Chương 02
2
"—Lừa đảo á?"
Misono-senpai vừa lao vào Phòng Hội học sinh đã hét toáng lên, rồi chạy vội đến chỗ tôi đang rửa bát trong khu bếp nhỏ.
"Hikage-san, c-cuối cùng cậu cũng làm liều rồi sao? Nhưng mà chị sẽ làm mọi cách để giúp Hikage-san chạy trốn, hai chúng ta hãy cùng nhau bỏ trốn vì tình cho đến khi hết thời hiệu truy cứu nhé!"
Tôi phải khổ sở lắm mới kìm được để không nhìn Misono-senpai bằng ánh mắt quá lạnh lùng.
"...Không phải em." Chị nhìn em bằng con mắt kiểu gì vậy hả. "Là ủy thác, ủy thác thám tử cho Kirika ấy. Có vẻ như mấy em tân sinh viên bị lừa tiền hàng loạt."
"Ôi chao."
Misono-senpai đưa tay che miệng.
"Trong cái trường này, ngoài Hikage-san ra mà cũng có người làm được chuyện tày trời như thế sao..."
Sao chị cứ cố sống cố chết biến người ta thành tội phạm vậy hả?
"Nghe nói rất nhiều nữ sinh năm nhất bị hại, nên em cứ tưởng..."
Định hỏi cho ra nhẽ xem chị "tưởng" cái gì, nhưng sợ câu chuyện lại đi xa quá đà nên tôi đành giải thích tóm tắt vụ việc cho chị ấy nghe.
"Hôm kia có buổi kiểm tra sức khỏe, đo đạc cơ thể với mua sách giáo khoa cho tân sinh viên đúng không ạ."
"Ừ. Trường mình tổ chức gộp vào tháng Sáu để phân lớp luôn mà."
"Đó, có vẻ như số tiền các em ấy mang theo để mua sách giáo khoa đã bị nhắm tới."
Đúng lúc đó, cửa phòng Kế toán mở ra, Kirika bước ra ngoài. Trên tay nhỏ cầm một xấp giấy in. Nhỏ trải một tờ lên chiếc bàn kính nơi tôi và Misono-senpai đang ngồi đối diện. Tên nữ sinh và số tiền thiệt hại được liệt kê hàng loạt.
"...Mấy em này là nạn nhân sao? Ờm... tận mười ba người cơ à?"
Misono-senpai tròn mắt. Kirika gật đầu nói:
"Tổng thiệt hại, tròn mười ba vạn yên."
Câu chuyện của những tân sinh viên đến hôm qua là thế này:
"Sau khi đo đạc cơ thể và thay đồ xong, bọn em đang bàn chuyện mua sách giáo khoa."
Người đại diện giải thích là cô bé tóc bím gõ cửa đầu tiên, tên là Yukko. Edajima Yukiko, năm nhất khoa Phổ thông khối Trung học.
"Có một bạn ở gần đó bảo là đã mua được sách rồi. Bạn ấy bảo mua lại thì rẻ hơn mua mới một nửa, chị của bạn ấy là học sinh khóa trên ở đây nên gom được nhiều sách cũ lắm, hỏi bọn em có muốn mua không. Lại còn có cả chữ ký của mấy người bên khoa Nghệ thuật, có cả người nổi tiếng nữa, hàng hiếm luôn, nghe mà ham."
...Đại loại là cách kể chuyện không được gãy gọn cho lắm, nên bé Yukiko đã bị đám bạn cùng lớp và Kirika "quay" cho ra bã. Tôi đứng nghe bên cạnh và tóm tắt lại thì sự việc như sau:
Sau khi đo đạc cơ thể, trong lúc chờ đến giờ mua sách giáo khoa, các em ấy ngồi tán gẫu trong phòng học được dùng làm phòng thay đồ thì có một nữ sinh khoe là đã có sách giáo khoa rồi.
Cô bạn đó bảo là nhờ quan hệ của chị gái nên mua được sách cũ của các tiền bối với giá rẻ. Rẻ hơn nhiều so với sách mới, nên số tiền bố mẹ đưa để mua sách có thể dư ra hơn một nửa để làm tiền tiêu vặt. Thêm vào đó, người quen của chị gái cô bạn kia phần lớn là học sinh khoa Nghệ thuật, nên có thể mua được sách giáo khoa mà những người nổi tiếng đang hoạt động trên tivi từng dùng (có cái còn có chữ ký tên thật!). Nghe đến đây, đám con gái có mặt ở đó đồng loạt cắn câu.
Họ liệt kê danh sách sách cần mua rồi đưa cho cô bạn kia. Cô bạn đó gọi điện thoại cho ai đó, nói là "Mọi người muốn mua lắm, giờ em qua đây", rồi cúp máy.
"Em gửi danh sách cho chị rồi nha. Chị bảo chuẩn bị xong rồi. Tiện thể đi lấy sách thì đưa tiền luôn nên giờ tớ thu tiền được không?"
Cô bạn đó thu mỗi người một vạn yên, rồi cứ thế mặc nguyên đồ thể dục, không mang theo hành lý gì mà đi ra khỏi phòng học, nên không một nạn nhân nào nghĩ rằng cô ta sẽ không quay lại.
Nghe xong câu chuyện, Misono-senpai thở dài thườn thượt.
"Đây là vụ án hình sự rành rành rồi còn gì. Sao lại tìm đến Hội học sinh..."
"À, tức là, nếu để bố mẹ biết thì hơi mất mặt, nên các em ấy muốn nhờ Kirika giải quyết êm đẹp."
"À, ra là vậy." Senpai liếc nhìn Kirika đang ngồi trên ghế sofa cạnh tôi.
Đó là vụ lừa đảo đánh vào lòng tham muốn "nuốt trọn" một nửa tiền sách giáo khoa. Đương nhiên là không muốn cho phụ huynh - những người chi tiền - biết rồi.
"Vậy rốt cuộc kẻ lừa đảo đó không phải là học sinh cùng khối à?"
"Vâng. Chắc là vậy."
Thấy người cầm tiền mãi không quay lại, nhóm của bé Edajima sinh nghi và đã đi tìm khắp các lớp năm nhất khối Trung học. Sáng nay họ cũng chia nhau ra tìm lúc học sinh tập trung đông đủ. Nhưng không thấy bóng dáng kẻ lừa đảo đâu.
"Thấy bảo cả đồ thể dục lẫn đồng phục đều là của trường mình, nên chắc chắn là học sinh trường này thôi."
Các nạn nhân kể rằng thủ phạm là một nữ sinh tóc ngắn trạc tuổi họ. Nhưng giờ biết bị lừa rồi ngẫm lại thì thấy cô ta có vẻ chững chạc hơn học sinh lớp bảy một chút...
"Dám lừa gạt tiền của đàn em! Không thể tha thứ được." Misono-senpai phẫn nộ. "Kirika-san, nhất định phải tìm ra và lấy lại tiền nhé!"
"Tôi không nhận ủy thác đến mức lấy lại tiền."
Kirika nhún vai nói.
"Tôi là thám tử, tìm ra thủ phạm là hết việc."
Sau đó ánh mắt của nhỏ chuyển sang tôi. Ánh mắt của Misono-senpai cũng đi theo.
Tôi á?
Cái gì vậy.
Cứ như đang bảo việc lấy lại tiền là việc của tôi ấy. Tôi dự định làm Thư ký cơ mà? Dù Hội trưởng có bảo tôi phải hỗ trợ công việc thám tử của Kirika đi nữa.
"Nhưng Kirika-san, cậu có manh mối nào để tìm không?"
"Tạm thời dùng chiến thuật rà soát." Kirika chỉ vào xấp giấy in trên tay. Trên khổ giấy A3 chi chít ảnh chân dung. Có vẻ là toàn bộ nữ sinh trường mình. "Cho nạn nhân xác nhận mặt toàn bộ nữ sinh."
"Bốn ngàn người á?" Tôi nhìn xấp giấy in rồi nhìn mặt Kirika. Một tờ in khoảng bốn mươi người. Một trăm tờ. Kiểm tra đống này cũng vất vả lắm đấy. Nhưng nếu tìm được thì chắc chắn chính xác.
"Chính xác thì có chính xác, nhưng cách làm này hơi 'trâu bò' so với phong cách của Kirika-san nhỉ. Danh thám tử mà lị."
"Không sao. Phần việc 'trâu bò' đó Hikage sẽ làm hết."
Xấp giấy in dày cộp nặng trịch được đặt cái "bộp" lên tay tôi.
"Photo màu ra mười ba bản rồi đưa cho các nạn nhân."
Một ngàn ba trăm tờ... Tôi bắt đầu thấy chóng mặt.
Người duy nhất kiểm tra xong ngay trong ngày hôm đó chỉ có người ủy thác, Edajima Yukiko. Khoảng năm giờ chiều, cô bé ôm xấp giấy photo đến Phòng Hội học sinh, đứng ngay cửa dúi đống giấy vào tay tôi và nói:
"Thủ phạm không có trong này ạ."
"Hả... em xem kỹ hết chưa đấy? Sao nhanh quá vậy?" Mới đưa được hai tiếng mà. Hay là lười quá nên bỏ qua đại khái rồi.
"Em xem rồi mà!" Edajima-san nói với vẻ hơi giận dỗi. "Em nhận đầu tiên thì xem xong đầu tiên là đương nhiên rồi."
Cũng phải. Vì lười đi phát cho từng người nên tôi đã đưa cả một ngàn ba trăm tờ cho Edajima-san và nhờ em ấy chuyển cho các bạn khác. Mười hai người kia chắc còn chưa kịp xem qua.
"Chà. Vậy là thủ phạm không phải học sinh trường mình sao..."
Chẳng lẽ kẻ đó đã xoay sở kiếm được đồ thể dục và đồng phục rồi lẻn vào trường để lừa đảo? Có cần phải kỳ công đến thế không? Nếu không phải là học sinh thì vụ này có lẽ nằm ngoài khả năng của Kirika rồi.
