Thám Tử Hội Học Sinh Kirika

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

(Đang ra)

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

Yoo Ryeo Han

Nhưng dù vậy, vẫn đáng để thử coi đây là cuộc sống mới của mình.

9 8

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

54 1383

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

385 1568

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

607 25624

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

76 71

Tập 01 - Chương 02

Chương 02

2

Hội học sinh, đúng như tên gọi, là hội của học sinh, nên thành viên của nó là toàn thể học sinh.

Cái tổ chức gồm năm cán bộ tập trung tại phòng Hội học sinh mà mọi người thường gọi là "Hội học sinh", tên chính thức là "Ban Chấp hành Tổng vụ".

"Năm người, ạ?" Tôi xác nhận lại với Hội trưởng.

"Năm người."

Tennoji Kotetsu ngồi lên bàn làm việc của Hội trưởng và trả lời. Đôi chân thon dài lộ ra từ chiếc váy bắt chéo nhau một cách đầy nguy hiểm khiến tôi chẳng biết phải nhìn vào đâu.

"Tại Hakujudai này, cũng giống như bầu cử Tổng thống Mỹ, ứng cử viên Hội trưởng và Phó chủ tịch sẽ tranh cử theo cặp. Sau khi nhậm chức, họ sẽ bổ nhiệm Thư ký, Truyền thông và Kế toán. Năm vị trí này gọi chung là Ban Chấp hành."

Tuy nhiên hiện tại ghế Thư ký và Truyền thông đang bỏ trống, Hội trưởng nhún vai.

"Mấy anh chị khóa trên mà ta tin cậy đều đã nghỉ hưu để ôn thi cả rồi. Không đào tạo được người kế nhiệm là sơ suất của ta. Ta đang kiểm điểm sâu sắc đây."

"Vâng. Vậy thì."

Tôi chỉ vào chiếc băng tay vừa mới đeo lên tay trái áo blazer ban nãy.

"Cái chức danh 'Tạp vụ' này rốt cuộc là gì vậy ạ?"

"Đó là cách diễn đạt văn học của mấy từ như sai vặt, chân chạy, nô lệ, lâu la, tép riu hay nhân viên chiến đấu."

Biết ngay mà… Tôi cũng đoán là thế rồi.

Phía sau lưng Hội trưởng là năm cánh cửa gỗ mun trông rất nặng nề, đúng như lời cô nói. Tôi chẳng thấy tấm biển nào ghi chức vụ của mình cả.

"Cán bộ Hội học sinh có thể bổ nhiệm trợ lý tùy theo nhu cầu. Cậu không phải là cán bộ, nhưng là một thành viên Tổng vụ đàng hoàng. Hãy chiến đấu đàng hoàng vì ta và chết đàng hoàng vì ta nhé."

"Không đời nào. Ờm, thực tế thì chức vụ này làm cái gì ạ? Tại sao chị lại đưa một đứa như em vào?"

Nghe tôi hỏi, Hội trưởng cười nham hiểm, nhảy xuống khỏi bàn và bước lại gần tôi. Đầu gối hai người suýt chạm nhau. Tôi lùi lại, bắp đùi va vào ghế sofa khiến tôi suýt ngã ngửa. Cô giẫm lên mu bàn chân tôi, nắm lấy cằm tôi, khiến tôi nghẹt thở.

"Vì ta thích cậu, lý do đó không được sao?"

"Hả, ơ, cái…"

"Mà là nói dối đấy."

Thật thảm hại khi tôi lại bối rối dù chỉ trong một khoảnh khắc. Hội trưởng buông người ra, nhưng chân vẫn giẫm chặt lên chân tôi và nói tiếp.

"Ta theo chủ nghĩa không công tư lẫn lộn. Dù gì ta cũng là người được bầu chọn công khai mà. Không có chuyện vì thích mà ép buộc người không muốn vào làm thuộc hạ, hay đem ra cá cược, hay nắm thóp, hay đe dọa đâu nhé."

