Chương 05
5
Là học sinh chuyển trường, tôi chẳng thể hiểu nổi tại sao cả cái trường này lại sục sôi lên vì cái Đại hội Học sinh vào đầu tháng Sáu đến thế. Câu lạc bộ nào cũng lo sắm sửa trang phục cosplay, tập nhảy nhót để chuẩn bị tiết mục, thậm chí có ủy ban còn làm hẳn phim ngắn giới thiệu hoạt động nữa chứ.
"...Là Đại hội Học sinh đúng không? Đâu phải Lễ hội Văn hóa đâu nhỉ?"
Tôi buột miệng hỏi thử mấy đứa bạn cùng lớp, và nhận lại những ánh nhìn ngán ngẩm.
"Makimura này, mày là thành viên Hội học sinh mà mù tịt thế hả."
Tôi co rúm người lại.
"Chắc toàn bị sai đi chăm thỏ chứ gì." "Cũng chưa thấy dẫn Hijiribashi xuống lớp bao giờ." "Cũng chẳng chụp được tấm ảnh thay đồ nào của Phó chủ tịch..." Đó là việc của tôi hả?
"Là thế này, Makimura-kun."
Hayama-san, ủy viên lớp, không nhìn nổi nữa nên đã ân cần giải thích cho tôi.
"Đại hội Học sinh của Hakujudai, nói sao nhỉ, là một lễ hội. Các câu lạc bộ sẽ giả vờ đặt câu hỏi về dự thảo ngân sách để biểu diễn và tuyển thành viên, các ủy ban cũng ra sức PR để khẳng định ý nghĩa tồn tại của mình hòng kiếm thêm ngân sách cho năm sau."
"Hả..." Đúng là cái trường quái đản. "Từ xưa đã thế rồi à?"
"Mấy anh chị khóa trên bảo là từ năm bọn mình nhập học, cái trào lưu này mới dần dần trở nên gắt hơn."
"Kiểu như xung quanh ai cũng làm lố, nên mình không thể làm qua loa được ấy."
Năm chúng tôi nhập học, tất nhiên là tính từ hồi cấp hai, tức là ba năm trước.
Chuyện đó—chẳng phải trùng khớp với thời điểm Tennouji Kotetsu nhậm chức Hội trưởng Hội học sinh sao?
"À, đúng rồi." Hayama-san đáp. "Nghe bảo là Hội trưởng Tennouji khởi xướng đấy. Hồi bọn mình học lớp bảy, còn bị bắt xem video quảng bá của Ban Chấp hành Tổng vụ nữa cơ. Đậm chất phim siêu nhân luôn."
Quả nhiên thủ phạm là mụ đàn bà đó.
"Sao chị ta lại bày ra cái trò đó nhỉ?" Tôi bâng quơ hỏi. Hayama-san và cả đám bạn cùng lớp đều nghiêng đầu thắc mắc.
"Suy nghĩ của Hội trưởng thì bố ai mà hiểu được."
Người cho tôi câu trả lời lại là một nhân vật cực kỳ bất ngờ. Chiều thứ Tư giữa tháng Năm, khi tôi tạt về ký túc xá để cất đồ, đã có một người ngồi đợi sẵn trên ghế sofa ở sảnh. Cô ấy nhận ra tôi liền đứng dậy, quay người lại. Mái tóc đen dài óng ả tuôn chảy xuống bờ vai. Tôi bất giác muốn lùi lại và chuồn thẳng ra sân sau.
Là Chủ tịch Nghị viện Trung ương, Tokiko-san.
"Chị đợi cậu mãi. Tại mấy chuyện lùm xùm mà chị lỡ mất câu trả lời của cậu."
"Ơ, ơ kìa, câu trả lời gì cơ ạ?" Tôi giả vờ mất trí nhớ.
"Đừng có giả vờ quên. Chuyện làm điều tra viên cho Nghị viện Trung ương ấy."
Tôi lại cuống cuồng kéo Tokiko-san ra ngoài. Vì như thường lệ, đám hóng hớt ngoài hành lang đã bắt đầu bu lại như chùm nho và ném những ánh nhìn đói khát về phía này.
Dẫn Tokiko-san đến bên bức tường ký túc xá được bao phủ bởi bóng cây dịu mát, tôi kiên nhẫn nói:
"Chẳng phải em đã nói là không làm rồi sao."
"Cậu có thể đã nói thế, nhưng đó không phải câu trả lời chị muốn nghe, nên coi như cậu chưa nói."
Đúng là phong thái bà hoàng. Tự nhiên thấy Tennouji Kotetsu còn dễ thương chán.
"Nghe nói quyết toán của CLB Nhạc dây và Dàn nhạc Giao hưởng có sự điều chỉnh. Chị muốn nghe chi tiết vụ đó, vì như mọi khi, Tổng vụ và Kế toán cứ câm như hến."
"Nếu Kirika không nói thì em cũng không thể nói được đâu ạ."
Công chúa Tokiko nhíu đôi mày liễu vẻ không hài lòng.
"Được sao? Vào đại hội chị sẽ chất vấn tới bến đấy nhé?"
Thế thì em càng mừng. Vì khi đó, người phải đỡ các câu hỏi sẽ là Hội trưởng.
"Mà thực ra, cậu cũng đâu biết chi tiết đâu nhỉ, phận tép riu mà."
"A, đúng, đúng rồi, đúng là thế ạ. Em chỉ là Tạp vụ thôi, đâu có được giao việc gì quan trọng đâu." Tôi gật đầu lia lịa như muốn gãy cả cổ, chớp lấy cơ hội này. Để chị ta nghĩ tôi mù tịt thông tin thì đỡ cho tôi quá.
"Nhưng ít nhất cậu cũng được thông báo xem Ban Chấp hành Tổng vụ sẽ biểu diễn trò gì trong đại hội chứ. Chị muốn biết cả cái đó nữa."
"Không, em không biết thật mà... Mà chị biết cái đó để làm gì? Hay là Nghị viện Trung ương cũng định làm một màn trình diễn hoành tráng hơn để không thua kém?"
"Đ-Đừng có nói ngu!" Tokiko-san đỏ mặt. "Làm gì có chuyện đó! Năm ngoái bị bắt mặc bộ Junihitoe rồi diễn kịch lịch sử là chị đã nhục lắm rồi!"
Thế là có làm còn gì. Chắc hợp lắm đây. À không phải lúc nghĩ chuyện đó.
"Là để bắt bẻ chuyện lãng phí ngân sách chứ làm gì, rõ rành rành ra đó. Với lại, nếu cậu định tiếp tục làm trong Hội học sinh, thì chị muốn cái hủ tục quái gở đó phải chấm dứt ở đời cậu. Nghĩ cái gì mà biến Đại hội Học sinh thành ra thế này, đúng là Kotetsu chẳng nghĩ được cái gì ra hồn..."
"À ừm, quả nhiên là do Hội trưởng khởi xướng ạ?"
Nghe tôi hỏi, Tokiko-san lảng tránh ánh mắt xuống phía dưới vẻ ngượng ngập.
"...Đúng vậy. ...Là Kotetsu, và chị đã bắt đầu nó."
Hả, hả? Tokiko-san á?
Không, cũng chẳng lạ lắm. Cho đến nhiệm kỳ trước, người này vẫn là Phó đại diện Ban Chấp hành Tổng vụ Hội học sinh, là một bên cánh của Tennouji Kotetsu mà.
"Đến chuyện thành lập Nghị viện Trung ương thì chị vẫn tán thành và cố gắng theo được, nhưng giờ thì chịu rồi. Cậu mà biết được ý tưởng của Kotetsu thì cũng sẽ ngã ngửa cho xem."
"Ý tưởng?"
Mà chuyện biến Đại hội Học sinh thành lễ hội với việc thành lập Nghị viện Trung ương thì có liên quan gì nhau?
"Nó ngớ ngẩn đến mức chị chẳng buồn giải thích, cậu tự đi mà hỏi nó."
Tokiko-san nói cộc lốc.
"Nếu đầu óc cậu còn bình thường, thì nghe xong cậu sẽ chẳng còn muốn đi theo Kotetsu nữa đâu, lúc đó hãy sang Nghị viện Trung ương."
Nói xong những lời tùy tiện hết sức, Tokiko-san bỏ đi.
Khi tôi ló mặt vào phòng Hội học sinh, hiếm hoi lắm mới thấy chỉ có mỗi Hội trưởng ở đó, hơn nữa chị ấy không ngủ trưa mà đang ngồi tại bàn làm việc kiểm tra mẫu tờ rơi của đại hội.
"...Hôm nay cậu nói chuyện gì với Tokiko thế?"
Bị hỏi bất thình lình, tôi giật bắn mình. Người này là nhà ngoại cảm chắc?
"Không có gì phải ngạc nhiên. Chị với Tokiko là bạn cùng khóa, nên chuyện nó vừa nghe chuông reo là phi ngay ra khỏi lớp đi về hướng Ký túc xá Nam là chị nắm được hết."
"Hả. À ừm."
"Liệu chị xõa tóc xuống thì cậu có hưng phấn hơn không nhỉ..."
