống nước từ bên cạnh cô giáo.

Đúng thật. Những điểm đen dưới đáy hồ không nằm rải rác vô trật tự. Chúng tụ lại thành vô số nhóm. Những nhóm đó cũng không chỉ là đám điểm đen đơn thuần, mà là những hình chữ nhật được xếp thẳng hàng ngay ngắn cả dọc lẫn ngang. Bí ẩn càng lúc càng sâu. Có ý nghĩa gì đây?

"Cần phải kiểm tra toàn bộ vị trí sắp xếp nên chưa thể thu hồi đồ bơi ngay được."

"Cái này... toàn bộ á? Kiểm tra hết sao?"

Cô giáo nói bằng giọng ngán ngẩm tột độ. Kirika gật đầu.

"Nó rải rác trên toàn bộ diện tích thế này thì vất vả đấy, nhưng mà..."

"Nói trước là không được tháo nước đâu đấy nhé? Bơm nước lại tốn thời gian với tiền nước lắm đấy."

"Em biết rồi," Kirika đáp cộc lốc rồi quay sang tôi. "Hikage, lặn xuống chụp ảnh đi."

Tôi há hốc mồm kinh ngạc.

"Hả...? À, ừ... ừ nhỉ. ...Chỉ còn cách đó thôi. ...A, nhưng mà."

"Không mang đồ bơi theo à? Đồ ngốc. Mấy cái đó phải luôn chuẩn bị sẵn chứ. Giờ gọi điện cho Kaoru bảo mang đến——"

"Kh-Không, tớ không có đồ bơi."

Kirika khẽ nhíu mày.

"Tớ phơi xong thì nó biến mất tiêu rồi."

Thấy tôi gãi đầu, Kirika định mở miệng nói gì đó. Chắc là định tuôn ra mấy lời sỉ vả sự ngớ ngẩn của tôi. Nhưng rồi cô ấy nuốt lời vào trong. Ánh mắt cả hai đứa cùng lúc hướng về mặt nước đang bị đồ bơi che phủ.

Đồ bơi của Kaoru-kun và tôi bị mất.

Một lượng lớn đồ bơi không rõ nguồn gốc bị vứt ở đây.

Liệu có... liên quan gì không?

Ít nhất thì đống bị vứt ở đây toàn là đồ nữ. Chắc không liên quan đến đồ bơi của bọn tôi đâu nhỉ. Cũng chưa chắc là bị trộm mà. Nhưng, của tôi thì không nói, chứ của Kaoru-kun cơ mà?

Kirika đứng cạnh tôi cũng trầm ngâm suy nghĩ một lúc. Sự do dự thay đổi liên tục trên nét mặt cô ấy. Lần đầu tiên tôi thấy nhỏ này khó đưa ra quyết định đến thế. Sao vậy nhỉ?

"Hikage."

Cuối cùng Kirika cũng lên tiếng.

"Bỏ máy ảnh vào túi chống nước đi. Sau đó, quay mặt ra sau."

"...Hả?"

"Cho đến khi tớ... bảo được, thì cứ, cứ quay mặt ra sau suốt nhé. Tuyệt đối cấm nhìn đấy. Rõ chưa?"

"K-Khoan, cậu nói cái gì thế?"

"Tuyệt đối đấy nhé!"

Kirika lấy tay đập đập liên hồi vào ngực áo sơ mi của tôi, đẩy tôi về phía hàng rào. Sau đó, cô ấy nhặt vài chiếc áo khoác rơi trên bờ hồ, ướm thử trước ngực để kiểm tra kích cỡ, chọn lấy một cái rồi đi về phía phòng thay đồ.

Nhìn theo bóng lưng cô ấy, cuối cùng tôi cũng hiểu ra vấn đề. Dù vậy, phải đợi hơn mười phút, đến khi tận mắt thấy Kirika quay lại từ phòng thay đồ, tôi mới dám tin. Nhìn cô ấy tháo bỏ nơ và băng đeo tay, trên người chỉ mặc độc một chiếc đồ bơi màu xanh tím than, phơi bày tay chân mảnh khảnh dưới ánh nắng, một nỗi bất an khó tả nhói lên trong ngực tôi.

"Hikage!"

Kirika nhận ra ánh nhìn của tôi liền ngồi thụp xuống sau bệ nhảy cầu.

"Đã bảo không được nhìn mà, đồ ngốc!"

Tôi cuống cuồng quay lưng lại.

Thế nên, tôi không nhìn rõ cảnh Kirika cầm chiếc máy ảnh bọc trong túi nhựa nhảy xuống nước, hay cảnh cô ấy bơi lặn dưới đáy hồ để chụp ảnh. Vì phải chụp bao quát toàn bộ cái hồ bơi 50 mét rộng lớn này nên mất gần ba mươi phút. Kirika phải ngoi lên mặt nước nghỉ lấy hơi liên tục, thở hổn hển bám vào thành hồ. Tôi cố gắng không nhìn về phía đó, dồn hết sự chú ý vào bầu trời đang dần quang mây bên ngoài hàng rào và những tán cây lớn râm ran tiếng ve sầu.

Xong việc, Kirika quấn chặt khăn tắm quanh vai, nước từ đuôi tóc nhỏ tong tong, quay lại chỗ tôi.

"...À, xong rồi hả?"

"...Xong rồi," giọng nói mệt lử đáp lại.

"Giờ tớ nhìn được chưa?"

"...Đ-Được rồi, nhưng mà, ...đừng có quay sang đây nhiều quá."

Cô Fukuhara đang chỉ đạo các thành viên CLB bơi lội bắt đầu thu hồi số đồ bơi trôi nổi và những vật đen sì dưới đáy hồ. Kirika ngồi xổm xuống cạnh hàng rào bên cạnh tôi. Tôi cũng ngồi xuống theo.

"Cái này."

Trong lòng bàn tay cô ấy chìa ra có dính một vật hình vuông màu đen. Một miếng... băng dính vải, cạnh khoảng bốn xăng-ti-mét.

"Cái gì đây?"

"Thứ màu đen dưới đáy hồ đấy. Mấy cái này được dán cách đều nhau."

Tôi bóc nó ra khỏi tay Kirika và đưa lên ngang tầm mắt. Băng dính vải dán được cả trong nước sao? Dù độ dính cũng giảm đi nhiều rồi.

"Cảm giác như từng khối hình chữ nhật được sắp xếp theo kiểu họa tiết bàn cờ vậy."

Cô ấy cho tôi xem lần lượt các bức ảnh trong máy. Trong làn nước xanh sáng lung linh, những dấu vết băng dính xếp thẳng hàng dưới đáy hồ trông có vẻ gì đó huyền bí.

"Cái này có ý nghĩa gì không nhỉ?"

Kirika lắc đầu. Những giọt nước từ lọn tóc dính trên má cô ấy rơi xuống.

"Vẫn chưa biết được."

"Vụ án đầy rẫy bí ẩn thế này, đúng là lần đầu tiên gặp nhỉ..."

"Cũng không hẳn."

À, thế hả. Xin lỗi vì trợ lý mới vào nghề mà cứ tỏ ra hiểu biết nhé.

"Kiểu như hình vẽ Nazca trên sân trường, hay nước trong bình lọc ở nhà ăn biến hết thành Coca, rồi tượng hiệu trưởng tỉ lệ 1:1 đặt ở cổng trường, mấy vụ kiểu đó cũng từng có rồi."

"Cái trường quái đản gì thế này..." Bộ là MIT chắc?

"Nhưng mà," Kirika kéo chiếc khăn tắm trên cổ lại, cuộn tròn người. "Mệt đến mức này thì, có lẽ là, lần đầu tiên."

Cô Fukuhara ôm một đống đồ bơi ướt sũng chạy lại gần.

"Cô gom hết lại rồi. Mấy miếng băng dính chắc còn tốn thời gian lắm. Các em xong việc rồi chứ gì, cô muốn bắt đầu cho CLB tập luyện nên các em ra ngoài nhanh đi."

Kirika gật đầu.

"Đống đồ bơi là vật chứng nên em sẽ mang về điều tra."

"Hả? Nhưng mà..."

"Cô có giữ cũng chẳng để làm gì."

Cô Fukuhara thở dài thườn thượt.

"Hiểu rồi. Cô sẽ bỏ vào túi cho."

Khi cô giáo quay gót đi, Kirika cũng chống tay vào hàng rào định đứng dậy. Nhưng vai và khuỷu tay rã rời của cô ấy run lên bần bật, thân người không nhấc lên nổi hai xăng-ti-mét. Một đứa bình thường chỉ ru rú trong phòng mà phải bơi lặn chừng ấy thì cũng phải thôi.

"Không đứng nổi à?"

"Đứng được. Không sao. Hikage cứ đi trước đi."

Nghe thì cũng có lý đấy. Quả thực, người nên ưu tiên rời khỏi đây nhất phải là thằng con trai đang mặc đồng phục là tôi mới đúng. Nhưng bỏ mặc Kirika đang kiệt quệ ngồi co ro ở đó thì lương tâm tôi cứ thấy cắn rứt thế nào ấy.

Tôi ngồi xổm xuống trước mặt cô nàng đang mệt lả, quay lưng lại.

"Để tớ cõng cậu đến phòng thay đồ."

"K-Không cần đâu. Tớ tự đi được."

"Không đi được nên mới ra nông nỗi kia kìa. Thôi nào."

"Sẽ ướt lưng Hikage mất!"

"Kẹp cái khăn tắm vào giữa là được chứ gì."

"S-Sẽ bị lộ là mỏng dính mất..."

"Hả? Cái gì cơ? Khăn tắm á?"

"Không có gì!"

Sau khi tặng cho cái lưng của tôi khoảng chục cú đập tay và chục cú thiết đầu công, cuối cùng Kirika cũng chịu thua và dồn trọng lượng lên người tôi. Chắc là do các nữ sinh câu lạc bộ bơi lội đang lần lượt ra bể bơi và nhìn về phía này với ánh mắt đầy ngờ vực.

Rõ là đang cõng một con người, thế mà lúc đứng dậy tôi chẳng cảm thấy sức nặng nào cả. Nhẹ đến mức khó tin. Nhỏ này, bên trong có đủ nội tạng với xương xẩu không đấy?

"...Cậu đang nghĩ cái gì thất lễ lắm đúng không."

Giọng nói đầy oán hận của Kirika vang lên bên tai.

