Thám Tử Hội Học Sinh Kirika

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

(Đang ra)

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

Yoo Ryeo Han

Nhưng dù vậy, vẫn đáng để thử coi đây là cuộc sống mới của mình.

9 8

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

54 1383

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

385 1568

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

607 25624

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

76 71

Tập 04 - Chương 03

Chương 03

3

Máy tính trong phòng CLB Tin học đã chạy hết công suất suốt cả đêm.

Dù nói là phân tích chiến lực của toàn bộ học sinh Khoa Thể Dục, nhưng tôi vẫn thắc mắc tại sao phải hành hạ hơn chục cỗ máy hiệu suất cao đến mức đó, bèn hỏi thử Ito-san thì cậu ta đắc ý trả lời:

"Hứ hứ hứ. Tớ đang mô phỏng quỹ đạo của tất cả các quả bóng trong phần thi ném bóng đấy. Còn bên này là mô hình lực học của môn kéo co."

Cái nhiệt huyết đó dùng vào việc khác đi giùm.

Những lúc thế này Hội trưởng lại đáng tin cậy đến mức đáng sợ. Tất nhiên Khoa Thể Dục đã chặn quyền truy cập vào các thông tin quan trọng như thành tích học sinh, nhưng Tennoji Kotetsu – người từng mạnh miệng tuyên bố đã ghi nhớ hồ sơ của toàn bộ học sinh trong trường – có thể từ trí nhớ mà khôi phục lại dữ liệu thành tích của tất cả học sinh Khoa Thể Dục.

Phản ứng về luật 'Đại chiến Kỵ mã Siêu cấp Climax' thật sự khủng khiếp. Vốn dĩ học sinh Shirakudai ai cũng ham vui, nhưng ngay ngày hôm sau khi công bố, các tờ báo của CLB Báo chí đã đăng bài dự đoán rầm rộ, và video quảng bá Hội thao do các nhóm tự phát thực hiện cũng lập tức ra lò.

Cuộc thảo luận với Đội Đỏ cũng đi đến hồi kết, và trong lần đàm phán thứ bảy, không ngờ lại có sự hiện diện của một gã giám đốc hay nhà sản xuất gì đó của đài truyền hình. Một ông chú trạc tứ tuần, đeo kính râm tròng vàng, mặc áo sơ mi và quần trắng toát, khoác hờ chiếc áo len màu hồng trên vai rồi buộc tay áo trước ngực.

"Ây dà, mấy vụ ở Shirakudai lúc nào cũng là 'hot trend' kịch kim, quẩy banh nóc, rồi đi tăng hai tăng ba cứ gọi là 'nét căng' mà lị," gã nhà sản xuất vừa nói mấy câu lảm nhảm gì đó vừa đề xuất thêm luật mới cho trận Kỵ mã. Các ủy viên vận hành cầm tờ giấy in được phát trên tay mà mắt tròn mắt dẹt. Cũng phải thôi. Chính tôi lần đầu nghe cái luật này cũng giật mình mà.

"...Chỉ cần Đại tướng bị hạ là thua luôn sao?"

"Được không vậy? Cái luật kiểu này..."

Thông thường Kỵ mã là hai bên tung ra số lượng ngựa bằng nhau, sau một khoảng thời gian nhất định bên nào còn trụ lại nhiều hơn thì thắng, nhưng Đại chiến Kỵ mã Siêu cấp Climax lần này vốn dĩ số lượng ngựa hai bên đã không cân bằng.

"Chính vì thế, để khán giả không chuyển kênh mà dán mắt vào màn hình từ đầu đến cuối với sự kịch tính 'đỉnh của chóp', chúng tôi muốn tạo ra một luật chơi có thể lật ngược thế cờ bất cứ lúc nào. Hơn nữa, để tạo sự 'Sắp-pờ-rai' bất ngờ, ai là Đại tướng thì phải giật được băng trán mới biết nha! Thêm cái luật đó vào là 'Okela', nhờ cả vào các bạn nhé."

Cả đám ngẩn tò te nhìn gã nhà sản xuất.

Những điều ông ta nói không phải là không hiểu (thật ra là hầu như chả hiểu gì sất). Thêm vào đó, kinh nghiệm nói chuyện với người nhà đài thì cả đám ủy viên lẫn mấy ông giáo viên thể dục phía sau chắc chắn là con số không, nhìn cái không khí bị áp đảo là biết.

Tuy nhiên, đây cũng nằm trong chiến thuật của Tennoji Kotetsu. Cô ấy chỉ mượn miệng gã nhà sản xuất để nói ra ý tưởng của mình thôi, chứ người thực sự nghĩ ra là Hội trưởng.

Luật chơi như sau:

- Trong số các băng trán được phát cho hai phe, chỉ có một cái duy nhất được in chữ 《Tướng》. Người đeo cái này là Đại tướng kỵ. Tuy nhiên, chữ 《Tướng》 sẽ được lộn vào mặt trong để không ai nhìn thấy.

- Nếu băng trán bị tuột hoặc người cưỡi chạm đất thì kỵ mã đó bị loại.

- Phe nào có Đại tướng kỵ bị loại trước sẽ thua cuộc.

Thật tình, nghĩ ra được cái luật như thế này cũng đáng nể thật.

"Luật hay tuyệt vời. Đến tôi cũng không nghĩ ra được đấy."

Thật tình, tự biên tự diễn mà khen mình tỉnh bơ được như thế cũng đáng nể thật!

"Sao nào? Vì không biết ai là Đại tướng nên sẽ không có chuyện chán ngắt như kiểu liều mạng tấn công rồi kết thúc cái rẹt đâu. Luật này có lẽ cũng có lợi cho phía các cậu, những người nắm giữ ưu thế về quân số đấy."

Hội trưởng vừa nói vừa nhìn lướt qua đám ủy viên ngồi đối diện. Ruina-san vẫn khoanh tay ngồi ngay trước mặt Hội trưởng, nheo con mắt độc nhất lại như cây kim sau cặp kính. Những kẻ khác thì nhìn nhau thì thầm to nhỏ.

Bất chợt, Ruina-san mở bừng mắt.

"Khục khục khục khục khục, Tennoji! Kẻ ngu xuẩn kia! Ngươi đã đào cái hố chôn kẻ quấy nhiễu giấc ngủ của ta ắt phải chạm vào đôi cánh tử thần rồi!"

Mọi người xung quanh ngơ ngác, rồi quay sang nhìn Fuuka-san tội nghiệp, người hôm nay vẫn đang làm nhiệm vụ ghi chép bảng.

"Cậu ta nói là... 'Ngươi đã tự đào mồ chôn mình rồi'!"

À, ra thế, mọi người vỡ lẽ. Ruina-san chống hai tay lên bàn rồi đứng dậy.

"Nhà ngươi đã vứt bỏ khả năng chiến thắng duy nhất rồi. Lẽ ra ngươi nên chọn cách định đoạt thắng thua bằng số lượng đầu người lấy được trong thời gian quy định."

"Hửm?" Hội trưởng nhướng một bên mày. "Lợi dụng quân số ít ỏi để đánh nhanh thắng nhanh, hạ một hai kỵ mã rồi bỏ chạy câu giờ, đúng là dễ thắng thật. Nhưng thế thì không có rating."

"Sự toan tính đó chính là án tử của ngươi. Được thôi, ta chấp nhận thách đấu!"

Ruina-san rướn người tới trước.

"Nhưng ta muốn làm rõ một chuyện."

"Gì?"

"Kẻ nào rớt xuống trước là thua, nghĩa là có khả năng cả hai cùng rớt một lúc. Tức là cần phải có phán quyết của trọng tài."

"Chuyện đó thì—" Hội trưởng chuyển ánh nhìn sang các giáo viên thể dục đang đứng sau lưng Ruina-san. "Tất nhiên là sẽ nhờ các thầy cô rồi."

Phe địch xôn xao.

"Được không đấy?"

"Không phải đang âm mưu gì chứ?"

Ở khía cạnh này thì Hội trưởng chẳng có chút uy tín nào. Tôi hiểu cảm giác đó. Nếu tôi ở phe bên kia thì tôi cũng nghi ngờ tuyệt đối.

"Đó là nhân sự mà Khoa Thể Dục các cậu tin tưởng nhất còn gì? Trong tình huống hỗn loạn số đông, người nghiệp dư khó mà phán quyết chính xác được."

"Hừm. Vậy thì còn một điều nữa."

Ruina-san liếc nhìn đám giáo viên sau lưng rồi tiếp tục.

"Các trọng tài có được biết trước ai là Đại tướng kỵ không?"

Tôi rùng mình.

Người này, quả nhiên không chỉ là một kẻ hoang tưởng đau đớn. Hay nói đúng hơn, tôi bắt đầu nghi ngờ cái vẻ "ngáo ngơ" thường ngày chỉ là diễn xuất. Bởi vì cứ hễ cậu ta bắt đầu dùng tiếng Nhật đàng hoàng là y như rằng lại thể hiện khả năng quan sát sắc bén.

Hội trưởng cũng hỏi lại vẻ thích thú:

"Cậu muốn chọn phương thức không cho biết sao?"

"Đương nhiên."

"Chuyện này... là thế nào?"

Fuuka-san đứng phía sau Takizawa, thay mặt cả phòng lên tiếng hỏi.

"Nếu đến trọng tài cũng không biết ai là Đại Tướng Kỵ thì chẳng phải sẽ rất khó khăn cho công tác trọng tài sao? Là chiến đấu trên lưng ngựa đấy nhé? Sẽ thành một cuộc hỗn chiến lớn đấy."

"Chính vì thế đấy. Các ngươi không hiểu được mục đích khôn vặt của Tennoji sao?"