"Nè, hay là báo cảnh sát..."
"Không, không được đâu ạ!" Edajima-san ngắt lời tôi, lắc đầu quầy quậy. "Bố mẹ em nghiêm khắc lắm, mấy chuyện này mà lộ ra thì... Làm ơn đi ạ, em muốn giấu được chừng nào hay chừng ấy, em không cần bắt thủ phạm đâu, ai là thủ phạm cũng kệ, chỉ cần lấy lại được tiền là được rồi, làm ơn đi ạ."
Tôi gãi đầu.
"Đừng có tự tiện khuyên người ta báo cảnh sát."
Một giọng nói bất thình lình vang lên sau lưng. Tôi giật mình quay lại. Không biết Kirika đã ra khỏi phòng Kế toán từ lúc nào, đang đứng đó với vẻ mặt khó chịu.
"Đây là ủy thác chị đã nhận mà. Cầm trước 1500 yên rồi nên phải làm cho trót chứ."
"Trăm sự nhờ chị đấy, Senpai!"
Edajima-san cúi gập người chào mạnh đến mức bím tóc nảy tưng lên, rồi chạy vụt ra hành lang. Tôi lại rụt rè nhìn sang gương mặt của Kirika.
"Nếu không tìm thấy thì tính sao đây? Mấy em ấy không có sách giáo khoa thì gay go lắm."
"Đó là việc của người ủy thác quyết định. Tôi sẽ làm cho đến khi tìm ra hoặc đến khi yêu cầu bị hủy bỏ."
"Trả trước ấy mà, nếu yêu cầu bị hủy thì có hoàn tiền không?"
"Không trả."
Đang định nói "Thế thì ngon rồi còn gì", tôi bị Kirika lườm cháy mặt. "Chính vì thế tôi mới muốn giải quyết cho nhanh. Tôi không muốn bị người ta nghĩ là nhận tiền trước rồi làm ăn tắc trách."
Ra là vậy. Tôi cứ tưởng cô ấy làm bán sống bán chết vì sợ phải hoàn tiền, nghĩ vậy làm tôi thấy hơi áy náy.
"Dù có tìm được thủ phạm thì chưa chắc tiền đã quay về đâu nhỉ."
Thủ phạm chắc chắn là trẻ con. Có khả năng chúng đã tiêu sạch sành sanh và không có khả năng chi trả.
"Tôi đã nói rồi. Việc của thám tử là tìm ra sự thật. Ngoài chuyện đó ra tôi không quan tâm."
Kirika nói với vẻ khó chịu, rồi lảng tránh ánh mắt tôi, lí nhí nói thêm:
"...Với lại, tôi không thể làm được như cậu."
"Tôi á? Như tôi là sao?"
"Như vụ án dàn nhạc ấy."
"À..."
Vụ án thất thoát hai mươi hai vạn yên đó. Kirika đã không khoan nhượng mà phơi bày sự thật trần trụi, còn tôi thì chạy đôn chạy đáo, dùng đủ mọi chiêu trò lấp liếm, chém gió để cố gắng không ai phải chịu bất hạnh.
"Thám tử chỉ có thể đem lại bất hạnh cho người khác mà thôi. Bản chất nó là vậy. Bởi vì sự thật mà thám tử phải tìm ra, chính là thứ mà ai đó muốn che giấu."
Không phải thế đâu, tôi định nói vậy. Nhưng khi nhìn vào màu sương đêm đọng lại trong đôi mắt Kirika, những lời an ủi sáo rỗng cứ thế héo úa trên đầu lưỡi rồi tan biến.
Cho đến nay, cô ấy đã khiến bao nhiêu người phải bất hạnh rồi. Lời cô ấy nói được vắt ra từ sức nặng của những ký ức chồng chất đó.
"Dù vậy mọi người vẫn đến nhờ vả. Nên nếu được thì trả trước vẫn tốt hơn."
Vì nếu trả trước, sau khi làm thân chủ bất hạnh, thám tử chỉ việc bỏ đi là xong.
Như thế thì buồn quá, tôi nghĩ thầm. Rốt cuộc tại sao Kirika lại phải làm thám tử trong khi cứ ôm mãi những suy nghĩ như vậy chứ?
Tôi không dám hỏi. Thay vào đó, lời thốt ra khỏi miệng tôi lại là:
"Kirika cũng làm được mà."
Kirika nhìn tôi với ánh mắt bối rối. Tôi đè nén giọng nói của một thằng tôi khác đang gào lên "đừng có nói vô trách nhiệm thế", và tiếp tục:
"Cậu thông minh hơn tôi nhiều. Chuyện sau khi tìm ra thủ phạm, chắc chắn cậu cũng xử lý được."
Cách nói chuyện vụng về chẳng đâu vào đâu. Kirika quay trở vào phòng kế toán và đóng sầm cửa lại. Tôi thở dài, khép cánh cửa lớn của phòng Hội học sinh.
Lại nói bừa làm cô ấy giận rồi. Chính mình còn chưa nghĩ ra sắp tới phải làm sao nữa là.
Dù sao thì không tìm ra thủ phạm thì chẳng làm ăn gì được. Nhưng mà, nếu kiểm tra toàn bộ nữ sinh mà vẫn không ra, thì tính sao đây trời.
Nỗi lo âu đó ngay ngày hôm sau đã trở thành hiện thực. Các nạn nhân khác cũng lần lượt kéo đến phòng Hội học sinh sau giờ học, chồng một đống ảnh lên bàn làm việc.
"Không có ai cả..." "Nè." "Bọn mình đã cùng nhau check kỹ rồi nên không sai được đâu." "Ừ, nhỏ đó khá xinh nên nhìn là nhận ra ngay mà."
Tôi ngửa mặt nhìn trần nhà, thở hắt ra. Quả nhiên thủ phạm là người ngoài trường sao.
"Tự nhiên tớ thấy không tìm được cũng chẳng sao nữa."
Một nữ sinh lên tiếng, đám bạn xung quanh cũng gật gù.
"Đúng ha. Nếu không phải học sinh trường mình thì sao mà tìm ra được." "Tiền chắc cũng chẳng đòi lại được đâu." "Sách giáo khoa cũng mua được rồi..."
"Mua được rồi sao, thế thì tốt quá," Misono-senpai vừa biên tập bản tin hội học sinh tại bàn mình vừa nói vọng sang.
"A, cảm ơn Phó hội trưởng nhiều ạ." "May nhờ có chị giúp."
Mấy cô bé cúi đầu cảm ơn đàn chị. Chính tiền bối đã giới thiệu cho các nạn nhân những hiệu sách có bán sách giáo khoa.
"Nhưng Yukko vẫn chưa mua được kìa." "Ủa, sao thế?"
"Chắc là thiếu tiền tiêu vặt chứ gì." "Ra vậy, rốt cuộc tụi mình toàn phải tự bỏ tiền túi ra bù mà."
Vì không dám nói với bố mẹ nên đành phải lấy tiền tiết kiệm ra bù vào một vạn yên bị lừa mất. Với học sinh lớp 7 thì một vạn yên là số tiền khổng lồ. Chắc Edajima-san tuyệt vọng bám lấy Kirika như vậy cũng vì lý do này, đến cả phí thám tử cũng là do cô bé đó trả mà.
Sau khi đám nữ sinh ra về, tôi định đi về phía phòng kế toán để báo cáo với Kirika thì nghe tiếng gõ cửa sau lưng. Chưa kịp quay lại hay trả lời thì cánh cửa lớn đã mở toang.
"Hế lô xin phép quấy rầy~"
Tôi suýt nữa thì buột miệng kêu lên "Á đù". Chắc Misono-senpai ở bàn làm việc cũng đang có biểu cảm y hệt. Người bước vào là một cô gái tóc nâu đeo kính. Chị ta nở một nụ cười rạng rỡ đầy vẻ thích thú trêu ngươi, kiểu như trên trán có viết dòng chữ "Ngoài những việc làm cưng vui ra thì việc gì chị cũng sẵn lòng làm". Đó là Ikuno-san, học sinh lớp 11 giống Misono-senpai, giữ chức Chủ tịch Ủy ban Kiểm toán.
"Chị có việc gì thế, Ikuno-san?"
Misono-senpai cất giọng không thèm che giấu sự cảnh giác, bước lại gần ngay cạnh tôi.
"Chị lại đến quấy rối tình dục Kirika-san hay tôi chứ gì. Vụ Đại hội học sinh đúng là đã được chị giúp đỡ nhiều, nhưng chuyện nào ra chuyện đó. Takeuchi Misono này sẽ dốc toàn lực bảo vệ bộ ngực của Ban Tổng vụ!" Ơ, chị định nói câu đó mỗi lần gặp nhau à? Tha cho em đi...
"Ây da, chào hỏi nhau gắt thế," Ikuno-san vẫn giữ nguyên nụ cười, nghiêng đầu. "Ở đây có tới bốn quả ngực, mà tay Miso-chan chỉ có hai cái. Tính sao giờ?"
"Ngực của Kirika-san thì tôi sẽ bảo vệ, còn ngực của tôi thì Hikage-san sẽ guard!" Làm ơn đừng có tự tiện lôi em vào được không ạ.
"Thế hai người đứng đối diện nhau rồi guard cho nhau là được chứ gì?"
"Nhắc mới nhớ, cũng đúng nhỉ..." Misono-senpai trầm ngâm, rồi đột nhiên đỏ bừng mặt. "L-Làm thế thì khác nào hai đứa con gái khỏa thân ôm nhau đâu chứ! Đừng có nói mấy lời liêm sỉ như vậy!"
"Giờ mới nhận ra hả! Mới hai mươi giây trước chính cô là người khơi mào cái chủ đề thiếu liêm sỉ đó mà! Với lại của mình thì tự mình giữ đi chứ!"
Hai bà chị rưng rưng nước mắt vì xúc động, lấy tay che miệng rồi nhìn sang tôi.
