Thám Tử Hội Học Sinh Kirika

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

(Đang ra)

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

Yoo Ryeo Han

Nhưng dù vậy, vẫn đáng để thử coi đây là cuộc sống mới của mình.

9 8

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

54 1383

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

385 1568

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

607 25624

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

76 71

Tập 02 - Chương 01

Chương 01

1

Cuộc họp ban chấp hành đầu tiên sau Đại hội toàn trường được tổ chức vào một buổi chiều sau giờ học, giữa khoảng trời hửng nắng hiếm hoi dễ chịu của mùa mưa tháng Sáu.

"Được rồi, bắt đầu thôi. Các khanh, đây là một vấn đề hệ trọng nên hãy cân nhắc cho kỹ vào."

Phòng Hội học sinh rộng bằng hai lớp học gộp lại, bày biện toàn nội thất xa hoa. Ngồi chễm chệ ở chiếc bàn lớn giữa phòng, Hội trưởng Hội học sinh đưa mắt nhìn quanh và tuyên bố.

Gọi là "các khanh" cho oai chứ thực ra chỉ có bốn mống. Đầu tiên là Hội trưởng, Tennoji Kotetsu. Một cô gái gây ấn tượng mạnh theo nhiều nghĩa, với mái tóc đen buộc cao hai bên và ánh mắt hung dữ hệt như sư tử. Tiếp theo, ngồi bên trái chị ta là Phó hội trưởng Takeuchi Misono. Một bà chị mang vẻ đẹp lai Tây quý phái đến chói mắt, với đôi mắt màu hổ phách và mái tóc vàng tro. Ở phía đối diện, đang ngồi bó gối trên ghế là Kế toán Hijiribashi Kirika. Mái tóc cắt lởm chởm màu xám tro được buộc lại bằng dải ruy băng đen trắng kỳ quặc, khuôn mặt vô cảm của cô nàng vùi một nửa vào cái vòng cổ được chế từ hai chiếc băng tay.

Và người ngồi đối diện trực tiếp với Hội trưởng, là tôi.

"Nào, nghị sự hôm nay không gì khác ngoài..."

Hội trưởng liếc nhìn hai người bên cạnh, rồi găm ánh mắt vào tôi. Ánh nhìn của hai người kia cũng đổ dồn về phía tôi.

"──Về danh xưng của Thư ký Makimura dự kiến sẽ nhậm chức."

Tôi nuốt nước bọt cái ực. Cuộc họp đầu tiên kể từ khi có thông báo nhậm chức Thư ký. Họ định bàn tán chuyện gì đây? Tra hỏi về tư cách hay năng lực sao? Hay là bàn cách để Hội đồng chấp thuận?

"──Là về cái biệt danh."

"Quan tâm cái đó hả?!"

"Cá nhân ta thấy, miễn là bắt đầu bằng chữ H, theo sau là chữ 'ọc' và 'sinh' và 'quèn' thì cái gì cũng được."

"Thế thì được cái nỗi gì! Thế là học sinh quèn rồi còn gì! Chị không có ý định cho tôi làm cán bộ à?!"

Chị Misono trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi nói:

"Hikage-san, em thích được gọi là 'Tướng công' hay là 'Mình ơi' hơn?"

"Cái gì vậy? Mà chị đang gọi thẳng tên 'Hikage' đấy còn gì! Thế là được rồi, đấy là tên em mà!"

"Không được."

Kirika sa sầm mặt mũi, lắc đầu quầy quậy.

"Đấy là tên của đứa bé này."

Nằm gọn lỏn giữa ngực và đầu gối cô nàng là một con thỏ lông xám. Bạn cùng phòng của tôi đấy. Nhờ ơn phước "tốt lành" của Hội trưởng mà nó được đặt cái tên Hikage y hệt tôi, hay đúng hơn là, nó được ưu tiên gọi cái tên đó còn tôi thì bị ra rìa. Không thể tha thứ.

"Không, tên tôi mà. Tôi chưa bao giờ thừa nhận tên con thỏ đó là tên tôi cả."

"Đồ dối trá. Rõ ràng cậu vẫn luôn nghĩ Hikage là tên con thỏ mà..."

Tôi nói dối lúc nào, mà sao cô lại quạu?

"Hikage-san, vậy em thích 'Chủ nhân' hay là 'Master' hơn?"

"Khoan, khoan đã chị Misono, chuyện bắt đầu rối rồi đấy, dừng lại đi."

"Chi bằng cứ gọi cậu ta là Con Thỏ cho rồi." Kirika bắt đầu buông lời phũ phàng.

"Cá nhân ta thấy, miễn là bắt đầu bằng chữ H, theo sau là chữ 'ỗ' và 'n' và 'đản' thì cũng được."

"Không chỉ bắt đầu đâu mà chị đang chửi xéo tôi là đồ hỗn đản đấy!"

"Hikage-san, vậy em chọn 'Cơm', 'Tắm' hay là 'Em' nào!"

"Cái chủ đề biệt danh bay đi đâu rồi? Chẳng hiểu gì nữa cả."

"Đằng nào tai cậu ta cũng điếc rồi, thay vì gọi tên thì cứ tát cho một cái là xong."

"Kirika-san, ờm, sao cô lại nổi giận thế?" Tôi rụt rè hỏi. Kirika ôm chặt con thỏ trong tay, quay ngoắt mặt đi chỗ khác. Hội trưởng nghiêm mặt nói:

"Mọi người không thể suy nghĩ nghiêm túc hơn chút sao?" Chị là người có tư cách nói câu đó à. "Không có chữ H ở đầu thì tội nghiệp hắn lắm."

"Nếu thấy tội nghiệp thì làm ơn ghép thêm chữ 'i' và 'kage' vào giùm em..."

Hội trưởng bảo tôi ghi chép lại mọi ý tưởng được đưa ra, nên tôi đành miễn cưỡng mở laptop lên. Dù gì cũng mang tiếng là thư ký tập sự.

"Thư ký là chức vụ quan trọng. Đặt cái tên kỳ quặc rồi hắn bỏ việc ngay thì rắc rối to. Phải chọn cái tên nào nghe có vẻ gắn bó lâu dài ấy. Để xem nào, ví dụ như..."

Hội trưởng khoanh tay.

"Hiểm họa."

"Chị tính giết người hay gì?"

"Hạ bệ."

"Định giáng chức tôi luôn hả?"

"Hư hỏng."

"Sao tự nhiên lại chửi thẳng mặt vậy?"

"Hạng bám váy."

"Này, ai bám váy, chị lấy đâu ra cái ý tưởng đó thế?"

"Không có lửa làm sao có khói."

"Chính chị đang đốt lửa đấy!"

"Ăn nói khó nghe quá."

"Câu đó tôi nói mới đúng!"

"Quá đáng, ta chỉ nói sự thật thôi mà."

"Sao tự nhiên cuộc đối thoại lại thành trò nối từ bắt đầu bằng chữ H thế này!"

"Hứng thú tiêu khiển."

"Biết ngay mà! Tôi biết tỏng rồi!"

Chị Misono cũng luống cuống chồm người tới: "Ơ, ơ kìa, chị cũng muốn!"

"...Hội người có chồng?"

"Cái gì cơ ạ?"

"...Hàng họ lép kẹp?"

Thế là sao? "Ý chị là chọn những yếu tố chị đang thiếu mà Hikage-san có vẻ thích ấy..." Chị đang chơi game dating sim nào vậy?

"Hành hạ nó là xong..."

Sao Kirika vẫn còn quạu thế?

"Hủy hoại nó là xong..."

"Nếu đang giận thì không cần cố ép chữ H vào đâu? Nghe sợ lắm."

"Héo hon cô độc tới già thì tốt..."

"Sát thương tinh thần hơi bị cao đấy, thôi đi!"

Rốt cuộc, kẻ dẹp loạn cái cuộc họp đó lại chính là con thỏ vừa trượt khỏi vòng tay Kirika. Nó chạy một vòng quanh bàn rồi ngồi xuống trước mặt Hội trưởng, miệng nhai nhóp nhép.

"Hửm? ...Hừm, ra là vậy. ...Ừ, hiểu rồi."

Hội trưởng, không hiểu sao, đang giao tiếp với thỏ. Giờ thì tôi cũng chẳng ngạc nhiên nữa.

"Đã có sự cho phép, chúng ta sẽ lấy tên của con thỏ này để gọi cậu là 'Hikage'."

"Đó vốn là tên tôi mà!"