Takizawa nhổ toẹt một câu, rồi chĩa ngón tay vào mặt Hội trưởng.

"Nếu biết đâu là Đại Tướng Kỵ, trong lúc thi đấu trọng tài sẽ luôn dán mắt vào Đại Tướng Kỵ. Chỉ cần quan sát trọng tài là có thể dễ dàng nhìn thấu đâu là chủ tướng."

Ánh mắt kinh ngạc của các ủy viên điều hành đổ dồn về phía Takizawa, và rồi chuyển sang Hội trưởng.

Hội trưởng nhếch mép cười.

"Đọc vị tốt đấy, Takizawa. Ta đã đánh giá thấp nhà ngươi rồi. Được thôi, chúng ta sẽ chơi theo cách không thông báo cho cả trọng tài. Chỉ cần kiểm tra dải băng trán cướp được ngay tại chỗ là xong."

"Vẫn còn nữa. Ta muốn thêm vào các điều khoản cấm."

Tôi có thể cảm nhận rõ Takizawa đang dần nắm quyền kiểm soát nhịp độ cuộc họp. Ngay cả ngài nhà sản xuất của đài truyền hình cũng chỉ biết nuốt nước bọt theo dõi tình hình.

"Kỵ sĩ không được phép chạm vào dải băng trán của kỵ sĩ cùng phe. Đó là luật."

Thoáng qua tôi cũng không hiểu ý nghĩa của điều này. Không, trong số những người ngồi đây, có lẽ chỉ mình Hội trưởng là hiểu được.

"Ngươi đang đề phòng ta mua chuộc người của ngươi sao?"

"Kể cả không phải mua chuộc, thì đám Ban chấp hành các ngươi cũng có cả tá thủ đoạn để thao túng người khác. Đây là biện pháp đương nhiên."

Tôi cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Tên này là hàng thật. Và, một trận đấu như thế này, chính là thứ mà tôi - với tư cách là Hội trưởng - muốn được chứng kiến. Bởi vì, Hội trưởng lúc này trông có vẻ đang cực kỳ vui sướng.

Ngay cả tôi... cũng muốn làm cho Hội trưởng lộ ra vẻ mặt như thế này.

"Nếu chấp nhận thêm luật đó, nghĩa là ngươi sẽ đồng ý với phương án của ngài nhà sản xuất chứ?"

Dù cuộc tranh luận gần như đã trở thành màn đấu tay đôi giữa hai người, Hội trưởng vẫn không quên giữ thể diện rằng đây là ý tưởng của nhà đài. Quả không hổ danh.

"Được thôi."

Takizawa từ từ ngồi xuống. Vài người thở phào nhẹ nhõm, dường như họ đã nín thở suốt màn đối đáp vừa rồi.

"Ta cũng có điểm cần xác nhận. Riêng trận kỵ mã chiến cuối cùng, sẽ cho phép đăng ký không giới hạn và được phép trùng lặp với các môn thi đấu khác, đúng chứ?"

"Đương nhiên rồi. Vì số lượng người tham gia không được chốt trước nên đó là điều bắt buộc," Takizawa nói, rồi hạ thấp giọng tiếp tục. "Tất nhiên, nếu đến trận kỵ mã chiến mà vẫn có kẻ chưa tham gia bất kỳ môn nào, thì kẻ đó bắt buộc phải tham gia kỵ mã chiến. Tuyệt đối không được quên nguyên tắc toàn viên tham gia đâu đấy."

"Ta hiểu mà. Fufu, chặt chẽ thật đấy."

Hội trưởng kéo ghế đứng dậy, đưa tay ra.

"Takizawa Ruina. Có lẽ không cần phải nói với cậu nữa, nhưng mà—"

Ánh mắt như để lộ bản tính của một con sư tử hung bạo quét qua người Takizawa.

"Hãy cùng dốc toàn lực vì chiến thắng nào."

Sắc mặt Takizawa không hề thay đổi dù chỉ một chút.

"Cái gọi là 'toàn lực' của nhà ngươi, nghĩa là miễn sao đúng luật thì sẽ bất chấp thường thức và luân lý để sử dụng mọi thủ đoạn, đúng không?"

Hội trưởng không trả lời. Cô ấy chỉ cười đầy mãn nguyện. Hai người bắt tay thật chặt, rồi lần lượt ký tên vào bản chi tiết luật thi đấu.

Trong bầu không khí vẫn còn căng thẳng, hai người từ từ ngồi lại xuống ghế.

"Nào, giờ thì vào vấn đề chính thôi."

Takizawa nói. ...Ủa, vậy nãy giờ mới chỉ là dạo đầu thôi á?

"Sau trận chiến, chúng ta phải tiễn đưa các tử sĩ về Valhalla, đồng thời cử hành nghi thức 'Vĩnh Kiếp Hư Vô Trấn Hồn Khúc' để dòng máu Rồng của ta một lần nữa chìm vào giấc ngủ tạm thời tại thành phố R'lyeh."

Hắn quay lại làm Ma Vương rồi kìa.

"Vạn nhất, là vạn nhất thôi nhé? Nếu phe các ngươi thắng, thì Tennoji, nhà ngươi sẽ phải thay ta chủ trì nghi thức này."

"Không, cái đó vô lý quá," tôi buột miệng chen ngang.

"Đừng lo. Chỉ mất một tiếng thôi." "Mất tận một tiếng cơ á!" "Nếu nhớ được kỹ năng 'Silent Coffin' của Demon Priest thì có thể làm được." "Làm ơn nhớ giùm cái thường thức trước đi!"

Hội trưởng cười vỗ vai tôi.

"Được thôi, Hikage. Nghe thú vị đấy chứ. Takizawa, hãy viết quy trình cái nghi thức gì gì đó ra giấy rồi nộp lại đây."

"Khi đọc nhớ phải đóng kín phòng trong bóng tối, thắp đèn Linh Tương và đốt hương Thạch Anh Tím đấy nhé..." Vâng vâng.

"Tôi muốn làm một chương trình đặc biệt về cậu ấy quá..." Anh nhà sản xuất cũng đừng có nổi hứng kỳ quặc nữa, làm ơn ngăn hắn lại đi!

"Tiếp theo là về vụ cổ vũ buổi chiều."

"Vẫn còn yêu cầu gì nữa sao. Đừng bảo là bắt bọn tôi nhảy điệu tế thần hay tổ chức lễ Sabat của ma tộc đấy nhé."

"Phe các ngươi đương nhiên sẽ thay trang phục Cheerleader (đội cổ vũ) đúng không?" Ma Vương đâu mất rồi?

"Cheerleader, nhờ cả vào các ngươi đấy!"

Đám con trai trong ban điều hành cũng đột nhiên phấn khích hẳn lên.

"Đội cổ vũ bên này toàn bọn đực rựa cục súc mồ hôi dầu, môn thi duy nhất bọn bay chắc thắng chỉ có màn cổ vũ thôi nên làm ơn, Cheerleader, nghiêm túc đấy!"

Không khí thay đổi đột ngột khiến tôi hơi không theo kịp. Takizawa vẫn giữ vẻ lạnh lùng, tiếp tục:

"Việc thay đồ của đội cổ vũ phải thực hiện tại phòng thay đồ do bên ta chỉ định."

"Này, này, không phải các người đang nhìn bằng ánh mắt tà đạo đấy chứ?"

"Quả nhiên, dưới miếng bịt mắt này chính là Tà Nhãn."

"Không phải ý đó!"

"...... Người đó, tớ thấy hơi bận tâm."

Khi quay trở lại phòng Hội Học Sinh sau khi kết thúc cuộc họp chốt luật, Kirika lẩm bẩm.

"Ý cậu là Takizawa?"

"Ừ. Có gì đó... lạ lắm. Hắn vẫn đang giấu giếm điều gì đó."

"Chẳng lẽ là chuyện hắn bất ngờ lại là một tên dung tục hám gái... ý cậu là vậy hả?"

"Đồ ngốc. Không phải chuyện đó. Chuyện nghiêm túc cơ."

"Em cũng nghĩ vậy."

Đến cả Misono-senpai cũng nói thế. Hai người này cũng có mặt tại cuộc họp, nhưng màn đối đầu có thể gọi là "Long Hồ Tương Tàn" giữa Tennoji Kotetsu và Takizawa Ruina quá mức khủng khiếp, khiến họ hoàn toàn không thể xen vào câu nào.

"Ban đầu em tưởng hắn là kiểu người giống Kotetsu... Có vẻ như hắn đang nhắm đến cái ghế Hội trưởng Hội học sinh... nhưng nghe cách nói chuyện thì lại thấy sai sai. Hình như hắn có mục đích khác."

"Hửm?"

Hội trưởng đang ngả người nằm dài trên chiếc ghế văn phòng, hơi nhổm dậy liếc nhìn tôi.

"Hikage, cậu đã nói chuyện trực tiếp với hắn nhiều lần rồi nên chắc rành nhất. Thấy sao?"

"Chà... xem nào."

Trong lúc rót trà cho bốn người, đặt lên khay và mang ra ghế sofa, tôi sắp xếp lại suy nghĩ. Tôi hiểu điều Kirika và Misono-senpai đang nói. Bởi chính tôi cũng cảm thấy điều tương tự.

"Tôi có cảm giác hắn đang hành động vì một lý do cực kỳ thực tế."

"Là 'thứ đó' mà lại thực tế sao?"

Misono-senpai cầm lấy cốc sứ, tròn mắt ngạc nhiên.

"Tôi nghĩ cái vẻ 'đó' chỉ là đòn tung hỏa mù thôi... À không, có thể hắn bị 'như thế' thật, nhưng ở những phần cốt lõi thì hắn không hề hão huyền đâu. Người đó ấy. Miyasato-senpai từng nói hắn đang dốc toàn lực vì học bổng, tôi nghĩ khả năng cao là đúng như vậy."

