Chương 06
6
Chị Tokiko đến phòng Hội học sinh vào sáng Chủ nhật với một gói đồ lớn của trung tâm thương mại trên tay.
Khu nhà câu lạc bộ và các cơ sở vật chất liên quan đến Hội học sinh của Học viện Hakujudai vẫn mở cửa bất kể ngày nghỉ, nên học sinh đến trường vào thứ Bảy, Chủ nhật rất đông. Chủ nhật hôm đó cũng vậy, tôi và Misono-senpai đã đi làm từ sáng, hai chị em gõ bàn phím lạch cạch để tổng hợp tài liệu cho Lễ hội văn hóa.
"Ô kìa, Tokiko-san. Chào buổi sáng."
Misono-senpai nhận ra, ngẩng mặt lên khỏi màn hình laptop và mỉm cười. Cánh cửa lớn của phòng Hội học sinh mở ra, chị Tokiko đang bước vào. Tôi rụt cổ trốn sau màn hình máy tính. Chẳng hiểu sao cứ thấy ngại ngại khi chạm mặt chị ấy.
"Chào buổi sáng... Hijiribashi-san đâu?"
Chị Tokiko đáp lại lời chào với vẻ như không có chuyện gì xảy ra, mắt đảo quanh phòng Hội học sinh.
"Em Kirika đang ở phòng kế toán ạ. Nghe đâu bị chị Ikuno 'giáo huấn' một trận tơi bời nên em ấy đang tự giác rà soát lại báo cáo tài chính năm ngoái. Chị có việc gì cần tìm Kirika-san ạ?"
"Không hẳn. Chỉ là tôi có mua cả phần cho Hijiribashi-san nữa."
"Ái chà, quà lưu niệm ạ? Chị Tokiko mua sao? Oa, vui quá đi."
Misono-senpai đứng dậy khỏi bàn, chạy lại chỗ chị Tokiko và nhận lấy gói đồ.
"Nhưng mà, sao tự nhiên chị Tokiko lại mua quà thế?"
"Mở ra là biết," chị Tokiko nói giọng lạnh tanh.
Misono-senpai tháo lớp bọc, mở nắp hộp giấy ra và thốt lên "Chao ôi". Tôi cũng rón rén lại gần chiếc bàn kính tiếp khách, ngó vào trong hộp.
Nằm gọn giữa lớp đệm chống sốc là bốn chiếc cốc sứ giống hệt nhau. Tôi và Misono-senpai nhìn nhau, rồi liếc nhanh về phía chiếc bàn làm việc đằng kia.
Chúng y hệt những chiếc cốc trong phòng Phó hội trưởng—cái thì bị bẩn, cái thì đã vỡ nát.
Tôi há hốc mồm, nhìn qua nhìn lại giữa gương mặt chị Tokiko và mấy chiếc cốc.
"Gì, gì chứ. Có gì muốn nói thì nói đi."
Chị Tokiko nói thế rồi xấu hổ quay mặt đi chỗ khác.
"K-Không, ừm thì... cái đó..."
Vui thì có vui thật, nhưng tôi chẳng nghĩ ra từ ngữ nào để diễn tả cả. Không phải vui vì được nhận quà, mà cảm giác nó giống như... kiểu đang đốt lửa cầu cứu trên đảo hoang thì nghe thấy tiếng còi tàu vậy, một cảm giác an tâm lạ lùng.
"Tìm được mấy cái giống y hệt vất vả lắm đấy biết không!" Chị Tokiko nói giọng cộc lốc.
"Cảm ơn chị nhiều lắm, Tokiko-san!"
Misono-senpai bật dậy khỏi ghế sofa, nắm lấy hai tay chị Tokiko. Chị Tokiko bối rối, ngượng ngùng rút tay lại. Tiền bối hớn hở đặt từng chiếc cốc lên bàn.
"Oa, họa tiết mèo con dễ thương quá! Có bốn cái, vậy là đủ cho toàn bộ Ban Chấp hành Tổng vụ rồi!"
"Không phải thế."
Nghe chị Tokiko nói, cả tôi và tiền bối đều ngơ ngác nhìn chị ấy.
"Vẫn còn một cái nguyên vẹn đúng không. Cộng với chỗ này là đủ cho tất cả. Riêng Kotetsu thì bắt cậu ta dùng cái cốc cũ rích bám đầy cặn cà phê kia đi."
"Ơ kìa. Thế thì thừa một cái à... A, là phần của chị Tokiko đúng không ạ?"