"Chị làm hết tất cả mấy cái đó rồi còn gì!"

Hội trưởng cười khanh khách rồi chọc vào ngực áo blazer của tôi.

"Hiện tại ta chưa có việc gì đặc biệt nhờ cậu cả."

"Không có… ạ? Vừa nãy chị bảo là trợ lý cho Hội trưởng mà."

"Ta đâu có nói là của ta."

Tôi nghiêng đầu thắc mắc. Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ mun ngoài cùng bên trái trong dãy năm cánh cửa mở ra.

"Kotetsu. Dự toán ngân sách số hai xong rồi, check đi—"

Hijiribashi Kirika bước ra khỏi phòng Kế toán và dừng lại ngay lập tức. Cô ấy vùi nửa khuôn mặt vào chiếc khăn quàng cổ làm từ băng đeo tay nên tôi không rõ biểu cảm, nhưng tôi biết chắc cô ấy đang lườm tôi và Hội trưởng cháy mặt.

"…Này, đừng có thụt vào trong chứ!"

Tôi vội vàng gọi giật lại khi Kirika định quay ngoắt trở vào phòng Kế toán.

"Gì."

"À, không, cái đó, bị bơ hoàn toàn là cái đáng sợ nhất đấy. Ít nhất cũng nói gì đi chứ."

Tôi rút chân khỏi đế giày đang bị Hội trưởng giẫm lên và tiến lại gần Kirika. Bỗng tiếng Hội trưởng vang lên sau lưng.

"Cậu nghĩ ta đưa cậu vào Ban Chấp hành để làm gì?"

Tôi quay lại thì thấy cô đang chỉ tay vào mình.

"Vì ở đây có ba đứa chuyên tấu hài (boke) rồi nên thiếu một đứa chuyên phản bác (tsukkomi) đấy."

"Sang CLB Hài kịch mà tuyển!""Mà câu vừa rồi cũng là nói dối thôi." "Ánh mắt chị nghiêm túc lắm đấy nhé!""Thực ra cậu là trợ lý của Kirika. Không phải của ta."

Ngón tay của Hội trưởng chuyển hướng từ tôi sang phía phòng Kế toán. Tôi quay lại nhìn lần nữa. Kirika giấu nửa người sau cánh cửa gỗ mun và nói.

"Không cần. Công việc kế toán có tăng thêm người cũng chẳng giải quyết được gì."

"Không phải việc đó, là việc kia kìa."

Kirika im lặng một lúc. Giọng nói nghẹt lại vì lớp khăn quàng băng tay vang lên.

"Cái đó cũng không cần. Quan trọng hơn là bản dự toán. Check nhanh lên."

Ném một vật nhỏ gì đó xuống sàn trước cửa, Kirika thụt vào trong và đóng sầm cửa lại.

Hội trưởng nở một nụ cười có vẻ thích thú, đi đến trước phòng Kế toán và nhặt vật đó lên. Hình như là một cái USB. Dự toán ngân sách số hai là cái gì nhỉ? Mà khoan, quan trọng hơn là.

"…Là sao ạ, cái 'việc kia' ấy?"

Có vẻ như chúng tôi đang nói về việc tôi sẽ hỗ trợ cái gì, nhưng phản ứng của Kirika như vậy làm tôi chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì cả.

Hội trưởng hất cằm về phía cửa phòng Kế toán và nói.

"Con bé đó, cậu thấy nó quấn băng tay quanh cổ chứ?"

"Vâng…" Một phong cách thời trang hết sức kỳ dị.

"Đó là hai cái băng nối lại thành dải dài đấy. Nếu không thì làm sao mà lùng bùng thế được."

"Nhắc mới nhớ."

"Chỉ riêng con bé đó, ngoài Kế toán ra còn giữ một chức vụ nữa. Cậu là trợ lý cho mảng đó."

