Chương 05
5
Hồ sơ vụ án thám tử Hội học sinh lần này xin được khép lại bằng một giai thoại cực kỳ nhỏ nhặt. Nhân vật chính của câu chuyện cũng tương xứng với nó, một gã nhỏ xíu cỡ một vòng tay ôm.
Bộ lông của cậu chàng, tùy theo góc độ mà trông như màu xám hoặc màu nâu. Trên lưng có một đốm sáng lớn hình ngôi sao, nhìn từ xa cũng nhận ra ngay. Về giống loài, tôi tra thử thì thấy giống thỏ American Fuzzy Lop nhất. Không rõ bao nhiêu tuổi, nhưng nhìn cái tướng mập mạp và cái tính ai cũng sán vào thì chắc không phải mới sinh. Cậu chàng là bạn cùng phòng của tôi, người đang độc chiếm căn phòng đôi trong ký túc xá. Tên thì chưa có. Ai gọi là gì thì gọi chứ vẫn chưa có tên chính thức. Mà nói chung, suốt ngày ở cùng nhau mà lại trùng tên với tôi thì dễ nhầm lắm chứ bộ.
Thế mà Hội trưởng lại phán một câu xanh rờn:
"Vậy á? Tôi thấy phân biệt rõ ràng mà."
"Rõ chỗ nào chứ? Đến Kirika còn chẳng biết đang gọi ai nữa là."
"Riêng tôi thì tôi gọi khác nhau đàng hoàng nhé."
"Thế nên tôi mới hỏi là khác chỗ nào!"
"Tên cậu viết bằng Katakana, còn tên con thỏ viết bằng Hiragana."
Hiểu thế quái nào được!
Đầu tháng Bảy, Hội trưởng đột nhiên nói sẽ nghỉ học thứ Năm và thứ Sáu.
"Sắp thi rồi mà? Chị định đi đâu à?"
"Sư phụ xuống núi rồi. Tôi phải vào võ đường bế quan khoảng ba ngày."
Sư phụ? Võ đường?
Thế nhưng, lạ lùng thay, Hội trưởng lại chẳng buồn nói thêm lời nào. Đây là lần đầu tiên tôi thấy cái dáng vẻ ấp úng, ngập ngừng khó nói đó của chị ta. Đến cả Misono-senpai đang ngồi nghe bên cạnh cũng chỉ gật gù với vẻ mặt kiểu "À, là vụ đó hả", làm tôi tịt ngòi, chẳng thể nào hỏi vặn vẹo thêm được nữa.
「Tóm lại, trong lúc ta vắng mặt, chắc chắn con nhỏ Ikuno sẽ lại giở trò gì đó, nên cậu nhớ cẩn thận đấy. Ta cũng sẽ không thể liên lạc qua điện thoại được, nên đây là cơ hội tuyệt vời để ả bới lông tìm vết Ban Chấp hành Tổng vụ.」
Ngày hôm sau, sau giờ học thứ Năm, khi tôi đến nơi thì trong phòng Hội học sinh rộng lớn chỉ có mỗi Misono-senpai. Nếu chỉ có thế thì cũng là chuyện thường ngày, nhưng trên tay nắm cửa văn phòng Hội trưởng lại treo một vật gì đó màu xanh thẫm. Lại gần nhìn kỹ thì ra là băng đeo tay 《Đại diện Ban Chấp hành Tổng vụ》.
Bộ vắng mặt thật đấy à? Rốt cuộc là việc quan trọng đến mức nào mà phải "bế quan tỏa cảng" trong võ đường thế kia?
「Chị cũng không rõ chi tiết lắm,」 Senpai giải thích cho tôi. 「Nghe nói Kotetsu đang theo học võ thuật, cứ mỗi độ hè về là sư phụ của em ấy lại đến, ở lại dạy dỗ và luyện tập cho em ấy. Năm ngoái thì trúng vào kỳ nghỉ hè, nhưng năm nay lại đến hơi sớm nhỉ.」
「...Sư phụ của... Hội trưởng ấy ạ?」
「Là người mà em ấy sợ một phép luôn đấy. Dù có đang đi học nhưng nếu bị gọi thì cũng không thể không đi được đâu.」
Sợ một phép, thật á? Cái người tên Tennoji Kotetsu đó á?
Sư phụ dạy võ của Hội trưởng.
...Cảm giác như đó là người có thể dễ dàng dùng tay không chẻ đôi tòa nhà vậy.
「Nhân tiện thì Hikage-san này. Chỉ có hai chúng ta thôi nhỉ?」
Đột nhiên Misono-senpai đứng dậy khỏi bàn làm việc với vẻ mặt hớn hở và sáp lại gần tôi.
「Hả? À, ừm, chắc là... vậy ạ?」
Chẳng phải Kirika đang ở trong phòng kế toán sao?
「Trước giờ chưa có cơ hội nào như thế này, hôm nay lại không có cái đà điểu Kotetsu kỳ đà cản mũi, chúng ta hãy nói thật nhiều chuyện quan trọng đi. Về tương lai hạnh phúc của hai đứa mình ấy!」
Hiện tại trông chị cũng đủ hạnh phúc lắm rồi đấy. Ý tôi là trong đầu chị ấy.
「Tương lai là bao xa trong tương lai ạ?」
Tôi lỡ miệng hỏi một câu chẳng đâu vào đâu. Thấy Misono-senpai trầm ngâm 「À, ừm...」, tôi bắt đầu hối hận kịch liệt vì đã đặt câu hỏi.
「À, xin lỗi, thật ra em cũng không cần biết chi tiết đến thế đâu...」
「Hãy cùng suy nghĩ xem nên tặng quà gì mừng cháu trai nhập học mẫu giáo nào!」 Bố ai mà biết được. Cháu của ai tận mấy năm sau thế hả.
「Kh-Không được, chị cầm đèn chạy trước ô tô quá rồi.」
Misono-senpai xấu hổ lấy hai tay che mặt.
「Hãy tua lại về đoạn thực tế hơn chút nào. E hèm,」 Chị ấy hắng giọng. 「Phải làm ra con thì mới có cháu được chứ nhỉ!」 Chẳng phải chị bảo quay về thực tế sao? 「...Kh-Không được đâu Hikage-san, chuyện làm ra con nít... trắc nết lắm.」 Tôi bắt đầu nghiêm túc cân nhắc việc chế tạo cái nút bấm 『Chính mồm chị nói ra đấy nhé』.
「Ano, Senpai, đến lúc làm việc rồi──」
「Đ-Đúng rồi! Phải làm tròn bổn phận của một người vợ! Anh muốn ăn cơm? Muốn đi tắm? Hay là...」「Cước chùi xoong.」「Cước・chùi・xoong?」 Chỉ lỡ buột miệng trêu ngươi một chút mà chị ấy hùa theo luôn kìa.
「Cước chùi xoong là cái thể loại play gì vậy, nó chọc vào người đau chết đi được ấy chứ!」 Misono-senpai đỏ bừng mặt giận dỗi. Tim tôi cũng đang đau nhói đây này. Hội trưởng ơi về nhanh giùm em cái.
Ngay khi Misono-senpai dồn tôi vào sát tường và nói mấy câu kiểu 「Làm ơn play kiểu bình thường thôi!」, thì cửa phòng kế toán mở ra.
「Misono, bản dự thảo của các nhóm sử dụng nhà thi đấu──」
Kirika cầm xấp tài liệu in bước ra khỏi cửa, nhìn thấy tôi và Misono-senpai đang dính sát vào nhau ở góc tường thì đứng hình. Mặt nhỏ đỏ lựng lên như quả cà chua, hét toáng lên: 「Đồ ngốc! Hikage đồ ngốc, đồ dâm dục!」 rồi ném cả xấp giấy và bút bi vào chúng tôi.
「Oái, khoan, dừng lại, hiểu lầm rồi, Kirika, cái này là...」
Tôi che chắn cho Misono-senpai khỏi những cây bút bi đang bay tới.
「Đúng đấy Kirika-san, bọn chị còn chưa kịp đá lưỡi mà!」 Senpai làm ơn im giùm em!
Rốt cuộc ngày hôm đó, người đã dang tay cứu rỗi chúng tôi là Kaoru-kun, cậu ấy bước vào phòng Hội học sinh với đống hành lý to tướng. Cái thùng các-tông khổng lồ rơi xuống sàn tạo ra tiếng động ầm ầm. Cả tôi, Misono-senpai và Kirika đều giật mình quay sang nhìn.
「Phù...」
Kaoru-kun đứng chôn chân ở cửa lớn một lúc, nhìn chằm chằm vào ba người chúng tôi đang cứng đờ người ra. Sau đó mắt cậu ấy sáng rực lên.
「Quả không hổ danh là Senpai, ừm... tuy em không hiểu lắm nhưng tóm lại là ngầu lắm ạ!」
Làm ơn nghĩ xem cái gì ngầu rồi hẵng nói...
Kaoru-kun, bạn thuở nhỏ của Hội trưởng, biết rõ câu chuyện hơn một chút. Misono-senpai, Kirika và tôi cùng vây quanh chiếc bàn kính tiếp khách của phòng Hội học sinh để nghe Kaoru-kun kể chuyện.