Khi tôi mang biên bản cuộc họp ghi lại màn đối đáp đó đến Văn phòng Chủ tịch Hội đồng, chị Tokiko đọc lướt qua một lượt rồi nhìn tôi với vẻ mặt ngán ngẩm tột độ.

"Ban Chấp hành Tổng vụ ngày nào cũng chơi mấy trò nhảm nhí này hả?"

"Không, cũng không hẳn là ngày nào cũng thế. Với lại đáng tiếc là không phải chơi đâu ạ."

Hội trưởng thực sự nghiêm túc muốn đặt biệt danh cho tôi là Hikikomori (Kẻ ru rú trong nhà) hay Hindenburg (Thảm họa khí cầu) các kiểu. Với tôi thì đây là vấn đề sống còn đấy.

"Cậu cũng giỏi thật, bị ba người đó vây quanh mà vẫn chịu được. Đối phó với Kotetsu mà cứ nghiêm túc quá thì có ngày loét dạ dày đấy."

Chị Tokiko nhìn tôi bằng ánh mắt chan chứa sự đồng cảm và thương hại.

Vị tiền bối năm hai với mái tóc đen dài óng ả, mang phong thái của một nàng công chúa này tên là Kanbayashi Tokiko, Chủ tịch Hội đồng Trung ương. Vì có mối quan hệ không mấy êm đẹp với Hội trưởng Tennoji Kotetsu nên lời bình luận nào của chị ấy cũng đầy cay nghiệt. Chị lật giở biên bản, vừa đọc vừa thở dài: "Cái cuộc họp chẳng ra thể thống gì..." Là người trực tiếp gõ những dòng này, tôi chỉ muốn gật đầu lia lịa đến gãy cả cổ để tán thành.

Bất chợt, chị dừng tay ở một trang, ngước lên nhìn tôi đầy ngờ vực.

"...Cậu thích phụ nữ có chồng à?"

"Hả? ...Không không, chị nói cái gì vậy."

Mắt chị Tokiko vừa quay lại biên bản thì lại bật ngược về phía tôi.

"...Cậu thích ngực lép hả?"

"Đã bảo bỏ qua đoạn đó đi mà!"

Thế nhưng chị Tokiko, chẳng hiểu sao lại ngừng lật trang, len lén cúi xuống nhìn ngực mình. Không, kích cỡ của chị là tiêu chuẩn rồi, đâu có "nghèo nàn" đến mức phải lo lắng đâu.

"N-Này, t-tôi không có để tâm chuyện đó đâu nhé! Cậu đang nghĩ cái gì thế hả!"

"Em đã nói gì đâu!" Đừng có tự tiện đọc suy nghĩ người khác chứ!

"Mà tại sao cậu lại cất công nộp cái biên bản làm xấu đi hình ảnh trước Hội đồng thế này hả. Cậu có hiểu không? Đây là đơn xin bổ nhiệm của cậu đấy?"

Đúng là vậy. Khi có ai đó mới nhậm chức trong Ban Chấp hành Tổng vụ, cần phải có sự phê chuẩn của Hội đồng Trung ương. Tôi đâu có rảnh mà đến đây để rêu rao sự ngớ ngẩn của Ban Chấp hành đâu.

"Nhưng Hội trưởng bắt em phải đính kèm nó vào rồi mới nộp."

"Kotetsu đang toan tính cái gì không biết."

Chị Tokiko bực bội kẹp biên bản và đơn bổ nhiệm lại với nhau.

"Hội trưởng bảo là muốn chị Tokiko nhớ lại những ngày vui vẻ ở Ban Chấp hành hay gì đó."

Tôi vừa truyền đạt lại lời Hội trưởng, chị Tokiko ngẩn người ra một thoáng, rồi lập tức quay mặt đi với vẻ khó xử.

"Đồ ngốc."

Chị lầm bầm, rồi không gian chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng sắp xếp giấy tờ lạch cạch, tiếng kẹp file kẽo kẹt, tiếng kéo ghế.

Có chuyện gì đã xảy ra nhỉ, tôi tự hỏi.

Chị Tokiko từng là cánh tay phải của Tennoji Kotetsu ── người đã giữ chức Phó hội trưởng Hội học sinh suốt ba năm liền. Nhưng bộ đôi quyền lực ấy đã đường ai nấy đi vào một năm trước.

"Cần gì phải nhớ lại, tôi có quên đâu," chị thì thầm. Một sợi dây mềm mại nào đó khẽ thắt lại trong lòng tôi.

Miệng thì nói cứng, nhưng nếu thực sự ghét cay ghét đắng, chị ấy đã chẳng hợp tác trong Đại hội toàn trường. Thế nên tôi buột miệng nói:

"Thỉnh thoảng chị ghé Phòng Hội học sinh chơi đi. Chắc Hội trưởng cũng vui lắm đấy."

Chị Tokiko mở to mắt nhìn tôi.

"...Tôi không làm việc này vì chơi bời."

Tôi không thể nói rằng "Hội học sinh cấp ba thì cũng như trò chơi thôi mà". Bởi lẽ chỉ mới hai tuần trước, tôi và Kirika đã thực sự thao túng một số tiền lớn gấp nhiều lần thu nhập cả đời của một người bình thường.

"Với lại, Kotetsu đời nào mà vui. Ả ta chỉ thấy thú vị thôi."

Tôi cũng không thể nói "Thì cũng gần giống nhau mà". Tôi không biết thứ nằm giữa hai người họ là một dòng sông hay là một cánh rừng.

"Nhưng ít nhất thì em thấy vui," tôi thử nói. "Có chị Tokiko ở đó, em thấy yên tâm lắm."

Chị Tokiko bỗng đỏ bừng mặt.

"C-Cậu, cậu đang nói cái gì thế hả."

Hả? Không, ý em là chị là một trong số ít người bình thường trong cái Hội học sinh này, lại còn có thể đóng vai "tsukkomi" thay em nữa.

"Tại sao tôi phải đến Phòng Hội học sinh vì cậu chứ!"

"Em đâu có nói thế──"

Đúng lúc đó, cánh cửa sau lưng mở ra.

"Tiền bối, chị có đó không ạ? Em tổng hợp xong nghị sự ngày mai──"

Tôi quay lại, chạm mắt với một nữ nghị viên năm nhất vừa bước vào. Cô bé nhìn tôi rồi nhìn chị Tokiko, sau đó tua ngược băng hình, lùi ra hành lang và đóng sầm cửa lại.

"Xin lỗi đã làm phiền nhờ anh chăm sóc tiền bối chúc hai người trăm năm hạnh phúc!"

Cái gì vậy. Tiếng bước chân xa dần qua cánh cửa, kèm theo tiếng la thất thanh.

"Nguy rồi nguy rồi! Tiền bối Kanbayashi giấu trai trong phòng làm việc!"

"Điêu!""Ai cơ?""Cái cậu mới vào Hội học sinh ấy.""Makimura-kun hả?""Đúng đúng, Makimura lớp 1F thường ấy!""Biết ngay mà, từ hồi Đại hội đã thấy gian gian rồi.""Tiền bối mà lại đưa đàn ông vào phòng..."

Tôi há hốc mồm nhìn theo đám con gái đang làm ầm ĩ đó, rồi rụt rè quay lại nhìn chị Tokiko. Chị ấy đang quay mặt đi, má đỏ lựng.

"...À, xin lỗi, phòng này cấm nam giới ạ?"

Nhắc mới nhớ, mấy vị trí quan trọng trong Hội đồng Trung ương hình như toàn là nữ.

"K-Không phải!" Chị Tokiko cuống quýt. "Chẳng hiểu sao bọn con trai cứ sợ sệt không dám lại gần thôi. Nhân viên toàn nữ cũng là vì thế, chứ không phải như Kotetsu đâu, t-tôi không có cái sở thích đó đâu nhé!"

Chị ấy tuôn một tràng như muốn cắn người. Ra là vậy, tôi cũng hiểu sơ sơ. Chị Tokiko tạo cảm giác như người ngồi sau rèm che, khó mà tiếp cận. Dù thực tế nói chuyện rồi mới thấy cũng không đến nỗi nào.

"Con trai mà dám bước vào đây tỉnh bơ như không thì có mỗi cậu thôi, nên tụi nhỏ mới làm ầm lên thế!"

"À... xin lỗi, em sẽ chú ý."

"Sao lại xin lỗi. Vào cũng có sao đâu. Có việc thì cứ đến thôi." Rồi chị Tokiko giật mình im bặt, lườm tôi. "Không phải tôi bảo cậu đến đâu nhé!"

Em cũng có nói gì đâu.