"À, nghĩa là kiêm nhiệm cả Thư ký hoặc Truyền thông ạ?" Với tính cách đó thì chắc không làm Truyền thông được đâu, chắc là Thư ký nhỉ, tôi nghĩ vậy, nhưng Hội trưởng lắc đầu.

"Không phải cả hai. Cũng giống như chức 'Tạp vụ' của cậu, là nhiệm vụ đặc biệt. Con bé đó là một trong những niềm tự hào của Hakujudai chúng ta đấy."

"…Là cái gì thế ạ?"

"Đến lúc đó thì tự khắc con bé sẽ cho thấy thôi. Đó là một trong số ít những màn trình diễn của nó, ta không thể cứ thế nói toẹt ra được."

Gì vậy trời. Màn trình diễn? Mà quan trọng là tôi sẽ ra sao, không biết công việc là gì thì làm sao mà hỗ trợ?

"À này, Hội trưởng cũng giống bọn hôm qua hả?"

"Hử?"

"Thấy tôi có vẻ nói chuyện được với Kirika đôi chút, nên muốn tôi làm người bầu bạn với cậu ấy, kiểu vậy hả?"

"Cũng gần đúng, nhưng sai rồi." Hội trưởng cười. "Khó giải thích bằng lời lắm. Cứ ở cùng nhau rồi từ từ sẽ hiểu."

Phó chủ tịch đến phòng Hội học sinh khoảng năm phút sau đó. Lúc ấy tôi đang đứng cạnh ghế sofa, đọc to bản dự toán được in ra. Còn Hội trưởng thì đang nằm lăn lóc ngáy khò khò một cách vô duyên.

"Hikage-san, cậu đã đến rồi sao?"

Cánh cửa phòng Hội học sinh mở ra, một bóng người lao vào khiến tôi bất giác nheo mắt lại. Mái tóc vàng tro rực rỡ, đôi mắt màu hổ phách, nụ cười tỏa nắng như rượu champagne. Thân hình chuẩn đến mức khiến bộ đồng phục trường tôi trông như một trang phục hoàn toàn khác.

"Ôi chao! Là Hikage-san đúng không ạ?" Cô ấy vừa nói vừa chạy lại gần, khiến tôi ngớ người lùi lại vài bước.

"Ta chưa cho phép cậu ngừng đọc đâu nhé." Hội trưởng đang nằm bỗng lên tiếng. Chị không ngủ à, nghe thấy hết hả? Nhưng giờ không phải lúc quan tâm chuyện đó. Cô gái tóc vàng đang ôm chầm lấy tôi đây này.

"Khoan, ơ, cái gì."

"A, quả nhiên là vậy! Đúng như chị Hinata nói, cậu có nét giống chị Hinata lắm."

Tôi chớp mắt liên tục trong vòng tay cô ấy. Hinata là tên chị gái tôi. Cô ấy biết chị tôi sao?

"Misono cũng là học sinh chuyển trường giống cậu. Hồi cấp hai học ở trường trực thuộc khác."

Tôi có nghe qua tên trường cấp hai đó. Là trường cùng hệ thống với trường cấp ba trực thuộc mà chị tôi từng học. Hình như là trường liên thông lên tận đại học thì phải. Chắc là có quen biết chị tôi ở đó. Cùng hệ thống thì chắc học sinh cấp hai và cấp ba cũng có giao lưu.

Cơ mà, thế thì tại sao lại ôm tôi? Tôi cố sức gỡ tay cô ấy ra. Thế là cô ấy chuyển sang nắm chặt hai tay tôi và nhìn thẳng vào mắt tôi.

"Không ngờ em trai của chị Hinata đáng kính lại đến Hakujudai! Lúc tìm thấy tên cậu trong danh sách học sinh chuyển trường, mình đã nhảy cẫng lên vì vui sướng đấy."

"Hả…"

"A, xin lỗi vì chưa giới thiệu, mình là Takeuchi Misono. Ôi, vừa gặp mặt đã làm chuyện thất lễ rồi."