"Tiền... sao ạ. Nhưng làm Hội trưởng Hội học sinh đâu có kiếm ra tiền. Nếu hắn định biển thủ quỹ hội thì hắn đã quá coi thường Ủy ban Kiểm toán rồi."

"Nhưng thực tế việc từng làm Hội trưởng Hội học sinh Shirakudai sẽ mang lại lợi ích thực tế về sau đấy."

Chính đương kim Hội trưởng lên tiếng. Có lẽ là lợi thế khi xin việc hay gì đó chăng. Cũng không phải là chuyện không thể xảy ra.

"Nhưng mà, thứ ta thấy trong mắt Takizawa cũng không phải là loại dục vọng đó. Nó mang tính căn nguyên hơn, lại mang tính cá nhân hơn, nói sao nhỉ, đúng rồi—"

Hội trưởng giơ bàn tay lên che ánh đèn chùm trên trần nhà, nheo mắt nhìn vào luồng sáng.

"Trông hắn giống như một đứa trẻ sơ sinh đã nhận ra rằng có khóc lóc cũng vô ích vậy."

Tôi không hiểu rõ ý nghĩa của ví dụ đó lắm, nhưng lạ thay, nó lại găm sâu vào lồng ngực tôi.

"Ta đang rất phấn khích đây. Việc Đội Trắng thắng Đại hội Thể thao là điều chắc chắn rồi. Vì chính ta sẽ dốc toàn lực mà. Nhưng chỉ thế thôi thì chưa thỏa mãn. Ta muốn nhìn thấy đáy sâu của gã đàn ông đó. Ta muốn đập tan cả cái dục vọng mà hắn đang cố che giấu kia và đánh bại hắn."

"...Tính cách Kotetsu xấu thật đấy."

Nghe câu nói pha chút cười khổ của Misono-senpai, Kirika ngồi bên cạnh cũng gật đầu và nâng cốc lên.

Tất nhiên ai cũng hiểu. Không phải vì tính cách xấu mà Hội trưởng mới nói vậy (à không, tính cách đúng là xấu thật). Đây là cách cô ấy thể hiện sự tôn trọng đối với Takizawa Ruina.

"Kotetsu nắm được hồ sơ của Takizawa đến mức nào rồi?"

"Đến tận tiểu học. Gia đình đơn thân, kinh tế khá khó khăn, nghe nói từ hồi lớp 5 tiểu học đã bắt đầu học để nhắm tới suất học bổng đặc biệt khoa Thể dục của Shirakudai rồi."

"Hỏi hơi muộn, nhưng sao Hội trưởng lại điều tra được mấy cái đó vậy?" Tôi hỏi.

"Có ghi trong hồ sơ nhập học."

Thế sao học sinh lại được đọc hồ sơ nhập học hả trời. Đó là cả tảng thông tin cá nhân đấy. Nhưng nếu đào sâu quá thì có vẻ sẽ chạm vào những góc khuất đen tối nên tôi đành im miệng.

"Hắn trở thành Ma Vương là vào năm hai sơ trung. Hắn đã khoác lác với đàn anh trong CLB Đấu kiếm rằng chỉ cần một mắt cũng thắng, và rồi hắn thắng thật. Kể từ đó, ngôn hành của hắn trở nên thú vị hơn. Chắc tố chất đó đã có sẵn từ trước rồi. Dù sao thì cũng là cái tên đó mà."

Hội trưởng nói đến đó thì rời khỏi ghế, đi đến ghế sofa và ngồi xuống trước cốc của mình. Ngay cạnh Misono-senpai.

"Mà, hắn là học sinh đặc biệt khoa Thể dục từ năm nhất sơ trung nên chắc chắn là một tinh anh văn võ song toàn. Chỉ riêng việc hắn ở phe địch thôi cũng đã là một đối thủ khó nhằn rồi."

"Khoa Thể dục trường mình trình độ cao lắm hả?"

Tôi lại hỏi một câu ngớ ngẩn nữa. Kirika lườm tôi bằng ánh mắt lạnh lùng như muốn nói "Thế mà cũng là thành viên Tổng vụ à?".

"Tỷ lệ chọi cao nhất trong các khoa của trường mình đấy ạ."

Misono-senpai tự hào giải thích.

"Vốn dĩ số lượng trường cấp ba có khoa Thể dục đã ít, lại còn đào tạo từ cấp hai lên thì hầu như không có, nên đơn đăng ký từ khắp cả nước gửi về tới tấp. Giáo viên cũng trình độ cao, thành tích ở Đại hội Thể thao Quốc gia cũng rất khủng, nghe nói có nhiều người không vào được khoa Thể dục nên đành vào khoa Phổ thông trước rồi tìm cách thi chuyển khoa trong quá trình học đấy ạ."

"...Sao tự nhiên tôi thấy hết hy vọng thắng thế này."

"Vậy sao? Ta thì chỉ thấy toàn mùi chiến thắng thôi."

Hội trưởng tao nhã nhấp một ngụm hồng trà.

"Thứ ta e ngại là không tìm ra được chiến trường thực sự của gã đàn ông đó. Vì thế, Kirika."

Tay Hội trưởng luồn vào túi trong của chiếc áo blazer. Cô ấy nắm lấy thứ gì đó, rồi ngón cái, ngón trỏ, ngón giữa lần lượt búng những tia sáng lên không trung. Từng vật thể vẽ nên những đường parabol cao vút, xoay tròn lấp lánh rồi rơi xuống váy Kirika, phát ra những tiếng leng keng trong trẻo.

Là tiền xu năm trăm yên. Có ba đồng.

"Đã bảo đừng có ném tiền rồi mà," Kirika bĩu môi nhặt ba đồng xu trên đùi lên.

"Ủy thác đây. Hãy tìm ra gốc rễ của Takizawa Ruina cho ta."

Kirika cụp mắt xuống trong thoáng chốc.

Sau đó, cô bé đút nắm tay đang cầm tiền vào túi áo blazer và đứng dậy. Những ngón tay luồn xuống dưới tấm băng đeo tay. Đã bao lâu rồi tôi mới thấy cảnh này nhỉ? Ngón tay gạt mạnh, tấm băng màu xanh tím than hơi nẩy lên và xoay nửa vòng.

Dòng chữ thêu kim tuyến "Thám Tử" hiện ra ngay cổ tay áo.

"Hikage. Dẫn tớ đến chỗ người kỳ lạ đó."

Cô bé nói rồi đi về phía cửa phòng Hội Học Sinh. Trước cả khi tôi kịp phản ứng, con thỏ đã nghe thấy tên mình, nhảy phắt xuống khỏi ghế sofa và đuổi theo Kirika. Tôi cũng vội vàng nhổm dậy.

Vì Kirika hay đến phòng tôi nên dạo gần đây các nam sinh ở Ký túc xá Nam số 3 cũng không còn quá ngạc nhiên khi thấy cô bé trong tòa nhà nữa, nhưng đối với Ký túc xá Nam số 2 thì đây tất nhiên là chuyện chưa từng có, nên đã gây ra một vụ náo động khá lớn.

Khi tôi và Kirika bước vào sảnh, một nhóm ăn mặc xuề xòa đang tụ tập tán gẫu trên ghế sofa gần máy bán hàng tự động trố mắt nhìn chúng tôi. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Vài người chạy vào trong hô hoán: "Ê, đi báo tin đi." Khi chúng tôi đi dọc hành lang, các cánh cửa lần lượt hé mở, những ánh mắt tò mò châm chích vào người. Kirika có vẻ không thoải mái, túm lấy vạt áo blazer phía sau lưng tôi mà đi theo.

"...Sao mọi người cứ nhìn chằm chằm thế?"

Vì em là con gái đấy. Đã thế em còn là nhân vật siêu hiếm cấp huyền thoại, trùm hikikomori không bao giờ lên lớp nữa chứ.

Vừa lên tầng hai thì chúng tôi chạm mặt ngay Miyasato-senpai. Anh ấy đang mặc đồ thể dục, áo khoác jersey quấn quanh hông. Có vẻ vừa vận động mạnh xong, khuôn mặt đẫm mồ hôi vẫn còn ửng đỏ. Thấy tôi và Kirika, anh ấy tròn mắt ngạc nhiên.

"Ồ, ồ, ồ?"

Quả nhiên Kirika mà đến ký túc xá thì phản ứng sẽ thế này đây.

"Gì thế này, hôm nay cả cô bé Kế toán cũng đi cùng à? Cũng chịu ra ngoài đi lại cơ đấy, chà..."

Bị nhìn chằm chằm từ đầu đến chân, Kirika xụ mặt trốn ra sau lưng tôi.

"Takizawa chắc đang ở trong phòng đấy. Thấy đèn vẫn sáng. ...Mà dạo này mặt mũi thằng đó cứ hầm hầm đáng sợ, suy nghĩ lung tung gì đó, bộ bị Hội trưởng Hội học sinh ép cho ra bã rồi hả? Cái luật mới của trận kỵ mã chiến ấy, có lợi cho bọn này lắm đúng không?"

"Không ạ, kẻ tám lạng người nửa cân thôi."

Tôi liếc nhìn qua vai Miyasato-senpai về phía cánh cửa có hình ngôi sao năm cánh ở sâu bên trong.

"Lần đầu tiên em thấy có người đấu ngang ngửa được với Hội trưởng mà không phải người của Hội học sinh đấy."

Miyasato-senpai trố mắt.

"Hả. Thằng đó ghê gớm thế cơ á? Trông chả giống tí nào... Mà, không thế thì sao làm Chủ tịch Ủy ban Điều hành được nhỉ."