"Thất lễ gì chứ."

"...Về, ...cơ thể của tớ ấy."

"Ừ thì. Về 'nội thất' bên trong chứ gì."

"Đồ ngốc! Hikage là đồ ngốc!"

Tuy bị siết cổ từ phía sau, tôi vẫn cõng Kirika đang ướt sũng và lạnh toát đến cửa phòng thay đồ. Tôi rời khỏi bể bơi như thể chạy trốn khỏi ánh nhìn của các thành viên nữ câu lạc bộ bơi lội.

Mười lăm phút đứng dưới bóng cây nghe tiếng ve kêu, chờ Kirika thay đồ xong đi ra, cảm giác dài đằng đẵng kinh khủng. Khi cánh cửa mở ra và hai đầu ruy băng trắng đen ló ra, một cảm giác kỳ lạ vừa hoài niệm, vừa an tâm lại vừa có chút tiếc nuối cứ thế ùa về trong tôi.

Cuộc điều tra sau đó, thay vì giống thám tử, thì lại mang hơi hướm cảnh sát hơn, tẻ nhạt và phải dựa vào nhân lực.

"Đầu tiên, tìm nguồn gốc của đống đồ bơi. Hikage đến phòng giáo viên thể dục kiểm tra số đồ bơi dự phòng. Tớ sẽ nhờ bên Giám sát kiểm tra kho thiết bị của câu lạc bộ bơi lội."

Gật đầu trước chỉ thị của Kirika, chúng tôi chia tay nhau ở sân trong.

Phòng giáo viên thể dục nằm ở tòa nhà ba tầng ngay bên phải cổng Nam, liền kề với khu nhà của khoa Thể dục. Tầng một là phòng giáo viên khoa Thể dục, tầng hai là phòng giáo viên thể dục của các khoa khác, tầng ba là kho thiết bị, tóm lại cả cái tòa nhà này là sào huyệt của giáo viên thể dục. Chỉ cần nhìn cái áp lực toát ra từ tòa nhà thôi cũng đủ hiểu phòng giáo viên thể dục ở Hakujudai chiếm một vị thế độc tôn, khác hẳn với các giáo viên chức viên khác.

May mắn thay, vì là sáng sớm ngày nghỉ hè nên khi tôi ló mặt vào, trong phòng chỉ có đúng một người. Lại còn là người quen. Thầy Ushijima, một ông chú nhỏ con để ria mép khoảng giữa tứ tuần, người chủ yếu dạy tôi các môn bóng.

"Gì đấy Makimura, có chuyện gì à? ...Cái túi to đùng kia là sao?"

Cái túi nilon lớn nhét đầy hơn trăm bộ đồ bơi học sinh có sức thuyết phục không lời nào tả xiết, giúp tôi đỡ tốn công giải thích hơn hẳn.

"Rải rác... ở bể bơi á? Mấy cái này?"

"Vâng. Em nghĩ là trò đùa ác ý thôi, nhưng mấy bạn nữ bên câu lạc bộ bơi lội sợ quá, nên bọn em đang điều tra xem ai làm."

"Hội học sinh mà cũng phải làm mấy việc này à. À, cái vụ thám tử gì đó hả?"

Độ nổi tiếng của Kirika cũng giúp ích được phần nào. Tôi được thầy Ushijima dẫn lên kho ở tầng ba. Khi thầy mở cửa, không khí bụi bặm tràn ra hành lang. Bật đèn lên, hiện ra trước mắt là những thùng các-tông xếp kín trên kệ thép, những chiếc xe đẩy sắt chất đầy bóng rổ và bóng chuyền, rào chắn, sào nhảy cao và nón giao thông, đủ loại dụng cụ thể thao. Dù không bật điều hòa nhưng trong kho lại lạnh lẽo một cách kỳ lạ. Thầy bước lại gần một cái kệ.

"...Đồ bơi dự phòng chắc chỉ có một thùng thôi. Vẫn còn nguyên đây, cả nam lẫn nữ."

"Chỉ có một thùng thôi ạ?"

"Cũng có dùng mấy đâu, ai chẳng tự mang đồ của mình. Chỉ khi nào quên hoặc làm mất mới cần đến thôi."

Kể cũng phải. Lúc đó tôi chợt nhớ ra mình cũng làm mất đồ bơi. Có khi lại cần dùng đến, tranh thủ lúc chưa quên thì kiếm một cái đã.

"À, em với thằng bạn cùng phòng bị mất đồ bơi rồi. Em xin một cái được không ạ?"

"Được nhưng trả tiền đây."

Có tính phí à. Mà cũng đúng thôi. Cực chẳng đã, tôi đành trả tiền cho cả phần của Kaoru-kun.

Nào, còn nhiều việc phải hỏi nữa. Sau khi cùng thầy quay lại phòng giáo viên ở tầng hai, tôi bắt đầu vào đề.

"Chìa khóa phòng thay đồ của bể bơi số một chỉ có ở đây thôi ạ?"

"Có chìa dự phòng cất ở tòa nhà văn phòng, nhưng bình thường chỉ dùng chìa ở đây thôi."

Tôi cũng được xem sổ mượn chìa khóa. Hôm qua, và cả hôm nay, trưởng câu lạc bộ bơi lội nữ đều đến mượn vào sáng sớm.

"Hôm nay thầy Ushijima ở đây từ mấy giờ ạ?"

"Tao trực ban nên ở đây từ năm rưỡi. Lũ học sinh nội trú cứ đòi tập buổi sáng nên chịu thôi, phải có ai đó ở đây chứ." Thầy vất vả quá. "Sáng nay người cho mượn chìa khóa cũng là tao."

Tôi nhớ lại lời kể của các thành viên nữ câu lạc bộ bơi lội. Chiều hôm qua, lúc sáu rưỡi kết thúc buổi tập và tất cả rời khỏi bể bơi, dĩ nhiên lúc đó chưa có đồ bơi hay băng dính đen nào cả. Thời điểm gây án nằm đâu đó trong khoảng mười một tiếng rưỡi, từ lúc đó đến sáu giờ sáng nay. Nhưng chìa khóa thì vẫn luôn ở đây sao?

"Nếu là bể bơi thì, chà, không có chìa khóa cứ trèo rào là vào được thôi. Chỉ có phòng thay đồ là không vào được."

"À, ra thế. Đúng vậy thật."

Thật may là thầy Ushijima lại hợp tác điều tra đến lạ.

Rời khỏi phòng giáo viên thể dục, tôi nhắn tin báo cáo cho Kirika. Vừa ôm cái túi đầy đồ bơi đi về phía sân trong, tôi vừa nghiền ngẫm những nghi vấn trong đầu.

Rốt cuộc vụ này là sao đây? Nếu là trò đùa thì cũng công phu quá, nhưng chẳng có thiệt hại thực tế nào, cứ kệ xác nó không được à. Sao Kirika lại nghiêm túc điều tra thế nhỉ?

Câu trả lời tự nảy ra ngay lập tức.

Tôi có linh cảm chuyện này có liên quan gì đó đến cái trò chơi trực tuyến sai trái kia.

Tôi quay về phòng mình ở KTX một lát. Kaoru-kun, người đã chuẩn bị sẵn bữa sáng và đang đợi, tròn mắt nhìn đống đồ bơi học sinh khổng lồ tôi mang về.

"Tuyệt quá, senpai!" A, lại cái kiểu này rồi. "Chỉ cần dùng tài ăn nói và nhãn thuật của senpai là cô gái nào cũng tự nguyện cởi đồ bơi đưa cho anh hết nhỉ! Em ngưỡng mộ quá đi mất, đúng là mạnh nhất trong tư cách một thằng đàn ông!"

Cái đó là cặn bã nhất trong tư cách một con người thì có? Mà thôi kệ.

"Phải rồi, anh mua đồ bơi về rồi đây. Có khi phải dùng ngay đấy, cả phần của Kaoru-kun nữa."

"Ơ, a, cảm ơn anh ạ! Ví của em đâu rồi nhỉ."

"Thôi, khỏi, có đáng bao nhiêu đâu. Lúc nào em cũng giặt giũ làm hết việc nhà cho anh rồi, trả thế này còn chưa đủ ấy chứ. Việc để quên đồ ngoài trời cũng là lỗi của anh, anh sẽ chịu trách nhiệm."

Khi tôi đưa bộ đồ bơi, mắt Kaoru-kun rưng rưng.

"Senpai tặng quà cho em... em vui lắm, em sẽ trân trọng nó suốt đời!" Đồ bơi dùng ở trường mà cũng thế á?

Một lúc sau, tôi hối hận vì đã không lấy tiền cho xong. Không phải vì tiếc tiền. Mà là vì Kaoru-kun đã đi rêu rao với chị Misono và Hội trưởng trong phòng Hội học sinh.

"Lần đầu tiên em được senpai tặng quà đấy ạ!"

"Chà."

Chị Misono mở to mắt. Rồi với vẻ không giấu nổi sự dao động, chị ấy vừa liếc nhìn tôi vừa tiến lại gần Kaoru-kun.

"Là món quà gì vậy?"

Không cần nói cái đó ra cũng được mà, tôi chưa kịp chen vào thì Kaoru-kun đã cười tươi rói trả lời.

"Đồ bơi ạ."

Mặt chị Misono tái mét. Ánh mắt đầy oán hận chĩa thẳng vào tôi.

"Sao lại... Lúc em mặc đồ bơi tấn công thì cậu còn chẳng thèm chạm vào, thế mà lại đi tặng đồ bơi cho Kaoru-san cùng giới tính..."

"Cùng giới thì có sao đâu."

"Cùng giới mà được sao ạ!?"

"Cái cách nói! Bỏ cái cách nói đó đi, nghe cứ như mang nghĩa khác ấy! Nghe này, là đồ bơi dùng trong giờ học thôi."

"Đúng rồi đó Misono-san, là..." Kaoru-kun cũng nói đỡ từ bên cạnh. "Em lỡ làm mất, là lần đầu tiên, nên senpai bảo sẽ chịu trách nhiệm, em sẽ trân trọng nó suốt đời."

Đỡ lời cái kiểu gì mà như đổ thêm dầu vào lửa thế hả!

"Hikage-san, sao lại, sao lại..."

Chị Misono lấy hai tay che miệng lùi lại.

"Không sao đâu, Misono thì để chị trân trọng suốt đời cho."

