Chương 03
3
Ở một góc trong khuôn viên rộng lớn của Học viện Hakujudai có một ngôi đền nhỏ bé.
Nằm sâu trong khu rừng ít nắng, phía sau chiếc cổng Torii bằng đá phủ đầy rêu và những cây đèn lồng, một ngôi đền chỉ cao hơn đầu người một chút đang nằm co ro ở đó. Những dòng chữ khắc trên bề mặt bong tróc của cổng Torii chỉ còn đọc được lờ mờ:
《Bạch Thụ Thần Xã》
Nghe nói đọc là "Shiraki". Không phải lấy từ tên học viện đâu. Ngôi đền này đã ở đây từ thời Edo, người thiết kế đã giữ lại nó như viên đá tảng của khu đất, và sau đó tên học viện mới được đặt theo tên đền. Phía sau ngôi đền, cây sồi khổng lồ—cây thần, nguồn gốc của cái tên "Bạch Thụ"—đang vươn cành tỏa bóng. Nghe đâu trong lễ nhập học nào Hiệu trưởng cũng phát biểu rằng đây là cái cây luôn dõi theo các em học sinh, nhưng vì là học sinh chuyển trường nên tôi chưa được nghe bao giờ.
Đền Shiraki không có ông từ cũng chẳng có vu nữ, và điều đáng ngạc nhiên là nó được quản lý bởi Hội học sinh.
"Cũng từng có chuyện bàn nhau lập ra Ủy ban Thần đạo đấy, hình như thế."
Hội trưởng đã nói vậy khi cả đám Tổng vụ đến đây viếng đền.
"Nhưng vì chả có việc gì để làm nên dự án bị hủy bỏ rồi. Tiền công đức hàng năm đều do Kế toán Tổng vụ thu hồi. Bọn ta dùng khoản đó đàng hoàng cho phí tu sửa và dọn dẹp."
"Tôi thích đếm tiền." Kirika nói với giọng lạnh lùng như mọi khi, nhưng thoáng lộ ra vẻ vui mừng trên nét mặt.
"Nhưng mà, sao lại đi viếng đền vào thời điểm này ạ?" Tôi hỏi. Đây là một buổi lễ nghiêm túc có cả rượu thánh và đồ cúng đàng hoàng. Misono-senpai thậm chí còn mặc cả bộ đồ vu nữ hai màu đỏ trắng. Chị kiếm đâu ra bộ đó thế.
"Hợp không? Nghe nói phong tục là Phó chủ tịch phải mặc bộ này."
"Vâng, cũng hợp..." Phong tục kiểu quái gì vậy. Thế nếu là con trai thì tính sao.
"Là phong tục do ta bịa ra ba năm trước vì nghĩ Tokiko mặc vào sẽ hợp lắm đấy."
"Bịa ra hả!"
"Là bịa đặt sao ạ!"
"Nhưng đây là viếng thần hộ mệnh của trường mình, làm thế cũng là điều nên làm chứ, không thấy thế sao?"
"Thế buổi viếng này có ý nghĩa gì không ạ?"
"Sắp đến cuộc bầu cử Trưởng ban Chấp hành Lễ hội rồi đúng không?"
"Vâng." Thì liên quan gì?
"Nghe nói ở đền Shiraki này từng có một lễ hội truyền thống kéo dài đến tận thời Minh Trị. Đó là một lễ hội thu hoạch bình thường để cảm tạ thần linh ban cho mùa màng bội thu, nội dung thế nào thì chẳng còn ai nhớ nữa. Cũng không còn tài liệu ghi chép. Chỉ có ngày tháng và tên lễ hội là được truyền lại."
Đứng trước ngôi đền, Hội trưởng quay lại nhìn chúng tôi và dang rộng hai tay. Trên đầu, những ngọn cây sồi che khuất bầu trời reo lên xào xạc trong gió.
"──《Lễ hội Oshiraho》. Ngày 3 tháng 11. Chúng ta cũng đã lấy cái tên đó cho lễ hội trường."
Ra là vậy. Tôi ngước nhìn sợi dây thừng bện shimenawa quấn quanh thân cây sồi lớn.
Sắp tới, Ban Chấp hành Lễ hội Văn hóa của năm nay sẽ bắt đầu khởi động. Công tác chuẩn bị cho lễ hội sắp bắt đầu.
Tôi của lúc đó, tất nhiên, chẳng thể ngờ rằng chỉ riêng việc chọn ra Trưởng ban thôi mà cũng thành chuyện lớn đến thế.
Ban Chấp hành Lễ hội Văn hóa, gọi tắt là "Ban Lễ hội", là tổ chức có quy mô lớn nhất trong Hội học sinh Hakujudai, và ngạc nhiên thay, nó là một cơ quan thường trực.
"Các em học sinh năm nhất Trung học cũng đã gia nhập ủy ban mới. Được bình an đón chào ngày hôm nay, tôi thật sự, thật sự, thậậậậật sự cảm thấy vui mừng khôn xiết."
Vị cựu Trưởng ban đứng trên bục diễn thuyết của đại hội trường, trước mặt hơn hai trăm ủy viên, đã phát biểu một cách đầy thấm thía như vậy. Mới mười bảy tuổi xuân xanh mà đã bị gán cho cái biệt danh kinh hoàng là "Giáo sư", anh ta là học sinh năm ba khoa Toán Lý của khối Cao trung, sở hữu vầng trán rộng tỏa sáng lấp lánh khá là thần thánh và đường chân tóc đang ở mức báo động đỏ.
"Thế là tôi có thể yên tâm tập trung ôn thi rồi. Trong số những người tập trung ở đây, có khoảng năm mươi người là thành viên mới tham gia Ban Lễ hội với lồng ngực tràn đầy hy vọng, nhưng tôi có ba điều muốn nói với các bạn."
Giáo sư chống hai tay lên bục, rướn người về phía thính giả và nói.
"Điều thứ nhất! Với Ban Lễ hội thì một năm có một nghìn ngày cũng không đủ! Mà thực ra việc dọn dẹp của năm ngoái vẫn chưa xong đâu. Nhưng tôi sẽ nghỉ hưu không chút khoan nhượng. Điều thứ hai! Nếu các bạn nghe lời Hội trưởng Hội học sinh một cách nghiêm túc thì có bao nhiêu vạn sợi tóc cũng không đủ đâu. Điều thứ ba! Dù có bán mạng cho Ban Lễ hội thì cũng đừng hòng kiếm được suất tuyển thẳng đại học. Tôi là ví dụ điển hình đây."
"Hiểu rồi thì lượn đi Giáo sư!"
"Hiểu rồi nhưng hói là do di truyền đấy Giáo sư!"
"Hiểu rồi thì đi học bài đi Giáo sư!"
Những gương mặt cộm cán ngồi ở hàng ghế đầu thi nhau la ó. Nhóm Tổng vụ chúng tôi ngồi trên ghế gấp xếp hàng bên trái bục diễn thuyết, lãnh trọn mấy lời la ó đó như đạn lạc.
"...Mấy người đó là những thành viên cứng cựa làm trong ban chấp hành từ hồi cấp hai đấy."
Misono-senpai ngồi bên cạnh giải thích cho tôi. Kirika không đến dự, còn Hội trưởng thì đang ngủ gật. Giáo sư đợi cho cơn mưa gạch đá qua đi rồi mới bổ sung thêm.
"À, điều thứ tư. Làm ủy viên thực thi vui và ý nghĩa lắm đấy nhé."
"Giọng như người chết rồi ấy Giáo sư!"
"Đừng có nói kiểu tiện mồm thế!"
"Chó nó tin!"
"Vậy thì các bạn cố mà nỗ lực khuấy động phong trào nhé."
"Đừng có dùng từ 'cố mà'!"
"Làm ủy viên thực thi là làm suốt luôn hả chị?" Tôi hỏi Misono-senpai.
"Hàng năm có khoảng một phần tư thành viên nghỉ hưu. Là mấy anh chị lớp 12 phải thi đại học và những người không theo kịp nữa. Nên ai ở lại là sẽ ở lại mãi."
"Không theo kịp..." Ủy ban này khắc nghiệt đến thế sao? Đến mức hói cả đầu á?
"Nhưng số lượng người mới vào hàng năm cũng tương đương thế mà! Công việc ý nghĩa lắm đấy! Là ủy ban được yêu thích lắm, đợt tuyển tháng 11 lúc nào cũng kín chỗ ngay lập tức, phải bốc thăm mới được vào đấy."
Vì công tác chuẩn bị cho lễ hội văn hóa cứ dây dưa kéo dài cả năm trời, nên ngày hôm sau khi lễ hội kết thúc đã là vạch xuất phát cho năm tiếp theo, do đó Ban Chấp hành Lễ hội không có thời gian nghỉ ngơi.
"Nào, vậy thì cuối cùng." Giáo sư hắng giọng, dùng mu bàn tay lau vầng trán đã hói ngược ra sau rộng như sân vận động Tokyo Dome. "Như mọi người mong đợi, tôi xin đề cử Trưởng ban nhiệm kỳ tới và coi đó là công việc cuối cùng của mình. Hãy dùng nó để tham khảo cho cuộc bỏ phiếu tuần sau nhé."
Cả đại hội trường im phăng phắc.
Ánh mắt của hơn hai trăm ủy viên không đổ dồn về phía Giáo sư. Họ nhìn về phía những nam thanh nữ tú trong ban cán sự đang ngồi trên hàng ghế gấp đối diện với nhóm Tổng vụ chúng tôi qua bục diễn thuyết.