Anh ấy cũng nhìn về phía sau lưng, rồi nhún vai cười khùng khục.

"Ngại quá nhỉ, mang tiếng được nhờ đi trinh sát mà cuối cùng Makimura lại rành về nó hơn cả tao."

Bất chợt, Kirika đứng sau lưng kéo áo blazer của tôi.

"......Ai đây?"

Phải rồi, Kirika chỉ biết tên mỗi Miyazato-senpai thôi. Tôi hạ giọng xuống.

"Là Miyazato-senpai đó. Anh từng kể rồi mà?"

Khi tôi giới thiệu, đàn anh vẫy tay chào Kirika với nụ cười lả lướt hết cỡ, nhưng Kirika càng cảnh giác tợn và nấp hẳn ra sau lưng tôi.

"Làm em ấy sợ mất rồi. Nhỏ này bám Makimura ghê nhỉ. Mày thuộc tuýp người được động vật yêu thích hả?" Rồi đàn anh liếc nhìn con thỏ dưới chân. "Cả tên Takizawa kia nữa."

"Rui-san có phải động vật đâu..." Tôi cười khổ.

Có vẻ tức giận vì bị coi là động vật, Kirika cào móng vào lưng tôi.

"Thế nhé, tao ở ngay phòng bên cạnh thôi." Miyazato-senpai vỗ bộp lên hai vai tôi. "Cảm ơn mày đã chịu làm bạn với Takizawa nhé. Giúp tao nhiều lắm đấy. Đỡ phải dây dưa với nó."

Đã bảo là tôi không có đến đây để kết bạn mà.

Khi chúng tôi bước vào phòng, Bệ hạ Ma Vương đang đứng quay lưng lại với thứ ánh sáng tím trang nghiêm, thực hiện một nghi thức tà ác.

"Khục khục khục, hãy chìm vào biển cả tuyệt vọng, hãy đau đớn và quằn quại đi..." Hắn lẩm bẩm mấy câu đại loại thế trong khi rót đầy nước sôi vào một cái bát lớn. Mùi của thứ gì đó quen thuộc tràn ngập căn phòng.

"Cái gì thế kia..."

"Vật hiến tế của ta đêm nay. Súp khoai tây chiên ngâm nước sôi sũng nước."

"Khônggggggggggg!"

Kirika, một tín đồ của đồ ăn vặt, gào lên phẫn nộ.

"Đừng có ăn kiểu đó! Xin lỗi hãng Calbee ngay!"

"Đây chỉ là một góc nhỏ trong sáu trăm sáu mươi sáu thực đơn ba phút của Ma Vương trù nghệ..."

Nghĩ đến việc còn tới sáu trăm sáu mươi lăm món ăn đáng khóc thét thế này nữa, tôi thấy buồn thay cho hắn từ tận đáy lòng.

"Ví dụ như, ngâm Pocky vào nước sôi sẽ được thưởng thức Cocoa và Pretz cùng một lúc."

"Xin lỗi hãng Glico ngay!"

"Đổ nước sôi vào tảo bẹ ngâm giấm sẽ thành món thịt heo chua ngọt."

"Thành thế quái nào được! Thịt heo ở đâu ra hả?"

"Đổ nước sôi vào giấy vệ sinh thì..." "Nó tan ra đấy! Mà đó có phải đồ ăn đâu!"

Tôi nhét cái cơm nắm mua ở căng tin vào miệng Rui-san để bắt hắn im lặng. Suýt chút nữa thì ngất xỉu vì sự thảm hại này. Nguy hiểm thật...

"Mạng lớn đấy, lũ các ngươi. Khục khục khục, từ công thức thứ ba trăm trở đi trong thực đơn của ta thậm chí còn chẳng phải chất hữu cơ đâu." Người mạng lớn là cậu mới đúng.

Sau khi kiên nhẫn chờ Bệ hạ Ma Vương dùng xong tách trà sau bữa ăn, Kirika mới mở lời.

"Mục đích thực sự của anh là gì?"

Thám tử Hội học sinh hôm nay vào đề thẳng thắn ghê.

"Ngươi đang nói chuyện gì vậy?" Rui-san chống một khuỷu tay lên bàn, vuốt tóc đầy vẻ u sầu. Nếu không có hạt cơm dính bên mép thì trông hắn cũng ngầu lắm đấy.

"Tôi không nghĩ anh định đánh bại Kotetsu vì ham muốn quyền lực. Cũng không giống anh đang kiếm điểm cộng cho học bổng. Hãy nói cho tôi mục đích thực sự."

"Được sao? Biết rồi sẽ hối hận đấy. Có cần ta cho ngươi biết kết cục của những kẻ ngu xuẩn dám mạo phạm mở ra Gà Mái Đen hay Rồng Đỏ không?"

"Mấy cái đó thì thôi, nói mục đích của anh đi."

Kirika, có khi em ấy xử lý Ma Vương còn khéo hơn tôi nhiều.

"Được thôi, hãy run rẩy trong sợ hãi và hối hận đi."

Rui-san đứng dậy, dang rộng hai tay đầy vẻ cường điệu.

"Mục đích chân chính của ta là phục thù Cha, tức Thần linh!" Vâng vâng. "Thân xác này đã bị ném khỏi Eden, đôi cánh huy hoàng đã vấy bẩn trong ô trọc. Nỗi nhục nhã mà Michael ban cho, đến nay ta vẫn chưa quên. Thanh thánh kiếm rực lửa của hắn đã lấy đi mắt phải của ta—"

"Eden là ở dưới đất. Anh đang nhầm với Thiên đường rồi." Này Kirika, đừng có bắt bẻ thiết lập chi tiết thế chứ!

"Hử..." Sắc mặt Rui-san thay đổi. "Nhà ngươi cũng là kẻ tinh thông ma đạo sao?"

Đấy thấy chưa, hắn cắn câu rồi kìa.

"Nhắc mới nhớ, ta từng nghe nói. Tại lạc viên này có một kẻ xưng là Thánh Thập Giới Đại Đế."

"Không, cả đời tôi chưa nghe tên đó bao giờ, với lại đây là học viện chứ không phải lạc viên."

"Trận Ragnarok sắp tới ngày càng thú vị rồi đây, khục khục... Đến lúc đó, ta sẽ tiễn các ngươi về Valhalla bằng một nhát chém của ma kiếm."

"Valhalla là nơi tập hợp binh lực để chuẩn bị cho Ragnarok, trong chiến tranh nó sẽ bị thiêu rụi, nên bảo tiễn về Valhalla ngay tại Ragnarok là vô lý." Đã bảo đừng có bắt bẻ nữa mà! Mà sao em rành rọt thế hả Kirika!

"Ồ. Thú vị. Thú vị lắm."

Rui-san bắt đầu tái mặt và toát mồ hôi lạnh. Ra là thế, chỉ cần vạch lá tìm sâu mấy cái thiết lập bừa bãi là đánh bại được Ma Vương sao. Giờ tôi mới biết.

"Xem ra ta cũng phải tung thực lực thôi. Dùng khối Trapezohedron Tỏa Sáng để triệu hồi Hỗn Mang Lang Thang, thiêu rụi các ngươi trong ngọn nghiệp hỏa đen tối..." "Nyarlathotep ghét lửa nên hắn không dùng lửa đâu." Sao em biết rõ thế? Rui-san câm nín luôn rồi kìa? Hay Kirika lên làm Ma Vương thay hắn đi?

"Vậy, mục đích thực sự của anh là gì?"

Trong cái bầu không khí này mà vẫn quay lại chủ đề chính được. Có lẽ tôi đã hơi coi thường tinh thần thép của Kirika rồi.

"......Ta đã nói rồi mà."

Rui-san rên rỉ đầy cay đắng. Kirika nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào vị Ma Vương đang hấp hối.

"Đó thực sự là mục đích sao?"

"Đúng vậy."

Kirika gật đầu, bế con thỏ đang ngửi mùi súp thảm hại trong cái bát lớn lên, rồi đi về phía cửa phòng.

"N-Này, Kirika."

Tôi cũng vội vàng đuổi theo. Kirika quay lại trước cửa, nói với Rui-san.

"Vòng tròn ma thuật bên ngoài, chữ M trong 《Tetragrammaton》 bị thiếu một nét, anh nên vẽ lại đi."

Tội nghiệp hắn, tha cho người ta đi em.

Ra khỏi ký túc xá, mặt trời đã lặn, xung quanh tối hẳn. Khi bước vào rừng cây, tôi ngoái lại nhìn thì thấy ánh đèn tím hắt ra từ một cửa sổ tầng hai. Rui-san, chắc giờ này hắn đang húp bát nước súp khoai tây chiên nguội ngắt đó nhỉ.

Kirika cứ thế đi phăm phăm nên tôi phải rảo bước để đi song song với em ấy.

Hầu như chẳng thu thập được thông tin gì hữu ích, hay nói đúng hơn tôi cảm giác chuyện này chỉ dừng lại ở việc Kirika bắt nạt Rui-san thôi, như thế có ổn không nhỉ?

"......Em có nhận ra điều gì không?"

Tôi khẽ hỏi. Kirika gật đầu nhẹ. Nhận ra rồi á? Qua cái màn đối đáp đó sao? Tôi hoàn toàn không tưởng tượng nổi em ấy đã nhận ra điều gì.

Tuy nhiên, nếu thám tử phán đoán rằng cần nói cho tôi biết thì em ấy đã nói rồi mà không cần tôi hỏi, còn việc em ấy lầm lì bước đi nghĩa là lúc này cần giữ im lặng.