「Nhà Tennoji là dòng dõi võ sĩ đạo có từ rất lâu đời rồi, nghe nói đến tận bây giờ họ vẫn duy trì võ đường của một trường phái nào đó. Nhà em cũng thế.」
A, quả nhiên nhà Kanbayashi cũng vậy sao. Hèn gì khí chất của Tokiko-san và Kaoru-kun đều có nét giống vậy.
「Gia đình Tennoji và gia đình Kanbayashi thân thiết từ xưa, nghe nói còn là họ hàng nữa. Em và chị hai Kotetsu, ừm, là anh em họ... xa lắc xa lơ? Đại loại thế.」
Tôi không biết có từ "anh em họ xa lắc xa lơ" hay không, nhưng tóm lại chắc là kiểu ông cố bà cố là anh em ruột thịt gì đó.
「Bố của chị hai Kotetsu là một người cực kỳ khó đỡ, bác ấy cứ đinh ninh là sẽ sinh con trai, nên ban đầu chị hai bị đặt tên là 『Kotetsu』 (Hổ Triệt).」
「Hể...」 Nếu là chữ Hổ (Con hổ) thì tuy không phải cái tên quá phổ biến, nhưng nghe cũng rất oai phong lẫm liệt. Hình như là tên một thợ rèn kiếm nổi tiếng thì phải. 「Ủa, vậy cái tên dùng chữ Hồ (Con cáo) hiện tại là sao?」
「Thì chắc chắn là đổi tên rồi.」 Kirika ngồi bên cạnh lầm bầm. 「Vốn dĩ chữ 『Hồ』 đâu có được dùng trong tên người.」
Lần đầu tôi mới biết vụ đó đấy.
「Kotetsu vẫn luôn viết tên mình bằng chữ 『Hồ』 từ hồi tiểu học. Mọi người xung quanh ai cũng tưởng đó là tên thật.」 Kirika nói. Có vẻ nhỏ cũng quen biết Hội trưởng từ bé. 「Tôi có nghe lý do một lần rồi. Cậu ấy bảo tôn trọng ý muốn của bố hết mức có thể, nhưng 『Hổ Triệt』 là tên con trai, không dễ thương chút nào nên đổi một chữ.」
Khoan bàn đến chuyện dễ thương hay không, nhưng 『Hồ Triệt』 cũng đâu giống tên con gái lắm đâu. Đặt là Tetsuko hay gì đó không được sao.
「Sự bá đạo của chị hai Kotetsu bắt đầu từ đó đấy ạ!」
Kaoru-kun nói với vẻ phấn khích.
「Vào sinh nhật mười hai tuổi, chị hai Kotetsu đã thách đấu với bố mình. Bố chị ấy tức là đương kim chưởng môn phái Tennoji-gì-gì-đó, là người mạnh nhất võ đường. Điều kiện là nếu chị ấy thắng trong trận đấu tay đôi thì ông phải chấp nhận cho chị ấy đổi tên thành 『Hồ Triệt』. Kết quả là chị hai Kotetsu đã hạ gục bố mình chỉ bằng một cú đấm thẳng, rồi với khí thế đó, chị ấy ép luôn cả tòa án gia đình phải đổi tên thật của mình thành 『Hồ Triệt』!」
Ông bố thảm hại thật. Không, hay là do sức mạnh của Hội trưởng quá hư cấu nhỉ?
「Vì bố chị ấy bị đánh cho tơi tả, nên sư phụ của ông ấy, tức là sư tổ của chị hai Kotetsu, hàng năm phải đích thân đến để dạy dỗ cho chị ấy.」
「À, vậy đó là chuyện lần này sao.」
Kaoru-kun gật đầu.
「Vị sư tổ đó là người như thế nào thì em cũng không biết.」
「Tôi cũng không biết.」 Kirika nói. 「Kotetsu không muốn nhắc đến. Có lẽ là một người cực kỳ đáng sợ.」
「Đúng vậy. Mùa hè năm ngoái, Kotetsu trở về mà trông cứ xơ xác tiêu điều thế nào ấy.」 Misono-senpai tiếp lời.
Thế là cả bốn đứa chúng tôi đồng loạt im lặng. Tôi lại một lần nữa tưởng tượng xem vị sư phụ có thể khiến Tennoji Kotetsu phải câm nín là quái vật phương nào. Ba người kia chắc cũng đang nghĩ y hệt.
「A.」 Kaoru-kun chợt thốt lên. 「Nếu là chị hai Tokiko thì có thể chị ấy biết gì đó về vị sư phụ này đấy ạ.」
「Tokiko-san cũng theo học người đó hả?」
「Dạ không, chị hai là người kế thừa phái Kanbayashi riêng mà. Nhưng từ bé chị ấy đã hay sang nhà Tennoji chơi rồi. Chị hai Tokiko và chị hai Kotetsu là vợ chồng hứa hôn từ lúc mới lọt lòng mà lị.」
Misono-senpai, và ngay cả Kirika cũng há hốc mồm. Tôi cũng thế.
Hứa hôn? Ủa, khoan, cả hai đều là nữ mà?
「Thì đấy, chị hai Kotetsu bị nuôi dạy như con trai mà. Bố em cũng là một người khó đỡ y chang bố nhà Tennoji, ông ấy coi chị hai Kotetsu như con trai, rồi quyết định hôn ước luôn.」
Đúng là mấy ông bố trời đánh thánh vật. Nhà Kirika cũng thế. Tự nhiên tôi thấy bố mẹ mình đúng là những nhân cách vĩ đại.
「Với lại hồi bé chị hai Tokiko cũng khá nghiêm túc bảo là sẽ làm cô dâu của chị hai Kotetsu──」
「Kaoruuuu──!!」
Cánh cửa bị mở tung một cách thô bạo cùng với tiếng gầm đầy phẫn nộ vọng vào. Tôi suýt nữa thì lăn khỏi ghế sofa, nhổm người dậy quay lại nhìn. Tokiko-san với vẻ mặt khủng khiếp, cơn giận bốc lên ngùn ngụt như ảo ảnh nhiệt, hùng hổ xông vào phòng Hội học sinh.
「C-Cái thằng này, đừng có đi rêu rao mấy chuyện kỳ quái!」
Misono-senpai là người đầu tiên đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Tokiko-san.
「Ano, Kotetsu nhà chúng tôi tuy là kẻ vụng về nhưng mong cô giúp đỡ.」
「Đến cả Takeuchi-san nữa, đ-đừng có tin sái cổ thế chứ!」
「Nhưng mà, hồi tiểu học chị hai còn cùng chị hai Kotetsu bàn xem đặt tên con là gì nữa cơ mà── hự.」 Tokiko-san kẹp cổ cậu em trai bằng một đòn khóa cổ (sleeper hold) đẹp mắt rồi cứ thế lôi xềnh xệch ra hành lang.
Ngay trong ngày hôm đó tôi lại có việc phải đến chỗ Tokiko-san, nên lòng có chút nặng nề. Vừa mới xảy ra vụ ầm ĩ đó xong. Mà nói chứ, người đó đến phòng Hội học sinh làm gì thế nhỉ?
May mắn thay, khi rời khỏi phòng Hội học sinh, một cục bông nhỏ màu nâu xám đã lon ton chạy theo tôi. Là con thỏ. Chỉ những lúc thế này nó mới là người đồng hành đáng tin cậy. Mang nó theo sẽ làm phân tán sự chú ý của Tokiko-san. Tôi bế nó lên và bước ra hành lang.
Phòng họp Hội đồng Trung ương nằm ở chỗ rẽ qua hai hành lang tính từ phòng Hội học sinh. Viết thế này thì tưởng gần, nhưng thực tế lại khá xa. Tóm lại là hành lang rất dài.
Tầng ba của dãy nhà trung tâm, nói một cách đại khái, một nửa là phòng Hội học sinh, nửa còn lại là phòng họp Hội đồng Trung ương. Hành lang chạy theo hình chữ U lớn, và phòng Hội học sinh cùng phòng họp nằm đấu lưng vào nhau ở phần khoảng trống đó. Ở giữa là các phòng lặt vặt như phòng riêng của ban điều hành Hội học sinh hay văn phòng Chủ tịch Hội đồng. Lối vào của mỗi bên chỉ nằm ở cạnh trên và cạnh dưới của hành lang chữ U, nên muốn đi từ bên này sang bên kia phải đi vòng hết nửa chu vi bên ngoài tòa nhà.
Vừa ôm con thỏ vừa đi, tôi thu hút sự chú ý của các học sinh đi ngang qua. Nhưng không phải ánh mắt kỳ thị. Con thỏ đã có được quyền công dân trong trường rồi. Có đứa còn vẫy tay với con thỏ: 「Hikage-kun!」. Tất cả là tại Hội trưởng.
Văn phòng Chủ tịch Hội đồng là cánh cửa nằm sâu bên trái khi bước vào phòng họp. Khoảng cách đường chim bay từ phòng Hội học sinh chắc chẳng đáng là bao, thế mà phải đi đường vòng xa tít tắp. Cấu trúc này thật sự cần được xem lại.