"Không phải. Tại sao tôi phải để cốc của mình ở phòng Hội học sinh chứ."
"Thì, từ giờ chị sẽ thường xuyên ghé chơi như thế này còn gì?"
"Không phải chuyện đó. Kotetsu cũng sắp sửa tuyển thêm Trưởng ban truyền thông rồi đúng không."
"À..." Tôi buột miệng thốt lên một tiếng ngớ ngẩn.
Nhắc mới nhớ, cũng có dấu hiệu đó thật. Và ứng cử viên đó có lẽ là—
"Kaoru kiêm nhiệm cả Chủ tịch Ủy ban thực hiện Lễ hội văn hóa lẫn thành viên Ban Chấp hành là quá sức đấy. Nhóc đó mới học lớp 7 thôi."
Chị Tokiko nói toạc ra với giọng điệu hơi nghiêm khắc. Misono-senpai cũng gật đầu.
"Vâng. Em hiểu mà. Cho đến khi Lễ hội văn hóa kết thúc, em sẽ để em ấy tập trung vào Ủy ban."
"Nghe này, nói trước nhé, sau khi Lễ hội văn hóa kết thúc, chắc chắn Ikuno sẽ lôi kéo con bé vào Ban kiểm toán hoặc Ủy ban kỷ luật đấy. Tôi cũng định thuyết phục con bé là vào Ban Chấp hành Tổng vụ chẳng có gì tốt đẹp đâu."
Chị Tokiko nói chắc nịch với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc. Ngược lại, Misono-senpai lại cười càng lúc càng tươi.
"Đại chiến tranh giành Kaoru-san nhỉ! Fufu, có vẻ vui đây. Kotetsu sẽ thích lắm cho xem."
"...Về vụ này thì tôi nghĩ không còn cửa thắng nào đâu. Vì từ hôm nay..."
Nói rồi chị Tokiko liếc nhìn tôi.
"Đúng vậy ạ. Tiếc thật nhưng Ban Chấp hành Tổng vụ thắng áp đảo rồi. Vì từ hôm nay... mà lị."
Misono-senpai cũng ném cho tôi một ánh nhìn đầy ẩn ý.
"Gì thế ạ, từ hôm nay có chuyện gì sao?"
"Fufu. Tí nữa là biết. Chắc chắn Hikage-san sẽ ngạc nhiên cho xem."
"Ơ, này, khoan đã, sao mọi người cứ úp mở thế."
"Nếu cậu mà làm Kaoru khóc thì tôi tuyệt đối không tha đâu đấy. Nghe rõ chưa? Cậu cũng là thành viên Ban Chấp hành rồi, đừng có giữ mãi tâm lý học sinh chuyển trường nữa, hãy làm gương cho Kaoru đi."
"Làm khóc là sao chứ, em với Kaoru-kun có làm gì đâu—"
Đến đó tôi chợt khựng lại, nhìn chằm chằm vào mặt chị Tokiko.
"...Thành viên?"
"Đúng vậy. Đó mới là vấn đề chính."
Chị Tokiko trải một tờ giấy in rẻ tiền đã gấp gọn lên bàn. Đó là đơn đăng ký bổ nhiệm Thư ký Ban Chấp hành Tổng vụ mà tôi đã nộp từ đời nào.
Ở góc dưới bên phải, bên cạnh chữ ký và con dấu của Hội trưởng, là chữ ký và con dấu của chị Tokiko.
"...Phê duyệt... rồi ạ?"
"Tôi đã bảo là không có lý do gì đặc biệt để không duyệt mà."
Chị Tokiko trả lời với vẻ khó chịu.
"Không, nhưng mà, kiểu như, chị bảo không muốn duyệt nên treo đấy còn gì."
"Tôi nhận ra là nếu để cậu bị lôi kéo sang Hội đồng Trung ương thì sẽ to chuyện lắm. Cậu chưa quên cái lời tuyên bố hùng hồn ngốc nghếch lúc nãy đâu nhỉ?"
"À... vâng..."
*Em sẽ làm Chủ tịch, và chiến khô máu với Tennoji Kotetsu.* Đúng là tôi đã chém gió như thế thật. Dù chỉ là khích tướng nhưng bị coi là thật thì cũng căng đấy.
"Tôi không muốn cậu dính dáng đến Hội đồng Trung ương. Nên tôi quyết định phê duyệt quách cho cậu làm thành viên chính thức luôn. Cho rảnh nợ. Hiểu chưa?"
"Hikage-san! Chúc mừng cậu nhé!"