Vừa nói cô ấy vừa cúi đầu, lúc này tôi mới để ý thấy chiếc băng tay màu xanh thẫm trên cánh tay trái của cô ấy. Dòng chữ thêu kim tuyến "Ban Chấp hành Tổng vụ - Phó đại diện".

"Là Phó chủ tịch sao?"

"Vâng. Nếu có chuyện gì liên quan đến Hội học sinh, cậu cứ đừng ngại mà nói với mình nhé. Kotetsu thì như cậu thấy đấy, chẳng biết ý tứ gì cả, còn Kirika-san thì cũng như cậu thấy nốt, không phải kiểu người dư dả tâm trí để quan tâm người khác."

"Ta không phải là không biết ý tứ mà là không thèm ý tứ." Hội trưởng vừa đập đập hai chân lên ghế sofa vừa nói. "Bán rẻ quá thì còn gì là giá trị nữa."

Tôi lờ Hội trưởng đi và cúi đầu chào chị Misono. Vụ ôm ấp bất ngờ làm tôi giật mình, nhưng có vẻ so với Hội trưởng và Kirika thì chị ấy là người bình thường hơn hẳn, làm tôi thấy yên tâm.

Tuy nhiên, tôi tự hỏi, thế này là hết rồi sao? Nhân sự chẳng phải quá thiếu thốn à? Toàn trường có hơn tám nghìn học sinh cơ mà. Đã thế tôi còn chẳng biết cán bộ Hội học sinh làm công việc gì nữa.

"Bọn mình cũng đang tìm kiếm Thư ký và Truyền thông, nhưng mãi chẳng thấy ai phù hợp cả. Tiêu chuẩn của Kotetsu cao quá mà." Chị Misono nhíu đôi lông mày thanh tú.

"Vấn đề nằm ở chỗ ba chúng ta quá xinh đẹp đấy." Hội trưởng nói. Đừng có tự khen mình thế chứ. "Ta không nghĩ mình sẽ thua trong cuộc bầu cử, nhưng cũng chẳng nghĩ sẽ tìm được cán bộ mới. Nan giải thật."

Dù bị lôi cổ đến đây, nhưng tôi cũng đâu phải là thành viên ban chấp hành đâu chứ. Mà nói đi cũng phải nói lại, tại sao tôi lại phải làm trợ lý cho cái cô nàng Hijiribashi Kirika thánh thần đó? Tóm lại là bắt tôi đi trông trẻ hả? Mà chắc người ta cũng chỉ dám giao cho tôi mấy việc cỡ đó thôi. Thế nên chức danh của tôi mới không phải là Cán bộ mà là 《Tạp vụ》.

"Nào," Chị Chủ tịch bật dậy khỏi ghế sofa như một cái lò xo, giật lấy xấp tài liệu in ấn từ tay tôi rồi đưa cho chị Misono.

"Dự thảo ngân sách số hai. Điều chỉnh thôi nào."

"Năm nay chị định làm đến phương án thứ mấy thế ạ?"

"Chắc là phương án thứ năm. Bên Nghị hội, Ủy viên thư viện với đám Ủy viên kiểm toán có vẻ đã nhìn thấu mánh khóe của chúng ta rồi, không làm gắt là không xong đâu."

Misono-senpai ngồi xuống sofa và bắt đầu chăm chú xem bản dự thảo. Chị Chủ tịch lại nằm ườn ra ghế, thản nhiên gối đầu lên đùi Misono-senpai như thể đó là chuyện đương nhiên. Misono-senpai cũng chẳng mảy may bận tâm, tay trái luồn vào chải mái tóc đen của Chủ tịch, tay phải khéo léo lật giở từng trang tài liệu. Cái quái gì thế này, hai người này...

Thấy mình thừa thãi quá, tôi tranh thủ lúc Chủ tịch đứng dậy đi lấy nước để hỏi.

