Thám Tử Hội Học Sinh Kirika

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

(Đang ra)

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

Yoo Ryeo Han

Nhưng dù vậy, vẫn đáng để thử coi đây là cuộc sống mới của mình.

9 8

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

54 1383

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

385 1568

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

607 25624

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

76 71

Tập 02 - Chương 04

Chương 04

4

"Đây là phòng của anh ạ! Oa, phòng ở khu Toneriko là như thế này sao, trông cứ như bảo tàng mỹ thuật ấy. Khác hẳn phòng em luôn. Ký túc xá Trung học cơ sở mới quá nên...... A, bé thỏ này là Hikage-san nhỉ!"

Kaoru-kun vừa đến phòng tôi ở ký túc xá đã chạy nhảy khắp nơi, cuối cùng tinh mắt phát hiện ra con thỏ xám dưới gầm giường và bế bổng lên. Con thỏ cảnh giác bằng không này nằm gọn trong vòng tay Kaoru-kun dù mới gặp lần đầu, trông có vẻ rất chi là hưởng thụ.

"Kaoru, trật tự đi. Đang đến họp chiến thuật bí mật đấy," Kirika nói, rồi ngồi xuống giường với vẻ thản nhiên như thể đây là phòng mình vậy.

Kaoru-kun cũng bắt chước ngồi xuống bên cạnh. Con thỏ nhìn tôi bằng ánh mắt như muốn nói "Còn ngươi thì sao?", nên tôi đành kéo ghế trước bàn học ra ngồi.

Ký túc xá Nam số 3, hay còn gọi là 《Khu Toneriko》, là khu ký túc xá xây bằng gạch đỏ có dây thường xuân leo quanh, một đặc sản của Học viện Hakujudai. Vì ảnh chụp nơi này luôn được dùng trong các ấn phẩm giới thiệu trường nên nó rất nổi tiếng cả trong lẫn ngoài trường, ai được vào ở cũng bị ghen tị, nhưng thực tế sống ở đây mới biết trang thiết bị vừa cũ kỹ vừa bất tiện.

Phòng tôi nằm ở cuối hành lang tầng một, vốn dĩ là phòng đôi nhưng tôi lại được độc chiếm một mình. Thế mà lúc này đây, một cô bạn cùng lớp thậm chí còn chẳng bao giờ ló mặt ở lớp, và một thằng nhóc hậu bối nhìn kiểu gì cũng ra con gái lại đang ập vào phòng tôi. Sao lại thành ra thế này chứ.

"Ở phòng Hội học sinh thì không biết ai nghe lén đâu," Kirika nói. "Mấy người như Ikuno hay nghe trộm lắm."

Thế là với lý do "phòng chống gián điệp", phòng tôi biến thành nơi họp bàn về cuộc bầu cử Trưởng ban.

"Nhưng tại sao lại là phòng tôi?"

Tôi hỏi kẻ đầu têu là Kirika, nhưng nhỏ lảng tránh ánh mắt của tôi.

"Thì là, ưm..."

Kirika quay đi, nói với con thỏ mà Kaoru đang ôm trong lòng.

"Vì là phòng của... Hikage."

Hóa ra chỉ là đến thăm thỏ thôi hả. Nhắc mới nhớ, dạo này tôi ít mang nó theo thật.

"Chị Kirika hay đến phòng anh Hikage lắm ạ?"

"Không có! Mới hai lần thôi!"

Kirika gắt lên. Sau đó, nhỏ giật lấy con thỏ từ tay Kaoru.

"Nghe rõ chưa? Hikage là... của tôi."

Kirika vừa nói vừa ôm chặt con thỏ vào lòng như muốn ấn nó vào ngực, khiến con thỏ giãy đành đạch có vẻ khó thở lắm. Nếu thích đến thế thì cậu mang về nuôi hộ tôi luôn cũng được mà.

"Vâng, em biết rồi ạ," Kaoru cười nói. "Thế nên em mới xin phép chị Kirika xem có được mượn anh Hikage không đấy thôi."

Hửm? Hình như hội thoại hơi bị lệch pha thì phải?

A, không phải nói về con thỏ sao. "Hikage" cũng là tên tôi mà, dễ gây hiểu lầm quá. Ý là hiện tại tôi đang là trợ lý của Kirika nên đừng có tùy tiện sử dụng tôi như đồ vật ấy hả?

"Nhưng em không ngờ đến cả chị Kirika cũng chịu giúp đấy."

Chính tôi cũng bất ngờ vụ đó. Tôi cứ tưởng nhỏ thuộc kiểu người vạch rõ ranh giới công việc của ai người nấy lo chứ. Kirika xụ mặt đáp:

"Vì để hai người các cậu làm thì tôi không yên tâm. Thế thôi."

Kể cũng phải. Một tân sinh viên và một tạp vụ còn chưa được công nhận là Thư ký chính thức, hai đứa gánh vụ này thì hơi quá sức thật.

Hồi bị Hội trưởng giao cho "Bài thi nhập môn", Kaoru đã hỏi thế này:

"Em nhờ người khác giúp có được không ạ?"

Hội trưởng trả lời:

"Không vấn đề gì. Sức mạnh mượn của người khác cũng là sức mạnh của mình. Giống như tiền vay vốn cũng là tiền của mình vậy."

Thế là Kaoru chạy đến nhờ tôi giúp đầu tiên. Chắc do trông tôi có vẻ rảnh rỗi nhất. Rồi chẳng hiểu sao Kirika cũng đi theo luôn.

"Có cả hai anh chị giúp đỡ, em thấy vững tâm lắm. Cảm giác như việc gì cũng làm được ấy."

"Được em tin tưởng thì anh vui lắm, nhưng anh mày chưa nghĩ ra được cái gì đâu," tôi thành thật thú nhận.

"Hikage, chừng nào chưa quyết định được phải lừa ai thì cậu cứ im lặng mà nghe đi."

Ăn nói khó nghe dễ sợ.

"Anh Hikage cứ nhắm trúng con mồi là nhe nanh múa vuốt ăn tươi nuốt sống không chừa lại cả xương, ngầu bá cháy luôn! Em cũng muốn được tàn nhẫn biến người khác thành mồi ngon như thế."

Bữa nào tôi phải gặp chị Tokiko để nói chuyện sâu sắc về vấn đề giáo dục gia đình mới được... Hai chị em nhà Kanbayashi rốt cuộc đã nói cái quái gì về tôi vậy hả.

"Vậy nhờ chị Kirika chỉ giáo ạ."

Kaoru cúi đầu thấp đến mức mũi sắp chạm vào con thỏ.

"Chúng ta cùng suy nghĩ nhé. Làm thế nào để ứng cử viên của chúng ta, chị Itou, không chỉ là một người kém tiếng tăm đơn thuần, mà phải trở thành một người kém tiếng tăm theo kiểu 'kích thích bản năng bảo vệ' của người khác."

Thằng bé này, mặt mũi thì xinh xắn mà mở miệng ra là phun lời cay độc tỉnh bơ à.

Kirika lắc đầu.

"Việc đầu tiên cần nghĩ là cái khác."

Thấy Kaoru nghiêng đầu thắc mắc, Kirika nói tiếp:

"Em muốn vào Ban Tổng vụ đúng không. Vậy thì nhớ cho kỹ. Trò chơi của Kotetsu luôn bắt đầu từ việc thiết lập luật chơi."

Tôi, kẻ đang bị cho ra rìa, cũng chăm chú nhìn Kirika. Tôi có cảm giác nhỏ sắp chạm vào một vấn đề cốt lõi nào đó.

"Kotetsu chỉ nói là 'Hãy làm cho ta thắng'. Chứ không hề nói cần phải làm cho đàn chị Itou thắng."

"...Hả?" Tôi buột miệng thốt lên. Kirika liếc nhìn tôi một cái.

"Đối với chị ta, điều quan trọng là khiến cho Ikuno và Tokiko nghĩ rằng họ đã thua. Và chọn ra được một Trưởng ban biết nghe lời Ban Tổng vụ trong việc phân bổ ngân sách."

Không nhất thiết phải là đàn chị Itou.

Chỉ cần Hội trưởng thắng là được.

Một lối tư duy khiến người ta hơi ớn lạnh. Nhưng mà, ra là vậy, đúng là phong cách của Tennoji Kotetsu. Quả không hổ danh người đã làm việc lâu năm trong Hội học sinh.

"Vậy nghĩa là, nếu thuyết phục được chị Fuuka và chị Tsujidou hứa sẽ phân bổ ngân sách theo ý chị Kirika, thì ai đắc cử cũng coi như mình thắng ạ?"

"Đó cũng là một cách," Kirika nói.

"Vậy thì!" Kaoru vỗ tay cái bốp. "Chị Fuuka thì nhờ anh Hikage đi. Chị hai Tokiko bảo anh Hikage giỏi cua gái lắm!"

"Không được!" Kirika bật dậy với vẻ mặt hầm hầm đáng sợ, khiến con thỏ hoảng hồn thoát khỏi tay nhỏ, chạy tót vào gầm bàn của tôi để lánh nạn. Những điều tôi muốn nói với chị Tokiko ngày càng nhiều thêm rồi đấy. Tôi đi cua gái bao giờ và ở đâu hả?!

"Vậy để em đi thả thính cả hai người họ ạ? Dù sao em cũng thân với cả hai. Muốn trở thành cán bộ lão luyện như anh Hikage thì phải bắt cá hai tay cùng lúc mới được sao..."

"Không được học theo Hikage!"

"Học theo cái khỉ gì, anh mày đã làm gì đâu!"

Họp chiến thuật bí mật kiểu gì thế này. Nội dung này mà để ai nghe thấy thì toang thật sự, theo một nghĩa khác.

"Tóm lại là, Kaoru, vấn đề không nằm ở giai đoạn đó."

Kirika hắng giọng quay lại chủ đề chính.