Khi rừng cây mở ra, bóng đen của tòa nhà trung tâm sừng sững trên nền trời chiều, tôi mới khẽ hỏi thử.

"Vậy thì... phương châm sắp tới có gì thay đổi không?"

Kirika chỉ lắc đầu. Nếu vậy thì, chà, cũng được thôi. Tôi sẽ tập trung suy nghĩ chiến thuật để thắng Lễ hội thể thao vậy.

Bất chợt tôi nhận ra Kirika không còn đi bên cạnh. Quay lại nhìn, tôi thấy một cái bóng nhỏ bé đang đứng lặng phía sau vài bước từ lúc nào.

"Sao thế?"

"Hikage, quay mặt sang kia đi." Kirika sải bước tiến lại gần.

"Hả, c-cái gì?"

Kirika nắm lấy hai tay tôi, xoay lưng tôi về phía em ấy. Rốt cuộc là chuyện gì vậy?

"Cái này..."

Tôi cảm nhận được ánh mắt Kirika đang dán vào vùng vai trái của mình.

"Gì thế, có cái gì dính trên đó à?"

Tôi thử cởi áo blazer ra. Ở phần vai trái, có ba vết bẩn nhỏ hình tròn màu trắng dính thẳng hàng. Tôi dùng ngón tay phủi thử thì thấy nó dạng bột. Phấn viết bảng chăng? Tôi đã tìm thử những chỗ khác nhưng chỉ có chỗ đó là bị bẩn. Dính vào từ lúc nào nhỉ, trong giờ học sao?

"...Cái này thì sao?" Tôi hỏi, rồi giật mình thảng thốt.

Gương mặt Kirika thoáng vẻ căng thẳng.

"...Kirika?"

"Quả nhiên phải thay đổi phương châm."

"Hả, hả?"

"Về chiến thuật trận Cưỡi ngựa chiến ấy. Phải nói với Kotetsu."

Kirika rảo bước nhanh về phía tòa nhà trung tâm. Tôi hoàn toàn chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì cả. Tôi phủi sạch vết bẩn trên áo blazer, xỏ tay vào áo rồi đuổi theo Kirika.

~*~

Học viện Shirakudai tất nhiên là có Đội cổ vũ (Ouendan). Đó là đám người ngày thường vẫn mặc áo Gakuran cổ đứng màu đen, phớt lờ hoàn toàn quy định đồng phục và đi nghênh ngang trong trường.

"Osu! Hội trưởng, năm nay thời điểm này lại đến rồi nhỉ! Wahahahaha!"

Chiều thứ Sáu sau giờ học, người vừa cười sảng khoái vừa xông vào phòng Hội học sinh là một gã khổng lồ mà chiều ngang với chiều dọc cơ thể chắc cũng xấp xỉ nhau. Kiểu tóc vuốt ngược bóng loáng (Regent) trông như mỗi ngày tiêu thụ hết cả một lọ pomade, băng đeo tay và huy hiệu trên cổ áo có chữ 《Đấu》, và—băng quấn đầu màu đỏ.

"Màn cổ vũ đối kháng năm nay chúng tôi sẽ không thua đâu! Nhiệt huyết! Chúng tôi sẽ thắng bằng nhiệt huyết!"

Gã mặc Gakuran chỉ thẳng ngón tay vào Hội trưởng. Tôi bất giác phải nhìn lại đến ba lần. Thêm nữa, hành lang sau lưng gã chật ních những gã đàn ông ăn mặc lôi thôi giống hệt nhau đang xếp thành hai hàng ngang. Đáng sợ quá.

"À, Dokujima. Cậu đã quyết định bài hát chủ đề năm nay chưa?"

Hội trưởng đang viết lách tại bàn làm việc liền đứng dậy đón tiếp gã mặc Gakuran.

"Tất nhiên! Là bài này!"

Đoàn trưởng Đội cổ vũ (chắc vậy), Dokujima đắc ý giơ ra một chiếc đĩa CD. Tiêu đề là 'A, Dòng máu đỏ đang sục sôi'. Ảnh bìa là cảnh một đám học sinh ăn mặc kiểu phong trần nhoài người ra khỏi đoàn tàu sắp khởi hành, tay vẫy những lá cờ Nhật nhỏ.

...Nhìn y hệt quân ca luôn.

"Nhắc mới nhớ, Hikage chưa biết nhỉ." Hội trưởng giải thích cho tôi. "Tham gia màn cổ vũ đối kháng của Lễ hội thể thao trường ta, Đội Đỏ là Đội cổ vũ do tên Dokujima này dẫn đầu, còn Đội Trắng là Câu lạc bộ Cheerleading cộng thêm ta và Misono."

"Chênh lệch khủng khiếp quá..."

Cuối cùng tôi cũng hiểu lý do đám khoa Thể dục lại liều mạng đến thế trong cuộc họp hôm nọ.

"Thành viên Đội cổ vũ phần lớn là học sinh khoa Thể dục, còn CLB Cheerleading thì ngược lại, nên cũng đành chịu thôi." Misono-senpai nói đỡ.

"Vậy, bài hát chủ đề là sao ạ?"

"Hai phe Đỏ Trắng mỗi bên sẽ đưa ra một bài hát, và cả hai đội sẽ biểu diễn dựa trên chủ đề của hai bài hát đó!"

Dokujima nói đầy vẻ hống hách.

"Phe ta năm nay chọn bài tụng ca đầy nhiệt huyết này với hình tượng 'Đỏ'! Hội trưởng chọn bài gì thế?"

"Ừm, ta cũng lấy hình tượng 'Trắng' và chọn bản hành khúc này."

Chiếc CD Hội trưởng lấy ra là 'Hành khúc đám cưới' (Wedding March).

...À thì, đúng là váy cưới màu trắng thật. Mặt Dokujima cũng trắng bệch ra luôn. Đội cổ vũ toàn mấy gã mặc Gakuran cực ngầu mà lấy nhạc nền là Hành khúc đám cưới thì diễn cái trò gì được chứ?

Sau khi Dokujima và đám thuộc hạ Đội cổ vũ đồng loạt thõng vai lủi thủi đi về, Hội trưởng mới nói.

"Chiến tranh đã ngã ngũ ngay từ trước khi bắt đầu, chính là nói về việc này đây."

Đúng là thế thật.

"Giám khảo màn cổ vũ đối kháng là Hiệu trưởng và các quý ông lớn tuổi, nên các thành viên Đội cổ vũ với 100% nam tính làm sao có cửa thắng được màn Cheerleading khoe đôi chân dài miên man không chút tiếc rẻ của chúng ta chứ."

Misono-senpai cũng nói toạc móng heo ra luôn.

"Mặc Gakuran, đánh trống thùng thùng rồi hô vang nhịp ba-ba-bảy! Kể ra không làm thế thì cũng thấy hơi thiếu thiếu."

"Hửm? Bên mình cũng làm mà? Đoàn trưởng cổ vũ là ta. Ta cũng sẽ mặc Gakuran đàng hoàng."

"A, ra là vậy sao."

"Tiện thể cho Hikage xem luôn. Cũng đến lúc phải đem ra hong gió rồi."

Hội trưởng nói rồi biến mất vào phòng Hội trưởng.

"V-Vậy thì em cũng thế!"

Misono-senpai chẳng hiểu sao lại muốn cạnh tranh, cũng chui tọt vào phòng Phó hội trưởng. Trong lúc tôi đang ngơ ngác thì cửa phòng Hội trưởng mở ra trước.

Nhìn thấy dáng vẻ mặc Gakuran của Hội trưởng bước ra, tôi bất giác nín thở. Ra là thế, quả nhiên rất ra dáng. Hội trưởng có tu luyện võ thuật nên dáng dấp lúc nào cũng oai phong lẫm liệt, từ cách đi đứng đến cử chỉ đều rất hợp với bộ áo cổ đứng này.

"Thế nào?" Hội trưởng xoay một vòng tại chỗ. Vạt áo Gakuran dáng dài (Choran) bay phấp phới.

"Chà. Ra dáng lắm ạ."

"Hikage-san!"

Misono-senpai cũng lao ra từ phòng Phó hội trưởng. Bên này là bộ trang phục Cheerleader rực rỡ với tông màu chủ đạo xanh dương, vàng và trắng, áo không tay và váy ngắn.

"Thế nào ạ?" Chị ấy cũng xoay một vòng y hệt. Lộ hàng bây giờ, nguy hiểm lắm, dừng lại đi chị.

"Em bắt đầu thấy tội nghiệp cho nhóm Dokujima rồi đấy..."

"Hơn nữa, giữa chừng ta cũng sẽ biến hình!"

Hội trưởng vừa xoay người dữ dội vừa vứt bỏ chiếc áo cổ đứng. Không ngờ bên dưới cũng là bộ trang phục Cheerleader giống hệt Misono-senpai. A, tôi tin chắc Đội Đỏ không có lấy một phần vạn cơ hội thắng nào rồi.

"Mà thắng thua trong màn cổ vũ có ảnh hưởng đến phần thi chính không ạ?"

"Hikage-san!" Misono-senpai giận dỗi phồng má. "Cậu không thể cho cái cảm tưởng nào kiểu như muốn ôm chầm lấy hay muốn đè ngửa ra sao!"

Hội trưởng đẩy đàn chị ra và giải thích cho tôi.

"Nói ảnh hưởng thì cũng có đấy. Tuy không được cộng điểm, nhưng sẽ giành được quyền chọn vị trí đóng quân cho trận Cưỡi ngựa chiến."

"Chắc là liên quan đến hướng gió hay vị trí mặt trời nhỉ? Mà, thắng được thì vẫn tốt hơn..."