Misono-senpai lao tới ôm chầm lấy tôi khiến tôi phải vung vẩy tay chân để không bị ngã ngửa ra ghế sofa.
"Cuối cùng cũng là thành viên chính thức rồi, giống tôi rồi nhé! A, nhưng mà là Thư ký thì việc bếp núc sẽ thành nhiệm vụ chính thức mất, để Hikage-san trở thành một người chồng mẫu mực thì mấy việc đó cứ để tôi lo... nhưng mà Hikage-san mặc tạp dề nhìn cũng tuyệt lắm, với lại tôi cũng muốn ăn cơm Hikage-san nấu, aaaa biết làm sao bây giờ, biết làm sao bây giờ." *Hay là chị hít sâu một hơi cho bình tĩnh lại trước đi đã!*
Chị Tokiko ném ánh nhìn ngán ngẩm về phía tiền bối và tôi mỗi người ba giây, rồi nói "Vậy nhé" và đứng dậy. Thấy thế, tiền bối bỗng chốc lấy lại vẻ điềm tĩnh lạ thường.
"Vừa có mail báo là Kotetsu sắp về rồi đấy ạ. Cậu ấy bảo sẽ ghé qua Phòng Hội học sinh ngay. Chị không định nán lại gặp mặt một chút sao?"
"Tôi chả có việc gì cần gặp Kotetsu cả. Với lại..."
Ánh mắt chị ấy liếc nhanh về phía cửa phòng Phó hội trưởng.
"Đứng lại nói chuyện phiền phức lắm, tôi té đây."
Buông một câu lạnh tanh, chị Tokiko bước nhanh ra cửa.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc chị Tokiko sắp chạm vào, cánh cửa tự động mở toang.
"Chào buổi sáng chư vị! ...Ồ."
Quả nhiên trên đời có cái giống loài không bao giờ biết trật nhịp là gì. Là Hội trưởng.
Chị Tokiko cũng vẫn cứ là chị Tokiko, bình tĩnh lạ thường. Nhìn bộ dạng dán băng gạc chi chít từ má, cằm xuống tận cổ của Hội trưởng, chị ấy chỉ phán một câu: "Dạo này không gặp trông 'đàn ông' hẳn ra nhỉ."
"Ba ngày ba đêm toàn đấu tập mà lị. Nhưng nhìn thấy gương mặt kiều diễm của Tokiko là bao nhiêu mệt mỏi đau đớn của ta bay biến hết."
"Phải chi cái miệng cũng bị thương nốt thì đỡ."
Chị Tokiko lách qua người Hội trưởng rồi đi thẳng ra khỏi phòng Hội học sinh.
Hội trưởng nhìn theo bóng lưng ấy, bước vào phòng, đảo mắt nhìn chiếc cốc trên bàn kính, rồi lại nhìn sang cửa phòng Phó hội trưởng, có vẻ đã đoán được đại khái sự tình. Con người này sở hữu trực giác sắc bén đến mức đáng sợ.
"...Hình như lúc ta vắng mặt đã có chuyện gì thú vị lắm hả?"
"Vâng, thú vị lắm ạ."
Misono-senpai vừa ngồi trên ghế sofa thưởng thức tách trà vừa đáp. Hội trưởng ngồi xuống ngay bên cạnh, thì thầm vào tai đàn chị.
"Ghen à?"
Cứ tưởng Misono-senpai sẽ nổi đóa lên như mọi khi, ai ngờ chị ấy lại tỉnh bơ đáp:
"Không ạ. Em là Đệ nhất Phu nhân mà. Người ghen là chị Tokiko kìa."
Hội trưởng rung vai cười khúc khích.
"Thế mới là Misono mà ta đã chọn chứ. Yêu em quá. Nếu không có Hikage đang nhìn là ta đè em ra ghế sofa ngay rồi."
Lần này thì tiền bối giận thật. Chị ấy vung tay đập mạnh vào chỗ dán cao giảm đau trên chân Hội trưởng.
"Hikage-san nghe rõ đây, đã là thành viên ban chấp hành thì phải biết né tránh mấy trò quấy rối hàng ngày kiểu này của Kotetsu một cách tao nhã! A, nhưng mà, nếu Hikage-san bảo muốn xem thì bị đè cũng... k-không, nói đúng hơn là, nếu là Hikage-san đè thì..."
Thế tôi phải làm sao với mấy trò quấy rối không-hề-nhỏ của chị đây?
"Hờ, được duyệt rồi này."