"Đầu tiên, hãy suy nghĩ kỹ xem đối với em, thế nào là thắng."

Trò chơi bắt đầu từ việc thiết lập luật chơi. Ra là vậy.

Điều kiện thắng của Hội trưởng thì tôi hiểu rồi. Thế còn của Kaoru?

Chẳng phải dù không làm cho Hội trưởng thắng, nhưng miễn Kaoru thắng là được sao.

"Tôi cũng có người mà tôi muốn người đó thắng."

Kirika bất ngờ lên tiếng. Tôi ngạc nhiên nhìn sững vào mặt nhỏ.

"Nên tôi mới giúp Kaoru. Chỉ là tình cờ lợi ích của tôi và em ấy trùng khớp thôi."

Nói rồi nhỏ ném cho tôi một ánh nhìn đầy ngờ vực.

"Gì, cái mặt đó là sao," nhỏ nói vẻ khó chịu.

"À, không, ừm," tôi cụp mắt xuống. "...Tôi không nghĩ Kirika lại nói những câu như thắng với thua."

Kirika thở dài khe khẽ vẻ chán chường. Nhỏ đưa tay lên tấm băng đeo trên cánh tay, lẩm bẩm:

"Vì tôi cũng là người của Ban Chấp hành Tổng vụ mà."

Nghe cứ như thể nhỏ đang nói rằng ở đây không cần những kẻ thiếu khí phách, không dám đặt lòng tự trọng vào cuộc chiến vậy. Tôi cảm thấy hơi ớn lạnh. Người mà Kirika muốn họ thắng là ai?

"Chuyện của tôi sao cũng được. Còn em thì sao?"

Thoáng chốc tôi cứ tưởng nhỏ hỏi tôi. Nhưng ánh mắt Kirika đang nhìn chằm chằm vào Kaoru. Kaoru mở to đôi mắt to tròn, rồi nhìn xuống mũi chân. Trong khoảnh khắc im lặng, con thỏ từ giữa hai chân tôi chui ra, ngước nhìn Kirika và Kaoru với vẻ mặt ngơ ngác.

Cảm giác như chính tôi mới là người đang bị truy vấn vậy.

Ngay cả tôi cũng chỉ biết chạy đôn chạy đáo làm gián điệp theo lời Hội trưởng sai bảo. Bản thân tôi chẳng suy nghĩ gì, chẳng quyết định gì. Thế này thì bị Kirika bảo im lặng mà nghe cũng chẳng cãi lại được câu nào.

Còn tôi?

Tất nhiên không phải tôi muốn đàn chị Itou thắng.

Trò chơi của Hội trưởng ra sao tôi cũng chẳng quan tâm lắm. Tôi chỉ muốn Ban tổ chức và bản thân Lễ hội văn hóa diễn ra suôn sẻ. Tôi muốn bắn những tràng pháo hoa thật hoành tráng trong Lễ hội Oshiraho. Và tôi muốn cùng Kirika ngắm nhìn pháo hoa đó.

Vì thế──

"Em muốn,"

Sau một hồi đắn đo, Kaoru nói.

"Em muốn được chị Kotetsu công nhận, giống như anh Hikage vậy."

Ở trường Hakujudai có hai câu lạc bộ báo chí, chẳng biết có thông đồng với nhau không mà cả hai đều công khai thừa nhận mình theo phe cánh hữu và cánh tả. Không phải nói về quan điểm chính trị đâu nhé. Mà là thái độ cơ bản đối với Hội học sinh, đặc biệt là Ban Chấp hành Tổng vụ: hoặc là tâng bốc lên tận mây xanh, hoặc là vùi dập không thương tiếc.

Tờ báo cánh hữu *Bạch Thụ Tuần Báo* là một tờ báo nghiêm túc, gọi Hội trưởng là "Đại diện Tennoji", gọi đàn chị Misono là "Phó đại diện Takeuchi". Còn tờ cánh tả *Tuần san Tỉnh Queo* thì mang giọng điệu châm biếm kiểu báo lá cải buổi chiều, gọi Hội trưởng là "Nữ hoàng Bệ hạ", gọi đàn chị Misono là "Thánh nữ".

Thứ Hai, bài viết trang nhất của cả hai tờ báo đều nói về vụ lục đục nội bộ của Ban tổ chức Lễ hội văn hóa. Những dòng tít lớn với font chữ lòe loẹt đập vào mắt người đọc:

**Bầu cử Trưởng ban Lễ hội: Nguy cơ hoãn vì tẩy chay**

**Ban tổ chức toang hoác... chăng? Trách nhiệm thuộc về Nữ hoàng Bệ hạ**

"──Chuyện tẩy chay hình như là thật đấy ạ."

Chiều thứ Hai, vừa ló mặt vào phòng Hội học sinh sau giờ học, đàn chị Misono đã nhìn lướt qua tờ báo trên bàn kính và nói với vẻ mặt rầu rĩ.

"Vừa nãy chị có xác nhận với bên Hội đồng Trung ương, có vẻ như gần một nửa số ủy viên ban tổ chức định sẽ cùng nhau vắng mặt trong cuộc họp ngày kia để làm cho cuộc bầu cử không thành."

"Sao... sao lại thế ạ?"

"Có tin đồn lan truyền rằng nếu Tsujidou lên làm Trưởng ban, cậu ấy sẽ cấm tất cả các gian hàng đồ ăn trên 1200 calo mỗi suất."

Nghe ngu thế. Định bảo là dùng cái đầu mà nghĩ đi, nhưng nhớ đến cỗ xe tăng hạng nặng kia thì có khi cậu ta làm thế thật. Chắc chắn là tin vịt được tung ra để bôi nhọ thôi, nhưng khổ nỗi người đó lại có cái nết khiến người ta tin là "biết đâu đấy".

"Vì Tsujidou đang có chút lợi thế mà. Hay đúng hơn là Trưởng ban kỷ luật và Itou có quá nhiều điểm trừ," đàn chị Misono nhíu đôi mày liễu.

Nếu chị Fuuka nhận được nhiều sự ủng hộ hơn thì cứ đường đường chính chính tổ chức bầu cử mà thắng thôi, nhưng có vẻ không phải vậy. Thế nên phe Fuuka và phe Itou mới bắt tay nhau tạm thời tẩy chay để trì hoãn việc đắc cử của Tsujidou.

"Cơ mà bầu cử Trưởng ban cũng bị hủy bỏ nếu bị tẩy chay ạ?"

"Ừ. Chị cũng mới biết cái quy tắc chi tiết đó lần đầu, nhưng quy định này đã được lập ra từ bốn năm trước rồi. Nghe nói nếu không có quá hai phần ba số người tham dự thì không được tiến hành bỏ phiếu."

Thế này thì còn thắng thua gì nữa. Lên cả mặt báo thế này thì uy tín của Ban tổ chức lẫn Hội học sinh đều tụt dốc không phanh. Mọi người chắc hẳn đều muốn nhanh chóng thông qua kế hoạch, nhận ngân sách để bắt đầu chuẩn bị lắm rồi. Tôi liếc nhìn về phía chiếc bàn làm việc sâu trong phòng, Hội trưởng đang cúi mặt xuống bàn với vẻ mặt nghiêm trọng, hai tay hoạt động liên hồi. Lại gần mới thấy, trải ra trước mặt chị ta là tờ *Bạch Thụ Tuần Báo* và *Tuần san Tỉnh Queo*. Cứ tưởng Tennoji Kotetsu lừng lẫy cũng phải đau đầu vì cuộc khủng hoảng Lễ hội văn hóa, ai dè chị ta đang giải ô chữ của cả hai tờ báo bằng tay trái và tay phải cùng một lúc. Diễn xiếc đấy à. Công nhận là siêu thật nhưng giờ là lúc làm cái trò này sao!

"...Tác giả ô chữ của *Tuần san Tỉnh Queo* tuần nào cũng có gu ghê. Lần này cũng làm ta chật vật một cách sảng khoái."

"Quan trọng gì cái đó! Ban tổ chức sắp toang đến nơi rồi kìa, bầu bán gì nữa."

Tôi lật tờ *Tuần san Tỉnh Queo* dưới tay Hội trưởng lên.

Đúng như đàn chị Misono nói, tờ báo liệt kê hàng loạt dự đoán về viễn cảnh Lễ hội văn hóa nếu Tsujidou lên làm Trưởng ban, kèm theo cả lời chứng thực của người trong cuộc.

*Dự án quán cà phê sẽ biến thành quán cơm bò, quán bánh crepe thành quán xúc xích?*

*Thực đơn thống nhất toàn là "Suất lớn", "Suất đặc biệt", "Suất siêu to khổng lồ"?*

*Kịch nghệ, hòa nhạc hay triển lãm cũng phải bán thêm bỏng ngô mới đủ ngân sách?*

Không chỉ Tsujidou, cả chị Fuuka cũng bị dính chấu.

*Huy động hai trăm người giám sát các mối quan hệ nam nữ bất chính trong thời gian lễ hội?*

*Phát video giáo dục công dân cho các cặp đôi?*

*Tổ chức sự kiện giáo dục giới tính tại Đại giảng đường?*

À ừm, còn chị Itou của chúng ta thì...

*Quá mờ nhạt*, *Kính quá to*, *Hay khoe khoang việc thiếu ngủ*.

Sao mỗi chỗ này là chửi thẳng mặt thế hả.

Tóm lại là tình hình rất tệ. Bài báo kiểu này vẫn có khối người tin. Mà chính tôi cũng suýt thì tin. Thế này thì tạo ra cái không khí kiểu như ai lên làm Trưởng ban thì Lễ hội văn hóa cũng lâm nguy mất thôi.

Hội trưởng liếc nhìn mấy bài báo bóc phốt ở trang hai và trang ba với vẻ không mấy hứng thú, rồi ngước mắt lên.