Một nam sinh ngồi gần bục nhất đứng dậy.
"Chờ chút đã Trưởng ban."
Đó là một nam sinh năm hai Cao trung có khuôn mặt phúc hậu và đầy đặn đến mức khiến người ta hơi lo lắng.
"Gì thế, Phó ban Tsujidō-kun, thành viên CLB Sumo, nặng 126 ký, người được mệnh danh là xe tăng hạng nặng của Ban Lễ hội."
"Tao không ở CLB Sumo. Sao mày giới thiệu lịch sự mà lại chêm lời nói dối vào thế."
"Có cả thành viên mới nên tôi định giới thiệu ứng cử viên Trưởng ban cho mọi người biết ấy mà."
"Về việc đó, tao nghĩ Trưởng ban không cần thiết phải đề cử người kế nhiệm đâu."
"Tôi cũng nghĩ vậy."
Từ ghế bên cạnh xe tăng hạng nặng Tsujidō, một nam sinh khác đứng dậy. Tóc tai bù xù, kính gọng đen to bản, quầng thâm mắt xanh lè hằn sâu. Trông quen quen. Là Trưởng ban IT đã giúp đỡ tôi hồi Đại hội toàn trường. Hình như là Itō-san thì phải?
"Phát ngôn của Trưởng ban có sức ảnh hưởng quá lớn. Mong anh tự trọng cho," Trưởng ban IT nói.
"Hahaha. Cậu nói làm tôi vui quá. Nhưng có sao đâu, dù gì chúng ta cũng đã làm việc cùng nhau, tôi hiểu rõ mọi người mà, nên sự chỉ định của tôi sẽ đáng tin cậy chứ."
"Sai rồi."
Người thứ ba đứng dậy từ ghế bên cạnh Trưởng ban IT. Đó là một nữ sinh có vẻ ngoài cổ điển, tóc buộc cao đuôi ngựa, khuôn mặt lạnh lùng vô cảm.
"Nói toẹt ra nhé. Trưởng ban không được lòng dân, chẳng có chút uy tín nào nên ứng cử viên được anh chỉ định kiểu gì cũng trượt vỏ chuối. Làm ơn ngậm miệng lại giùm."
Đừng có nói toẹt ra thế chứ.
Có tin đồn rằng ngày hôm sau, người ta nhìn thấy đường chân tóc của Giáo sư ở trong trường đã lùi tít ra đến đỉnh đầu, nhưng không biết có thật hay không.
"Lễ hội văn hóa của Hakujudai không có tiết mục của lớp đâu ạ. Tất cả đều là tự nguyện đăng ký. Tuyệt thật đấy, cứ như đại học ấy nhỉ! Em nghe neesama kể mà giật cả mình, lúc mới biết senpai có giật mình không?"
Nghe Kaoru-kun hỏi, tôi thành thật trả lời.
"Giờ anh mới biết và đang giật mình đây..."
Thảo nào, trong giờ sinh hoạt chủ nhiệm chưa bao giờ thấy bàn xem lớp mình sẽ làm gì. Tự thấy mình cũng tệ thật khi sắp sửa làm cán bộ Hội học sinh, nhưng từ lúc vào Tổng vụ đến giờ có quá nhiều chuyện xảy ra, khiến tôi đã mất đi ý thức thường thức của một học sinh Hakujudai suốt hai tháng qua. Đến giờ tôi vẫn chưa hiểu rõ về ngôi trường này.
"Em cũng đang bàn với mấy bạn nữ trong lớp là sẽ mở quán cà phê! Mấy chỗ làm tiết mục đều cài người vào Ban Lễ hội cả đấy, để xin được càng nhiều ngân sách càng tốt."
Nhắc mới nhớ, Kaoru-kun cũng có mặt trong cuộc họp ủy ban hôm qua. Cậu nhóc đã trở thành một thành viên của Ban Lễ hội.
"Em cũng sẽ cố gắng để lột sạch hàng trăm triệu yên giống như senpai!"
Thôi anh chả biết phải bóc mẽ cái câu này kiểu gì nữa.
Kể từ đó, Kaoru-kun thường xuyên ghé qua phòng Hội học sinh chơi. Nỗi lo cậu nhóc sẽ bị Hội trưởng hành hạ hóa ra chỉ là lo bò trắng răng. Vì quen biết nhau từ hồi tiểu học nên có vẻ Hội trưởng đã chán hành cậu ta rồi. Thế nên người tiếp chuyện Kaoru-kun chủ yếu là tôi.
"Kaoru-kun bảo muốn làm cán bộ Hội học sinh mà nhỉ. Làm Ban Lễ hội có ổn không đấy?"
"Neesama bảo Ban Lễ hội là bước đệm dễ dàng nhất để tiến lên làm cán bộ Hội học sinh ạ."
"Vậy hả chị?" Tôi nhìn Misono-senpai. Chị ấy vẫn đang cắm mặt vào laptop như mọi ngày.
"Ngày xưa thì đúng là thế," Senpai vừa gõ phím vừa nói. "Ủy ban thực thi là nơi tập hợp nhân tài rộng khắp từ toàn trường để làm công việc của Hội học sinh, nên cũng từng giúp ích cho việc tìm kiếm người kế nhiệm cho Tổng vụ hay Kiểm toán."
"Bây giờ khác rồi ạ?" Kaoru-kun nói với giọng chực khóc.
"Từ khi Kotetsu lên làm Hội trưởng, như em thấy đấy, theo kiểu tinh hoa thiểu số hay nói đúng hơn là theo sở thích của Kotetsu, nên chẳng tăng thêm nhân sự nào cả."
"Năm nay sẽ tăng đấy."
Cánh cửa lớn của phòng Hội học sinh mở ra, Hội trưởng bước vào và nói. Vẫn cái kiểu xuất hiện đúng lúc và đôi tai thính phát sợ như mọi khi.
"Misono kiêm nhiệm cả công việc Truyền thông mãi cũng thấy đuối rồi đúng không?" Hội trưởng chồng đống tài liệu lên bàn mình.
"Nếu giao được cho ai đó thì tốt quá," Misono-senpai đáp.
"Có em! Kotetsu-neesama! Em nè!" Kaoru-kun giơ tay mạnh đến mức nhảy cẫng lên. "Em muốn làm, em muốn làm việc ở Tổng vụ, em vào Ban Lễ hội là vì thế mà."
"Ta không ngọt ngào đến mức đứa nào kêu muốn làm là cho làm đâu," Hội trưởng nhe răng cười.
"Nghĩa là sao ạ?" Kaoru-kun chạy lại bàn Hội trưởng.
"Nhìn Hikage đi. Không muốn làm mà bị đe dọa ép buộc phải vào, đã thế suốt hai tháng trời còn chẳng được gọi tên cho tử tế kìa."
"Toàn bộ là do chị làm đấy, chính chị đấy! Đừng có nói như chuyện của người khác thế chứ!"
"Quả không hổ danh senpai. Bắt nạt cũng bõ công ghê."
Ghen tị thì anh nhường cho cái ghế này đấy, thích bị bắt nạt bao nhiêu cũng được.
"Tóm lại là, phải được Kotetsu-neesama để mắt tới, bị vờn qua vờn lại hoặc bị bắt nạt thì mới được đúng không ạ?"
"Hiểu chuyện đấy chứ, Kaoru." Không hiểu cũng có sao đâu Kaoru ơi...
"Nhưng mà, uổng công em vào được Bạch Thụ Đài, thế mà dạo này chị Kotetsu chẳng chịu trêu chọc em gì cả. Hồi tiểu học chị toàn bắt em mặc đồ hầu gái, sườn xám, rồi cả đồ thủy thủ nữa cơ mà."
"Chị Misono, gọi cảnh sát đi, cảnh sát ấy! Ngược đãi trẻ em! Chắc vẫn chưa hết thời hiệu truy cứu đâu!" Tôi gào lên.
"Kaoru mặc sườn xám... chắc chắn sẽ hợp lắm... Đáng yêu phải biết..." Bà chị này đang phê pha cái gì thế, hết thuốc chữa rồi!
"Kaoru, ta không hứng thú trêu chọc mấy đứa chỉ biết tỏ ra đáng yêu đâu." Hội trưởng đắc ý nói. "Phải phản ứng thú vị thì ta mới trêu."
"V-Vậy thì, tại sao ngày xưa..."
"Vì trêu ngươi thì Tokiko sẽ cáu, thú vị lắm."
"Đồ tồi! Chị đúng là đồ tồi!"
"Chẳng lẽ vì em là một đứa cuồng chị gái, thích chị Tokiko đến mức muốn học cùng trường cấp hai, cùng trường cấp ba, rồi muốn học cùng đại học nên nằng nặc xin chị ấy đừng vào đại học nữ sinh... là sai sao ạ?"
Thằng nhóc này có biết nhìn nhận bản thân một cách khách quan không vậy, hay là không nhỉ, chả hiểu nổi.
"Kaoru không sao đâu. Em không cần phải tự hạ thấp mình như thế." Chị Misono đứng bên cạnh dịu dàng nói. "Chỉ cần giả gái là vào được đại học nữ sinh tuốt."
"Vào thế quái nào được. Mà vấn đề đâu phải ở chỗ đó."
