Thám Tử Hội Học Sinh Kirika

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

(Đang ra)

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

Yoo Ryeo Han

Nhưng dù vậy, vẫn đáng để thử coi đây là cuộc sống mới của mình.

9 8

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

54 1383

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

385 1568

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

607 25624

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

76 71

Tập 04 - Chương 04

Chương 04

4

Sau khi kết thúc lượt chạy đua của nam và nữ, môn thi thứ ba, 『Cướp Gậy』, sẽ là môn thi dự báo xu hướng của cuộc chiến này──Hội trưởng đã nói như vậy.

「Cướp gậy chính là hình thu nhỏ của cái hội thao này đấy.」

Hội trưởng tiếp lời trong khi nhìn ngắm những cây gậy đang được các ủy viên ban tổ chức xếp thành khoảng cách đều nhau ở giữa sân.

「Hình thu nhỏ? Tại sao ạ?」

「Cứ thử nghĩ xem Cướp gậy là môn thi thế nào thì sẽ hiểu thôi?」

Nghe vậy, tôi khoanh tay suy nghĩ.

Cướp gậy là trò chơi mà người ta đặt vài cây gậy (lần này là mười lăm cây) nằm ngang giữa sân, rồi thi xem kéo được bao nhiêu cây về trận địa của mình. Mỗi phe có tám mươi người tham gia. Điểm mấu chốt của môn này là việc ai kéo cây gậy nào hoàn toàn không được quy định trước mà phụ thuộc vào ý chí của mỗi người. Mười mấy người tập trung tấn công một cây cũng được, mà nếu thấy đối phương quá mạnh không ăn được thì buông tay khỏi cây đó để chạy sang trợ giúp chỗ khác cũng được.

Ra là vậy. Quả thực đây đúng là một hình thu nhỏ.

Thắng bại cuối cùng được quyết định bằng số lượng gậy. Dù có thua thảm hại ở bảy cây gậy, nhưng chỉ cần giành chiến thắng sát nút ở tám cây còn lại là được. Nhìn nhận rõ đâu là chiến trường cần bỏ, đâu là chiến trường cần dốc toàn lực, phân phối lực lượng nhanh chóng và chính xác, cùng với sự liên lạc chặt chẽ sẽ phân định thắng thua.

「Hú hú hú, đến lúc tôi ra sân rồi!」

Chẳng biết từ lúc nào, Ito-san đã ngồi ở mép lều chỉ huy. Biết là thế rồi nhưng bộ đồ thể dục quả nhiên không hợp với chị ta một chút nào. Ito-san đang gõ lạch cạch trên chiếc laptop mang theo, đôi mắt vằn đỏ nhìn qua nhìn lại giữa màn hình và sân vận động.

Phía trước chiếc laptop có gắn một thiết bị trông rất hầm hố mà tôi chưa thấy bao giờ. Ba cái ống kính to và dài được bó lại với nhau, là một loại camera đặc biệt nào đó chăng?

「Thiết bị này được chế tạo bằng cách đốt gần hết ngân sách của CLB Tin học, nó sẽ quay phim sân vận động theo thời gian thực, thu thập chuyển động của các tuyển thủ, mô phỏng trước cả nghìn nước đi, và đưa ra chiến thuật tối ưu ngay lập tức. Thông tin sẽ được gửi đến các cô gái đội cổ vũ đằng kia và──」

Theo hướng ngón tay Ito-san chỉ, phía chính diện khán đài, các cô gái thuộc CLB Cổ động trong trang phục tươi sáng màu vàng - xanh dương - trắng đang cầm bông tua múa may, nhưng nhìn kỹ thì sẽ thấy ai cũng đeo tai nghe có gắn micro. Người chỉ huy tất nhiên là Misono-senpai. Dù cách cả một sân vận động rộng lớn, chị ấy vẫn nhận ra tôi đang nhìn và gửi một nụ hôn gió.

「Họ sẽ gửi chỉ thị cho các tuyển thủ trên sân bằng những ám hiệu tinh vi ngụy trang dưới dạng điệu nhảy. Quả là hoàn hảo! Không có lý do gì để thua cả, hahahahahaha!」

Điệu cười lớn của Ito-san nghe rợn cả người, nhưng quả thật hệ thống đó rất ra gì và này nọ. Tiếng súng báo hiệu trận đầu tiên vang lên, tổng cộng một trăm sáu mươi người của hai đội Trắng Đỏ từ vạch xuất phát ở hai đầu sân lao vào những cây gậy ở giữa, nhưng chuyển động của đội Trắng rõ ràng là tuân theo một bộ não duy nhất, hiệu quả và có sự liên kết chặt chẽ. Bởi lẽ họ nhìn thấu chuyển động của lực lượng địch quá nhanh. Họ không hề lại gần những cây gậy mà đối phương đã có trên năm người bu vào, nhanh chóng tập trung hai người để khiêng những cây gậy lỏng lẻo chạy nước rút, rồi quay lại chi viện cho những cây gậy đang ở thế giằng co mà không chút do dự. Và điều đáng sợ hơn nữa là trình mô phỏng hiển thị trên màn hình PC của Ito-san đang chiếu những gì xảy ra trên sân thực tế sớm hơn khoảng ba giây.

Trận đầu tiên, Trắng 9 - Đỏ 6.

Hơn cả những con số, nội dung trận đấu có thể gọi là áp đảo.

「Chiến thắng của trí tuệ, chiến thắng của IT đấy!」

Ito-san nhảy cẫng lên và gào thét.

「Làm tốt lắm.」

Hội trưởng cũng vỗ vai Ito-san. Đây là điểm số đầu tiên của đội Trắng sau khi thua liên tiếp ở nội dung chạy 200m mở màn. Khán đài cũng sôi sục. Bên cạnh tôi, Kirika cũng nắm tay làm tư thế chiến thắng nhỏ, còn con thỏ trên bàn thì phấn khích chạy vòng quanh đuổi theo cái đuôi của mình.

Tuy nhiên, Cướp gậy chưa kết thúc ở đó. Vẫn còn trận thứ hai, nơi cả hai bên thay đổi toàn bộ tuyển thủ và đổi sân.

「Chương trình tôi thức trắng ba đêm để viết không có điểm mù đâu! Trận tiếp theo cũng xơi tái gọn gàng để thắng hai trận liên tiếp, đưa điểm số về thế cân bằng và giành lại thế trận thôi!」

Nụ cười tự tin tràn trề của Ito-san đã đóng băng chỉ khoảng ba mươi giây sau khi tiếng súng trận hai vang lên.

「...Hả, hả, hả? C-Cái gì cơ?」

Trình mô phỏng trên màn hình PC và chuyển động thực tế đang bị lệch nhau. Không, chính xác hơn là trình mô phỏng không theo kịp thực tế. Bởi vì cách chiến đấu của đội Đỏ đã thay đổi hoàn toàn. Họ nhìn thấu chính xác những cây gậy mà bên ta đang nhắm tới và cử đúng số lượng người tương ứng ra chặn. Số người họ để lại ở những cây gậy mà bên ta đã từ bỏ cũng rất chuẩn xác, và viện binh tập hợp lại ở các cây gậy khác trong nháy mắt.

「Tại sao! Tại sao chứ!」

Ito-san thốt ra câu thoại y hệt nhân vật phản diện rồi đập bàn. Hội trưởng giật lấy cái tai nghe từ bên cạnh Ito-san và hét lên.

「Misono, ngừng phát tín hiệu ngay, bị bắt bài rồi!」

Nhưng đã quá muộn. Khi bên ta còn chưa kéo được cây nào về trận địa thì đội Đỏ đã sớm đảm bảo được ba cây, và thắng bại đã định. Đội Trắng hoang mang, phân phối lực lượng hoàn toàn rời rạc, chậm chân ở mọi cây gậy và──

Chúng tôi đành bất lực đứng nhìn quân mình tan tác như đàn mối trắng mất tổ.

Chẳng mấy chốc, tiếng súng vang lên hai lần liên tiếp đầy trống rỗng.

Kết quả trận hai, Trắng 0 - Đỏ 15.

「...Thua trắng...」

Trước mặt Ito-san đang lẩm bẩm, chiếc camera gắn trên laptop tuột ra do sức nặng của chính nó và rơi cộp xuống bàn.

Sự tiều tụy của các tuyển thủ đội Trắng trên sân còn thê thảm hơn thế. Nhiều người ngã gục xuống cỏ không đứng dậy nổi. Đám người vạm vỡ bên đội Đỏ thậm chí chẳng thèm tỏ vẻ vui mừng chiến thắng, cứ trưng cái mặt "đương nhiên rồi" ra mà hút sùn sụt mấy chai nước thể thao, trông lại càng ngứa mắt.

「Có vẻ như thông tin đã bị rò rỉ rồi.」

Hội trưởng trừng mắt nhìn sân vận động xác chết ngổn ngang và nói. Ito-san giật thót mình.

「Không thể nào!」

「Chuyển động đó là do họ đã nhìn thấu thói quen của trình mô phỏng bên ta trong trận đầu tiên. Họ đã nhắm vào sự thiếu linh hoạt của máy tính đấy.」

「Thông tin rò rỉ ở đâu được chứ, không thể nào, với những người có ý thức bảo mật cao như khoa Thông tin chúng tôi thì chuyện rò rỉ là...」

Ito-san nổi đóa lên.

「Trong lúc viết chương trình thì việc bảo mật có hoàn hảo không đấy?」

「Hoàn hảo luôn nhé! Tôi chỉ vừa đọc thông số kỹ thuật vừa nhảy trên sân thượng để cho đỡ buồn ngủ thôi!」

Lộ là tại cái đó chứ đâu. Ý thức bảo mật cao ở chỗ nào hả.

「Mà, dù không có chuyện đó thì cũng khó mà ngăn chặn rò rỉ được. Bắt một trăm sáu mươi người nhớ ám hiệu rồi tập luyện kỹ càng như thế, kiểu gì cũng lọt ra ngoài thôi.」

Hội trưởng nói một câu vô cùng thực tế.

「Vấn đề là, sơ hở đó đã bị chọc vào một cách ngoạn mục.」

Hội trưởng quay đầu nhìn về phía xa bên phải khán đài, khu vực nhuộm một màu đỏ của khoa Thể dục. Ở hàng ghế đầu tiên, có bóng dáng Rui-san đang gác một chân lên lan can, tóc và băng trán bay trong gió, vô cảm nhìn xuống sân vận động.

「Cũng ra gì đấy chứ, Takizawa」Hội trưởng nhếch mép lẩm bẩm.

Loa phát thanh sân trường rè lên tiếng nhiễu, tiếp đó là giọng nói chói tai của DJ H.

「Cái này là──! Một chiều! Một diễn biến hoàn toàn một chiều!」

Các tuyển thủ đội Đỏ đã sớm rút về cổng, vậy mà hơn một nửa đội Trắng vẫn ngồi bệt xuống đất không nhúc nhích nổi. Tôi có cảm giác như nhìn thấy sự thảm hại đang vã ra thành mồ hôi trên người họ.

Như xát thêm muối vào vết thương, tên DJ gào lên.