"Vụ này ta đã giao toàn quyền cho Kaoru rồi mà."

"K-Không, nhưng mà, nếu không tổ chức được bầu cử thì sôi hỏng bỏng không hết à."

Hội trưởng đứng dậy, cười nhếch mép rồi búng vào mũi tôi.

"Đã mua vé cá cược rồi thì việc còn lại chỉ là ngồi xem ngựa chạy thôi, cưng à."

Tôi câm nín. Coi như đánh bạc đấy hả. Với người này thì mọi thứ đúng là trò chơi thật sao.

"Nhưng Hikage được nhờ giúp đỡ đúng không?" Hội trưởng búng trán đẩy tôi ra xa. "Cứ chạy đôn chạy đáo thỏa thích đi. Ta kỳ vọng vào cả cậu và Kaoru đấy."

Tôi nén cơn bực bội vào bụng rồi bước ra khỏi phòng Hội học sinh.

Dù sao cũng phải lôi cổ đám định tẩy chay kia ra mới được. Giờ thì ai làm Trưởng ban, hay Hội trưởng có hài lòng hay không, tôi đếch quan tâm nữa. Cái trò chơi quyền lực nhạt nhẽo này mà làm hỏng khởi đầu của Lễ hội văn hóa thì thật ngu ngốc. Đây là Lễ hội văn hóa đầu tiên của tôi kể từ khi vào trường Hakujudai. Và đối với Kirika cũng vậy──đây sẽ là lễ hội đầu tiên mà nhỏ thực sự chạm vào bằng mắt và tai của chính mình với tư cách là một học sinh bình thường, chứ không phải là Kế toán Hội học sinh.

"Chị đâu có bảo làm thế đâu. Tẩy chay gì chứ."

Trưởng ban kỷ luật Fuuka chu môi phản đối.

"Chị còn chẳng biết cái luật phải có trên hai phần ba người tham dự, chị cứ nghĩ đến hôm đó chị đứng lên kêu gọi công lý thì chắc chắn phiếu sẽ dồn về phía chị thôi."

Thấy chị Fuuka nói đầy tự tin, mấy cô bé ủy viên kiểm toán trong phòng kiểm toán vỗ tay lẹt đẹt, rồi ai lại quay về làm việc nấy.

"Thế ạ, xin lỗi vì đã nghi ngờ chị," tôi cúi đầu. "Vậy thì, ờm, chị có thể bảo các thành viên trong phe chị tham gia cuộc họp ngày kia được không ạ? Rằng hãy có mặt đầy đủ ấy."

"Chuyện đó thì tất nhiên rồi, nhưng mà..."

Fuka-san hơi ngập ngừng.

"Chị nói thì được, nhưng không chắc mọi người có đi không đâu."

"Ơ, tại sao ạ?"

Ý của Fuka-san tóm lại là thế này: Nếu chỉ có phe Fuka tham dự thì số lượng cũng đã đạt hai phần ba, đủ để cuộc bầu cử diễn ra. Trong trường hợp đó, không thể trông mong phiếu bầu từ phe Ito – vốn có sự liên kết lỏng lẻo nhất – chảy về phía Fuka-san được, nên chắc chắn Tsujido-shi sẽ thắng cử. Phe Fuka sợ kịch bản đó nên rốt cuộc đành phải tẩy chay theo đúng kế hoạch. Mà phe Ito chắc cũng nghĩ y hệt vậy nên cũng sẽ chẳng chịu nghe lời thuyết phục đâu.

"Ư ư... ra là vậy." Cái này gọi là gì nhỉ, thế khó của tù nhân à?

Giá mà gom được tất cả lại một chỗ rồi thuyết phục một thể để tránh nghi kỵ lẫn nhau thì tốt, nhưng nếu làm được thế thì tổ chức bỏ phiếu ngay tại trận cho xong. Chính vì không gom được nên tôi mới phải chạy vạy ngược xuôi thế này đây.

"Chị cũng muốn tập hợp mọi người trong ban lại để giải thích rõ ràng lắm chứ. Để họ tin vào cái bài báo kia thì phiền phức lắm."

"Đúng thế thật. Cái gì mà huy động hai trăm người để giám sát quan hệ nam nữ không lành mạnh, nghe là biết gần như toàn bộ nhân lực Ban tổ chức rồi còn gì. Lại còn giáo dục giới tính ở đại giảng đường nữa, chả hiểu kiểu gì."

"C-C-Cái gì cơ?"

Fuka-san dí sát mặt vào tôi với biểu cảm kinh hoàng. Mấy thành viên Ban kiểm toán phía sau bắt đầu xì xào bàn tán.

"N-Nó viết như thế thật hả?"

"Có mà, trên tờ 'Tuần san Shiratto' ấy."

"Chị có đọc nhưng hình như đâu có viết điều gì bịa đặt kinh khủng đến thế..."

Ủa?

"Chắc là chị đọc tờ 'Tuần báo Hakuju' rồi đúng không? Tờ đó thì còn đỡ, nội dung cũng đàng hoàng."

"Chắc là vậy... N-Nhưng mà chị cũng thế thôi!" Fuka-san đột nhiên to tiếng. "Một khi đã đứng đầu Ban tổ chức thì cũng phải thỏa hiệp chút đỉnh chứ! Làm sao mà tổ chức một lễ hội trong sáng thánh thiện như bên Ban Kỷ luật được!"

Không, nhìn Fuka-san từ trước đến giờ thì câu đó chẳng có chút trọng lượng nào cả.

"Chị cũng sẽ lắng nghe ý kiến của mọi người mà, ờ thì, nếu là quan hệ nam nữ không-không-lành-mạnh... cỡ nắm tay thì chị cho phép! Ủ-Ủy viên trưởng bảo là nếu không hôn thì sẽ không có em bé đâu."

Ikuno-san... Chị đã nhồi nhét cái kiến thức giới tính sai lệch gì vào đầu người ta thế hả. Với lại, đây là phòng kiểm toán, làm ơn đừng có hét to mấy từ ngữ xấu hổ đó lên. Mấy cô nàng kiểm toán viên phía sau xì xào không ngớt rồi kìa.

"Ý kiến của Ito hay Tsujido chị cũng sẽ tiếp thu đàng hoàng. Nếu chị làm Ủy viên trưởng, chị sẽ nhờ hai người đó làm Tổng quản hay Trưởng bộ phận các thứ. Có phải đang cãi nhau đâu chứ. Tẩy chay cái gì không biết. Người ngoài cứ làm quá lên."

"À... ra là vậy."

Đúng là làm quá thật. Thấy người trong cuộc cũng nghĩ thế làm tôi yên tâm hẳn.

"Vậy nếu Tsujido-san làm Ủy viên trưởng thì chị cũng chấp nhận cái 'Lễ hội văn hóa hạng nặng đầy uy lực' đúng không?"

"Cái đó thì tuyệt đối không! Chị sẽ chiến đấu đến cùng!"

Rốt cuộc vẫn là không được à. Tôi rời phòng kiểm toán với nỗi bất an trĩu nặng. Vừa ra đến hành lang ngay sát cửa, tôi suýt đâm sầm vào ai đó.

"Oái." "Á."

Là Kaoru-kun.

"A, senpai! Cái này, anh đọc cái này chưa? Kinh khủng quá đi mất."

Thứ cậu ta đang nắm trong tay là tờ 'Tuần báo Hakuju'.

"Anh đọc rồi. Anh cũng nói chuyện với Fuka-san rồi, bảo chị ấy kêu gọi mọi người tham dự."

"Em cũng sẽ vào hỏi xem có giúp được gì không!" Kaoru-kun nói rồi lao tót vào phòng kiểm toán. Giọng Fuka-san vọng ra từ bên trong.

"Là Kaoru đấy à! Đúng lúc lắm, may quá—"

Thân thiết gớm nhỉ. Nếu là thằng bé đó thì ai nó cũng bắt chuyện tự nhiên được, khéo nó đi thuyết phục từng ủy viên một thì vụ tẩy chay này dẹp được cũng nên.

Còn tôi thì... đi chạy sô tỉnh lẻ đây.

"Dù tao có làm Ủy viên trưởng thì vẫn nhờ Nagamine làm kế toán thôi. Rõ rành rành ra đấy còn gì."

Cỗ xe tăng hạng nặng – Tsujido-shi phẫn nộ nói qua làn khói nghi ngút của nồi lẩu chanko. Gọi Fuka-san bằng họ "Nagamine" nghe cũng mới mẻ thật, nhưng đúng là phong cách của Fuka-san.

"Kế toán hợp với mấy đứa ưa sạch sẽ, với lại Nagamine làm trong Ban tổ chức từ hồi cấp hai nên quen việc rồi. Còn tao thì mù tịt khoản thiết kế web nên mảng truyền thông sẽ giao hết cho Ito. Vấn đề thực tế là ai làm Ủy viên trưởng cũng chẳng khác nhau mấy đâu. Phiền chết đi được, có mỗi việc chọn Ủy viên trưởng mà cũng rối tung cả lên."

Các thành viên to béo khác chen chúc trong phòng CLB Béo cũng gật đầu lia lịa.

"Vậy thì, ờm, cái vụ dẹp bỏ kế hoạch quán cà phê để mở quán cơm bò hay bắt bán đồ ăn trong lúc diễn kịch là..."

"Thằng nào nói thế hả!"

"Không phải em đâu, là báo viết ấy ạ!"

"Làm gì có chuyện đó, bịa đặt trắng trợn. Dù là cái tờ báo mê hóng hớt đi nữa thì cũng không làm đến mức đó chứ."

Hả? Các thành viên khác cũng đang nghiêng đầu thắc mắc. Thế là sao nhỉ?