"Làm ơn đừng có làm mặt buồn rười rượi rồi nói mấy câu biến thái đó giùm em!"
Nếu để chuyện này phát triển thành quấy rối tình dục thì tôi cũng khó xử, nên tôi khai hết những gì Tokiko-san đã nói.
"Hửm?" Hội trưởng khoanh tay vẻ thích thú. "Quả nhiên, Tokiko không hổ danh là người tình số một được chị tuyển chọn. Nó hiểu sự nguy hiểm của chị hơn bất cứ ai. Chị vui lắm."
"Cái gì thế ạ. Chị ấy có nói gì đó về ý tưởng của Hội trưởng."
"Nhân tiện, Hirame."
Cuối cùng mình cũng tụt hạng xuống thành loài cá rồi sao... Tôi cũng chẳng còn hứng thú đính chính nữa.
"Gì ạ?"
"Tại sao không đeo băng tay thường xuyên?"
Tôi nhìn xuống cánh tay trái, rồi lôi cái băng tay từ trong túi ra quấn vào một cách qua loa.
"Không, đeo cả trong giờ học thì xấu hổ lắm ạ."
"Là thành viên của Tổng vụ đáng xấu hổ đến thế sao?"
"Không phải ý đó, nhưng mà cứ thấy sao sao ấy."
"Làm đồ chơi của chị đâu phải chuyện gì đáng xấu hổ." "Cái đó mới đáng xấu hổ đấy!"
Hội trưởng cười khục khục rồi đứng dậy.
"Được rồi. Chị sẽ cho cậu biết. Chị ngày càng ưng cậu rồi đấy. Cảm xúc này có vẻ không dừng lại được. Giống hệt như lần đầu tiên chị nhìn thấy Hijiribashi Kirika. Thế nên chị muốn cậu cũng được biết. Biết rồi thì hãy chọn chị."
Tôi cứ há hốc mồm nhìn nụ cười của Hội trưởng. Vì tôi chẳng hiểu chị ấy đang nói cái quái gì cả.
"Lại đây, Hirame. Có cái này cho cậu xem."
Hội trưởng nói rồi đưa tay chỉ vào cánh cửa ở giữa trong số năm cánh cửa nằm sâu trong phòng Hội học sinh.
Đó là lần đầu tiên tôi bước vào phòng Hội trưởng. Kết cấu có lẽ cũng chẳng khác gì phòng Kế toán của Kirika. Một căn phòng hẹp dài rộng chừng sáu chiếu. Đập vào mắt đầu tiên là cái võng lớn treo từ trần nhà xuống. Hai bên tường là những giá sách cao ngất ngưởng, tạo cảm giác ngột ngạt.
Khi mắt dần quen với ánh sáng lờ mờ, tôi nhận ra sự kỳ dị của bức tường nằm sâu phía đối diện, bên kia chiếc võng. Có những dòng chữ gì đó được viết chi chít lên tường.
Không—không phải tường. Đó là một cánh cửa hai cánh to gần bằng cả bức tường. Có thể thấy đường khớp nối ở giữa và bản lề ở hai bên.
Để mặc Hội trưởng kéo tay, tôi chui qua dưới chiếc võng và tiến lại gần cánh cửa bên trong. Từng chữ cái dần hiện rõ. Là bảng chữ cái Latinh. Nhưng không phải tiếng Anh. Toàn là những cách đánh vần lạ hoắc. Nhìn chằm chằm một lúc, tôi có ảo giác như những dòng chữ ấy đang rỉ ra và bám dính lấy da thịt mình.
"Đọc được không?"
Hội trưởng thì thầm hỏi. Tôi lắc đầu, mắt vẫn bị dán chặt vào cánh cửa.
"Hẳn rồi. Là tiếng Latinh."
Tiếng Latinh?
Cái quái gì thế này? Tại sao thứ này lại nằm trong phòng riêng của Hội trưởng Hội học sinh?
"Trước kia, Học viện Hakujudai không có Hội học sinh. Hơn bốn mươi năm trước, có một học sinh đã gần như một mình gây dựng nên tổ chức khổng lồ này và buộc Hội đồng Giáo viên phải công nhận quyền hạn của nó. Đây có lẽ là những gì vị Hội trưởng đầu tiên đó đã ghi lại."
"Cái gì đây ạ?"
"Đại Hiến chương Magna Carta."
Magna Carta...
Tôi từng nghe rồi. Hình như có học trong giờ Lịch sử thế giới. Là gì nhỉ?
"Là bản hiến pháp đầu tiên trong lịch sử, ra đời tại Anh. Các lãnh chúa khắp nơi đã buộc Vua John phải cam kết không xâm phạm quyền đánh thuế và quyền tuyển quân. Dù nó ra đời sau cuộc tranh giành quyền lợi giữa nhà vua và quý tộc, là một đạo luật chẳng hề đoái hoài gì đến dân chúng, nhưng Đại Hiến chương Magna Carta vẫn được coi là mầm mống của dân chủ, và hiện nay vẫn là những điều luật có hiệu lực tại các quốc gia theo hệ thống Thông luật như Anh và Mỹ. Cậu có hiểu tại sao không?"
Tôi lắc đầu, không thể rời mắt khỏi đám chữ cái Latinh phủ kín cánh cửa. Tại sao tôi lại phải đứng ở cái nơi này để nghe người này giảng bài lịch sử thế nhỉ, một câu hỏi như cơn sốt đang chạy vòng vòng trong đầu tôi.
"Bởi vì Đại Hiến chương Magna Carta chính là văn bản pháp luật đầu tiên trong lịch sử nhân loại mà kẻ bị trị áp đặt lên kẻ cai trị. Dùng xiềng xích của lý trí để trói buộc con quái vật Leviathan của quyền lực nhà nước, tinh thần đó chính là xuất phát điểm của nền dân chủ cận đại. Chắc vì thế mà nó được khắc lên cánh cửa này."
Tôi cố gắng thở hắt ra.
"...Không, em chả hiểu gì cả. Nhưng sao lại viết thứ đó ở đây?"
Cuối cùng cũng chen được một câu hỏi. Nếu không nói gì đó, bài thuyết trình của Hội trưởng có nguy cơ bị nuốt chửng vào dòng hải lưu của những giấc mơ mất.
"Trong cánh cửa này có cất giấu thứ gì không ạ?"
"Ai biết. Chị cũng không biết."
Không biết á? Phòng của chị mà?
"Khi chị trúng cử lần đầu tiên, bước vào căn phòng này và nhìn thấy thứ này, chị đã hiểu. Rằng kẻ thù chị cần tiêu diệt chính là nó."
"...Kẻ thù?"
"Chị sẽ khôi phục chế độ Quân chủ."
Tự nhiên tôi thấy nhớ ngôi nhà ở Tokyo da diết. Thà về nhà nghe bố mẹ càm ràm còn hơn là đứng trong căn phòng u ám rợn người này nghe một bà điên diễn thuyết mấy thứ khó hiểu. Nhưng Hội trưởng vẫn tiếp tục.
"Đả đảo chế độ Dân chủ, tập trung lại mọi quyền lực về tay nhà vua. Để làm được điều đó, trước tiên chị đã mượn sức Tokiko để lập ra Nghị viện Trung ương."
"Hả, hả, hả?" Tôi buột miệng thốt lên những âm thanh kỳ quặc. "Khoan, khoan đã, nãy giờ là đang nói chuyện về Hội học sinh đấy ạ?"
"Đúng thế. Cậu nói cái gì vậy? Nãy giờ vẫn đang nói chuyện Hội học sinh mà."
"À, không, đúng... đúng là thế nhưng mà."
Bị lôi tuột từ nước Anh trung cổ nơi dự cảm về Cái Chết Đen đang rục rịch trở về với Học viện Hakujudai thời hiện đại, tôi cảm thấy chóng mặt dữ dội.
"Khi Hội trưởng đời đầu thành lập Hội học sinh và có được căn phòng này, chắc hẳn người đó đã niêm phong cánh cửa và viết những dòng luật này lên. Như một minh chứng cho nền dân chủ mà mình đã giành được."
Hội trưởng trường này toàn là mấy kẻ lãng mạn đầu óc có vấn đề mới trúng cử được hay sao ấy. Chắc thế rồi. Mình cũng phải tập làm quen dần thôi.
"Chị sẽ quay ngược lịch sử đó. Trao trả dân quyền lại cho nhà vua. Nghị viện Trung ương được lập ra như một cái rổ để chuyển giao dần quyền biểu quyết của Đại hội Học sinh. Bởi vì, quyết định cái gì cũng phải tập hợp toàn bộ tám nghìn học sinh vào đại giảng đường để biểu quyết theo đa số thì quá là ngớ ngẩn còn gì."
"Thì đúng là thế, nhưng mà."