"Đơn bổ nhiệm tôi sẽ xem xét ngay, nhưng đừng mong là được thông qua dễ dàng."

Khi tôi định rời khỏi văn phòng, chị Tokiko nói với theo. Tôi ngạc nhiên quay lại.

"Gì, cái mặt đó là sao. Cậu tưởng sẽ được làm Thư ký ngay mà không gặp trở ngại gì à?"

"Ơ, a, không..."

Đúng là tôi đã nghĩ thế. Tôi cứ đinh ninh sự chấp thuận của Hội đồng Trung ương chỉ là hình thức thôi. Chị Tokiko cau mày.

"Cậu là đứa trẻ rắc rối. Cậu đã quên mình gây ra chuyện tày trời gì ở Đại hội rồi sao?"

Tôi bất giác cụp mắt xuống.

"Nhưng đó là vì Hội học sinh..."

"Tôi biết là vì cái gì. Thế nên tôi sẽ không truy cứu trách nhiệm, hiện giờ tôi cũng đang tranh luận với hội đồng giáo viên nhưng sẽ không coi đó là vấn đề. Tuy nhiên, việc cậu là một nhân vật nguy hiểm là sự thật. Chẳng ai biết cậu sẽ làm gì, nên việc người ta nghi ngại tư cách Thư ký Tổng vụ của cậu là đương nhiên."

Tôi chẳng có lý do gì để phản bác. Bản thân tôi cũng tự nhận thức được mình đã làm những chuyện liều lĩnh đến mức nào.

"Với lại, cậu thực sự muốn vào Ban Chấp hành Tổng vụ sao?"

Tôi ngẩng lên nhìn kỹ khuôn mặt chị Tokiko. Chị ấy lảng tránh ánh mắt của tôi, ngập ngừng nói tiếp.

"Trước đây, tôi đã nói rồi nhỉ. Rằng cậu có muốn trở thành điều tra viên của Hội đồng Trung ương không... Lời đề nghị đó, tôi chưa rút lại đâu."

Vẫn còn định lôi kéo tôi về phe mình sao. Tôi nhớ là đã từ chối khoảng hai lần rồi mà.

"Không phải, tôi cố chấp với cậu, đâu nhé?"

Chị Tokiko vừa nói vừa xoắn lọn tóc đen dài vào ngón tay rồi lại thả ra.

"Chỉ là để đối đầu với Kotetsu thôi. Thật đấy, chỉ có thế thôi."

Tôi thở hắt ra, thận trọng lựa lời.

"Em nói bao nhiêu lần cũng được, em không có ý định làm thuộc hạ của chị Tokiko đâu."

Chị Tokiko lộ rõ vẻ bối rối, nhổm người dậy khỏi ghế. Chị ấy chống hai tay lên bàn, rướn người về phía trước.

"T-Tại sao chứ? Sao hả, cậu có gì bất mãn với tôi à? Nè, nói đi? T-Tôi có chỗ nào không tốt hả?"

"K-Không phải, tôi đâu có bất mãn gì với chị Tokiko hay đại loại thế."

Sao chị ấy cứ thích lái sang chuyện cá nhân thế nhỉ. Tôi hơi bị áp đảo khí thế nên lùi lại một chút, nhưng vẫn cố đính chính.

"Tôi muốn làm việc ở Ban Chấp hành Tổng vụ. Tôi muốn thử làm việc ở đó, cùng với những người đó. Lý do thì tôi chưa diễn đạt trôi chảy được, cũng chẳng biết đứa như tôi thì làm được trò trống gì, nhưng mà... tôi muốn trả ơn cho Kirika, chị Misono, và cả... ừm, Hội trưởng nữa."

Chị Tokiko khoanh tay, thở hắt ra một hơi dài thườn thượt.

"Nếu chỉ là giúp đỡ lặt vặt thì còn được, chứ tôi không nghĩ cậu đảm đương nổi chức Thư ký đâu."

"Cái đó thì tôi tự biết mà. Đến việc phải làm gì tôi còn chưa rõ nữa là──"

"Không phải chuyện đó... Dù người kế nhiệm là ai đi nữa, cũng không thể đảm đương nổi đâu."

Chị Tokiko buông một câu chán nản rồi thả người chìm sâu vào ghế tựa.

"Tại sao ạ?"

"Cậu nghĩ tại sao suốt cả một năm trời, ghế Thư ký và Trưởng ban truyền thông lại bị bỏ trống?"

Từ giữa rừng tài liệu, kẹp file và dụng cụ văn phòng phẩm chất đống trên bàn, ánh mắt xa xăm của chị Tokiko dò xét tôi.

Năm thành viên cốt cán cấu thành nên Ban Chấp hành Tổng vụ Hội học sinh gồm: Hội trưởng, Phó hội trưởng, Kế toán, Thư ký và Trưởng ban truyền thông. Hai vị trí cuối hiện đang khuyết. Nghe nói suốt một năm qua, chỉ có Hội trưởng, chị Misono và Kirika, ba người họ đã tự mình xoay sở Hội học sinh. Hình như tôi có nghe Hội trưởng nói loáng thoáng là do hai vị tiền bối đáng tin cậy đã giải nghệ, mà lại chưa kịp đào tạo người kế thừa thì phải.

"Tổng vụ bây giờ ấy à, chỉ như cái vỏ rỗng thôi. Người duy nhất vẫn hoạt động hiệu quả y như hồi đó chỉ có mỗi Hijiribashi, chứ anh Kashiwazaki và chị Ibuki đều không còn nữa, Kotetsu thì toàn làm mấy trò khùng điên ba trợn. Ngay cả Phó hội trưởng cũng thế."

Nói đến đó, chị Tokiko im bặt, quay mặt đi có vẻ ngượng ngùng.

"...Chị Misono cũng không làm tốt ạ?" Tôi tò mò hỏi tới.

"Takeuchi-san làm việc đàng hoàng lắm chứ. Chỉ là, nếu so với tôi thì..."

Đang nói dở, chị Tokiko xoay ghế quay lưng lại với tôi.

"Th-Thôi được rồi, mấy chuyện đó quan trọng gì. Xong việc rồi thì đi ra nhanh đi. Tôi cũng bận lắm đấy nhé."

Băng qua phòng hội đồng bước ra hành lang, tôi nhìn xuống sân trường qua khung cửa sổ. Khu vườn bên dưới đã chìm trong cái bóng dài ngoằng của dãy phòng học đổ xuống dưới ánh nắng chiều tà. Kiểm tra giờ thì đã bốn giờ rưỡi. Rõ ràng chỉ định đến nộp giấy tờ thôi mà lại buôn chuyện lâu quá.

Tôi ngoái lại nhìn cánh cửa Văn phòng Chủ tịch Hội đồng.

Hội trưởng đó, chị Tokiko đó, Kirika, và cả hai vị tiền bối Thư ký và Truyền thông kia nữa. Họ đã từng chia sẻ những khoảng thời gian như thế nào trong phòng Hội học sinh nhỉ?

Nhân lúc trong phòng Hội học sinh chỉ có mỗi chị Misono, tôi lân la hỏi thăm về những thành viên nhiệm kỳ trước.

"Chị Ibuki bên ban Truyền thông đã giải nghệ để đi du học vào tháng Chín năm ngoái. Vì thế tôi chưa từng có cơ hội làm việc chung với chị ấy trong Tổng vụ."

Chị Misono nói với vẻ hơi tiếc nuối.

"Nghe nói để trở thành phát thanh viên truyền hình thì có kinh nghiệm du học sẽ là một lợi thế, nhưng để xây dựng các mối quan hệ (connection) ở đại học Nhật Bản thì cần phải học trọn vẹn bốn năm, thế nên nếu muốn đi du học thì chỉ có nước đi vào mùa thu năm lớp 11 thôi."

Lý do nghe "khét" thật đấy. Dù chưa biết mặt nhưng có vẻ là một người tràn đầy năng lượng (power).

"Chị ấy là một người tuyệt vời lắm. Ước gì tôi được làm việc cùng chị ấy trong Tổng vụ, được chị ấy cầm tay chỉ việc dạy bảo công việc truyền thông..."

Mắt chị Misono rưng rưng đầy nhiệt huyết. Cái bà chị này, đúng là mê gái đẹp lớn tuổi số một.

"Thế còn người làm Thư ký thì sao ạ? Anh ấy tốt nghiệp rồi hả chị?"

Nghe tôi hỏi thế, nét mặt chị Misono trở nên phức tạp.