"Đã mất công vào Ban Lễ hội rồi thì cứ thể hiện những điểm tuyệt vời của Kaoru ở đó là được. Sắp tới có cuộc bầu cử Chủ tịch ban đấy, làm gián điệp cho ta không?"
"...Gián điệp là sao ạ?" Tôi buột miệng xen vào. Chỉ là bầu ra một chức chủ tịch ban điều hành thôi mà dùng từ ngữ nghe sặc mùi nguy hiểm thế không biết.
"Ra thế, Hikage cũng chưa biết nhỉ."
Hội trưởng đập mạnh tay lên đỉnh núi tài liệu rồi đứng bật dậy khỏi ghế.
"Việc bầu chọn Chủ tịch Ban Chấp hành Lễ hội thực chất là trận tiền trạm cho cuộc bầu cử Hội trưởng Hội học sinh."
Tiền trạm?
"Quyền hạn của Chủ tịch Ban Lễ hội bao trùm cả vấn đề ngân sách. Một chức vụ trọng yếu đấy. Các phe phái sẽ sống chết tìm cách đưa người của mình vào vị trí đó."
"À... rốt cuộc vẫn là vì tiền... Thế nhưng mà, các phe phái là sao ạ?"
"Mọi năm chỉ là cuộc chiến giữa ta và Ikuno. Năm nay có thêm cả Tokiko của Hội đồng Trung ương tham gia nữa, tạo thành thế chân vạc."
"Chị có quan hệ xấu với chị Tokiko ạ?"
Kaoru lo lắng hỏi, Hội trưởng đưa tay vuốt ve mái tóc đen giống hệt Tokiko của cậu bé một cách âu yếm.
"Chính vì yêu nhau nên mới phải tàn sát nhau đấy."
"Vậy ạ? Em cũng muốn được tranh đoạt và ngấu nghiến lẫn nhau với người mình yêu."
Mày hiểu mình đang nói cái quái gì không đấy? À mà thôi. Lạc đề rồi.
"Tiền trạm nghĩa là, các ứng cử viên được Tổng vụ, Ban Kiểm toán và Hội đồng Trung ương đề cử sẽ đấu đá thay mặt cho các chị sao?"
"Đúng thế. Gọi là tranh cử thì hơi quá. Chỉ là trong cuộc họp ủy ban tuần sau, mọi người sẽ cùng lúc ứng cử và bỏ phiếu để quyết định thôi."
Tóm lại, ba cán bộ cấp cao ngồi bên phải bục diễn thuyết trong buổi họp Ban Lễ hội hôm qua chính là các ứng cử viên đại diện cho từng phe.
"...À ừm, vậy thì, ứng cử viên bên mình là..."
Khi tôi vừa định hỏi, cánh cửa phòng Hội học sinh bật mở. Một nam sinh xông vào, mắt kính lóe sáng:
"Xin phép ạ. Em đến họp về vụ bầu cử đây Hội trưởng. Nếu trúng cử, chị sẽ giao toàn quyền quản lý trang web trường cho em đúng không! Em sẽ thu thập ảnh chân dung của tất cả các em gái xinh tươi trong trường, xây dựng một mạng xã hội, trở thành tỷ phú và được mệnh danh là Mark Zuckerberg của Bạch Thụ Đài!"
...Trưởng ban IT đấy hả. Bất an quá...
Dẫn theo Kaoru, nơi đầu tiên tôi đến là Phòng Kiểm toán. Nói là đi chứ thực ra các phòng ban liên quan đến Hội học sinh đều tập trung ở tòa nhà trung tâm này, nên chỉ cần băng qua hành lang là tới ngay đối diện.
"Tiền bối và Tình báo! Vần quá đi ạ!"
"Không cần phải sướng rơn vì gieo vần thế đâu..." Với lại nếu định làm gián điệp thì đừng có oang oang cái mồm lên. Cũng đừng có nắm tay tôi mà nhảy chân sáo nữa. Khó đi bỏ xừ, ánh mắt của học sinh đi ngang qua đau như dao đâm ấy.
"Chị Ikuno, Chủ tịch Ủy ban Kiểm toán là người thế nào ạ? Chị hai ít khi kể về chị Ikuno lắm, em chỉ biết mỗi cái tên thôi."
"Anh cũng chẳng biết giải thích sao nữa... Gặp rồi sẽ hiểu."
Tuy nhiên, tôi cảm thấy nặng nề khi phải đến Phòng Kiểm toán. Hội trưởng bảo 'Hikage cũng từng bị Ikuno dụ dỗ nên làm gián điệp được đấy', nhưng sau đó thì chẳng có kế hoạch gì sất. Mà cái chuyện tôi được mời vào Ban Kiểm toán chắc cũng trôi vào dĩ vãng từ đời nào rồi.
"Á à, Hikage cưng đó hả. Cưng tự mò tới đây chị vui dữ lắm à nghen, bộ đổi ý muốn vào Ban Kiểm toán rồi hả? Chị sẽ phục vụ cưng tới bến luôn, làm cho cưng nhữuuuũng chuyện mà bé Kiri hay bé Miso hổng chịu làm đâu."
Hóa ra chưa trôi vào dĩ vãng. Vừa thò mặt vào Phòng Kiểm toán, chị Ikuno đã sán lại gần, cười tươi rói và liến thoắng một tràng.
"Phục vụ là gì thế ạ?" Kaoru lấp ló sau lưng tôi hỏi.
"Thì là—" Chị Ikuno liệt kê một tràng những từ ngữ cụ thể và ướt át đến mức tôi ngại không dám viết ra đây, sau đó mới "Hử?" một tiếng khi nhận ra sự hiện diện của Kaoru. Tôi cảm thấy nguy hiểm, định đẩy Kaoru chạy ra ngoài nhưng đã quá muộn.
"Dễ... dễ thương quá xá là thươnggggggg!"
Chị Ikuno đẩy tôi ra, ôm chầm lấy Kaoru.
"Cái gì đây, cái gì đây! Thú cưng mới của Hikage hả? Chơi thỏ chán rồi giờ chuyển sang chơi cả con trai, cái đồ biến thái này!"
"Chị không có tư cách nói tôi đâu! Mà không phải, Kaoru chỉ là đàn em thôi!"
Mà các thành viên khác trong Ban Kiểm toán cũng làm ơn nói gì đi chứ, đừng có nhìn bằng ánh mắt kiểu 'lại nữa rồi' xong điềm nhiên làm việc tiếp như thế!
Kaoru bị úp mặt vào ngực áo blazer của chị Ikuno, vùng vẫy mãi mới chống tay đẩy được người ra. Cậu bé quay lại nhìn tôi, mắt rưng rưng như sắp khóc.
"Em chỉ là đàn em thôi sao... đối với tiền bối..."
"H-Hả? Gì cơ?"
"Em đã bị tiền bối cướp mất trái tim nên mới vào Hội học sinh mà!"
"Cưng bị Hikage cướp mất nụ hôn đầu đời rồi bị xâm hại tình dục hả?"
"Chị mới là người cần bị bắt đấy! Nghe kiểu gì mà ra cái đó vậy hả!"
Đúng lúc đó, một bóng người cao ráo thình lình xuất hiện sau lưng Kaoru. Đó là một nữ sinh có đôi mắt sắc lẹm, mái tóc đen dài buộc cao sau gáy. Cô ta lườm tôi, chĩa thẳng ngón tay vào mặt.
"Làm cái trò gì trước cửa phòng Kiểm toán thần thánh thế hả, ta vừa nghe thấy mấy từ ngữ không sạch sẽ đấy!"
Tôi thấy người này quen quen. Là cô gái trong ban cán sự Ban Lễ hội đứng ở góc phải bục diễn thuyết hôm qua. Trên cánh tay đeo băng đỏ có thêu dòng chữ "Ủy ban Kỷ luật".
Ủy ban Kỷ luật... Nhớ rồi, hình như đó là tổ chức trực thuộc Ban Kiểm toán thì phải. Ra là có thể kiêm nhiệm cả Ban Lễ hội và Ủy ban Kỷ luật sao.
"Fuka-chan, về rồi hả cưng. Đây là Hikage của Tổng vụ nè, chị kể rồi đó nhớ hông?"
Chị Ikuno nói qua vai tôi. Rồi chị ta chọt chọt vào vai tôi.
"Hikage cưng, chắc lại bị bé Kotetsu sai đến do thám ứng cử viên Ban Lễ hội bên chị chứ gì? Bé này là Nagamine Fuka, Chủ tịch Ủy ban Kỷ luật. Đội trưởng xung kích, niềm tự hào của bên chị đó."
Cô nàng Fuka ném về phía tôi một ánh nhìn như muốn dùng trường đao khoét một lỗ trên người.
"Ngươi là tên Makimura đó sao."
"Vâng... Mà 'tên đó' là sao?" Chắc lại bị chị Ikuno nhồi sọ mấy chuyện bịa đặt tào lao rồi, tôi nghĩ thầm. Kiểu như ra tay với nữ sinh cấp hai chẳng hạn.
"Nghe đồn ngươi đã làm mười ba nữ sinh cấp hai dính bầu đúng không!"
Vượt xa cả dự đoán của tôi luôn!
"Khoan, ơ, cái chuyện hư cấu động trời đó cô nghe ở đâu ra..."
"Hội trưởng đã nói đấy." Fuka liếc nhìn chị Ikuno. "Nghe nói ngươi đưa mỗi người một vạn yên để bịt miệng."