“Trong hai kỳ Tổng hội học sinh tới, ta dự định sẽ chuyển giao toàn bộ quyền biểu quyết cho Nghị viện trung ương. Việc biến Tổng hội thành một cái chợ vỡ cũng là vì mục đích đó đấy. Ngay sau đó, ta sẽ thông qua Đạo luật Ủy quyền tại Nghị viện trung ương, chuyển giao quyền lập pháp cho Hội trưởng học sinh. Cuối cùng, vị trí Hội trưởng học sinh sẽ không còn do bầu cử công khai nữa mà chuyển sang chế độ chỉ định người kế nhiệm. Thế là hoàn tất. Phục hoàng đấy. Đến lúc đó, ta sẽ đập nát cái Đại Hiến chương Magna Carta chết tiệt kia và mở cánh cửa này ra. Chẳng biết thứ gì đang bị nhốt bên trong, nhưng ta cầu mong đó là một bí mật xứng tầm với bình minh vương quốc của ta.”
Dù chỉ trong một khoảnh khắc, tôi đã cảm thấy xấu hổ vì trót nghĩ rằng Hội trưởng còn đỡ hơn Shu và Sagiko-san. Không thể so sánh được. Người này, đầu óc bả mát dây đến mức sảng khoái luôn rồi. Tôi chả hiểu bả đang nói cái quái gì——à không, bả giải thích tận tình thế thì hiểu nghĩa đấy, nhưng không hiểu lý do.
“Không hiểu, đúng chứ?”
Hội trưởng liếm môi.
“Tại sao ta lại phải chiến đấu vì những điều như thế này.”
“...Em hoàn toàn chả hiểu gì sất.”
“Bởi vì nếu làm Vua thì sẽ lập được Hậu cung (Harem) chứ sao.”
Trong đầu tôi vang lên một âm thanh ngớ ngẩn như tiếng quả bóng cao su bị đập một cú full-swing. Cằm tôi rớt xuống đất.
“...Hả, hả, ha-harem?”
“Đúng thế. Tha hồ tuyển chọn những mỹ nữ tuyệt sắc, cho họ sống trong những khu vườn xinh đẹp, rượu chảy thành sông——”
Tư duy của tôi xuất hiện vết nứt. Tiếng sụp đổ ầm ầm vang lên. Tất cả là đùa hả? Cả bài diễn thuyết hùng hồn nãy giờ chỉ để trêu chọc tôi thôi sao!
“Nghe đến đoạn này, cả Tokiko, Ikuno, Misono lẫn Kirika đều bảo là đùa dai quá và chẳng ai thèm nghiêm túc nghe ta nói nữa...”
“Đương nhiên rồi!”
“Ta cứ tưởng cậu là đàn ông thì sẽ hiểu cho ta chứ.”
“Tiếc quá nhỉ! Làm ơn chọn người nào đầu óc ấm hơn chút đi!”
“Có điều, trong ý tưởng của ta có một vấn đề duy nhất.””Không phải một đâu, mà là toàn vấn đề thì có!””Đã là chế độ quân chủ thì ta muốn theo kiểu cha truyền con nối, nhưng nữ với nữ thì không làm ra em bé được. Thế nên ta quyết định đưa một cậu con trai vào Ban Chấp hành Tổng vụ.”
Tôi câm nín. Tôi nghĩ mình nghe nhầm. Trên gương mặt Hội trưởng thoáng hiện lên nụ cười nguy hiểm tựa như loài sư tử hôm nào.
“...Ơ, ơ kìa? Chị nói cái gì...”
“Cậu vẫn luôn thắc mắc tại sao ta lại lôi cậu vào Ban chấp hành mà, đúng không?”
Khi tôi nhận ra thì Hội trưởng đã nhích lại gần đến mức đầu gối chạm nhau. Tôi lùi lại, đầu đập vào cái võng, lưng dán chặt vào cánh cửa ra vào.
“Đã biết câu trả lời rồi, lại còn được Kotetsu-chan kiều diễm nhường này áp sát, cậu nên làm vẻ mặt vui sướng hơn chút đi chứ.”
Đầu tôi quá tải nhiệt, đến mức chẳng còn nghĩ ra được mấy câu phản pháo bình thường kiểu như "đừng có tự gọi mình bằng 'chan'" nữa. Hội trưởng tiến đến ngay trước mặt, chống tay trái lên ngay cạnh đầu tôi, tay phải vuốt ve từ má xuống cằm tôi.
“A, cái đó, Hội trưởng, đừng đùa nữa mà.”
“Trông mặt ta giống đang đùa lắm sao?”
Đôi mắt ướt át và đôi môi của Hội trưởng áp tới. Tôi càng ép chặt lưng vào cửa, cố đẩy ngực Hội trưởng ra. Đúng lúc đó, cảm giác điểm tựa sau lưng bất ngờ biến mất.
“——Oái á á á á?”
Tôi ngã ngửa ra sau. Hay nói đúng hơn là bị đẩy ngã. Ngay trên tấm thảm lông dài của phòng Hội học sinh. Do cánh cửa khép hờ, nên khoảnh khắc Hội trưởng dồn trọng lượng lên, cả tôi và cánh cửa cùng lật nhào. Khi những ngôi sao lấp lánh trước mắt tan đi, ngay phía trên tôi là nụ cười của loài thú ăn thịt. Chị ta chống hai tay hai bên đầu tôi, cưỡi hẳn lên bụng tôi để chặn đường lui.
“A, này, Hội trưởng, tránh ra đi——”
“Chà, nên ăn từ chỗ thịt nào đây nhỉ?”
Khi tôi đang vặn vẹo người cố hất Hội trưởng xuống thì nghe tiếng cửa mở. Ngước mắt lên, tôi chạm phải ánh nhìn của Kirika đang thò đầu ra từ cửa phòng Kế toán cách đó hai căn. Mặt cô ấy đỏ bừng lên trông thấy, một tiếng kêu không thành lời và một cây bút bi bay vèo tới.
“Kh, không phải, Kirika, cái này là, ơ kìa.”
Cánh cửa phòng Kế toán đóng sầm lại như cắt ngang lời tôi. Cuối cùng thì sức nặng đè trên người cũng biến mất. Hội trưởng đã đứng dậy. Chị ta lấy tay phủi phủi váy áo cho phẳng phiu, rồi nói với vẻ mặt tỉnh bơ:
“Mà, là đùa thôi nhé.”
“Làm ơn nói sớm hơn hai mươi giây giùm em!”
“Ta cứ tưởng cậu sẽ 'tsukkomi' (phản pháo) nhanh hơn chút chứ. À, cái từ 'tsukkomi' này không mang nghĩa bậy bạ như cậu vừa nghĩ đâu nhé.”
“Em có nghĩ đâu, đầu óc chị mới đen tối ấy! Chị định dìm hàng người khác đến mức nào mới vừa lòng hả, Kirika hiểu lầm tai hại luôn rồi kìa!”
Hội trưởng khoanh tay đảo mắt một vòng. Rồi chị ta giơ ngón trỏ lên, nói chắc nịch:
“Vậy để không còn là hiểu lầm nữa, chúng ta làm em bé thật luôn nhé?”
Tôi ném trả cây bút bi để bắt bả im miệng.
Cuộc điện thoại từ chị gái gọi đến vào tối thứ Tư, khi chỉ còn một tuần nữa là đến Tổng hội học sinh.
『Yaho~, thằng em ngốc vẫn khỏe chứ?』
Lúc đó tôi đang ở trong phòng riêng tại ký túc xá cho thỏ ăn. Tôi đưa điện thoại ra xa một chút, nhìn chằm chằm rồi mới áp lại vào tai.
“...Gì đấy?”
『Ô kìa, chào hỏi kiểu gì thế. Nếu chị bảo là chị nhớ giọng của Hikage quá nên gọi thì em có tin không?』
“Này nhé, em cũng hơi bị bận đấy.”
Đối với chị gái, tôi lỡ miệng nói giọng đó, nhưng thực tế kẻ bận rộn là con thỏ đang nhồm nhoàm nhai thức ăn trên đầu gối tôi chứ không phải tôi.
『Lâu lắm mới gọi mà! Hikage, nghỉ hè em có về nhà không?』
“Không... chắc là không đâu.”
Tuy nói lấp lửng, nhưng trong thâm tâm tôi đã gần như quyết định sẽ ở lại ký túc xá suốt cả mùa hè. Tôi vào trường nội trú cũng vì lý do đó mà. Nếu chỉ có bố hoặc mẹ thì còn đỡ, chứ tôi chẳng muốn ở cái nơi có mặt đầy đủ cả hai người. Nghe nói chị gái đã nhận được lời mời du học từ khắp nơi, bố mẹ đang phổng cả mũi. Cứ để họ ăn mừng thỏa thích mà không cần có tôi.
『Không muốn gặp bà chị yêu dấu này sao?』
“Nếu cái người tên là "bà chị yêu dấu" đó có tồn tại thì em cũng muốn gặp thử đấy.”
『Ahaha. Vẫn cái mồm mép tép nhảy đó nhỉ. Có bạn gái ở trường rồi hả? Thế nên mới ở lì bên đó suốt hè.』
“Không phải.”Cái đứa em phải chăm sóc đang ngồi trên đầu gối đây này.