Có thêm một yếu tố thuận lợi thì càng tốt. Mong các quý cô Cheerleader cố gắng cho. Tôi nhặt chiếc áo Gakuran Hội trưởng ném xuống sàn lên và phủi bụi. Bỗng nhiên, tôi nhận ra cái tên được thêu bên trong lớp vải trước ngực.

『Narukami Seishiro』

"...Áo Gakuran của ai đây ạ?"

Nhắc mới nhớ, tay áo đã được xắn lên, nhìn thế nào cũng không phải kích cỡ của Hội trưởng.

"À." Hội trưởng gật đầu. "Đó là chiếc áo được truyền lại qua các đời trong phòng Hội học sinh... Là của Hội trưởng đời đầu tiên đấy."

Đời đầu tiên.

Tôi nhìn về phía cửa phòng Hội trưởng vẫn đang hé mở.

Nhìn qua khe hở, tôi thấy bức tường phía trong... à không, phải là một cánh cửa khổng lồ chiếm trọn cả một mặt căn phòng mới đúng. Trên bề mặt đó được khắc kín đặc nội dung của Đại Hiến chương Magna Carta.

Người đàn ông đã gầy dựng nên quyền uy hùng mạnh của Hội Học Sinh tại Học viện Shirakudai này, và đã phong ấn một thứ gì đó ở phía sau cánh cửa kia.

"Dù sao cũng là bộ đồ từ bốn mươi năm trước rồi. Phải giữ gìn cẩn thận mới được. Tất nhiên, ta dự định sẽ tiêu hủy nó cùng với cánh cổng kia ngay trong nhiệm kỳ của mình."

Hội trưởng giật lấy chiếc áo Gakuran từ tay tôi, ngón tay cô ấy miết dọc theo năm chữ Hán được thêu trên đó. Narukami Seishirou.

"Cuộc chiến với khoa Thể dục chỉ là một trạm trung chuyển thôi. Tại học viện này, kẻ thù thực sự mà ta cần đánh bại là gã này đây."

Bước vào phòng Thủ quỹ, tôi thấy Kirika đang cắm mặt vào máy tính trong khi âm thầm nhai nhồm nhoàm đống bánh cupcake chất cao như núi trên đĩa. Trên màn hình là chương trình tối ưu hóa các hạng mục thi đấu Hội thao do Ito-san lập trình.

"Gì thế?"

Kirika hỏi mà mắt vẫn dán chặt vào màn hình.

"À thì, Misono-senpai bảo tớ mang cái này đến..."

Kirika xoay ghế quay lại, rồi chết sững khi nhìn thấy thứ tôi đang cầm trên tay. Là bộ trang phục cổ vũ đó. Sắc đỏ lan nhanh từ má đến tận mang tai cô bé.

"Đồ ngốc. Ai mà thèm mặc cái thứ đó chứ."

Nhỏ xoay ngoắt ghế lại, quay về với công việc trên máy tính.

"Biết ngay là thế mà..."

Tôi thở dài, gấp bộ đồ lại rồi đặt lên chiếc bàn phụ bên cạnh.

"Kirika, cậu định tham gia môn nào?"

Tôi vừa hỏi vừa lơ đãng nhìn lướt qua những con số và biểu đồ đang nhảy múa trên dàn màn hình đa nhiệm.

"Đang quyết định đây. Đằng nào cũng sẽ bỏ cuộc, nên tớ sẽ đăng ký vào môn nào mà đối phương tung ra những thành viên mạnh nhất."

Cụm từ "đằng nào cũng sẽ bỏ cuộc" cháy xèo xèo trong lồng ngực tôi.

Tất nhiên Kirika đúng. Kẻ địch là khoa Thể dục. Phe Bạch Đội hoàn toàn bất lợi, hơn nữa điều quan trọng là giữ được bao nhiêu người cho trận quyết định cuối cùng là "Trận chiến Kỵ mã", nên không cần thiết phải thắng ở mọi hạng mục. Gần một nửa số môn thi đấu sẽ là những trận "thí tốt". Để những đồng đội yếu nhất đối đầu với những kẻ địch mạnh nhất sẽ có lợi hơn. Đã là trận thí tốt thì bỏ cuộc là xong. Vừa hợp lý lại vừa không lo chấn thương vô ích.

Nhưng mà, vấn đề không phải là chuyện đó, tôi thầm nghĩ.

Dù biết là sẽ thua, nhưng vẫn bước ra sân, tắm mình dưới ánh mặt trời, đổ mồ hôi, lấm lem bùn đất rồi mới thua. Đó mới là Hội thao chứ?

"Nếu suy đoán của tớ là đúng, thì đây sẽ là một ván cược rất khó khăn. Phải đưa được càng nhiều người vào trận Kỵ mã càng tốt."

Kirika gõ phím lạch cạch. Đường biểu diễn trên màn hình dao động và biến đổi.

"...Suy đoán sao? Là điều cậu nhận ra khi làm thám tử à?"

Đầu chiếc nơ đen trắng vẽ một đường cung nhỏ. Kirika đã gật đầu.

"Vẫn... chưa thể nói cho tớ biết sao?"

Tôi thử hỏi, pha chút cười khổ. Thám tử Hội học sinh không bao giờ giải thích. Có lẽ một phần lý do là vì tôi chỉ là một trợ lý kém cỏi.

Nhưng Kirika lúc đó xoay ghế lại, nhìn chằm chằm vào mặt tôi, rồi cụp mắt xuống thì thầm.

"Tớ đã... rất, rất băn khoăn không biết có nên nói cho cậu ngay bây giờ hay không. Nhưng rốt cuộc tớ quyết định sẽ nói."

Tôi nuốt nước bọt. Từ trước đến giờ Kirika đã bao giờ nói chuyện kiểu này chưa nhỉ?

Tuy nhiên, chút cảm giác lạc lõng đó lập tức bị thổi bay bởi sự kinh ngạc trước sự thật được thốt ra từ miệng cô bé.

"...Cái đó, là thật hả?"

"Khả năng rất lớn." Kirika trả lời bằng giọng bình tĩnh. "Tớ đã nói chuyện này với Kotetsu và cả Misono rồi."

Giờ thì tôi đã hiểu lý do nhỏ bảo là băn khoăn không biết có nên nói với tôi hay không. Tôi dựa lưng vào cửa, thở hắt ra một hơi nặng nề.

Quả thực, đây có vẻ sẽ là một trận đấu khó khăn. Có quá nhiều điều phải suy tính, và cũng quá nhiều điểm nhạy cảm không được phép chạm vào.

Khoan đã.

Tôi nhìn lướt qua hàng loạt cửa sổ phần mềm phân tích đang mở trên ba màn hình.

Khó khăn, phức tạp và hỗn loạn. Chính vì thế mới có việc để làm. Và còn một điều nữa. Tôi nhìn lại khuôn mặt Kirika lần nữa. Cô bé đáp lại tôi bằng ánh mắt nghiêng nghiêng đầy thắc mắc.

Hít sâu hai lần.

"Kirika. Tính lại chiến thuật đi... Tớ vừa nghĩ ra một nước đi để thắng."

Sự bối rối dao động trong đôi mắt cô bé. Nhưng chưa kịp để nhỏ trả lời, cánh cửa phòng Thủ quỹ đã bật mở.

"Nói chi tiết nghe xem nào."

Là Hội trưởng. Cô ấy đứng nghe lén nãy giờ sao? Misono-senpai cũng ló mặt ra.

"Fufu, Hikage-san, em đợi câu đó mãi. Tim em đập thình thịch rồi đây này."

"Khoan, sao cả hai người đều chui vào đây thế, chật quá!"

Đã thế cả hai người họ đều đang mặc bộ đồ cổ vũ, Misono-senpai còn hùa theo trò đùa dai, định bắt Kirika thay đồ cổ vũ ngay tại chỗ, khiến cho cái phòng này chẳng còn chút không khí bàn bạc chiến thuật nào nữa.

~*~

Ngước nhìn lên, bóng trực thăng in nhỏ xíu trên bầu trời thu trong vắt. Nó bay vào giữa vầng thái dương rực rỡ, khiến trong chốc lát tai tôi chỉ còn nghe thấy tiếng cánh quạt xa xăm.

Chắc là trực thăng của đài truyền hình. Khuôn viên rộng như công viên giải trí, sân vận động cỏ nhân tạo với đường chạy 400m và khán đài sức chứa hai vạn người, cùng tám nghìn học sinh xếp hàng trong bộ đồ thể dục... Để truyền tải được sự choáng ngợp của Học viện Shirakudai đến khán giả xem đài, quả nhiên không thể thiếu những thước phim từ trên cao.

Vì là thành viên Hội học sinh, chúng tôi đứng thành hàng bên cạnh bục chào cờ, đối diện với toàn thể học sinh để đón lễ khai mạc.

"...Các em chú ý tránh chấn thương. Đội cứu hộ nằm ở bên phải lều trại chính. Nhớ bổ sung nước thường xuyên. Với lại..."

Sau khi những lời nhắc nhở buồn ngủ của thầy Oowada - chủ nhiệm giáo vụ khoa Thể dục - kết thúc, người bước lên bục chào cờ thay thế là Trưởng câu lạc bộ Phát thanh. Dù là sự kiện lớn nhất của học viện, nhưng đến tận lúc này Tổng vụ hành pháp vẫn chưa có đất diễn. Nỗi nhục nhã khi mọi thứ đều bị khoa Thể dục chi phối, chắc chắn Tennoji Kotetsu đang là người nếm trải cay đắng hơn ai hết.

Nhưng, chuyện đó cũng chỉ đến năm nay là hết.

"Chào buổi sáng, toàn thể học sinh thân mến! YO! Check it out!"