「Trận một đội Trắng vừa có chiến thắng đầu tiên sát nút, nhưng trận hai lại là một cuộc đại thảm sát Massacre không ai ngờ tới! Đội Đỏ đã phô diễn chênh lệch thực lực áp đảo bằng một chiến thắng hoàn toàn Perfect Victory khiến toàn bộ đội Trắng bàng hoàng tự đánh mất mình Knock Dooooooooown, không đứng dậy nổi, không đứng dậy nổi! Thế này thì đã──」

「──Hỡi chư quân!」

Giọng của Hội trưởng vang vọng khắp nhà thi đấu.

Chẳng biết từ lúc nào cô ấy đã đứng dậy, nhoài người ra khỏi lan can khán đài và nhìn xuống sân.

「Đã chiến đấu rất tốt, hỡi các chiến binh tham gia Cướp Gậy! Đừng cúi đầu, hãy ngẩng cao đầu lên, nhìn bảng tỉ số đi!」

Giọng của Hội trưởng là giọng thật 100%, vậy mà lại hoàn toàn lấn át tiếng thông báo ồn ào được khuếch đại inh ỏi của DJ H và truyền đến tận mọi ngóc ngách của hội trường.

「Tổng số gậy là 9 đấu 21, chênh lệch áp đảo, nhưng về điểm số thì là hòa! Một chiến quả tuyệt vời, vượt ngoài mong đợi! Kết quả này chẳng qua chỉ là sai lầm chiến thuật đáng xấu hổ của đội Đỏ mà thôi. Nghe đây, không phải tám mươi người các cậu thắng và tám mươi người các cậu thua, mà là tất cả một trăm sáu mươi người các cậu đã cùng chiến đấu và giật lấy một trận hòa ngang ngửa với chiến thắng! Nào, giờ hãy nghỉ ngơi trên khán đài và tập trung cổ vũ đi, phía sau đã có chúng tôi lo! Đừng ngoảnh lại, các bạn rất tuyệt vời!」

Ngay sau khi dư âm giọng nói của Hội trưởng tan vào sự tĩnh lặng, một tràng pháo tay như mưa rào nổi lên. Tôi cũng nhận ra mình đã hòa vào cơn bão vỗ tay ấy từ lúc nào. Những tiếng "Làm tốt lắm", "Nice fight" cũng bay tới tấp từ khắp nơi. Những chiến binh quấn băng đầu trắng đang ủ rũ trên sân lần lượt từng người, từng người một đứng dậy, ngước khuôn mặt đầm đìa mồ hôi lên trời, tắm mình trong tiếng vỗ tay và lời tán dương. Họ dìu đỡ nhau, bước những bước chậm rãi về phía cổng. Một bản nhạc nền nhịp độ vừa phải vang lên, cắt ngang giọng nói vẫn còn đang lải nhải gì đó của tên DJ.

Hội trưởng vẫn nắm chặt lan can, thở hắt ra một hơi rồi quay trở lại ghế ngồi.

「……Cảm ơn mọi người nhiều lắm.」

Ito-san cúi đầu thật thấp.

「Là trách nhiệm của mình, vậy mà lại để mọi người phải dọn dẹp giúp……」

「Hử? Trách nhiệm gì cơ?」Hội trưởng vắt chéo đôi chân thon dài, cười khẩy. 「Trưởng ban Ito đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và giành được 1 điểm rồi còn gì. Người phải nói lời cảm ơn là ta mới đúng.」

Đúng là khí chất của bậc đế vương bẩm sinh, tôi thầm thán phục. Ito-san có vẻ ái ngại, cô ấy lặng lẽ thu dọn máy tính và thiết bị, cúi chào một cái rồi quay về chỗ ngồi của lớp mình.

「……Suýt chút nữa là nguy to.」

Ngay khi bóng dáng Ito-san vừa khuất, Hội trưởng lẩm bẩm. Tôi và Kirika đồng loạt quay sang nhìn mặt Hội trưởng.

「Sao thế ạ?」

「Là dòng chảy của trận đấu đấy. Không thể xem thường yếu tố tinh thần được. Ta không lường trước việc bị thua trắng, nên suýt chút nữa là bị cuốn trôi theo đà của địch rồi. Lần này tuy đã lấp liếm cho qua chuyện, nhưng không biết nhuệ khí sẽ giữ được bao lâu đây.」

「……Theo tính toán thì tổng thể sẽ là 32 thắng 68 bại nhỉ.」

Hội trưởng gật đầu.

「Đấy là nếu so kè thuần túy về sức mạnh thôi. Dù làm thế nào cũng không thể loại bỏ hết các yếu tố bất định được.」

Gió luôn thổi. Là gió thuận chiều, hay gió ngược chiều đây……

~*~

Nhân tiện, dù có hơi lạc đề, nhưng xin nhắc lại đây là Đại hội Thể thao.

Đương nhiên các bậc phụ huynh học sinh sẽ cầm máy ảnh chen chúc nhau đến xem. Hên hay xui mà khán đài lại rộng thênh thang, nên chẳng những phụ huynh mà cả cư dân rảnh rỗi sống quanh học viện cũng kéo đến xem, ngồi chật kín cả mấy hàng ghế đầu.

「Chị Kotetsu ơi, em đưa họ đến rồi nè! Bố ơi, chú ơi, lối này ạ!」

Khi vừa xong khoảng năm môn thi đấu, một giọng nói vang lên. Tôi quay lại thì thấy Kaoru-kun trong bộ đồ thể dục đang đứng đó. Có cả Tokiko-san đi cùng nữa. Bố? Chú? Tôi nhìn qua vai hai người họ, vừa đúng lúc hai cái bóng khổng lồ bước từ cầu thang ra khán đài.

Ánh mắt của mọi người xung quanh lập tức đổ dồn vào bộ đôi đàn ông trung niên lực lưỡng như hai tảng đá ấy.

……Tôi chẳng biết phải bắt đầu mô tả từ đâu nữa, nhưng trước hết, cả hai đều mặc thứ gì đó trông như võ phục Judo. Thảo nào lúc nãy nghe tiếng bước chân loảng xoảng kỳ lạ, nhìn xuống chân mới thấy cả hai đều đi guốc mộc cao gót, mà lại còn bằng kim loại nữa chứ. Tôi nhìn kỹ lại mặt họ. Người bên phải trông y hệt tài tử Takakura Ken, còn người bên trái thì toát ra khí chất của Sugawara Bunta. Tóm lại là trông cực kỳ hầm hố và đáng sợ.

「Kotetsu.」

Ông chú "Takakura Ken" bên phải cất giọng trầm đục, gạt phắt Tokiko-san và Kaoru-kun sang một bên rồi sừng sững bước về phía này. Tôi theo phản xạ kéo ghế lùi lại để lánh nạn, nhưng Kirika vẫn bình thản ngồi bó gối trên ghế, chỉ liếc nhìn Hội trưởng một cái rồi lại quay sang nhìn sân vận động.

「Thế này là thế nào hả?」"Takakura Ken" chỉ tay về phía bảng tỉ số đằng xa. Trên đó đang hiện con số đau đầu: Trắng 1 - Đỏ 7. 「Chẳng phải là thua thảm hại sao? Sinh ra trong gia đình võ nhân mà con không thấy nhục nhã à!? Ta không nhớ là đã nuôi dạy con thành một kẻ hèn nhát như thế nà—」

Hội trưởng liếc xéo "Takakura Ken", lạnh lùng nói.

「Phụ thân, ở trường thì giữ trật tự chút. Còn ồn ào là con siết cổ cho ngất đấy.」

「Bố xin lỗi ạ!」

"Takakura Ken" mặt cắt không còn giọt máu, lập tức quỳ rạp xuống đất (dogeza). Tôi, kẻ chẳng hiểu mô tê gì, cứ nhìn đi nhìn lại mặt ông chú đó và Hội trưởng, rồi nhận ra những nét giống nhau. Cô ấy vừa gọi là "Phụ thân". Đừng bảo người này là……

「Bố lỡ trớn quá, bố xin lỗi! Tại bố lo cho Kotetsu quá mà, bố không muốn Kotetsu dễ thương và ngầu lòi của nhà mình bị thua, nên là, hì hì, lỡ lời.」

「Phụ thân, làm ơn giữ chút uy nghiêm của người cha đi.」

「Ừm.」Bố của Tennoji thẳng lưng dậy, quay lại với gương mặt "Takakura Ken" ban đầu. 「Nghe đây Kotetsu, là trưởng nữ nhà Tennoji, dù ở bất kỳ chiến trường nào, chiến thắng cũng là nghĩa vụ bắt bu—」

「Phụ thân, lại bắt đầu hơi lố rồi đấy.」

「Bố xin lỗi! Thân già về hưu mà còn to mồm, bố xin lỗi!」

Đúng là một người bận rộn. Nhớ không nhầm thì hồi tiểu học Hội trưởng từng đấu tay đôi và đánh bố mình nhừ tử thì phải. Ra đó là lý do cho mối quan hệ cha con kỳ quặc này sao.

「Bác Kanbayashi cũng cất công đến đây ạ.」

Hội trưởng cuối cùng cũng nở nụ cười tươi tắn hướng về phía "Sugawara Bunta".

「Mời bác thưởng thức màn lội ngược dòng ngoạn mục sắp tới của cháu và Tokiko nhé.」

「Hahaha. Tất nhiên rồi.」Bác "Sugawara Bunta", à nhầm, bố của Kanbayashi nói. 「Kotetsu-kun từ xưa đã giỏi lật ngược tình thế rồi mà. Dù bị dồn vào chân tường, ăn đòn liên tiếp nhưng vẫn có thể tung một đòn đánh vào chỗ hiểm để giành chiến thắng. Giá mà cháu đảo ngược luôn cả giới tính để bác gả Tokiko cho cháu thì tốt biế—」「Bố nàyyyy!」

Tokiko-san đỏ mặt tía tai cắt ngang lời bố mình.

「B-Bố đang nói cái gì thế hả, còn có các bạn học khác, rồi cả các thầy cô giáo nữa đấy!」

Ngay sau khi bộ đôi ông bố võ sĩ đạo nhà Kanbayashi & Tennoji bị các cô con gái đuổi đi, người tiếp theo xuất hiện là Misono-senpai.

「Hikage-san, Hikage-san! Chị đưa mẹ đến rồi này!」

Đứng sau lưng tiền bối là một người phụ nữ tóc vàng, trông như thể đã từng ba lần đoạt giải Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất của Viện Hàn lâm. Bà mặc váy liền không tay, tay cầm chiếc dù che nắng trắng muốt. Hai người đứng cạnh nhau trông giống nhau đến mức chẳng cần giải thích gì thêm. Cứ như Misono-senpai của hai mươi năm sau vậy. Hình như chị ấy từng nói mẹ là người Áo thì phải.

「Mẹ, đây là người con hay kể đó, Hikage-san! Chồng・tương・lai・của・con.」

Rốt cuộc bình thường chị kể cái quái gì với phụ huynh thế hả.

「Ồ……」Mẹ của Takeuchi mặt mày hớn hở tiến lại nắm lấy tay tôi. Bà nói một tràng tiếng Đức (chắc thế) gì đó khiến tôi bối rối tột độ.