「Xin phép ạ...」
Tôi gõ cửa, một lúc sau mới có tiếng phụ nữ vọng lại: 「Mời vào.」
Tôi khẽ mở cửa. Tokiko-san đang ngồi trước máy tính xách tay tại bàn làm việc. Chị ấy liếc mắt lên, cau mày. Có vẻ vẫn còn hơi quạu, nhưng khi nhận ra con thỏ đang bám chặt lấy tay tôi, nét mặt chị ấy giãn ra đôi chút. Tốt rồi, thành công. Tôi thả con thỏ xuống sàn, nó chui qua gầm bàn rồi chạy đến chân Tokiko-san và nhảy phắt lên đùi chị ấy.
「Kya. N-Này.」
Miệng thì nói thế nhưng Tokiko-san có vẻ không ghét bỏ gì. Chị ấy quay lại nhìn tôi và nói.
「Có việc gì thế?」
Giọng nói đã bớt gai góc đi nhiều.
「Là dự thảo ngân sách cá nhân cần Hội đồng phê duyệt ạ. Cái này, nhờ chị giải quyết trước kỳ nghỉ hè nhé.」
Tôi đặt tập hồ sơ lên bàn.
「Gửi mail là được rồi mà.」
「À, ừm, thật ra cái này chỉ là tiện thể thôi.」
Tokiko-san vừa vuốt ve con thỏ trên đùi vừa nghiêng đầu.
「Ano, em muốn xác nhận xem đơn đăng ký làm thư ký chính thức của em thế nào rồi...」
À, Tokiko-san thở hắt ra.
「Đã đưa vào thẩm định rồi nhưng tôi đang treo ở đó.」
「Hả...?」
Thế nghĩa là sao. Không thông qua mà cũng không bác bỏ à?
「Cũng chẳng có lý do gì để không phê duyệt, nhưng tôi không muốn phê duyệt nên chặn lại đấy.」
「T-Tại sao chứ!」
「Vì tôi không muốn cậu gia nhập vào Ban Tổng vụ.」
Ánh mắt Tokiko-san rất nghiêm túc. Tôi lảo đảo lùi lại, gót chân va vào tường.
「Tuy rất bực mình, nhưng tôi buộc phải thừa nhận. Cậu có... một loại kỹ năng kỳ lạ nào đó.」
「Đến cả Tokiko-san cũng định nói lừa đảo hay gì đó sao...」
「Không chỉ là kẻ lừa đảo đâu.」 Không chỉ, tức là vẫn là lừa đảo chứ gì nữa! 「Còn nhiều thứ khác nữa. Cậu còn dụ dỗ cả Kaoru làm Chủ tịch Ủy ban Văn hóa nữa...」
「Em không có dụ dỗ, với lại vụ đó chủ yếu là do Hội trưởng làm mà!」
「Thế nên, nếu cậu chính thức trở thành thành viên ban điều hành, ảnh hưởng của Kotetsu sẽ càng lớn hơn nữa. Tôi không muốn phê duyệt.」
Tôi rời lưng khỏi bức tường.
「...Không, em nghĩ là có em hay không thì cũng chẳng thay đổi gì đâu.」
「Sự khiêm tốn của cậu không quan trọng.」
Để ảnh hưởng của Hội trưởng không lớn mạnh hơn sao?
「Nghĩa là vì cuộc bầu cử Hội trưởng nhiệm kỳ tới ạ?」
Tokiko-san nhấn mạnh ngón tay vào bộ lông của con thỏ, nhìn chằm chằm vào tôi. Một lúc sau, chị ấy thả lỏng người và lẩm bẩm.
「Đúng vậy. Đó là lý do lớn nhất. Tôi không thể thua Kotetsu được. Nhất định lần tới tôi sẽ kéo cổ cậu ta xuống khỏi ghế Hội trưởng.」
Con thỏ vặn mình, ngước nhìn khuôn mặt Tokiko-san. Chị ấy khẽ lảng tránh ánh mắt nó. Một sự im lặng khó xử bao trùm lên chiếc bàn làm việc.
「──Giữa chị và Hội trưởng, đã xảy ra chuyện gì vậy?」
Câu hỏi tự nhiên buột ra khỏi miệng tôi.
Suy nghĩ rằng "đây là chuyện không nên hỏi" hoàn toàn không xuất hiện trong đầu tôi vào khoảnh khắc đó. Nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng tôi cảm thấy như Tokiko-san đang muốn được hỏi vậy.
Chị Tokiko vô thức ôm chặt con thỏ vào lòng. Sự im lặng kéo dài khiến tôi bắt đầu thấy xấu hổ vì sự hiểu lầm và thô lỗ của mình.
"……Em xin lỗi vì đã hỏi chuyện kỳ quặc. ……Vậy thì, hôm nay chỉ có thế thôi, em xin phép."
Khi tôi định quay người bước ra khỏi văn phòng, chị Tokiko bỗng lí nhí cất lời.
"Ngày xưa, hai đứa đã từng nói chuyện rất nghiêm túc về việc thay đổi Hội học sinh."
Tôi quay lại. Chị Tokiko vùi sâu người vào ghế, buông những lời thì thầm vào đôi tai mềm mại của con thỏ.
"Hội học sinh cái thời bọn chị mới nhập học ấy, quy ước thì nhiều vô kể, nhưng làm ăn thì lại cẩu thả, cái gì cũng phải thông qua Đại hội toàn trường mới quyết định được. Kotetsu đã nói rằng một ngôi trường lớn thế này, dòng tiền luân chuyển nhiều thế này mà làm ăn thế thì hiệu suất quá kém, và chị cũng nghĩ vậy. Hai đứa đã bắt đầu vận động tranh cử từ con số không, tập hợp nhân sự, rồi thay đổi từng chút một."
Giọng chị Tokiko nghe xa xăm, như vọng lại qua một màn sương mềm mại.
"Bọn chị tìm được anh Kashiwazaki và chị Ibuki, năm sau đó thì có thêm nhỏ Hijiribashi gia nhập. Ngay đại hội đầu tiên bọn chị đã tăng cường quyền hạn cho Ban chấp hành Tổng vụ, doanh thu các sự kiện đều tăng trưởng đều đặn, mọi thứ đều trơn tru, nhiệm kỳ hai rồi nhiệm kỳ ba đều thắng áp đảo, vậy mà……"
Chị Tokiko cắn môi.
"Việc thành lập Hội đồng Trung ương là do chị đề xuất. Kotetsu cũng tán thành, nhưng mà, khi cậu ta bắt đầu cho thi công cải tạo tầng này mà chẳng bàn bạc gì với chị, chị đã thấy hơi là lạ rồi. Chị đâu có định xây cái hội đồng hoành tráng thế này. Kể cả lúc nghe tin cậu ta để chị làm Chủ tịch Hội đồng, chị cũng không thể tin nổi. Vì chị, suốt bao lâu nay──"
Giọng chị ấy hơi nghẹn lại.
"──Vẫn luôn định làm Phó hội trưởng cơ mà. Nhưng cũng từ dạo đó, chị chẳng còn hiểu Kotetsu đang nói cái gì nữa. Nào là quân chủ, nào là phải đánh đổ hội đồng hùng mạnh."
Chuyện đó thì tôi cũng có nghe. Tennoji Kotetsu đang chiến đấu để khôi phục chế độ quân chủ. Lúc bắt tôi nghe bài diễn văn dài lê thê đó, Hội trưởng đã chốt lại bằng một pha quấy rối tình dục rồi bảo là đùa, nhưng chị ta chẳng nói rõ đùa từ đoạn nào đến đoạn nào.
"Chị đã bảo cậu ta giải thích cho rõ ràng vào, thế mà vừa lên Cao trung, cậu ta đã tìm ngay ứng viên Phó hội trưởng mới, lại còn bắt đầu hoạt động PR nữa chứ. Chị nổi giận thì cậu ta bảo 'Thế là được rồi', rồi thì 'Cứ thế mà trở thành kẻ thù của tớ đi'. Chẳng hiểu nổi."
Giọng chị Tokiko cứ thế chìm dần vào trong cát bụi. Tôi cúi đầu, chỉ biết nhìn chằm chằm vào mũi giày mình.
Lời nói lại đứt quãng. Tôi lẳng lặng cúi chào, định rời khỏi văn phòng.
"……Quên đi."
Chị Tokiko vừa lơ đãng vuốt ve đầu con thỏ vừa nói.
"Chị không định nói những chuyện này với cậu đâu. Quên đi nhé."
"Không được đâu ạ."
Những cảm xúc chân thật buột miệng thoát ra. Tôi quay lại, bắt gặp ánh mắt bất an của chị Tokiko, như thể đang tìm kiếm ánh trăng lúc bình minh trên bầu trời.
"Nghe chuyện như thế rồi thì làm sao mà quên được chứ. Cấu tạo não bộ của em không có tiện lợi đến thế đâu ạ."