"Dự thảo ngân sách phải làm nhiều thế ạ? Mọi người dùng đống đó để thảo luận trong cuộc họp rồi chốt phương án tốt nhất sao? Cả ủy ban lẫn câu lạc bộ nhiều chết đi được, liệu có chốt nổi không thế?"

"Làm gì có chuyện đó. Ngân sách được thông qua đã được quyết định từ đầu rồi. Chính là bản dự thảo số một do bé Kirika đáng yêu của ta lập ra đầu tiên đấy."

Chị Chủ tịch vừa dựa lưng vào tủ lạnh vừa nói.

"...Hả?"

"Cậu đã bao giờ đi tìm thuê nhà ở văn phòng bất động sản chưa?"

Làm gì có chuyện đó chứ. "Em mới học lớp 10 thôi mà."

"Nhưng cứ nhớ lấy cho tương lai đi, đó là thủ đoạn thường dùng của bọn môi giới bất động sản đấy. Bọn họ nhất định sẽ cho khách xem hai căn nhà. Căn đầu tiên là 'chim mồi', điều kiện tồi tệ kinh khủng. Căn thứ hai mới là 'hàng thật', căn mà họ thực sự muốn ký hợp đồng. Khách hàng sau khi bị cho xem căn 'chim mồi' sẽ nhìn sang căn 'hàng thật' và nghĩ: 'Cái này ngon hơn hẳn, điều kiện tốt quá còn gì' — tâm lý bị dẫn dắt như thế và thế là đóng dấu cộp một cái."

"Hả..."

Tôi lờ mờ hiểu ra ý chị ấy.

"Tức là đưa ra mức ngân sách thấp tè để dọa trước, sau đó mới đưa ra bản dự thảo số một để thuyết phục họ chấp nhận ạ?"

"Chính xác. Cảm giác này nhé, sướng không tả được đâu."

Chị Chủ tịch nở một nụ cười trông giống hệt loài bò sát. Dù biết thừa chị ta chẳng phải người tử tế gì, nhưng cú sốc lớn hơn là Misono-senpai, người vẫn đang cho Chủ tịch gối đầu lên đùi, cũng thản nhiên bàn bạc: "Đội hình thi đấu giải Kanto của CLB Bóng chuyền nam hầu hết đã giải nghệ, đội trưởng cũng chỉ là học sinh năm nhất. Chị nghĩ chúng ta có thể chèn ép, ép giá bọn họ thêm chút nữa đấy nhỉ?". Đến cả chị nữa hả!

Đúng như lời Chủ tịch nói, sau đó tôi cũng chẳng có việc gì làm thật.

Ngày nào tôi cũng chịu thua trước ánh nhìn của cả lớp và áp lực tỏa ra từ cái ghế trống bên cạnh, đành phải lết xác đến phòng Hội học sinh cho có lệ. Nhưng đến nơi thì chẳng có việc gì. Kirika cứ ru rú trong phòng Kế toán, làm người tiếp chuyện cho bà chị Chủ tịch thì mệt mỏi, việc đi tuần tra các ủy ban thì Misono-senpai đã một mình cân tất, còn chuyện ngân sách thì tôi mù tịt.

"Không được đâu Hikage-san, sao em lại đi quét dọn với rửa bát thế kia!"

Tôi vừa mới động tay vào làm chút việc vặt thì Misono-senpai đã lao tới mắng té tát.

"Con trai mà làm việc nhà thì sau này không làm chồng tốt được đâu!" Ý nghĩa kiểu quái gì vậy trời.

"Không, nhưng mà, em có việc gì làm đâu."

"Hikage-san có một nhiệm vụ vô cùng quan trọng, đó là làm mát mắt chị."