"Đó là tiền tôi lấy lại được nên trả cho họ mà!" Sao mấy người cứ thích trộn lẫn sự thật vào mấy chi tiết vụn vặt thế hả!
"Ta không thể giao Lễ hội Văn hóa cho những kẻ dâm loạn, đồi bại như ngươi hay Tennoji Kotetsu được. Ta sẽ đứng đầu Ban Lễ hội, thực hiện một Lễ hội Hakujudai thanh liêm, trong sạch, pờ-yu pờ-yu, cấm tiệt mọi hành vi quan hệ nam nữ bất chính. Bổn phận của học sinh là học tập, nam và nữ mà... cái đó... t-tóm lại là đồi bại! Những kẻ nam nữ đồi bại như các ngươi, ta nhân danh Ủy ban Kỷ luật sẽ trừng phạt tất cả một thể, nhắn với Hội trưởng của ngươi như thế!"
"À ừm, hay là cô trừng phạt chị Ikuno trước đi?"
"Tại sao? Hội trưởng thì có chỗ nào làm loạn kỷ cương chứ?"
"C-Chỗ nào á?" Từ đầu đến chân chỗ nào chả loạn?
"Không có ai thanh liêm, trong sạch, pờ-yu pờ-yu và chỉ biết cắm đầu vào học tập như Hội trưởng đâu. Chị ấy còn dạy ta bao nhiêu thuật ngữ chuyên ngành khó hiểu. Như là phương pháp Ogino hay phương pháp Lamaze ấy."
Quấy rối tình dục rõ ràng. Rốt cuộc là thiếu kiến thức giới tính đến mức nào vậy.
"Phu phu phu, Hikage cưng, tiếc quá ha."
Giọng nói thích thú của chị Ikuno phả vào tai tôi.
"Bé Fuka đã được bên chị huấn luyện... à nhầm, giáo dục đến tận chân tơ kẽ tóc rồi đó."
"Đấy đấy Fuka-san, nghe chưa! Vừa rồi chị Ikuno mới nói 'huấn luyện' nghe đen tối chưa kìa, cô không định bảo vệ kỷ cương sao!"
"Huấn luyện đâu phải từ ngữ đồi bại. Đi mà xin lỗi sở thú với thủy cung đi." Đến lúc này mà lại nói lý lẽ à?
"Tại Hikage cưng là cái máy quan hệ nam nữ bất chính di động nên nhìn đâu cũng thấy đen tối thôi."
Chị mà cũng có tư cách nói câu đó sao. Không được rồi, một chọi một còn không lại, giờ bị kẹp giữa bộ đôi này thì tôi không có cửa thắng. Về lẹ thôi.
"Em cực kỳ tán thành!"
Kaoru đột nhiên lên tiếng, mắt sáng rực nắm lấy tay Fuka.
"Em cũng nghĩ để giờ nhảy Folk Dance trong lễ hội được sôi động thì nên cấm tiệt các cặp đôi yêu nhau trong thời gian tổ chức."
"...Tay, tay mình, bị nắm rồi..."
Fuka đỏ bừng mặt, chân loạng choạng lùi lại. Chủ tịch Ủy ban Kỷ luật thanh liêm trong sạch có vẻ không quen đụng chạm da thịt. Tuy nhiên, cô ta sực tỉnh và tự trấn an mình.
"K-Không, là con gái nên không sao cả."
Là con trai đấy, Kaoru ấy. Nhìn đồng phục đi chứ.
"Em cũng là thành viên Ban Lễ hội, em muốn cùng chị thảo luận về định hướng của lễ hội năm nay! Tiện thể chúng ta hãy bàn về những thủ đoạn chính trị kiểu nghị trường tàn khốc, gay gắt và đầy toan tính để giúp chị Fuka thắng cử nhé."
"Hử... hả? Thế à. Ngươi cũng thuộc Ban Lễ hội sao. Được rồi, phận nữ nhi chúng ta hãy cùng đàm đạo."
Đã bảo là con trai mà!
Kaoru kéo Fuka vào trong Phòng Kiểm toán, chị Ikuno liền đẩy tôi ra hành lang, vừa cười tủm tỉm vừa thì thầm vào tai tôi.
"Chà, kiếm đâu ra đứa nhóc thú vị dữ."
"Vâng, đại loại thế." Muốn thì tôi biếu không cho chị luôn nhé? Suýt nữa thì tôi buột miệng nói ra câu vô nhân đạo đó.
"Mà thằng bé đó, hình như chị gặp ở đâu rồi thì phải. Đứa nhỏ dễ thương cỡ đó, gặp rồi sao mà quên được. Trông giống ai đó lắm..."
"À, Kaoru là em trai của chị Tokiko đấy ạ."
Sau cặp kính, đôi mắt chị Ikuno mở to hết cỡ.
"A, a a! A, đúng rồi đúng rồi! Em trai bé Toki hả, trời ơiii, giống y đúc luôn! Vụ này trêu được khối trò vui đây, phu phu phu, chỉ cần tưởng tượng ra cái mặt của bé Toki khi biết chuyện này là chị ăn được ba bát cơm liền."
"Làm ơn tha cho em nó, nó mới học lớp bảy thôi."
Kaoru cũng thật là. Mồm thì bảo muốn vào Tổng vụ, thế mà lại tâm đầu ý hợp với tay sai đắc lực của chị Ikuno rồi lon ton đi theo người ta.
"Coi bộ nhóc đó làm gián điệp còn giỏi hơn Hikage cưng đó nha."
Tôi nhìn chằm chằm vào mặt chị Ikuno.
À, ra là thế. Hiểu rồi. Đúng vậy, mục đích đến đây là để do thám ứng cử viên mà Ban Kiểm toán hậu thuẫn. Kaoru chỉ đang thay tôi thực hiện mệnh lệnh của Hội trưởng thôi. Tự nhiên thấy xấu hổ vì lúc nãy chỉ chăm chăm muốn bỏ chạy.
"Đúng là cái gì mà lao đầu vào lửa ấy nhỉ. Phu phu, chị sẽ huấn luyện cưng ấy thật kỹ càng, nồng nàn, dính dấp luôn."
Bye nha cưng~, chị Ikuno nói rồi cũng chui tọt vào Phòng Kiểm toán. Tôi đứng giữa hành lang thầm cầu nguyện cho sự bình an của Kaoru. Làm gián điệp mà bị người ta biết tỏng là gián điệp nhưng vẫn được chào đón nhiệt tình thì có ổn không nhỉ.
Mà thôi, cái vụ gián điệp chắc cũng do Hội trưởng cao hứng nói thế thôi, chứ thực tế chỉ là đi thăm dò xem các ứng cử viên khác định tranh cử thế nào. Đã mất công em nó giúp đỡ thì cứ để cô nàng pờ-yu pờ-yu và chị Ikuno cho Kaoru lo liệu, tôi sẽ đi đến chỗ còn lại.
Hội trường và văn phòng Chủ tịch Hội đồng Trung ương cũng nằm ở tầng ba tòa nhà trung tâm này, nhưng chị Tokiko không có ở đó.
"Gọi điện thoại không? Nếu bảo là Makimura đang gọi thì Công chúa sẽ bay về ngay đấy."
Một nữ nghị viên nói thế, tôi vội xua tay "Thôi thôi thôi". Bay về thế quái nào được. Với lại kiểu gì sau đó người bị mắng cũng là tôi cho xem.
Nghe nói chị ấy đã sang khu nhà câu lạc bộ, nên tôi rời tòa nhà trung tâm đi về phía sân vận động. Các phòng câu lạc bộ thể thao được gom vào hai tòa nhà ba tầng, chị Tokiko đang ở tầng ba của khu nam, cái góc ngột ngạt nhất nơi tập trung toàn các môn võ thuật. Chị ấy đang đứng nói chuyện với ai đó ở cuối hành lang, trước cửa thoát hiểm. Cửa các phòng câu lạc bộ hé mở, đám nam sinh của đủ các loại câu lạc bộ thò mỗi cái đầu ra hành lang để hóng hớt chị Tokiko. Trông cứ như nấm mọc trên tường, thú thật là một cảnh tượng cực kỳ kinh dị, nhưng khổ chủ có vẻ chẳng bận tâm.
Thế mà khi tôi vừa đi dọc hành lang lại gần, chị Tokiko nhận ra ngay.
"Cậu đến đây làm gì?"
Chị ấy ném về phía tôi một giọng nói gay gắt. Tôi còn chưa kịp nói gì mà đã chào hỏi thế rồi, nhưng cũng phải thôi, vì lần nào tôi vác mặt đến cũng toàn mang theo mấy chuyện chẳng ra đâu vào đâu.
"À, Hội trưởng nhờ tôi..."
Vừa định mở lời thì tôi nhận ra người đang nói chuyện với Tokiko-san. Do họ đứng nói chuyện ở bậc thang thấp hơn khoảng hai bậc nên tôi không nhìn thấy cái thân hình đồ sộ đó cho đến khi lại gần. Đó là "cỗ xe tăng hạng nặng" Tsujido, kẻ đã ngồi ở vị trí gần bục diễn thuyết nhất trong cuộc họp Ủy ban Thực hiện Văn hóa.
"Chẳng phải là cậu lính mới bên Tổng vụ đây sao. Sao thế, đừng bảo là Tổng vụ cũng định đề cử tao nhé? Bwahaha, thế này thì chắc chắn đắc cử rồi. Ba năm nếm mật nằm gai, lăn lộn ở Ủy ban Văn hóa quả không uổng phí, cuối cùng tao cũng có thể hiện thực hóa Lễ hội văn hóa lý tưởng của mình rồi!"