『Cô bạn gái đó tên gì? Có phải là con gái nhà Hijiribashi không?』
Tôi thở hắt ra một hơi, nhẹ nhàng đặt con thỏ xuống sàn rồi đứng dậy khỏi ghế.
“...Sao chị biết? A, à, không, với Kirika chả có gì đâu, không phải theo ý nghĩa đó đâu nhé? Nhưng mà, sao chị biết chuyện của Kirika?”
『Thực ra chị gọi bất thình lình thế này cũng là vì vụ đó đấy. Thằng em ngốc dễ thương có vẻ không muốn nói chuyện với bà chị này lắm, nên chị vào thẳng vấn đề luôn nhé.』
Nghĩa là sao? Sao chị tôi lại nói chuyện về Kirika?
『Chủ sở hữu trường đại học của chị là một giám đốc tên Hijiribashi, hôm nay ông ấy có buổi diễn thuyết. Rồi sau buổi diễn thuyết, ông ấy gọi chị ra bảo có chuyện riêng, rồi hỏi han cặn kẽ đủ thứ về Hikage.』
“Hả.”
Tôi chưa hiểu đầu đuôi câu chuyện lắm. Hijiribashi, nghĩa là ông giám đốc đó là bố của Kirika sao? Nhỏ đó là tiểu thư con giám đốc à. Nhưng tại sao ông ta lại muốn nghe chuyện về tôi?
『Cái cô bé Kirika ấy? Đúng không nhỉ? Thân thiết với Hikage lắm đúng không? Thế nên bác Hijiribashi có vẻ lo lắng. Kiểu như muốn biết gã đàn ông tiếp cận con gái mình là kẻ như thế nào ấy.』
Tôi vò đầu bứt tai, ngồi phịch xuống ghế một cách thô bạo. Cái quái gì thế. Cái thông tin méo mó vi diệu đó lan truyền đến tai ông Hijiribashi bằng đường nào vậy.
“Người đâu mà làm chuyện vòng vo thế. Lại còn cất công hỏi chị——”
『Bác ấy bảo sắp tới sẽ đi gặp trực tiếp Hikage đấy.』
“Hả...”
Thú thật là tha cho tôi đi. Bố mẹ của Kirika thì tôi chẳng muốn gặp đâu. Vốn dĩ có thân thiết gì đâu, chỉ là ở cùng một tổ chức thôi mà.
『Em thân với bé Kirika lắm hả?』
“Không, bình thường.”
『Ủa? Nhưng làm cùng Hội học sinh mà.』
“Ừ.”
『Em đang muốn tiếp xúc thân thiện hơn một chút đúng không?』
“Không hẳn... Thì, cũng muốn hòa đồng hơn một chút. Chứ cứ vô cảm đến mức đó thì khó làm việc chung lắm.”
Chị gái cười khúc khích ở đầu dây bên kia.
『Chị vui lắm đấy, Hikage.』
“Vui cái gì.”
Tôi vẫn chẳng bao giờ hiểu nổi bà này đang nghĩ cái gì.
『Đây là lần đầu tiên Hikage kể chuyện về một người mà em chơi thân ở trường đấy, biết không?』
“Làm gì có chuyện đó, trước đây cũng——”
Đang định nói, tôi chợt im bặt. Dưới chân, con thỏ có vẻ đã no bụng đang ngước nhìn tôi với vẻ kỳ lạ.
Chị nói đúng. Đây là lần đầu tiên.
Cuộc tập kích diễn ra vào ngày hôm sau. Ngay khi giờ sinh hoạt chủ nhiệm vừa kết thúc, cô chủ nhiệm Chihaya đi đến chỗ tôi, liếc mắt sang chỗ trống bên cạnh——bàn của Kirika——rồi phán:
“Lên phòng Viện trưởng ngay.”
“...Phòng Viện trưởng ạ?”
“Có khách đến tìm mày đấy. Đi nhanh lên.”
Ánh mắt của cô Chihaya - người mà thời cấp ba chắc chắn là một nữ quái Yankee - khi mặc áo blouse trắng vào trông đáng sợ hơn gấp 40%, nên tôi vội vàng vớ lấy cái cặp rồi chuồn thẳng khỏi lớp.
“Makimura-kun, Makimura-kun!”
Ngay lập tức có tiếng con gái đuổi theo. Quay lại thì thấy lớp trưởng Hayama.
“Cậu biết phòng Viện trưởng ở đâu không?”
“A... nhắc mới nhớ, tớ không biết.”Viện trưởng chắc là Hiệu trưởng của học viện nhỉ?
“Để tớ dẫn đường, xa lắm đấy.”
Hayama kéo tay tôi ra khỏi tòa nhà học, rồi vẫy một chiếc xe đẩy của nhân viên vệ sinh đi nhờ (hitchhike) để hướng về khu vực Tây Bắc của học viện. Đúng là cái trường học không đỡ nổi. Cái kiểu gì mà lại đi nhờ xe trong khuôn viên trường thế này.
“Thầy Viện trưởng ít làm việc của trường lắm, toàn gặp gỡ khách khứa thôi, nên thầy ở tòa nhà văn phòng mới nhất và đẹp nhất kia kìa. Đó, cái kia.”
Theo hướng ngón tay Hayama nhoài người ra khỏi xe đẩy chỉ, tôi thấy một tòa nhà sáu tầng sừng sững giữa trời xanh. Một tòa nhà ốp kính tuyệt đẹp với nhiều đường cong, trông cứ như chung cư cao cấp hay đài truyền hình vậy.
“V-Vậy nhé Makimura-kun, tớ không hiểu lắm nhưng cố lên nhé!”
Được giọng nói của Hayama đẩy lưng, tôi bước vào sảnh của tòa nhà văn phòng.
Tuy chưa từng nhìn thấy mặt Hiệu trưởng bao giờ, nhưng khi mở cửa phòng Viện trưởng và thấy một ông chú đon đả "A, Makimura-kun, vào đi vào đi", tôi cảm nhận được ngay bầu không khí đây chính là Hiệu trưởng. Tóc trên đỉnh đầu đã khá thưa, bộ vest như sắp bục ra vì thân hình béo phì.
“Ở phòng bên cạnh, ngài Hijiribashi đang đợi đấy nhé.”
Tôi được mời sang cánh cửa thông với phòng tiếp khách bên trong phòng Viện trưởng.
...Hijiribashi? Khoan đã, không lẽ nào.
“Về việc gì thì tôi cũng không rõ lắm đâu. Em nghe trực tiếp từ ngài Hijiribashi đi. Tóm lại là không được thất lễ đâu đấy, ngài ấy là ủy viên hội đồng quản trị của trường ta.”
Xin phép ạ, thầy Hiệu trưởng mở cửa phòng tiếp khách và đẩy tôi vào trong.
Thứ đập vào mắt tôi đầu tiên là một bể cá khổng lồ chiếm gần hết bức tường đối diện. Mấy con cá rồng béo tròn đang uốn lượn trong nước. Trên chiếc bàn trà có vẻ nặng nề được bao quanh bởi ghế sofa da đen là hai ly trà.
Có hai vị khách. Một người phụ nữ đứng chờ sau ghế sofa. Kính mắt, bộ vest quần màu tím than phẳng phiu cùng mái tóc búi cao, trông đậm chất thư ký. Người còn lại là một người đàn ông mặc vest tối màu đang đứng trước bể cá, quay lưng về phía này.
“Để ngài phải đợi lâu, thưa ngài Hijiribashi.”
Thầy Hiệu trưởng lên tiếng, người đàn ông quay lại.
Một người đàn ông có đường nét gương mặt rõ ràng, trông như thể đóng vai quan tòa trong phim cổ trang.
“Đây là ngài Hijiribashi Shogo. Là phụ thân của em Hijiribashi Kirika trong Hội học sinh đấy.”
Thầy Hiệu trưởng giới thiệu. Sau đó thầy quay sang Hijiribashi Shogo, đưa tay về phía tôi định nói "Đây là em Makimura Hikage, ở Hội học sinh——" thì Hijiribashi Shogo giơ tay lên chặn lại.
“Cậu là người ngồi bàn bên cạnh Kirika hả?”
“...Dạ. Đúng ạ. ...Nhưng cậu ấy chưa đến lớp lần nào cả.”
“Ở phòng Hội học sinh cũng ở cùng nhau sao!”
“V-Vâng.”
“Ngày nào cũng thế à?!”Sao người này kích động dữ vậy?
“Thì, hầu như là mỗi ngày ạ.”
“Đến ta đây từ năm con bé sáu tuổi đã bị bắt tắm riêng rồi, thế mà cậu lại được ở cùng mỗi ngày sao?!”Rốt cuộc là đang nói chuyện gì vậy? Hijiribashi Shogo bước qua cả ghế sofa sấn tới khiến tôi hoảng hồn lùi lại. Đúng lúc đó, cô thư ký đang đứng chờ ở đằng xa thoắt cái tiến lại gần, rút từ trong túi ra một ống tiêm và cắm phập vào cổ Hijiribashi Shogo.
...Ơ này, làm cái gì thế.