Hội trưởng từ phía sau tiến lại, thản nhiên vòng tay ôm lấy eo chị Misono kéo vào lòng. Bà chị Phó hội trưởng hất tay ra.

"K-Không đâu, em vẫn chưa thua, em có pháp luật là đồng minh vững chắc, cùng giới thì không thể kết hôn được!"

"Misono, thế là sai rồi. Hầu như không ai biết chuyện này, nhưng thực ra trong Bộ luật Dân sự Nhật Bản không hề viết 'hôn nhân là việc giữa nam và nữ' hay 'cấm hôn nhân đồng giới' đâu."

"Cái gì cơ! A, thế là hết hy vọng rồi..."

"Chỉ là do ủy ban hành chính tự ý giải thích và không thụ lý tờ khai hôn nhân đồng giới thôi."

"Quả nhiên là em thắng rồi, em có cơ quan hành chính là đồng minh vững chắc!"

"Mà, để có thể đường hoàng đưa Misono lên làm Đệ nhất phu nhân, chị sẽ nắm chính quyền và thay đổi thế giới này thành nơi cho phép hôn nhân đồng giới."

"Trời ơi, ngày tàn đang đến gần từng khắc..."

Đúng là một người bận rộn, lúc thì ỉu xìu lúc lại hùng hổ. Lại còn tung hứng nhịp nhàng với mấy lời dụ dỗ của Hội trưởng nữa, tờ khai hôn nhân của mấy người thì chắc được thụ lý ngay bây giờ luôn ấy chứ?

"Nhân tiện, hình như lúc nãy Kirika sang phòng Giám sát, có chuyện gì thế? Tóc con bé bị ướt, nghe nói bên câu lạc bộ bơi lội nữ có biến, chắc là sắp được nghe báo cáo thú vị đây."

Hội trưởng cưỡng ép quay lại chủ đề chính, những lúc thế này thì thật đáng quý. Tôi kể lại chuyện lạ đời xảy ra sáng nay.

"Chà, có chuyện đó sao."

Chị Misono sa sầm mặt mày.

"Kỳ quặc thật đấy. Ai lại làm thế và để làm gì chứ... Hay là tên biến thái nào đó ăn trộm đồ bơi học sinh rồi vứt xuống bể bơi? Do sợ bị lộ hay gì đó."

"Không có cái nào gắn thẻ tên cả, trông có vẻ toàn là hàng mới hết."

"Vậy là tên biến thái hưng phấn với đồ mới sao."

Cũng có thể có người như thế.

"Số đồ bơi thu hồi được giờ đang ở đâu?" Hội trưởng hỏi.

"A, đang ở trong phòng bọn em ạ." Kaoru-kun nhanh nhảu trả lời trước. "Không còn chỗ nào khác để phơi, nên bọn em căng dây phơi cho khô rồi."

"Hô."

Trong mắt Hội trưởng lóe lên tia sáng tà ác.

"Hơn trăm bộ đồ bơi nữ sinh trong phòng KTX nam à..."

"N-Này, Hội trưởng đang nghĩ cái gì bậy bạ đấy?" Tôi hoảng hốt.

"Có nghĩ gì đâu. Chị đâu có nghĩ đến chuyện tuồn tin cho truyền thông và cảnh sát ập vào bắt quả tang Hikage có sở thích biến thái đặc biệt là hàng đêm bắt cậu bạn cùng phòng dễ thương mặc đồ bơi nữ rồi xé rách tả tơi đâu." "Nghĩ rõ mồn một còn gì! Lại còn lên kịch bản hãm hại chi tiết nữa chứ!" "Hikage-san, ơ, tuy em cũng rất muốn đáp ứng sở thích đó, nhưng đồ bơi không dễ rách thế đâu ạ." "Tôi biết thừa! Không cần cô phải đính chính chỗ đó!"

Đúng lúc đó, cửa phòng Hội học sinh mở ra. Người bước vào với dáng vẻ loạng choạng là Kirika. Tóc đã khô gần hết, nhưng vẻ tiều tụy vẫn còn in đậm quanh vùng mắt.

"Mừng em về, Kirika." Hội trưởng bước lại gần. "Chị vừa nghe Hikage báo cáo về vụ việc xong."

Kirika khẽ gật đầu.

"Em đã nhờ Ikuno đi kiểm tra kho đồ bơi của câu lạc bộ bơi lội rồi. Còn lại là thông tin nhân chứng tại hiện trường lúc xảy ra vụ việc..."

"Với thám tử đáng yêu của chị thì tư duy thế này là hơi cùn đấy."

Cô thám tử nhỏ bĩu môi, im lặng một lúc. Rồi lầm bầm.

"...Không phải lúc nào cũng giải quyết như phép thuật được. Cũng có lúc thiếu dữ liệu chứ."

Hội trưởng lắc đầu.

"Không phải thế. Tư duy của em bị cùn đi là do em không tìm thấy giá trị trong việc truy cứu vụ này."

Kirika, và cả chúng tôi đều nhìn Hội trưởng. Giá trị?

"Câu lạc bộ bơi lội nữ có yêu cầu điều tra không? Có nhận tiền không?"

Kirika lắc đầu.

"Chỉ được báo cáo thôi."

"Là em tự chủ động điều tra nhỉ. Vì có gì đó lấn cấn."

Dải ruy băng trắng đen khẽ rung. Có vẻ cô ấy đã gật đầu.

"Đó vừa là điểm yếu, vừa là vũ khí của em."

Hội trưởng bước đến ngay trước mặt Kirika, chạm vào tấm băng đeo trên cánh tay cô ấy. Ngay trên hai chữ "Kế toán" được thêu bằng chỉ vàng.

"Tiền bạc là thứ khiến em hành động. 'Lợi ích' vừa là đôi cánh, vừa là xiềng xích của em."

Một lúc khá lâu sau, Kirika mới trả lời.

"...Em biết."

Cô ấy dùng hai tay đẩy ngực Hội trưởng ra, quay về phía phòng Kế toán.

"Em nghỉ chút đây. Đầu óc không quay nổi nữa."

"Trong lúc em ngủ chị sưởi ấm cho nhé?"

"Mặc kệ em."

"Thế mà lúc nãy vừa lên khỏi mặt nước Hikage đã ôm chầm lấy để sưởi ấm đấy thôi?"

Kirika đỏ bừng mặt đến tận mang tai, quay phắt lại.

"Hikage! C-Cậu báo cáo cả chuyện đó nữa hả!?" "T-Tớ có nói đâu!" "Chị chỉ gài hàng chút thôi mà cũng bất ngờ thật đấy..."

Đôi môi Kirika run rẩy. Hội trưởng, bà chị tính nết xấu xa vừa thôi chứ.

"K-Không phải ôm chầm lấy, là từ phía sau, lại còn kẹp khăn tắm ở giữa, chỉ vòng hai tay qua hai bên cổ thế này thôi!"

"Chị Kirika ơi, thế người ta gọi là ôm đấy ạ."

"Không phải!"

"Vậy lần tới em cũng làm thế với senpai được đúng không ạ."

"Không được!"

"Lời giải thích vừa rồi tôi chưa hiểu rõ lắm, hay là cậu thực hành trực tiếp lên người tôi đi."

Xạo ke. Bà chị chỉ muốn được ôm thì có.

"Không được, hãy kẹp em vào giữa thay cho cái khăn ấy! Takenouchi Misono này nguyện dốc toàn lực bảo vệ bộ ngực A-cup của Kirika-san!"

Dĩ nhiên là Kirika hét không ra tiếng và lao thẳng vào phòng Kế toán để trốn.

"Hế lô, xin phép nha~"

Ikuno-san mò đến phòng Hội học sinh vào lúc quá trưa. Chẳng biết là may hay rủi, nhưng lúc đó cả Hội trưởng lẫn chị Misono đều đã ra ngoài họp hành, Kaoru-kun thì bận việc bên Ban Chấp hành Lễ hội, trong phòng chỉ còn mỗi mình tôi.

"Ủa, có mỗi cưng thôi hả Hikage? Hiếm thấy à nghen."

"Không, cũng chẳng hiếm lắm đâu ạ."

Bộ sậu Tổng vụ vốn theo chủ trương "quý hồ tinh bất quý hồ đa", dạo gần đây lại thêm mấy việc liên quan đến Lễ hội văn hóa phải đi gặp người ngoài liên tục, nên tình cảnh tôi một mình trông phòng Hội học sinh diễn ra như cơm bữa.

"Chắc tại lần nào Ikuno-san cũng đánh hơi thấy có chuyện gì vui vẻ mới mò tới, nên toàn gặp lúc đông người đấy thôi."

"Học thuyết đó đúng là làm chị sáng mắt ra luôn đa." Học thuyết cái khỉ gì. "Vậy ra, giờ chị mò tới là do đánh hơi thấy cái hào quang cô đơn hiu quạnh của Hikage-kun hả?"

"Em biết đâu đấy. Chị có việc gì à? Chắc lại là vụ Kirika nhờ chị điều tra cái gì đó chứ gì."

"Nyufufu."

Ikuno-san cười đầy mờ ám rồi tiến lại gần. Lúc đó hai tay tôi đang dính đầy bọt xà phòng rửa chén, dù cảm thấy nguy hiểm cận kề nhưng cũng chẳng chạy đi đâu được.

"Vụ của Kiri-chan để sau đi, nhân cơ hội hiếm có này, hai ta bàn chuyện nghiêm túc về tương lai đôi mình chút nhen?"

"Lại mấy chuyện bậy bạ chứ gì. Em không mắc bẫy nữa đâu. Em sẽ không hùa theo mà cũng chẳng thèm phản bác luôn."

Tôi cố giữ bình tĩnh, xả nước rửa sạch bọt trên tay.

"Làm Tổng vụ thấy sao hả cưng?"

Ikuno-san khẽ tựa hông vào bồn rửa và hỏi. Tôi tắt nước, nhìn vào mặt chị ấy. Đôi mắt sau cặp kính không còn ánh lên vẻ tinh quái như hồ ly mọi khi.

"Sao... là sao ạ?"

Ngón tay Ikuno-san chọt nhẹ vào ngực áo sơ mi của tôi.

"Tròn bốn tháng kể từ khi chuyển trường, cưng đã dâng hiến toàn bộ thanh xuân vườn trường cho Kotetsu-chan rồi còn gì. Thấy sao hả? Vui không? Mãn nguyện không?"