"X-Xin chào."
Tôi cúi đầu chào, rồi chăm chú nhìn bộ dạng mặc đồ thể thao như sắp nứt toạc ra của Tsujido-san.
"Gì đấy? Bộ đồ thể thao 'hàng thửa' của CLB tao trông ngầu quá hả?"
Không, tôi chỉ lo cái chun quần của ông bị đứt thôi. Không thể nói toẹt ra như thế, tôi đành lảng sang chuyện khác.
"Anh thuộc CLB thể thao à. Lần trước anh bảo không phải CLB Sumo, thế rốt cuộc là CLB gì vậy?"
"CLB Ú."
"...Dạ?"
"Tao bảo là CLB Ú ấy."
"Ú?"
"Thằng nào ú hảaaaa!!" Chính ông vừa nói xong đấy! "Là CLB Ú! Tao là Trưởng CLB Ú, CLB Ú là nơi ăn thật lực, ngủ thật lực để tăng cân! Để chống đỡ được trọng lượng cơ thể thì không thể thiếu việc rèn luyện chân tay, nên đây là CLB thể thao chính hiệu đấy nhé!" "Thế mà đơn xin thành lập cũng được duyệt hay thật..." "Nếu tao trở thành Trưởng ban Văn hóa, tao sẽ cải cách lễ hội năm nay thật mạnh mẽ!"
"Dừng lại đi Tsujido-kun." Không nhìn nổi nữa, Tokiko-san phải can thiệp. "Tôi đã nói từ nãy rồi, kiểu đó không nhận được sự đồng cảm của các ủy viên đâu, không thắng cử nổi đâu."
Ra là vậy, Tokiko-san cất công đến tận khu phòng CLB là để nói chuyện này sao. Nhưng mà người này liệu có nhận ra cái thực tế là mỗi khi chị ấy bước chân vào không gian toàn đực rựa thì đám con trai xung quanh lại nháo nhào lên không nhỉ.
"Cả cậu nữa." Tokiko-san chuyển ánh mắt sang tôi. "Cậu đến thám thính đối sách tranh cử của ứng viên bên tôi chứ gì? Là Kotetsu bảo cậu làm thế hả?"
"Vâng, đại loại thế."
Tôi lỡ miệng thừa nhận cái rụp. Tự thấy mình chẳng có tí tố chất điệp viên nào.
"Như cậu thấy đấy, concept còn chưa quyết định xong nữa là."
"Đã bảo rồi Chủ tịch, concept Lễ hội văn hóa của tao là 'Sức mạnh' và 'Cảm giác nặng ký'! Tao là ngôi sao hy vọng của toàn thể bọn béo trong trường này đấy!"
Tự ông cũng gọi là béo còn gì.
"Thằng nào là Ngôi sao Mỡ hảaaaa!!" "Cái đó cũng là ông tự nói mà!" Rốt cuộc người này bị làm sao vậy.
Đúng lúc đó, có tiếng mở cửa vang lên từ phía sau.
"Trưởng bộ, lẩu Chanko xong rồi ạ!"
"Món này chắc chắn sẽ khiến khách xếp hàng dài trong lễ hội luôn ạ!" "Mời trưởng bộ nếm thử ạ!"
Mấy nam sinh to béo mặc đồ thể thao đồng phục, có vẻ là thành viên CLB Ú, thò đầu ra từ cánh cửa gần nhất. Tsujido-san vừa rung lắc cái thân hình khổng lồ vừa hô "Được lắm, được lắm" rồi hướng về phía phòng CLB.
"Vậy nhé Chủ tịch, cuộc chiến tranh cử nhờ cả vào bà đấy!"
Nhìn theo cái bóng lưng như gấu nâu của Tsujido-san đang ầm ầm bước về phòng, Tokiko-san thở dài thườn thượt.
"Thế kia thì không biết Ủy ban Văn hóa có thống nhất nổi không nữa..." Sau đó Tokiko-san quay lại nhìn tôi. "Bên cậu chắc cũng vất vả lắm nhỉ. Cậu Ito bên IT thì hở ra là đòi lập trang web rồi kết nối với doanh nghiệp khởi nghiệp, chỉ biết nói mỗi thế."
"Vậy ạ. Ừm." Nhưng mà Tổng vụ nợ Trưởng ban IT khá nhiều ân tình, nên chắc phải hợp tác với cái tham vọng kiểu Thung lũng Silicon đó thôi. "Mà vốn dĩ, việc chọn Trưởng ban cứ để cho Ủy ban Văn hóa tự quyết là được mà."
Tokiko-san hơi khựng lại. Chị ấy lảng mắt đi, giọng nhỏ xuống một chút.
"Sao cậu lại nói những lời đó với tôi. Đi mà nói với Kotetsu ấy."
"Không, khó hỏi Hội trưởng lắm. Nói chuyện với Tokiko-san cảm giác an tâm hơn, có thể nói đủ thứ chuyện."
Nghe tôi nói vậy, Tokiko-san quay ngoắt đi: "C-Cái gì chứ". Tôi chọc giận chị ấy rồi sao? Hay chị ấy nghĩ tôi đang đùa cợt?
"À, em nói thật đấy ạ. Hội trưởng tuy có khả năng hành động, đôi khi cũng rất đáng tin cậy, nhưng quả nhiên là hơi khó gần. Thế nên thỉnh thoảng em nghĩ, giá mà Tokiko-san ở cùng bên Tổng vụ thì tốt biết mấy. Nếu là cấp trên thì chắc em có thể trao đổi thoải mái hơn rồi. Dù nói gì thì chị cũng rất dịu dàng mà."
Trong số những người liên quan đến Hội học sinh mà tôi biết, chị ấy là người bình thường duy nhất. Thế nhưng, đôi tai của Tokiko-san đang quay mặt đi kia lại nhuộm đỏ lựng.
"A, x-xin lỗi vì nói điều kỳ quặc. Không có ý gì đâu, ừm..."
"Tôi không có giận." Tokiko-san lí nhí. "Với lại, có lẽ cậu hoàn toàn không hiểu gì cả."
...Không hiểu? Không hiểu cái gì?
"Trong chuyện này, tôi cũng cùng một giuộc với Kotetsu thôi."
"Cùng một giuộc là sao ạ?"
Cuối cùng Tokiko-san cũng chịu nhìn mặt tôi. Gò má chị ấy vẫn còn hơi ửng hồng.
"Cuộc chiến tranh cử này giống như một trò chơi vậy. Tôi không thể thua Kotetsu được."
Tôi chỉ biết im lặng.
Tôi không biết lý do vì sao hai người từng cùng nhau thống trị Hội học sinh suốt ba nhiệm kỳ với tư cách Hội trưởng và Phó hội trưởng lại đường ai nấy đi. Hội trưởng chỉ toàn đưa ra mấy câu trả lời cợt nhả đúng kiểu của chị ta, còn Tokiko-san thì bảo là không chịu nổi mấy phát ngôn biến thái của Hội trưởng nữa, nhưng chắc chắn không chỉ có vậy.
Nhưng nhìn vẻ mặt này của Tokiko-san, có cho tiền tôi cũng không dám hỏi. Chắc chắn đó không phải là một cuộc chia ly êm đẹp.
"Chuyện này có nói với cậu cũng chẳng giải quyết được gì."
Tokiko-san khịt mũi nhẹ, rồi bước tới gần tôi một bước.
"Quan trọng hơn, tôi cũng có chuyện muốn hỏi cậu."
"...Chuyện gì ạ?"
"Về Kaoru."
"A..."
Cảm giác muốn bỏ chạy dâng trào trong tôi.
"Tại sao Kaoru lại cứ ru rú trong phòng Hội học sinh thế? Thằng bé mới nhập học gần đây thôi mà, cậu đã làm gì Kaoru hả? Thằng bé cứ mở miệng ra là nói về cậu."
"Không, cái đó, em mới là người muốn hỏi ấy chứ..."
"Người mà em ấy nhắc tới suốt là chị hai mới đúng."
Một giọng nói bất thình lình vang lên khiến tôi giật bắn mình quay lại nhìn xuống cầu thang. Một bóng dáng nhỏ nhắn mặc đồng phục đang đi qua chiếu nghỉ và bước lên phía này. Là Kaoru-kun.
"Dạo này chị hai lúc nào cũng Makimura-kun, Makimura-kun──"
"N-Nói cái gì thế hả Kaoru!"
Tokiko-san đẩy tôi ra, chạy xuống cầu thang và nắm lấy hai vai Kaoru-kun.
"Nhưng nhờ chị hai kể rất nhiều chuyện nên em mới làm thân được với mọi người bên Tổng vụ đấy ạ. Senpai cũng đúng là người tuyệt vời như chị hai nói. Cảm ơn chị hai nhé."
"C-Cái đứa này, thiệt tình, đừng có nói thừa thãi! Mà em đến chỗ này làm gì hả!"
Tôi cũng muốn hỏi câu đó. Không phải em ấy đang bị Ikuno-san vần cho ra bã sao? Trinh sát ở phòng Kiểm toán xong sớm nên qua đây luôn à?
"Em định đến chào hỏi và nghe chuyện của ứng cử viên mà chị hai đề cử. Em cũng là người của Ủy ban Văn hóa mà. Là phòng CLB ngay đầu kia đúng không ạ?"