Nói xong tôi mới thấy mình lỡ lời, nghe có vẻ lạnh lùng quá. Tôi đâu có giận chị Tokiko. Thế nên tôi bồi thêm:
"Với lại, em cũng thấy hơi vui vì chị đã kể cho em nghe. ……Thế nên lại càng không thể quên được, ý em là, ừm……"
Càng nói càng lan man. Đúng là không nên chữa cháy khi chưa nghĩ kỹ. Tôi khẽ gật đầu chào rồi bước ra khỏi văn phòng, trán tựa vào cánh cửa đã đóng lại mà thở dài thườn thượt. Tôi lỡ để quên con thỏ lại đó rồi, nhưng đành chịu. Đợi lúc nào tình hình dịu xuống rồi sang đón về vậy. Hy vọng nó không bị giận cá chém thớt thay cho thằng trùng tên là tôi. Chị Tokiko chắc không phải người như thế đâu nhỉ.
Định hướng về phía cửa ra của hội trường, tôi giật mình dừng bước. Cứ tưởng không có ai, hóa ra chị Misono đang đứng dựa lưng vào bức tường ngay gần đó. Thấy tôi nhìn, chị ấy nở một nụ cười ngượng ngùng, rối rắm.
"……Thấy Hikage-san về muộn quá, chị lo không biết em có xích mích gì với chị Tokiko không nên qua xem thử."
Đàn chị nói với nụ cười gượng gạo.
"Với lại, ừm, Hikage-san này, khi nói chuyện thì mình nên đóng cửa cẩn thận nhé."
"A, á."
Nhắc mới nhớ, lúc nãy tôi để cửa hơi hé. Chuyện ban nãy, chị ấy nghe thấy hết rồi sao.
"À, nhưng mà," Chị Misono cao giọng lấp liếm. "Cấu tạo của chị tiện lợi lắm, nên chị sẽ quên, chị sẽ quên sạch sành sanh luôn!" Nghe đến tận đoạn đấy luôn rồi à.
Trên đường quay lại phòng Hội học sinh, chị Misono kể cho tôi nghe một chút về hồi mới gặp Hội trưởng.
"Đầu tháng Tư, Kotetsu đột nhiên xông vào lớp chị. Rõ ràng chưa gặp nhau bao giờ, thế mà cậu ấy bảo là đã tìm kiếm suốt, cuối cùng cũng thấy rồi. Chị lúc đó mới chuyển trường đến, chẳng biết mô tê gì về Hội học sinh, thế mà cậu ấy phán: 'Hãy trở thành First Lady của tớ đi'."
Hình ảnh Hội trưởng ép sát chị Misono hiện lên sống động trong đầu tôi.
"Ban đầu chị tưởng bị trêu, nhưng mấy bạn trong lớp lại tỏ ra ghen tị."
"Ghen tị……?"
"Kiểu như được Hội trưởng Hội học sinh đó chọn trúng là vinh dự lắm ấy."
Ra là vậy. Nói gì thì nói, mụ đàn bà đó vẫn là người nổi tiếng.
"Sau đó Kotetsu bắt đầu thao thao bất tuyệt về lý do chọn chị, giọng điệu cứ như thể đã học cùng trường cấp hai và dõi theo chị suốt ba năm vậy. Nào là mê mẩn dáng chạy uyển chuyển của chị ở giải điền kinh tỉnh, nào là khóc hết nước mắt khi xem chị đóng vai Ophelia ở lễ hội văn hóa năm lớp chín. Chẳng hiểu cậu ấy điều tra mấy chuyện chi tiết thời cấp hai của chị bằng cách nào nữa."
Chị Misono khúc khích cười.
"Đòn chốt hạ là khi Kotetsu học tiếng Đức để bắt chuyện với chị."
"Tiếng Đức ạ?"
"Ừ. Mẹ chị là người Áo. Chị sống ở Salzburg đến năm năm tuổi."
Hèn chi, quả nhiên là con lai.
"Thế là Kotetsu chém gió rằng 'Tớ đã đến thăm quê hương cậu, một thành phố tuyệt đẹp. Tiện thể tớ học luôn ngôn ngữ ở đó', và toàn bộ bằng tiếng Đức! Chị phì cười luôn. Bọn chị nói chuyện bằng tiếng Đức một lúc, mà cậu ấy nói còn giỏi hơn cả chị……"
Đúng là một con người không tưởng. Để có được thứ mình muốn, chị ta chẳng tiếc bất cứ giá nào.
Và thế là chị Misono trở thành cánh tay phải của chính quyền Tennoji đệ tứ.
"Thế nên chị không biết rõ về chị Tokiko lắm. Cũng chẳng được bàn giao công việc Phó hội trưởng đàng hoàng. Về sau nghe loáng thoáng sự tình, chị nghĩ chắc là Kotetsu chia tay chị ấy không được êm đẹp cho lắm."
Chúng tôi đã đến trước cửa lớn của phòng Hội học sinh. Chị Misono đặt tay lên nắm cửa, chưa mở ngay mà quay sang nhìn tôi.
"Nhưng chị nghĩ Kotetsu chắc không phản bội chị Tokiko hay gì đâu."
"Sao chị…… có thể khẳng định như thế?"
"Chuyện đó là──"
Đúng lúc ấy, có tiếng nói vọng ra từ bên trong phòng Hội học sinh.
"Bé Miso hổng có đây hả? Cả nhóc Hikage nữa? Hư hư hư hư, cơ hội ngàn vàng. Chỉ có riêng hai ta với bé Kiri thôi nha, chị đây sẽ chăm sóc cưng từ từ, tận tình, và nhớp nháp luôn."
"Chị Ikuno!"
Chị Misono lao vào phòng Hội học sinh. Tôi cũng chạy theo sau.
"Cái đồ không được lơ là dù chỉ một giây này, đừng có lại gần Kirika-san quý giá của em!"
Gần lối vào phòng Kế toán, hai bóng người đang dính chặt lấy nhau. Kirika bị dồn vào tường, còn chị Ikuno chống hai tay hai bên chặn đường thoát.
"Á đù," Chị Ikuno quay lại. "Về rồi hả. Tiếc ghê."
"Tiếc cái gì mà tiếc, chị định làm gì Kirika-san hả!"
"Mới tháo cà vạt với cúc áo đầu tiên thôi mà." Thế là đủ cấu thành tội phạm rồi đấy. Tôi gọi cảnh sát bây giờ.
Kirika vừa chỉnh lại trang phục xộc xệch vừa thoát khỏi vòng tay chị Ikuno với ánh mắt sợ hãi, rồi trốn ra sau lưng tôi. Chị Misono đứng chắn giữa chúng tôi và chị Ikuno, chỉ tay quát:
"Takeuchi Misono này, với tư cách là Tổng vụ──"
"Mấy đứa bảo vệ bộ ngực hết mình cũng được thôi, nhưng hôm nay cái đó chỉ là tiện thể. Vấn đề chính là cái này nè."
Chị Ikuno nở nụ cười gian xảo, rút từ túi trong áo vest ra một tờ giấy gấp gọn. Chị Misono nhận lấy, mở ra xem rồi cau mày.
"……Chi phí không rõ mục đích? Là sao ạ?"
Nghe thấy thế, Kirika từ sau lưng tôi ló ra, giật lấy tờ giấy trên tay đàn chị.
"Chuẩn cơm mẹ nấu rồi. Nhân cơ hội bé Kote đi vắng, chị phải tra khảo cho ra ngô ra khoai, từ từ tận tình nhớp nháp trước khi mấy đứa kịp thông đồng với nhau."
"……Phí thi công bổ sung? ……Không biết. Tôi không biết hạng mục này." Kirika lẩm bẩm.
"Là chi phí cải tạo cái tầng này năm ngoái đó. Bé Kote tự mình bàn bạc với nhà thầu rồi chốt đơn, nên bé Kiri chắc cũng chỉ nắm tổng chi phí thôi nhỉ. Chi tiết bên trong vẫn còn là một bí ẩn── cơ mà đừng hòng qua mắt được bà đây."
"Tại sao lại lôi chuyện từ hơn một năm trước ra……"
"Bên kiểm toán tìm ra từ tháng Mười năm ngoái rồi, nhưng chị mày đã đợi đúng cái ngày bé Kote đi tu nghiệp vắng mặt này đây. Hư hư hư hư. Để chọc vào điểm yếu của bé Kote thì cái gì chị cũng dám làm tất!"
Đôi mắt sau cặp kính của chị Ikuno còn sáng rực rỡ hơn cả lúc quấy rối Kirika. Cái câu 'Ikuno sẽ giở trò gì đó' mà Hội trưởng nói, hóa ra là chuyện này sao.
"Vụ này mà là quỹ đen thì chính quyền Tennoji sụp đổ là cái chắc. Tên tuổi của chị Ikuno này sẽ được lưu danh vào sử sách Hakujudai như một liệt sĩ công lý. Nyu hư hư hư, nào, để chị vào khám xét phòng Hội trưởng cái coi."
Ánh mắt chúng tôi đổ dồn về phía nắm cửa đang treo chiếc băng tay.