"Chuyện đó... đương nhiên là có rồi."

Nói trắng ra, bốn tháng kể từ khi vào Học viện Hakujudai còn đậm đặc hơn cả mười lăm năm cuộc đời trước đó của tôi cộng lại rồi cô đặc. Cả theo nghĩa tốt lẫn nghĩa xấu.

"Ừa, phải ha." Ikuno-san nhìn chằm chằm vào mặt tôi, vẻ khá thích thú. "Mặt mũi trông được đấy. Nói thiệt nha, hồi đầu mới thấy Hikage-kun, chị cứ tưởng cưng là cái loại lờ đờ, chẳng có nhuệ khí, chẳng có nhân vọng mà cũng chẳng có số giàu sang gì sáo. Thấy tội nghiệp quá nên chị mới im lặng đó đa."

"Chị có im đâu!" Chẳng phải ngay lần đầu gặp mặt chị đã phang ngay câu "Cậu có vẻ là kiểu người mà sự tồn tại bị xem nhẹ" còn gì. Tôi nhớ dai lắm đấy nhé?

"Ủa, vậy hả ta? Xin lỗi nhen, chị vầy thôi chứ cái miệng nó hay đi chơi xa lắm."

"Em chỉ thấy cái miệng chị bép xép thôi!"

Nyaha, Ikuno-san cười phá lên.

"Hồi đầu chị chả hiểu sao đám Kotetsu-chan, Kiri-chan với Miso-chan lại ưng Hikage-kun đến thế."

"...Chính em cũng có hiểu đâu."

"Chắc vậy ha."

Nụ cười của chị ấy bắt đầu thoáng chút ác ý trở lại. Chị ấy dùng vai hích vào vai tôi.

"Vậy là tốt rồi. Nếu Hikage-kun mà hiểu ra, thì thế gian này lại lòi thêm một Tennouji Kotetsu thứ hai mất. Vì hòa bình thế giới, cưng cứ như bây giờ là đẹp."

"...Hả? Ơ, khoan, ý chị là..."

Mặc kệ tôi định vặn lại, Ikuno-san tiếp tục.

"Chị á, có cái tật hay ham muốn đồ của người khác. Thế nên ban đầu chị mới trêu chọc Hikage-kun. Mà, chuyện chị muốn kiếm tư liệu để ngáng chân Kotetsu-chan cũng là thật."

"À... em cũng đoán thế."

"Vụ chị rủ cưng sang Ban Giám sát ấy, nhớ không?"

Tôi gật đầu. Sao tự nhiên lại nhắc chuyện xưa tích cũ thế nhỉ?

"Lời đề nghị đó, giờ vẫn còn hiệu lực nha."

"Không, em nhớ là em từ chối rồi mà. Em thích ở Tổng vụ hơn. Cũng làm cán bộ rồi."

"Nếu chị bảo cưng nghỉ bên Tổng vụ đi thì cưng tính sao?"

Tôi chớp mắt. Ánh cười đã biến mất khỏi đôi mắt Ikuno-san. Chỉ còn mỗi khóe miệng là đang nhếch lên.

"Tóm lại là, làm gián điệp cho chị. Sao hả? Nếu cưng nhận lời, chị sẽ thưởng cho cưng thật nhiều chuyện *hay ho* của người lớn nhen."

Chẳng hiểu sao tôi không thể từ chối ngay lập tức. Có lẽ vì tôi muốn nghe thêm xem Ikuno-san đang toan tính điều gì.

"Sau Lễ hội Oshiraho là đến bầu cử Hội học sinh cuối học kỳ hai. Đa số đều dự đoán sẽ là màn đấu tay đôi giữa Toki-chan và Kotetsu-chan, với phần thắng áp đảo thuộc về Kotetsu-chan... đúng hông?"

Tôi nuốt nước bọt.

Đây là lần đầu tiên có người nói chuyện cụ thể với tôi về cuộc bầu cử Hội trưởng nhiệm kỳ tới. Tokiko-san sẽ đứng ra tranh cử làm đối thủ ư? Đúng là tôi có nghe chính miệng Tokiko-san nói về chuyện đó. Và cả dự đoán rằng chị ấy chẳng có cửa thắng cũng hoàn toàn hợp lý. Tennouji Kotetsu quá áp đảo trên mọi phương diện, và chị ta vẫn đang mài giũa sức chiến đấu của mình từng ngày.

"Nhưng ở đây, vẫn còn người thứ ba đang nắm lá phiếu quyết định cuộc chơi nè."

Ikuno-san chỉ tay vào ngực mình bằng một động tác đầy khiêu gợi.

Lá phiếu quyết định? Tầm ảnh hưởng của Ikuno-san lớn đến thế sao? Tôi thoáng nghi ngờ, nhưng nghĩ lại thì tôi cũng chẳng rõ vị thế của người này trong Hội học sinh là như thế nào. Ít nhất thì việc chị ấy nắm trọn Ban Giám sát và Ban Kỷ luật trong lòng bàn tay là sự thật. Nhìn cái cách Fuka-san ngây thơ sùng bái chị ấy là đủ hiểu, với một số người thì chị ấy đúng là có sức hút của một thủ lĩnh.

"Hikage-kun, cưng muốn thắng Kotetsu-chan đúng không?"

Tôi nín thở. Không chỉ vì ngón tay Ikuno-san đang ấn vào ngực tôi. Mà là vì lời nói ấy còn đâm sâu hơn cả ngón tay, xuyên qua kẽ sườn cắm thẳng vào tim.

"Chị cũng vậy. Với đối tác cùng chung lợi ích thì nên thân thiết với nhau chút, đúng không nè?"

"Em... muốn thắng Hội trưởng? Sao chị lại nghĩ thế?"

Tôi phải khổ sở lắm mới giữ cho giọng mình không run rẩy.

"Nyahaha. Có giả nai cũng vô ích thôi cưng. Rốt cuộc á, những kẻ tụ tập quanh Kotetsu-chan đều thuộc cùng một giống loài cả thôi. Lòng tự tôn cao ngút trời một cách vô nghĩa."

Ikuno-san ghé sát mặt lại, ngón tay đang chọc giữa những dẻ sườn tôi xoáy mạnh thêm. Tôi bị ép lưng vào bồn rửa, muốn lùi cũng chẳng còn đường lùi.

"Tất nhiên, cả chị cũng rứa."

Đôi môi Ikuno-san tiến lại gần.

"Tự dưng chị thấy muốn giao phó cả xác thịt lẫn tâm hồn này cho Hikage-kun ghê. Sao nào?"

Lần đầu tiên tôi thấm thía rằng, lưỡi gươm thật sự được tuốt ra bất ngờ từ một kẻ luôn dùng đùa cợt làm áo giáp che thân lại đáng sợ đến nhường nào. Ikuno-san hoàn toàn nghiêm túc. Bởi vì ngay khoảnh khắc cánh cửa phòng Kế toán rít lên, chị ấy lập tức tách người ra. Nếu là bình thường, chắc chắn chị ấy sẽ còn làm đủ trò quấy rối cốt để cho Kirika nhìn thấy mà trêu tức.

"Kiri-chan! Mấy thứ cưng nhờ chị điều tra xong rồi nè."

Nhìn Ikuno-san bước chân sáo chạy về phía cửa phòng Kế toán, tôi tiễn chị ấy bằng một tâm trạng rối bời. Có lẽ bấy lâu nay tôi đã quá coi thường người phụ nữ này.

"Kiri-chan buồn ngủ nhìn cưng xỉu luôôôôôn."

...Chắc là cứ coi thường tiếp cũng được. Kirika vừa bị ôm cứng, mặt mày nhăn nhó lôi xềnh xệch Ikuno-san đến bộ bàn ghế tiếp khách rồi ngồi phịch xuống ghế sofa như hết hơi.

"Hikage, cậu làm cái gì đấy."

Bị gọi tên, tôi mới hoàn hồn.

"Hả, à, ừ."

"Pha cà phê đi."

Lần đầu tiên tôi thấy Kirika đòi uống cà phê. Chắc mệt mỏi quá nên đầu óc mụ mị cả rồi. Tôi mang ly cà phê nóng vừa pha tới, cô nàng nhấp một ngụm rồi nhăn mặt.

Ngồi ở ghế sofa đối diện Kirika, Ikuno-san lôi tờ giấy A4 gấp gọn trong túi ra, trải lên bàn kính.

"CLB Bơi lội nam, CLB Bơi lội nữ, chị kiểm kê kho của cả hai rồi, nhưng kết quả hơi bị bất ngờ nha."

"Bất ngờ?"

"Đồ đạc bị dư."

Tôi và Kirika nhìn nhau, rồi đồng loạt quay lại nhìn Ikuno-san. Dư á?

Sở dĩ nhờ Ikuno-san kiểm tra kho của CLB Bơi lội là để tìm nguồn gốc của đống đồ bơi khổng lồ bị vứt xuống hồ bơi hôm nọ. Dựa vào ngân sách và lịch sử mua sắm - sử dụng, có thể nắm được số lượng trang thiết bị tồn kho, nên nếu ai đó ăn trộm đồ bơi từ kho của CLB thì sẽ biết ngay.

Thế mà lại là──không phải thiếu, mà là dư?

"Đồ bơi cũng dư, mà mấy thứ như đồng hồ bấm giờ, kính bơi, dây phao phân làn cũng thế, nhiều loại thiết bị có số lượng thực tế nhiều hơn trong sổ sách. Kỳ cục ha."

"Ừm... Nhưng tóm lại là, CLB Bơi lội không phải là nơi xuất phát của đống đồ bơi đó đúng không."

"Cũng chưa chắc à nha. Biết đâu chỗ đó vốn dĩ còn nhiều hơn nữa, rồi bị trộm mất một thùng thì sao."

"À, ra thế."

Vậy là rốt cuộc chẳng những không biết được gì mà bí ẩn lại còn chồng chất thêm. Tôi không ngờ là nhờ Ban Giám sát điều tra xong vụ việc lại càng phức tạp hơn.

"Cả cái vụ băng dính dán dưới đáy hồ bơi cũng chưa biết là cái gì luôn hả?"

"Vật liệu thì chỉ là loại băng dính vải màu đen bán đầy ngoài đường thôi. Còn ý nghĩa của cách sắp xếp đó, hay tại sao lại dán như thế thì chịu chết."