Hình như người này cuồng chị gái Makimura Hinata của tôi đến mức vô phương cứu chữa, nên chỉ cần nhìn thấy tôi - người ít nhiều có nét giống chị ấy - là đã thấy thỏa mãn rồi. Dù sao thì Misono-senpai vẫn còn coi tôi là con người. Kirika còn tệ hơn nhiều. Thi thoảng chạm mặt nhau ở phòng Hội học sinh, cô ấy lại phang cho một câu:

"Sao ngày nào cậu cũng ở đây thế?"

Tôi bực mình chỉ tay vào tấm băng đeo trên tay áo.

"Dù không muốn chút nào nhưng tôi đã trở thành Tạp vụ, tên là Makimura Hikage, mong được giúp đỡ nhé!"

Tôi cố tình nói giọng lịch sự nhưng đầy mỉa mai.

"Nếu không muốn thì đừng có đến."

Hự. Bị nói thẳng vào mặt thế này khó đỡ thật.

"Chủ tịch bảo tôi là trợ lý của Kirika mà... thế còn một chức vụ nữa là gì?"

"Không cần."

Cuộc đối thoại này đi vào ngõ cụt rồi còn đâu, tôi cảm thấy tuyệt vọng tràn trề. Nhưng vẫn kiên nhẫn nói tiếp.

"Nếu có việc gì thì cứ bảo tôi nhé. Đang rảnh mà."

Kirika cụp mắt xuống, dùng ngón tay kéo nhẹ tấm băng trên tay áo, thở dài một cái rồi chỉ vào cửa phòng Kế toán.

"Vừng ơi mở ra."

"Ít nhất cũng phải nói là 'Mở cửa ra' như người bình thường chứ!"

"Iftah Ya Simsim."

"Tiếng Ả Rập luôn á?"

"Thần chú sai à?"

"Sai! À không, không sai nhưng mà sai!"

"Thế thì thôi."

Kirika tự mình mở cửa rồi chui tọt vào phòng Kế toán. Cái quái gì vậy trời.

Tất nhiên, người quá quắt nhất vẫn là Chủ tịch.

"Hiromu, CLB Nhu thuật vừa gửi yêu cầu hướng dẫn. Có vẻ họ muốn tham khảo môn Cổ võ thuật mà ta đang tu luyện. Có một đòn phá hủy hộp sọ mà đối phương không thể đỡ thân được, nhưng ngặt nỗi ta chưa có vật thí nghiệm. Cậu đi thay đồ thể dục giùm cái."

"Em có rất nhiều điều muốn nói nhưng trước hết, em là Hikage. Làm ơn nhớ tên em giùm cái đi ạ."

"Hi... Hitobashira?"

"Trúng mỗi chữ Hi thôi, dư hẳn mấy chữ kia, với lại cái từ đó nghĩa là trụ người tế thần mà! Đầu em mà bị bóp nát là em chết thật đấy!"

"Nhưng Hiromu là Tạp vụ mà. Lúc nãy cậu vừa bảo với Kirika là 'có việc gì thì cứ bảo' còn gì."

Tôi lập tức bỏ chạy khỏi phòng Hội học sinh. Sau này tìm hiểu tôi mới biết, "CLB Nhu thuật" là một câu lạc bộ khác biệt hoàn toàn với CLB Judo. Đúng như cái tên, đó là một cái ổ nguy hiểm chuyên nghiên cứu các kỹ thuật chiến đấu là nguồn gốc của Judo. Dù trường này có đông học sinh và đề cao sự đa dạng đến mấy, tôi cũng chẳng thể hiểu nổi tại sao người ta lại cho phép cái thứ đó tồn tại.

Thế là dần dần tôi không đến phòng Hội học sinh nữa.

Một phần vì không có việc, một phần vì sự ngang ngược của đám con gái, nhưng lý do chính là vì việc học quá bận rộn. Chương trình học được thiết kế theo hệ sáu năm, nên một đứa học sinh chuyển trường ngang hông như tôi hoàn toàn không theo kịp bài vở. Đã thế cái trường này còn kiểm tra liên miên. Mới nhập học được hai tuần mà đã thi hai lần rồi. Nghe nói là để kiểm tra kỹ lưỡng năng lực và sự phù hợp của học sinh, tùy tình hình mà nhà trường sẽ khuyên chuyển sang khoa khác ngay cả khi đang giữa năm học.