Cửa không khóa. Chị Ikuno với vẻ mặt hơi căng thẳng, đẩy cửa phòng Hội trưởng. Trong bóng tối của căn phòng chật hẹp, có thứ gì đó trắng trắng bồng bềnh lơ lửng như đám mây. Là cái võng.
Theo sau chị Ikuno, cả tôi, chị Misono, và thậm chí cả Kirika cũng bước vào phòng Hội trưởng.
"Bé Miso với mấy đứa cấm có đụng tay vào nha. Để mấy đứa thủ tiêu bằng chứng thì toang."
"Em không thèm làm thế. Chị Ikuno mới là người đừng có làm gì kỳ quặc đấy. Em sẽ giám sát ở đây!"
Chị Misono khoanh tay đứng ngay cửa nói. Kirika thì bảo "Hiếm khi mới được vào" rồi thích thú rút từng quyển sách trên giá ra xem. Chị Ikuno cũng bắt đầu lục lọi kệ sách ở phía đối diện.
"Thấy rồi nha!" Đột nhiên chị Ikuno reo lên sung sướng khiến cả tôi và chị Misono đều giật mình chạy lại. Mở tập hồ sơ trên tay chị ta ra, bên trong là hàng chục trang đính kèm ảnh profile của các nữ sinh.
"……Cái gì đây ạ?"
"Tuyển tập các em gái xinh tươi trường Hakujudai do Kotetsu lựa chọn. Gu của nó giống y hệt gu chị mày luôn á~"
"Không phải chị đang tìm bằng chứng quỹ đen sao hả!"
"Úi, suýt thì quên nhiệm vụ."
Bà chị này chắc chắn coi nhiệm vụ là phụ thôi đúng không?
"Lần này thì thấy thật rồi!"
Chị Ikuno lại đắc ý giơ cao một cuốn sổ dày cộp.
"Ghi là kế hoạch xây dựng nè. Chi tiết cải tạo tầng lầu, không lệch đi đâu được."
Thứ mà chị Ikuno vừa thở phì phò vừa lôi từ trong túi ra có vẻ là sơ đồ mặt bằng tầng ba khu nhà trung tâm này.
"Đối chiếu với cái này thì bằng chứng bòn rút công phí do thi công ẩu hay gì đó sẽ──"
Hừng hực khí thế mở trang đầu tiên của cuốn sổ, chị Ikuno đứng hình khi thấy dòng chữ 'Bản thiết kế Harem' to đùng. Kirika sán lại gần, giật lấy lật giở từng trang, bên trong dán đầy ảnh và sơ đồ Hậu cung Trung Hoa làm tài liệu tham khảo rất chi là cẩn thận. Kirika bực bội đóng sầm cuốn sổ lại, dúi trả vào tay chị Ikuno.
"Trời đất, đúng là đồ ngốc hết thuốc chữa……"
Chị Ikuno cũng ngán ngẩm trả cuốn sổ về kệ. Tôi nghĩ chị Ikuno không có tư cách nói người khác, nhưng vụ này thì tôi đồng quan điểm.
Tôi thở dài, dựa lưng vào bức tường cạnh giá sách, nhìn quanh căn phòng một lần nữa.
Giá sách, chiếc bàn nhỏ kê sát tường, cái ghế, và chiếc võng treo lơ lửng. Chỉ có thế thôi, một căn phòng tẻ nhạt nhưng lại ngột ngạt đến khó tả. Cứ như cái tổ của yêu quái nhện vậy.
Có lẽ là do bức tường phía trong cùng.
Những hàng chữ cái lấp đầy kín mít từ chân tường lên đến sát trần nhà.
Chính xác thì đó không phải là tường. Đó là một cánh cửa khổng lồ chiếm trọn cả mặt tường. Nhìn kỹ sẽ thấy một đường rãnh dọc ở chính giữa chia hai cánh cửa.
Những dòng chữ của toàn văn 《Đại Hiến chương Magna Carta》 khắc trên cánh cửa trông như một đàn côn trùng có thể chuyển động bất cứ lúc nào. Nghĩ đến đó thôi tôi đã thấy rợn người.
"……Hikage. Hikage!"
Có tiếng phụ nữ gọi, tôi giật mình hoàn hồn. Vội vàng tách người ra khỏi bức tường, tôi thấy cả chị Ikuno, Kirika và chị Misono đều đang nhìn mình với vẻ kỳ lạ.
"……Ơ, ừm. Xin lỗi, Kirika, cậu gọi tớ hả?"
"Tôi không gọi. Gì thế? Tự nhiên."
"Ủa? Nhưng mà, vừa nãy."
Rõ ràng tôi nghe thấy tiếng gọi mà.
Tôi rụt rè nhìn về phía cánh cửa. Không lẽ, phát ra từ hướng này? Không không. Làm gì có chuyện ngớ ngẩn đó. Làm gì có ai ở đó được. Huống hồ còn gọi tên tôi.
Nhưng tôi không biết phía sau cánh cửa này có gì. Ngay cả Hội trưởng cũng không biết.
Chẳng lẽ có ai đó bị nhốt bên trong?
Tôi lắc đầu xua tan cái hoang tưởng ấy đi. Có phải phim đâu. Đây là trường học cơ mà.
"Chắc là có liên quan đến cái này rồi."
Chị Ikuno đã tiến lại gần tôi từ lúc nào, chăm chú nhìn cánh cửa toát ra vẻ điềm gở phủ đầy văn bản 《Đại Hiến chương Magna Carta》. Chị ta cứ nhìn đi nhìn lại tấm sơ đồ trên tay và cánh cửa.
"Nhóc Hikage chắc cũng bị bắt nghe bài diễn văn dở hơi của bé Kote rồi đúng không?"
"……Vâng, đại loại thế."
Đánh đổ dân chủ, tái thiết lập chế độ quân chủ, đó là tham vọng viển vông của Tennoji Kotetsu. Và bước đầu tiên của kế hoạch đó, nghe nói được ghi chép ở phía bên kia cánh cửa này.
"Chị nghe chuyện đó ngay sau khi nhậm chức Phó hội trưởng."
Chị Misono nói với giọng mệt mỏi.
"Giá mà cậu ấy nói sớm hơn chút nữa thì có khi chị đã suy nghĩ lại việc ra tranh cử……"
"Tôi thì bị bắt nghe từ hồi tiểu học rồi." Kirika lầm bầm.
"Vậy ra Kirika-san đã biết đầu óc Kotetsu không bình thường như thế mà vẫn nhận làm Kế toán Hội học sinh sao?"
"Đúng vậy. Quen rồi mà."
"Ư ư, gần đây em cũng bắt đầu quen mất rồi..."
Đây là cuộc hội thoại giữa hai nhân vật trụ cột chống đỡ cho cái chính quyền này đây, thật chẳng biết làm sao cho đặng.
"Nhưng mà, từ dạo đó Kotetsu cũng tuyệt nhiên không nhắc gì đến cánh cửa này nữa nhỉ."
"Chắc là có gì đó mờ ám đây. Nyufufu."
Theo sơ đồ thiết kế, phía sau cánh cửa này lẽ ra là một không gian khép kín nằm kẹp giữa Hội trường của Hội đồng trung ương và Phòng Hội học sinh.
"Chắc là bả đã khai khống chi phí thi công để cải tạo cái phòng này chứ gì. Kiểu như dát vàng lên tường nè! Hay xây một cái ngai vàng siêu cấp lòe loẹt chẳng hạn!"
Tôi định bảo làm gì có chuyện ngu ngốc như thế, nhưng đối tượng là cái bà Tennoji Kotetsu kia mà. Chưa biết chừng bả làm thật cũng nên. Tuy nhiên, chị Ikuno lại gần cánh cửa, đặt tay lên bề mặt bức tường phủ kín các chữ cái alphabet với vẻ mặt bế tắc. Chị ấy ấn ấn sờ sờ một hồi rồi quay lại.
"Cái này mở kiểu gì đây trời? Chẳng có tay nắm hay chỗ lồi ra nào cả. Ấn vào thì nó cũng nhúc nhích một tẹo, nên chắc chắn là cửa rồi..."
"Ai biết," Misono-senpai nhún vai. "Có khi đến cả Kotetsu cũng chẳng biết ấy chứ."
Kirika im lặng lắc đầu.
"Hikage-kun, Hikage-kun."
Chị Ikuno vẫy tay gọi tôi.
"Gì vậy ạ?"
"Húc đầu vào phá cửa đi cưng."
"Không đời nào, sao lại là em chứ!"
"Chẳng phải Hikage-kun giỏi *húc* (bắt bẻ) người khác lắm sao?"
"Cái──" Tôi định cãi lại thì vội ngậm miệng. Nếu giờ mà tôi hùa theo nhịp điệu đó để "bắt bẻ" lại thì chị Ikuno sẽ được đà lấn tới, tình hình chỉ có tệ hơn thôi. Nhịn, phải nhịn.
Đúng lúc đó, có tiếng bước chân vội vã vang lên từ phía Phòng Hội học sinh sau lưng.
"...Không có sao? Tại sao lại không có ai hết vậy?"