"Anh Kashiwazaki cũng lớn hơn một khóa. Cho đến tháng Ba anh ấy vẫn hay ghé qua giúp đỡ, nhưng từ khi lên lớp 12 thì anh ấy tuyên bố giải nghệ hoàn toàn để tập trung ôn thi đại học."

"Vậy ạ. Tiếc thật. Em đã muốn được anh ấy chỉ dạy nhiều thứ."

"Kh-Không được!"

Chị Misono bất ngờ bật dậy khỏi bàn làm việc.

"Tôi tuyệt đối sẽ không để Hikage-san gặp gỡ anh Kashiwazaki đâu!"

Tôi giật mình trước thái độ hùng hổ của chị Misono.

"Ơ, s-sao lại thế ạ?"

"Nếu Hikage-san mà bị thức tỉnh sang 'thế giới bên đó' thì tôi rắc rối to. Cậu cần phải trở thành một người chồng tuyệt vời cơ mà. Không cần nói cũng biết, Hikage-san rất dễ lọt vào mắt xanh của anh Kashiwazaki, nguy hiểm lắm."

Cái quái gì thế.

"'Bên đó'... là thế giới nào cơ?"

Chị Misono nuốt nước bọt cái ực, đỏ mặt tía tai lắc đầu nguầy nguậy.

"Kh-Không thể nói được! Tốt nhất là Hikage-san đừng nên biết đến sự tồn tại của cái thế giới đó thì hơn!"

Thế thì đừng có nói lấp lửng chứ. Tò mò chết đi được.

"Nhưng mà Hội trưởng với Kirika cũng làm việc với người đó suốt còn gì? Thế thì có sao đâu chứ."

"Hikage-san là con trai nên mới nguy hiểm!"

Hửm? Con trai nên mới nguy hiểm? Nghĩa là sao nhỉ, chẳng lẽ anh ta cũng là kiểu con gái ăn thịt người nhe nanh múa vuốt giống Hội trưởng à? Mấy cái trò trêu chọc kiểu đó tôi quen nhờ ơn Hội trưởng rồi, nên cũng chẳng xi-nhê gì đâu.

Đúng là vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Chiều hôm đó, khi tôi rời phòng Hội học sinh định về ký túc xá, tôi thấy một nam sinh đang ngồi xổm ở cầu thang tầng ba, ôm ấp một cục bông màu nâu xám và chơi đùa với nó. Là con thỏ đã trốn khỏi phòng trước tôi một bước.

"Ồ. Hikage-kun?"

Có vẻ nhận ra tôi, anh chàng đứng dậy, tay vẫn ôm con thỏ.

Anh ta cao hơn tôi hẳn một cái đầu, chân dài tới mức chỉ nhìn thôi cũng thấy mình thật thảm hại, và nụ cười thì sảng khoái đến độ không ai dám nhìn trực diện quá hai giây. Tôi vẫn chưa quen hết mọi thứ trong trường nên nhìn phù hiệu trên cổ áo cũng không biết là lớp nào, nhưng chắc là khối 12, có vẻ thuộc khoa Lý - Công.

"Anh đang chơi với cộng sự của em nè. Bé này quấn người ghê ha. Làm thân được liền luôn. Lovely quá đi à. Yêu chết mất."

Nói rồi anh ta âu yếm xoa đầu con thỏ, áp má mình vào bộ lông mềm mượt của nó.

"Hả. Ờm..." Còn chưa kịp hỏi "Quý danh là gì?", tay anh ta đã vươn tới.

"Chắc anh cũng sẽ làm thân với Hikage-kun được ngay thôi. Tên em giống tên bé này nè, mà độ lovely cũng y chang luôn."

Đầu óc tôi trắng xóa trong tích tắc. Vì tôi bị xoa đầu, bị kéo lại gần, rồi còn bị anh ta áp má vào má nữa.

"...Ớ, á, khoan?"

Hoàn hồn lại, tôi đẩy mạnh anh ta ra. C-Cái quái gì thế, cái người này tự nhiên làm gì vậy?

"A xin lỗi xin lỗi," anh ta cười xòa. "Tại anh cảm nhận được tín hiệu Love (tình yêu) nên lỡ tay. Cảm giác Hikage-kun có mùi của đồng loại ấy mà."

"L-Love? C-Cái gì mà đồng loại chứ? Mà anh là ai vậy?"

"Ủa, Kotetsu hay bé Misono chưa kể em nghe hả? Anh là Kashiwazaki."

Tôi đứng hình, ngẩn tò te nhìn chằm chằm vào mặt anh ta suốt mười lăm giây đồng hồ.

Kashiwazaki. ...Kashiwazaki?

"...Cựu thư ký ấy ạ?"

"Ừ đúng rồi. Hóa ra em biết hả. Tốt quá."

Là đàn ông à. Tại Hội trưởng cứ bô bô cái gì mà dàn harem, rồi tuyển toàn nữ vào Tổng vụ, nên tôi cứ đinh ninh cái nhân vật Kashiwazaki-senpai này chắc chắn là nữ. Lại còn nghe bảo nấu ăn ngon nữa chứ.

"Xin tự giới thiệu lại nhé, hân hạnh được gặp em! Anh là Kashiwazaki Shun."

Anh Kashiwazaki Shun nở nụ cười rực rỡ như cát trắng nắng vàng bãi biển Okinawa và nói:

"Loài chó anh thích là Labrador Retriever! Quốc gia anh yêu là Arab (Tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất)! Cầu thủ ném bóng chày Hanshin anh mê là Irabu! Trận tennis anh khoái là Love Game! Tiểu thuyết Victor Hugo anh "kết" là Les Misérables (Những người khốn khổ)! Rất vui được biết em nha." (Note: Tất cả đều chơi chữ với từ "Love/Lab/Rab")

"Hả..."

Chà, dù sao cũng là người từng trong Hội học sinh mà. Bầu không khí quái đản cỡ này là chuyện đương nhiên rồi. Anh Shun đặt tay lên vai tôi - cái đứa đang ngán ngẩm toàn tập - rồi ấn tôi ngồi xuống bậc thang.

"Nghe nói Hikage-kun sẽ làm Thư ký hả."

"Dạ? À, v-vâng. Tạm thời là thế."

"May quá. Anh cứ tưởng Kotetsu định bỏ trống ghế Thư ký luôn rồi chứ. Có hậu bối anh vui lắm. Giá mà anh đến giúp thường xuyên hơn được, nhưng kẹt nỗi toàn phải đi học bổ túc bận tối mắt tối mũi. Từ giờ chắc mỗi tuần anh ghé một lần, Hikage-kun chắc chưa quen việc thư ký đâu nhỉ."

Ủa? Tôi ngạc nhiên. Hóa ra cũng là người đàng hoàng phết.

"C-Cảm ơn anh ạ. Không phải là chưa quen, mà là em mù tịt chả biết gì luôn."

"Vậy để anh dạy nấu ăn trước nhé. Kirika chắc lại toàn ăn bim bim khoai tây chiên chứ gì?"

"Đồ ăn anh nấu mà nhỏ đó chịu ăn á?"

"Ừ. Hồi đầu đút cho ăn cũng trầy vi tróc vảy lắm. Phải làm cho thật mặn, hoặc bỏ cả đống gia vị cay nồng, hay nặn thành hình Anpanman mới chịu."

"Hể... không biết em làm được không nữa."

"Anh chỉ công thức cho. Hikage-kun có nấu ăn không?"

"Cũng chút chút ạ. Bếp trong phòng Hội học sinh mà không dùng thì phí quá anh nhỉ."

Ấn tượng ban đầu tuy có hơi sốc, nhưng anh Kashiwazaki Shun lại là người dễ nói chuyện và tốt bụng. Con thỏ cũng hoàn toàn mất cảnh giác với anh ta. Mà thôi, con này thì với ai nó chả thế. Thế là tôi lỡ ngồi bệt xuống cầu thang buôn chuyện với anh ta lúc nào không hay.

Đang lúc cao hứng bàn về cách làm sao để dựng đầu Hội trưởng dậy khi bả đang ngủ trưa, thì có tiếng gọi giật từ phía sau.

"Kashiwazaki-senpai!"

Tôi giật bắn mình quay lại, thấy chị Misono đang đứng đó, mắt xếch ngược lên.

"Anh đang làm cái gì với Hikage-san thế hả?"

"Làm gì là sao," anh Shun chớp chớp mắt ngây thơ. "Đang làm sâu sắc thêm tình yêu (Love) thôi mà."

"Không được, tiền bối đừng có ở riêng hai người với Hikage-san yêu quý của em. Takeuchi Misono này sẽ dốc toàn lực bảo vệ xu hướng tính dục bình thường của Tổng vụ!"