Kaoru-kun nhẹ nhàng thoát khỏi vòng tay của Tokiko-san, bước lên cầu thang, đi lướt qua tôi rồi bước thẳng vào phòng CLB Ú với câu chào "Xin phép ạ~" mà không hề tỏ ra sợ sệt.
"A, này, đừng để ý những gì thằng bé nói nhé, nó là đứa kỳ lạ lắm!"
Tokiko-san đỏ bừng mặt nói với tôi. Tôi còn chưa hiểu đầu cua tai nheo gì, dời mắt từ khuôn mặt Tokiko-san nhìn ra hành lang. Bỗng nhiên, tiếng đám đàn ông vọng ra từ phòng CLB Ú.
"Tân sinh viên hả?" "Con gái thì sang CLB Ú Nữ đi!" Có cả nữ nữa cơ à... "Em là con trai!" "Cái gì!" "Được rồi, nếu là nam nhi thì phải ăn hết nồi lẩu Chanko này trong một hơi!"
Tokiko-san đột nhiên tái mét.
"Cái thằng bé này, lỡ bị làm gì thì sao, thiệt tình!" Chị ấy chạy vụt qua tôi, lao vào phòng CLB Ú.
Tôi cũng bắt đầu thấy lo, do dự một lúc khá lâu rồi mới rón rén lại gần phòng CLB Ú và kéo cửa ra. Trong làn hơi nước thơm phức bốc lên nghi ngút, hai chị em nhà Kanbayashi đang bị vây quanh bởi năm sáu gã khổng lồ và cùng chọc đũa vào nồi lẩu đất.
"Ngon quá ạ! Món này sẽ bán ở lễ hội văn hóa sao? Chắc chắn sẽ đắt hàng lắm!"
"Kaoru! Ăn cả rau nữa đi!"
Tokiko-san, chị lao vào làm cái gì thế hả. Khung cảnh nếm thử đồ ăn chẳng biết nên gọi là ngột ngạt hay ấm cúng này quá sức siêu thực, khiến đám hóng hớt tụ tập sau lưng tôi thi nhau bấm máy chụp ảnh bằng điện thoại di động.
"...Tóm lại là hoàn toàn không thám thính được gì chứ gì?"
Kirika nói với ánh mắt lạnh băng. Phía sau lưng cô nàng đang ngồi bó gối trên ghế, vô số màn hình phát sáng xanh lè càng làm cho ánh nhìn lạnh lẽo ấy thêm sắc bén. Tôi ép lưng vào cánh cửa phòng Kế toán tối om và rụt cổ lại.
"Ừ thì... cũng biết được tên và CLB của hai ứng viên kia rồi."
"Mấy cái đó biết từ đầu rồi." Thì đúng là thế. Tôi lỡ nói một câu vô nghĩa mất rồi.
Đó là buổi sáng ngày hôm sau, sau khi tôi cùng Kaoru-kun đi vòng quanh thực hiện hoạt động điệp viên (?). Trước khi lên lớp, tôi ghé qua phòng Hội học sinh định bụng soạn một văn bản báo cáo sơ qua về chuyện hôm qua. Kirika đúng nghĩa đen là "sống" trong phòng Kế toán, nên đương nhiên sáng sớm bảnh mắt đã có mặt. Tiện thể tôi mang bữa sáng đến cho cô ấy luôn. Thế rồi bị hỏi chuyện thám thính hôm qua thế nào, không thể không giải thích được.
"Thú thật thì Ito-senpai yếu thế hơn hẳn so với hai người kia. Có lẽ không thắng nổi."
Tôi bắt đầu dùng từ "thế" với "lực" rồi đấy. Quả thật Trưởng ban IT có vẻ không có sức lôi cuốn bằng hai người kia. Fuuka "trong sáng" và Tsujido "đô vật" ít nhất đều sở hữu một sức hút mãnh liệt nào đó.
"Này, tại sao Tổng vụ lại đề cử Ito-senpai vậy?"
"Vì có vẻ là người ít gây tranh cãi nhất trong các cuộc họp ngân sách." Uầy, lý do cao cả ghê. "Với lại, đó gần như là sự cố chấp của Kotetsu. Muốn để ứng viên mình đề cử chiến thắng, giống như một trò chơi vậy."
Giống như một trò chơi.
Tôi đã nghe câu y hệt như vậy từ Tokiko-san vào ngày hôm qua.
"Mọi năm đối thủ chỉ có Ikuno. Năm nay cả Tokiko cũng quay sang làm kẻ địch. Kotetsu chắc chắn đang rất vui."
"Ừm..."
Tôi vò đầu bứt tai. Cảm thấy không thỏa đáng chút nào.
"Lễ hội văn hóa là sự kiện lớn nhất của trường mà. Sao lại làm với tâm thế như đang chơi đùa thế chứ."
"Thì đúng là chơi đùa mà."
Bị nói thế thì tôi cũng cạn lời.
"Hơn nữa, làm vì chơi và làm nghiêm túc không hề mâu thuẫn với nhau."
"Hử?"
"Kotetsu đang định chơi đùa một cách nghiêm túc đấy. Không chỉ Lễ hội văn hóa, mà toàn bộ hoạt động của Hội học sinh. Điều đó cũng giống như đang làm việc nghiêm túc vì tất cả học sinh vậy."
Tôi thở hắt ra. Cũng phải. Dù mục đích có khó hiểu với người thường đến đâu, thì thực tế người đó đã dẫn dắt Hội học sinh Hakujudai đi đúng hướng để mọi người đều hạnh phúc. Vì thế nên qua bốn lần bầu cử, lần nào đại đa số cũng bỏ phiếu cho Tennoji Kotetsu.
"...Cái điểm đó của Kotetsu, tôi cũng thấy rất tuyệt."
Tôi tròn mắt trước câu nói đó của Kirika. Thấy vẻ mặt ngờ vực của tôi, cô ấy liếc mắt lên.
"Gì?"
"À, không... " Tôi ấp úng một lúc. "Lần đầu tiên tôi nghe thấy Kirika khen ai đó đấy."
Cô ấy có vẻ hơi xấu hổ, vùi mặt vào chiếc băng tay 《Kế toán》.
"Cậu nghĩ tôi là cái gì hả. Không phải ai tôi cũng coi thường đâu nhé."
"Xin lỗi, ý tôi không phải thế."
"Không đời nào tôi lại đi làm việc dưới trướng một người mà mình không công nhận."
Đúng là vậy thật.
Cả tôi cũng thế thôi. Dù nói gì đi nữa, tôi cũng thán phục cái sự bá đạo đầy lý lẽ một cách khó diễn tả của Tennoji Kotetsu. Chắc Misono-san cũng vậy.
"Với lại, c-cả cậu nữa." Kirika nói. "...Tôi cũng khen một lần rồi."
"Hả, hảaa?" Trong ký ức tôi làm gì có? Lúc nào?
"Không nhớ thì thôi."
Kirika phồng má, quay ngoắt về phía màn hình bên tay phải.
"Đằng nào thì lần này cậu cũng lại vô dụng như mọi khi thôi."
"Xin lỗi nhé. Tôi cũng không rành về Ủy ban Văn hóa, chẳng biết đường nào mà lần. Có vẻ tân sinh viên Kaoru-kun còn hữu dụng hơn nhiều."
Lúc đó ánh mắt Kirika lại găm vào tôi chằm chằm.
"...Tại sao Kaoru lại quấn cậu như thế?"
"...Ai biết? Tôi cũng chẳng hiểu."
"Cậu đã làm gì Kaoru hả?"
"Không, có làm gì đâu." Khoan đã Kirika-san, mặt cậu hơi đáng sợ rồi đấy?
"Thế Kaoru đã làm gì cậu chưa?"
"Làm gì là làm gì?" Và tại sao cậu lại nhổm người khỏi ghế với vẻ mặt như sắp cắn người ta thế kia?
"Nghe rõ chưa? Kaoru là con trai đấy nhé!" "Tôi biết rồi!" "A, m-mà nếu là con gái thì cũng không được đâu đấy!" "Cái gì không được cơ chứ?" "Đừng có nghĩ mấy chuyện kỳ quặc nữa, tập trung vào công việc của Ủy ban Văn hóa đi!"
Thì tôi cũng muốn tập trung mà.
"Nhưng bảo phải làm cho thắng cử chức Trưởng ban, biết làm thế nào bây giờ. Tóm lại là bỏ phiếu phổ thông chứ gì? Ito-senpai có điểm gì để thu hút cử tri không?"
Kirika trầm ngâm suy nghĩ mười mấy giây rồi nói.
"...Kính cậu ta to."
Đấy mà là điểm thu hút à. Ito-senpai nghe thấy chắc khóc thét.
"Mà bầu cử Trưởng ban thì đâu có tổ chức vận động tranh cử gì đặc biệt đâu đúng không? Nghe bảo là tuần sau rồi."
"Trong cuộc họp tới, đầu tiên sẽ nhận đăng ký tranh cử, từng người sẽ phát biểu về concept và khẩu hiệu Lễ hội văn hóa mà mình hướng tới, rồi bỏ phiếu là xong."