"Quả không hổ danh là Hikage-san... em không nghĩ ra cách đó luôn."
"Quả không hổ danh chuyên gia về ngực..."
"Đừng có gắn thêm mấy cái danh hiệu biến thái cho em! Mà hai người đang thông đồng với nhau đấy phỏng!"
Ikuno-san hắng giọng.
"Chuyện đó bỏ qua đi, vào việc chính nè. Cứ đến Ban Tổng vụ là câu chuyện lại lái sang hướng bậy bạ, khổ tâm ghê."
Một nửa là lỗi của chị đấy ạ.
"Nghe nói có vụ án hả?"
Tôi im bặt. Misono-senpai nghiêng đầu, rồi nói với giọng điệu cực kỳ tự nhiên.
"Vụ gì cơ? Tôi không rõ lắm nhưng nghe có vẻ phiền phức, để tôi tiếp chuyện cho. Hikage-san đi pha trà đi."
"Miso-chan, muốn bao che cho cấp dưới thì cũng không được đâu. Chị đang hỏi Hikage-kun mà lị. Với lại──"
Ikuno-san liếc ánh mắt ranh mãnh về phía cửa phòng kế toán đang hé mở một khe nhỏ. Kirika đang lén nhìn trộm vội vàng đóng sầm cửa lại.
"Cả bé Kiri nữa nha."
"Ngực của Kirika-san để tôi lo..."
"Đã bảo thôi chuyện ngực mướp đi mà. Đánh trống lảng dở tệ. Chị đây cũng có nguyên tắc, một ngày chỉ quấy rối tình dục 24 tiếng thôi. Ấy chết, lại quen thói tấu hài như hơi thở rồi. Hikage-kun không cần tsukkomi đâu, vào việc nhanh nào."
"Hiện tại không có việc gì cần báo cáo với Kiểm toán cả."
Misono-senpai có vẻ đã từ bỏ việc lấp liếm, khoanh tay nói dứt khoát.
Ủy ban Kiểm toán là cơ quan giám sát xem các hoạt động của Hội học sinh, đặc biệt là Ban Chấp hành Tổng vụ, có đi chệch khỏi quy ước và đạo đức hay không. Họ còn có quyền đề xuất bãi nhiệm Hội trưởng. Nói toạc ra thì là kẻ thù của bọn tôi. Chủ tịch Ikuno-san và Hội trưởng Tennoji Kotetsu hình như có mối duyên nợ không vừa, cứ gặp nhau là lại có những màn đối đáp chẳng biết là chửi nhau hay tán tỉnh nhau nữa. Trong vụ Đại hội học sinh, vì cùng là những người tham gia hoạt động hội nên đã hợp tác, gọi là kẻ thù thì hơi quá lời, nhưng tóm lại Ikuno-san ngày nào cũng đi đánh hơi điểm yếu của Tổng vụ. Nếu để lộ chuyện chúng tôi nhận giải quyết rắc rối mà cảnh sát có thể lập hồ sơ thì to chuyện.
"Giả nai cũng vô ích thôi cưng."
Ikuno-san giơ ngón trỏ lên, đảo đôi mắt ranh mãnh từ Misono-senpai sang tôi.
"Đừng có mà coi thường Kiểm toán nha. Mạng lưới thông tin của chị giăng khắp cái trường này rồi. Đặc biệt là cậu Thư ký tập sự kia là nhân vật cần chú ý nên chị check động tĩnh kỹ lắm đó đa. Chuyện gì đã xảy ra chị nắm được sơ sơ rồi."
Sống lưng tôi lạnh toát. Người này thì dám cho người nằm vùng trong phòng Hội học sinh lắm. Với lại tôi đã nói chuyện trực tiếp với Edajima-san và các nạn nhân khác, chuyện nhận ủy thác chắc cũng lộ từ đời nào rồi?
"Hikage-kun đã ra tay với một bé gái năm nhất nên bị khiếu nại chứ gì?"
"Tin ở đâu ra đấy hả trời!" Tôi buột miệng dậm chân xuống thảm.
"Hikage-san, s-sao lại thế, đã có người phụ nữ là tôi đây rồi mà..." Misono-senpai làm ơn im lặng giùm em một chút, chuyện đang xấu đi đấy!
"Ủa kì ta. Tại vụ việc xảy ra ba ngày trước đúng hông?"
"Thì đúng là vậy nhưng sao lại thành ra tôi làm cái gì rồi!"
Mà khoan, tôi lỡ mồm thừa nhận có vụ án rồi, đang định giả ngu mà lị!
"Thì tại có tin báo nhìn thấy Hikage-kun lảng vảng gần Nhà thi đấu tổng hợp, nơi có cả đống mấy em lớp 7 mặc đồ thể dục bó sát đang kiểm tra sức khỏe mà. Lại còn tin đồn cậu lôi một em xinh tươi ra sau nhà thi đấu tâm sự mỏng nữa chớ."
"C-Cái đó là..." Là chuyện với Kaoru-chan sao, bị nhìn thấy rồi à, chết tiệt. "Không phải đâu, chỉ là được bắt chuyện nên đứng nói chút thôi mà."
Có tiếng cửa mở thô bạo, Misono-senpai giật mình co rúm vai nhìn về phía đó. Tôi cũng sợ sệt quay đầu lại. Kirika đang hầm hầm bước tới. Không biết có phải do tưởng tượng không mà cái nơ trắng đen trên đầu cô ấy trông như tóc dựng ngược lên vì giận dữ.
"Hikage!"
Trước khí thế của Kirika, tôi bất giác quỳ rạp xuống thảm theo kiểu seiza.
"...Nếu là thỏ thì hôm nay đang ở trong phòng tôi đấy," tôi thử đánh trống lảng.
"Không phải chuyện con thỏ!" Cơn giận của Kirika càng dữ dội hơn. "Là chuyện của cậu! Những gì Ikuno nói là thật hả?"
"Thì, cũng thật... a, ch-chờ chút, chuyện đi qua gần nhà thi đấu hôm xảy ra vụ án là thật thôi, còn lại là điêu hết!"
"Cả chuyện lôi ai đó ra sau nhà thi đấu nữa?"
"Đừng dùng từ 'lôi' nghe ám muội lắm! ...Cái đó, ừ thì, cũng đại khái là thật."
"Chưa hết đâu nha."
Ikuno-san thích thú đổ thêm dầu vào lửa.
"Nghe đồn đi cùng cả tiền bối Kashiwazaki nữa hả?"
"Cả Shun nữa sao?" Kirika đỏ bừng má, sấn tới. "Đã bảo là đừng có lại gần rồi mà!"
"Đi cùng thì có đi, nhưng mà, không, anh Shun đâu phải người xấu, làm gì có chuyện..."
"Không phải người xấu nhưng là tội phạm!" Logic gì thế này. "Lại còn nhà thi đấu! Kiểm tra sức khỏe! C-Cả cậu nữa, nếu mà trở nên giống như Shun thì..."
"...Hả, ơ kìa? Là sao, kiểm tra sức khỏe thì liên quan gì?"
Tôi rối tinh rối mù như đang chết đuối trong dòng nước lũ. Nhưng Kirika không trả lời. Cô ấy đột nhiên im bặt và trầm ngâm suy nghĩ. Này, cái gì thế. Ikuno-san thì vẫn cứ cười tủm tỉm đứng nhìn, tôi đưa mắt cầu cứu Misono-senpai thì thấy chị ấy cũng làm mặt như vừa nhận ra điều gì đó, rồi liếc mắt ra hiệu với Kirika.
"...Shun... đã ở nhà thi đấu? Vào ngày xảy ra vụ án?"
Kirika lẩm bẩm. Misono-senpai nhanh chóng rút điện thoại ra gọi đi đâu đó.
"...Alo, Takeuchi đây ạ. Tiền bối đang ở đâu thế? Lớp học ạ. Vâng. Anh có thể đến phòng Hội học sinh ngay bây giờ được không? ...Vâng. ...Là việc của Kirika-san. Vâng, không... vâng, là chuyện thám tử. ...Anh đang bận? Vậy thì Kirika-san sẽ đến đó, anh cứ ở yên trong lớp nhé. Không, không được. Ngay bây giờ. Vâng. Tuyệt đối đấy nhé."
Misono-senpai cúp máy rồi nói với Kirika.
"FSS3-A, phòng học lớp 12A Khoa Lý - Công nghiệp, không đi nhanh là Kashiwazaki-senpai chạy mất đấy!"
Kirika gật đầu rồi lao ra khỏi phòng Hội học sinh. Ikuno-san có vẻ chưa hiểu đầu đuôi câu chuyện, vẫn thong thả vẫy tay "Đi mạnh giỏi nha~", nhưng tôi - một đứa cũng chả hiểu gì - thì không có được sự thảnh thơi đó. Tôi chạy vọt ra hành lang đuổi theo Kirika.
"Đã bảo chờ chút coi! Cái gì vậy, anh Shun làm sao?"
Không lẽ nào, tôi vừa đuổi theo bóng lưng Kirika vừa nghĩ.
Chỉ vì đi qua cạnh nhà thi đấu nơi có mấy em tân sinh viên vào ngày xảy ra vụ án──mà họ nghi ngờ anh Shun là thủ phạm lừa đảo sao?
Tòa nhà Khoa Lý nằm khá gần tòa nhà trung tâm nơi đặt phòng Hội học sinh, nên chưa đầy năm phút chúng tôi đã tới nơi. Vừa vặn tóm được Shun-san đang rõ ràng là định chuồn êm ở cửa sau.
"Shun! Đã bảo chờ ở phòng học rồi mà!"
Nghe tiếng quát của Kirika, tấm lưng cao ráo mảnh khảnh kia giật nảy lên. Đám học sinh Khoa Lý xung quanh bắt đầu chú ý xem có chuyện gì, nên tôi vội vàng túm lấy tay hai người lôi vào nấp sau gốc cây cạnh tòa nhà. Đây chính là nơi mà hồi trước Shun-san đã phũ phàng từ chối lời tỏ tình của một cô bé bên Khoa Nghệ thuật.