「A, ơ, em luôn nhận được sự giúp đỡ của Misono-senpai ạ. ……Nhưng mà, cái chuyện chồng con gì đó chỉ là đùa thôi……」

「Mẹ tiếng Nhật không rành lắm, nhưng Misono là gái ngoan. Nhờ con nhé. Bao giờ cưới?」

「Không, ý cháu là, ơ kìa, nói thế bác cũng không hiểu sao, tóm lại chuyện kết hôn hay gì đó không phải thật đâu ạ.」

「Mẹ tiếng Nhật không rành lắm, nhưng Misono là gái ngoan. Ngân sách đám cưới khoảng bao nhiêu?」

「Đừng có tự tiện thúc đẩy câu chuyện chứ! Mà mình nói bác ấy có hiểu không vậy trời, aaaa mệt quá.」

「Mẹ tiếng Nhật không rành lắm, nhưng Misono là gái ngoan. Tuần trăng mật đi đâu thế con?」

「Đã bảo tất cả chỉ là đùa thôi mà! Aaa, tiếng Đức thì phải nói thế nào đây……」

「Mà thật ra mẹ hiểu tiếng Nhật đấy.」「Hiểu hả!? Thế thì nói sớm đi!」「Ngày xưa mẹ cũng tạo ra cả đống sự đã rồi, dồn bố con vào chân tường từng bước một khiến ổng không chạy thoát được mới cưới được đấy, nên con cũng bỏ cuộc đi.」「Sao tự nhiên thành chuyện kinh dị thế này!」「Cơ mà, Hikage-kun nhỉ, con trông giống hệt chồng bác, thảo nào, con bé Misono đúng là mắc bệnh cuồng bố.」「Mẹ!」Misono-senpai hét lên cắt ngang lời mẹ. 「Chuyện đó để ra kia nói! Nào, quay lại chỗ ngồi thôi, hôm nay chỉ chào hỏi thế thôi mà!」

Tiền bối đẩy vai mẹ mình dúi dụi rồi biến mất sau cửa cầu thang.

Cảm giác như…… nhà nào cũng có nỗi khổ riêng nhỉ, tôi thấm thía điều đó. Mệt phờ người, tôi quay lại chỗ ngồi thì thấy Kirika nãy giờ vẫn im lặng ngồi bó gối trên ghế đang lườm tôi chằm chằm.

「À……」Tôi cười gượng gạo. Sao tự nhiên lại khó ở thế kia? 「Tại tớ không nghĩ đến chuyện gọi phụ huynh, nên suýt quên mất đây là đại hội thể thao. ……Kirika này, đừng bảo là…… bố cậu cũng đến nhé?」

Tôi không biết mẹ Kirika là người thế nào, nhưng bố của nhỏ thì tôi biết rõ đến mức phát ngán. Một đối thủ tôi từng chạm trán. Tôi không muốn dính dáng gì đến ông ta lần thứ hai đâu.

Thế nhưng Kirika lại lắc đầu với vẻ mặt u ám.

「……Không hẳn là đến, nhưng cũng tương tự như đã đến.」

「……Hả? Nghĩa là sao?」

Tôi giật mình, theo phản xạ nhìn quanh hội trường. Kirika chỉ tay lên lưng chừng trời. Tôi ngước nhìn lên và chết lặng.

Phía bên ngoài khu vực khán đài Arena. Chẳng biết từ bao giờ, những cây cột hơi nghiêng đã sừng sững mọc lên cao vút. Tôi nhận ra đó là trụ của những chiếc cần cẩu khổng lồ. Có thể thấy rõ dòng chữ 『Xây dựng Hijiribashi』 được in trên đó. Ở đầu cần cẩu, thay vì móc treo là những chiếc camera khổng lồ được gắn chặt vào.

Điều khiến tôi cạn lời hơn nữa là không chỉ có một chiếc. Nhìn quanh, có tới sáu cái bóng cột khổng lồ bao vây lấy sân vận động. Tất nhiên cái nào cũng gắn camera. Cái nào cũng thi thoảng tự động điều chỉnh góc độ, như thể đang liếm láp soi mói về phía này. Tôi rùng mình. Chắc chắn là bố của Kirika đã chuẩn bị để quay lại cảnh con gái rượu mặc đồ thể dục đây mà. Dù có là ủy viên hội đồng quản trị trường học đi nữa thì làm thế này cũng quá lố rồi.

「Chạy trốn hay ẩn nấp cũng chỉ tổ ngớ ngẩn nên tôi kệ xác đấy.」

Kirika nói rồi thở dài thườn thượt.

Tôi thật lòng cảm thấy may mắn vì bố mẹ mình chỉ là người bình thường.

~*~

Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, mây đã bị gió thổi tan tác không còn một bóng. Trên bầu trời thu trong vắt, hòa theo tiếng đếm của loa phát thanh, từng quả bóng vải trắng và đỏ được tung lên cao vút, vẽ nên những đường parabol rồi rơi xuống.

Môn thi đấu cuối cùng của buổi sáng ── Đưa bóng vào rổ (Tama-ire), toàn thể học sinh đang nín thở theo dõi kết quả.

「53……54……55……」

Cứ tưởng đây là môn mà Khoa Thể dục cũng chẳng có lợi thế gì, nhưng Bệ hạ Ma Vương lại áp dụng chiến thuật tập trung toàn bộ vận động viên bóng rổ và bóng chày vào, chẳng biết có ý nghĩa gì không nhưng nghe có vẻ nguy hiểm. Trong khi đó, phe Trắng chúng tôi sử dụng chiến thuật thực tế hơn: 『Phân chia lao động hoàn toàn giữa người ném bóng và người nhặt bóng tiếp đạn』 & 『Người ném tập trung ngay dưới rổ và ném kiểu hất từ dưới lên theo phương thẳng đứng』. Nhìn qua thì có vẻ chúng tôi đang thi đấu khá tốt.

Đưa bóng vào rổ là môn thi quan trọng quyết định tới 10 suất tham dự trận chiến kỵ mã (Kiba-sen). Đây là trận địa tuyệt đối không được thua. Tôi nghe tiếng đếm mà lòng thầm cầu nguyện.

「112……113……114……」

Người đếm của cả hai phe Trắng và Đỏ cùng lúc lật ngược rổ đặt xuống đất ở con số 114 và dang rộng hai tay. Cả hội trường ồ lên.

Hòa, đồng điểm.

「Chia điểm mỗi bên 5 kỵ mã sao. Chỗ này đáng lẽ phải thắng chứ……」

Hội trưởng cắn môi đầy tiếc nuối bên cạnh tôi. Tôi thấy hơi xấu hổ vì bản thân lại đang thở phào nhẹ nhõm vì không bị thua.

「Giữa chừng đội Đỏ cũng bắt chước cách ném của chúng ta mà.」Misono-senpai nói. 「Vì thế nên họ mới đuổi kịp. Đành chịu thôi, nhưng mà……」

Chúng tôi cùng nhìn lên bảng tỉ số.

Đúng lúc điểm số được cập nhật sau kết quả phần thi đưa bóng vào rổ. Con số hiện lên trên bảng điện tử là ──

Trắng 11, Đỏ 26.

Cách biệt hơn gấp đôi. Dù gần như đúng theo tính toán, nhưng khi kết quả hiển hiện ngay trước mắt trong trận đấu chính thức thế này, tôi lại suýt rơi vào tuyệt vọng trước sự chênh lệch thực lực. Hơn nữa chặng đường phía trước còn chông gai hơn. Buổi sáng chủ yếu là các môn mang tính giải trí như đưa bóng vào rổ, chạy ba chân hay chạy thi ăn bánh, nhưng buổi chiều toàn là những môn đòi hỏi năng lực vận động thuần túy như chạy đường dài, chạy tiếp sức, kéo co. Khoảng cách này e là chẳng những không rút ngắn được mà còn bị nới rộng ra thêm.

「Không sao. Đó cũng nằm trong kế hoạch cả rồi.」Hội trưởng nói cứng.

Đội Đỏ để bù đắp sự chênh lệch quân số với đội Trắng, một người phải tham gia rất nhiều môn thi. Chiến thuật của Hội trưởng là dồn các môn thi quan trọng vào phần cuối để khiến các chủ lực dự định tham gia trận chiến kỵ mã của đối phương bị bào mòn thể lực.

Chỉ có điều, đối phương cũng đâu có ngu, chắc chắn họ đã nhìn thấu chiến thuật đó và có thể sẽ cho các đấu thủ kỵ mã nghỉ ngơi dưỡng sức. Hay nói đúng hơn, tên Rui đó nhìn vậy mà xảo quyệt lắm, hắn chắc chắn sẽ làm thế. Thôi xong, cảm giác chiến thắng bay biến đâu mất tiêu rồi……

「Vậy thì, Hikage-san!」

Misono-senpai cất giọng hào hứng. Tôi sực tỉnh.

「……Dạ?」

「Ăn trưa thôi nào! Chị đã làm cơm hộp mang đến đấy!」

Khi tiền bối vừa bày ra bàn năm sáu cái giỏ đựng đầy sandwich và thức ăn, thì có tiếng gọi vọng tới: 「Ơ kìa? Tiền bối ăn trước rồi sao, nhìn kìa! Chị hai, nhanh chân lên nào!」. Quay lại thì thấy Kaoru-kun đang chạy tới từ phía cầu thang, theo sau là Tokiko-san đang ôm một bọc vải furoshiki lớn màu tím.

「Ái chà, Tokiko cũng tự làm cơm hộp mang đến sao?」

Hội trưởng vừa nhón một miếng gà rán do Misono-senpai làm vừa nói. Tokiko-san đỏ mặt, ấp úng một lúc rồi quay mặt đi chỗ khác trả lời.

「……Thỉnh thoảng cũng phải nấu nướng chút chứ. Sống ở ký túc xá mãi tay nghề cũng cùn đi rồi.」

「Hừm.」Hội trưởng nhìn bọc vải với vẻ thích thú. 「Nhưng mà Hikage ăn một mình sao hết được chỗ đó?」

「T-Tôi có bảo là làm cho Makimura-kun đâu chứ!」

Tokiko-san đỏ bừng mặt cãi lại. Sao tôi lại bị lôi vào chuyện này thế.

「Vậy thì, cho ta ăn ké với nhé? Lâu lắm rồi mới được ăn cơm hộp vợ hiền Tokiko làm.」

「Cậu muốn làm gì thì làm.」Tokiko-san đặt bọc vải lên bàn. Khi mở lớp vải ra, một chiếc hộp sơn mài năm tầng hiện ra. Mở nắp ra xem, bên trong là một suất cơm hộp Makunouchi tuyệt đẹp.

「Chà. Tuyệt quá.」Misono-senpai cũng mắt tròn mắt dẹt. 「Chị thì chịu chết khoản món Nhật……」

「Vậy thì mọi người cùng ăn đi ạ!」Kaoru-kun đi phát đũa cho từng người.