Thế thì kết quả sẽ được định đoạt bởi độ nổi tiếng sẵn có và tài hùng biện hôm đó rồi. Tôi hình dung ra phong thái mệt mỏi rã rời như kỹ sư hệ thống làm việc năm thứ tư cho công ty đen của Ito-senpai. Có vẻ không có cửa thắng. Chẳng lẽ Hội trưởng vì muốn tận hưởng cảm giác hồi hộp của cuộc đấu nên mới đặt cược vào con ngựa không có khả năng thắng sao. Không, Fuuka "trong sáng" và Tsujido "đô vật" tuy có người ủng hộ nhưng chắc cũng nhiều người né tránh. Vậy thì có khả năng phiếu bầu sẽ dồn về phía Ito-senpai, người có chủ trương không quá gay gắt không?
"Về cơ bản thì bầu không khí hôm đó sẽ quyết định tất cả," Kirika nói. "Ủy ban Thực hiện Lễ hội là tập hợp của những kẻ muốn xâu xé ngân sách cho tiết mục của phe mình càng nhiều càng tốt, nên họ sẽ cân nhắc xem concept của Lễ hội có hợp với kế hoạch của họ hay không. Nhưng thực tế thì chẳng ai đánh giá nổi chỉ qua một bài diễn thuyết ngắn ngủi đâu, nên cứ chọn đại theo cảm tính thôi."
"......Tóm lại là hôm đó ai 'chém gió' hay nhất thì người đó thắng hả?"
Kirika nhún vai.
"Nói theo ngôn ngữ của một tên lừa đảo như cậu thì đúng là vậy."
Làm ơn tha cho tôi cái danh hiệu lừa đảo đấy đi.
"Thế concept Lễ hội của tiền bối Ito là gì?"
"Anh ta chẳng có chút ham muốn nào trong việc sản xuất Lễ hội cả, nên bê nguyên xi concept của tôi vào."
"Hả. Là gì thế?"
"Tất nhiên là Tiền!" Kirika nắm chặt hai tay, giọng nhấn mạnh một cách hiếm thấy. "Mục tiêu là lãi ròng hai mươi triệu yên."
"Khoan, chờ chút, lãi ròng á? Lễ hội văn hóa mà cũng sinh lời được sao?"
"Đương nhiên rồi," Kirika nhìn tôi như thể bản thân câu hỏi đó đã là một sự bất ngờ. "Phân bổ ngân sách tóm lại chính là đầu tư. Chỗ nào có triển vọng thu hồi vốn cao thì đầu tư nhiều."
"Thu hồi vốn ấy hả. Chuyện đó thì, mấy lớp mở quán ăn có thể có lãi, nhưng còn kịch hay hòa nhạc hay triển lãm thì sao?"
"Cũng có chỗ thu vé vào cửa, cũng có triển lãm bán hàng tại chỗ mà."
"Nghĩa là mấy kế hoạch không thu được tiền thì không được cấp ngân sách hả?" Vô lý thế. Lễ hội của học sinh cấp hai cấp ba thôi mà?
"Kể cả không trực tiếp sinh lời, nhưng nếu có khả năng thu hút khách thì vẫn sẽ được rót nhiều vốn. Vì nó giúp kéo khách cho toàn bộ Lễ hội, và cũng dễ kiếm nhà tài trợ nữa."
"Nhà tài trợ á?"
"Có những công ty muốn đăng quảng cáo trên tờ rơi hoặc mở gian hàng để quảng bá sản phẩm. Gần đây Kotetsu hay vắng mặt là vì phải đi chạy vạy kiếm tài trợ đấy."
Thảo nào dạo này ít thấy Hội trưởng đâu. Cứ tưởng chị ta đang làm cái gì, hóa ra là đi chạy sô chào hàng à. Tôi ngán ngẩm ngước nhìn trần nhà tối om. Nhắc mới nhớ, tôi từng nghe nói lễ hội trường đại học thường có khá nhiều nhà tài trợ. Với một lễ hội của ngôi trường tám nghìn học sinh thế này, chỉ riêng quy mô đó thôi đã bốc lên mùi tiền khiến cánh con buôn bu vào rồi. Khả năng hút khách tức là khả năng hút tiền.
Và việc phán đoán xem một bản kế hoạch có khả năng hút khách hay không thuộc về bộ sậu lãnh đạo Ủy ban Thực hiện, và một trong những tiêu chí đánh giá chính là concept và slogan mà Ủy viên trưởng đưa ra.
Ra là vậy, hèn gì mà các tiết mục tham gia chỉ giới hạn cho những ai tự nguyện đăng ký. Với mấy cái kế hoạch kiểu "vì cả lớp bắt buộc phải làm gì đó nên đành miễn cưỡng tham gia", thì còn lâu mới được xơ múi ngân sách hay địa điểm.
Lý thuyết thì hiểu rồi, nhưng tôi vẫn chẳng thể tưởng tượng nổi cái Lễ hội văn hóa này sẽ ra hình thù gì.
"Thế năm ngoái thì sao?"
"Năm ngoái Giáo sư đưa ra slogan là 'Bác Lãm' (Hội chợ triển lãm), nên có rất nhiều cuộc triển lãm. Kịch thì chủ yếu là kịch nước ngoài hoặc cổ điển."
"Ồ. Nghe thú vị đấy. Có vui không?"
Đến đây, Kirika bỗng nhiên ấp úng. Cô nàng xoay ghế lại, quay lưng về phía tôi.
"......Không rõ lắm. Vì tôi ở trong này suốt."
"Hả......"
Tôi cũng câm nín trong giây lát.
Phải rồi. Kirika đâu phải kiểu người thích tung tăng chỗ này chỗ kia trong lễ hội. Nghĩa là suốt thời gian diễn ra, cô ấy cứ ru rú trong phòng kế toán này sao.
"À chắc là, Ban Chấp hành Tổng vụ cũng phải chạy đôn chạy đáo xử lý sự cố trong lúc tổ chức, nên cậu phải trực ở đây nhỉ," tôi buột miệng đưa ra một phỏng đoán chẳng mang tính an ủi chút nào.
"Không. Tại tôi ghét chỗ đông người."
Câu trả lời thẳng tuột và phũ phàng ném lại khiến tôi hơi hối hận.
"Trong lúc diễn ra Lễ hội, tôi chưa từng bước ra ngoài."
Trong giọng nói của Kirika, tôi cảm nhận được một chút, chỉ một chút xíu sự cô đơn.
Khi tôi còn đang phân vân chưa biết nói gì thì chuông báo vang lên. Còn năm phút nữa là vào giờ học.
Thi thoảng tôi lại suýt quên mất việc Kirika là bạn cùng lớp, lại còn ngồi ngay cạnh tôi. Vì cô ấy chẳng bao giờ lên lớp nên tôi chưa từng chạm mặt cô ấy trong phòng học. Tại sao Kirika lại nghỉ học toàn tập như vậy, tôi vẫn chưa biết. Không biết nên hỏi ai, hay có được phép hỏi hay không. Và việc Kirika cứ tự nhốt mình trong bóng tối và ánh sáng lờ mờ này, rốt cuộc có phải là điều xấu hay không.
Nhưng tôi vẫn cất lời với tấm lưng nhỏ bé ấy.
"Vậy thì, Lễ hội văn hóa năm nay ấy mà──" Đang nói dở thì tôi hơi lúng túng tìm từ. "Cùng đi dạo quanh mấy chỗ xem sao nhé. Cũng là để tham khảo cho việc đầu tư năm sau mà."
Không có câu trả lời. Chỉ có chiếc nơ đen trắng khẽ rung lên.
Khi tôi bỏ cuộc và đặt tay lên nắm đấm cửa, Kirika lên tiếng.
"......Nếu Hikage, ......vẫn chưa."
Giọng nói nhỏ và yếu ớt.
"Nếu cậu vẫn chưa quen với trường lớp, ......thì tôi, ......hướng dẫn cho cậu cũng được."
Tôi lén thở phào nhẹ nhõm để cô ấy không nghe thấy. Tôi cứ lo mình nói thừa thãi làm cô ấy giận chứ.
"Ừ. Cảm ơn cậu."
Giờ sinh hoạt chủ nhiệm buổi sáng vừa kết thúc, lớp trưởng Hayama-san cùng mấy bạn nữ khác lập tức vây quanh bàn tôi.
"Sắp quyết định Ủy viên trưởng thực hiện rồi đúng không?"
Hayama-san dí sát mặt vào tôi soi mói rồi hỏi.
"......À, ừ."
"Là ai thế nhỉ, cái người to đùng bên CLB Sumo hả?" "Chẳng phải là bà chị bên Ủy ban Kỷ luật sao?"
Mấy bạn nữ sau lưng Hayama nhao nhao lên. Đến cả học sinh bình thường thế này cũng biết về các ứng cử viên sao, tôi ngạc nhiên thật đấy.
"Sắp chốt là ai chưa, Makimura-kun biết mà đúng không?" Hayama-san hỏi dồn.
"Tụi này định mở quán bánh Crepe á." "Muốn làm cái quầy trông thật dễ thương cơ." "Không biết cần bao nhiêu ngân sách nhỉ."
Ra thế, để chốt phương hướng cho kế hoạch của mình nên họ muốn có thông tin về tân Ủy viên trưởng càng sớm càng tốt. Nhưng các cô nàng rõ ràng là hỏi nhầm người rồi. Tôi liếc nhanh sang chỗ trống bên cạnh, nhưng câu trả lời cũng chẳng nằm lăn lóc trên cái ghế trống trơn của Kirika.
"Không, chắc phải đến hôm đó mới biết được."