Hội trưởng cầm tờ đơn đăng ký mà chị Tokiko để lại lên, liếc nhìn tôi rồi mỉm cười.
"Chúc mừng nhé Hikage. Cuối cùng cũng chính thức trở thành Thư ký Tổng vụ rồi. Vào cái ngày trọng đại tuyệt vời này, ta muốn giao ngay cho cậu công việc đầu tiên xứng tầm với một thư ký danh dự."
"...Việc gì thế ạ?"
Hội trưởng chỉ tay vào cái cốc:
"Pha trà." "Biết ngay mà!"
Tuy nhiên, món bánh Monaka làm quà mà Hội trưởng bảo mua ở tiệm bánh cổ truyền gần nhà trông cũng khá ngon, nên tôi đành bắc ấm lên bếp rồi sang phòng Kế toán gọi Kirika.
Đường về ký túc xá hôm ấy gồm hai người và một con thỏ. Chẳng hiểu sao Kirika lại ôm con thỏ đi theo tôi.
"...Này, ...sao thế?"
Đi đến khoảng sân trong, tôi quyết định lấy hết can đảm để hỏi. Lúc nãy trông cô nàng có vẻ quạu quọ khó ở nên vừa ra khỏi phòng Hội học sinh tôi chưa dám hỏi ngay.
"Không nói." Kirika trả lời bằng giọng lí nhí. "Misono cũng bảo muốn làm cậu bất ngờ."
"Lại nữa hả. Cái gì, gài bẫy gì ở ký túc xá à? Hay định tổ chức tiệc bất ngờ mừng nhậm chức thư ký?" Đám người bên Tổng vụ toàn làm mấy trò không ai đỡ nổi nên tôi sợ lắm. Misono-senpai cũng chẳng phải ngoại lệ.
"Tôi đã..." Kirika ôm chặt con thỏ, giọng cao lên một chút. "Phản đối rồi. Nhưng Misono cứ nằng nặc đòi, cả Tokiko cũng bảo được."
"Hả... Chị Tokiko cũng dính dáng vào vụ này á?"
Nhắc mới nhớ, lúc nãy hai người đó nói chuyện nghe đầy ẩn ý.
"C-Cậu là đồ..." Kirika cùng con thỏ trừng mắt nhìn tôi. "Bất cẩn, tắt mắt, lừa đảo, tôi lo nên đi theo."
Tự nhiên bị gán cho một tràng tội danh từ trên trời rơi xuống. Lo cái gì mới được chứ? Mà Kirika đi theo thì giải quyết được gì. Nhưng sau đó cô nàng im bặt, nên chúng tôi cứ thế sánh vai bước đi trong khu vườn nồng mùi cỏ cây. Dưới ánh nắng chiều tà đã bắt đầu gay gắt, chúng tôi đi từ bóng râm của hàng cây này sang hàng cây khác. Cơn gió chiều mang theo sự ngột ngạt dễ chịu đặc trưng của mùa hè lướt qua má tôi, làm lay động mái tóc lởm chởm của Kirika và khiến những sợi râu mép của con thỏ rung rinh trong không trung. Thi thoảng vài học sinh đi lướt qua đều ngạc nhiên ngoái lại nhìn Kirika. Dù là người nổi tiếng nhưng cô nàng hiếm khi lộ diện ra ngoài. Đi cùng cô ấy khiến tôi vừa thấy hơi ngượng, lại vừa có chút hãnh diện. Tấm băng đeo trên tay trái dường như cũng đã trở nên quen thuộc hơn.
Khi bức tường phủ đầy dây thường xuân của tòa nhà Toneriko hiện ra giữa những tán cây, Kirika lẩm bẩm:
"Tôi là người giám sát, kiêm hỗ trợ chuyển nhà. Thế thôi."
...Chuyển nhà?
Vừa bước qua cửa ký túc xá, mấy đàn anh đang tụ tập ở sảnh nhìn thấy tôi liền lao tới. "N-Này, Makimura, phòng của mày ấy—"
Đến đó thì mọi người nhận ra Kirika, mắt trợn tròn, cứng họng.
"À, ừm," Giải thích thì phiền phức nên tôi truyền đạt lại y nguyên lời Kirika. "Cậu ấy bảo đến giúp chuyển nhà ấy mà. ...Phòng em sao ạ?"
"Đ-Được rồi đi nhanh lên!" "Cửa khóa không vào được tội nghiệp người ta!"
Các đàn anh đẩy tôi về phía hành lang.
Ở cuối hành lang tối om, trước cửa phòng tôi, có một nhân vật đáng kinh ngạc đang ngồi trên đống thùng các-tông xếp chồng lên nhau.