Giọng nói pha lẫn sắc thái hoảng loạn đó là của chị Tokiko. Misono-senpai vội vã bước ra phòng ngoài.
"A, may quá."
Chị Tokiko nhìn thấy Misono-senpai và tôi đi theo sau thì lộ rõ vẻ nhẹ nhõm. Nhưng vừa thấy chị Ikuno xuất hiện, vẻ mặt chị ấy lại đanh lại ngay.
"Cái gì? Tại sao cả Ikuno cũng ở đây, lại còn ở trong phòng của Kotetsu..."
"Đang điều tra quỹ đen từ vụ sửa sang tầng lầu năm ngoái ấy mà."
Chị Ikuno cười nham hiểm, dí xấp tài liệu vào mặt chị Tokiko.
"Hồi xây cái Hội trường cho Hội đồng trung ương ấy, nếu bên Tổng vụ mà không lòi ra cái gì thì tiếp theo tụi này sẽ vắt kiệt Toki-chan từ từ, chậm rãi và *nhầy nhụa* đấy nhé?"
Chị Tokiko cau mày.
"Vụ sửa sang đó là do Kotetsu độc đoán quyết định, tôi không biết gì cả."
"Nyufufu. Miệng trên thì nói cứng thế thôi chứ..."
Này, sao lại lái sang chuyện 18+ ở đây thế hả.
"Chuyện đó để sau đi, Makimura-kun!" Chị Tokiko đẩy chị Ikuno sang một bên, lao về phía tôi. "Nguy rồi!"
Tôi giật mình trước khí thế của chị ấy, lùi lại phía sau và đụng trúng lưng Kirika, người cũng đang định bước ra từ phòng Hội trưởng.
"C-Có chuyện gì vậy ạ?"
"Con thỏ biến mất rồi."
Ở phía sâu bên trái Hội trường, trước cửa Văn phòng Chủ tịch Hội đồng, có ba nữ sinh thuộc ban điều hành Hội đồng trung ương đang đứng đợi.
"Tụi mình đã thử tìm rồi."
"Trong Hội trường cũng không thấy đâu cả."
"Chắc nó chưa ra khỏi phòng đâu..." "Tại tụi mình đứng đây suốt mà." "Nè."
Các nữ sinh nhìn nhau, nhao nhao nói.
"...Con thỏ đó, thật sự là có ở trong phòng không vậy?" Có cô bé còn hỏi một câu như thế.
"Có mà! Makimura-kun đã để nó lại đó." Chị Tokiko quay lại nhìn tôi. Tôi cũng chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, đành quay sang nhìn Kirika, người đã đi theo chúng tôi nãy giờ.
"Giải thích rõ ràng từ đầu xem nào."
Kirika nói lạnh tanh, chiếc băng đeo tay quấn hai vòng trên bắp tay cô ấy giờ đã xoay nửa vòng, đưa chữ "Thám tử" ra mặt tiền.
Chị Tokiko hắng giọng, ngập ngừng một lúc để sắp xếp suy nghĩ rồi bắt đầu kể.
Ban nãy, sau khi tôi để con thỏ lại và đi ra ngoài, chị Tokiko đã ở cùng con thỏ một lúc. Nhưng vì có mấy em nhân viên đến tìm nên chị ấy đặt con thỏ lên ghế rồi ra ngoài Hội trường nói chuyện. Khoảng năm phút sau quay lại văn phòng thì con thỏ đã biến mất.
Mọi người đã tìm trong Hội trường và văn phòng nhưng không thấy. Lối ra vào văn phòng chỉ có duy nhất một cánh cửa thông ra Hội trường. Chị Tokiko và mọi người đã đứng nói chuyện ngay trước cửa, nên dù con thỏ có nhỏ thế nào đi nữa, nếu nó chạy ra thì chắc chắn phải có ai đó nhìn thấy.
"...Hay là nó chui vào ống thông gió hoặc chỗ nào đó rồi?"
"Có thể lắm. Làm, làm sao bây giờ?"
Chẳng hiểu sao chị Tokiko còn tái xanh mặt mày hơn cả tôi, chủ nhân con thỏ. Nhưng bình tĩnh nghĩ lại thì, nếu nó chui vào ống thông gió thật thì gay go to. Con thỏ đó đến cái lỗ dưới sàn nhà tôi nó còn chui lọt để ra vào phòng, nên nó khoái mấy chỗ chật hẹp lắm. Nhỡ nó lạc bên trong không ra được, hoặc bị quạt thông gió cuốn vào thì...
Kirika chẳng mảy may quan tâm đến sự lo lắng của chúng tôi, giữ nguyên vẻ mặt vô cảm lách qua người chị Tokiko đi vào văn phòng. Tôi cũng thôi ngẩn ngơ, bước theo vào trong.
Một chiếc bàn lớn sáu người ngồi, một chiếc bàn làm việc đặt sát đó ở phía trong, sau lưng là giá sách, dọc theo tường là các tủ đựng đồ và tủ khóa. Một căn phòng gọn gàng, đặt công năng lên hàng đầu. Ống thông gió nằm tít trên cao ở bức tường bên trái cửa ra vào, được bịt kín bằng nắp nhựa dạng lưới. Đương nhiên rồi. Con thỏ làm sao mà chui qua đó được.
...Khoan, chờ chút.
Vậy thì nó biến đi đâu được chứ?
"Hijiribashi-san, cô có tìm được không? Làm ơn đi, tôi sẽ ủy thác chính thức mà."
Chị Tokiko chạy lại sau lưng Kirika, giọng lạc đi, định rút ví tiền ra thì Kirika quay lại.
"Khỏi."
"...Hả?"
"Tiền nong thì khỏi. Tìm thấy rồi."
Misono-senpai và chị Ikuno đón Kirika, tôi và chị Tokiko trở lại phòng Hội học sinh với vẻ mặt ngạc nhiên tột độ. Chắc vì chúng tôi quay lại quá nhanh.
"T──Tìm thấy rồi sao?"
"Chị gọi về ký túc xá rồi, nó cũng không quay về phòng Hikage-kun. Nó đang ở chỗ mấy đứa hả?"
Cả tôi và chị Tokiko đều nhìn Kirika với vẻ không hiểu gì sất. Kirika gật đầu. Ánh mắt của tất cả mọi người đổ dồn về phía Kirika.
Tìm thấy rồi? Ở đâu?
"...Ừm, nó đang ở trong phòng Hội học sinh ạ?"
Misono-senpai nhìn quanh căn phòng rộng lớn. Nhưng Kirika lắc đầu, chỉ tay về một điểm sâu trong phòng. Ánh mắt chúng tôi đồng loạt nhìn theo.
Hướng ngón tay Kirika chỉ là dãy năm cánh cửa nằm trên bức tường phía sau dãy bàn làm việc──
Cánh cửa thứ hai từ phải sang.
"...Hả, hả?"
Misono-senpai thốt lên, giọng lạc đi. Chúng tôi cũng ngẩn tò te nhìn sắc mặt Kirika.
Phòng Phó hội trưởng? Tại sao?
Kirika chẳng thèm đếm xỉa đến sự kinh ngạc của chúng tôi, đi vòng qua bàn làm việc tiến lại gần cửa phòng Phó hội trưởng. Cô ấy thử xoay nắm cửa, nhưng có tiếng lạch cạch báo hiệu cửa đã khóa.
"À, tiền bối, em cũng không hiểu lắm," Tôi nói với Misono-senpai. "Nhưng chị mở khóa giúp được không ạ?"
Bản thân tôi cũng đang rối tinh rối mù, nhưng tôi lo cho con thỏ. Nếu nó thực sự ở trong phòng Phó hội trưởng thì tôi muốn đưa nó ra càng sớm càng tốt. Nếu cửa khóa thì sao nó ra đư...
Khoan đã, thế thì nó vào bằng cách nào? Con thỏ làm gì có chìa khóa, phải có Misono-senpai mở khóa mở cửa cho thì nó mới vào được chứ?
Câu nói tiếp theo của Misono-senpai càng đẩy tôi chìm sâu vào sự hỗn loạn.
"...Ừm, chị... chị không có chìa khóa."
Lần này đến lượt chị ấy hứng chịu ánh mắt kinh ngạc của chị Ikuno và chị Tokiko.
"Không có là sao... ý cậu là gì?"
Chị Tokiko gặng hỏi Misono-senpai. Tiền bối lảng tránh ánh mắt, đáp:
"Kotetsu... chưa bao giờ đưa nó cho mình cả."
"Tại sao? Cậu là Phó hội trưởng mà, đúng không? Suốt bấy lâu nay? Cậu chưa từng giữ chìa khóa sao?"
Trước câu hỏi của chị Tokiko, Misono-senpai gật đầu. Nhắc mới nhớ, tôi chưa từng thấy Misono-senpai sử dụng căn phòng đó──không, thậm chí tôi còn chưa từng thấy cánh cửa đó mở ra bao giờ. Dù Misono-senpai đã giữ chức Phó hội trưởng Hội học sinh được gần một năm rồi.