「Món Toki-chan nấu nêm nếm theo kiểu Kansai hợp khẩu vị mình ghê.」

「Sao cả Ikuno cũng ở đây thế hả?」

「Tại đất diễn ít quá sợ bị mọi người quên, với cả đói bụng nữa.」

「Hừm. Là người Nhật thuần chủng, ta thấy món Nhật vẫn là chân ái, thi thoảng đổi gió món Tây cũng tốt. Nếu chọn vợ thì là Tokiko, còn chọn nhân tình thì chắc là Misono nhỉ.」

「Kotetsu? Tớ mà cáu là cũng biết giận đấy nhé?」

「Đùa thôi mà. Yêu lắm cơ.」

「Tokiko, không có món củ sen chiên giòn (tempura) à. Tớ chỉ muốn ăn mỗi cái đó.」

「Hijiribashi-san, cậu nghĩ đến dinh dưỡng một chút đi. Chế độ ăn uống kiểu gì thế hả?」

「Chị Kirika, cái này, món đậu nành hầm rong biển hijiki này là em tự làm đấy, chị ăn thử đi! Cả tiền bối nữa! Thế nào ạ?」

「Hai chị em nhà này nấu ăn ngon thật đấy…… Hay là Kaoru-kun hợp làm Thư ký hơn nhỉ…… Cơ mà nói thế không có nghĩa là anh làm được việc Quảng bá đâu nhé.」

"Hikage, ăn salad không? ...Không phải Hikage đằng ấy đâu. Hikage cứ việc ăn cho sướng mồm cái hộp cơm Misono và Tokiko làm rồi đau bụng đi là vừa. Hikage này, đây nhé, xà lách với cà rốt. Không có rưới sốt đâu đấy."

Cảnh tượng ăn uống rôm rả của chúng tôi khiến các giáo viên ngồi gần đó, tay ôm hộp cơm phần được cấp phát, phải nhìn sang với ánh mắt đầy ghen tị.

~*~

"Everybody Good Afternoon! Bụng đã no căng da bụng chùng da mắt chưa nào? Có ai buồn ngủ không đấy? OK baby, giờ không phải lúc ngủ trưa đâu nhé!"

Giọng thông báo chối tai của DJ H vang vọng khắp bầu trời uể oải lúc một giờ chiều.

"Các khán giả trước màn hình TV chắc cũng đợi lâu rồi nhỉ! Đời là thế, có tiền có quyền là có tất! Chúng tôi sẽ quất một phát thật mạnh vào cái biểu đồ rating đang tụt dốc không phanh này!"

Tiếng beat nhạc nền vui tươi vang lên dồn dập, đè cả lên giọng nói. DJ gào lên:

"Cuộc chiến! Cổ vũ! OH YEAH! GET SET!"

Tiếng hò reo vang dội bùng nổ. Theo một nghĩa nào đó, đây chính là sự kiện chính, tiết mục đầu tiên của buổi chiều mang đến cao trào đỉnh điểm, bắt đầu với lượt đi trước của Đội Đỏ. Tiếng trống trầm liên hồi, chẳng ăn nhập gì với nhạc nền, vang lên. Cổng mở ra, một chiếc trống đại đặt trên xe đẩy được các thành viên đội cổ vũ mặc gakuran (đồng phục nam sinh kiểu cũ) đẩy ra sân. Theo sau đó là hàng chục thành viên khác tiến vào trong hai hàng dọc đều tăm tắp. Dẫn đầu là Đoàn trưởng Dokubusujima. Tất cả đều đeo băng đầu đỏ và găng tay trắng.

Ngay khi đội cổ vũ dàn hàng ngang ngay bên dưới lều chỉ huy, tiếng trống đại rền vang, và cùng với tiếng hô "Osu!" của các thành viên, nhạc nền thay đổi. Tiếng đàn pipe organ trang trọng vang vọng khắp cầu trường. Một bầu không khí kiểu "Uầy..." lan tỏa khắp khán đài. Đó là bản Hành khúc Đám cưới (Wedding March).

Tôi ngồi cạnh Kirika trong lều chỉ huy, quan sát màn cổ vũ của Đội Đỏ. Hội trưởng và Misono-senpai đã vào phòng thay đồ để chuẩn bị cho màn trình diễn của Đội Trắng.

"Kèo này chắc thắng dễ rồi..."

Tôi lẩm bẩm khi nhìn xuống những thành viên đội cổ vũ đang vung nắm đấm đầy dũng mãnh theo nhịp điệu của bản nhạc đám cưới. Bên cạnh, Kirika cũng gật đầu. Cho đến khoảnh khắc đó, tôi vẫn nghĩ đây là phần thi duy nhất trong tất cả các môn mà Đội Trắng chúng tôi chắc chắn sẽ thắng.

Tuy nhiên, khi bản nhạc đám cưới đi vào đoạn giữa, vũ khí bí mật của Đội Đỏ xuất hiện từ cổng, đập tan suy nghĩ ngây thơ của chúng tôi. Một cô gái trong bộ váy cưới trắng tinh khôi, tà váy dài tung bay, bước ra sân vận động. Khán đài vỡ òa trong tiếng xôn xao. Ban đầu tôi không nhận ra cô gái đó là ai. Mái tóc đen dài được búi cao, trang điểm kỹ lưỡng, và chưa kể là đang mặc váy cưới.

Nhưng khoảnh khắc cô dâu bắt đầu chạy đà, đạp lên cỏ nhân tạo, thực hiện cú lộn nghiêng, lộn ngược, rồi chốt hạ bằng cú santo lộn vòng trên không tuyệt đẹp, hốt trọn tiếng hò reo của cả khán đài, tôi đã biết đó là ai.

Phải rồi, người đó từng là vận động viên thể dục dụng cụ của khoa Thể dục. Thật khó tin, nhưng đó là Fuuka-san.

Màn xếp hình đội ngũ cứng nhắc của đội cổ vũ bắt đầu. Một nhóm mặc gakuran liên tục thay đổi đội hình theo hình học một cách chóng mặt, giữ nhịp bằng tiếng hô "Osu!", "Osu!". Và ở chính giữa, cô dâu khi thì bị nuốt chửng bởi những cái bóng đen, khi thì nở rộ như một đóa hoa trắng khổng lồ, liên tục phô diễn những động tác nhào lộn khiến người xem không kịp thở.

Những tiếng hò reo ban đầu còn pha lẫn tiếng cười, dần chuyển thành sự thán phục, và rồi là sự im lặng đến nghẹt thở. Mỗi khi Fuuka-san tạo dáng chốt hạ, tiếng vỗ tay lại bùng nổ, xé toạc sự im lặng. Đến cả tôi, khi nhận ra thì miệng đã há hốc một cách ngu ngốc, mắt dán chặt vào màn trình diễn tương phản trắng đen tuyệt vời đó.

Kirika nhổm người khỏi ghế.

Tôi nghĩ lúc đó cô ấy cũng cảm nhận giống hệt tôi.

Toang rồi. Vụ này... có khi thua mất.

Tôi liếc nhìn về phía những chiếc ghế ở giữa lều chỉ huy. Ngồi đó quan sát là Hiệu trưởng, các chủ nhiệm khoa, những cán bộ cấp cao của hội đồng giáo viên. Tức là ban giám khảo của phần thi cổ vũ. Ai nấy đều trợn tròn mắt. Sự phấn khích lan tỏa rõ rệt.

Một hơi thở sặc mùi thuốc súng dâng lên tận cổ họng tôi. Nguy to.

Phần thi cổ vũ không được tính điểm. Nó chỉ mang lại quyền chọn sân cho trận chiến cuối cùng - Kỵ mã chiến. Nhưng điều đó lại cực kỳ quan trọng đối với chiến thuật của chúng tôi. Nếu thua ở đây, bản kế hoạch đã vạch ra sẽ sụp đổ.

Kirika đẩy ghế kêu lạch cạch rồi rời khỏi bàn.

"Tớ đi đây."

"...Hả?"

Tôi còn chưa kịp hỏi gì. Cô ấy đã quay người chạy về phía cầu thang.

Tôi chỉ hiểu chuyện gì đã xảy ra sau khi màn trình diễn của Đội Đỏ kết thúc trong tiếng vỗ tay như sấm, và Fuuka-san cùng đội cổ vũ đã rời sân.

Nhạc nền thay đổi hoàn toàn. Nhịp điệu disco sôi động. Khói màu bảy sắc cầu vồng được phun ra không tiếc tiền. Ba cánh cổng mở toang, khán giả hò reo cuồng nhiệt.

Người đầu tiên giơ hai tay bước vào là Tennoji Kotetsu, khoác trên mình chiếc áo gakuran dáng dài, mái tóc đen tết cùng chiếc băng đầu trắng tung bay trong gió. Theo sau là dàn hoạt náo viên trong trang phục váy ngắn không tay rực rỡ sắc xanh, vàng và trắng.

Khi đội cổ vũ Đội Trắng đã vào sân xong và khói tan đi, tôi không tin vào mắt mình.

Ngay sau lưng Hội trưởng, ở trung tâm hàng hoạt náo viên - bên cạnh Misono-senpai, có một cô gái mặc bộ đồ cổ vũ nổi bần bật. Chiếc nơ hai nhánh gợi nhớ đến tai thỏ dài gấp đôi bình thường, là phiên bản đặc biệt cho phần thi cổ vũ, cả hai bên đều màu trắng. Và nằm gọn lỏn ở chân chiếc nơ đó là một con thỏ lông xám. Tất nhiên, đó là Kirika và Hikage-không-phải-người. Tôi đã chết lặng rồi, nhưng sự kinh ngạc của tôi còn tăng gấp đôi khi điệu nhảy bắt đầu. Những bước nhảy của Kirika đồng bộ hoàn hảo với mọi người, cách xử lý hai quả bông tua rua cũng điêu luyện ra trò, và hơn nữa, cứ mỗi nhịp nhảy, con thỏ trên đầu cô ấy lại đứng dậy, xoay một vòng, thậm chí là nhảy lên theo.

"Kyaaaaaaa!"

"Dễ thương quá đi mất!"

"Kia là bé Thủ quỹ đúng không?"

"Đùa hả!"

"Con thỏ cũng nhảy kìa!"

"Ôi trời ơi cái gì thế kia, cưng xỉu!"

Những tiếng hét chói tai vang lên khắp nơi. Các ông chú giám khảo cũng hớn hở ra mặt.

"Chà chà..."

"Cái này được đấy chứ."

"Năm nay khó chọn đây."

"Cô dâu bên Đội Đỏ cũng tuyệt, nhưng mà..."

"Hô hô hô."

"Tôi cũng hiểu cảm giác của Lý sự Hijiribashi mà." (Cái đó ông không cần hiểu đâu.)

~*~

Về sau, khi sức nóng của Hội thao đã hoàn toàn hạ nhiệt, tôi có thử hỏi Kirika.

"...Vụ đó, sao cậu nhảy chuẩn thế?"

Cô ấy ngoảnh mặt đi, trả lời với giọng dỗi hờn:

"Tớ xem video, thi thoảng... có tập thử. Với cả Misono đã cất công chuẩn bị trang phục cho tớ rồi."