"Tao cũng đâu phải cái gì cũng đẩy, húc, tát đâu. Concept chung của toàn bộ Lễ hội văn hóa nên tao biết phân biệt với CLB Béo chứ. Tao sẽ nhượng bộ từ suất Đặc biệt xuống suất Lớn thôi."

Chẳng hiểu thế thì nhượng bộ được bao nhiêu...

"Vậy ví dụ nếu Fuka-san làm Ủy viên trưởng và muốn tổ chức lễ hội trong sáng thánh thiện thì anh cũng chấp—"

"Cái đó thì không nhượng bộ được!"

"Đương nhiên rồi!" Các thành viên cũng nhao nhao hưởng ứng. "Bọn tao hoạt động để người béo cũng được yêu thích đấy nhé!" "Lễ hội văn hóa mà không được gái bắt chuyện thì còn nghĩa lý gì!"

Tôi rời phòng CLB Béo, cảm giác tuyệt vọng đè nặng lên vai. Cái mùi hỗn hợp của mồ hôi, xịt khử mùi, mì ly và bim bim khoai tây đặc trưng của khu nhà CLB thể thao làm tôi đau cả đầu. Mấy nam sinh mặc đồ thể thao hay đồng phục thi đấu đi lại trên hành lang nhìn tôi với ánh mắt kỳ quặc.

Khi tôi bắt đầu lầm lũi bước xuống cầu thang, một giọng nói vang lên từ phía sau.

"Chào các anh! Xin phép ạ!"

Là giọng Kaoru-kun. Tôi bất giác dừng bước.

"Kamibayashi hả, đến đúng lúc lắm!" "Chanko mới ra lò đây, ăn thử đi!" "Vụ bầu cử Ủy viên trưởng đang phiền phức lắm, mày cũng—"

Tiếng của nhóm Tsujido-shi vọng ra. Chẳng phải cậu ta đang ở chỗ Fuka-san sao? Cũng sang đây xin nhượng bộ à? Mà thôi kệ, không có thời gian. Để sau rồi nói chuyện. Tôi rời khỏi khu nhà CLB.

Kể từ sau vụ Đại hội đồng học sinh, đây là lần đầu tôi đến phòng CLB IT.

"Dù tôi có bảo ngừng tẩy chay thì chắc cũng chẳng ai nghe đâu."

Ito-san vừa nói vừa dán miếng hạ sốt trên trán, miệng ngậm ống hút chai nước tăng lực chùn chụt.

"Trưởng ban không có nhân vọng mà." "Đúng, chả có tí nhân vọng nào." "Chỉ được mỗi cái kỹ năng." "Bỏ phiếu cho Trưởng ban chỉ là mấy người thấy đỡ tệ hơn hai phe kia thôi."

Các thành viên CLB IT với khuôn mặt thiếu ngủ y hệt nhau đồng loạt rời mắt khỏi bàn phím nhìn về phía này và phán. Ito-san gục đầu ủ rũ.

"Với lại nếu phe Nagamine-san tẩy chay mà mỗi phe tôi tham gia thì Tsujido-kun thắng chắc còn gì. Chắc mọi người không đi đâu..."

"A, nãy em vừa qua chỗ Fuka-san nói chuyện xong. Bên đó bảo sẽ ngừng tẩy chay và tham dự đấy ạ."

Ito-san trợn tròn mắt.

"...Chị hãy lan truyền lời nói dối đó cho mọi người đi. Nếu ai cũng tin thì nó sẽ không còn là nói dối nữa."

Tôi bồi thêm một câu, Ito-san thở hắt ra đầy thán phục.

"Hà, ra là vậy. Cũng phải ha. Quả không hổ danh Thánh lừa đảo của Ban Tổng vụ..."

Sao cái biệt danh đó lan đến tận CLB IT thế hả!

Để giải quyết thế khó của tù nhân thì chỉ còn cách này thôi. Dù là nói dối cũng được, phải truyền đạt dự định hành động của phe này cho phe kia biết. Nếu phe Ito đổi ý tham dự, phe Fuka biết tin cũng sẽ buộc phải tham dự theo.

"Nhưng mà nhé," Ito-san nói bằng giọng yếu ớt. "Xin lỗi Hội trưởng chứ tôi thấy chẳng có cửa thắng đâu. Rốt cuộc sẽ thành Lễ hội văn hóa hạng nặng hay Lễ hội văn hóa trong sáng thánh thiện đây... Haizzz..."

Tôi rụt rè hỏi Ito-san đang gục mặt xuống bàn phím.

"Chị ghét cả hai concept đó ạ?"

"Đương nhiên rồi!"

Ito-san chỉ ngóc mỗi cái mặt lên, mắt mở trừng trừng. Sợ quá.

"Sao hai người đó ai cũng cực đoan thế nhỉ, mọi người đều nghĩ thế đấy!"

"Thì đúng là vậy... nhưng concept của Ito-san là gì?"

"Vẫn chưa nghĩ ra."

Này. Ngày kia bầu cử rồi đấy.

"Hay là 'Bình thường' được không nhỉ. Hoặc 'Tầm thường', 'Thường thức'. So với độ dị của hai người kia biết đâu lại trông có vẻ ổn hơn mà hút phiếu ấy chứ."

Có mà hút vào mắt.

"Cũng đâu nhất thiết cứ phải là hai chữ Hán đâu chị."

"Thành truyền thống mất rồi cậu ơi. Tân Ủy viên trưởng được chọn xong sẽ công bố khẩu hiệu Lễ hội văn hóa năm đó bằng hai chữ Hán."

Nhắc mới nhớ, năm ngoái là 'Bác Lãm' (Triển lãm rộng lớn) thì phải.

"'Thỏa hiệp' chẳng hạn. Hay là 'Hạn nộp'. 'Tăng ca'..."

Trong lúc Ito-san liệt kê hàng loạt ý tưởng khẩu hiệu mà chỉ nghe thôi đã thấy trầm cảm, cánh cửa phòng CLB IT mở ra.

"Chào các anh chị! Ơ kìa, senpai?"

Người thò mặt vào lại là Kaoru-kun. Rốt cuộc là Kaoru-kun cũng định nói chuyện với cả ba ứng viên sao. Biết thế đi cùng nhau cho rồi.

"Ồ, Kamibayashi-kun đấy à." "Tao mới làm cái avatar mới lấy Kamibayashi-kun làm mẫu đấy." "Hôm nay cho bọn này motion capture (bắt chuyển động) nhé."

Mấy thành viên IT sắc mặt nhợt nhạt xúm lại như bầy zombie. Kaoru-kun, cậu ta trở thành người nổi tiếng ở đây từ bao giờ thế. Tôi bắt đầu nghĩ hay là cho cậu ta làm quách cán bộ Ban chấp hành đi còn có ích gấp trăm lần tôi ấy chứ?

"Xin lỗi ạ, xong việc này đã nhé," Kaoru-kun chắp tay tạ lỗi với bầy zombie rồi quay sang tôi. "Senpai, em nói chuyện với cả Tsujido-san và Fuka-san rồi, giờ không còn tâm trí đâu mà lo bài thi của Kotetsu-neesama nữa. Bầu cử có ra sao thì Ban tổ chức cũng chẳng đoàn kết được đâu!"

"Ư... ừ..."

Bị nói toạc móng heo ra như thế có vẻ sát thương hơi cao, Ito-san vai rũ xuống như thể cánh tay sắp rụng ra đến nơi. Nhưng tôi cũng đồng tình.

"...Giáo sư quả là một tượng đài vĩ đại..."

Nghe Ito-san lẩm bẩm, các thành viên IT xúm lại an ủi tới tấp.

"Về độ tàn tạ thì Trưởng ban không thua Giáo sư đâu!"

"Trưởng ban chả từng bảo bị rụng tóc từng mảng còn gì, độ hói cũng không thua nhé."

"Độ dày của kính thì chị thắng chắc rồi!"

An ủi kiểu gì thế không biết.

Kaoru-kun cũng quỳ gối xuống trước mặt Ito-san, nắm chặt hai tay nói đầy mạnh mẽ.

"Không sao đâu ạ, cố lên chị! Người duy nhất có thể tập hợp Ban tổ chức lúc này chỉ có Ito-san - một người không có tín điều, không lý tưởng, không lòng tự trọng và cũng chẳng có nhân vọng gì cả! Em sẽ dốc sức giúp chị!"

Đừng có xát muối, à không, xát cả mù tạt với tương ớt vào vết thương người ta thế chứ.

"Cùng nghĩ ra một khẩu hiệu thật ngầu nào, em cũng sẽ nghĩ. Rồi hôm đó chị diễn thuyết thật hay vào là chắc chắn Ito-san sẽ làm Ủy viên trưởng thôi!"

Khẩu hiệu thì sao cũng được, tôi thầm nghĩ. Vấn đề lớn hơn là Ban tổ chức vẫn đang chia năm xẻ bảy kìa. Kể cả có gom được người đến họp để ép bầu cử diễn ra, thì tình trạng này ai lên làm Ủy viên trưởng cũng đừng hòng mong có sự đoàn kết.

Đoàn kết?

Tôi nhìn xuống tay Ito-san. Chị ấy vừa bàn bạc gì đó với Kaoru-kun, vừa viết liệt kê tất cả những từ ghép hai chữ Hán nghĩ ra được vào vở. Khẩu hiệu.

Rồi tôi nhớ lại lời của Kirika.

*Chiến thắng của Kaoru-kun là gì?* Lúc đó Kaoru-kun đã trả lời.

*Muốn được Hội trưởng công nhận.*

Không cần thắng, chỉ cần "được" là đủ. Trong đầu tôi hiện lên những từ ngữ thoạt nghe chẳng hiểu gì cả. Nhưng, đúng là thế. Trò chơi bắt đầu từ việc xác định điều kiện chiến thắng.

"A..."

Kaoru-kun không bỏ lỡ âm thanh buột ra từ môi tôi. Cậu ta bật dậy nhìn về phía này.