Tôi nghĩ câu đó không nên thốt ra từ miệng một người có xu hướng tính dục "bình thường" như chị đâu... Mà khoan, tính dục á?

"Anh đã dạy em là trong Love không có bình thường hay bất thường rồi mà?"

"Anh định nhuộm đen Hikage-san vào con đường đó chứ gì, em biết thừa!"

"Bé Misono này, em chả hiểu gì cả."

Anh Shun nở một nụ cười đẹp rạng ngời.

"Tình yêu là thứ chỉ đơn giản hiện hữu ở đó thôi." Chả hiểu nói cái gì. "Mà thôi kệ, gặp được tân binh trong lời đồn là vui rồi, hôm nay anh về đây. Cho anh gửi lời hỏi thăm Kotetsu với Kirika nhé. Hikage-kun, hẹn gặp lại nha. Tí nữa anh gửi mail công thức nấu ăn cho Kirika qua cho. See you my love (Gặp lại sau nhé tình yêu của anh)."

Sau khi nhìn theo bóng lưng anh Shun đi xuống cầu thang, chị Misono nói với giọng gay gắt.

"Ở riêng với người đó nguy hiểm lắm đấy! Kể cả khi nhờ chỉ dạy công việc thư ký, cậu nhất định phải làm khi có mặt tôi nhé!"

Nói rồi bà chị sải bước dài quay trở lại phòng Hội học sinh.

Bị bỏ lại một mình trên cầu thang, tôi cố gắng xâu chuỗi lại từng lời của chị Misono. Xu hướng tính dục. Bị nhuộm màu. Thế giới không nên biết. Vì là con trai nên mới nguy hiểm.

Và cả anh Shun, người có những cử chỉ đụng chạm thân mật (skinship) nhiều một cách kỳ lạ và mở mồm ra là "Love love".

...Không lẽ nào. Chắc không đâu nhỉ?

Ngày hôm sau, tôi canh lúc chỉ có Hội trưởng ở đó để hỏi về anh Shun. Nói là hỏi, nhưng tôi cũng ngại không dám nói toẹt ra suy đoán của mình, nên đành hỏi vòng vo tam quốc.

"Cái đó, anh Shun ấy ạ, hôm qua em mới gặp lần đầu."

"Hửm?" Hội trưởng đang gật gù ngủ gà ngủ gật ở bàn trung tâm liền ngẩng đầu lên. "À, nghe Misono kể rồi. Hắn đến hả. Một gã đàn ông bóng bẩy lấp lánh đến phát tởm đúng không."

"Vâng. Ảnh cứ mở mồm ra là Love với chả Lủng."

"Hắn là nhà truyền giáo của Tình yêu mà. Đáng lẽ nên xin vào UNICEF mà làm mới đúng."

Công nhận, thả ổng vào vùng chiến sự chắc một năm sau dân số tăng gấp đôi rồi vác xác về quá.

"Thế thì, ậm ừ," tôi lựa lời cẩn thận. "Anh ấy từng ở trong Tổng vụ đúng không ạ."

"Ừ. Một thư ký thực sự tài năng đấy. Cậu cũng cố mà được như thế."

"Không, ý là, cũng không phải em tò mò đến mức đó, nhưng mà hiếu kỳ chút thôi, tức là, Hội trưởng từng bảo chỉ tuyển toàn con gái vào Tổng vụ, nên em thắc mắc sao lại có anh Shun lọt vào."

"Ái chà chà."

Hội trưởng rũ sạch vẻ ngái ngủ ban nãy, đứng dậy với vẻ mặt thích thú và đi về phía tôi đang đứng trong bếp.

"Ghen đấy à?" Sao lại thành ra thế này.

"...Như chị thấy đấy, em đang nướng bánh mì (Pan) đây," tôi đáp trả kiểu chơi chữ (Japan/Pan - Ghen/Bánh).

"Yên tâm, đàn ông thì chỉ có mỗi cậu thôi," Hội trưởng đặt tay lên vai tôi. "Kashiwazaki-senpai ấy mà, xét trên phương diện đàn ông thì là 'no count' (không tính). Tài năng có thừa, ngoại hình cũng được, không có gì để chê, nhưng hắn không có tác dụng gì trong việc duy trì chế độ quân chủ của ta cả. Thế nên ta vẫn cần cậu."

Xét trên phương diện đàn ông... không tính...

"Nói nôm na thì, hắn giống như thái giám trong hậu cung của ta vậy."

Thái giám...

Thái giám là mấy người bị cắt cái "ấy" để không thể đụng vào phụ nữ rồi phục vụ trong hậu cung của Hoàng đế ấy hả... Mà thôi đừng có lôi cái ví dụ kinh dị đó ra so sánh chứ. Tôi toát cả mồ hôi lạnh.

"...Nói vậy tức là, ảnh có sở thích, đặc biệt ạ?"

Tôi nghe giọng mình lắp ba lắp bắp.

"Đúng thế. Cậu liệu hồn đừng có mà bị nhiễm đấy. Cậu mà không làm chồng ta được là ta rắc rối to."

Câu trả lời của Hội trưởng tôi cũng chẳng nghe lọt tai mấy. Chỗ má bị anh Shun chạm vào hôm qua, giờ tự nhiên nóng ran lên như lửa đốt.

Tôi cắt nhỏ bánh mì nướng, đặt bơ, cà chua và phô mai kem lên trên, nhỏ một giọt nước tương và rưới dầu ô liu, rồi mang sang phòng Kế toán cùng với ít bánh kẹo. Kirika vẫn như mọi khi, ngồi trong căn phòng tối om, co chân lên ghế ngồi sâu lút vào trong, tắm mình trong ánh sáng xanh xao của màn hình và cắm cúi làm gì đó. Tôi đặt đồ ăn lên cái bàn bên cạnh rồi quay về phòng Hội học sinh. Thế mà chỉ vài giây sau, Kirika ôm cái đĩa lao ra ngoài.

"C-Cái này!"

Kirika vừa nhai nhồm nhoàm vừa chỉ vào món ăn trên đĩa với vẻ mặt kinh hoàng tột độ.

"Cái này, ưm, măm, của Shun, ưm, măm."

"…Nuốt cho xong đi rồi hẵng nói."

Nghe tôi bảo thế, mặt Kirika đỏ lựng lên. Nhỏ nuốt ực thứ đang nhai trong miệng xuống, rồi lại tiếp tục xấn xổ gây sự với tôi.

"Cái này là thực đơn của anh Shun mà!"

"Ừ. Anh Shun dạy tôi đấy. Anh ấy bảo làm thế này thì Kirika mới chịu ăn."

"Cậu gặp Shun rồi hả? Nói chuyện chưa? Có bị sờ mó không? Có bị tẩy não không hả?"

"Chỉ nói chuyện một chút để học công thức thôi mà. Tẩy não gì chứ. Còn sờ mó thì... cũng có một chút."

"Cậu mà trở nên giống Shun là tôi không tha đâu đấy!"

Tôi chùn bước trước thái độ hùng hổ của Kirika.

"Kirika đặc biệt khắt khe với tiền bối Kashiwazaki nhỉ."

Hội trưởng đứng bên cạnh chêm vào, giọng đầy vẻ thích thú.

"Chà, nếu là thực đơn do ông tiền bối đáng ghét đó nghĩ ra thì chắc cô cũng chẳng muốn đụng vào đâu nhỉ. Để ta ăn hộ cho."

"Không được!" Kirika hất phăng tay Hội trưởng đang vươn tới cái đĩa. "Cái này là Hikage làm cho tôi, nên tôi sẽ ăn!"

Nếu đã thế thì làm ơn tỏ thái độ biết ơn hơn một chút được không.

"C-Cái này... cảm ơn cậu, nhưng tuyệt đối không được lại gần Shun nữa! Cậu mà biến thành cái dạng đó là tôi cấm cửa không cho vào phòng Kế toán đâu!"

Nói rồi, Kirika ôm khư khư cái đĩa chạy biến vào phòng Kế toán.

Hội trưởng đặt tay lên vai tôi, người đang đứng ngẩn tò te.

"Có vẻ Kirika cũng đồng quan điểm đấy, liệu mà giữ gìn sự trong trắng của đời trai nhé."

Phán xong một câu xanh rờn, Hội trưởng ngáp ngắn ngáp dài quay lại bàn làm việc và tiếp tục giấc ngủ trưa. Cái quái gì thế không biết. Bộ trông tôi dễ bị "bẻ cong" lắm hay sao? Chắc là thế thật rồi. Tôi tự hỏi rồi lại tự trả lời ngay tắp lự.