"Cả hai người cùng đến, anh vui lắm đó."
Shun-san nở nụ cười trắng lóa như quảng cáo kem đánh răng nhìn tôi và Kirika.
"Kirika vẫn lovely như ngày nào ha. Muốn quay ngược thời gian ghê."
"Sau giờ học ba ngày trước, anh đã dẫn Hikage đến Nhà thi đấu tổng hợp phải không?"
Kirika lờ tịt mấy lời đường mật (sugar talk) của Shun-san, gặng hỏi.
<analysis>
- **Bối cảnh (Context):**
- Thời gian: Buổi chiều, đầu hè (nắng chiều tà).
- Địa điểm: Sân trường, sau đó di chuyển về Phòng Hội học sinh, và cuối cùng là hành lang lớp học.
- Không khí: Hỗn loạn, hài hước, pha chút trinh thám "nửa mùa".
- Genre: Light Novel, Hài hước (Comedy), Học đường.
- **Hệ thống xưng hô (Pronouns):**
- **Hikage (Main):** Xưng "tôi" (với người đọc/Kirika/Shun), xưng "em" (với Misono/Kotetsu). Lý do: Hikage là đàn em, vai vế thấp nhất, nhưng với Kirika (bằng tuổi/bạn cùng lớp) thì dùng "tôi-cậu" hoặc nói trống không để thể hiện sự thân thiết nhưng hay khắc khẩu.
- **Kirika:** Xưng "tôi" hoặc nói trống không, gọi Shun là "Shun" (không kính ngữ), gọi Hikage là "cậu". Lý do: Tính cách lạnh lùng, cục súc, coi thường Shun ra mặt.
- **Shun:** Xưng "anh" (ngọt ngào/đồng bóng), gọi Hikage là "Hikage-kun", gọi Kirika là "Kirika". Lý do: Nhân vật này có tính cách "lố", coi mọi người là đối tượng để yêu thương (hoặc quan sát), giọng điệu bề trên nhưng ẻo lả.
- **Kotetsu (Hội trưởng):** Xưng "ta/tôi", gọi Shun là "cậu" hoặc tên riêng.
- **Misono:** Xưng "chị", gọi "Hikage-san".
- **Phong cách (Style):**
- Sử dụng ngôn ngữ Gen Z, tự nhiên.
- Các đoạn độc thoại của Hikage mang đậm tính "tsukkomi" (bóc mẽ/than vãn).
- Giữ nguyên các từ tiếng Anh (Love, Lovely) của Shun để làm nổi bật tính cách đồng bóng.
- Chuyển ngữ các đoạn chơi chữ "Ro" (trong Lolicon) sao cho vần điệu trong tiếng Việt.
</analysis>
<translation>
"Tôi dẫn anh ta đến rồi đây, yên tâm đi Kirika. Có vẻ anh ta không hứng thú lắm với thế giới bên kia nên bị người ta từ chối phũ phàng rồi."
"Mấy chuyện đó sao cũng được."
Kirika chỉ tay vào cổ họng mình. Hai chiếc băng đeo tay được nối lại thành hình dáng như khăn quàng cổ—thương hiệu nhận diện của cô nàng. Lúc này đây, cô ấy đang chĩa về phía anh Shun một bộ mặt hoàn toàn khác, không phải là Kế toán Tổng vụ thường ngày. Mà là... 《Thám tử》.
"Có vụ án. Hiện trường là phòng học lớp 1-F, khoa Phổ thông, khối Trung học cơ sở, tòa OCJ1—nơi các nữ sinh mới nhập học dùng làm phòng thay đồ."
"Ồ. Ra là thế, ra là thế."
"Ồ cái gì mà ồ."
Giọng điệu của Kirika lúc này y hệt một cảnh sát hình sự đang thẩm vấn, còn tôi—kẻ vẫn chưa hiểu đầu cua tai nheo gì—thì cứ quay đầu qua lại nhìn hai người họ như cái quạt máy bị hỏng. Anh Shun thật sự là nghi phạm sao? Dù nghĩ thế nào cũng thấy vô lý đùng đùng.
"Shun đã nhìn thấy hết đúng không. Còn chụp cả ảnh nữa chứ gì?"
Nghe Kirika nói, tôi nghệt mặt ra vì sốc. Ơ, cái gì? Chuyện gì thế? Nhìn thấy? Ảnh ọt gì cơ?
"Chuyện gì thế nhỉ?" Anh Shun lặp lại y hệt suy nghĩ của tôi. Khóe môi anh ta nhếch lên một nụ cười mỉm.
"Đừng có giả nai." Ánh mắt Kirika như muốn găm thủng ngực áo anh Shun.
"......À, ừm, cái đó..."
Cứ đứng im nhìn thế này thì tôi chịu hết nổi rồi. Tôi chen ngang.
"Là sao... chứ? Anh Shun có liên quan gì đến vụ án, rồi còn ảnh ọt gì nữa?"
Kirika ném cho tôi một cái nhìn sắc lẹm.
"Không liên quan trực tiếp. Nhưng là nhân chứng. Người có liên quan quan trọng."
"Thì đúng là hôm đó anh có đi ngang qua nhà thể chất thật."
"Chắc chắn không chỉ là đi ngang qua."
Bàn tay cô ấy bất ngờ thò thẳng vào túi áo khoác blazer của anh Shun. Lúc đó, có lẽ anh ta đã buông xuôi một nửa, chẳng hề né tránh hay lùi lại.
Một xấp giấy nhỏ bị lôi ra khỏi túi, vung vãi xuống thảm cỏ dưới chân anh Shun.
Là ảnh. Tấm nào cũng chụp nữ sinh trường mình. Lúc thì đồng phục, lúc thì đồ thể dục. Nhìn qua là biết toàn học sinh khối Trung học cơ sở, hơn nữa toàn là mấy bé trông có vẻ ngây thơ non nớt. Chắc là chụp lén từ xa bằng ống kính tele, chẳng có ai trong ảnh nhận ra mình đang bị chụp cả. Mà nói đúng hơn, chẳng có tấm nào chụp rõ mặt. Tiêu điểm toàn lấy vào ngực hoặc eo.
Tôi bàng hoàng ngước nhìn anh Shun. Kirika đứng bên cạnh tuyên bố bằng giọng gay gắt:
"Shun là tên lolicon!"
Lolicon...
Không phải là gay sao. Hóa ra bấy lâu nay tôi hiểu lầm à. Tại có ai nói cho tôi biết đâu. Trong lúc đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng, giọng nói đắc ý một cách kỳ lạ của anh Shun vang lên:
"Không phải lolicon. Hãy gọi là Loli-Love. Anh chỉ muốn '
Câu trả lời đến từ một nơi thực sự bất ngờ. Một giọng nữ hét lên "Á á á!" đập thẳng vào tai tôi từ phía bên cạnh. Tiếng bước chân giẫm lên cỏ ngày càng gần. Tôi quay sang thì thấy một nữ sinh đang chạy tới từ phía trạm xe buýt. Tóc cắt ngắn ngang vai gọn gàng, đeo kính, một người mà tôi hoàn toàn không có chút ấn tượng nào. Thế nhưng cô nàng lại chỉ thẳng mặt tôi mà hét:
"Cái tên lúc nãy! Nè, đúng là cậu chứ gì! Người của tiền bối Kashiwazaki ấy!"
Giọng nói chứa đầy sự phẫn nộ. Kirika đứng bên cạnh ném cho tôi một cái nhìn đầy ngờ vực, tôi chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy tỏ ý không hiểu chuyện gì.
"Đừng có giả nai, cậu đã phá đám màn tỏ tình của tôi! Không thể tha thứ được!"
Tỏ tình?
Tôi nhìn vào huy hiệu trên cổ áo cô nàng. Năm nhất Khoa Nghệ thuật khối Cao trung. Khoa Nghệ thuật...
Trong tâm trí tôi hiện lên hình ảnh cô gái có mái tóc uốn lọn bồng bềnh và đôi bông tai lấp lánh đang dồn ép tiền bối Kashiwazaki dưới bóng cây sau trường lúc nãy.
Dù nghĩ là không thể nào, nhưng tôi vẫn thử chồng hình ảnh cô gái trong ký ức lên khuôn mặt cô gái trước mắt. Kết quả khiến tôi kinh ngạc đến mức muốn nhảy dựng lên.
"Hả, ể, ơ, là người lúc nãy á?"
"Đúng thế! Nè, mau đưa địa chỉ mail hoặc số điện thoại của tiền bối Kashiwazaki đây, coi như tạ lỗi vụ lúc nãy đi!"
"K-K-Không, nhưng mà, hoàn toàn... trông như hai người khác nhau ấy."
"Lúc nãy là tôi trang điểm kỹ càng mà, đương nhiên rồi! Dù là Khoa Nghệ thuật nhưng đâu phải ngày nào cũng lên đồ lồng lộn như thế được!"
"Giọng nói hình như cũng khác hẳn..." Tôi nhớ là giọng lúc đó nghe thánh thót và cute hơn nhiều.
"Giọng nói cũng là tôi giả giọng cho dễ thương đấy!"
Khoa Nghệ thuật đỉnh vãiiiiiiiiiiiiii.
"Mail và số điện thoại! Tôi không bỏ cuộc chỉ vì chuyện cỏn con đó đâu nhé!"
Tôi ngạc nhiên đến mức hầu như chẳng nghe lọt tai yêu cầu vô lý của cô nàng. Lúc đó, Kirika đang đứng bên cạnh bỗng chen vào giữa tôi và cô gái.
"Cậu học Khoa Nghệ thuật?"
"Đúng vậy nhưng mà... A, a, băng đeo tay! Băng đeo tay trên cổ! Hội học sinh? Cậu là Kế toán của Hội học sinh, người nổi tiếng đó hả! Ôi trời dễ thương quá cho tớ sờ cái! Với lại cho tớ xin liên lạc của tiền bối Kashiwazaki đi! Tiền bối cũng từng trong Hội học sinh mà, chắc cậu biết mail của ảnh chứ?"