"Senpai, anh nghĩ ra gì rồi đúng không!"

Mắt Kaoru-kun sáng rực lên, cậu ta nắm lấy tay tôi.

"Anh nghĩ ra mưu hèn kế bẩn nào đó giải quyết một đòn chết sạch đúng không, đúng không ạ?"

"Hả... ơ, ừ, thì..."

Bị kỳ vọng thế này khó nói quá. Hơn nữa tôi không muốn cho nhiều người nghe thấy. Tôi kéo riêng Kaoru-kun và Ito-san vào phòng nghỉ tạm kiêm bãi rác ở sâu trong phòng CLB IT, rồi giải thích phương án tác chiến. Càng nghe, Ito-san càng há hốc mồm đứng hình, còn Kaoru-kun thì phấn khích suýt lao vào ôm chầm lấy tôi.

"Tuyệt quá! Đúng là senpai, em có nghĩ nát óc cũng không ra!"

"K-Không, nhưng mà, cái đoạn quan trọng nhất anh vẫn chưa nghĩ ra."

"Em sẽ nghĩ ngay đây, dù sao cũng là bài thi nhập môn của em mà!"

Ra vậy. Đúng rồi ha. Mấy việc phiền phức cứ đùn cho Kaoru-kun làm là được. Tôi, kẻ đang mệt mỏi rã rời về mặt tinh thần, quyết định nhanh gọn lẹ như thế.

Đằng nào thì nước đi này cũng chỉ có Kaoru-kun mới làm được.

Vừa bước ra khỏi phòng CLB IT, tôi đã nghe thấy cuộc trò chuyện của Ito-san và Kaoru-kun qua cánh cửa.

"...Sao mà nghĩ ra được cái trò thất đức thế này không biết..."

"Đỉnh thật sự, xảo quyệt đến mức em nổi cả da gà, đúng là thần tượng của em."

Đang nói ai thế hả! Không phải tôi đâu nhé!

Tôi rảo bước nhanh về phía phòng CLB Báo chí. Hình như nó nằm ở tầng dưới thì phải. Về cái bài báo bịa đặt kia, tôi phải nói cho ra lẽ một câu, và nếu được thì bắt họ ra số báo phụ đính chính hoặc đăng lời xin lỗi lên website ngay ngày mai mới được.

Khi đang loay hoay tìm phòng Câu lạc bộ Báo chí ở hành lang tầng hai, tôi bắt gặp một nhân vật không ngờ tới. Bóng người đó nhanh chóng khuất sau cầu thang phía cuối hành lang nên tôi không nhìn rõ lắm, nhưng mái tóc xám tro, chiếc nơ đen trắng đung đưa và cái áo khoác blazer trễ nải kia thì không thể nào nhầm lẫn được. Là Kirika. Tại sao nhỏ đó lại ở khu phòng câu lạc bộ văn hóa thế này?

Cánh cửa phòng câu lạc bộ gần đó hé mở, vài nam sinh ló đầu ra nhìn theo bóng Kirika. Tôi nhận ra đó chính là phòng Báo chí mà mình đang tìm. Tòa soạn của tờ 《Tuần san Shiratto》. Khi tôi bước lại gần, từng thành viên câu lạc bộ quay sang nhìn tôi, vẻ mặt đầy cảnh giác.

"Gì... gì nữa đây, lại là Hội học sinh hả?"

Mấy cái đầu rụt ngay vào trong, tiếng cửa đóng sầm lại vang vọng cả hành lang. Tôi hoảng hốt chạy vội tới trước phòng Báo chí. Cánh cửa bẩn thỉu dán chi chít sticker "Cấm vào" với "Cẩn thận vật liệu nguy hiểm".

"Về đi!" "Khốn kiếp, bọn tao sẽ bảo vệ tự do báo chí!"

"Bọn tao đếch thua Hội học sinh lần nữa đâu nhé!" "Sớm muộn gì tao cũng chụp được cảnh lộ hàng của Hội trưởng cho coi!"

Tiếng la ó vọng ra từ bên trong. Tôi bất giác nhìn về phía hành lang nơi Kirika vừa biến mất. Chẳng lẽ Kirika đã đến đây phàn nàn về mấy bài báo bịa đặt trước cả tôi sao? Không thể nào, một đứa tự kỷ như nhỏ đó mà lại có tinh thần công lý thế á?

Nhưng nghĩ lại thì nhỏ đó cũng là thành viên Ban Tổng vụ, lại còn bảo sẽ giúp Kaoru-kun nữa mà, tôi thầm nghĩ.

Tuy nhiên, tình hình này có vẻ không thể nói chuyện đăng bài xin lỗi được rồi. Chứ đừng nói đến chuyện yêu cầu ra số báo phụ đính chính. Với tính cách của Kirika, chắc nhỏ đó đã thẳng thừng buộc tội khiến bọn họ điên tiết lên rồi.

Đành chịu thôi. Dù sao thì, vấn đề là ngày mốt.

Chỉ cần đủ quân số để tiến hành bầu cử, chúng ta sẽ có cơ hội thắng.

Thứ Tư, sau giờ học.

Các ủy viên thực hiện Lễ hội văn hóa đã tập trung tại phòng họp lớn ở khu nhà trung tâm. Cuối mùa mưa trời oi bức, nhiệt lượng tỏa ra từ hơn hai trăm con người khiến cái điều hòa đang chạy hết công suất cũng chỉ như gió thoảng qua.

Đúng vậy, hơn hai trăm người. Gần như đầy đủ. Chỉ có vài người vắng mặt vì lý do cá nhân, hoàn toàn không có cuộc tẩy chay nào diễn ra cả. Ngồi đếm những bộ đồng phục đang lũ lượt kéo vào phòng họp, tôi đã cảm thấy mệt mỏi rã rời. Xong rồi, tôi chỉ muốn về nhà ngủ quách cho xong, đúng là suy nghĩ thảm hại. Nhưng người dẹp yên vụ tẩy chay này đâu phải là tôi.

"Sao cưng, thấy uy tín của chị cũng ra gì đấy chứ?"

Ikuno-san ngồi bên phải thì thầm với tôi.

"Vâng vâng, cảm ơn chị nhiều..."

Người đã thuyết phục phe cánh của Fuuka-san tham gia cuộc họp chính là Ikuno-san. Vì là cấp trên của Fuuka-san nên tiếng nói của chị ấy rất có trọng lượng.

"Hikage-san, còn chị! Khen chị nữa đi, chị nữa!"

Ở ghế bên trái, Misono-senpai nói với vẻ hào hứng như sắp nhảy cẫng lên khỏi ghế.

"Em xoa đầu khen chị ngoan cũng được đó nha!"

Bà chị tém tém lại giùm, chị lớn tuổi hơn tôi đấy.

"Cả Misono-senpai nữa, cảm ơn chị đã giúp đỡ. Thật sự có lúc em không biết mọi chuyện sẽ đi về đâu."

Tôi đã nhờ Misono-senpai tác động đến phe của Ito-san. Tóm lại đây là chiến thuật chính công pháp chẳng có gì lắt léo. Chỉ là nhờ mấy sếp lớn đi thuyết phục thôi. Nếu không chọn được Trưởng ban thì công việc thực tế sẽ bị đình trệ, nên dù là Ban Kiểm toán và Ban Tổng vụ có đối đầu nhau thì cũng phải hợp tác.

"Chuyện đương nhiên phải làm thôi. Hai người đừng có mà đắc ý."

Tokiko-san, người đang đứng dựa lưng vào tường ngay sau lưng tôi, ngán ngẩm nói.

"Mà rốt cuộc Kotetsu làm sao thế? Đã dặn tôi nhất định phải đến mà giờ lại không thấy mặt mũi đâu."

"A, Tokiko-san, chị đến vì bị Hội trưởng gọi ạ?"

Hội đồng Trung ương vốn dĩ không liên quan trực tiếp đến Ban tổ chức Lễ hội văn hóa, nên Tokiko-san chẳng có lý do gì để dự khán cả. Ikuno-san tò mò thì không nói, chứ tôi cũng đang thắc mắc sao Tokiko-san lại ở đây.

"Gọi người ta đến rồi bản thân mình lại ngủ trưa trong phòng Hội học sinh à?"

"Chắc là vậy..."

"Đến cả Hijiribashi-san cũng có mặt cơ mà?"

Đúng thế. Trên chiếc ghế gấp bên trái Misono-senpai, kỳ lạ thay, Kirika đang ngồi bó gối ở đó.

"...Tôi chỉ đến để xác nhận thôi."

Kirika lí nhí nói.

"Rốt cuộc, tôi không thắng được... Vì không hiểu. Tôi chỉ đến để xác nhận câu trả lời."

Không thắng được?

Khi ánh mắt của tôi, Misono-senpai, Ikuno-san và Tokiko-san đổ dồn về phía Kirika, thì tiếng vỗ tay bôm bốp vang lên từ bục diễn thuyết. Vị cựu Trưởng ban - biệt danh Giáo sư - đang cố gắng ổn định trật tự hội trường ồn ào.

"Nào nào, bắt đầu nhé. Lẽ ra thầy đã nghỉ hưu từ cuộc họp trước rồi, nhưng thấy có vẻ lùm xùm quá nên chỉ lần này thôi! Thầy sẽ làm MC nốt lần này thôi nhé—"

Giáo sư cao giọng, cuối cùng các ủy viên cũng chịu quay lên bục. Tôi liếc nhìn Kirika lần nữa.

"...Gì cơ? Cậu bảo không hiểu là sao?"

"Kotetsu định làm cái gì. Rốt cuộc, tôi vẫn không hiểu."

Hội trưởng?

Misono-senpai ngồi giữa tôi và Kirika ngơ ngác nhìn qua nhìn lại hai đứa. Chắc chị ấy không theo kịp câu chuyện. Mà thực ra, đến tôi cũng thấy mông lung. Hội trưởng á?