Tôi cũng thử hỏi con thỏ: "Sao mày cũng quẩy sung thế?", nhưng tất nhiên cậu chàng chẳng trả lời gì. Mà dạo này, nếu con thỏ đó có bắt đầu mở miệng nói tiếng người thì chắc tôi cũng chẳng ngạc nhiên lắm đâu, nó đang dần trở thành một sinh vật bí ẩn đến mức đó rồi.

~*~

Việc chấm điểm phần thi cổ vũ diễn ra rất căng thẳng.

Bên cạnh các giám khảo đang cầm phiếu chấm điểm vò đầu bứt tai, tôi nín thở chờ đợi kết quả. Cả hội trường cũng bao trùm trong bầu không khí đó, đến cả cái giọng thông báo ồn ào chết tiệt của DJ H cũng im bặt. Dưới sân, công tác chuẩn bị cho môn thi tiếp theo đã xong từ đời nào.

Yếu tố quyết định, có lẽ, chính là sự việc xảy ra lúc này.

Kirika xuất hiện ở cầu thang. Không phải lối cầu thang gần chỗ tôi ngồi, mà là lối gần phía đầu kia của lều chỉ huy. Cô ấy vẫn mặc nguyên bộ đồ cổ vũ, tay ôm con thỏ. Khán giả xung quanh lại xôn xao. Cô ấy cố tình đi ngang qua ngay trước mặt các thầy cô trong ban giám hiệu ở lều chỉ huy để đến chỗ tôi. Tất nhiên là có tính toán cả rồi. Bởi vì việc của Kirika chỉ là dúi con thỏ vào tay tôi kèm câu: "Hikage, giữ Hikage hộ tớ", rồi quay về theo đúng con đường cũ, đi ngang qua trước mắt ban giám khảo. Cô nàng đến để khoe làn da trắng ngần trong bộ váy ngắn áo cộc tay đấy mà.

Năm phút sau, DJ H gào lên trên loa phát thanh:

"CÔNG・BỐ・KẾT・QUẢ!"

Dù vậy, số phiếu vẫn bị chia rẽ. Trong 7 giám khảo, Đội Trắng được 4, Đội Đỏ được 3. Suýt soát. Tôi dành những tràng pháo tay tán thưởng không ngớt cho đội cổ vũ Đội Đỏ và cả Fuuka-san.

~*~

Ánh nắng chiều tà chiếu rọi lên bảng tỉ số, nhuộm nó thành màu đỏ thẫm nhạt nhòa.

Với một lịch trình khủng khiếp nhồi nhét hai mươi lăm môn thi trong một ngày, đồng hồ đã điểm hơn sáu giờ tối. Tuy nhiên, ánh mắt của các học sinh nhìn lên bảng điện tử không chỉ có sự mệt mỏi. Ngọn lửa nhiệt huyết vẫn đang cháy.

Đội Trắng 32, Đội Đỏ 68.

Kỳ lạ thay, kết quả lại khớp y hệt với tính toán từ chương trình của Ito-san.

So với việc bị bỏ xa gấp tám lần vào năm ngoái, đây có thể gọi là một nỗ lực phi thường. Nếu là mọi năm, chúng tôi sẽ an ủi nhau rằng "Bọn mình cũng cố gắng lắm rồi", tập bài thể dục thả lỏng uể oải ở lễ bế mạc rồi giải tán. Nhưng năm nay thì khác. Không những chưa kết thúc, mà tất cả những gì diễn ra từ nãy đến giờ chỉ là khúc dạo đầu.

Mười lăm phút trước trận chiến cuối cùng. Chúng tôi tập hợp tại lối đi ngầm rộng rãi dẫn ra cổng sân vận động, ngồi bó gối kiểu thể dục. Hơi người nóng đến mức muốn ngạt thở.

"──Hỡi các chiến binh."

Đứng ở hàng đầu, Hội trưởng nhìn bao quát hơn một trăm thành viên tham gia kỵ mã chiến của Đội Trắng và nói một cách trang nghiêm.

"Ta rất tự hào khi chúng ta có thể đứng ở vạch xuất phát này với binh lực như hiện tại. Dù vậy, đây sẽ là một trận chiến khốc liệt. Nhưng chỉ cần không bỏ cuộc cho đến kỵ mã cuối cùng, chúng ta có thể thắng. Ta tin tưởng các ngươi. Các ngươi cũng hãy tin ở ta. Các kỵ sĩ, đứng dậy!"

Ba mươi mốt người đứng lên.

Từng người một bước lên phía trước, quay lưng về phía Hội trưởng và quỳ một gối xuống. Chính tay Hội trưởng thắt băng đầu cho từng kỵ sĩ. Tất cả đều là những kẻ mạnh mẽ không hề thua kém đám bên khoa Thể dục. Tokiko-san tất nhiên giữ vị trí phó tướng, ngoài ra còn tập hợp đủ những gương mặt sừng sỏ từ các câu lạc bộ thể thao như trưởng bộ Kiếm đạo, trưởng bộ Judo, trưởng bộ Rugby. Tôi cũng nhờ Miyasato-senpai tham gia vào đội hình vì anh ấy có thể giúp đọc vị chiến thuật và thói quen của Rui-san. Dù mới học lớp 7 nhưng Kaoru-kun cũng có mặt. Cậu bé cùng Tokiko-san được huấn luyện ở võ đường Kanbayashi từ nhỏ, nên mạnh hơn khối học sinh cấp ba bình thường. Tsujido-san của CLB Béo (Debu) cũng tham gia. Ba người làm ngựa bên dưới cũng là thành viên CLB Béo.

Tuy nhiên, đến người cuối cùng thì ai nấy đều không giấu nổi vẻ ngạc nhiên.

Là Kirika.

Có lẽ cảm thấy xấu hổ vì bị nhìn chằm chằm, Kirika vừa được thắt băng đầu xong liền chạy biến về phía tôi và ngồi thụp xuống.

"Đại tướng là kỵ mã nào, ta cũng sẽ không cho các ngươi biết."

Hội trưởng vừa tự thắt băng đầu cho mình vừa nói.

"Nếu biết, các ngươi sẽ cố bảo vệ. Sẽ cố sống sót. Như thế thì không thắng được. Phải biết hy sinh mới mong tìm được đường sống. Đây là chiến thuật cuối cùng của ta."

Đúng vậy, theo đúng nghĩa đen, chiến thuật cuối cùng của chúng tôi.

"Toàn quân đứng dậy!"

Theo hiệu lệnh, các tuyển thủ đồng loạt đứng lên.

"Xuất kích nào chư quân!"

Khi 128 quân Trắng bước ra sân và tắm mình trong tiếng hò reo của khán giả, cũng là lúc một đội quân băng đầu đỏ xuất hiện từ cổng đối diện. Nhìn gần ba trăm học sinh khoa Thể dục, đông gấp đôi chúng tôi, lấp kín nửa bên kia sân vận động, đầu gối tôi muốn run lên cầm cập.

Trọng tài chính là chủ nhiệm khoa Thể dục, thầy Oowada. Ngoài ra còn có bốn trọng tài biên đứng quanh sân. Hội trưởng chọn phần sân bên trái nếu nhìn từ lều chỉ huy, ngay trước mắt các giáo viên thể dục đang nhìn xuống.

Qua vạch giữa sân, Rui-san và Hội trưởng chạm mắt nhau.

"Lên ngựa!"

Cùng với tiếng hô của thầy Oowada, hai quân Trắng Đỏ tản ra về hai phía sân, bắt đầu tạo thành các nhóm bốn người để lập kỵ mã.

"...Này, sao bé Thủ quỹ lại ra sân thế?"

Miyasato-senpai ở ngay cạnh ghé tai tôi thì thầm. Thắc mắc cũng phải thôi. Chắc chắn những tuyển thủ khác xung quanh cũng muốn hỏi câu đó. Kirika ngượng ngùng cụp mắt xuống, trốn sau lưng tôi, nên tôi trả lời thay:

"Từ đầu đến giờ cậu ấy chưa tham gia môn nào, nên bắt buộc phải ra sân trận kỵ mã chiến này ạ."

"À... ra là thế," Miyasato-senpai gật gù.

"Thế nên là, ừm, anh cố gắng ở gần bọn em để hộ vệ cho Kirika được không ạ?"

"Hả? ...Đừng bảo là Đại tướng đấy nhé?"

"Không không. Ai là Đại tướng thì em cũng chịu, nhưng mà... nói sao nhỉ, em không muốn cậu ấy bị thương... t-tất nhiên là bọn em cũng sẽ cố gắng để trở thành chiến lực."

Anh ấy cười, vỗ vai tôi như muốn nói "hiểu rồi, hiểu rồi". Sau đó anh ấy leo lên kỵ mã của mình.

"Nào, bên này cũng lập đội thôi."

Người đặt tay trái lên vai phải tôi là Kashiwazaki-senpai, lâu lắm mới thấy xuất hiện.

"May mà Kirika đã mười sáu tuổi đấy. Nhỏ hơn chút nữa là anh không giữ được lý trí đâu. Mặc đồ thể dục mà cưỡi lên tay thế này cơ mà."

Kirika đỏ mặt tía tai, vả bốp vào đầu Kashiwazaki-senpai. Giờ tìm người khác vẫn còn kịp không nhỉ...

"Thật sự để tôi làm có ổn không đấy..." Người đặt tay phải lên vai trái tôi là gương mặt quen thuộc, trưởng bộ IT, Ito-san.

"Chỉ có Ito-san mới làm được thôi. Ngựa của Kirika, em muốn lập từ những người quen biết. Vì chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra cả."

Tôi quỳ một gối xuống, Kirika rụt rè đặt hai tay lên vai tôi, rồi bước lên tay của Ito-san và Kashiwazaki-senpai. Cảm giác chân trần của Kirika trên hai tay tôi. Khi đứng lên, thắt lưng tôi cũng chẳng thấy nặng nhọc gì. Hồi trước cõng cô ấy tôi cũng đã nghĩ rồi, nhỏ này có xương với nội tạng bên trong không thế?

Các kỵ mã khác cũng lần lượt đứng lên. Hội trưởng đóng vai trò tiên phong tấn công, ba người bên dưới toàn là nam sinh đội điền kinh chú trọng cơ động. Kỵ mã của Tokiko-san thuộc dạng phòng thủ phản công, được ghép bởi thành viên CLB Sumo và CLB Béo để không bị đẩy lùi. Hai kỵ mã này sẽ là chốt chặn quan trọng của trận đấu.

"Đội hình Mũi tên!"

Hội trưởng giơ tay ra lệnh. Ba mươi hai kỵ mã xếp thành hình chữ 'Λ' với kỵ mã của Hội trưởng dẫn đầu.

Ngược lại, Hồng quân đang dàn trận Cánh Hạc để nghênh chiến. Sáu mươi tám kỵ mã dàn hàng ngang kéo dài, hai cánh trái phải dâng cao lên phía trước như muốn bao vây lấy chúng tôi.

Đứng ở trung tâm là Louis-san. Đối mặt nhau trên chiến trường thế này, chà chà, trông anh ta đúng chất Độc Nhãn Long Date Masamune luôn. Kính cũng tháo ra rồi kìa.