Đúng là một cô gái mạnh mẽ và "tốc độ" kinh khủng. Tuy nhiên, Kirika hoàn toàn phớt lờ tràng giang đại hải của cô nàng và hỏi:
"Khoa Nghệ thuật ai cũng giỏi trang điểm à?"
Cô gái ngớ người ra. Tôi cũng giật mình nhìn sang góc mặt của Kirika.
"...Chuyện đó, nếu muốn làm người nổi tiếng thì đương nhiên phải giỏi hơn người thường rồi."
"Cậu có tự tin hóa trang thành học sinh trung học cơ sở năm nhất không?"
"Chuyện nhỏ, nhưng mà... ể, cái gì, ý cậu là sao? Tin đồn tiền bối Kashiwazaki là lolicon là thật hả, tớ cũng phải hóa trang thành học sinh cấp hai mới được sao?"
Tin đồn đó là thật, nhưng giờ không phải lúc bàn chuyện đó. Kirika tung ra câu hỏi chốt hạ:
"Ở Khoa Nghệ thuật có sẵn tóc giả không?"
"Đương nhiên là có. Cả trăm loại ấy chứ."
Kirika lập tức chạy vụt về phía tòa nhà trung tâm. Tôi cũng vội vàng đuổi theo. Giọng nói hậm hực của cô gái kia vẫn đuổi theo sau lưng, nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà để ý. Khi rẽ qua góc tòa nhà, cái bóng râm mát lạnh bao trùm lấy chúng tôi, tiếng quát tháo cũng không còn nghe thấy nữa.
Vừa về đến phòng Hội học sinh, Kirika đã chui tọt vào phòng kế toán và đóng cửa lại. Chị Misono hỏi: "Có chuyện gì vậy? Đã xác nhận được gì chưa?", nhưng tôi chỉ có thể trả lời qua loa. Hội trưởng thì vẫn đang ngủ trưa như mọi khi, còn anh Shun đang nấu món gì đó trong bếp.
Tôi thả người xuống ghế sofa.
Nếu là học sinh Khoa Nghệ thuật, khả năng thủ phạm là người trong trường rất cao. Dễ nghĩ hơn nhiều so với người ngoài trường. Hơn nữa, danh sách ảnh cho các nạn nhân xem cũng chẳng dùng làm bằng chứng được. Tôi vừa mới tận mắt chứng kiến một ví dụ sống động về khả năng hóa trang siêu đẳng của họ xong.
Vậy giờ phải làm sao?
Tôi nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng kế toán. Vẫn im lìm. Lúc nãy khuôn mặt Kirika trông rất căng thẳng. Đó là... phải rồi, giống hệt biểu cảm tôi từng thấy trong vụ thâm hụt ngân sách câu lạc bộ hòa nhạc lần trước. Khuôn mặt chết lặng khi đứng trước sự thật.
Có nên để cô ấy yên không? Hay là nên bắt chuyện?
"Hikage-kun."
Nghe tiếng gọi, tôi ngước lên thì thấy anh Shun đang đứng đó, trên tay cầm một chiếc đĩa vuông nhỏ.
"Canapé ô liu, kem phô mai và chanh. Món tủ của Kirika đấy. Em mang vào cho con bé đi."
Đúng là người tinh tế. Chắc anh ấy đã nhận ra tôi đang cần một cái cớ để vào phòng kế toán. Hơn nữa, mấy miếng canapé trên đế bánh quy được bày biện topping cực kỳ đẹp mắt, so với cái món tôi làm bằng cách vừa nhìn công thức vừa toát mồ hôi hột thì đúng là một trời một vực.
Con đường trở thành Thư ký chính thức còn xa lắm, tôi vừa nghĩ vừa biết ơn nhận lấy chiếc đĩa.
Trong bóng tối của phòng kế toán, Kirika đang ngồi bó gối trên ghế, được chiếu sáng bởi ánh sáng xanh nhợt nhạt từ màn hình máy tính, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc bàn phụ. Tôi bước vào nhưng cô ấy cũng chẳng buồn ngước lên.
"Cái này, anh Shun làm cho cậu đấy."
Kirika gật đầu mà không rời mắt khỏi mặt bàn. Nơi ánh mắt cô ấy hướng tới là chồng giấy khổ A3 dày cộp. Khi tôi dọn bớt chỗ để đặt đĩa bánh xuống, tôi nhận ra đó là danh sách ảnh nữ sinh mà chúng tôi đã nhờ các nạn nhân kiểm tra toàn bộ. Vì nó được úp ngược xuống nên lúc đầu tôi không nhận ra.
Chắc là cô ấy đang đối chiếu với ảnh chụp trộm của anh Shun. Tôi lấy một phần từ xấp giấy, lật lại xem thử, thì thấy ngay phần của Khoa Nghệ thuật. ...Hay nói đúng hơn là toàn bộ đều là Khoa Nghệ thuật. Không biết có phải cô ấy đã rút riêng phần Khoa Nghệ thuật từ danh sách mười ba người ra hay không, mà cứ mười tờ lại thấy những gương mặt quen thuộc xuất hiện.
"...Cậu đang kiểm tra ảnh à? Đâu cần phải rút riêng ra hết thế. Là bản copy mà, cái nào chẳng giống nhau."
"Không phải tôi."
"Hả?"
"Ngay từ đầu nó đã được xếp theo thứ tự đó rồi. Tôi chỉ lật lại thôi."
Tôi nghiêng đầu, nhìn lại chồng giấy cao ngất ngưởng.
"Thứ tôi đang xác nhận, là thứ tự đó."
"...Là sao... ý cậu là gì?"
Nhưng Kirika lại im lặng. Cô ấy chẳng nhìn vào đâu cả. Ánh mắt ấy đang lang thang đâu đó nơi ranh giới của cái bóng mờ nhạt do chính cô ấy tạo ra dưới sự phản chiếu phức tạp của ánh sáng màn hình. Tôi chỉ biết rằng cô ấy đang cự tuyệt đưa ra câu trả lời. Lạnh lẽo như tảng băng không hề tan chảy dù dưới ánh nắng hè.
"...Giờ tính sao đây?"
Tự tôi cũng thấy đó là một câu hỏi ngu ngốc. Nếu trả lời được thì cô ấy đã làm từ lâu rồi.
"Ưm..."
Kirika lắc đầu một cách mơ hồ.
"Tôi biết phải làm thế nào. Nhưng, tôi không muốn làm cách đó."
Lại một lần nữa tôi không hiểu. Nghĩa là sao?
"Tôi đã biết cách tìm ra thủ phạm rồi. Nhưng đó là một cách rất tàn nhẫn, tôi không muốn làm. Dù biết là phải làm. Vì đã nhận ủy thác rồi. Nhưng mà..."
"Cách gì cơ?"
Kirika ngậm chặt miệng. Là phương pháp mà ngay cả việc nói cho tôi biết cũng khiến cô ấy e ngại sao? Rốt cuộc là cái gì chứ.
Nhưng mà, cô ấy là người như vậy đấy. Một người như thể cất giấu cả xác ve sầu, những viên đá cuội xinh đẹp và cả sự bướng bỉnh vô nghĩa vào đầy trong ngăn kéo. Điều đó ngay cả một người mới chỉ ở bên cạnh cô ấy hai tháng như tôi cũng hiểu rõ.
Rồi bất chợt, tôi nhìn xuống danh sách ảnh trên tay.
Cách tìm ra thủ phạm. Cách mà Kirika không thể làm, nhưng là cách của tôi. Một cơn ớn lạnh chạy dọc từ đầu ngón tay lên vai tôi.
"Kirika."
Tôi khẽ hỏi.
"Thủ phạm, là người Khoa Nghệ thuật hả?"
Cô ấy nhìn vào tay tôi, khẽ gật đầu.
"Điều đó, gần như chắc chắn."
"...Nếu là học sinh Khoa Nghệ thuật, thì có thể tìm ra được đấy."
Một lúc lâu không có câu trả lời. Hai quả ô liu đen trên miếng canapé trong chiếc đĩa vuông ngước nhìn chúng tôi đầy vẻ kỳ lạ.
Có lẽ Kirika cũng hiểu. Rằng cách mà tôi vừa nghĩ ra là một phương pháp rất tàn nhẫn, và nếu có thể thì tôi cũng không muốn làm. Và tôi cũng không muốn giải thích cho Kirika nghe.
Nhưng lúc đó, chẳng hiểu sao tôi lại thấy hơi vui. Ra là vậy, cảm giác mà Kirika đang mang là thế này sao. Trước khi tôi đến Ban Tổng vụ, cô ấy đã phải kìm nén những cảm xúc như thế này để vạch trần sự thật trong mỗi vụ thám tử sao? Thám tử chẳng được ai cảm ơn, lại còn bị cả thủ phạm lẫn nạn nhân oán hận, Hội trưởng đã nói như thế. Thứ đang giam cầm Kirika trong phòng kế toán này, liệu có phải là sự thù địch giống như ánh nhìn u ám của chính bản thân trong gương không?
Nếu vậy thì.
"Để tôi làm cho. Thỉnh thoảng cũng phải thể hiện mình có ích chút chứ, không thì sao lên làm Thư ký chính thức được."
Tôi cố gắng nói giọng đùa cợt hết mức có thể.
Kirika cuối cùng cũng chịu ngước mắt lên. Trong ánh ngược sáng mờ ảo của màn hình, hơn nửa khuôn mặt cô ấy chìm sau chiếc vòng cổ làm từ băng đeo tay, chỉ có đôi mắt ầng ậc nước là nhìn tôi chằm chằm. Tôi hiểu rằng hàng ngàn lời nói đã tan biến vào hơi thở ướt át phía sau lớp vải xanh đen thêu chữ "Thám tử".