Mà nghĩ đi nghĩ lại lúc đang rửa bát, mọi người không thấy mình hơi quá đáng sao? Cứ làm như gay là bệnh truyền nhiễm hay gì đó không bằng. Vấn đề nhân quyền đấy nhé. Với cả, chẳng phải Hội trưởng với chị Misono cũng là les còn gì. Nữ yêu nữ thì được, còn nam yêu nam thì cấm tiệt à?

Sáng hôm sau, tôi nhận được mail của anh Shun. Anh ấy bảo tìm thấy cuốn sổ tay ghi chép công thức nấu ăn dành riêng cho Kirika trong phòng, hỏi tôi có muốn qua khoa Lý - Công lấy không. Hôm qua bị cả đám xúm vào nói ra nói vào nên tôi sinh tâm lý phản kháng, bèn nhắn lại là "Em qua liền".

Tôi bực bội nghĩ, đàn ông con trai gặp gỡ nói chuyện với một người đàn ông thích đàn ông thì đã làm sao, có chết ai đâu. Ừ thì vụ đụng chạm cơ thể (skinship) cũng cần đề phòng chút đỉnh thật.

Tan học, tôi rảo bước về phía tòa nhà khoa Lý - Công.

Đi bộ quanh trường mới thấy rõ tòa nhà khoa Phổ thông của chúng tôi là cũ kỹ và tồi tàn nhất. Cái khoa Nghệ thuật mới xây gần đây thì hào nhoáng đến mức lóa cả mắt, không dám nhìn thẳng. Nghe nói Học viện Hakujudai ban đầu không lớn thế này, nhưng qua nhiều lần mở rộng thêm các khoa, nó đã phình to ra như một thành phố thu nhỏ. Tuy nhiên, khoa Lý - Công là tòa nhà có từ lúc mới thành lập trường, nên nó cũng cũ nát ngang ngửa khoa Phổ thông của tôi, làm tôi thấy yên tâm phần nào. Vừa hết giờ học nên đám học sinh túa ra từ tòa nhà với vẻ mặt hớn hở. Cảm giác như sinh viên khoa Lý - Công ai trông cũng có vẻ thông minh sáng láng. Với cả tỉ lệ đeo kính cận cao chót vót.

Vừa thắc mắc tại sao lại hẹn gặp ở sau trường, tôi vừa check lại mail điện thoại rồi đi xuyên qua rặng mận gai để ra phía sau. Tiếng nói chuyện vọng lại từ sau tán lá rậm rạp khiến tôi khựng lại.

Dưới bóng cây có hai bóng người. Người cao lớn hơn là anh Shun, còn người đứng đối diện, chỉ cần nhìn thoáng qua là biết ngay nữ sinh khoa Nghệ thuật. Tóc tai sành điệu, lại còn đeo cả khuyên tai. Chỉ có khoa Nghệ thuật mới được đặc cách cho phép ăn diện thoải mái trong trường. Từ khuôn mặt đến dáng đứng đều toát lên vẻ sang chảnh có phần hơi giả trân, cảnh cô nàng đứng chung khung hình với anh Shun trông cứ như một cảnh phim điện ảnh.

Tôi không cố ý nghe lén, nhưng những đoạn hội thoại cứ lọt vào tai. Nào là "Em ngưỡng mộ anh từ lâu rồi", nào là "Anh có bạn gái chưa", cô gái nói với giọng điệu khá tha thiết.

"Em rất là *lovely*, nhưng mà..." Giọng anh Shun vang lên. "Tiếc quá, anh không có hứng thú với các *lady*. Xin lỗi em nhé. Nếu kiếp sau chúng ta có duyên gặp lại, mình hãy cùng *love* nhau nha."

"Điêu!" Giọng cô gái như sắp khóc. "Tiền bối nói câu đó với bao nhiêu cô rồi, chỉ là ngụy trang thôi đúng không, thật ra anh có bạn gái rồi chứ gì!"

"Không có mà. Tình yêu *love* giấu kín trong lồng ngực này là một thứ tình cảm không được thế gian chấp nhận..."

Không có bạn gái nhưng chắc là có bạn trai đấy... Tôi thầm thì trong bụng, định bụng lẳng lặng chuồn êm.

"A, Hikage-kun!"

Tiếng gọi của anh Shun đập vào lưng làm tôi giật bắn mình. Quay lại thì thấy anh ấy đang lao về phía này.

"Xin lỗi em nha, anh có hẹn với cậu ấy rồi, *see you my love*!"

Anh Shun nói với cô gái xong liền đẩy lưng tôi dúi dụi về phía góc tòa nhà.

"Ơ, ơ, k-khoan đã anh Shun."

"Mồ, tiền bốiiii!" Tiếng cô gái gào lên đầy tiếc nuối. Anh Shun đẩy tôi đến khi khuất hẳn sau rặng cây mới thở phào nhẹ nhõm.

"Đúng lúc lắm. Cứu anh một bàn thua trông thấy. Mấy vụ này anh chẳng biết từ chối sao cho dứt khoát cả."

"...Đừng bảo là anh hẹn em ra sau trường cốt để nhờ em làm kỳ đà cản mũi nhé?"

"Ừ đúng rồi. Cảm ơn Hikage-kun nha."

Cái người này đối xử với phụ nữ tàn nhẫn một cách tỉnh bơ.

"Anh còn nhận được khoảng ba lá thư nữa cũng na ná thế này, hay là Hikage-kun cứ làm như vừa rồi giúp anh nhé? Ngày mai với ngày kia ấy."

"Còn lâu nhé! Tự nhiên lại đi gây thù chuốc oán. Cái cô vừa rồi lườm em cháy cả mặt đấy."

"Anh đã đi rêu rao là không hứng thú với *lady* rồi mà sao họ cứ bu vào ấy nhỉ. Chắc là tại cái sự *love* tràn trề này." Tại cái mặt anh thì có! Anh mà nói câu đó trước mặt mấy thanh niên ế chỏng chơ ngoài kia thì có mà bị đánh cho biến dạng khuôn mặt. "Chắc anh phải bám lấy Hikage-kun một thời gian thôi. Thế thì các *lady* mới chịu rút lui, mà anh cũng dạy được cho Hikage-kun nhiều thứ. Ngoài nấu ăn ra ấy."

"Hả?"

Câu chuyện bắt đầu có mùi mờ ám rồi đấy. Cả nụ cười mỉm của anh Shun nữa.

"Đây, sổ tay công thức. Cơ bản của nấu ăn là *love*! Nhớ dồn hết tình yêu vào khi nấu nhé."

"Vâng..."

Tôi nhận cuốn sổ từ tay anh Shun, nhét vào cặp cùng với một mớ cảm xúc hỗn độn.

"Thật ra anh định mang đến tận phòng Hội học sinh cơ, nhưng bị bé Misono mắng té tát nên thôi. Hikage-kun này, sau này cứ ghé chơi thoải mái nhé. À, Hikage-kun ở ký túc xá nhỉ? Anh qua phòng em chơi được không?"

Dù cảm thấy hơi nguy hiểm cho tấm thân này nhưng tôi vẫn lỡ mồm đọc số phòng. Không, không sao đâu. Chắc chắn là ổn. Có bị ăn thịt đâu mà lo.

Thế nhưng anh Shun lại chốt hạ một câu:

"Hikage-kun, hôm nay em rảnh đúng không? Đi với anh một chút."

"Hả, l-làm gì ạ?" Giọng tôi cao vút lên vì hoảng.

"Anh định cho em biết thế nào là thế giới mà Hikage-kun chưa từng biết tới. Với tư cách là tiền bối."

Tôi định từ chối bảo là đang bận, nhưng anh Shun là cựu Thư ký, anh ấy thừa biết tầm này Thư ký chẳng có mấy việc, mà tôi lại là lính mới tò te nên cũng chẳng được giao nhiệm vụ gì quan trọng. Bắt thóp được tôi, anh Shun kéo tay tôi lôi đi xềnh xệch.

Hai người chúng tôi đi đến gần Nhà thi đấu tổng hợp. Đúng lúc đó, một đám đông nữ sinh mặc đồ thể dục đang di chuyển từ hành lang có mái che nối với tòa nhà học sang nhà thi đấu. Ai nấy đều nhỏ nhắn, non nớt, mắt sáng lấp lánh. Hình như là học sinh năm nhất khối Trung học cơ sở. Tôi đảo mắt tìm trong đám tân sinh viên xem có người quen nào không để lấy cớ chuồn khỏi anh Shun, nhưng tất nhiên là làm gì có ai.