Trưởng CLB Phát thanh, người đảm nhiệm vai trò DJ trên loa trường, chào hỏi bằng một phong cách tưng tửng khiến các giáo viên ném cho những cái nhìn lạnh lẽo. Nhưng cái lưỡi của cậu ta vẫn không hề vấp váp.

"Đảm nhận vai trò MC tổng hợp cho Hội thao, là tôi đây, DJ H của đài phát thanh Shirakudai, người sẽ khuấy động không khí cho everybody từ morning đến evening!"

"Im đi!" "Bắt đầu nhanh lên!" "Cắn vào lưỡi bây giờ!"

Tiếng la ó vang lên. Trưởng CLB Phát thanh làm mặt "u ghê", nhưng ngay lập tức lấy lại tinh thần và nắm chặt micro.

"OK everybody đã để các bạn chờ lâu! Ngay lập tức! Bài thể dục Shirakudai số 1, bắt đầuuuu!"

Học viện Shirakudai có bài thể dục riêng. Đây là chuỗi bài tập được các giáo viên thể dục sáng tạo và tinh chỉnh qua hơn mười năm, gồm có ba bài, nhưng trong giờ thể dục bình thường học sinh chỉ bị bắt tập bài số 1. Càng sang đến bài số 2, số 3 ít được biết đến, các động tác xấu hổ nhấn mạnh vào khớp háng hay vùng mông lại càng tăng lên. Và ánh mắt của học sinh lúc này không hướng về giáo viên thể dục đang làm mẫu trên bục, mà dán chặt vào tôi.

...Không, chính xác mà nói là dán vào ba cô gái đang tập thể dục bên trái tôi.

Đại tướng quân của chúng ta, Tennoji Kotetsu, với mái tóc đen lẫm liệt được tết cùng những dải băng trắng.

Thánh nữ học đường Takeuchi Misono, người mà bộ đồ thể dục càng làm tôn lên rõ rệt sự nảy nở của bộ ngực cúp J.

Và Thám tử Hội học sinh Hijiribashi Kirika, khua khoắng tứ chi trắng bóc như cá ngần chưa từng biết đến ánh nắng mặt trời.

"...Hikage. Tớ tập, trông kỳ lắm hả?"

Đến đoạn chuyển sang bài số 3, Kirika lo lắng hỏi nhỏ. Chắc là vì thấy mình bị chú ý quá nhiều.

"Không đâu... Tớ nghĩ mọi người nhìn vì nó không kỳ chút nào đấy."

Ngay cả tôi cũng không ngờ Kirika có thể tập thể dục đàng hoàng đến thế. Tay chân đều chuyển động đúng như mẫu, nhảy hay xoay người cũng làm được hết. Dù là hikikomori nhưng không có nghĩa là cơ thể yếu ớt hay thần kinh vận động bằng không — sự thật này tôi đã kiểm chứng tận mắt trong vụ trộm đồ bơi lần trước, nhưng quả nhiên thấy nhỏ tập tành nghiêm túc ngay bên cạnh vẫn khiến tôi ngỡ ngàng. Đến tôi còn ngạc nhiên thì sự kinh ngạc của các học sinh khác là điều dễ hiểu. Hèn gì họ cứ nhìn chằm chằm.

"Mấy năm trước Kirika toàn ngồi dự thính trong lều trại chính mà nhỉ."

Hội trưởng vừa bước những bước dứt khoát vừa nói.

"Chẳng biết ngọn gió nào thổi đến, nhưng thấy em có hứng thú thế này ta vui lắm."

"Tại vì... Hikage..."

Kirika lầm bầm trong miệng.

Là vì tôi đã đề xuất một chiến thuật mà Kirika cũng có thể tham gia sao? Thế nên nhỏ mới khởi động nghiêm túc thế này ư? Nếu đúng là vậy.

Vì quá vui sướng, tôi đã không nhận ra động tác thể dục của mình bị quá đà trong một lúc.

"OK everybody đã nóng người chưa nàoooo!"

Bài thể dục vừa dứt, DJ H lập tức chộp lấy chân micro.

"Không nói nhiều nữa, NO! Thank you! Chiến luôn trận đầu tiên! Everybody siêu tốc DASH về khán đài nào!"

Lần này không phải tiếng la ó mà là tiếng reo hò vang dội. Theo sự hướng dẫn của ủy viên ban tổ chức, tám nghìn học sinh tràn về phía các cổng dẫn lên khán đài. Dù chưa có diễn văn khai mạc hay tuyên thệ vận động viên mà trận đầu tiên đã bắt đầu. Hình như đây là truyền thống của Shirakudai.

Hơn nữa hạng mục thi đấu lại là—

"Blood sôi sục Fresh nhảy múa! Giáo viên đối kháng! Xô Đổ Cột đêêêêêêê!"

Đáp lại lời kích động của DJ là những tiếng hô vang dội từ khán đài. Từ cổng gần lều trại chính, các thầy cô giáo trong trang phục áo golf hoặc đồ thể thao lũ lượt bước ra sân.

Dù đã biết trước chương trình thi đấu, tôi vẫn thầm nghĩ, mở màn bằng phần thi của giáo viên mà lại chơi món Xô Đổ Cột này sao. Tuy nhiên, chuyện này có lý do chính đáng của nó.

"Tennoji, chống mắt lên mà xem."

"Tennoji, năm nay bọn này sẽ làm được."

"Số lượng áp đảo hoàn toàn, không thua được đâu."

Các giáo viên khoa Phổ thông, Tự nhiên hay Tin học đi lướt qua ở lối đi ngay sau cổng đều nói với Hội trưởng như vậy. Bình thường Hội trưởng bị coi là kẻ phiền phức trong hội đồng giáo viên, nhưng chỉ riêng lúc này, cô ấy là ngọn cờ đầu của họ.

Trận đối kháng giáo viên cũng là cuộc chiến giữa Khoa Thể dục vs Tất cả phần còn lại. Dù chỉ là trận đấu biểu diễn, nhưng phe chiến thắng sẽ nhận được một phần thưởng nho nhỏ.

Đó là quyền tuyên thệ vận động viên.

Khi chúng tôi đi qua lối đi ngầm dưới lòng đất và cầu thang để lên khu vực gần lều trại chính đối diện khán đài, tiếng hò reo của tám nghìn người làm rung chuyển cả sân vận động. Các giáo viên đã dàn trận xong, và Hiệu trưởng - người giữ vai trò trọng tài - đã bước lên bục chào cờ.

Nhìn từ trên cao thế này mới thực sự cảm nhận được ngôi trường này khủng khiếp đến mức nào. Hơn năm trăm người, tức là tương đương tổng số học sinh của một trường trung học bình thường, đang rải rác khắp mặt sân, và tất cả bọn họ đều là giáo viên.

Ở hai đầu trái phải của sân vận động dựng hai cây cột khổng lồ sơn màu đỏ và trắng, nhóm phòng thủ tập trung dưới chân cột. Nhóm tấn công trừng mắt nhìn sang trận địa địch qua vạch giữa sân, chờ đợi tiếng súng khai cuộc.

Chênh lệch lực lượng, nhìn qua là biết ngay — lẽ ra phải là thế.

Hồng Đội, giáo viên khoa Thể dục có khoảng năm mươi người. Bạch Đội bao gồm tất cả những người còn lại, quân số gấp mười lần. Dù đối phương có là chuyên gia thể thao đi chăng nữa, thì sự bất lợi về quân số này cũng khó mà san lấp được chứ?

Tôi chỉ có thể giữ cái suy nghĩ ngây thơ đó cho đến trước khi trận đấu bắt đầu. Khoảnh khắc tiếng súng vang lên giữa trời quang, tiếng gầm của dã thú lấp đầy mặt đất, và tôi cay đắng nhận ra sai lầm của mình rõ mồn một.

Đó không phải là Xô Đổ Cột, thậm chí còn chẳng phải là thể thao.

Đó là một cuộc đi săn — đơn phương và tàn bạo.

Trước những giáo viên thể dục đang gào thét, đầu quấn băng trán đỏ rực lao tới như vũ bão, năm trăm người của Bạch Đội chẳng khác nào bầy cừu. Những kẻ bỏ chạy tán loạn còn được coi là may mắn, những người ở gần tiền tuyến thì sợ hãi đến mức toàn thân tê liệt, không nhúc nhích nổi một bước. Bầy cầm thú vừa húc ngã đám cừu đó vừa lao thẳng một mạch về phía cây cột trắng.

Giá mà là kéo co hay ném bóng vào rổ, tôi bàng hoàng nghĩ.

Nếu là những môn đơn giản hơn, nơi chênh lệch quân số ảnh hưởng trực tiếp đến kết quả, thì chiến thắng của Bạch Đội có lẽ đã không bị lung lay. Nhưng Xô Đổ Cột là trò lấy mạng nhau. Là võ thuật. Dù có gom bao nhiêu trăm tay mơ không có gan giết địch lại với nhau, cũng không thể là đối thủ của dân chuyên nghiệp.

Tiếng cổ vũ của hàng nghìn học sinh nhanh chóng chuyển thành tiếng la hét tuyệt vọng. Những nam giáo viên trẻ tự tin vào sức khỏe đang chống đỡ dưới chân cột trắng bị đá văng ra, và cây cột chìm nghỉm giữa bầy thú đang nhỏ dãi màu đỏ lòm.

Chỉ vỏn vẹn hai mươi sáu giây từ khi bắt đầu trận đấu—

Tiếng súng thứ hai vô tình vang lên báo hiệu kết thúc.