Trên bầu trời chiều, tiếng trống đại vang lên ba hồi.

Thầy Oowada đứng ở mép vạch giữa sân, chậm rãi giơ súng hiệu lên.

Một âm thanh khô khốc vang lên, chính thức vén màn cho trận chiến cuối cùng.

~*~

Giọng gào thét khản đặc của đội cổ vũ, tiếng hò reo bán sống bán chết của học sinh, và nhạc nền BGM bài "Cuộc chiến không nhân nghĩa" bản mới, tất cả trộn lẫn vào nhau tạo thành một mớ hỗn độn khiến tôi không còn phân biệt được đâu là tiếng ồn, đâu là cơn đau đầu nữa. Tôi lắc mạnh đầu để rũ mồ hôi đọng trên lông mi, liếc nhìn đồng hồ trên bảng điện tử. Mới bắt đầu chưa đầy mười phút sao? Tôi cứ ngỡ mình đã cõng Kirika chạy rông suốt ba tiếng đồng hồ rồi chứ. Bàn tay của Kashiwazaki-senpai và Ito-san bấu vào vai tôi đau điếng. Dù Kirika có nhẹ đến đâu đi nữa, thì cái chuyện "nhẹ tựa lông hồng" cũng chỉ là lời nói mớ trước khi trận đấu bắt đầu mà thôi. Giờ thì toàn thân tôi nặng như chì. Tôi còn nghe rõ cả tiếng thở dốc của hai người phía sau.

Bất chợt có tiếng đạp lên cỏ từ phía sau bên phải, cơ thể tôi theo phản xạ tự nhiên định né tránh. Nhưng khổ nỗi đóng vai đầu ngựa thì làm sao mà ngoái lại nhìn được.

"Anh, anh đây."

Giọng của Miyasato-senpai vang lên, màu trắng của chiếc băng đầu thoáng qua tầm mắt. Tôi thở phào nhẹ nhõm.

"Lùi về thôi, cánh trái của địch ép sát lắm rồi."

Tôi gật đầu theo tiếng gọi của Miyasato-senpai, hướng đầu ngựa quay về phía bản doanh của đội Trắng ── nói là bản doanh chứ thực ra kỵ mã đã xuất quân hết rồi, chẳng còn ma nào ở đó cả.

"Kinh thật, hai người kia. Chắc họ xử được một nửa quân địch rồi chứ chẳng chơi."

Tiền bối lẩm bẩm. "Hai người kia" chắc chắn là ám chỉ hai kỵ mã đang đứng giữa đám bụi mù mịt bên kia vạch giữa sân. Họ đang quay trở lại đây.

Trên tay Hội trưởng nắm chặt một nắm băng đầu màu đỏ, bay phấp phới trong gió. Trông cứ như những vệt máu dài. Cô ấy kiểm tra từng cái một, lắc đầu rồi ném đi. Chạy song song bên cạnh, chị Tokiko cũng lần lượt kiểm tra từng mảnh vải đỏ ── những "thủ cấp" vừa lột được từ quân địch ── rồi thả cho gió cuốn đi. Phía sau họ, vài kỵ mã đội Trắng cũng đang rút lui theo.

Đội hình Hồng quân xếp hàng ở phía xa bên kia chiến tuyến dường như đã mất đi phần nào cái áp lực dày đặc lúc mới khai màn.

Chiến thuật của đội Trắng cực kỳ đơn giản. Tennoji Kotetsu và Kanbayashi Tokiko, hai kỵ mã tấn công chủ lực này sẽ tạo thành mũi nhọn hình nêm lao thẳng vào lòng địch, đánh nhanh rút gọn (Hit & Away). Nhiệm vụ của các kỵ mã khác là bảo vệ Hội trưởng và chị Tokiko khỏi bị bao vây bằng mọi giá. Những người bọc hậu khi rút lui gần như chắc chắn sẽ bị hạ và loại khỏi cuộc chơi. Kaoru-kun cũng đã "bay màu" trong quá trình thực hiện chiến thuật này, hiện giờ cậu ta đang tập trung cổ vũ tại Valhalla (do Takizawa Ruina đặt tên) ở góc sân vận động.

Một lần đột kích, nếu may mắn có thể hạ được bảy, tám kỵ mã địch, nên dù bên ta có mất ba, bốn kỵ mã thì khoảng cách cũng sẽ được thu hẹp.

"Chỉnh đốn đội hình! Điểm danh quân số!"

Hội trưởng quay về trận địa, ra lệnh bằng giọng khản đặc.

Tôi đếm số đồng đội quay về. Còn lại ── mười sáu kỵ mã. Tính ra là vừa tròn một nửa đã bị loại.

Liệu thế này có thắng nổi không đây? Tôi bắt đầu thấy lo lắng. Dù nói là khoảng cách đang thu hẹp, nhưng cứ đà này thì binh lực để bảo vệ Hội trưởng sẽ cạn kiệt và chúng tôi sẽ lâm vào cảnh "mỡ treo miệng mèo". Hơn nữa, chắc chắn kẻ địch cũng đã nhận ra. Với chiến thuật này, dù nghĩ thế nào thì Đại tướng bên ta cũng chỉ có thể là Hội trưởng hoặc chị Tokiko. Đời nào lại giao chức Đại tướng cho mấy kỵ mã phòng thủ thí tốt.

Đây chính là một trong những lý do Kirika tham chiến.

Kỵ mã của chúng tôi hoàn toàn không tham gia vào chiến thuật Hit & Away. Hơn nữa, người ngồi trên lưng ngựa lại là Thủ quỹ Hội học sinh hikikomori. Liệu kẻ địch có nghi ngờ thế này không: Rằng Kirika mới chính là Đại tướng? Rằng chúng tôi cố tình để một cô gái yếu ớt làm Đại tướng để đánh lừa, và giả dụ có bị nhìn thấu thì về mặt tình cảm cũng khiến đối phương khó ra tay tấn công?

Chiến thuật đó có hiệu quả hay không, hiện tại vẫn chưa biết được.

"Kotetsu, tới rồi! Không kịp đâu!"

Chị Tokiko về trễ hơn một chút hét lên. Đúng như lời chị ấy, kỵ mã của Khoa Thể dục đang áp sát ngay trước mắt. Đây không phải là quy mô của một đội truy kích. Mà là toàn quân đột kích. Chúng định dùng đòn phản công để tóm gọn cả mẻ khi chúng tôi chưa kịp chỉnh đốn lại đội hình.

"Co cụm lại!"

Hội trưởng hô lớn, những "chú ngựa" gầm lên tiếng chiến hống rồi tụ tập lại. Tôi biết sớm muộn gì cũng sẽ thành ra thế này. Đối phương cũng chỉ chờ quân số bên ta giảm xuống đến mức có thể dùng chiến thuật bao vây để đè bẹp. Họ chẳng còn kiên nhẫn chơi trò Hit & Away với chúng tôi nữa đâu. Giờ là cuộc chiến tiêu diệt.

Đại tướng bên kia là ai nhỉ? Tôi đảo mắt tìm kiếm trong đám quân địch đang lao tới.

Theo lẽ thường thì tôi nghĩ là Louis-san, ít nhất là cho đến lúc nãy. Anh ta trấn giữ ở trung tâm, và mỗi khi Hội trưởng lao thẳng vào, chắc chắn sẽ có năm, sáu kỵ mã từ hai bên lao ra bảo vệ. Nhưng bây giờ, anh ta lại đang tiên phong. Không sợ bị hạ sao?

Để ngăn không cho đội hình dày đặc bị đột phá ở trung tâm, chị Tokiko đứng ra tiền tuyến làm vai trò rẽ sóng. Hai quân đoàn va vào nhau ở mép sân vận động. Trên lưng tôi, Kirika khẽ kêu lên một tiếng thất thanh. Tay của kẻ địch vừa sượt qua ngay sát sạt. Kỵ mã của Miyasato-senpai đã kịp thời húc vai đẩy lùi hắn ta lại.

Cánh hạc của địch đang dần khép lại. Hội trưởng lao vào bụng đội hình đột kích của địch với khí thế như muốn bay ra khỏi ngựa, lần đầu tiên cô ấy tung ra đòn tấn công không phải nhắm vào băng đầu mà là kéo ngã luôn người cưỡi ngựa. Dùng kỵ mã địch vừa ngã ngựa làm chướng ngại vật để tránh áp lực từ một kỵ mã hộ vệ khác đang lao tới từ bên phải, kỵ mã của Hội trưởng lập tức dấn thêm một bước, áp sát Ma Vương kỵ. Đến lúc này, tay của Louis-san mới bắt đầu chuyển động. Vừa gạt phăng cánh tay đang vươn tới của Hội trưởng, anh ta cũng tung ra một đòn tay đao (shuto). Hai người gạt tay nhau vài hiệp, sau đó cả hai bàn tay khóa chặt lấy nhau, rơi vào thế giằng co đọ sức. Dưới chân họ, những người đóng vai ngựa kêu lên những tiếng rên rỉ bị nén chặt.

"Tập hợp lại! Bảo vệ Kotetsu!"

Chị Tokiko hét lên. Để ngăn không cho ai can thiệp vào Hội trưởng đang sơ hở trước các đòn tấn công từ bên hông, kỵ mã quân Trắng bắt đầu co cụm lại bao quanh Hội trưởng. Cả tôi và kỵ mã của Miyasato-senpai cũng chạy về phía đó. Kẻ địch cũng vậy. Những kỵ mã hạng nặng che chắn chặt chẽ hai bên cánh của Louis-san, cả hai bên xô đẩy kịch liệt hòng cạy bung bức tường phòng ngự của đối phương.

Pha này sẽ quyết định tất cả ── dù bên nào thắng đi nữa ── chắc chắn ai cũng nghĩ vậy. Đại tướng chắc chắn là Tennoji Kotetsu và Takizawa Ruina, và khi hai kẻ đó đã trực tiếp đối đầu thì ── và rồi...

Bóng của hai người họ hòa quyện, tan chảy và dao động trên nền trời chiều rực đỏ. Cánh tay và bờ vai căng cứng của họ run lên bần bật như đang dò tìm nơi sức mạnh bùng phát. Cả hai đều đang cố dùng lực nắm khủng khiếp để bóp nát tay đối phương. Khoảnh khắc thế cân bằng này bị phá vỡ, có lẽ sẽ tạo ra một vụ nổ thổi bay cả cái học viện này cũng nên. Sự căng thẳng khiến người ta có ảo giác như vậy đấy.

Trải qua một khoảng thời gian dài đằng đẵng đến mức khiến người ta muốn ngất đi ── dù thực tế chắc chỉ vài giây ── sự tập trung của Hội trưởng dần dần nuốt chửng sự tập trung của Louis-san, và hai cái bóng bắt đầu nghiêng đi từng chút một.

Đúng lúc đó, Louis-san trong một khoảnh khắc, đã rời mắt khỏi Hội trưởng đang ở ngay trước mặt.

Tôi biết anh ta nhìn đi đâu. Vị trí cao ngay sau lưng chúng tôi, chỗ các giáo viên thể dục đang ngồi trên khán đài.