Bất chợt, một cô bé đang vừa đi vừa tám chuyện với bạn nhận ra tôi, khuôn mặt bừng sáng rạng rỡ.

"Tiền bối Makimura!"

...Hả, tôi á?

Cô bé tách khỏi hàng, chạy ùa tới. Chân tay trắng trẻo mảnh khảnh thò ra khỏi bộ đồ thể dục, trông cô bé thật đáng yêu và mong manh. Kiểu tóc cắt mái bằng, tóc ngắn ngang vai y hệt mấy cô con gái nhà võ sĩ đạo thời xưa, nhìn khuôn mặt cứ thấy quen quen.

Cô bé nhìn anh Shun rồi lại nhìn tôi, reo lên:

"A, là tiền bối Kashiwazaki đúng không ạ? Người từng làm Thư ký ấy! Vậy là, vậy là tin đồn tiền bối Makimura trở thành Thư ký Hội học sinh là thật ạ!"

"Hả, ơ? ...À, ừ, ừ."

Tôi làm gì có quen biết cô bé nào như này nhỉ. Hay là gặp ở đâu rồi mà quên?

Nhưng đây đúng là chiếc phao cứu sinh ngàn vàng, tôi bèn giở lại đúng cái bài vừa nãy của anh Shun. Tôi nói với cô bé:

"Xin lỗi, xin lỗi, để em đợi lâu. Mình có hẹn với nhau mà nhỉ. Đi thôi nào."

"Dạ? A, v-vâng ạ."

Trong lúc cô bé còn đang chớp mắt ngơ ngác, tôi cố tình dùng người che chắn để anh Shun không nhìn thấy cô bé, rồi quay lại nói nhanh với anh Shun:

"Xin lỗi anh, em có chút việc riêng, quên mất là có hẹn với cô bé này. Việc của anh Shun để dịp khác nhé. Vậy nhé, xin lỗi anh nhiều, hẹn gặp lại sau!"

Bỏ mặc anh Shun đang đứng ngẩn tò te, tôi đẩy lưng cô bé chạy biến vào bóng râm của nhà thi đấu. Y hệt cái trò anh Shun vừa làm với tôi lúc nãy.

"Ơ, a-anô? Hẹn là sao ạ?"

Cô bé đỏ mặt tía tai hỏi.

"Xin lỗi em nhé, đột ngột quá!" Tôi chắp tay tạ lỗi. Sau khi giải thích qua loa rằng tôi chỉ mượn cớ để trốn anh Shun, cô bé thở phào nhẹ nhõm.

"Làm em hết cả hồn. Tưởng đâu quen biết tiền bối mà em lại quên mất."

"Không, lần đầu gặp mà... Cơ mà sao em biết anh?"

"Tiền bối là người nổi tiếng đấy ạ! Được Hội học sinh đích thân chiêu mộ, rồi còn bày ra cái vụ chấn động ở Đại hội toàn trường nữa chứ!"

Nổi tiếng cái nỗi gì. Tôi hoàn toàn chỉ là kẻ làm nền, mọi người mà nghĩ tất cả là do tôi chủ mưu thì phiền lắm. Mà, ừ thì đúng là do tôi thật.

"Với cả, em được nghe chị hai kể về anh nhiều lắm. Dạo này chị hai mở miệng ra là chỉ nói chuyện về tiền bối thôi."

Chị hai?

Lúc này tôi mới để ý đến tờ giấy cô bé đang nắm chặt trong tay. Mục họ tên ghi rành rành:

《Kamibayashi Kaoru》

...Kamibayashi. Kamibayashi?

"...À, chẳng lẽ em là em gái của chị Tokiko?"

"Đúng rồi, đúng rồi ạ!"

Bé Kaoru gật đầu lia lịa, vẻ mặt hớn hở.

"Chị hai bảo là, Ban Tổng vụ vừa thu nhận một nhân vật 'khủng' lắm, Hội học sinh năm nay sẽ có biến lớn cho mà xem."

Câu đó chắc là ám chỉ việc vớ phải một tên rắc rối nên sẽ khổ sở lắm đây thì có. Chứ tôi biết thừa chị ta chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì về tôi đâu.

Mà công nhận, tôi nhìn kỹ bé Kaoru và nghĩ. Em gái của chị Tokiko à. Bảo sao nét mặt với cái khí chất toát ra từ kiểu tóc giống y hệt. Lại còn gọi là "Chị hai" (Neesama) nữa chứ. Không khéo là con nhà dòng dõi võ sĩ hay quý tộc cũ thật cũng nên.

"Em cũng muốn được làm việc trong Hội học sinh giống như tiền bối!" Kaoru nói. "Nghe chị hai kể chuyện về Hakujudai, em đã quyết tâm nhất định phải vào trường này. Rồi phải vào bằng được Hội học sinh. Tiền bối ơi, làm thế nào để vào được Hội học sinh ạ?"

"Hả? Ờm..."

Hỏi thế thì tôi chịu. Tôi bị Hội trưởng bắt cóc lôi vào đấy chứ.

"Trước mắt em cứ đến phòng Hội học sinh, thử nói chuyện với Hội trưởng hoặc chị Misono xem sao? Xin lỗi nhé, anh còn chưa được làm thành viên chính thức nên cũng không rành lắm."

"Phòng Hội học sinh ạ. Học sinh mới như em đến đó có được không?"

Kaoru ngước mắt nhìn tôi đầy lo lắng.

"Không sao đâu. Chỗ đó không đáng sợ..." Tôi định nói thế, nhưng chợt nghĩ đến cảnh Hội trưởng mà thấy cô bé này chắc sẽ thích mê rồi quay như chong chóng cho mà xem. "...Ừ, ừm. Không cần phải căng thẳng thế đâu, cứ thoải mái mà đến."

"Vâng ạ!"

Gương mặt Kaoru lập tức tươi tỉnh trở lại.

"Mục tiêu của em là trở thành cán bộ Hội học sinh giống như tiền bối! Em muốn được như tiền bối: hoạt động trong bóng tối, giăng thiên la địa võng, rồi tung đòn quyết định trên sân khấu lớn, lừa cả thiên hạ vào tròng."

Kaoru à... Em không có ác ý gì đâu nhỉ? Sao nghe câu nào cũng thấy sai sai thế.

"Với lại, ừm, lúc nãy thấy anh em vui quá nên lỡ cất tiếng gọi, xin lỗi anh ạ. Rõ ràng có cả tiền bối Kashiwazaki ở đó."

"Không sao, không sao, cứ kệ ông ấy đi. Mà em phải vào nhà thi đấu rồi đúng không? Xin lỗi nhé, tự nhiên lôi em vào chuyện linh tinh."

"A, không sao đâu ạ, một chút thôi mà. Số thứ tự của em còn xa lắm."

"Số thứ tự?"

"Đo sức khỏe ạ. Lúc nãy bọn em vừa khám sức khỏe xong."

À, thảo nào cả đám mặc đồ thể dục tập trung ở Nhà thi đấu tổng hợp. Tưởng là sự kiện gì.

"Làm vào thời điểm này à, tháng Sáu rồi mà."

"Để chuẩn bị phân lớp cho học kỳ hai nên phải kiểm tra thể lực các thứ ạ. Có bạn sẽ chuyển sang khoa Thể dục mà. Lát nữa bọn em còn phải đi mua sách giáo khoa nữa." Ồ. Giờ mới biết vụ này. "Ủa, hồi xưa tiền bối không làm thế ạ?"

"À, anh là học sinh chuyển trường."

Nghe vậy, Kaoru càng trố mắt ngạc nhiên hơn.

"Học sinh chuyển trường mà đã làm cán bộ Hội học sinh rồi ạ! Giỏi quá, mới có hai tháng thôi mà."

"Không, là do Hội trưởng không hiểu sao cứ ép anh..."

"Vậy là học sinh trung học năm nhất cũng có cơ hội vào Hội học sinh đúng không ạ? Hoan hô! Em sẽ cố gắng hết sức!"

Cái suy nghĩ tích cực ấy chói chang quá, thú thật là tôi không dám nhìn thẳng.

"Em muốn sớm được làm việc cùng tiền bối. Rồi em muốn được anh dạy cho mấy cái tà thuật lừa gạt cả địch lẫn ta như ma thuật ấy ạ."