Rốt cuộc, cô ấy chỉ khẽ gật đầu hai cái, như đang cắn chặt môi chịu đựng.
Ngượng ngùng lảng tránh ánh mắt tôi, Kirika cuối cùng cũng rụt rè đưa tay về phía đĩa canapé. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng cùng với tiếng thở dài, khí lực của tôi cũng trôi tuột đi mất. Mạnh miệng nhận lời là thế, nhưng nghĩ đến việc chuẩn bị tác chiến, lòng tôi lại nặng trĩu.
Bởi vì cái này, đúng thật là lừa đảo mà.
Phản hồi từ thủ phạm đến ngay lập tức.
Cuộc hẹn là ngay sau giờ học hai ngày sau đó. Tôi chọn địa điểm là phòng tập của Khoa Nghệ thuật - sân nhà của đối phương - là để ngầm báo cho họ biết rằng phía bên này không có ý định làm to chuyện.
Phòng tập rộng bằng khoảng một nửa lớp học bình thường, một mặt tường được ốp toàn bộ bằng gương, phía trong cùng có đặt một chiếc piano upright. Tường được ốp cách âm với những lỗ nhỏ xếp đều đặn. Có vẻ đây là phòng để tập cả nhảy và hát. Tấm gương và cả sàn nhà được đánh sáp bóng loáng khiến tôi - kẻ lần đầu bước vào khu nhà Khoa Nghệ thuật - cứ ngó nghiêng mãi. Kirika lặng lẽ ngồi xuống ghế piano.
Sao cô ấy lại đi theo nhỉ, tôi thầm nghĩ.
"...Này, một mình tôi là được rồi mà."
Đến nước này tôi mới thử nói.
"Chỉ là lấy lại tiền thôi, đâu còn gì đặc biệt cần phải hỏi nữa đâu."
Tôi có chút tự hào rằng vụ thám tử lần này phần lớn là do tôi gánh vác. Với lại thú thật, tôi không muốn Kirika nghe thấy những gì tôi sắp giải thích với thủ phạm. Lại bị gọi là kẻ lừa đảo cho xem, mà lần này thì hết đường chối cãi.
Nhưng Kirika khẽ nhíu mày và lắc đầu.
"Không có gì cần phải hỏi. Nhưng có điều cần phải nói."
Tôi thở hắt ra một hơi dài. Gì nữa đây? Lời oán trách? Thuyết giáo? Chắc không phải đâu. Tôi thừa hiểu Kirika không có mấy cái quan niệm đạo đức như người thường. Vốn dĩ vụ này chúng tôi cũng định giải quyết êm thấm trong nội bộ mà.
Nếu vậy thì, điều mà Kirika muốn nói với thủ phạm là gì?
Liệu lời nói đó có lại làm tổn thương chính vị thám tử này không?
Có tiếng vặn nắm cửa.
Cánh cửa cách âm dày cộp mở ra, tôi quay lại nhìn, còn Kirika thì nhìn qua phản chiếu trong gương. Một nữ sinh với mái tóc dài tẩy nhuộm khá gắt bước vào phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lại sau lưng. Đôi mắt sợ sệt dò xét chúng tôi.
"...Xin lỗi."
Cô gái nói.
"Là người của Hội học sinh, đúng không ạ? Lúc nhận được mail em đã rất bất ngờ."
Người bất ngờ phải là bên này mới đúng.
"Hoshiya Yurika-san... là nghệ danh, ừm, tên thật là Satoguchi Akiko-san, đúng không?"
Satoguchi-san gật đầu với vẻ mặt đau khổ.
"...Tôi không ngờ lại là học sinh năm ba đấy," tôi buột miệng nói ra suy nghĩ thật lòng. Dù đã trao đổi qua mail và giờ gặp mặt trực tiếp, tôi vẫn chưa thể tin nổi.
"Hả? Nhưng mà..."
Gương mặt cô ấy thoáng nét bối rối. Khuôn mặt trẻ con thanh tú, bờ vai nhỏ nhắn có phần yếu ớt, quả thật nếu mặc đồ thể dục, để tóc bob đen và đường nét khuôn mặt hiền hơn một chút thì trông chẳng khác gì học sinh trung học cơ sở năm nhất. Nhưng huy hiệu trên cổ áo lại là năm ba Khoa Nghệ thuật khối Cao trung. Lớn hơn tôi và Kirika tận hai tuổi. Việc anh Shun khoác lác rằng "nhìn qua là biết có phải học sinh cấp hai hay không" hóa ra không phải là chém gió.
"Nhưng mà, cậu biết là tôi mà đúng không. Nên mới gửi mail trực tiếp cho tôi."
"Không, tôi không biết đâu," tôi nói.
"B-Bởi vì, cái này..."
Satoguchi-san lấy điện thoại ra. Trên màn hình hiển thị đúng là email tôi đã gửi. Đính kèm là bức ảnh cô ấy mặc đồ thể dục do anh Shun chụp trộm đã được phóng to. Nội dung như sau:
『Bức ảnh cosplay nữ sinh cấp hai này là cô, Hoshiya Yurika đúng không? Tôi còn biết nhiều bí mật khác nữa đấy. Tôi sẽ bán lại với giá chỉ 130.000 yên. Hạn chót trả lời là thứ Sáu, nhanh tay lên nhé!』
Ánh mắt của Kirika có chút nhói. Đây là lần đầu tiên cô ấy nghe tôi kể về những gì tôi đã làm.
"Cái này gửi đến địa chỉ mail dùng ở trường của chị, nên chị nghĩ là lộ tẩy hết rồi..."
"Cái đó, tôi đã gửi cho toàn bộ học sinh Khoa Nghệ thuật đấy. Chỉ thay đổi mỗi phần tên thôi."
Cằm cô gái rớt xuống.
Đây là bài cơ bản nhất trong những bài lừa đảo qua thư. Rải một thông báo giống hệt nhau cho vô số người nhưng làm như thể "chỉ có bạn là đặc biệt". Chỉ cần một người cắn câu là công sức bỏ ra sẽ đơm hoa kết trái. Học sinh Khoa Nghệ thuật khi nhận được cái mail mờ ám này, chắc hẳn ai cũng nghĩ là trò đùa hoặc thư rác nên xóa ngay lập tức. Chỉ có duy nhất một người không thể lờ nó đi. Đó là thủ phạm thực sự.
Satoguchi-san ngồi phịch xuống sàn. Tôi kéo một chiếc ghế gấp xếp dựa tường lại, nắm lấy tay cô ấy kéo dậy và mời ngồi. Cân nặng nhẹ đến mức đáng kinh ngạc, trông chẳng giống đàn chị chút nào.
Cũng chẳng giống... một kẻ lừa đảo chút nào.
Cô gái cúi gằm mặt, bắt đầu lí nhí kể chuyện sau khoảng hai phút im lặng.
"Chị không có tiền."
Chẳng biết từ lúc nào, Kirika đã rời khỏi ghế piano và đến ngồi xuống chiếc ghế gấp bên cạnh tôi. Tên lừa đảo yếu ớt tiếp tục phân trần với đôi giày trong nhà của mình.
"Chị là học sinh đặc cách Khoa Nghệ thuật... Là sinh viên nhận học bổng, không có tiền trợ cấp từ gia đình. Không trả nổi tiền học phí các lớp kỹ năng. Công ty quản lý cũng bảo chị phải tự bỏ tiền túi ra..."
Đúng vậy, người này là một idol "hàng real" đang trực thuộc một công ty giải trí hẳn hoi. Có điều, chẳng nổi chút nào. Hôm qua tôi tra Google mới biết cô nàng là người nổi tiếng. Chắc vì ế show quá nên bị công ty ghẻ lạnh chăng, tôi không khỏi đoán già đoán non.
"Thế nên cậu mới nảy ra cái trò đó hả. Thành thật xin lỗi, ừm, tôi sẽ trả lại tiền mà."
"Ban đầu cậu đâu có định lừa đảo quy mô lớn thế này đúng không?"
Satoguchi mở to mắt, rồi buông thõng vai, khẽ gật đầu.
"……Vâng."
"Không phải cải trang gì sất, chỉ là cậu không trang điểm và không đội tóc giả thôi nhỉ."
"C-Cái gì các cậu cũng biết hết sao, Hội học sinh……"
Không, bị coi là CIA thế này thì tôi cũng khó xử lắm. Nhìn Satoguchi bây giờ là hiểu ngay mà. Cái bộ dạng ngày thường kia mới giống cải trang thì có.
"Ban đầu, mình chỉ nghĩ nếu bán được sách giáo khoa cũ cho ai đó thì may quá. Mình định bảo là có chữ ký của người nổi tiếng, rồi tự tay ký bừa vào để bán thôi. Nhưng mà, khi lẻn vào giả làm tân sinh viên và bắt chuyện, không ngờ lại có nhiều người cắn câu đến thế."
Tuy nhiên, tôi không thể đồng cảm được. Rõ ràng là cô nàng đã nảy lòng tham và lừa gạt tất cả mọi người.
"Về sau mình thấy sợ quá. ……Mình chưa tiêu một đồng nào cả."
Cô nàng lấy từ trong túi ra một chiếc phong bì.
"Các cậu sẽ báo giáo viên, hay cảnh sát sao? Ờm, mình……"
Giọng Satoguchi cứ thế héo hon dần.
"C-Cũng đành chịu thôi, nhỉ? Đâu phải cứ trả tiền là xong chuyện đâu đúng không? Mình đã định nghỉ ở công ty rồi, việc thì chẳng thấy đâu, ở trường cũng chẳng ai biết đến mình, xung quanh toàn mấy đứa giỏi giang, mình nghĩ, thôi thế là đủ rồi, buông xuôi được rồi."
Tôi nghẹn lời một lúc. Ở đây chẳng có quan tòa, cha xứ hay sứ giả công lý nào cả. Chỉ có thám tử Hội học sinh thôi.
"……Cậu trả lại tiền là được rồi."