“Xin hãy yên tâm.”Cô thư ký nói với giọng lạnh băng. “Chuyện thường ngày ấy mà. Một ngày tôi tiêm thuốc an thần cho ngài ấy năm lần.”
Thường ngày ấy hả. Yên tâm thế quái nào được. Tống ổng vào bệnh viện đi chứ.
“...Phù. Làm phiền cô rồi, Yanahara-kun.”
Đột ngột lấy lại bình tĩnh, Hijiribashi Shogo nói với cô thư ký rồi ngồi xuống ghế sofa.
“Ngồi đi.”
Hijiribashi Shogo hất cằm về phía chiếc ghế sofa đối diện qua bàn trà. Có vẻ là nói với tôi. Thầy Hiệu trưởng ấn vào lưng tôi. Tôi đành miễn cưỡng ngồi xuống, len lén ngước mắt nhìn sắc mặt của người đàn ông được cho là bố của Kirika.
“Cậu cũng biết rồi đấy——”
Hijiribashi Shogo nói với giọng nặng nề.
“Kirika cực kỳ dễ thương.”
Tự nhiên ông chú này nói cái quái gì thế?
"Ngay từ giai đoạn trứng thụ tinh chưa ra đời đã đáng yêu rồi, nhưng mà..."
"Thưa Chủ tịch, ghê quá ạ. Chính vì Ngài cứ nói thẳng vào mặt như thế nên mới bị tiểu thư ghét đấy ạ."
Đúng là như thế thật...
"Im ngay, Yanagihara-kun. Cậu cũng thấy mà đúng không, Kirika càng lớn càng đáng yêu, đến lúc con bé vào tiểu học thì ta đã bối rối không biết phải làm sao..."
"Đầu tiên là làm sao với cái đầu của ông trước đi đã."
"Makimura-kun, không được đâu, không được tùy tiện 'chặt chém' như thế, ngài ấy là Ủy viên Hội đồng trường chúng ta đấy." Thầy Hiệu trưởng hoảng hốt ngay trên chiếc ghế sofa bên phải. Tôi cũng hơi hối lỗi. Chỉ là phản xạ tủy sống thôi mà.
May mắn thay, ngài Hijiribashi Shogo dường như thuộc tuýp người không thèm nghe người khác nói, giống hệt đám người chẳng hiểu sao cứ hay tụ tập quanh tôi, nên ông ta mặc kệ và tiếp tục bài hùng biện đầy nhiệt huyết.
"Để nói về độ đáng yêu của Kirika ấy à, tiệc sinh nhật ba tuổi tổ chức ở Meiji Kinenkan, bốn tuổi ở Budokan, đến năm năm tuổi tổ chức ở Tokyo Dome thì con bé đáng yêu đến mức không thèm mở miệng nói chuyện với ta từ năm bốn tuổi luôn."
Đương nhiên rồi. Với lại ý nghĩa câu đó hơi khó hiểu đấy.
"Vậy mà, sau khi ta đi vòng quanh Châu Âu vài năm trở về thì Kirika đã vào học trường nam nữ. Ta đã bàng hoàng đến mức bàng... quang!"
Chị thư ký lại một lần nữa cắm phập kim tiêm vào cổ ngài Shogo.
"Xin hãy yên tâm," chị thư ký lạnh lùng nói. "Chuyện thường ngày ấy mà. Tôi vẫn tiêm thuốc trị tật nói chơi chữ nhạt nhẽo cho ngài ấy năm lần một ngày."
Hóa ra là chơi chữ à. Mà khoan, nói chơi chữ thôi cũng bị tiêm thuốc sao. Tôi bắt đầu muốn đi về rồi đấy...
"Phù... Phiền cô quá, Yanagihara-kun."
Ngài Shogo ngồi lại ngay ngắn trên ghế sofa.
"Nào, vào vấn đề chính thôi."
Đôi mắt ông ta nheo lại sắc lẹm.
"Kirika là của ta. Sớm muộn gì nó cũng sẽ trở thành cô dâu của Papa. Mong cậu đừng có lại gần nó. Ta đã điều tra qua chị gái cậu và những người khác, có vẻ như Hội học sinh ở đây toàn nữ, chỉ có mình cậu là nam thôi nhỉ. Nghe rõ chưa? Từ nay về sau cấm cậu lại gần Kirika trong bán kính hai vạn cây số."
"Hả?" Thế thì bay ra khỏi Trái Đất luôn rồi còn gì. Chỉ để nói cái điều vô lý đó mà ông cất công đi hỏi chị tôi, rồi xông vào đây gọi tôi ra đấy à? Sự ngu ngốc này làm tôi muốn rụng hết cả tóc.
"Đó không phải vấn đề của tôi, mà là vấn đề của hai cha con ông chứ. Chẳng liên quan gì đến tôi cả."
Bất giác, suy nghĩ thành thật trượt ra khỏi miệng tôi. Sự hối hận lúc đó chỉ thoáng qua một chút thôi. Ngài Shogo trợn tròn mắt, còn chị thư ký chẳng hiểu sao lại nở một nụ cười nhẹ trên môi. Người duy nhất luống cuống chỉ có thầy Hiệu trưởng.
"Cũng đâu có lý do gì đặc biệt để tôi phải nghe lời ông đâu nhỉ." Tôi cũng cần hô hấp khí oxy mới sống được nên tôi muốn sống trên Trái Đất đấy nhé.
"Lý do, lý do à! Có lý do đấy!"
Ngài Shogo đỏ mặt tía tai gào lên.
"Ta có tiền! Thu nhập hàng năm của cậu là bao nhiêu hả!"
Bằng không nhé. Nhìn là biết mà, tôi là học sinh cấp ba đấy.
"Tiền, tiền, tiền, kiếm được tiền hay không là tất cả! Nếu kiếm được tiền thì ta mới công nhận là con người, còn kẻ không kiếm ra tiền thì phải nghe theo lời ta, hiểu chưa hả!"
Tôi chỉ biết á khẩu. Rồi bất chợt, tôi nhớ lại những điều đã nói với Kirika. Rằng khi nào mở được tài khoản, cô ấy sẽ bắt đầu giao dịch cổ phiếu thật ngay. Chúng tôi còn nói chuyện về việc liệu có thể tự lập sau khi tốt nghiệp cấp ba hay không.
Phải chăng, chính vì được người cha này nuôi dạy nên cô ấy mới có những suy nghĩ đó?
Sau khi ngài Shogo đùng đùng phẫn nộ bỏ ra khỏi phòng Hiệu trưởng, chị thư ký tiến lại gần tôi và nói.
"Làm tốt lắm."
"...Hả? C, cái gì cơ ạ?"
"Câu trả lời ban nãy ấy. Rằng đó là vấn đề của cha con họ. Câu đó y hệt lời khuyên tôi đã nói với Chủ tịch sáng nay trước khi xuất phát."
Tôi chớp mắt liên tục. Tôi chỉ nói điều hiển nhiên thôi mà.
"Tôi vẫn luôn tin chắc rằng người đảm nhiệm được vị trí thư ký cho Chủ tịch Hijiribashi, ngoài Yanagihara Sakiko này ra thì không còn ai khác, nhưng nếu là Makimura-sama, chỉ cần tu luyện thêm kỹ năng 'chặt chém' thì biết đâu đấy..."
"Không không không không, chị nói cái gì thế, chúng ta mới gặp lần đầu mà! Đừng có đùn đẩy mấy thứ kỳ quặc cho tôi, tôi cũng có cuộc đời của riêng mình chứ!" Mà nói đúng hơn là ngoài chị ra thì không ai làm nổi đâu. Vì sự bình yên của xã hội, chị hãy làm công việc đó cả đời đi.
"Khi nào cậu quyết tâm muốn học kỹ năng thư ký hay kỹ năng tiêm chích, xin hãy liên lạc. Tôi sẽ giúp đỡ."
Chị Sakiko chìa danh thiếp ra. Tôi đành miễn cưỡng nhận lấy.
"Yanagihara-kun, nhanh lên nào! Giờ chúng ta đi gặp Kirika đây!"
Ngài Shogo gào lên từ ngoài hành lang. Chị Sakiko cúi chào một cái rồi rời khỏi phòng Hiệu trưởng. Đi gặp Kirika, tức là định xông vào phòng Hội học sinh sao? Tôi bỏ mặc thầy Hiệu trưởng vẫn đang há hốc mồm ở đó và chạy ra hành lang.
Thế nhưng, chiếc thang máy chở hai người họ đóng cửa ngay trước mắt tôi và đi lên trên. Tại sao lại lên trên? Không phải là ra khỏi tòa nhà này để đến khu giảng đường trung tâm, nơi có phòng Hội học sinh sao?
Thắc mắc đó đã được giải đáp ngay khoảnh khắc tôi bước ra khỏi tòa nhà văn phòng. Tiếng cánh quạt ầm ĩ quét qua đầu tôi, ngước lên nhìn thì thấy một cái bóng khổng lồ che khuất mặt trời giữa trời quang mây tạnh đang vượt qua đầu tôi. Là trực thăng. Dù trường có rộng đến đâu thì từ đây đến phòng Hội học sinh cũng phải dùng trực thăng sao? Linh cảm thấy nếu để họ đến trước thì sẽ to chuyện, tôi bắt đầu cắm đầu chạy.