Kirika nhìn chằm chằm Misono-senpai một lúc, rồi cụp mắt thở hắt ra, quay trở lại phía này. Nhưng không phải về phía tiền bối. Cũng không phải về phía tôi. Bước chân Kirika hướng thẳng đến chỗ chị Tokiko đang đứng gần cửa ra vào phòng Hội học sinh.
Kirika chìa tay ra trước mặt chị Tokiko. Đôi mắt bối rối của chị Tokiko nhìn lại lòng bàn tay ấy.
"...C-Cái gì?"
"Chìa khóa. Cho mượn. Của Văn phòng Chủ tịch Hội đồng."
"Tại sao? Của văn phòng á? Cô đang nói cái gì──"
"Cứ đưa đây."
Đến nước này, chúng tôi chỉ còn biết nín thở theo dõi hành động của vị thám tử. Nhận lấy chìa khóa từ chị Tokiko, Kirika bước lại gần cửa phòng Phó hội trưởng một lần nữa.
Cô ấy nắm lấy tay nắm cửa, rồi trước khi tra chìa vào, quay lại nói:
"Đây là câu trả lời."
Lẽ ra nó không thể mở được. Vì là chìa khóa của phòng khác mà. Tay Kirika cắm phập chìa khóa vào ổ. *Cạch*, một âm thanh êm tai nhưng đầy nguy hiểm vang lên. Bầu không khí bối rối bao trùm căn phòng như bị xé toạc. Kirika xoay nắm cửa, kéo ra. Một luồng gió mới tinh nhưng lạnh lẽo thổi ra làm tóc cô ấy bay bay──hoặc là ảo giác của tôi khiến tôi thấy như vậy.
Chị Tokiko nín thở, chân đạp lên thảm, gần như nhảy qua cái bàn để lao tới cửa phòng Phó hội trưởng. Chị ấy đẩy Kirika sang một bên, bước vào một bước rồi đứng sững lại.
Tôi và Misono-senpai cũng nín thở tiến lại gần lưng chị Tokiko, ghé mắt nhìn qua vai chị ấy vào bên trong.
Căn phòng hẹp dài chừng sáu chiếu tatami, giống hệt phòng Hội trưởng và phòng Kế toán. Tủ đồ và tủ khóa xếp dọc tường bên trái, ở giữa là một chiếc bàn hình bầu dục với hai chiếc ghế đặt hai bên. Chiếc ghế bên phải bị kéo lùi sát tường, còn chiếc bên trái thì bị lật ngửa chỏng chơ.
Trên mặt bàn, vẫn còn nguyên một chiếc cốc sứ chứa thứ chất lỏng đen ngòm đục ngầu, ống cắm bút, đèn bàn, và một thứ kỳ lạ nữa. Một xấp tài liệu gì đó đã bị xé làm đôi, vò nát.
"...Đùa sao."
Chị Tokiko lẩm bẩm, bước thêm một bước với dáng vẻ thẫn thờ, rồi ngồi thụp xuống đó.
Trên sàn nhà vương vãi những mảnh vỡ. Là một chiếc cốc sứ khác đã rơi xuống và vỡ tan. Nhìn vết ố loang lổ trên sàn là biết.
Con thỏ đang co mình dưới chân bàn, mũi khịt khịt ngửi những mảnh vỡ của chiếc cốc. Chòm râu mép của nó vạch vài đường ánh bạc trong bóng tối lờ mờ.
Thời gian như đã ngừng trôi tại đây, tôi nhìn quanh căn phòng và nghĩ thầm.
Hai người họ đã ngồi hai bên bàn, vừa uống cà phê vừa thảo luận. Người bên trái kích động đứng bật dậy, làm chiếc ghế đổ kềnh. Cái bàn rung lên khiến chiếc cốc rơi xuống sàn, vỡ tan tành. Cô ấy đập xấp tài liệu đã bị xé nát xuống bàn rồi bỏ ra khỏi phòng. Người còn lại bị bỏ rơi, ngay khoảnh khắc đó, đã đóng băng thời gian trôi trong căn phòng này lại.
Chỉ là tưởng tượng thôi, nhưng tôi cảm giác như mình có thể nhìn thấy quang cảnh đó. Cảm giác như nó vẫn còn in hằn trong bóng tối tù đọng nơi đây.
"...Tại sao."
Chị Tokiko vừa dùng đầu ngón tay nhặt từng mảnh vỡ vừa lẩm bẩm. Con thỏ dí mũi vào đầu ngón tay chị ấy.
"Tại sao, vẫn còn nguyên thế này. Tất cả. ...Tất cả, vẫn y nguyên như lúc đó."
Lúc đó. Có lẽ là──
"...Là ngày chị và Kotetsu cãi nhau rồi chia tay, phải không ạ?"
Người hỏi câu đó không phải tôi, mà là Misono-senpai.
Chị Tokiko không trả lời. Chắc vì đúng là như vậy.
"Ikuno."
Kirika gọi chị Ikuno, người vẫn đang đứng đợi một mình bên ngoài phòng.
"Gì đây. Không phải đang cảnh nghiêm túc sao. Chị xen vào có sao không đó?"
Chị Ikuno nói vọng vào với giọng trêu chọc như mọi khi.
"Lại đây. Quỹ đen. Là cái này."
Khi chị Ikuno lại gần, Kirika chỉ vào nắm cửa phòng Phó hội trưởng.
"Thay ổ khóa. Đã được thay bằng loại giống hệt với Văn phòng Chủ tịch Hội đồng."
"...Chỉ thế thôi thì làm sao tốn chừng đó tiền được."
"Còn một cái nữa, là kia."
Kirika chỉ vào sâu trong phòng, bức tường đối diện với cửa ra vào. Một bức tường trắng trơn, không kê đồ đạc, cũng chẳng dán thứ gì.
...Không, chính xác thì không phải trắng trơn. Ở khoảng dưới chân tường ngay chính giữa, có một vết rách. Chị Ikuno đi qua bên trái cái bàn, bước qua chiếc ghế bị đổ để lại gần bức tường phía trong. Cả tôi và Kirika cũng để mặc chị Tokiko đang ngồi thụp xuống đó, bước sâu vào trong phòng.
"Con thỏ, chui vào từ đây hả."
"Hả...?"
"Không nhận ra sao, Hikage-kun." Chị Ikuno lôi từ túi áo khoác đồng phục ra tấm sơ đồ tầng ba của khu nhà trung tâm này. "Cái phòng này, nằm ngay chính xác ở mặt sau của Văn phòng Chủ tịch Hội đồng đó."
"A..."
Lúc này tôi mới vỡ lẽ. Ban nãy, khi tôi đang canh chừng chị Ikuno lục lọi trong phòng Hội trưởng, tôi đã nghe thấy tiếng gọi tên mình. Đó không phải là gọi tôi. Mà là tiếng chị Tokiko gọi con thỏ ở bên Văn phòng Chủ tịch Hội đồng. Vì hai căn phòng tiếp giáp nhau ngay góc tường nên tôi mới nghe rõ mồn một như vậy.
Nhưng mà, tường trường học bộ dễ vỡ thế sao?
Câu trả lời lại được Kirika lạnh lùng đưa ra.
"Kotetsu có lẽ, ban đầu, định đập thông Văn phòng Chủ tịch Hội đồng và phòng Phó hội trưởng thành một phòng lớn."
Nơi khóe mắt, tôi thấy mái tóc đen của chị Tokiko khẽ rung lên, và Misono-senpai cụp mắt xuống.
"Việc thi công cải tạo chắc cũng đã tiến hành đến bước phá dỡ tường rồi. Nhưng mà."
Kirika nhìn sang chị Tokiko vẫn đang ngồi bệt dưới đất.
"Đã không thuyết phục được."
"Đúng thế."
Chị Tokiko nói với những mảnh vỡ cốc sứ trong lòng bàn tay.
"Đương nhiên rồi. Vì những điều Kotetsu nói lúc đó tôi chẳng hiểu gì cả. Cái gì chứ, cái gì mà 'hãy trở thành kẻ thù' chứ? Làm sao mà hiểu được chuyện đó!"
Những mảnh vỡ lại một lần nữa trượt qua kẽ tay của chị Tokiko, rơi lả tả xuống sàn nhà và va vào mũi con thỏ, văng tung tóe khắp nơi. Con thỏ sợ hãi lùi lại phía sau.
"Thế nên Kotetsu mới..."
Ánh mắt của Kirika lại hướng về phía chị Ikuno.
"Cậu ta đã biển thủ thêm phí gia công để dựng lên bức tường vách ngăn tạm thời này. Nhốt kín căn phòng này lại, giữ cho thời gian bên trong ngưng đọng vĩnh viễn. Phía bên kia bức tường này có lẽ là tủ sách của văn phòng làm việc. Khi lấy tài liệu ra vào sẽ va phải tường liên tục. Vì nó vốn mỏng manh nên mới sụp đổ như thế này đây."
Tôi cúi người xuống, nhìn qua cái lỗ nhỏ vừa lộ ra do mảng tường bong tróc. Đúng như Kirika nói. Tôi có thể thấy những dãy bìa hồ sơ màu xanh dương xếp san sát nhau.