Tôi chỉ có thể nói vậy. Satoguchi cúi gằm mặt nhìn xuống đầu gối, đôi tay run rẩy chìa phong bì ra.
Khi tôi định đón lấy, bàn tay của Kirika bất ngờ thò ra từ bên cạnh, giật phắt lấy cái phong bì bằng động tác thuần thục đến mức làm người ta chết lặng. Cô ấy đếm số tiền bên trong —— mười ba vạn yên —— rồi rút một tờ ra, ném trả vào lòng Satoguchi.
Satoguchi ngẩng phắt lên. Cô nhìn chằm chằm Kirika với ánh mắt hoang mang tột độ. Tôi cũng thế.
"Tiền nong, mười hai vạn là đủ rồi." Kirika nói.
"……Hả?" Đuôi mắt Satoguchi hơi sưng lên.
"Thứ cậu cần giao nộp là mười hai vạn yên, và cuốn sách giáo khoa cũ của cậu."
"Kirika? Cậu nói cái gì——"
"Người ủy thác biết cậu là ai."
Tôi trố mắt nhìn chòng chọc vào mặt Kirika. Biết ư?
"Biết Hoshiya Yurika là thủ phạm, nhưng vẫn đến nhờ tôi."
Đôi môi Satoguchi run rẩy.
"Nghĩa…… nghĩa là sao?" Giọng cô nàng nghe như tiếng mèo con lạc mẹ. Kirika quay sang nhìn tôi.
"Cái danh sách ảnh đưa cho các nạn nhân xem ấy. Ban đầu Hikage đã đưa cả tệp cho người ủy thác để nhờ phân phát cho những người khác. Đúng không?"
"Ừ, ừm…… đúng là vậy."
"Lúc đó, người ủy thác đã rút riêng trang danh sách của Khoa Nghệ thuật ra khỏi tập hồ sơ của từng người. Vì thế, tập danh sách trả lại về phòng Hội học sinh mới có tình trạng ảnh của Khoa Nghệ thuật bị gom lại và xếp dưới cùng."
Tôi nuốt nước bọt. Tại sao Edajima-san lại làm thế?
Không, tôi bắt đầu lờ mờ hiểu ra rồi. Tức là, ngoại trừ Edajima-san, các nạn nhân khác đều chưa hề xem qua ảnh của Khoa Nghệ thuật.
Edajima-san không muốn người khác nhìn thấy ảnh của Khoa Nghệ thuật. Vì sợ dù chỉ một chút manh mối cũng có thể khiến ai đó nhận ra thủ phạm thực sự, nên cô ấy muốn giấu nhẹm đi?
Vậy thì, cái "cách tàn nhẫn nhất để tìm ra thủ phạm" mà Kirika nói, chính là đi hỏi trực tiếp người ủy thác sao. Cách đó —— quả thực tàn nhẫn.
Ánh mắt Kirika quay lại phía thủ phạm.
"Người ủy thác ngay từ đầu đã nói rõ. Cổ không muốn báo cảnh sát. Với lại, đến tận bây giờ vẫn còn một người duy nhất chưa mua sách giáo khoa mà vẫn đang chờ."
"Cậu đang nói gì vậy, mình không hiểu…… Người ủy thác đó? Tại sao lại làm chuyện như thế?"
"Người ủy thác không muốn chuyện cậu là thủ phạm bị cảnh sát hay những người xung quanh biết được. Cổ muốn che giấu việc Hoshiya Yurika là tội phạm. Và hơn hết, cổ không muốn bản thân mình phải thừa nhận điều đó."
"V-Vậy nên, tại sao chứ!"
"Vì cổ là fan của cậu."
Những gợn sóng lan ra trên gương mặt Satoguchi. Những đốm sáng run rẩy trong đôi mắt mở to.
"Nguyện vọng của cổ là tìm ra thủ phạm mà không để ai hay biết, muốn lấy lại tiền mà ngay cả bản thân mình cũng không biết thủ phạm là ai. Thế nên cổ mới nhờ tôi. Cổ biết cậu là kẻ lừa đảo, nhưng —— cổ không muốn bị người ta tát sự thật đó vào mặt."
Bởi vì, Kirika nhìn thẳng xuống đôi mắt đẫm lệ của thủ phạm và nói.
"Vì Hoshiya Yurika là idol của cô ấy."
Đôi mắt Satoguchi như tan ra trong biển nước. Cô lấy tay phải che miệng, gục mặt xuống. Tay trái nắm chặt tờ một vạn yên trên đầu gối cùng với gấu váy đến nhăn nhúm.
Kirika cố giữ giọng lạnh lùng, tiếp tục nói.
"Nếu cậu định nghỉ việc ở công ty hay bỏ nghề, tôi không quan tâm. Nhưng tôi là thám tử, tôi phải hoàn thành ủy thác. Sau khi trả lại tiền cho các nạn nhân, tôi phải biến chuyện cậu là kẻ lừa đảo thành không có thật. Hiểu không? Hoshiya Yurika không hề có ý định lừa tiền, mà thực sự chỉ định bán sách giáo khoa cũ thôi. Chúng ta phải chốt hạ câu chuyện như thế."
Tôi bàng hoàng lắng nghe giọng nói của Kirika. Satoguchi ngước lên lần nữa, giờ đây đã khóc nức nở. Tiếng nấc nghẹn ngào làm rung lên đôi vai nhỏ bé.
"……L-Là, là cô bé đó, phải không?"
Satoguchi lẩm bẩm bằng giọng mũi sụt sùi.
"Người ủy thác ấy, là cô bé tết tóc đuôi sam, người đầu tiên hào hứng nghe câu chuyện của mình, phải không?"
Cô ấy nhớ sao. Nhớ người mà mình đã lừa gạt.
"Khi mình nói dối là có chị gái ở Khoa Nghệ thuật, em ấy đã hỏi dồn dập với vẻ cực kỳ vui sướng, rằng đó là ai vậy, đã debut chưa. ……Là cô bé đó. ……Ra là vậy. Em ấy đã nhận ra rồi. Từ bao giờ……"
Có lẽ Edajima-san, ngay từ lúc nghe chuyện từ Satoguchi, đã ngờ ngợ cô là em gái của Hoshiya Yurika rồi. Chắc do có nét giống nhau. Mà không giống sao được, là người thật việc thật cơ mà. Và khi biết mình bị lừa tiền, cô ấy lờ mờ nhận ra chân tướng. Không muốn nhận ra, nhưng vẫn nhận ra. Thế nên cô ấy mới gõ cửa phòng Hội học sinh. Cô ấy không muốn tin idol mình yêu thích là kẻ lừa đảo. Cô ấy muốn thám tử chỉ ra một sự thật khác. Nếu điều đó không thành, cô ấy muốn chôn vùi sự thật xuống đất sâu. Nhưng, cô ấy cũng muốn lấy lại tiền cho mọi người. Mâu thuẫn quá. Nhưng biết làm sao được. Một khi sự thật đúng như cô ấy tưởng tượng, thì làm gì còn hy vọng nào nữa.
Nhưng, Kirika lúc này lại đang đề nghị bẻ cong sự thật để sửa chữa nó.
Trả tiền lại cho mười hai nạn nhân kia, còn với Edajima-san thì đưa cuốn sách giáo khoa mà Satoguchi từng dùng. Hoshiya Yurika không phải kẻ lừa đảo. Cô ấy chỉ bán sách cũ với giá một vạn yên. Để viết lại sự thật thành như thế.
Không phải là ngốc sao. Phần hoài nghi trong tôi cười khẩy. Làm thế thì được cái tích sự gì. Sự thật vẫn là sự thật. Chỉ là tự lừa dối bản thân thôi. Một trò đồ hàng nhạt nhẽo.
Nhưng mà, tôi tự vấn. Trong vô thức, tay tôi chạm vào bắp tay trái.
Chẳng phải chúng tôi, Hội học sinh, tồn tại là để bảo vệ sáu năm thanh xuân quý giá tựa giấc mơ được xây nên từ những trò đồ hàng nhạt nhẽo của lũ trẻ con đó sao?
Bởi vì, nhìn kìa, tiếng Satoguchi hỏi Kirika nghe sao mà xa xăm quá. Sách giáo khoa, mình đưa cho ai đây? Mang đến phòng Hội học sinh được không? Kirika đang trả lời. Thế là được rồi. Phần còn lại Ban Tổng vụ sẽ lo.
……Cảm ơn cậu. Satoguchi nói trong tiếng nấc.
Không cần cảm ơn. Kirika đáp cộc lốc. Cậu chẳng làm gì sai cả, chỉ là bán sách giáo khoa cho đàn em thôi mà.
……Ừm. Nhưng mà, cảm ơn cậu.
Cô nàng cẩn thận cất tờ một vạn yên đã nhàu nát vào túi trong áo blazer. Nhưng có vẻ cô vẫn chưa đủ sức để đứng dậy khỏi chiếc ghế gấp. Kirika nhìn tôi chằm chằm, khiến tay chân tôi cuối cùng cũng hết tê cứng. Tôi muộn màng nhận ra, vai trò của thám tử đã kết thúc từ lâu rồi.
Khi rời khỏi phòng tập, tôi ngoái lại nhìn Satoguchi một cái. Cô nàng đã lau nước mắt và đang dặm lại lớp trang điểm. Quả nhiên là học sinh Khoa Nghệ thuật. Dù có khóc lóc thảm thiết thế nào cũng không quên tô vẽ bản thân thật lộng lẫy. Cứ tiếp tục làm người nổi tiếng đi nhé, tôi thầm nghĩ. Cậu không hợp làm lừa đảo đâu. Mấy cái mánh sơ đẳng thế mà cũng dính thì làm ăn gì.
Ra đến hành lang, Kirika lườm tôi với vẻ mặt hầm hầm.
"……Gì thế? Sao vậy?"
Không trả lời, cô nàng quay ngoắt đi, bước về phía cầu thang. Tôi rảo bước đuổi theo sát bên cạnh và hỏi.