Tôi đến trước cửa phòng Hội học sinh gần như cùng lúc với ngài Shogo. Nhờ việc họ mất thời gian tìm chỗ đáp trực thăng nên tôi mới kịp. Cứ đi bộ dưới đất có phải nhanh hơn không, đúng là ngốc, may cho tôi thật.
"Ta đã bảo là cấm lại gần Kirika rồi cơ mà!"
Ngài Shogo phát hiện ra tôi trước cửa phòng liền gào lên.
"Ông nói thế thì tôi biết làm sao. Tôi cũng có công việc của Hội học sinh chứ bộ."
"Trừ cậu ra toàn là nữ nên ta còn tạm tha, nhưng đàn ông thì tuyệt đối không được để lại gần Kiri—"
Vừa bắn nước bọt tung tóe, ngài Shogo vừa mở cửa phòng Hội học sinh. Nhìn thấy thảm trạng bên trong, ông ta nuốt ngược lời nói vào trong và đứng hình.
"Kiri-chan cưng xỉu luôn á, váy ngắn lên xíu nữa được hông?"
"Ikuno, đừng có sờ mó lung tung. Kirika là tình nhân của ta đấy."
"Kirika-san đang xấu hổ kìa, đừng có chụp ảnh ở cái góc độ đó chứ!
Hội trưởng, chị Ikuno và chị Misono đang vây quanh Kirika, người được đặt ngồi giữa ghế sofa, trong tư thế ôm ấp sờ soạng. Chỉ có mỗi chị Ikuno là mặc đồng phục, còn ba thành viên Ban chấp hành chẳng hiểu sao lại đang mặc bộ đồ bó sát hở vai hở rốn như mấy cô người mẫu đường đua (Race Queen), khiến tôi đứng ngay sau lưng ngài Shogo cũng phải há hốc mồm chết trân.
"Kiri-chan làm kiểm toán hông? Tụi này bao trọn hồ bơi làm tiệc chào mừng luôn nha. Rồi tổ chức chụp ảnh ở trển. Sau đó tất nhiên là đi khách sạn."
"Không."
"Ikuno-san! Đừng có nhìn Kirika-san yêu dấu của em bằng ánh mắt dâm dục đó! Bộ ngực khiêm tốn của Kirika-san là để em bảo vệ!"
"Không có khiêm tốn... ư ư..."
"A, x, xin lỗi Kirika-san, đừng khóc mà."
"Miso-chan ép ngực vào thế thì an ủi cũng phản tác dụng thôi à. Thà ép vào ngực tui nè."
"Ikuno, cút ra ngoài ngay. Cả hai đứa nó đều mặc đồ để ta thưởng thức, ngươi chỉ tổ vướng mắt."
"Kotec-chan định chiếm làm của riêng hả?"
"Đương nhiên rồi. Cả hai đều là vợ ta mà."
Tôi có cảm giác như nhìn thấy khói bốc ra từ tai ngài Shogo hệt như đầu máy xe lửa.
"C, c, cái gì thế này!"
Ngài Shogo sải bước dài xông vào phòng Hội học sinh, lúc này đám con gái mới nhận ra sự có mặt của chúng tôi. Mặt Kirika tái mét ngay lập tức.
"....Papa?"
"Các người đang làm cái gì với Kirika của ta thế hả! T, t, tình nhân với chả vợ, r, r, rốt cuộc là thế nào! Còn nữa, cô kia!" Ngài Shogo giật lấy chiếc máy ảnh kỹ thuật số từ tay chị Ikuno. "Góc độ nhìn Kirika đáng yêu nhất là thế này cơ! Cô còn non lắm!"
"Tại sao— Papa, v, về từ bao giờ thế?"
"Hôm kia. Thế này là sao, con không vào trường liên cấp ta xây cho con mà lại tự tiện vào cái trường nam nữ này, đ, đ, đã thế lại còn bách, bách bách bách hợp thế nàyyyyy."
Kirika sợ hãi lao vào phòng Kế toán, đóng sầm cửa lại như muốn đập vỡ nó. Ngài Shogo bò trườn trên tấm thảm đuổi theo, dán chặt người vào cửa.
"Kirika! Không tha, Papa không tha thứ cho việc con lại như thế đâu, ra đây ngay, nộp đơn thôi học ngay lập tức rồi vào trường của Papa, học cho kỹ khóa tu nghiệp cô dâu đến năm hai mươi hai tuổi, trong thời gian đó Papa sẽ vung tiền hiến kim chính trị để sửa đổi Luật dân sự cho phép cha con ruột kết hôn vớ—"
Người làm ngài Shogo im miệng là chị Sakiko, chị ấy đã tiến lại từ phía sau và cắm phập kim tiêm vào cổ ông ta. Chị ấy vào phòng Hội học sinh từ lúc nào vậy, tôi còn chẳng nhận ra.
"Xin lỗi đã làm ồn."
Chị Sakiko túm lấy cổ áo ngài Shogo đang bất tỉnh, lôi xềnh xệch ra khỏi phòng Hội học sinh. Một khoảng lặng ngỡ ngàng bao trùm, rồi chẳng ai bảo ai, tất cả đều dồn ánh mắt về phía cánh cửa phòng Kế toán. Nhưng ngày hôm đó, Kirika tuyệt nhiên không bước ra khỏi phòng.
Nửa sau tháng Năm là thời điểm cả trường sôi sục với việc đàm phán ngân sách và chuẩn bị cho Đại hội toàn trường. Phòng Hội học sinh trở thành tâm bão của sự hỗn loạn đó.
"Thế nên ta mới tiếc cả thời gian ngủ trưa để chuẩn bị bộ trang phục Race Queen này đấy."
Hội trưởng đặt tay lên ngực bộ trang phục màu cam hở hang quá mức mà chị ấy đang mặc, nói với vẻ bất mãn.
"Ta sẽ mặc bộ này diễn thuyết tại Đại hội. Chắc chắn sẽ khuấy động không khí cho xem. Tiện thể mặc luôn bộ này đi đàm phán ngân sách, đối phương sẽ mải nhìn ngực với chân mà gật đầu cái rụp với dự thảo ngân sách của ta thôi. Một bộ trang phục được thiết kế với sự toan tính thâm sâu như thế, Hiroto còn bất mãn cái gì nữa!"
"Vậy thì, tại sao lại cần bắt cả Kirika mặc nữa chứ?"
Tôi bình tĩnh vặn lại, Hội trưởng lảng tránh ánh mắt một cách đầy lộ liễu.
"Kirika đâu có tham gia đàm phán ngân sách, cũng đâu có đứng lên bục diễn thuyết ở Đại hội đâu?"
"Tại vì nó đáng yêu mà? Mặc vào là muốn chọc ghẹo liền chứ gì."
"Nhờ ơn chị mà bố của Kirika hiểu lầm tai hại rồi đấy ạ."
"Có hiểu lầm gì đâu. Việc ta ngày đêm rình rập muốn chiếm đoạt cả thể xác lẫn tâm hồn Kirika là sự thật mà."
"Thế còn tệ hơn!"
Tôi đập tay xuống bàn làm việc và gào lên. Giọng tôi vang vọng khắp phòng Hội học sinh rộng lớn.
Đó là chuyện sau giờ học ngày hôm sau vụ tập kích của bố Kirika. Tôi muốn biết kết cục chuyện hôm qua nên vừa tan học là bay đến ngay, ai ngờ lại thấy cảnh này. Chị Misono chắc là đi đàm phán ngân sách rồi nên không thấy đâu.
"Mà rốt cuộc là sao chứ, quanh phòng Hội học sinh này sao lắm nữ thích nữ thế hả? Cả Hội trưởng, cả chị Ikuno, rồi cả chị Misono cũng có hơi hướm đó nữa, tỉ lệ này sai quá sai rồi!"
"Người ta chẳng bảo song tính sẽ hút đồng tính sao?"
"Ai bảo câu đó chứ!" Sai có hai chữ thôi mà nghe tức ghê!
"Giá mà ngài Hijiribashi Shogo sửa đổi Luật dân sự thì cho phép luôn hôn nhân đồng giới và chế độ đa thê đi có phải tốt không."
"Chị tự đi mà lập cái quốc gia như thế ấy!"
"Ừ, sắp lập rồi."
Tôi ôm đầu ngồi thụp xuống. Phải rồi, người này là kẻ có thể nói câu "Vương quốc của riêng mình" với vẻ mặt hoàn toàn nghiêm túc. Tennouji Kotetsu thật đáng sợ, không thể nào "chặt chém" lại nổi.
"Cơ mà, không ngờ phụ thân của Kirika lại là một nhân vật tuyệt vời đến thế. Ta có biết tên Hijiribashi Shogo, nhưng chỉ đọc mấy bài phỏng vấn thì không thể nào thấy được dục vọng trần trụi như vậy. Biết thế ta đã tìm hiểu sớm hơn."
"A... Ông ta là người nổi tiếng ạ?"