"Nhưng mà, lần này Hội trưởng có làm gì đâu."

Kirika lắc đầu.

"Chị ta đã cá cược thì không đời nào lại không làm gì. Lần này tôi cũng không đọc vị được."

Tôi giật mình. Là nói về Hội trưởng sao? Đối thủ mà Kirika bảo muốn thắng, hóa ra là Tennoji Kotetsu?

Giáo sư nói gì đó trên bục. Từ phía bên kia bục diễn thuyết, "xe tăng hạng nặng" Tsujido bước lên với thân hình đồ sộ, bắt đầu chào hỏi. Cậu ta mở tờ giấy trên tay ra, trên đó viết hai chữ 『THỂ LỰC』.

"──Là Thể Lực. Đây là khẩu hiệu cho Lễ hội văn hóa của tôi! Thể lực ở đây có nhiều nghĩa, không chỉ là nghĩa đen đâu mà còn──"

Tiếng la ó vang lên. "Nói về cân nặng của mày hả?", "Không cần trí lực à?"

Không khí trong phòng họp lớn trở nên hiểm ác. Tuy nhiên, giọng nói nhỏ nhẹ của Kirika lại lọt vào tai tôi rõ ràng hơn cả tiếng la ó hay giọng nói ồm ồm của Tsujido.

"Người mách nước cho phe ủng hộ Trưởng ban Kỷ luật về chiêu bài tẩy chay, có lẽ là Kotetsu."

Ikuno-san lẩm bẩm "Cái gì cơ?". Tôi cũng chồm người tới nhìn vào mặt Kirika.

"Hội trưởng á? T... tại sao? Sao cậu biết chuyện đó?"

"Vì cái quy định về quân số cần thiết để bầu cử Trưởng ban ấy, tôi cũng không biết. Ngay cả Misono cũng không biết. Học sinh bình thường sao mà biết được. Nhưng khi tra cứu lại, người đặt ra quy định đó bốn năm trước chính là Kotetsu."

Tôi trợn tròn mắt, quay lại nhìn Tokiko-san phía sau. Tokiko-san cũng đang mở to mắt kinh ngạc.

"...Đúng là, có chuyện đó. Tôi và Kotetsu đã cùng nhau chỉnh sửa lại các quy tắc chi tiết."

Khi tôi nhận ra thì bài diễn thuyết của Tsujido đã kết thúc. Giáo sư hỏi còn ai ứng cử không, và tôi thấy Ito-san giơ tay bước lên bục.

Ito-san đứng trên bục, giơ cao chiếc máy tính bảng hiển thị hai chữ Hán to đùng.

"Khẩu hiệu của tôi là đây. 『CỘNG HỮU』 (Chia sẻ). Tất cả chúng ta cùng chung một giấc mơ──"

Lại có tiếng la ó. "Chia sẻ file phim heo hả?", "Ý mày là ảnh nóng chứ gì?"

Ito-san nhăn mặt, ho khan rồi cố gắng tiếp tục bài diễn thuyết. Nhưng hầu như chẳng ai nghe. Sự ngờ vực đối với các ứng viên vẫn còn đó từ vụ tẩy chay. Vụ tẩy chay đó là do Hội trưởng xúi giục? Vậy là, Hội trưởng cố tình muốn làm tan rã Ban tổ chức Lễ hội văn hóa sao?

"Tại sao Hội trưởng lại làm thế? Cứ đà này thì các cán bộ Ban tổ chức sẽ mất hết uy tín. Báo chí còn viết mấy thứ tào lao đó nữa."

Đó là mục đích sao? Hội trưởng lại làm chuyện tàn nhẫn thế ư?

Nhưng Kirika lắc đầu.

"Kotetsu đã cho đình chỉ mấy bài báo bịa đặt rồi."

"...Hả?"

"Hôm kia, tôi đã đến câu lạc bộ Báo chí xác nhận. Mấy tin vịt kiểu như bò hầm hay hai trăm giám sát viên gì đó đã được dàn trang ở trang hai trang ba, thậm chí đã in thử xong xuôi rồi, nhưng Kotetsu đã xông vào và bắt thay bài."

"Nh-nhưng mà."

Kirika liếc nhìn tôi.

"Cái cậu nhìn thấy chắc là bản in thử mà Kotetsu đã cướp về từ câu lạc bộ Báo chí."

"...A."

Đúng rồi. Tôi đã đọc mấy bài bóc phốt chi tiết về Tsujido, Fuuka-san và Ito-san trên tờ báo mà Hội trưởng cầm. Hóa ra đó không phải là bản đã phát hành sao.

Kirika đưa cho tôi một tờ giấy gấp gọn. Là 《Tuần san Shiratto》. Trang nhất thì trông quen quen, nhưng bài giới thiệu cán bộ Ban tổ chức ở trang hai trang ba thì khác hoàn toàn so với cái tôi đã xem. Đều là phỏng vấn chính chủ cả. Tsujido thì bảo hoan nghênh cả tiệm bánh crepe lẫn kem, Fuuka-san thì bảo các cặp đôi cứ thoải mái nắm tay, còn Ito-san thì bảo hôm qua ngủ rất ngon (?), trông như mấy bài viết nhằm dập tắt vụ lùm xùm tẩy chay vậy.

Tự mình châm ngòi, rồi lại dùng vũ lực bảo vệ danh dự cho ba người họ. Chẳng hiểu nổi. Vừa ăn cướp vừa la làng để làm gì chứ?

"Kotetsu có lẽ──"

Kirika liếc nhìn Giáo sư bên cạnh bục và lẩm bẩm.

"Chị ta muốn cho thấy Ban tổ chức rời rạc đến mức nào sau khi cựu Trưởng ban rời đi."

Muốn cho thấy?

Xúi giục tẩy chay, thử xem các ủy viên có thực sự làm thế không──để phơi bày những vết rạn nứt?

Cho ai xem? Cho Tsujido, Fuuka-san hay Ito-san? Hay cho từng ủy viên một?

Không──

Là cho chúng tôi sao?

Chẳng biết từ lúc nào, ứng viên thứ ba là Fuuka-san đã đứng trên bục. Cô ấy cố tình mở rộng lá cờ có in hai chữ để khán giả nhìn thấy.

"Khẩu hiệu là 『ĐỒNG CHÍ』. Chúng ta tập hợp lại với cùng một chí hướng──"

Tiếng la ó lại chực chờ đè bẹp giọng nói của Fuuka-san.

Phải rồi, chúng tôi đã tận mắt chứng kiến sự thiếu đoàn kết của Ban tổ chức. Vì thế chúng tôi mới lập kế hoạch, chạy vạy khắp nơi để vận động hành lang. Để dù ai trong ba người họ trúng cử, tất cả ủy viên đều chấp nhận. Và dù ai trong ba người họ làm Trưởng ban, người đó cũng sẽ đứng về phía Ban Tổng vụ.

Chúng tôi đã bị Hội trưởng quất roi vào mông bắt chạy mà không hề hay biết...?

Giáo sư nhìn quanh phòng họp lớn và hỏi. Còn ai ứng cử nữa không? Không có ai nhỉ?

Một cánh tay giơ lên ở hàng ghế đầu.

Hội trường lại xôn xao.

Bởi vì người giơ tay chính là Ito-san.

"Gì thế trò Ito? Bài diễn thuyết lúc nãy chán quá nên muốn làm lại à?"

Lời của Giáo sư khiến tiếng cười khúc khích vang lên khắp nơi. Nhưng Ito-san đứng dậy, quay lại nhìn quanh hội trường, rồi nói bằng giọng nghiêm túc.

"Về khẩu hiệu của tôi, của Tsujido và Nagamine ấy mà. ...Chúng ta dùng hết cả ba được không?"

Những tiếng xì xào với đủ mọi sắc thái lan rộng như sóng gợn. Mọi người chắc không hiểu Ito-san đang nói gì. Tôi nuốt nước bọt. Từ đây kế hoạch của tôi mới thực sự bắt đầu. Trong tâm trạng cầu nguyện, từng lời Kirika nói cứ len lỏi vào tạo nên những âm thanh lạc điệu.

Tôi không biết Hội trưởng đang định làm gì.

"Dùng hết là sao? Ý là ba khẩu hiệu á?" Giáo sư hỏi. Ito-san bước lên bục lần nữa, cầm phấn, đi về phía bảng đen, và viết ba khẩu hiệu của ba ứng viên xếp dọc thành ba hàng.

"...A..."

"...Hả?"

"Đùa à."

Tiếng kinh ngạc vang lên khắp phòng họp. Cả Misono-senpai và Ikuno-san đều há hốc mồm nhìn chằm chằm vào sáu chữ Hán trên bảng.

HỮU CHÍ LỰC (有 志 力)

CỘNG ĐỒNG THỂ (共 同 体)

Ito-san đặt viên phấn xuống, chậm rãi nhìn quanh phòng họp, rồi mở lời.

"Mọi người xem, nó thành thế này đây. Một khối cộng đồng tạo nên bởi sức mạnh của những người có chí hướng (Hữu Chí Lực - Cộng Đồng Thể). Trông giống hệt Lễ hội văn hóa của trường mình, phải không? Cứ thế này dùng làm câu slogan luôn cũng được ấy chứ? Tiện thể, tôi, Tsujido-san và Nagamine-san, cả ba người cùng hợp tác làm việc, nghe cũng ổn đấy chứ nhỉ—"

Tsujido há hốc mồm, Fuuka-san thì đứng hình nhìn chằm chằm vào bảng đen. Cũng phải thôi. Tiếng trầm trồ thán phục cũng lọt vào tai tôi từ các ủy viên khác: "Đỉnh vãi", "Không tin được", "Ê, cái này là trùng hợp hả".

"Cái đó là..."

Misono-senpai thì thầm vào tai tôi như người mê sảng.