"Ai có lợi thế hơn cũng không biết luôn á?" Hayama-san làm mặt thất vọng.
"Xin lỗi......"
"Ui chà, gay go ghê. Không biết kế hoạch có được duyệt không nữa. Quán Crepe tỉ lệ cạnh tranh cao lắm."
"Nếu bên CLB Sumo làm Ủy viên trưởng thì toang nhỉ." Dù Tsujido-shi đâu có thuộc CLB Sumo đâu.
"Nếu là bên Sumo thì chắc phải thêm mấy món có xúc xích vào menu mới không bị cắt giảm ngân sách quá."
"Nhưng nếu Ủy viên trưởng Kỷ luật trúng cử thì cũng căng lắm, kiểu gì cũng bị soi mói trang phục cho xem."
"A đúng rồi, tại đồng phục bồi bàn váy hơi bị ngắn."
"Trưởng ban IT cũng bất an lắm, cảm giác sẽ bị bắt làm việc thâu đêm mà không có tiền tăng ca."
Mọi người còn rành rẽ về các ứng cử viên hơn cả tôi nữa. Đúng là người trong cuộc chờ phát tiền có khác, sống chết ghê thật. Tự nhiên thấy có lỗi ghê.
Cơ mà, tôi thầm nghĩ.
Cả ba ứng cử viên, hình như chỉ toàn tiếng xấu đồn xa thôi nhỉ. Hơi lo rồi đấy.
"Makimura-kun có làm tiết mục gì trong Lễ hội không?" Hayama-san hỏi.
"Hả? À không, cũng không hẳn. Chắc là bên Hội học sinh sẽ có việc gì đó cho tớ làm thôi."
"V-Vậy hả." Hayama-san rụt mặt lại, vẻ ngượng ngùng.
"Có chuyện gì không?"
"Hả? À không, ừm thì, tớ chỉ nghĩ là có con trai thì cũng đỡ việc hơn, nên định nhờ Makimura-kun giúp một tay thôi ấy mà."
"À......"
Được mời thì cũng vui đấy, nhưng tôi lỡ hứa đi dạo quanh trường với Kirika mất rồi.
"Không có ý gì đâu nhé!" Chẳng hiểu nghĩ gì mà Hayama-san cuống quýt thanh minh. "Không phải tớ thấy Makimura-kun ở trong lớp chẳng có lấy một mống bạn bè, toàn nói chuyện với thỏ nên thấy tội nghiệp quá mà rủ đâu nhé!"
Nói toẹt ra hết rồi còn gì.
Sau giờ học hôm đó, khi tôi đến phòng Hội học sinh muộn một chút, thì cả Hội trưởng lẫn tiền bối Misono đều đã có mặt đông đủ, và bất ngờ hơn là ở bộ ghế sofa tiếp khách có một nhân vật không ngờ tới đang ngồi. Cựu Ủy viên trưởng thực hiện, biệt danh Giáo sư.
"Em chào mọi người......"
Tôi cúi đầu, vào bếp nhỏ pha trà rồi mang ra. Giáo sư ôm đầu thở dài thườn thượt trước mặt Hội trưởng và tiền bối Misono.
"Căng quá, vụ này. Thế này thì tôi cũng không yên tâm mà giải nghệ được."
Giáo sư nói bằng giọng héo hon. Trên bàn kính trải đầy mấy tờ giấy. Tiền bối Misono cũng nhăn nhó, còn Hội trưởng thì khoanh tay.
"Có chuyện gì vậy ạ?"
Tôi rụt rè hỏi. Chắc là có biến bên Ủy ban Thực hiện rồi.
"Bọn chị đã thử làm một cuộc khảo sát trước với các thành viên trong Ủy ban Thực hiện."
Tiền bối Misono chỉ tay vào đống giấy trên bàn.
"Bọn chị cho đăng bài ẩn danh trên trang cộng đồng của Hội học sinh để nghe ý kiến thẳng thắn của mọi người. Và kết quả là cái mớ này đây."
Tôi lướt mắt qua văn bản có vẻ là được in ra từ các dòng bình luận đó.
『Tsujido-san có vẻ sẽ thiên vị đội thể thao』
『Tsujido-san chắc chắn sẽ phân bổ ngân sách cho mấy quán ăn theo sở thích cá nhân』
『Muốn nhảy bạt lò xo trên bụng Tsujido-san』
『Nagamine-san soi mói tiểu tiết quá đà』
『Nếu Nagamine-san làm Ủy viên trưởng thì mấy vở kịch tình cảm chắc dẹp tiệm』
『Muốn tốc váy Nagamine-san lên xem bả đỏ mặt tía tai』
『Ito-san hay khoe khoang chuyện không ngủ quá』
『Ito-san toàn kể lể kỷ lục thức trắng đêm liên tục, phiền chết đi được』
『Muốn cài ảnh khiêu dâm dính virus vào máy tính của Ito-san』
"Cái này...... ừm......"
Khó phản ứng thật sự.
"Cả ba người chẳng ai được đánh giá tốt cả. Toàn thấy vạch lá tìm sâu," Giáo sư nói.
"Em thấy có lẫn vài cái nguyện vọng biến thái của một bộ phận nhỏ nữa."
Tuy nhiên nhìn chung toàn là sự bất mãn đối với dàn cán bộ Ủy ban Thực hiện.
"Giáo sư tuy không được lòng người nhưng cũng không bị ghét. Ta đã nhìn trúng điểm đó mà đề bạt cậu," Hội trưởng phán một câu xanh rờn thất lễ. "Nhân sự tiện lợi như Giáo sư hiếm có khó tìm lắm."
"Cũng tại lỗi của tôi nữa," giọng Giáo sư yếu xìu. "Mấy việc đàm phán hay liên lạc phiền phức tôi toàn đùn đẩy cho cậu Tsujido hay cô Nagamine, để họ đóng vai ác. Họp hành cũng toàn để Nagamine nói, soạn thảo văn bản thì khoán trắng cho cậu Ito, chắc giờ quả báo đến rồi."
"Cũng có thể là do chiến dịch bôi nhọ nữa."
Tiền bối Misono giơ điện thoại cho xem trang web. Đó là bảng tin ẩn danh liên quan đến Học viện Hakujudai, không biết có phải học sinh trường mình viết hay không, nhưng lời lẽ cũng gay gắt chẳng kém.
『Tsujido không phải dân Sumo đâu!』 『Muốn giáo dục giới tính cho Fuuka-san quá』 『Ito ngủ đi』
......Bôi nhọ? Có phải hay không thì chưa biết, nhưng đọc xong chuỗi bình luận này thì đúng là chẳng ai muốn giao chức Ủy viên trưởng cho họ cả.
"Người đỡ nhất đúng là cậu Ito như Hội trưởng nói thật," Giáo sư vai rũ xuống, thở dài. "Cậu ta không có tư tưởng cực đoan. Nhưng mà lại thiếu sự quyết liệt."
Lúc đó, Hội trưởng chợt nở nụ cười nhìn tôi.
"Hikage, giờ cậu đang nghĩ là Giáo sư trông cũng thiếu quyết liệt thế kia mà sao làm được Ủy viên trưởng chứ gì?"
"Hả? A, không, cái đó."
Trúng tim đen, nhưng sao dám hỏi câu thất lễ thế trước mặt chính chủ chứ.
"Không sao đâu. Tôi có một điểm mạnh duy nhất mà cậu Ito không có. Chắc Hội trưởng cũng đánh giá cao điểm đó."
"......Là gì vậy ạ?"
Giáo sư mở to mắt, nắm chặt tay đầy quyết tâm.
"Đó là tài năng trông quá sức không đáng tin cậy khiến mọi người xung quanh phải lo lắng giùm!"
Tự khai luôn kìa.
"Cậu Ito giỏi thực vụ nên tự tin thái quá một cách kỳ lạ, cái đó không tốt. Và hay kể lể sự vất vả cũng không tốt nốt."
"Làm Ủy viên trưởng thực hiện cũng vất vả thật đấy......" tôi thốt lên từ tận đáy lòng.
"Cứ đà này tôi không yên tâm giải nghệ được đâu. Nếu bầu cử không chốt được Ủy viên trưởng đàng hoàng thì Hội trưởng lại lôi tôi ra bắt làm cái này cái nọ cho xem."
"Ái chà. Hiểu chuyện đấy nhỉ Giáo sư."
"Tôi cũng phải thi đại học, thi đại học đấy!"
Dù Giáo sư có chống tay lên bàn kính nhoài người ra kêu gào thảm thiết, nụ cười trên môi Hội trưởng vẫn không tắt. Chị ta tựa tay lên lưng ghế sofa, chợt liếc mắt sang ngang.
"Vậy thì, lấy cái này làm bài thi nhập môn đi."
Hội trưởng bất ngờ lên tiếng. Lời đó không dành cho Giáo sư. Cũng không phải cho tôi hay tiền bối Misono, mà là ném về phía cửa ra vào phòng Hội học sinh.
Lần theo ánh mắt đó, tôi cũng nhìn sang.
"Thử làm cho ta thắng xem. Được thế thì ta sẽ vui vẻ đón cậu vào Ban Chấp hành Tổng vụ."
Phía bên kia cánh cửa lớn đang mở, ngược sáng đứng sững sờ ngoài hành lang là một bóng người nhỏ bé mặc đồng phục── Gương mặt của Kaoru-kun, rồi bỗng chốc bừng sáng rạng rỡ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