"Senpai!"
Cậu nhóc nhảy xuống khỏi đống thùng, chạy ùa về phía này. Mái tóc đen cắt ngắn ngang vai nảy lên theo từng bước chân. Là Kaoru-kun. Ơ, cái gì, sao lại thế này? Tại sao Kaoru-kun lại ở đây, còn đống hành lý kia nữa—chuyển nhà, nghĩa là...
"Senpai! Từ hôm nay em sẽ chịu sự chỉ bảo của anh!"
Kaoru-kun cúi rạp người trước mặt tôi.
"Tuy em là kẻ vụng về thiếu sót nhưng xin nhờ anh chỉ giáo."
"Kaoru. Câu đó nghe kỳ lắm, dễ gây hiểu lầm, không cần nói đâu!"
Kirika lên tiếng với giọng cực kỳ khó chịu.
"...Chuyển nhà, nghĩa là... Kaoru-kun á?"
"Vâng! Em được xếp chung phòng với senpai ạ."
Làm thế quái nào mà được, em học hệ Trung học cơ sở mà?
"Ký túc xá Trung học nằm xa khu phòng học trung tâm lắm, đi từ lớp em sang còn phải đi đường vòng, em nghĩ sau này có công việc ở Hội học sinh mà đi lại thế thì vất vả quá nên đã bàn với chị Misono, thế là chị ấy xếp em chung phòng với senpai luôn. Nghe bảo là biện pháp đặc cách đấy ạ."
Tôi ngán ngẩm ngước nhìn trần nhà. Misono-san, chị lại lạm quyền làm cái trò gì thế này. Vụ tôi bị xếp ngồi cạnh Kirika cũng là do bàn tay bà chị đó. Giờ lại can thiệp cả vào việc phân chia phòng ký túc xá? Cứ đà này khéo bả xây cả đại sứ quán hay vác tàu sân bay hạt nhân về trường cũng nên.
"Hikage. Đừng có đứng đực ra đó nữa, mở cửa nhanh lên."
"A, ờ, ừ."
Bị Kirika nhắc, tôi hoàn hồn mở khóa cửa.
Trong lúc tôi và Kaoru-kun khuân hành lý vào, dỡ đồ, chia lại không gian tủ đồ vốn đang một mình một cõi thành hai phần để nhét quần áo và dụng cụ học tập vào, thì Kirika chỉ ngồi trên giường nghịch tai con thỏ. Giúp chuyển nhà ở chỗ nào hả?
Tuy nhiên, tâm trạng tôi khá phức tạp. Hai tháng qua sống một mình cũng thoải mái, giờ tự nhiên có bạn cùng phòng. Lại còn là Kaoru-kun. Dù sao cũng đỡ hơn là người lạ hoắc, nhưng liệu có sống hòa thuận được không đây.
"Kaoru. Dỡ đồ xong thì lại đây."
"Vâng, chị Kirika."
Kaoru-kun ngồi xuống bên cạnh Kirika trên giường. Kirika dùng hai tay tóm bụng con thỏ nhấc lên ngang ngực, dí sát vào mặt Kaoru-kun và nói:
"Nghe rõ chưa? Nhắc lại lần nữa nhé, Hikage là... của chị."
Thế nên tôi mới bảo, thích thế thì mang về mà nuôi.
"Dù là bạn cùng phòng nhưng léng phéng làm gì không xin phép là chị không tha đâu đấy."
"Vâng! Chị Kirika cũng nhớ ghé chơi nhé."
"...Thỉnh thoảng, chị sẽ đến giám sát. Vì chị lo."
Hả, đến á. Ánh mắt của mấy ông đàn anh trong ký túc xá đáng sợ lắm, làm ơn tém tém lại giùm, tôi thầm nghĩ. Nhưng không chen ngang được. Sau đó Kirika bắt đầu dạy Kaoru-kun đủ thứ chi tiết về cách chăm sóc và thói quen của con thỏ. Tôi quyết định mặc kệ họ một lúc, kéo ghế ra sát cửa sổ ngồi xuống và mở toang cánh cửa. Tấm rèm phồng lên, một làn gió dễ chịu lùa vào phòng. Màu xanh tươi mới của những tán cây rực lên chói lòa dưới ánh nắng xiên khoai. Đâu đó vang lên tiếng côn trùng râm ran như tiếng bọt nước vỡ.
Vậy là, mùa hè đã đến ngay trước cửa rồi.
<Hết>
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