Một giáo viên cầm tờ giấy bằng cả hai tay, giơ ra và hét lên điều gì đó về phía này. Giữa chiến trường khốc liệt, tôi không nghe rõ lời. Nhưng tôi hiểu rõ nội dung đó. Tờ giấy đó là thông báo chấp thuận chuyển sang Khoa Thể dục.

Và cả cái tên học sinh được viết trên đó nữa.

"...Xin lỗi nhé Makimura."

Tiếng lầm bầm vang lên ngay trên đỉnh đầu tôi.

Là giọng của Miyasato-senpai. Lúc đó anh ấy đang áp sát để bảo vệ phía sau bên phải của Hội trưởng, thế nên chỉ cần đứng dậy trên lưng ngựa và vươn người ra là có thể dễ dàng chạm tới. ── Chạm tới chiếc băng đầu của Hội trưởng.

Không có cách nào ngăn cản. Đầu ngón tay của Miyasato-senpai trông như cắm phập vào thái dương của Hội trưởng. Một vết nứt chạy dọc qua thế giới này.

Trong thời gian đóng băng đó, bàn tay của Miyasato-senpai từ từ rút lại.

Nhưng không có giọt máu nào bắn ra. Thay vào đó, thứ quấn quanh ngón tay anh ấy là dải vải trắng tinh khôi. Chiếc băng đầu tượng trưng cho sinh mạng của Hội trưởng. Miyasato-senpai kéo nó lại khi nó suýt bị gió cuốn đi, và nắm chặt trong tay.

Từng chút từng chút một, âm thanh của hiện thực quay trở lại. Đầu tiên là tiếng tim tôi đập. Tiếng thở dốc cào xé cổ họng. Tiếng thở kiệt quệ của những người xung quanh. Tiếng gió rát buốt. Trong bối cảnh đó, ai nấy đều trố mắt kinh hoàng nhìn vào "thủ cấp" của Tennoji Kotetsu đang nằm gọn trong tay Miyasato-senpai.

"Cái..."

Ai đó bên đội Trắng rên rỉ.

"Làm cái quái gì thế Miyasato?"

"Đồng đội mà? Này, mày..."

Chạm vào băng đầu của quân mình là bị cấm. Đòn tấn công của Miyasato-senpai sẽ bị tính là vô hiệu, và lẽ ra sẽ bị phạt ── có bao nhiêu người nhớ ra cái luật đó cơ chứ?

Miyasato-senpai lắc đầu, liếc nhìn giáo viên thể dục trên khán đài.

"Không còn là đồng đội nữa rồi. Ngay lúc này đây, đơn chuyển sang Khoa Thể dục của tao đã được chấp thuận."

Ánh mắt anh ấy từ từ chuyển sang Louis-san. Hai ánh mắt chạm nhau chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Nhưng vạn niềm cảm xúc đã được trao đổi trong khoảnh khắc đó. Miyasato-senpai nghiến chặt từng từ:

"Từ khoảnh khắc đó, tao đã là người của đội Đỏ."

"Cái ──" "Mày nói cái quái gì thế?"

"Này, đùa vừa thôi chứ", "Chuyện gì đang xảy ra vậy!"

Đúng vậy, lúc này Miyasato-senpai đinh ninh rằng mình đã thắng.

Anh ấy chắc chắn tin rằng Đại tướng đội Trắng là Hội trưởng. Bằng chứng là ngay giữa chiến trường, anh ấy vẫn thản nhiên tháo băng đầu ra để kiểm tra mặt sau. Không, không chỉ tiền bối. Hầu hết người tham gia và khán giả cũng đều nghĩ như vậy.

Thế nhưng, đôi mắt của Miyasato-senpai mở to hết cỡ khi tháo tung chiếc băng đầu của Hội trưởng ra, khuôn mặt anh ấy co giật.

Phải rồi. Ở đó không có chữ 《Tướng》.

"Takizawaaa!" Tiền bối hét về phía Louis-san. "Không phải Tennoji, vẫn chưa kết th──"

Chính vì thế, anh ấy đã không nhận ra.

Sự hiện diện của một thiếu nữ đã biết trước kết cục này ngay từ đầu ── không, là người đã sắp đặt tất cả ngay từ đầu, và đang vươn tay ra để kéo lấy màn hạ màn thực sự ở phía trước.

Miyasato-senpai ngước mắt lên. Anh ấy nhận ra mối nguy hiểm từ bàn tay đang lao tới từ góc khuất tầm nhìn nhờ vào cảm giác. Nhưng phản ứng đó đã chậm mất vài phần mười giây. Một sự chậm trễ chí mạng. Tiền bối ngửa người ra định né đòn, nhưng rồi trợn tròn mắt trước sự sắc bén và tốc độ không ngờ tới.

Đây chính là lý do thứ hai, và cũng là lý do lớn nhất để Kirika tham chiến. Kirika đúng là không có thần kinh vận động tốt. Thể lực cũng chẳng được ưu ái. Nhưng cô bé tuyệt đối không phải là loại người yếu đuối đến mức không cầm nổi cái bát. Chỉ là, cái hành tung trốn học triền miên, ru rú trong phòng Thủ quỹ và sống bằng bim bim đã nuôi dưỡng một hình ảnh bệnh tật, tạo ra một khoảng cách lớn với thực tế.

Cô bé đã cạy toang cái khe hở đó. Bằng lưỡi gươm giấu kín không ai hay biết.

Đầu ngón tay của Kirika xoáy vào thái dương Miyasato-senpai, giật phăng chiếc băng đầu và hất tung nó đi. Mảnh vải trắng bay vút lên cao, cao mãi trên bầu trời chiều đỏ rực ánh tím, giãy giụa như một con chim hấp hối, rồi dần mất lực, rơi xuống trong dòng thời gian vẫn còn đang đông cứng, bị gió cuốn đi.

Dưới ánh mắt dõi theo của tất cả mọi người ──

Một cánh tay giơ cao lên, chộp lấy cái "xác chết" trắng toát đó.

Là Hội trưởng.

Trong sự tĩnh lặng căng thẳng đến rợn người, cô ấy nở một nụ cười lạnh như băng giá, chuyển ánh nhìn từ Miyasato-senpai quay lại Louis-san.

"...Nghĩ Đại tướng là ta sao? Tiếc quá nhỉ. Băng đầu Đại tướng, ta đã giấu trên đầu kẻ an toàn tuyệt đối rồi. Tức là ── cái này đây."

Hội trưởng tháo chiếc băng đầu màu trắng vốn là của Miyasato-senpai, lật ngược lại, phô ra chữ 《Tướng》 được thêu trên đó. Sự hư vô lan rộng trên khuôn mặt Louis-san. Hầu hết những người khác hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cũng phải thôi. Chỉ có điều, trực giác mách bảo họ một điều duy nhất.

Thắng bại đã định. Theo một cách kỳ quái đến rợn người.

"Hiểu rồi chứ? Miyasato vừa nãy đã trở thành người của đội Đỏ. Và rồi, bị Hijiribashi Kirika của đội Trắng cướp mất băng đầu. Cái băng đầu có chữ 《Tướng》 này đây. Tóm lại là ──"

Hội trưởng đưa mắt nhìn quanh hơn ba mươi kỵ mã Hồng quân.

Đâu đó trong đám này, kỵ mã Đại tướng thực sự đang ẩn nấp. Nhưng, chuyện đó chẳng còn quan trọng nữa.

"Kỵ mã Đại tướng của đội Đỏ vừa bị loại rồi."

Ngón tay của Hội trưởng chỉ thẳng vào ngực Louis-san.

"── Bọn ta thắng."

Một lúc lâu sau vẫn không ai nhúc nhích hay thốt nên lời.

Hội trưởng ngồi trên lưng ngựa quay đầu lại, nhìn về phía trọng tài đứng ngoài sân đấu.

Chủ nhiệm giáo vụ Khoa Thể dục, thầy Oowada, vai buông thõng xuống, gật đầu. May mà ông ấy là người có lòng tự trọng cao. Ông ấy đã thừa nhận. Rằng kẻ mưu mô đã chết vì mưu mô. Bởi vì, kẻ mưu mô đó bao gồm cả chính thầy Oowada chứ không ai khác.

Khẩu súng hiệu được giơ cao, hướng lên bầu trời đang sẫm tối, hai phát súng báo hiệu kết thúc trận chiến vang lên liên tiếp.

~*~

Trên đường hầm dài từ cổng dẫn về khán đài, cuối cùng tôi cũng tìm được cơ hội bắt chuyện với Miyasato-senpai. Trông anh ấy bước đi như thể đang gánh một cái bóng nặng trĩu trên lưng, khiến tôi cũng ngại lên tiếng. Nhưng không thể cứ im lặng mãi được. Kirika cũng đi theo tôi. Tôi chạy tới gọi giật tiền bối lại.

Thật bất ngờ, Miyasato-senpai quay lại và đang cười. Dù nụ cười trông có vẻ méo xệch.

"...Thằng Makimura khốn kiếp, mày gài tao đấy à..."

Vẫn giữ nụ cười đó, anh ấy túm lấy cổ áo tôi. Anh ấy siết khá thật tay nên tôi phải vùng vẫy tay chân.

"Khoan, tiền bối, kh, khó thở."

"Cái trò gài bẫy này là ý tưởng của ai hả? Bé Thủ quỹ, là em à? Hay là Hội trưởng? Aaa tức chết đi được, mất ngủ mất thôi, tao cũng thấy có lỗi với Takizawa nữa... Cứ tưởng là giúp nó thắng được rồi chứ..."

"Nếu bên Tổng vụ có âm mưu đen tối nào thì hầu hết là do Hikage làm đấy."

"Này Kirika! Nói thế hơi quá đáng rồi đấy, cả Kirika lẫn Kaichou đều đưa ra khá nhiều ý tưởng mà, đâu phải một mình tớ nghĩ ra đâu!"

"Hóa ra cái danh 'Kẻ lừa đảo phụ trách Hội Học Sinh' là thật à..."

"Đến cả Senpai cũng nói vậy sao ạ?"

Miyazato-senpai cười tự giễu, anh buông cổ áo tôi ra rồi dựa lưng vào tường. Anh nói bằng giọng kiệt quệ:

"Cậu nhận ra từ bao giờ thế? Chuyện tao thực ra là đồng minh của Takizawa ấy."

Tôi ấp úng, cúi gằm mặt xuống. Vị thám tử thay tôi trả lời bằng giọng vô cảm:

"Là khi tôi cùng Hikage đến ký túc xá nam số hai."

"Hả?" Senpai ngớ người nhìn Kirika. "Lúc đó á? Lúc đó mày chỉ nói vài câu thôi mà, đâu có nói gì quan trọng đâu? Thế mà cũng biết được sao?"

Kirika gật đầu.

"Lúc đó, anh đã đặt hai tay lên vai Hikage. Sau đó tôi kiểm tra áo blazer của Hikage thì thấy chỉ riêng trên vai trái có in lại ba dấu phấn tròn thẳng hàng."

Senpai nhíu mày.

"Cái gì cơ... Thế nghĩa là sao?"