Chỉ cách một bức tường mỏng manh và yếu ớt thế này thôi, chị Tokiko đã luôn ở ngay bên kia. Kể cả sau khi quyết liệt đoạn tuyệt với Hội trưởng, chị ấy vẫn luôn ở gần đến thế.
Chị Ikuno chuyển ánh nhìn từ chị Tokiko sang Misono-senpai.
"Miso-chan... em biết chuyện này hông?"
Tiền bối gật đầu với ánh mắt dịu dàng.
"Vâng. Em biết ạ... Cơ mà, chuyện thi công hay chuyện chìa khóa dùng chung với văn phòng làm việc thì em không biết. Đây cũng là lần đầu tiên em bước vào phòng này."
"Được rồi. Chị cũng hổng có định truy cứu số tiền thâm hụt đâu." Chị Ikuno cười nhạt.
"Kotetsu không đưa chìa khóa phòng Phó hội trưởng cho em, cũng chẳng giải thích lý do. Dù vậy, em cũng lờ mờ đoán ra được."
Giọng nói mà tiền bối hướng về tấm lưng của chị Tokiko chứa đựng sự ấm áp mà chúng tôi đều quá đỗi quen thuộc. Một hơi ấm tựa như người mẹ.
"Rằng đối với Kotetsu, Phó hội trưởng vẫn luôn là chị Tokiko... Rằng cậu ấy vẫn luôn chờ đợi chị."
Chị Tokiko đứng bật dậy.
Mái tóc dài màu dạ đạm rũ xuống che khuất biểu cảm của chị ấy lúc đó.
"...Ngốc xít," chị Tokiko nói. "Toàn nói lời tùy tiện. Mọi người cứ tự tiện quyết định hết. Cái gì chứ. Cậu ta vốn dĩ chẳng nghĩ gì cho Takeuchi-san cả đâu. Thật sự, thật sự Kotetsu lúc nào cũng như vậy..."
Lời nói của chị lẫn vào tiếng thở ướt át, khàn đi, chẳng thể nghe rõ nữa.
Chị Tokiko quay gót, cúi gằm mặt để không phải đối diện với Misono-senpai rồi lao ra khỏi phòng Phó hội trưởng. Tôi không thể nào quên được ánh mắt của Kirika khi dõi theo chị ấy lúc đó. Không phải là sự đồng cảm, cũng chẳng vẩn đục chút cảm giác tội lỗi nào. Đó là một ánh mắt trong veo của sự tiếc nuối và lòng ngưỡng mộ.
Trong khi ai nấy chỉ biết đứng nhìn chị Tokiko rời đi, thì con thỏ lại vẫy vẫy đôi tai rồi chạy theo ra khỏi phòng Phó hội trưởng. Chỉ riêng lúc này tôi mới thấy biết ơn bạn cùng phòng của mình. Vì nhờ nó mà tôi có cái cớ để đuổi theo chị Tokiko.
Tôi bắt kịp chị Tokiko ngay tại hành lang bên ngoài phòng Hội học sinh. Tôi bế con thỏ lên, và chị Tokiko cũng dừng bước. Chị ấy vẫn quay lưng lại và nói:
"...Gì?"
"...A, dạ không."
Vừa cảm nhận hơi ấm của cục bông đang run rẩy trong vòng tay, tôi vừa tìm kiếm từ ngữ.
Không thể để chị ấy đi như thế này được. Tôi đuổi theo chỉ vì một linh cảm mơ hồ như thế. Nhưng khi chị ấy chịu dừng lại, lại còn hỏi chuyện bằng giọng điệu bình thản đến vậy, tôi cứng họng chẳng biết nói gì. Bởi vì vốn dĩ đâu cần gọi lại, cũng chẳng cần xin lỗi. Tôi biết nói gì bây giờ?
"Đến nước này rồi thì còn gì nữa."
Chị Tokiko lầm bầm qua bờ vai.
"Chẳng còn gì nữa đâu. Chuyện giữa tôi và Kotetsu... sẽ không có gì thay đổi cả. Cũng chẳng có gì để nói. Và tôi cũng không định thay đổi cách làm của mình."
Cánh cửa đã mở, không khí cũ kỹ đã thoát ra ngoài. Chỉ đơn giản vậy thôi. Bức tường vẫn còn đó, ngăn cách hai người họ. Thời gian có chồng chất lên nhau thì cũng chỉ làm xuất hiện thêm vài vết nứt mà thôi.
Nhưng mà, tôi nghĩ.
Cái lỗ hổng đủ cho một con thỏ chui qua đã mở ra rồi. Thì tiếng nói—hay tâm tư, chắc chắn cũng sẽ truyền tới được thôi.
"...Em cảm giác là em hiểu được."
Mái tóc phía sau của chị Tokiko khẽ lay động. Bờ vai chị trông gầy guộc và mong manh đến lạ.
"Những điều Hội trưởng nói. Em cảm giác mình hiểu được chút chút."
Ánh mắt cháy bỏng sự ngưỡng mộ của Kirika. Sự từ bỏ đầy dịu dàng của Misono-senpai.
"Hội trưởng có rất nhiều đồng minh, người ủng hộ muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, kẻ ghét bỏ thì cứ mặc kệ cũng tự tăng lên, nhưng mà, riêng kẻ địch. Người có thể trở thành kẻ địch, thì chỉ có duy nhất một người."
Chỉ có chị Tokiko mà thôi. Vì thế, họ chọn chia xa. Dù cho có không thể thấu hiểu nhau đi nữa. Không, có lẽ vì là kẻ địch, nên họ buộc phải giữ nguyên sự không thấu hiểu ấy.
Kirika chắc hẳn ghen tị với chị Tokiko lắm. Kẻ địch duy nhất được công nhận tư cách để giao chiến với Tennoji Kotetsu. Có lẽ Misono-senpai cũng mang một tâm trạng gần như thế.
Và chẳng hiểu sao, cả tôi của lúc này—cũng vậy.
"Mấy cái đó, chỉ là suy diễn ích kỷ của cậu thôi."
Chị Tokiko buông một câu cộc lốc rồi rảo bước dọc hành lang.
Chị ấy nói đúng. Tôi làm gì có quyền thay mặt Hội trưởng nói lên nỗi lòng của chị ta chứ. Vậy thì tại sao tôi lại cất công đuổi theo làm gì? Vì nếu không tự tiện nói thay như thế thì tôi thấy không cam tâm sao? Vì chị Tokiko trông quá mức tuyệt vọng sao?
Không phải. Mày đang nghĩ cái quái gì thế. Cảm xúc của Hội trưởng thì liên quan gì. Cảm xúc không cam tâm của bọn tôi thì giải quyết được gì? Mấy thứ đó sao cũng được. Ngay lúc này đây, ngay trước mắt mày, chị Tokiko đang héo hon kia kìa. Làm gì đó đi thằng ngốc này. Nói dối, chém gió hay khích tướng gì cũng được, lôi hết ra mà xài đi.
"—Em sẽ thay thế chị."
Tôi vừa dứt lời, chị Tokiko lại dừng bước lần nữa.
"Em muốn thử một lần khô máu với Hội trưởng xem sao. Nếu chị Tokiko thấy sao cũng được, thì để em thay cho. À thì, đấy, chị đã mời em sang Hội đồng Trung ương còn gì. Lời mời đó em xin trân trọng chấp nhận, em sẽ làm Chủ tịch Hội đồng. Chị Tokiko cứ việc về ở ẩn mà ôn thi hay gì đó đi..."
"Đồ ngốc."
Lời tôi bị cắt ngang, tôi lập tức ngậm miệng. Chị Tokiko khẽ nghiêng đầu, để lộ một phần gương mặt về phía tôi. Trên gò má lấp ló sau mái tóc đen, dường như vẫn còn đọng lại dư âm ướt át.
"...Ngoài tôi ra, làm gì có ai làm được chứ."
Đợi cho chị Tokiko bước đi và bóng lưng ấy khuất sau khúc quanh tít đằng xa hành lang, tôi mới cúi xuống nhìn con thỏ trong tay.
Sao nhỉ. Mình có động viên chị ấy thành công không ta.
Con thỏ nghiêng đầu như muốn nói "Ai mà biết".
Chắc là mình diễn thuyết không được hay cho lắm. Có khi chị Tokiko chỉ thấy cạn lời thôi. Biết thế cứ để mày lại trong văn phòng làm việc, cho chị ấy vò lông mày có khi còn giúp chị ấy phấn chấn hơn nhiều.
Mà thôi. Nãy là tôi đã cố hết sức rồi.
Quay lại phòng Hội học sinh thôi. Dọn dẹp phòng Phó hội trưởng, họp kiểm điểm, giúp Kirika sửa báo cáo tài chính phần chi phí thi công, rồi bịa ra một đống lý do để đuổi khéo chị Ikuno về—
Sau đó ba người chúng tôi sẽ cùng nhau suy nghĩ thật kỹ xem nên chào đón sự trở về của Hội trưởng như thế nào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