"Chị cũng lỡ leo lên thuyền rồi, nghe có vẻ thú vị đó, cho chị xem ảnh đi."

"Kirika, được không? Cho Ikuno-san xem ấy."

Tình thế này thì ai có vẻ góp được chút khôn ngoan là tôi muốn nhờ vả hết. Bình thường mấy vụ án dù rắc rối đến đâu Kirika cũng nhìn thấu chân tướng và giải quyết cái một, nên thấy cô nàng bế tắc thế này, thằng trợ lý là tôi lo lắng gấp trăm lần.

Kirika gật đầu vẻ uể oải, tôi bèn trải mấy tấm ảnh chụp đáy hồ bơi in ra lên bàn kính. Khoảng bốn mươi tấm. Nhìn bao quát thế này mới thấy công sức của Kirika bỏ ra nhiều thế nào. Và hơn thế nữa là công sức của cái tên thủ phạm rảnh rỗi sinh nông nổi đã làm mấy cái dấu hiệu ngớ ngẩn này.

"Cái này làm cực lắm à nha. Dán hết đống này chắc mất cả đêm."

"Nếu làm một mình thì chắc mất tầm đó thật. Không biết có ai nhìn thấy không nhỉ. Làm lúc nửa đêm thì chắc chắn phải bật đèn rồi."

"Làm vậy chi trời. Tính gọi UFO xuống hay gì?"

Biết được thì đã chẳng khổ thế này. Kirika im lặng, nhìn chằm chằm vào những tấm ảnh phủ kín mặt bàn. Đôi mắt thiếu vắng sinh khí.

"Mà nè Kiri-chan, sao cưng lại điều tra vụ này? Có ai trả tiền đâu."

Ikuno-san tình cờ hỏi đúng câu mà Hội trưởng đã hỏi. Kirika khẽ gật đầu.

"...Tớ thấy lấn cấn. Linh cảm thôi."

Kirika nói một câu nghe thật bất an. Linh cảm cơ đấy.

"À, cái gì ấy nhỉ, cưng nghi là nó có liên quan gì đến cái game online toàn hình đồ bơi mát mẻ đó hả?"

"Có thể."

Cách trả lời thiếu tự tin đến mức tôi muốn nắm vai cô nàng lắc cho tỉnh người.

"Hikage-kun, cưng chơi game đó chưa?"

"Đời nào tôi thèm chơi."

"Cái game đó á nha, quá đáng lắm luôn. Kiri-chan là thẻ Deluxe Rare gì gì đó, Kotetsu-chan với Miso-chan là thẻ Super Ultra Rare, thế mà chị chỉ là thẻ Super Rare bình thường thôi đó! Đánh giá kiểu gì vậy trời, chị đây xét về body đâu có thua kém gì ai!"

Cụm từ "thẻ Super Rare bình thường" nghe nó cứ sai sai thế nào ấy nhỉ?

"Mà chị chả hứng thú nạp tiền, nên cũng chưa xem cái hình đó ra sao nữa."

"Em không rành hệ thống lắm, tức là họ chỉ công bố tên thẻ thôi à?"

"Đúng rồi đó. Phải quay ra được mới xem được. Thế là thiên hạ cứ vừa ôm hy vọng vừa ôm cái đũng quần phồng to vì mấy tấm hình chưa lộ diện mà rót tiền như nước. Làm ăn ngon ơ luôn."

"Sao người ta lại có thể rót tiền vào mấy tấm ảnh cỏn con đó được nhỉ."

"Nó thiết kế để người ta dễ nạp tiền mà lị, nào là kích thích máu cờ bạc, nào là chia nhỏ số tiền mỗi lần nạp để thấy rẻ, rồi thêm yếu tố ngẫu nhiên, giao diện thì làm sao để nạp tiền nhanh gọn lẹ nhất. Với một con game chui thì làm tốt phết đấy. Cái này mà phát triển lên Mobage, cho thanh toán qua cước điện thoại thì đảm bảo hot nổ bát đĩa luôn."

"Sao chị rành rẽ quá vậy?"

"Rứa hả? Kiến thức thường thức thôi mà? Chứ đâu phải tại chị chơi đến lúc sưu tập đủ bộ ảnh áo tắm học đường của Miso-chan nên mới rành đâu?" Chơi rồi còn gì nữa bà nội.

Bất chợt, tôi im bặt.

Kirika đang mở to mắt nhìn vào hư không. Trong đôi mắt ấy, những tia lửa điện đang xẹt qua. Sống lưng tôi lạnh toát. Cảm giác như vừa lỡ nhìn vào bên trong một cỗ máy mà nếu tháo ra sẽ không bao giờ lắp lại được nữa.

"...Hiểu rồi."

Thám tử lẩm bẩm. Tôi nhổm người dậy.

"Hiểu gì cơ?"

"Biết thủ phạm là ai rồi. Hikage!"

Ánh mắt Kirika quay trở về với không gian thực tại của chúng tôi. Hướng thẳng về phía tôi.

"Tớ cũng hiểu tại sao tớ lại thấy lấn cấn rồi, cái này, cái này là... của tớ! Vụ án của tớ! Nạn nhân là tớ! Làm sao bây giờ, biết thủ phạm rồi nhưng mà, ư ư."

"B-Bình tĩnh nào."

Tôi hoàn toàn rơi vào đáy vực của sự hỗn loạn. Vụ án của Kirika? Nạn nhân là──Kirika?

"Biết thủ phạm rồi thì coi như giải quyết xong còn gì."

"Không phải, không phải! Biết kẻ chủ mưu nhưng không biết kẻ thực hiện, phải ngăn lại ngay, xin cậu đấy Hikage, làm gì đi."

Kirika trông như sắp khóc đến nơi. Cả tôi và Ikuno-san đều ngớ người trước sự bùng nổ cảm xúc đột ngột này. Tôi dỗ dành Kirika bình tĩnh lại, rồi bảo cô ấy kể lại từ đầu.

Về cái chân tướng khó tin đến mức không thể nào tưởng tượng nổi đó.

Ngay sau khi Kirika nói xong, tôi giam mình trong phòng Thư ký, ngồi đối diện với chiếc laptop trong bóng tối đen kịt để viết kịch bản. Nếu không dìm mình vào bóng tối thế này, tôi sợ mình chẳng còn chút khí lực nào để tiếp tục.

Quả thật, chân tướng mà Kirika kể rất logic, cũng có cả bằng chứng gián tiếp. Nhưng tôi vẫn không thể nuốt trôi được. Nhỡ đâu sai thì sao? Câu hỏi đó cứ lởn vởn trong cái đầu đặc sệt tư duy thường thức của tôi.

Kirika vội vàng một cách kỳ lạ. Cậu ấy thậm chí còn chẳng giải thích lý do. Thời gian gấp gáp đến thế sao? Ý là không thể thong thả điều tra chi tiết để củng cố suy luận được nữa à?

Nếu vậy thì đành chịu thôi.

Đến lượt tôi ra sân rồi.

Tôi đọc đi đọc lại kịch bản vừa viết xong hai, ba lần để kiểm tra. Tự mình thấy cũng tởm. Sao tôi có thể viết ra những nội dung tồi tệ thế này chứ. Nhưng giờ không phải lúc để tự sỉ vả bản thân. Không còn thời gian nữa. Vừa hứng lấy ánh sáng từ màn hình tinh thể lỏng hắt lên mặt, tôi vừa tính toán những thứ cần thiết khác.

Đầu tiên là nhân sự theo dõi. Vụ này thì──ừm, nhờ anh Shun đi. Là chuyên gia quay lén nên chắc khoản ẩn nấp anh ấy cũng trùm sò lắm. Tiếp theo là diễn viên. Cái này chắc tôi phải cân tất thôi. Sẽ cần một cái máy thay đổi giọng nói loại xịn đây. Còn nữa, đúng rồi, điện thoại. Tôi cần một cái điện thoại cố định. Chắc phải nhờ cô Harukawa bên khoa Âm nhạc cho dùng nhờ điện thoại phòng chuẩn bị thôi. Cô ấy nợ Thám tử Hội học sinh một món nợ to đùng hồi vụ án mất tích hai mươi hai vạn yên, nên chắc chắn không thể từ chối được.

Tôi in kịch bản ra, gập laptop lại và đứng dậy.

Dù sao thì cũng phải nhanh lên. Đành chịu thôi. Đành chịu thôi. Phải dùng đến thủ đoạn này cũng là chuyện cực chẳng đã. Tôi tự nhủ với lòng mình cả chục lần.

Được rồi.

Đi thôi.

Nơi kết thúc vụ án hiện tượng lạ ở hồ bơi, trớ trêu thay, lại chính là nơi bắt đầu vụ án gian lận thi cử lần trước──tức là phòng máy chủ của khoa Tin học.

"Hung thủ vào trong đó được khoảng mười lăm phút rồi nhỉ."

Anh Shun nói với vẻ ra dáng hình sự.

Đã hai tiếng trôi qua kể từ khi tôi bắt đầu kế hoạch. Giờ cũng sắp sửa quá ba giờ chiều. Kirika ngồi trên một thùng các-tông dưới sàn, nói với anh Shun:

"Chắc chắn sẽ còn một người nữa đến, chừng nào thấy thì báo ngay nhé."

Anh Shun gật đầu, quay lại tư thế giám sát hành lang qua khe cửa.

Ba người chúng tôi đang ở trong phòng tư liệu đối diện ngay phòng máy chủ. Tiếng máy móc vận hành ầm ĩ truyền qua tường và trần nhà khiến tôi đau cả đầu. Tôi cứ lấy tay xoa mãi lên cánh tay và gáy để làm dịu đám da gà đang nổi lên.

"Hikage, sao cậu cứ đứng ngồi không yên thế. Bị phát hiện là hỏng bét hết đấy, thôi đi."

"À, ừ, xin lỗi..."

Tôi trượt lưng dọc theo bức tường, ngồi xổm xuống ngay cạnh Kirika. Người thì toát mồ hôi mà chẳng hiểu sao tôi cứ thấy ớn lạnh.

"Tại mọi chuyện diễn ra đúng y như Kirika nói, nên tớ thấy hơi sợ."

Kirika nghiêng đầu.

"Đúng như tớ nói thì sao? Tại sao chứ? Đáng lẽ không sai thì cậu phải hết lo rồi mới đúng."