"Cậu không đọc mấy tạp chí như President hay Diamond à? Ông ta xuất hiện suốt mà."
Học sinh cấp ba như tôi đời nào lại đi đọc tạp chí kinh tế tổng hợp chứ.
"Với lại, ông ta là một trong những Ủy viên Hội đồng trường ta đấy. Chắc là bỏ ra cả đống tiền đầu tư hay quyên góp gì đó, nên cũng không phải không liên quan đến Hội học sinh chúng ta đâu. Cậu cũng nên biết đi là vừa."
"Nếu được thì tôi muốn không liên quan đến muôn đời muôn kiếp."
"Dù vậy, ta cứ tưởng Kirika vào trường ta vì có bố làm Ủy viên Hội đồng, nhưng nghe giọng điệu của ngài Hijiribashi Shogo thì có vẻ việc Kirika nhập học Hakujudai không phải là ý muốn của ông ta..."
"Nhắc mới nhớ, ông ta có nói là đã xây trường cho con gái hay gì đó."
Lúc này tôi mới sực nhớ ra.
Trường đại học mà chị tôi đang theo học là "Đại học Học viện St. Bridge". Tôi cứ tưởng là trường theo hệ Thiên Chúa giáo, hóa ra là "Hijiribashi" (Thánh Kiều/Cầu Thánh). Eo ôi, cái tên xấu hổ gì thế này. Chỉ riêng cái tên đó thôi cũng đủ làm lý do để Kirika không muốn theo học rồi.
"Nếu là vì biết có một Hội trưởng học sinh mạnh mẽ, xinh đẹp và giàu lòng nhân ái tên là Tennouji Kotetsu ở khóa trên nên ngưỡng mộ mà nhập học thì ta vui lắm đấy."
Làm quái gì có chuyện đó. Nhìn thái độ bình thường của Kirika mà xem, cô ấy chẳng có lấy một mảnh tôn trọng nào dành cho chị đâu.
"Chuyện chi tiết vụ đó, chị không hỏi Kirika à?"
"Chính chủ không nói mà. Ta tôn trọng quyền riêng tư lắm. Ta chỉ nhìn trộm mỗi lúc thay đồ thôi."
Tôi lờ đi phát ngôn của Hội trưởng và nhìn về phía cửa phòng Kế toán.
"....Từ hôm qua đến giờ cậu ấy vẫn không ra ngoài ạ?"
"Hình như thế. Có mua bánh kẹo đến không?"
Tôi nhìn xuống túi nilon của căng tin đang thò ra khỏi cặp sách dưới chân.
"Đủ cả từ ngọt đến mặn, chắc ăn được khoảng ba ngày."
"Làm tốt lắm. Đột kích." Hội trưởng chỉ tay về phía phòng Kế toán.
Khoảng hai phút sau khi gõ cửa thì cánh cửa mở ra. Đúng lúc tôi định bỏ cuộc quay về phía bếp nhỏ. Mái tóc màu xám tro và dải ruy băng hai màu ló ra từ khe cửa. Kirika dùng đôi mắt sợ sệt dò xét khuôn mặt tôi, rồi nhìn xuống túi nilon tôi đang xách trên tay.
"Sắc mặt cậu tệ lắm, ổn không đấy? Chắc lại chưa ăn uống tử tế chứ gì?"
Kirika im lặng nhận lấy cái túi từ tay tôi. Không thành chuyện à. Tôi vừa định quay gót đi thì bị kéo tay áo. Hơi ngạc nhiên, tôi ngoảnh lại.
"Gì thế?"
Chỉ tay về phía trong cùng căn phòng, Kirika ấp úng nói.
"……Rác. ……Dọn đi."
Tôi rón rén theo sau cô ấy bước vào phòng Kế toán. Kirika ngồi bó gối trên chiếc ghế lọt thỏm giữa dàn màn hình, lại im lặng. Trên bàn và dưới sàn vương vãi đầy vỏ bao bánh snack rỗng, tôi nhặt nhạnh chúng rồi nhét vào thùng rác. Chắc lát nữa phải hút bụi thôi, tôi thầm nghĩ.
Chẳng mấy chốc, tiếng Kirika nhai bim bim tôm lại vang lên.
"......Nếu tôi đi mua cơm bình thường về thì cậu có ăn không?"
Không có câu trả lời. Chỉ có tiếng snack giòn tan khô khốc.
"Từ xưa cậu toàn ăn uống như thế hả? Không sợ bị bệnh sao?"
Bất chợt, tiếng nhai dừng lại.
"......Hồi mẹ còn ở nhà, tớ vẫn ăn uống đàng hoàng."
Vẫn quay lưng về phía tôi, Kirika lí nhí nói.
"Người giúp việc mà Bố thuê cứ như thể đang giám sát tớ vậy, tớ chẳng muốn ăn đồ họ nấu chút nào."
Tôi chỉ biết lặng lẽ buộc miệng túi rác lại chứ chẳng làm được gì hơn. Không thể nói gì cả.
Vậy nghĩa là bây giờ mẹ cậu ấy không còn ở đây nữa sao? Chuyện gì đã xảy ra? Ly hôn? Hay là tai nạn, bệnh tật...
Tôi không dám hỏi. Nhưng tấm lưng của Kirika bên kia chiếc ghế trông cứ như đang ngày càng thu nhỏ lại, tôi cảm thấy mình buộc phải nói điều gì đó, nên đành mở lời.
"Bố cậu nói là sẽ bắt cậu nghỉ học. ......Cậu vào Hakujudai mà không nói gì với ông ấy sao?"
Chiếc nơ trên đầu Kirika khẽ rung. Tiếng nhai snack ngưng bặt một lúc.
"Người đó cứ đi nước ngoài suốt, có bao giờ về nhà đâu. Tớ chẳng muốn vào cái trường có cái tên kỳ cục do Bố lập ra chút nào, nên tớ đã vào học cấp hai ở Hakujudai, nơi Mẹ từng làm quản trị. ......Dù bây giờ Bố đã tiếp quản vị trí đó rồi."
Nghe thì cũng hiểu, mà cũng chẳng hiểu lắm. Nhưng dù sao đi nữa, khi mẹ của Kirika đã vắng nhà, thì có vẻ ông bố kia chắc chắn là người giám hộ.
"Mà, cũng không biết chuyện bắt nghỉ học là thật hay đùa. Bố cậu lúc đó có vẻ kích động lắm. Đợi ông ấy bình tĩnh lại, Kirika thử gặp và nói chuyện một lần xem sao."
"Không chịu."
Kirika nói bằng giọng khàn đặc. Cảm giác như bầu không khí vừa xuất hiện một vết nứt. Tôi xoa xoa hai bắp tay đang nổi da gà để xua đi cơn ớn lạnh.
"Cái gì mà không chịu chứ, đây là chuyện tương lai của cậu đấy, phải thảo luận cho đàng hoàng..."
"Không chịu đâu."
Lần này Kirika lắc đầu dứt khoát. Tôi có thể thấy vai cô ấy đang run lên.
"Sợ lắm."
Sợ ư? Sợ bố mình sao?
"Tớ không muốn nhìn thấy ông ấy. Cũng không muốn nghe giọng ông ấy."
Kirika tự ôm lấy cánh tay mình, móng tay bấm chặt vào da thịt, lắc đầu quầy quậy. Đây là lần đầu tiên tôi thấy Kirika hoảng sợ đến thế. Con nhỏ này lúc nào cũng giống một con thỏ, đúng là hay giật mình thon thót vì mấy chuyện đâu đâu, nhưng chưa bao giờ nó bộc lộ nỗi sợ hãi rõ rệt đến mức này.
"Cứ mặc kệ tớ cả đời đi có phải tốt không. Sao lại quay về chứ..."
Giọng nói mong manh của Kirika lại bị nhấn chìm trong tiếng nhai bánh kẹo.
Ngày hôm sau, ông Shogo lại đến trường. Bằng trực thăng hẳn hoi.
Chiếc trực thăng lơ lửng ngay bên ngoài cửa sổ phòng Hội học sinh, ông Shogo nhoài người ra khỏi cửa khoang mở toang, một tay cầm loa tay và gào lên.
"Kirika, ra đây và nghe lời Papa nào! Làm thủ tục thôi học ngay đi, Papa đã lấy tên con đặt cho tòa nhà đẹp nhất ở ngôi trường do Papa xây rồi đấy!"
Rơi quách đi cho rồi, tôi thoáng nghĩ độc địa như vậy trong một giây, nhưng có vẻ người lái là cô Sakiko nên tôi vội xua tay thu hồi lại lời nguyền rủa đó.
"Kirika! Papa yêu dấu của con đây mà, ở trường mới Papa đã chuẩn bị sẵn studio chuyên dụng để chụp ảnh con rồi, mau ra đây đi!"
Tôi hé cửa phòng Kế toán nhìn trộm tình hình. Kirika ngồi bó gối trên ghế, ôm chặt cuốn truyện tranh và liên tục lắc đầu.
"Kirika. Tính sao đây?"
Chị Hội trưởng tiến lại sau lưng tôi, nhìn qua vai tôi vào sâu trong phòng và hỏi.