"...Là do Hikage-san sắp đặt à?"

Tôi gật đầu nhẹ đến mức gần như không thể nhận ra.

"Em chỉ góp ý tưởng thôi. Nhưng mà."

Thực ra người nghĩ ra câu đố chữ đó không phải là tôi. Bởi vì, đây không phải là cuộc chiến của tôi. Chính vì thế tôi mới có thể nghĩ ra những thứ vô lý và ngớ ngẩn như vậy. Tiếng vỗ tay lác đác vang lên khắp phòng họp. Nhìn kỹ thì một trong những người vỗ tay là Tsujido. Tốt rồi. Thế này thì Ito-san chắc chắn chiếm ưu thế áp đảo. Không, giờ thì ai trúng cử Trưởng ban cũng được. Bởi vì, người vẽ ra bản thiết kế này là──

Đúng lúc đó, một chuyện không thể tin nổi đã xảy ra. Ito-san trên bục tiếp lời:

"Thực ra đây không phải trùng hợp đâu. Cả ba khẩu hiệu này, đều do cùng một người nghĩ ra đấy."

Tôi suýt nữa thì đứng bật dậy hét lên. Chờ đã. Sao lại khai ra? Trong kịch bản đâu có đoạn này, giờ chỉ cần bỏ phiếu thôi là anh trúng cử rồi còn gì?

Ito-san hắng giọng nuốt nước bọt rồi nói tiếp.

"Người đó không chỉ thân thiết với tôi mà còn với cả Tsujido-san và Nagamine-san nữa, cậu ấy đã lắng nghe và tư vấn cho chúng tôi, nên mới có thể đề xuất khẩu hiệu cho cả ba người như vậy."

Tiếng ồn ào trong hội trường lúc này không chỉ còn là những gợn sóng lăn tăn nữa. Nó đã biến thành một cơn sóng thần, ập đến rồi lại rút đi. Các thành viên trong ban tổ chức thì thầm to nhỏ với nhau: "Hả, ai cơ?", "Thật á?", "Có người như thế tồn tại sao?". Tôi cảm thấy cơ thể mình như đang bị cuốn trôi vào một đụn cát không đáy. Ito-san mở lời:

"Xin lỗi vì nghe có vẻ như mình đang lừa mọi người. Nhưng cậu ấy đã nghĩ ra cách này để gắn kết một Ban Chấp hành rời rạc, cậu ấy đã chạy đôn chạy đáo giữa ba người bọn mình. Thế nên, mình nghĩ chính cậu ấy mới là người xứng đáng nhất cho vị trí Chủ tịch Ban Tổ chức Lễ hội năm nay."

Tôi há hốc mồm nhìn chằm chằm vào mặt Ito-san.

Sau đó, tôi đưa mắt nhìn về phía nhân vật đang ngồi ở góc trái hội trường. Đó là khu vực tập trung của các ủy viên khối trung học năm nhất. Cậu ta cũng đang trưng ra bộ mặt ngơ ngác đến tột độ. Nhưng Ito-san không hề nương tay, cô ấy gọi to tên cậu ta.

"Kanbayashi Kaoru-kun. Cậu có thể ứng cử được không?"

Chiếc ghế rít lên một tiếng. Tokiko-san, người đang đứng sau lưng tôi, chống tay lên tựa lưng ghế của tôi và rướn người về phía trước.

"Hả, K-Kaoru?"

Tại tiêu điểm nơi ánh nhìn của toàn thể ủy viên đang đổ dồn về, Kaoru-kun vẫn đang chớp mắt liên hồi. Ngay cả khi bị tiếng vỗ tay đẩy lưng bước lên bục diễn thuyết, Kaoru-kun vẫn luân phiên nhìn tôi và Ito-san với ánh mắt đầy bối rối. Cậu bé vẫn chưa nuốt trôi được việc tại sao Ito-san lại đột ngột "phản bội" như vậy. Mà đến tôi cũng thế thôi.

"...Ai thế?", "Kanbayashi?"

"Kanbayashi là ai?", "Trung học năm nhất á?"

Những giọng nói đầy nghi hoặc của các ủy viên vang lên từ khắp nơi.

"Ủa? Kanbayashi thì chẳng phải là...", "A..."

Và rồi, Kirika nhận ra. Cô ấy quay lại, hỏi Tokiko-san.

"Tokiko, chuyện cậu nói lúc nãy là thật sao? Rằng cậu được Kotetsu gọi đến đây ấy..."

Tokiko-san cũng gật đầu với sự hoang mang ngập tràn trong đáy mắt. Mảnh ghép cuối cùng trong đầu tôi va vào nhau, tóe lửa và phát ra tiếng kim loại chói tai.

Kaoru-kun bước về phía bục diễn thuyết, đi ngang qua ngay trước mặt tôi—hay nói đúng hơn là trước mặt Tokiko-san. Lúc đó, tất cả mọi người trong hội trường đều nhận ra.

"Kanbayashi tức là...", "A, là em của Công chúa.", "Em gái hả?", "Không, là em trai."

"Hể...", "Hóa ra cậu ấy nhập học trường mình à."

Tôi cảm thấy toàn thân mình mềm nhũn trên chiếc ghế gấp. Cảm giác thất bại đang đánh gục Kirika lúc này, tôi cũng đang nếm trải ít nhất một nửa.

Mục tiêu của Tennoji Kotetsu ngay từ đầu đã là thế này đây. Người phụ nữ đó, ngay từ đầu đã định đưa Kaoru-kun lên làm Chủ tịch Ban Tổ chức. Chị ta đặt ra bài thi nhập môn, kích động tẩy chay để khiến chúng tôi thấm thía sự lỏng lẻo trong đoàn kết của Ban Chấp hành, ép tôi phải vắt óc nghĩ kế sách, khiến Kaoru-kun phải chạy đôn chạy đáo, buộc cậu bé phải đi "ngoại giao" để kết nối ba ứng cử viên, và trong bóng tối, chị ta đã nhờ cậy Ito-san. Để rồi vào đúng ngày bầu cử, họ phản bội chúng tôi và đề cử Kaoru-kun. Hơn nữa, Hội trưởng còn bổ sung cho Kaoru-kun thứ nguyên liệu mà cậu bé thiếu thốn nhất—độ nhận diện tuyệt đối—bằng một thủ đoạn khó tin. Đó là hào quang của bà chị. Vì thế chị ta mới cất công gọi Tokiko-san đến hội trường này. Chỉ cần hai người họ đứng cạnh nhau, ai cũng sẽ nhận ra họ là chị em.

Và rồi—

Kaoru-kun dừng lại cách bục diễn thuyết khoảng ba bước, ném ánh mắt bất an về phía tôi một lần nữa. Ánh mắt như muốn hỏi: Em đứng ở chỗ này có ổn không vậy?

Dĩ nhiên là Kaoru-kun chẳng hề có ý định ứng cử chức chủ tịch. Cậu bé còn chưa chuẩn bị bài phát biểu nào. Vốn dĩ cậu ấy mới chỉ học lớp sáu (trung học năm nhất). Đừng nói đến kinh nghiệm thực tế, cậu ấy còn chưa từng tham gia Lễ hội Oshiraho bao giờ.

Tôi bàng hoàng nghĩ về Tennoji Kotetsu. Đúng là một người phụ nữ đáng sợ. Đến phút chót, phần quan trọng nhất trong canh bạc của chị ta lại là "không có kế sách gì" sao? Dù đã sắp đặt đến mức này, Kaoru-kun vẫn chưa chắc chắn thắng. Tennoji Kotetsu—lừa gạt cấp dưới, lợi dụng kẻ thù truyền kiếp, giăng ra một mưu đồ đường vòng đến mức ngỡ ngàng, vậy mà lại phó mặc vài trăm mét cuối cùng sau khúc cua thứ tư cho chính con ngựa mình đặt cược sao?

Một người phụ nữ như thế, tôi và Kirika làm sao mà thắng nổi.

Vì vậy, tôi cười yếu ớt với Kaoru-kun. Được thôi. Em cứ thế mà leo lên đỉnh đi. Dù em có trúng cử hay không, thì bọn anh cũng thua rồi. Chẳng hiểu sao tôi còn chẳng thấy cay cú nữa. Nếu vậy thì, này, nhớ lại nội dung bài thi nhập môn mà Hội trưởng đã nói lúc đầu đi. Phải làm cho người đó thắng. Phải làm cho Hội trưởng thắng. Bây giờ hãy vắt óc ra, dùng cái miệng dẻo quẹo đó sắp xếp những câu từ nghe có vẻ ngầu lòi, khiến mọi người thán phục, gom hết phiếu bầu và giật lấy cái vương miện hư ảo đó đi.

Không biết Kaoru-kun có hiểu được ý tôi không.

Mà, chắc là không hiểu đâu. Chỉ đơn giản là cậu bé bản lĩnh hơn tôi rất, rất nhiều. Cậu ấy rũ bỏ vẻ lo âu trên khuôn mặt, mỉm cười với tôi, cười với cả Tokiko-san, rồi quay gót bước lên bục diễn thuyết.

Với những bước chân như thể đang tiến về phía bục trao giải.

Sau này, tôi có thử hỏi Kaoru-kun về cảm giác lúc đó.

"Em có nhận ra đó là trò của Hội trưởng không?"

"Hả? Không đời nào! Em đâu có thông minh như anh Hikage."

Kaoru-kun cười và nói.

"Chỉ là, không hiểu sao mọi người đều nhìn em với ánh mắt kỳ vọng, đến cả chị Fuka cũng vỗ tay, rồi em nghĩ đến việc chị hai Tokiko đang nhìn mình, nên em cảm thấy phải cố gắng vượt qua cho bằng được. Lúc đó em cuống lắm. Chẳng nhớ mình đã nói gì nữa."