"Không phải thế. Tại vì, hung thủ là──"

"Suỵt."

Anh Shun cắt ngang cuộc nói chuyện của chúng tôi.

"Người nữa đến rồi. Là nam sinh. Hắn... vừa vào phòng máy chủ rồi."

Tôi và Kirika đồng loạt bật dậy như lò xo. Chúng tôi đẩy cửa phòng tư liệu, băng qua hành lang và giật cửa phòng máy chủ ra. Cậu học sinh mặc đồng phục vừa mới bước vào trong giật bắn mình, suýt nữa thì nhảy dựng lên vì kinh ngạc.

"A, đừng có la to nhé."

Tôi vừa nói vừa cùng Kirika ập vào phòng máy chủ, đóng cửa lại sau lưng.

Cậu nam sinh kia dựa người rũ rượi vào cột chống của tủ rack máy chủ, vai run bần bật, sợ sệt quay lại nhìn chúng tôi.

Mái tóc đen để dài lòa xòa, đeo kính, khuôn mặt già trước tuổi với xương hàm bạnh ra, nhưng đôi mắt lại láo liên sợ sệt đúng lứa tuổi. Nhìn huy hiệu lớp thì là học sinh năm ba khoa Tin học.

"Ơ, a... ể, hả?"

Trên mặt anh ta gợn lên đủ sắc thái sợ hãi, cổ họng phát ra những âm thanh kỳ quặc.

"Anh là Yasuda học lớp 3C khoa Tin học khối Cao trung mã số FIS3C đúng không? Nhà phát triển của 'Học viện H - Bộ sưu tập Áo tắm'."

Một tiếng "hic" thoát ra từ môi anh Yasuda kèm theo cả nước miếng. Trong lúc tôi đang tính xem làm thế nào để trấn an anh ta, Kirika đã đẩy tôi sang một bên, bước lên một bước và nói:

"Anh không cần phải run như cầy sấy thế đâu. Tôi biết anh không phải chủ mưu, chỉ cần anh ngừng vận hành game thì chúng tôi cũng chẳng định làm gì anh cả."

Đôi vai đang căng cứng của anh Yasuda chùng xuống.

"...Là... là sao, bọn mày là ai, sao lại... biết tao..."

"Anh thì sao cũng được. Người tôi cần gặp là kẻ đã cung cấp ảnh áo tắm cho anh, bắt anh làm game, và hiện đang trốn sau cái tủ rack đằng kia kìa, kẻ chủ mưu ấy."

Anh Yasuda lảo đảo lùi lại, ép lưng vào tường.

Kirika không chút khoan nhượng, gọi tên:

"Bỏ cuộc mà ra đi. Cô Fukuhara."

Một khoảng lặng đầy nhiễu loạn kéo dài. Cuối cùng, tiếng bước chân giẫm lên dây cáp dưới sàn vang lên, một người phụ nữ mặc đồ thể thao bước ra từ sau dãy tủ máy chủ nằm sâu nhất trong phòng.

"...Tại sao... lại biết được?"

Cô Fukuhara ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo đầy bụi, cúi gằm mặt lẩm bẩm. Tôi nhìn xuống gáy của người phụ nữ đáng thương ấy với một cảm xúc phức tạp tột cùng.

Cô Fukuhara trong sáng và đầy đạo đức, người từng tức giận vì bộ áo tắm gợi cảm của Hội trưởng và chị Misono, người từng coi việc hồ bơi nam nữ dùng chung là vấn đề và đòi thay đổi quy định. Người đó──lại chính là hung thủ.

Ngay cả khi đã tận mắt xác nhận thế này, tôi vẫn không thể tin được.

"Cô đã có vài hành động và lời nói rất kỳ lạ."

Giọng Kirika còn lạnh hơn cả luồng khí lạnh đang bao trùm phòng máy chủ.

"Thứ nhất, là việc sáng nay cô có mặt ở trường vào giờ đó."

"...Hả?"

"Tập trung đi, Hikage." Kirika lắc đầu. "Phòng giáo viên thể dục chỉ có một người trực đêm, và người trực hôm nay là thầy Ushijima đúng không? Không có lý do gì để cô Fukuhara có mặt ở trường lúc sáu giờ sáng cả."

Ra là vậy. Nghe cậu ấy nói tôi mới nhớ.

Dù vậy, thực tế là cô Fukuhara đã chạy ngay đến hồ bơi số một. Cô ấy đã đi làm từ trước đó. Tại sao?

Là vì cô ấy biết sáng sớm nay sẽ xảy ra vụ việc──sao?

"Thứ hai, là khi tôi nói cần phải kiểm tra toàn bộ những vật thể đen ngòm chìm dưới đáy hồ bơi. Cô nhớ không? Cô đã nói thế này: 'Tôi nói trước, không được rút nước đâu đấy'."

Cô giáo yếu ớt ngẩng đầu lên một chút. Tôi cũng nhìn sang sườn mặt của Kirika.

"...Nhắc mới nhớ đúng là cô ấy có nói thế." Tôi lục lại trí nhớ. "Nhưng mà thế thì có gì lạ đâu. Chuyện đương nhiên mà."

Kirika liếc nhìn tôi với vẻ ngán ngẩm.

"Động não đi. Hiểu không? Nếu dưới đáy hồ bơi có nhiều vật nhỏ bị chìm, muốn kiểm tra mà rút nước đi, thì những vật bị chìm đó cũng sẽ trôi theo dòng nước xả ra ngoài hết."

"...A... ừ nhỉ... đúng rồi."

"Cho nên, cái ý tưởng rút nước ngay từ đầu vốn dĩ không thể nào nảy ra được. Nếu nó nảy ra, thì chỉ có thể nghĩ đến một khả năng này thôi. Tóm lại là cô biết những vật đen đó không phải 'đang chìm' mà là 'đang được dán chặt' ở đó."

Vì biết rõ, nên trong vô thức, cô đã buột miệng nói ra. Rằng không được rút nước.

Tại sao cô lại biết?

Đó là vì──cô chính là người đã dán chúng, phải không?

"Rốt cuộc thì mấy thứ đó có ý nghĩa gì? Áo tắm với băng dính ấy."

Tôi hỏi, liếc nhìn cô Fukuhara. Cô úp mặt vào đầu gối đang co lên. Có vẻ cô không định trả lời. Anh Yasuda ngồi bệt xuống chân tường cách đó một đoạn, nhìn tôi rồi lại nhìn cô giáo với vẻ mặt hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Chủ mưu và kẻ thực hiện, Kirika đã nói như vậy.

Tức là đang nói về game online. Người thực sự phát triển và vận hành game là anh Yasuda. Cô Fukuhara không có kỹ năng đó.

Kẻ thực hiện vụ hiện tượng lạ ở hồ bơi quả nhiên là cô Fukuhara. Hai hành vi phạm tội đó rốt cuộc liên kết với nhau như thế nào?

"Bản thân mấy thứ đó chẳng có ý nghĩa gì cả."

Kirika buông một câu nhẹ bẫng.

"Không có ý nghĩa, là sao..."

"Nghe này, Hikage. Thử nghĩ xem. Sau khi vụ việc sáng nay bị phát hiện, chuyện gì đã xảy ra. Đó chính là mục đích của hung thủ."

Chuyện đã xảy ra──là mục đích của hung thủ?

Tôi đảo mắt nhìn vào hư không. Một lượng lớn áo tắm và những vật thể đen rải rác dưới đáy hồ bơi được phát hiện, rồi báo cáo cho Thám tử Hội học sinh. Tôi và Kirika đến hiện trường điều tra. Vì các vật thể dưới đáy hồ được sắp xếp có vẻ mang tính hình học, nên để xác nhận ý nghĩa của chúng, Kirika đã cất công thay đồ bơi, cầm máy ảnh lặn xuống──

"...A."

Tôi nhìn Kirika. Cậu ấy có vẻ hơi xấu hổ, giấu nửa dưới khuôn mặt vào chiếc băng đeo tay.

Kirika đã mặc đồ bơi.

Bản thân việc đó, là mục đích sao?

"Đúng thế."

Giọng Kirika vang lên nghèn nghẹt qua lớp băng đeo tay.

"Nếu câu lạc bộ bơi lội không báo cáo, thì có lẽ chính cô Fukuhara sẽ báo cho tớ và nhờ điều tra. Mấy cái hình dán bằng băng dính chẳng có bí ẩn gì sất. Chỉ là mồi nhử để dụ thám tử vào tròng thôi. Cả đống áo tắm vứt lung tung kia cũng thế, nó mang ý nghĩa là chuẩn bị sẵn đồ bơi để tớ có thể mặc ngay tại chỗ."

Tôi thậm chí còn chẳng thở dài nổi. Tôi nhìn chằm chằm vào cô Fukuhara đang ôm đầu.

Game online đồi trụy và hiện tượng lạ ở hồ bơi cuối cùng cũng nối lại thành một đường thẳng. Một câu trả lời quá đỗi ngớ ngẩn nhưng lại rõ ràng. Đồ bơi của Kirika. Hình ảnh Kirika mặc đồ bơi!

"Cô ơi, a, cô──cô làm mấy trò ngu ngốc đó chỉ để chụp ảnh Kirika mặc đồ bơi thôi á?"

Vai cô Fukuhara giật nảy lên.

"Người trộm quần bơi của Hikage chắc cũng là cô Fukuhara."

Kirika bất ngờ nói làm tôi há hốc mồm.

"Hả, hả, hảảả? Quần bơi của tớ? Tại sao?"

Vừa la lên tôi vừa nhớ lại. Đúng rồi. Đêm hôm kia. Cô Fukuhara đúng là đã đến khu Toneriko mà. Hơn nữa hôm đó là ngày nghịch nước ở phòng Tổng vụ, nên quần bơi của tôi và em Kaoru được phơi ở sân phơi đồ. Cô ấy hoàn toàn có thể ra tay. Nhưng mà, tại sao chứ?

"Nếu cậu có quần bơi, cậu là trợ lý thám tử mà, chắc chắn cậu sẽ là người xuống nước chụp ảnh theo lệnh của tớ rồi."

"À... ừ nhỉ, ra là thế..."

Tôi ngửa mặt nhìn trần nhà. Tính toán đến mức đó sao.