Sau khi những tàn binh bại tướng được khiêng ra ngoài, Takizawa Ruina chậm rãi bước ra giữa sân vận động trống trơn không một bóng người. Chúng tôi dõi theo từ chỗ ngồi trong lều trại chính. Ma Vương cũng mặc đồ thể dục đàng hoàng, nhưng cái băng trán màu đỏ quả nhiên lại bị hắn dùng làm bịt mắt, chưa kể hai mu bàn tay cũng quấn băng kín mít. Khán đài xôn xao chắc không chỉ vì dư âm của trận Xô Đổ Cột.

"Năm nay ta lại không được tuyên thệ rồi."

Hội trưởng nói đầy tiếc nuối bên cạnh tôi.

"Đã mất công soạn sẵn bài văn rồi thế mà."

"Đành chịu thôi ạ. Hãy cùng xem bản lĩnh của Bệ hạ Ma Vương nào."

Misono-senpai an ủi. Tôi đặt hai tay lên lan can, nhoài người ra trước. Rui-san hắng giọng vào chiếc micro đang cầm trên tay. Người đó định nói cái gì trước toàn thể học sinh đây? Dù sao cũng là sân khấu trang trọng thế này, chắc hẳn chị ấy sẽ tiết chế bớt mấy cái giọng điệu Ma Vương thường ngày...

"—Hãy nghe cho rõ đây, lũ nhân loại ngu xuẩn và đáng thương kia."

...Chẳng tiết chế chút nào cả.

"Tên ta là Ruina Aquadraco. Là chuyển sinh thể của Đọa thiên sứ bị đày xuống từ thiên giới bảy ngàn năm trước, là vật chứa của Ma vương ở Nhân giới, đứa con của lời nguyền với danh xưng được phong ấn ba tầng."

Đám học sinh khóa trên vì đã quá quen mặt nên phản ứng kiểu "À ừ biết rồi", nhưng lũ trẻ khối Trung học cơ sở thì xôn xao bàn tán vẻ rất nghiêm túc. Cũng phải thôi.

"Đêm nay là yến tiệc cuối cùng của lũ người thảm hại các ngươi. Kẻ nào nhận được Huyết Phúc Âm của ta mà vẫn không thức tỉnh, số phận kẻ đó là lang thang nơi hoang dã tuyệt vọng trong suốt một vạn hai ngàn năm."

Rui-san, ờm, chị nói đến đó thôi là được rồi... tôi dốc hết sức gửi thần giao cách cảm từ tít trên khán đài xa xôi.

「Trước tiên, với lũ phàm nhân tầm thường các ngươi, Ma Vương là thứ gì?」

Rui-san vừa nói vừa đưa mắt quét qua hàng ghế khán giả từ khối lớp Sáu đến khối Mười Hai.

「Khục khục khục, cần gì phải hỏi. Các ngươi chắc hẳn chỉ biết đến khái niệm Ma Vương trong game mà thôi. Miệng thì huênh hoang thống trị thế giới, hủy diệt nhân gian, nhưng thực chất chỉ là một tồn tại hư vô, ru rú trong tòa thành của mình, ngày qua ngày chờ đợi kẻ đến giết mình. Có phải không?」

Tôi chớp mắt. Có gì đó sai sai. Lời lẽ của Rui-san, và cả tông giọng của hắn nữa, đang dần trở nên gần gũi với nhiệt độ cơ thể của chúng tôi hơn. Tiếng ồn ào của đám học sinh cũng đang dần rút đi như thủy triều.

「Được ca tụng như thể là chướng ngại vật vĩ đại nhất, nhưng thực tế lại là kẻ địch mà nếu không tốn công, tốn của, tốn thời gian, vượt qua bao núi cao biển rộng, lặn xuống minh phủ, mò đến tận thâm cung bí hiểm thì cũng chẳng thể nào chạm mặt. Đó chính là Ma Vương. Nếu ưu tiên sự an ninh của cuộc sống, vứt bỏ thanh kiếm và đắm mình trong tháng ngày êm đềm, thì dòng thời gian bình yên chẳng liên quan gì đến Ma Vương sẽ cứ thế trôi đi. Phải. Ma Vương đúng là chướng ngại, nhưng hắn không nằm chắn ngang con đường sống của các ngươi.」

Rui-san ngắt lời, hất nhẹ mái tóc mái đang rũ xuống kính mắt. Chẳng biết từ lúc nào, bất cứ ai có mặt tại hội trường cũng đều đang nuốt lấy từng lời kể về Ma Vương. Cả tôi cũng vậy.

「Ma Vương là ngọn núi chưa ai đặt chân đến đối với nhà leo núi, là vùng biển bí ẩn đối với thủy thủ, là câu chuyện chưa hoàn tất đối với tiểu thuyết gia. Hắn ở tại nơi mà nếu không rời khỏi con đường chính đạo dài dằng dặc và tẻ nhạt mang tên sinh mệnh, để dấn thân vào những lối rẽ cũng dài dằng dặc, khô cằn và không hoa trái, thì sẽ chẳng thể nào đến được. Đúng vậy, hầu hết con người đều chết đi mà chẳng có duyên nợ gì với Ma Vương. Bởi lẽ Ma Vương không can thiệp vào cái cuộc đời nhàm chán của các ngươi. Nếu chỉ muốn bảo vệ cuộc sống của mình như loài chim muông rồi an ổn mà già đi, thì đâu cần phải chiến đấu. Trong số những kẻ nhỏ bé các ngươi, chỉ một lượng cực ít, một nắm người có lòng dũng cảm đặc biệt, mới dám đánh cược tính mạng để đi hết con đường vô vi ấy và thách thức Ma Vương. Giết được hắn cũng chẳng thu được gì. Không giết được thì chịu cảnh uế nhục, phải hối hận vì đã lãng phí sinh mệnh. Nhưng dẫu vậy──để con người có thể tự hào mình là con người, thì phải chiến đấu. Phải tự mình chọn lấy con đường bị vấy bẩn và tổn thương.」

Giọng của Rui-san, chẳng phải gào thét cũng chẳng ngân vang lanh lảnh, vậy mà lại đâm sâu vào lồng ngực.

「Khi tấm thân này còn là con người, ta đã không nhận ra sự thật ấy, cứ tin rằng kẻ địch phải tiêu diệt vào một ngày nào đó, rằng Ma Vương trong cuộc đời ta, sẽ từ đằng kia đi tới và kéo ta lên sân khấu rực lửa. Nhưng, đó là sai lầm. Kẻ chỉ biết chờ đợi thì chỉ có nước lăn tròn trên con dốc thoai thoải thẳng tắp đến trạm cuối cùng mang tên cái chết mà thôi. Ngu xuẩn thay, lũ con người kia. Hắn sẽ không đến đâu. Trong cuộc đời chỉ biết đờ đẫn chờ đợi của các ngươi, kẻ địch sẽ không ghé thăm đâu. Lũ con người đáng thương cứ thế mà già nua cằn cỗi khi chưa kịp học lấy cơ hội thấu hiểu sự thật và huyền bí...」

Rui-san trợn trừng mắt.

「Nhưng! Ngay bây giờ, ngay tại đây, hãy cạo mục* mà nhìn cho kỹ, Ta đang ở đây! Hiểu chưa, Ma Vương đã đến rồi đây, hãy khóc lóc đi lũ nhân loại! Ta có thể không phải là Ma Vương chân chính đối với các ngươi, rốt cuộc cũng chỉ là kẻ đóng thế, nhưng hãy học cách chiến đấu tại đây, hãy học rằng bản thân việc có thể chiến đấu đã là hạnh phúc, hãy học rằng việc có thể đốt cháy sinh mệnh cho một cuộc chiến vô vi chính là niềm vui sướng! Ta nói lại một lần nữa, nghe cho rõ đây lũ nhân loại! Tên ta là Ruina Aquadraco, Ma Vương từ bi đến đây để châm lửa cho sinh mệnh tựa như rác rưởi của các ngươi! ──Tuyên thệ!」

(*Cạo mục: Cạo mắt cho sáng để nhìn kỹ - từ cổ)

Tay của Rui-san đấm mạnh lên phía trước một góc xéo. Một cơn xung kích nóng bỏng chạy dọc cơ thể tôi như thể lồng ngực vừa bị chính nắm tay đó xuyên thủng. Cơn run rẩy phấn khích lan rộng.

「Chúng ta, nguyện tuẫn tiết vì danh dự nơi sa trường, Tuyệt tráng! Động khốc! Đến khi tên hết, đến khi máu cạn, xin thề sẽ chiến đấu, chiến đấu, và chiến đấu! ──Đại diện chiến binh, Takizawa Ruina!」

Tiếng vỗ tay như núi lở nuốt chửng toàn bộ sân vận động.

Học sinh trên khán đài đồng loạt đứng dậy. Tôi có thể cảm nhận được tiếng dậm chân rầm rập đang lan rộng. Cảm giác như thể được bơm xăng trực tiếp vào mạch máu vậy. Chỗ nào trên người cũng nóng ran lên. Nếu dòng máu bị chặn lại ở bất cứ đâu, chắc nó sẽ phát nổ mất.

「...Không ngờ lại là một kẻ địch cỡ này.」

Tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng Hội trưởng lẩm bẩm giữa tràng pháo tay sấm dậy, trán cô ấy rịn mồ hôi. Rui-san không hề đổi sắc mặt, quay gót bước về phía cánh cổng dưới chân chúng tôi. Tôi có cảm giác ánh mắt hai đứa vừa chạm nhau trong khoảnh khắc. Bóng dáng ấy nhanh chóng khuất dạng.

Tổng điều hành DJ H gào thét gì đó vào micro, tiếng hú rít vang lên liên hồi. Dẫu vậy tiếng vỗ tay vẫn không ngớt.

Và cứ thế──

Cuộc chiến với quân đoàn Ma Vương đã bắt đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!