"Chị muốn nghe ý kiến của em. Phụ thân em đang nói như vậy đấy, em tính sao?"
Kirika chỉ biết lắc đầu. Chị Hội trưởng đẩy tôi ra, bước vào phòng Kế toán rồi đóng sầm cửa lại. Tiếp theo đó, những âm thanh vọng ra qua cánh cửa là tiếng rên rỉ của Kirika.
"......Á, đừng, ......Kotetsu, ......a, ưm."
"Nào nào, không trả lời đàng hoàng là chị bắt cái chỗ khác ngoài miệng lên tiếng đấy nhé."
Này bà chị làm cái quái gì thế hả!
Tôi không chịu nổi nữa, định vặn nắm đấm cửa xông vào thì cánh cửa bật mở từ bên trong, đập thẳng vào mũi tôi. Chị Hội trưởng bước ra với khuôn mặt bóng loáng lạ thường, cúi xuống nhìn tôi đang ôm mặt rên rỉ trên thảm với vẻ thắc mắc.
"Hiroki, làm cái gì đấy?"
"Chị mới là người đang làm cái gì Kirika thế hả..."
"Hỏi chuyện bằng cơ thể ấy mà. Có vẻ con bé không muốn chuyển trường đâu. Nào, giờ ra truyền đạt lại cho ông Shogo thôi."
Chị Hội trưởng bước tới bên cửa sổ kính đang rung bần bật vì tiếng cánh quạt trực thăng và tiếng gào thét của ông Shogo, rồi mở toang nó ra. Gió mạnh thốc vào khiến tấm rèm phồng lên như sắp rách toạc. Ngay bên ngoài là sườn của cỗ máy màu xám tro. Chị Hội trưởng đặt chân lên khung cửa sổ. Mái tóc đen buộc hai bên nhảy múa trong luồng gió ngược.
Chẳng kịp ngăn cản. Chị Hội trưởng đạp mạnh vào khung cửa và bay ra giữa không trung.
Tôi cứ há hốc mồm đứng chết trân trước cửa sổ, nhìn chị Hội trưởng leo lên càng đáp trực thăng, chui tọt vào trong khoang, túm lấy cổ áo Hijiribashi Shogo và tuôn ra một tràng gì đó kịch liệt. Ngay cả khi chị ấy nói chuyện xong, nhảy lại vào hư không và đáp xuống phòng Hội học sinh, tôi vẫn còn ngẩn tò te. Chiếc trực thăng bay lên cao, chị Hội trưởng đóng cửa sổ lại, cơn gió đang tát thẳng vào mặt biến mất, lúc này tôi mới hoàn hồn.
"......B-Bà chị, làm cái trò gì nguy hiểm thế hả."
"Hửm? Bình thường mà. Lão đó chỉ hứng thú với con gái lão thôi, nên dù một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành như chị có áp sát ở cự ly gần và làm mấy hành động đụng chạm da thịt thì lão cũng chẳng thèm động tay đâu." Không, ý em không phải chuyện đó. "Vì truyền đạt ý muốn của Kirika mà lão không nghe, nên chị đã nói dối là ở Canada có một bang cho phép kết hôn hợp pháp với con gái ruột, thế là lão bay đi luôn theo đúng nghĩa đen. Chắc cũng câu giờ được một lúc."
Đúng là cạn lời trên mọi phương diện. Nhưng đúng như chị Hội trưởng nói, chắc cũng chỉ là câu giờ thôi. Tôi nhìn về phía cánh cửa phòng Kế toán.
Kirika, cậu tính sao đây?
Là một thành viên của Hội học sinh, là một Tạp vụ hỗ trợ, tôi thấy bứt rứt vì chẳng làm được gì. Cứ thế này, liệu cậu ấy có phải nghe theo lời ông bố áp đặt kia và rời khỏi Hakujudai không?
Lồng ngực tôi nặng trĩu. Một cảm xúc không tên cứ dính chặt lấy cổ họng.
"Người đó lại đến nữa ạ?"
Chị Misono lao vào phòng Hội học sinh.
"Kirika-san yêu dấu của em, dù là bố đi chăng nữa mà làm thế thì... không thể tha thứ được!"
Mặt chị Misono đỏ bừng, mái tóc vàng và nắm đấm run bần bật.
"Đã thế này thì, em sẽ chuyển sang Học viện Saint Bridge thay cho cậu ấy, đúng rồi, làm thế thì em sẽ được học cùng đại học liên thông với Hinata-san yêu dấu... a, không được, thế thì em sẽ phải xa Kirika-san và Hikage-san... a, làm, làm sao đây, làm sao bây giờ."
Không nhìn nổi nữa nên tôi lấy trà ô long trong tủ lạnh đưa cho chị ấy uống để bình tĩnh lại. Cái bà chị này cứ hễ cuống lên là toàn nói mấy điều quái gở...
"Nhưng mà này."
Chị Hội trưởng ngồi xuống bàn làm việc của mình, khoanh tay nói.
"Rốt cuộc thì, đây không phải là vấn đề của chúng ta. Nếu chỉ là nhảy sang trực thăng để truyền tin thì chị làm bao nhiêu lần cũng được, nhưng..." "Thôi, xin chị làm một lần thôi ạ." "Nếu Kirika không mong cầu điều gì, thì chúng ta cũng chẳng thể làm gì được."
Ánh mắt của cả ba người lại đổ dồn về phía cửa phòng Kế toán.
Không phải là không mong cầu, mà là cậu ấy đang sợ hãi, co rúm lại đến mức không thể cất nên lời đấy chứ. Nếu vậy, chẳng lẽ tôi cứ đứng nhìn trân trân thế này là được sao? Không, mà tôi cũng có làm được gì đâu chứ...
Sau giờ học ngày hôm sau, tôi lại bị Hiệu trưởng triệu tập. Bạn Hayama lớp trưởng lại lo lắng đi theo tôi. Chúng tôi đi nhờ xe dọn vệ sinh, ngồi song song trên thùng xe hướng về phía tòa nhà văn phòng.
"Makimura-kun, dạo trước cậu chọc giận thầy Hiệu trưởng hả?"
Hayama-san sa sầm mặt mày hỏi.
"Hay là có chuyện gì với bố của bạn Hijiribashi? A, đúng rồi, tớ, tớ cũng sẽ đi cùng vào phòng Hiệu trưởng nhé. Để cậu không bị mắng, tớ sẽ cố gắng giải thích thật nhiều điểm tốt của Makimura-kun!"
Thôi, xin kiếu. Có phải chuyện đó đâu. Nhưng mà tôi hơi tò mò nên hỏi thử.
"Điểm tốt của tớ là gì cơ? À ừm, hỏi để tham khảo thôi."
"Hả, ơ ừm..."
Hayama-san trầm ngâm suy nghĩ khoảng ba phút. Tôi thực lòng nguyền rủa cái sự rộng lớn của ngôi trường khi mãi mà xe chưa tới nơi. Không nhịn được nữa, tôi bảo:
"Thôi không cần cố nặn ra đâu..." "A, đúng rồi, cậu có thể nói chuyện với thỏ mà!" Đừng làm như tớ là đứa đáng thương thế chứ, xin cậu đấy!
Tôi ngăn Hayama-san đang định đi theo lại ở sảnh thang máy, rồi một mình đi lên phòng Hiệu trưởng ở tầng cao nhất.
"A, Makimura-kun, xin lỗi vì gọi em lên liên tục. Có chuyện lớn rồi."
Khi tôi bước vào phòng, thầy Hiệu trưởng đang đi đi lại lại quanh bàn làm việc ngẩng khuôn mặt u ám lên và nói.
"Các thành viên Hội học sinh, đấy, em biết mà, ai cũng cá tính mạnh, chỉ có em là dễ nói chuyện nhất, ừm, nếu được thì em có thể truyền đạt lại cho em Tennouji và mọi người giúp thầy không."
Một phát ngôn không thể chấp nhận được ở người đứng đầu học viện. Nhưng tôi không có thời gian để bắt bẻ. Vì thầy Hiệu trưởng đã nói tiếp:
"Sáng nay bố của em Hijiribashi đã gọi điện. Ông ấy nói trong cuộc họp Hội đồng quản trị tới sẽ xem xét lại toàn bộ tài chính của học viện, và cắt giảm gần như toàn bộ ngân sách Hội học sinh. Nghe đâu ông ấy đã vận động được sự tán thành của vài ủy viên rồi. Cũng sắp đến Đại hội toàn trường rồi đúng không. Thầy sẽ công bố chuyện này tại đó, nhưng mà..."
Mất một lúc tôi mới nuốt trôi được những lời của thầy Hiệu trưởng.
"......Ơ kìa. Tóm lại, ý thầy là sao ạ?"
Có lẽ, trong thâm tâm tôi đã hiểu. Chỉ là lý trí cứ cố phủ nhận điều đó. Lời nói của thầy Hiệu trưởng bóp nát sự phản kháng yếu ớt của tôi cái bép.
"Hoạt động của Hội học sinh, năm nay là chấm hết đấy."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