Này, dừng lại đi. Đừng có dùng nụ cười rạng rỡ như nắng mùa đông để phun ra mấy câu xát muối vào tim người khác thế chứ. Đau gấp ba lần bình thường đấy. Anh có định lừa ai đâu, là, là do dòng đời xô đẩy nên kết quả nó thành ra thế thôi mà? Thật đấy! Có gì đâu mà dạy, anh cũng có làm gì cao siêu đâu mà dạy...

"Kaoru ơi, làm gì đấy?"

Có tiếng thiếu nữ vang lên, tôi nhìn về phía đó và thấy một nữ sinh mặc đồ thể dục giống bé Kaoru đang ló đầu ra từ góc nhà thể chất vẫy tay. Hình như là cô bé lúc nãy nói chuyện với Kaoru ngoài hành lang. Chắc là bạn cùng lớp rồi.

"Sắp hết lượt của nữ rồi đó nha—"

"A, xin lỗi, tớ ra ngay!"

Kaoru vẫy tay đáp lại, rồi quay sang tôi, cúi đầu chào một cái rõ kêu.

"Cảm ơn tiền bối nhiều ạ. Sớm muộn gì em cũng sẽ ghé Phòng Hội học sinh chơi nha."

"A, ừ, ừm."

Vừa nửa mừng nửa lo không biết mời con bé đến có ổn không, tôi vừa dõi mắt theo tấm lưng mảnh khảnh của Kaoru đang chạy biến đi.

Chà, không biết mình đã cắt đuôi được anh Shun chưa nhỉ? Tôi rón rén lại gần mép nhà thể chất và ngó ra hành lang. Dòng người mặc đồ thể dục vẫn chưa ngớt. Lần này có vẻ là lượt của nam sinh. Nhưng không thấy bóng dáng anh Shun đâu cả, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Cảm giác hơi có lỗi thật. Nhưng mà biết sao được. Ảnh bảo sẽ dạy cho tôi biết về "thế giới chưa từng biết", rốt cuộc là định lôi tôi đi đâu không biết nữa.

Tôi lắc đầu quầy quậy. Tốt nhất là đừng nghĩ đến. Sự tò mò có thể giết chết cả sư tử đấy. Cỡ con thỏ thì chắc chỉ cần một cái búng tay là đi đời.

Nhưng tôi đã lầm. Lẽ ra tôi nên suy nghĩ kỹ hơn mới phải.

Khi tôi nhắn tin xin lỗi anh Shun, câu trả lời nhận được là thế này:

『Hikage-kun, hóa ra em thích kiểu con gái như thế hả. Công nhận bé đó *lovely* thật đấy, nhưng tiếc là hai người có vẻ không hiểu nhau nhỉ. Anh sẽ âm thầm ủng hộ em từ trong bóng tối với tư cách là một người đồng chí hướng, cùng theo đuổi thứ *Love* không được xã hội chấp nhận.』

Chả hiểu cái quái gì. "Kiểu con gái như thế" là ý chỉ Kaoru hả? Có vẻ như tôi đang bị hiểu lầm một cách tai hại, nhưng ít nhất ảnh cũng chịu thừa nhận tôi là trai thẳng và bỏ cuộc rồi, nên cũng coi như yên tâm phần nào.

Giờ tan học ngày hôm sau, tôi là người đến Phòng Hội học sinh sớm nhất.

Nói là vậy, nhưng vì Kirika sống luôn trong phòng Kế toán nên dù bị ngăn cách bởi cánh cửa đóng kín mít, tôi cũng không hẳn là hoàn toàn ở một mình. Vừa lúi húi chuẩn bị trong bếp, tôi vừa thấy lấn cấn.

Hôm qua đúng là xảy ra đủ chuyện khiến não tôi muốn nổ tung. Thứ duy nhất có thể gọi là thu hoạch chính là cuốn sổ tay công thức nấu ăn mà anh Shun đưa. Nhưng hình như Kirika ghét anh Shun lắm, không biết nhỏ đó có chịu ăn đồ tôi nấu theo công thức này không nữa. À không, chắc không đến nỗi ghét đâu. Dù sao nhỏ cũng ăn đồ anh Shun tự tay làm mà.

Vừa suy nghĩ vẩn vơ vừa bóc vỏ hành tây, tôi cảm thấy có ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào lưng mình. Quay lại thì thấy Kirika đang nhìn trộm qua khe cửa phòng Kế toán hé mở. Vừa chạm mắt tôi, nhỏ luống cuống thụt vào trong và đóng sầm cửa lại. Cái gì vậy trời? Tôi quay lại nấu nướng thì lại cảm thấy cửa mở. Quay lại nhìn thì Kirika lại tót vào phòng đóng cửa. Sau khoảng năm lần chơi trò "đèn xanh đèn đỏ" như thế, cuối cùng Kirika cũng chịu bước ra Phòng Hội học sinh. Nhỏ đi đến bên cạnh tôi, hai tay xoắn vào nhau vẻ khó nói. Tôi theo phản xạ giấu cuốn sổ công thức và đống nguyên liệu ra sau lưng.

"À, ừm..."

Kirika cúi gằm mặt lí nhí. Chiếc áo khoác blazer trễ xuống tận khuỷu tay.

"Chuyện hôm qua, xin lỗi nhé."

Tôi tròn mắt ngạc nhiên. Không ngờ có ngày được Kirika xin lỗi.

"Ơ, chuyện gì cơ?"

"...Món ăn, thật sự, tôi vui lắm. ...Chỉ là, với Shun ấy, đừng có, thân thiết quá thì hơn. À, ừm, Shun cũng không phải người xấu đâu, nhưng mà gu của ổng lạ lắm, lỡ cậu bị nhiễm cái thói đó rồi chạy đi phạm tội thì... Hội học sinh cũng khó xử lắm."

Tôi ngớ người ra. Phạm tội? Ê, chờ chút. Tôi không có ý định "bị nhiễm" đâu nhé, nhưng cậu nói về người đồng tính nghe có hơi nặng lời quá không đấy? Ngay lúc tôi đang nghi hoặc định hỏi cho ra lẽ thì có tiếng gõ cửa vang lên từ cửa chính của Phòng Hội học sinh.

"...Xin lỗi ạ..."

Qua cánh cửa, giọng một cô gái vang lên đầy sợ sệt.

"...Đây là Phòng Hội học sinh đúng không ạ? E-Em vào được không ạ? Em vào nhé—"

Phía sau cô bé còn có tiếng lao xao của một đám đông, kiểu như "Mở đi", "Không được đâu, tự tiện quá". Tôi và Kirika nhìn nhau.

Tôi bước tới cửa, nhẹ nhàng mở ra.

"A!"

Nữ sinh đứng ngay bên ngoài giật mình nhảy lùi lại.

Vô số ánh mắt đổ dồn vào tôi. Ngoài hành lang, hơn mười cô gái mặc đồng phục đang chen chúc nhau. Nhìn sơ qua thì toàn bộ là học sinh khối Trung học, hơn nữa nhìn huy hiệu cổ áo thì đều là năm nhất.

"Xin lỗi ạ, xin lỗi ạ."

Cô bé thắt bím tóc đứng đầu hàng cúi đầu lia lịa dù tôi chưa nói câu nào.

"K-Không... có chuyện gì vậy?"

"Kìa, Yukko, giải thích đàng hoàng đi chứ."

Một cô bé khác nói với giọng hơi gắt gỏng với cô bé tóc bím.

"Cậu là người đề xuất nhờ vả mà."

Bị những người khác thúc giục, cô bé tên Yukko ngẩng mặt lên nhìn tôi với ánh mắt thiết tha.

"Anh là người của Hội học sinh, đúng không ạ?"

"Đúng rồi."

"Vậy thì, ừm... các anh chị có làm mấy việc kiểu như... thám tử không ạ?"

Tôi thở hắt ra một hơi. Không thể tin được, yêu cầu điều tra từ tân sinh viên sao?

Câu tiếp theo của cô bé còn đáng kinh ngạc hơn.

"Bọn em, ừm, hình như bị lừa đảo... mất hết tiền rồi ạ."

Trong lúc tôi còn đang ngẩn tò te, có một bàn tay nắm lấy cánh tay tôi từ phía sau. Giật mình quay lại, hai chữ 『Thám Tử』 thêu chỉ vàng đập vào mắt tôi. Là Kirika. Không biết từ lúc nào, nhỏ đã xoay cái băng đeo tay một trăm tám mươi độ.

Đẩy tôi sang một bên, Kirika đứng trước mặt những người ủy thác. Nhỏ xòe bàn tay ra và nói:

"Phí giải quyết trả trước là một ngàn năm trăm yên, trả sau là một ngàn tám trăm yên."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!