Để chắc chắn chính Thám tử Hội học sinh sẽ là người mặc đồ bơi, cô ta đã triệt tiêu các khả năng khác và gài bẫy, tất cả những điều đó là──

Để chuẩn bị hình ảnh cho thẻ bài Siêu Hiếm Hyper Ultra Deluxe 《Hijiribashi Kirika》.

"Tớ không có đồ bơi, và từ khi vào trường Hakujudai tớ cũng chưa từng bơi lần nào. Nên làm gì có ảnh tớ mặc đồ bơi học sinh chứ. Thế mà trong game lại tồn tại thẻ bài của tớ. Tóm lại là chỉ thông báo sự tồn tại của thẻ bài thôi chứ bên trong chưa có gì. Để người chơi có thể lấy được thẻ, bắt buộc phải chuẩn bị hình ảnh."

Vừa giải thích, mặt Kirika vừa đỏ lựng từ má lan đến tận mang tai. Xấu hổ là phải rồi. Hèn gì Kirika lại mất bình tĩnh và cuống cuồng đến thế. Có thể ảnh áo tắm đã bị chụp, bị làm thành thẻ và đưa vào game rồi cũng nên. Hình dáng mặc đồ bơi có thể đã bị phát tán ra toàn thế giới rồi cũng nên!

"Xóa đi. Xóa ngay đi! Ảnh của tôi ấy, ngay lập tức!"

Khi Kirika lao tới chỗ cô Fukuhara, anh Yasuda đang ngồi rúm ró ở góc tường ngẩng mặt lên lẩm bẩm.

"...Không sao đâu. Vẫn chưa đưa vào game mà."

Kirika lườm anh Yasuda với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.

"Làm gì mà nhanh thế được. Sáng nay mới nhận được ảnh, còn phải chỉnh sửa ảnh, rồi chỉnh tỷ lệ rơi đồ, đủ thứ... phiền phức lắm."

Anh Yasuda thở hắt ra.

"Hình như bọn mày đang hiểu lầm gì đó, nhưng hầu hết mọi việc là do tao làm đấy. Cô giáo không phải chủ mưu──"

"Tôi biết game này vốn do anh làm và vận hành."

Kirika nói như tát nước vào mặt.

"Cô Fukuhara không có kỹ năng cũng chẳng có ý tưởng đó. Khởi nguồn đều là do anh. Nhưng vì hình ảnh thẻ bài không hấp dẫn nên chẳng ai chơi. Người đưa ra ý tưởng dùng ảnh mặc đồ bơi học sinh của nữ sinh trường mình vào game chính là cô Fukuhara, đúng không."

Anh Yasuda bị khí thế áp đảo, gật đầu hai ba cái.

"...Đúng, là vậy. ...Nhưng mà, cho nên, cô giáo không xấu đến thế đâu, là tại tao..."

"Thôi được rồi em Yasuda."

Cô Fukuhara vẫn gục trán trên đầu gối, lẩm bẩm.

"Đằng nào cũng xong đời rồi. Nghe nói cái chỗ Tổ chức Đạo đức gì đó cũng bắt đầu điều tra, cả cảnh sát cũng vào cuộc rồi, tôi khai là do tôi bảo em làm thì tốt hơn──"

"À, cái đó là nói dối đấy ạ."

Tôi vừa nói thì đầu cô giáo bật dậy. Mắt cô trợn tròn.

"...Hả? N, nói dối? Là sao."

"Tổ chức Thẩm định Đạo đức Game Online ấy ạ. Lúc nãy họ gọi điện cho cô bảo là 'Học viện H' vi phạm quy ước đúng không. Cái tổ chức đó không tồn tại đâu. Sau đó còn có điện thoại từ cảnh sát bảo là đang xem xét tịch thu máy chủ nữa nhỉ."

"S, sao em biết rõ thế."

"Cả hai cuộc gọi đó đều là do em gọi đấy ạ."

Cô Fukuhara cứng họng.

"Em mượn được cái máy thay đổi giọng nói xịn xò lắm, nên một mình cân hai vai luôn."

Đây chính là thủ đoạn lừa đảo chuyển tiền qua điện thoại kiểu "vở kịch". Để tước đi khả năng suy nghĩ của đối phương, nhiều người với các vai trò khác nhau sẽ liên tục gọi điện để kích động sự hoang mang.

"Tại không có thời gian. Kirika hình như cũng chỉ có bằng chứng gián tiếp, nếu tra hỏi mà cô cứ chối bay chối biến thì coi như xong. Nên dù có phải lừa gạt, ưu tiên hàng đầu vẫn là khiến các người dừng máy chủ lại. Em nghĩ nếu dọa dẫm thì các người sẽ tìm cách tiêu hủy chứng cứ."

Cô giáo và chị Yasuda cùng lúc thẫn thờ buông thõng vai. Làm thế khiến tôi có cảm giác như mình mới là kẻ làm chuyện ác vậy.

"Thế nên là, mấy người làm cái game gì, tôi không quan tâm."

Kirika cất giọng lạnh tanh, buốt giá như đá khô.

"Chẳng ai nhờ tôi điều tra, cũng chẳng ai nhờ tôi phá sập nó cả. Tôi là Thám tử Hội học sinh, không phải cảnh sát, cũng chẳng phải sứ giả công lý. Nhưng mà!"

Giọng cô nàng nảy lên, cao vút thêm hai tông.

"Tôi! Ảnh áo tắm của tôi! Cái đó thì không được! Xóa hết ngay cho tôi, cả trong máy ảnh kỹ thuật số lẫn trong máy tính nữa!"

Phải rồi, đây quả thực là vụ án của riêng Kirika.

Nói cô Fukuhara là chủ mưu chính là theo ý nghĩa đó. Nếu nhìn nhận đây là "Vụ án chụp trộm và phát tán ảnh áo tắm của Hijiribashi Kirika", thì cô Fukuhara đích thị là hung thủ. Và đó có lẽ là lý do Kirika cố chấp theo đuổi vụ này đến cùng dù chẳng được ai nhờ vả. Ẩn sau những bí ẩn như đống đồ bơi bị vứt bỏ hay cách sắp xếp băng dính dưới đáy hồ bơi, cô nàng đã cảm nhận được nó. Những ánh nhìn soi mói găm vào da thịt mình.

Rằng đây là vụ án của mình, nạn nhân chính là mình.

Vì thế, công việc lần này của Thám tử Hội học sinh đến đây là kết thúc. Chị Yasuda tắt nguồn chiếc máy chủ nằm sâu nhất trong tủ rack, còn cô Fukuhara thì ngoan ngoãn giao nộp bốn chiếc máy ảnh kỹ thuật số đang nhét trong túi.

Việc dọn dẹp hậu quả, cứ để cho người khác lo.

Đúng vào thời điểm hoàn hảo đó, cánh cửa sau lưng chúng tôi bật mở. Cái nóng hầm hập từ hành lang cùng một luồng áp lực khiến người ta dựng tóc gáy tràn vào căn phòng đang bật điều hòa mát lạnh. Đứng ngược sáng trước cửa, mái tóc buộc hai bên và tà váy xẻ tà của nhân vật đó bay phấp phới trong gió.

"Nào, giờ thì bàn chuyện tương lai nhé, cô Fukuhara."

Tennouji Kotetsu nở nụ cười hệt như một loài thú ăn thịt đang khát máu.

***

Kết cục là, chúng tôi phải nghe toàn bộ diễn biến câu chuyện từ Hội trưởng. Trưa hôm sau, khi Hội trưởng đi làm muộn với phong thái của một giám đốc điều hành, Kirika cũng rời khỏi phòng kế toán, cả nhóm quây quần bên bộ bàn ghế tiếp khách kẹp giữa là chiếc bàn kính để họp báo cáo sau sự cố.

"Chị sẽ cho phép game đó tiếp tục hoạt động."

Hội trưởng vừa dứt lời, cả lũ chúng tôi đồng loạt há hốc mồm.

"...Nhưng mà, làm thế thì hơi quá rồi đấy ạ." Chị Misono ngồi cạnh Hội trưởng lên tiếng. "Vì nó hoạt động ngầm nên trước giờ mới không thành vấn đề, chứ đây rõ ràng là phạm tội đấy ạ."

"Cái không ổn là việc sử dụng ảnh thật và tên thật, nên chị bắt sửa lại chỗ đó rồi."

Hội trưởng trả lời với vẻ mặt tỉnh bơ.

"Tên thì sẽ che bớt một phần. Lúc đầu chị bảo che tên đi thì trông càng gợi dục hơn, thế là họ đồng ý ngay tắp lự. Còn hình ảnh thì nghe đâu sẽ chuyển sang dùng tranh vẽ minh họa. Chi phí sẽ đội lên, nhưng Yasuda có vẻ hăng hái lắm. Cô ta bảo sẽ tích lũy bí quyết từ game này để nhắm tới đỉnh cao của ngành công nghiệp game mạng xã hội trong tương lai."

"Đúng là sinh viên khoa Công nghệ thông tin của Học viện Hakujudai có khác..."

Chị Misono thở dài thườn thượt đầy ngán ngẩm.

"Nhưng mà, một game vốn hút khách nhờ ảnh thật giờ đùng cái chuyển hết sang tranh vẽ thì khách hàng sẽ bỏ đi hết mất... À mà, chuyện đó đâu phải việc để em lo."

"Phần lớn sẽ bỏ đi. Nhưng cũng sẽ kiếm được khách mới. Không phải chỉ toàn điểm trừ đâu. Quan trọng nhất là thế mạnh về concept 'đồ bơi học sinh' rõ ràng vẫn được giữ nguyên. Nghe đâu cái đó cũng là ý tưởng của cô Fukuhara đấy."

"Hả."

Cái thủ đoạn kích thích trực diện lòng ham hố của đám đàn ông đó, với cái vẻ ngoài của một nữ vận động viên thanh liêm, trong sạch như cô Fukuhara, cho đến giờ tôi vẫn chưa thể nào ghép nối lại cho khớp được.

Tuy nhiên, giờ đã biết sự thật, ngẫm lại mới thấy từng lời nói hành động của cô giáo đều mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

Việc cô nổi giận với mấy bộ đồ bơi lòe loẹt của Hội trưởng và chị Misono, thực chất không phải vì vấn đề thuần phong mỹ tục. Mà là vì không chụp được ảnh mới cho game, nên cô mới sống chết bắt họ thay sang đồ bơi nhà trường. Việc chia hồ bơi nam nữ riêng biệt có lẽ cũng là vì cái game đó. Chỉ toàn con gái với nhau thì việc chụp trộm sẽ trôi chảy hơn nhiều. Và cả chuyện cô cứ bám riết lấy Hội trưởng và tôi để hỏi tại sao Kirika không xuống hồ bơi, cũng là để chụp ảnh làm thẻ bài.