Nói thế chứ cậu đã có một bài phát biểu hùng hồn và ra dáng lắm đấy. Chắc cậu ấy thuộc chủng người sinh ra để tắm mình dưới ánh đèn sân khấu. Tôi thì chịu thôi.

"...Sao mặt mũi bí xị thế kia?"

Sau giờ học ngày hôm sau cuộc bầu cử Chủ tịch Ban Tổ chức, khi tôi ló mặt vào phòng Hội học sinh, Hội trưởng đã đến từ trước, vừa cười tủm tỉm vừa hỏi.

"Hôm qua mọi chuyện đều suôn sẻ cả mà. Tôi định cùng nhau ăn mừng chiến thắng thì cậu lại về mất, còn Kirika thì cứ ru rú trong phòng kế toán."

Tôi nhún vai.

"Chị biết thừa rồi còn hỏi làm gì."

Hội trưởng cười khúc khích, nằm dài ra ghế sofa một cách lười biếng.

"Tôi cũng đoán được cậu và Kirika đang nghĩ gì, nhưng hai người đánh giá tôi cao quá rồi đấy. Tôi đâu có nhìn thấy hết tương lai, cũng đâu có khả năng điều khiển tâm trí người khác tùy ý đâu."

Ai mà biết được chứ. Giờ Hội trưởng có bay lên trời, đi trên mặt nước hay dùng tay không nhấc bổng xe tải thì tôi cũng tự tin là mình chẳng ngạc nhiên lắm đâu.

"Vậy tại sao chị lại dạy cho bọn em chiêu bài tẩy chay? Nếu lỡ cuộc bầu cử chủ tịch không thể diễn ra thật thì chị định làm thế nào?"

"Lúc đó thì nhờ Giáo sư tiếp tục làm chủ tịch là được mà."

"Hả?" Tôi buột miệng thốt lên một âm thanh kỳ quặc. "Nh-Nhưng mà anh ấy còn phải thi đại học..."

"Chỉ đến khi các kế hoạch được chốt và phân bổ ngân sách xong xuôi thôi. Lâu nhất là hết kỳ nghỉ hè. Ban Tổng vụ cũng chỉ muốn can thiệp đến thời điểm đó thôi mà."

So với việc để Tsujido hay Fuka-san làm chủ tịch mà không đạt được sự đồng thuận, thì thà bầu cử thất bại và cựu chủ tịch tiếp tục tại vị còn tốt hơn. Ra là vậy sao. Vì Giáo sư có thể quán xuyến được ủy ban giống như năm ngoái.

Tất nhiên, Hội trưởng nói thêm:

"Việc các cậu cảm thấy khủng hoảng, chạy đôn chạy đáo và giải quyết ổn thỏa mọi chuyện vẫn tốt hơn nhiều."

Tôi nuốt cục tức vào trong họng.

"Nhưng chị đã quyết định đẩy Kaoru-kun lên làm chủ tịch rồi đúng không?"

"Tất nhiên là quyết rồi. Dù tôi không ngờ cậu lại tung ra cái kế sách điên rồ đó. Kể cả khi không có chút nguyên liệu nào, tôi cũng định để Trưởng ban IT đề cử Kaoru. Thú thật là Trưởng ban IT thì cơ hội thắng hơi mong manh. Nhưng tôi buộc phải dựng lên một ứng cử viên bất ngờ mà cả Tokiko lẫn Ikuno đều không đoán trước được."

Thật không đấy. Khó tin quá đi mất.

"Vậy nếu bọn em không chuẩn bị gì đặc biệt thì sao? Cũng có khả năng Kaoru-kun sợ quá mà không dám ứng cử chứ."

"Thì chẳng làm sao cả. Tôi thua. Tôi không mua bảo hiểm cho trường hợp đó. Chỉ là tin tưởng thôi. Tôi nghĩ rằng nếu có cậu ở bên cạnh, kiểu gì cậu cũng sẽ làm ra trò trống gì đó, nên tôi đã đánh cược."

Quả nhiên là vậy. Cạn lời luôn. Nhưng Hội trưởng bồi thêm:

"Tôi đã từng nói rồi phải không? Thứ tôi tin tưởng không phải là đối phương. Mà là sự đúng đắn của chính bản thân tôi khi quyết định giao phó cho họ. Người làm bài kiểm tra không phải là Kaoru, mà là tôi."

Ra là thế.

Kaoru-kun, vào một thời điểm nào đó từ lúc nhận bài thi nhập môn cho đến ngày bầu cử, đã đỗ từ lâu rồi. Chính vào khoảnh khắc Hội trưởng quyết định giao phó cục diện bầu cử cho cậu bé. Còn tôi và Kaoru-kun đã chạy thục mạng lên đỉnh núi chỉ để chứng minh sự đúng đắn của Hội trưởng. Thật là vất vả quá đi mất.

"À, đừng nói chuyện này cho Kaoru biết nhé."

Hội trưởng nói với vẻ tinh quái.

"Tôi muốn trêu cậu bé thêm chút nữa, chưa cho biết là đỗ hay trượt ngay đâu."

Bà chị ác vừa thôi. Đúng lúc đó, cánh cửa lớn của phòng Hội học sinh mở ra.

"Em chào mọi người ạ!"

Kaoru-kun ôm một túi giấy to đùng, đi lảo đảo vào phòng.

"Chị Kotetsu, cảm ơn chị về tài liệu năm ngoái ạ! Em đã đọc thâu đêm luôn."

Kaoru-kun chất đống tài liệu trong túi giấy lên chiếc bàn kính trước ghế sofa. Nào là tờ rơi, sách hướng dẫn, bản kế hoạch của Lễ hội Oshiraho lần trước. Chắc phải đến hàng nghìn tờ.

"Mới là tân sinh viên mà đã làm Chủ tịch Ban Tổ chức, thật tình em chẳng biết phải làm sao nữa, nhưng đã trúng cử rồi thì em sẽ cố gắng hết sức! Với lại, ừm, chị Kotetsu ơi, cái... kết quả bài thi thì sao ạ? Ito-san không ứng cử, em lại lỡ làm chủ tịch mất rồi, em cứ nghĩ mãi không biết thế này có được tính là đỗ không, làm em mất ngủ cả đêm qua."

"Hửm? Sao giờ nhỉ? Chị cũng đang suy nghĩ đây."

"Hảaa, sao lại thế, chị quyết định nhanh đi ạ, tim em cứ đập thình thịch nãy giờ."

"Kaoru lúc tim đập thình thịch nhìn dễ thương lắm. Cứ thình thịch thêm chút nữa đi."

"Ư ư ư, chị Kotetsu, đừng bắt nạt em mà."

Nhìn cảnh Kaoru-kun bị xoay như chong chóng cũng thấy tội, nên tôi vào bếp làm món bánh quy giòn topping đơn giản, rồi gõ cửa phòng kế toán. Nghe thấy tiếng trả lời yếu ớt "...Ừm", tôi vặn nắm đấm cửa.

Trong bóng tối và ánh sáng ngược từ màn hình máy tính, Kirika ngồi lún sâu vào ghế một cách buông thả, lẳng lặng ăn khoai tây chiên. Bề mặt đen ngòm của màn hình phản chiếu vẻ mặt sưng sỉa của cô ấy.

Dù tôi có đặt đĩa bánh lên bàn phụ, Kirika cũng chẳng thèm nhìn sang. Cô ấy vẫn giữ nguyên nhịp điệu chậm rãi không đổi, tay bốc, miệng nhai, tiếng rôm rốp khô khốc cứ thế vang lên.

Nhìn những túi snack đủ loại chất trên kệ, tôi thử nói:

"Tôi ăn ké cho bõ tức được không?"

Nhịp điệu nhai chậm lại một chút.

"...Tại sao?"

Kirika thốt lên một câu cộc lốc.

"Thì tại ức chế chứ sao. Toàn bị Hội trưởng dắt mũi."

Tôi không thể nói là "Giống cậu thôi". Vì tôi cảm thấy nỗi uất ức của Kirika còn sâu sắc hơn nhiều.

"...Chưa bao giờ, thắng được."

Kirika ngừng tay, chợt nói.

"Từ hồi tiểu học. Lúc nào tôi cũng muốn nhìn thấu những gì Kotetsu định làm, và làm trước cậu ta, nhưng chưa một lần thành công."

Một mối quan hệ kỳ lạ. Nhưng tôi cảm giác mình đã hiểu ra một chút lý do tại sao Kirika, một người giống như loài động vật nhỏ hoang dã, lại chịu làm việc trong Hội học sinh dưới trướng Nữ hoàng Sư tử Tennoji Kotetsu. Sự cay cú, và lòng ngưỡng mộ. Hai bộ mặt của cùng một loại cảm xúc.

Sau một hồi im lặng dài, Kirika chỉ tay vào túi trên cùng của cái kệ.

"Vị súp consommé thì còn hai túi đấy," cô ấy nói. "...Ăn cũng được."

Tôi ngồi xuống chân ghế, tựa lưng vào lưng Kirika, và xé mở túi khoai tây chiên. Kirika cũng đưa tay về phía đĩa bánh quy tôi mang đến. Và thế là, hai kẻ thua cuộc thảm hại chúng tôi cứ thế im lặng, chỉ cử động tay và miệng. Trong bóng tối, tiếng nhai với những âm sắc khác nhau vang lên lệch nhịp rồi lại hòa vào nhau.

Lúc đó vẫn chưa ai biết được điều này—rằng tôi và Kirika rồi sẽ có ngày thực sự đối đầu với Tennoji Kotetsu. Đó là câu chuyện của rất, rất lâu sau này.

Nhưng bây giờ, hai đứa tôi chỉ ngồi tựa lưng vào nhau, gặm nhấm nỗi cay cú. Mùi vị ngọt ngào mà đắng chát của sự thất bại.

Cũng không tệ lắm đâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!