"Nghĩa là lúc đó, chỉ có ngón trỏ, ngón giữa và ngón áp út tay phải của anh là dính bột phấn. Ngón cái không dính, chứng tỏ không phải do anh vừa viết phấn xong. Đó là do anh vừa thực hiện bài kiểm tra bật cao tại chỗ trong phần đo lường thể lực, đúng không?"

Senpai há hốc mồm, đứng hình. Những người lần đầu tiên chứng kiến khả năng suy luận của thám tử Hội Học Sinh thì, chà, hầu hết đều có phản ứng như vậy.

Bài kiểm tra bật cao tại chỗ yêu cầu bôi bột phấn vào ngón trỏ, ngón giữa và ngón áp út của tay thuận, sau đó nhảy lên và đánh dấu vào bảng trên tường để đo điểm cao nhất của cú nhảy. Tình huống mà bột phấn chỉ còn lưu lại trên ba ngón của một bàn tay thì khó có thể nghĩ ra nguyên nhân nào khác. Hơn nữa, Miyazato-senpai lúc đó trông rõ ràng là vừa vận động mạnh xong. Và...

"Bật cao tại chỗ đã bị loại khỏi các hạng mục đo lường thể lực thông thường rồi. Nó chỉ được thực hiện ở khoa Thể dục thôi. Thêm vào đó, nếu có lý do để thực hiện vào thời điểm như thế này thì chỉ có một. Anh đang tham gia kỳ thi chuyển khoa."

Nghe như có tiếng giấy cọ vào nhau. Đó là tiếng thở dài đứt quãng của Senpai. Anh gõ nhẹ đầu vào bức tường bê tông phía sau liên hồi.

"Vậy là tao đã bị gài bẫy từ lúc đó rồi sao..."

Tiếng lẩm bẩm thấm đẫm sự cay cú.

"Nếu không dùng đến chiêu đó thì em cũng chẳng muốn dùng đâu ạ."

Tôi vừa gãi má vừa nói với nụ cười gượng gạo.

"Dù sao thì em cũng biết Senpai là gián điệp của khoa Thể dục rồi, nên em nghĩ cứ để anh làm đại tướng thì sẽ an toàn hơn. Thêm nữa, em tính toán rằng lỡ như bên kia dùng đến cái chiêu bài quá quắt là ép chuyển khoa ngay giữa trận đấu, thì mình có thể tương kế tựu kế để lật ngược tình thế."

Kirika liếc nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng.

"Hikage. Đừng có nói như chuyện của người khác thế. Người đã thông qua thầy Fukuhara để mớm cái chiêu bài quá quắt đó cho phòng huấn luyện thể dục chính là cậu mà."

Vâng, đúng là thế ạ. Xin lỗi nhé.

Việc tôi nhất quyết muốn thắng trong phần thi cổ vũ cũng là vì tác chiến này. Để nắm bắt được hành động của các giáo viên thể dục, tôi muốn dàn trận ngay gần chỗ ngồi của họ để tiện bề đón lõng.

Senpai lúc này dường như không khép nổi miệng nữa.

"Đến cả giáo viên mà mày cũng lôi kéo vào sao... Bọn tao cứ ngây thơ hí hửng tưởng rằng lần này sẽ cho tên Tennoji mê mưu mô kia một vố đau điếng chứ... Nản thực sự..."

Đúng vậy, nguyên nhân thất bại của đội Đỏ nằm ở chính chỗ đó.

Anh Rui không thỏa mãn với việc chỉ giành chiến thắng. Anh ta muốn đánh bại Kaichou một cách triệt để không còn manh giáp. Anh ta muốn thắng ngay trên sở trường mưu lược của Kaichou. Các giáo viên thể dục chắc cũng nghĩ vậy. Yếu tố lớn nhất giúp tác chiến này thành công, không gì khác, chính là cái "nhân đức ngược" của Tennoji Kotetsu, kẻ bị coi là cái gai trong mắt ở khắp mọi nơi.

...Thôi cứ coi là như vậy đi. Không, thật đấy. Mọi người đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt như thể tôi là kẻ giật dây tất cả mọi chuyện thế chứ.

"Không nhưng mà, giờ tao biết làm sao đây."

Miyazato-senpai ngồi phịch xuống sàn, ôm đầu.

"Nghĩ kỹ thì tao đã chơi cực bẩn, tao là kẻ phản bội, đã thế lại còn thất bại nữa, tao chẳng còn mặt mũi nào gặp bọn khoa Thể dục... Mà quay lại lớp thường như thế này cũng không xong, tao biết làm sao bây giờ..."

Tôi và Kirika nhìn nhau. Tôi lỡ bật ra tiếng cười khúc khích.

"Không sao đâu Senpai."

"Sao mà không sao," anh ngẩng khuôn mặt sưng sỉa lên. Tôi nắm lấy cánh tay anh và kéo đứng dậy.

"Sẽ chẳng có ai chê trách hay miệt thị Senpai đâu. Bởi vì..."

Kéo mạnh tay Senpai, tôi bước lên những bậc thang dẫn tới khán đài. Những tiếng ồn ào phấn khích dội xuống đầu chúng tôi.

"Đây là Học viện Shirakudai mà?"

Tầm nhìn mở rộng. Gió mát thổi xuống từ bầu trời chiều vuốt ve đôi má nóng bừng của chúng tôi. Tiếng giải thích của Kaichou vang lên từ loa phát thanh.

"...đó là tất cả. Ta nhắc lại, chúng ta đã chiến đấu đường đường chính chính. Chúng ta đã đạp lên từng ngóc ngách trong phạm vi cho phép của luật lệ, dốc hết toàn bộ sức lực để chiến đấu..."

Những học sinh ở gần nhận ra chúng tôi, và cả Miyazato-senpai đang bị lôi ra, họ mở to mắt ngạc nhiên, rồi chẳng biết từ ai, những tràng pháo tay bắt đầu vang lên.

"Miyazato!", "Miyazato, thằng khốn này, mày làm được lắm!"

Đám nam sinh năm hai vừa cười vừa hét lên những câu đó có lẽ là bạn cùng lớp của Miyazato-senpai. À không, đơn chuyển khoa đã được thông qua rồi nên phải gọi là bạn cùng lớp cũ chứ nhỉ.

"Đáng đời chưa!", "Tao chả hiểu Kaichou giải thích cái quái gì nhưng mà đáng đời lắm!"

"Miyazato này, anh nghĩ dùng mấy cái trò sặc mùi âm mưu đó mà thắng được Hội Học Sinh sao?"

"Nghĩ ra được trò đó cũng tài thật đấy, giá mà dùng cái đầu đó vào việc khác thì tốt hơn."

"Sang khoa Thể dục nhớ kiểm điểm cho kỹ vào nhé, gyahahaha."

Tôi buông bàn tay đang nắm ra. Miyazato-senpai nhìn quanh những người đồng đội cũ đang trút lên anh những lời khen ngợi và an ủi pha lẫn tiếng chửi rủa cùng những tràng pháo tay.

Kirika đã rảo bước đi trước, và tôi cũng đuổi theo ngay sau đó, nên tôi không biết lúc ấy Miyazato-senpai có biểu cảm như thế nào. Tôi cảm thấy việc quay lại xác nhận cũng có chút thất lễ.

Chúng tôi lại đi qua lối đi giữa các hàng ghế khán giả, hướng về phía cầu thang. Tiếng gọi của các bạn cùng lớp dành cho Miyazato-senpai xa dần sau lưng, bị nuốt chửng bởi những tiếng ồn ào phấn khích hỗn tạp hơn. Bài diễn văn của Kaichou vẫn đang tiếp tục. Về việc sát thủ dũng cảm đã hạ gục Tennoji Kotetsu như thế nào. Về việc đội Trắng đã lợi dụng cả cái chết đó để giành lấy chiến thắng ra sao. Giọng điệu kể chuyện cứ như của một thi nhân đang truyền tụng sử thi vậy. Cảm giác mệt mỏi dễ chịu, ngọt ngào và tê dại lan ra đến tận đầu ngón tay chân.

Chẳng nghe thấy tiếng chỉ trích nào từ bất cứ đâu. Chỉ toàn là những hơi thở nóng hổi.

Đúng là một ngôi trường kỳ quặc, tôi lại nghĩ thế.

Nếu là trường bình thường thì tuyệt đối sẽ không có kết cục như thế này. Đừng có đùa, trò bẩn thỉu thế mà cũng được chấp nhận sao, dù có đúng luật thì sai vẫn là sai, làm hỏng cả cái hội thao rồi, hủy bỏ kết quả đi, ai cũng sẽ lên tiếng chỉ trích như vậy và làm vấy bẩn cả kẻ thắng lẫn người thua. Nhưng đây là Học viện Shirakudai. Tôi đã lờ mờ nhận ra từ cái buổi đại hội học sinh điên loạn đó rồi, lũ người này cực kỳ thích mấy thứ như thế này. Là do Tennoji Kotetsu đã dành bốn năm để giáo dục học sinh thành ra thế này, hay là do mảnh đất học viện này vốn đã như vậy nên mới sinh ra một kiệt xuất như Tennoji Kotetsu, tôi cũng không biết nữa. Có lẽ là cả hai. Tóm lại, Shirakudai là một vương quốc tập hợp toàn những kẻ vui tính như vậy, cho nên...

"Nào toàn thể học sinh, hãy dành một tràng pháo tay thật lớn nữa cho phòng huấn luyện thể dục và các học sinh khoa Thể dục, những người đã dốc hết trí lược, dũng khí và nhân mạch để chiến đấu cùng chúng ta!"

Khi Kaichou kết thúc bài diễn văn như vậy, một cơn bão pháo tay nổi lên. Đối với cơ thể đầm đìa mồ hôi, lấm lem bụi đất và kiệt sức này, âm thanh đó lạ thay lại dễ chịu như một cơn mưa phùn.

Câu nói tiếp theo có vẻ gượng gạo của Kaichou gần như bị nhấn chìm trong tiếng huyên náo của nhà thi đấu, khiến tôi hầu như không nghe rõ.

"Sau đây, thay cho lễ bế mạc, ừm cái gì ấy nhỉ... chúng ta sẽ cử hành nghi thức Nghi thức Cầu siêu Hư không Vĩnh hằng để tiễn đưa các tử sĩ đến Valhalla hay cái gì đó đại loại thế."

Nhắc mới nhớ, có vụ đó thật nhỉ.

~*~

Trong khi Kaichou trình diễn cái gọi là "Điệu múa Valkyrie" đầy vẻ yêu mị trên bục chào cờ, thu hút mọi ánh nhìn của khán giả, thì tôi và Kirika lại đi qua lối đi ngầm một lần nữa, hướng tới nơi kết thúc.

Đúng vậy. Vẫn chưa xong đâu.

Kirika vẫn mặc nguyên bộ đồ thể dục, nhưng trên cổ đã đeo chiếc băng tay hai mảnh quen thuộc. Mặt hướng ra phía trước là mặt "Thám tử".

Sự thật đang chờ đợi phía trước, tôi cũng chưa được nghe kể.

Tôi chỉ đi theo để chứng kiến với tư cách là trợ lý, là thư ký mà thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!