Trời ạ, sự thật lúc nào cũng trớ trêu—cái câu nói đó giờ nghe thật sáo rỗng trước một chân tướng khiến người ta cạn lời thế này.

"Như đồ ngốc ấy."

Kirika chu môi lầm bầm. Đó là lời tổng kết ngắn gọn nhất cho vụ án lần này, chẳng còn từ nào khác để diễn tả.

"Mà, dù sao thì cũng may là kịp lúc." Tôi nói. "Ít nhất cũng ngăn được ảnh của Kirika bị phát tán."

"Ý cậu là cậu muốn giữ ảnh đồ bơi học sinh của Kirika để ngắm một mình hả?"

"Không phải ý đó!" "Tớ có cho Hikage xem đâu!"

Hội trưởng cười khúc khích trước phản ứng của hai đứa tôi.

"Tiếc là chị không được tận tai nghe cú điện thoại lừa đảo của Hikage. Chắc là diễn sâu lắm nhỉ, cái gì mà giả danh Tổ chức Đạo đức với cả cảnh sát ấy chứ!"

"Đã bảo là lúc đó không có thời gian nên em bất đắc dĩ mới—"

"Trước giờ cậu cứ chối đây đẩy mình không phải kẻ lừa đảo, nhưng giờ thì hết đường chối cãi rồi nhé, một tay lừa đảo hoàn hảo."

"Sao lại thế chứ!"

"Giả danh cảnh sát là vi phạm luật vi cảnh đấy."

"Aaaaaaa đúng rồi ha."

Tôi ôm mặt rên rỉ. Chị Misono tiến lại gần, đặt tay lên vai tôi an ủi:

"Không sao đâu Hikage-san, để em không thấy cô đơn trong trại tạm giam, chị sẽ gửi thật nhiều ảnh đồ bơi học sinh của chị vào thăm nuôi nhé."

Em không cần đâu. Có khi còn bị truy tố thêm tội khác ấy chứ.

"Hikage có bị bắt bao nhiêu lần cũng mặc kệ." Kirika lạnh lùng nói. "Ý chị là chị sẽ không truy cứu trách nhiệm của cô Fukuhara và Yasuda sao?"

"Đúng thế. Chị là Vua của các vị vua mà, công việc của chị là ban phát sự tha thứ."

"Chị rộng lượng gớm nhỉ. Tha luôn sao." Giá mà chị cũng tha cho em như thế. Mà chắc Hội trưởng tha cho tôi rồi nên tôi mới còn ngồi đây, đành chịu vậy.

"Cũng không phải là không có tình tiết giảm nhẹ. Mấy đứa nghĩ cô Fukuhara dùng tiền kiếm được từ game vào việc gì? Mua sắm trang thiết bị và vật tư tiêu hao cho câu lạc bộ bơi lội đấy."

"...À..."

Ra là vậy. Chị Ikuno từng nói. Kho thiết bị của câu lạc bộ bơi lội không khớp, thừa ra quá nhiều.

"Cô ấy than thở đầy oán hận rằng người ta cứ nghĩ câu lạc bộ bơi lội không tốn kém nên hàng năm chẳng rót được bao nhiêu ngân sách."

"Em phân bổ đàng hoàng mà." Kirika phồng má. "Nếu thiếu thì cứ nâng cao thành tích hoặc thu thêm phí câu lạc bộ là được chứ gì."

"Đống đồ bơi phát cho mọi người, tóm lại cũng là do cô Fukuhara tự bỏ tiền túi ra mua. Hèn gì không rõ nguồn gốc. Tóm lại là, chẳng có thiệt hại nào xảy ra cả, nên lần này chị quyết định không kết tội."

"Có thiệt hại mà! Em nè!"

Kirika đập đập tay lên đầu gối mình. Hóa ra cô nàng cay cú vụ đó đến thế cơ à.

"Em cứ tưởng Kotetsu sẽ xử lý nghiêm khắc hơn nên mới giao cho chị, thế mà lại tha bổng."

Thế nhưng, Hội trưởng lại nở nụ cười thú dữ quen thuộc.

"Đừng có coi thường chị. Chị là Vua của các vị vua, nên sự 'tha thứ' của chị có thể coi là sự 'tha thứ' của Chúa."

"Chị nói cái gì sặc mùi tôn giáo thế." Chúa?

"Người ta hay bảo Kitô giáo là tôn giáo của sự tha thứ, nhưng đó chỉ là cách nói văn hoa thôi. Không phải kiểu miễn tội như người Nhật hay nghĩ đâu. Bởi vì nếu tội lỗi biến mất hết thì đến ngày Phán xét cuối cùng lấy gì mà xử? Nguyên nghĩa của từ 'tha thứ' xuất hiện nhiều lần trong Kinh Thánh có nghĩa là không đòi nợ mà cứ để đó, hoặc không kết tội mà cứ để đó. Tóm lại là án treo. Và án treo vô thời hạn thì đáng sợ hơn bất kỳ hình phạt nào. Vì kẻ đó sẽ phải sống trong sợ hãi vĩnh viễn."

"...Chị nói mấy cái triết lý cao siêu quá, tóm lại là chị nắm thóp cô Fukuhara để bắt cô ấy mang ơn chứ gì."

"Chính xác! Hikage quả nhiên là thánh lừa đảo, mấy chuyện đen tối thế này tiếp thu nhanh thật."

Em không cần chị khen kiểu đó đâu.

"Chính vì là án treo vô thời hạn nên con chiên mới phải phục tùng Chúa mãi mãi, đồng nghĩa với việc cô Fukuhara sẽ phải tiếp tục phục tùng chị."

Tôi lại thấy lo lắng không biết để người phụ nữ này đứng đầu Hội học sinh có ổn không, thế mà chị Misono ngồi cạnh lại còn tấm tắc khen: "Điểm đó của Kotetsu đúng là tuyệt vời", nhắc mới nhớ chị cũng là cá mè một lứa về khoản bụng dạ đen tối mà!

"Dù sao thì Hikage và Kirika cũng làm tốt lắm. Tóm gọn được thủ phạm mà không để tội lỗi bị phơi bày ra ánh sáng. Nhờ thế mà chị đã cài được một quân cờ quý giá vào phòng giáo viên thể dục rồi."

"Hả."

"Hội thao năm nay nhất định—chúng ta sẽ thắng!"

Trong mắt Hội trưởng rực lên ngọn lửa, tay nắm chặt thành nắm đấm. Ngạc nhiên thay, cả chị Misono, thậm chí là Kirika cũng gật đầu với cùng một sự nhiệt huyết đó.

Việc tôi thấm thía sự đáng sợ thực sự của Hội thao Học viện Hakujudai, sẽ là chuyện của sau kỳ nghỉ hè.

***

Không biết họ xoay xở kiểu gì để có được lượng lớn tranh minh họa thẻ bài trong thời gian ngắn như vậy, nhưng game online "Học viện H - Bộ sưu tập Áo tắm" đã mở cửa trở lại ngay trong tháng Tám. Nghe đồn là họ đã đi nhờ vả khắp các câu lạc bộ Manga, Anime và Game. Cũng chịu khó thật đấy. Nghe nói game đang khá hot, nhưng khi nhìn thấy những cái tên quen thuộc xếp hàng dài trên bảng xếp hạng độ hiếm và độ phổ biến của thẻ bài, tôi lại thấy lòng dạ cồn cào, đành tắt ngay trang web đi.

"Senpai, senpai! Em nghe nói em cũng được hóa thành thẻ bài đấy!"

Một ngày nọ, Kaoru hớn hở khoe với tôi.

"Hơn nữa còn là thẻ Hyper Ultra Deluxe Rare cùng cấp với chị Kirika luôn, chỉ số còn thắng cả chị Kotetsu nữa!"

Chuyện đó có gì đáng mừng đâu?

"Với lại nghe bảo nếu dùng chung với thẻ của chị Asagiko thì sẽ kích hoạt combo cực khủng, mạnh lắm luôn ấy. Phải đi cảm ơn đội ngũ phát triển mới được."

"Sao tự dưng lại chi tiết một cách thừa thãi thế không biết."

"A, còn nữa, Senpai cũng thành thẻ bài rồi đấy."

"Tại sao chứ!?"

Thử truy cập vào trang web, quả nhiên dưới cùng danh mục "Đặc biệt" trong danh sách thẻ bài có cái tên "Makimura H-kage". Che tên kiểu đó thì thà đừng che còn hơn!

"Là thẻ tấn công bá đạo lắm đấy ạ, chưa kể còn cực mạnh khi đối đầu với hầu hết các thẻ bài con gái nữa chứ—"

Ngay phía trên thẻ của tôi, trớ trêu thay lại là thẻ bài con thỏ, và trí tò mò xui khiến tôi di chuột đến biểu tượng "Đăng ký mới". Ngay trước khi click chuột, tôi bừng tỉnh và tắt trình duyệt.

Cục bông màu nâu nhảy phóc lên đầu gối tôi.

Tôi cảm nhận sức nặng chân thực của nó trên chân mình, vuốt ve lông tai nó và cảm nhận thân nhiệt sống động trong lòng bàn tay. Tôi cũng khẽ xoa mái tóc của Kaoru đang sán lại bên cạnh.

"A, ơ kìa, Senpai? Sao thế ạ?"

Kaoru hơi đỏ mặt, giọng nói trở nên phấn khích.

"Không. Không có gì đâu."

Tôi gập laptop lại. Hiện thực của tôi chắc chắn đến thế này, đong đầy và bận rộn đến thế này cơ mà. Thế giới ảo kia, cứ để mặc cho hàng vạn bản sao thẻ bài lo liệu.

Tôi ôm con thỏ đứng dậy.

"Sáng nay em không có lịch gì đúng không. Trước khi đến phòng Hội học sinh, mình ra hồ bơi chơi chút nhé."

"Vâng ạ!" Gương mặt Kaoru bừng sáng. Ngoài cửa sổ, tiếng ve sầu râm ran như luyến tiếc mùa hè đang qua.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!