"Gì chứ, sao lại giận? Chẳng phải đã giải quyết êm đẹp rồi sao."
"……Giá mà chuyện cậu là kẻ lừa đảo cũng có thể coi như chưa từng xảy ra thì tốt biết mấy."
"Thôi kệ xác tôi đi!"
Tôi cũng đang hối lỗi đây này, lần nào cũng đau lòng lắm chứ bộ. Cơ mà chắc lời của kẻ lừa đảo thì chẳng ai tin đâu nhỉ.
Tại Kirika cứ quạu quọ suốt nên lúc đó tôi đã lỡ mất cơ hội nói ra. Rằng tôi đã vui thế nào. Vì Kirika —— có lẽ là lần đầu tiên chăng? —— đã thay đổi cách làm việc của mình.
Thám tử không chỉ là kẻ đào bới sự thật rồi dùng mũi xẻng làm tổn thương người khác. Vẫn còn những việc khác có thể làm được. Cách giải quyết vừa rồi, thông minh hơn cách của tôi gấp vạn lần. Chẳng ai bị lừa cả.
Thám tử Kirika đã đích thân mang vật hoàn trả đến cho người ủy thác Edajima Yukiko. Mười hai vạn yên tiền mặt, và cuốn sách giáo khoa cũ.
Chắc Kirika chỉ đưa cho xong chuyện với vẻ mặt lạnh tanh, và tôi cũng không nghĩ cô ấy sẽ hỏi cảm nhận của đối phương, nên lẽ ra tôi không có cách nào biết được Edajima-san đã nhận lại đồ với tâm trạng thế nào —— lẽ ra là vậy.
Kết cục của vụ án lại đến với tôi theo một cách vô cùng bất ngờ. Chiều thứ Ba tuần sau, bé Kaoru đã ghé thăm phòng Hội học sinh.
"Xin làm phiền ạ! Em là Kanbayashi, học sinh năm nhất Trung học cơ sở! ……A, chị Kotetsu, lâu lắm không gặp chị! Oa, đây là phòng Hội học sinh ạ, xúc động quá đi! A, tiền bối! Em không khách sáo đâu nha, em đến chơi thật nè! ……Chị là Misono-san đúng không ạ, em là Kanbayashi, rất vui được gặp chị, em nghe chị hai kể về chị nhiều lắm! A, đây là phòng kế toán, có chị Kirika ở trong đúng không ạ?"
Nhìn bé Kaoru nhảy nhót khắp phòng Hội học sinh tí tởn như một con sóc, tôi chỉ biết đứng chết trân ở bồn rửa bát, quên cả tắt vòi nước.
"Tiền bối? Anh sao thế ạ, ơ, a lô?"
Hình như nhận ra bộ dạng của tôi, bé Kaoru chạy lại chỗ bồn rửa.
"Em đến đường đột quá, xin lỗi anh nha, q-quả nhiên là em làm phiền ạ?"
"K-K-Không, k-không phải thế."
Tôi lắc đầu quầy quậy. Vấn đề không phải ở đó. Tại sao——
"……Tại sao em lại mặc đồng phục nam sinh?"
Lần này đến lượt bé Kaoru mở to đôi mắt long lanh, đứng hình toàn tập.
"……Ơ, ơ kìa? Tại sao, là sao ạ?"
Tại bàn làm việc, Hội trưởng đột nhiên ngửa cổ cười phá lên.
"Hikage, cậu, á, ahahahaha!"
Hội trưởng cười đến mức suýt lăn khỏi ghế, phải chống tay xuống bàn để đỡ người, đứng dậy mà vẫn ôm bụng cười ngặt nghẽo.
"Ahaha, á, chà, chà, cũng không trách được, hự hự hự."
Nhìn Hội trưởng đang nín cười và bé Kaoru đang luống cuống, tôi nghe thấy tiếng *rắc rắc* báo điềm gở vang lên trong nhận thức của mình. ……Không lẽ nào.
"Kaoru là em trai của Tokiko đấy."
Hội trưởng vừa thở hổn hển vừa lấy ngón tay cái quệt nước mắt cười, phán một câu xanh rờn.
Em trai.
Tức là, bé Kaoru —— không, em trai Kaoru, là con trai.
Mọi thứ bắt đầu kết nối lại với nhau. Cảm giác như não bộ của tôi bị đông lạnh, thái lát, biến thành trò xếp hình rồi được lắp ráp lại từ đầu.
Việc anh Shun chỉ vào ảnh của em Kaoru và bảo "Không phải nữ sinh cấp hai" là hoàn toàn chính xác. Đúng là học sinh cấp hai nhưng không phải nữ sinh. Cả vụ đo chỉ số cơ thể ở nhà thể chất nữa. Lúc cô bé (có vẻ là bạn cùng lớp) đến gọi em Kaoru và bảo "Sắp hết lượt của nữ rồi", ý là sắp đến lượt của nam rồi, nhanh lên kẻo muộn. Và cái mail anh Shun viết về "Kẻ kiên định với tình yêu không được thế gian chấp nhận", hóa ra là thằng cha đó tưởng tôi bị gay!
"……Tiền bối? Anh ổn không đấy, mặt anh xanh mét rồi kìa."
Em Kaoru lo lắng ngước nhìn tôi từ bên dưới. Tôi tì hông vào bồn rửa để trụ vững, tắt cái vòi nước nãy giờ vẫn chảy, hít sâu khoảng bốn lần để trấn tĩnh. Đầu vẫn còn quay cuồng.
"Này, Kaoru-kun."
"Dạ?"
"Anh muốn xác nhận một chuyện thôi."
"Tiền bối bảo gì em cũng làm hết!" Thôi, không cần cái thái độ đó đâu.
"Cái hôm đo chỉ số cơ thể ấy, ừm, tại sao em lại đi ra từ phòng thay đồ nữ?"
Kaoru đỏ mặt tía tai đến tận mang tai.
"S-S-S-Sao anh biết chuyện đó hả tiền bối!"
A, chết dở. Giải thích cái này phiền phức đây. Kaoru vung vẩy hai tay lên xuống, nói liến thoắng:
"Cái đó là, em đi vệ sinh xong thì không biết phòng thay đồ ở đâu, em hỏi giáo viên thì thầy ấy tưởng em là con gái, thế là chỉ nhầm bên, em sợ quá nên mới chạy vội ra đấy ạ!"
"À…… Ra là thế……"
Tôi cảm thấy nhẹ nhõm đến mức suýt thì tan chảy ra sàn nhà. Hóa ra không chỉ mình tôi nhầm, đến con gái cũng nhầm cơ mà. Mặc đồng phục thì không nói làm gì—mà khoan, kể cả bây giờ thì cái mặt tiền lẫn vóc dáng của tôi nhìn kiểu gì cũng ra con gái—nhưng mặc đồ thể dục vào thì tôi cá là ai cũng sẽ nhìn nhầm cho xem. Đến Misono-senpai còn thì thầm to nhỏ với Hội trưởng: "Là con trai thật ạ? Thật không đó? Ái chà..." nữa là. May quá. Mắt mình không có bị vấn đề.
"Đúng đúng, senpai! Em nghe nói anh lại vừa lập chiến tích hả!"
Kaoru-kun mắt sáng rực rỡ reo lên.
"Chiến tích gì?"
"Em nghe Yukko-chan lớp em kể, chả hiểu đầu đuôi tai nheo thế nào nhưng thấy bảo người của Hội học sinh đã dùng ba tấc lưỡi lừa lại một tên lừa đảo, lột sạch sành sanh không còn một cọng lông, khiến hắn phá sản để lấy lại tiền đấy!"
Làm quái gì có. Thằng nào đấy. Gọi cảnh sát đi.
"...Yukko-chan, ừm, là Edajima-san hả?"
"Đúng rồi đúng rồi! Quả nhiên là tác phẩm của senpai nhỉ, Yukko-chan bảo cậu ấy cảm động phát khóc luôn, nhờ cậy Thám tử Hội học sinh đúng là quyết định sáng suốt."
"À, ừ, ra là bạn cùng lớp..."
Ra là vậy. Chẳng biết cái câu chuyện đã được Kaoru-kun thêm mắm dặm muối kia đáng tin đến đâu, nhưng có vẻ Edajima-san đang rất vui mừng. Điều đó có nghĩa là sự quan tâm của Kirika đã không uổng phí.
"Cái vụ đó, hầu như không phải do anh làm đâu. Thám tử Hội học sinh ấy mà," tôi chỉ tay về phía cửa phòng Kế toán. "Là Kirika làm đấy."
"Hể..."
Ánh mắt Kaoru-kun trở nên mơ màng như đang mộng du.
"Thám tử mà Kirika-neesama làm là kiểu đó sao. Khác hẳn với những gì em nghe được từ Tokiko-neesama."
Tokiko-san, rốt cuộc chị đã giải thích về Ban Chấp hành Tổng vụ với em trai mình kiểu gì thế hả. Tò mò ghê.
"Nhưng mà, neesama bảo là senpai cũng làm công việc giải quyết rắc rối kiểu đó trong Tổng vụ mà."
"Ừ thì, thỉnh thoảng anh cũng phụ giúp Kirika."
"Nếu Kirika-neesama là thám tử, vậy vai trò của senpai là gì ạ?"
"Là kẻ lừa đảo đấy."
"Là kẻ lừa đảo nhỉ."
"Đừng có đồng thanh thế chứ Hội trưởng, cả Misono-senpai nữa!"
Và cả Kaoru-kun nữa, đừng có nhìn anh bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ như thế. Cảm giác nếu còn nói thêm thì tình hình sẽ càng tệ đi, nên tôi giao phó Kaoru-kun lại cho Hội trưởng và tiền bối, rồi đi về phía phòng Kế toán.
Tôi muốn nhanh chóng nói cho Kirika biết. Rằng thám tử tuyệt đối không phải là một công việc chẳng được ai biết ơn đâu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