Vào khoa Phổ thông đúng là một sai lầm — đó là kết luận của tôi sau nửa tháng nhập học.

Học viện Hakujudai này tính cả khoa Nghệ thuật và khoa Thể dục thì có tới mười bốn khoa, trong đó khoa Phổ thông là nơi nhiều bài kiểm tra và tín chỉ bắt buộc nhất. Khoa mà tôi có cửa tốt nghiệp dễ dàng nhất chắc là khoa Tin học. Lấy mục tiêu là chuyển sang khoa đó vào năm hai làm động lực chính, tôi bắt đầu lui tới thư viện thường xuyên sau giờ học.

Quả nhiên mấy hoạt động Hội học sinh không hợp với tôi, tôi nghĩ thế.

Chủ tịch, Misono-senpai, và cả Kirika. Họ đều là những người mang trong mình nhiệt huyết cháy bỏng. Với một kẻ chỉ muốn nín thở sống qua ngày cho hết ba năm cấp ba như tôi, chỉ cần lại gần họ thôi cũng cảm thấy da thịt như bị thiêu đốt.

Có một lần, ngay sau giờ học, Hội trưởng Hội học sinh đã gọi tên tôi trên loa phát thanh toàn trường, nhưng tôi lờ đi và cảm thấy lòng nhẹ nhõm hẳn. Những lúc như thế, thư viện là nơi trốn lý tưởng nhất. Chỉ nghe thấy tiếng lật trang sách khẽ khàng và thi thoảng là tiếng kéo ghế. Thư viện số 3 của khu Cao trung là một tòa nhà ba tầng trần thấp, sách chất đầy ắp, khu tự học cũng rộng rãi, môi trường ở đây hoàn toàn xứng đáng để gọi là "Thư viện Quốc gia" thu nhỏ.

Dù rốt cuộc tôi cũng chẳng đụng vào bài vở mấy mà toàn ngồi đọc tiểu thuyết.

Cứ thế này rồi lặn mất tăm luôn chắc cũng được nhỉ. Đằng nào cũng chẳng có việc gì làm, tôi đâu cần thiết phải có mặt ở phòng Hội học sinh, vả lại Chủ tịch trông có vẻ là người cả thèm chóng chán, chắc bả cũng quên béng tôi rồi. Thế thì tôi có thể quay lại những ngày tháng đúng như mình mong đợi. Học viện này có tới bốn cái thư viện trong khuôn viên, không lo thiếu chỗ giết thời gian. Ba năm thì dài thật đấy, nhưng rồi cũng sẽ ổn thôi.

Học viện Hakujudai không bắt buộc nội trú 100%, nên số học sinh ở ký túc xá chỉ chiếm khoảng một phần tư tổng số học sinh toàn trường. Dù vậy, sáu khu nhà ở nằm rải rác trong khuôn viên trường đều là những cơ sở vật chất hoành tráng, mỗi khu có quy mô ngang ngửa một ngôi trường bình thường.

Ký túc xá số 3 khu Cao trung nơi tôi ở, thường gọi là 《Tòa Toneriko》, mang dáng vẻ cổ kính với gạch đỏ phủ đầy dây thường xuân, là một danh thắng luôn xuất hiện trong các cuốn cẩm nang giới thiệu trường. Nhìn bên ngoài thì sành điệu đấy nhưng thiết bị bên trong thì cũ rích. Vòi hoa sen thường xuyên mất nước nóng, gió lùa qua khe cửa sổ rít từng cơn. Phòng tôi nằm ở cuối hành lang tầng một, là một góc đặc biệt thiếu ánh sáng mặt trời.

"Vì là ký túc xá lâu đời nhất nên... có biến đấy."

Ngay khi tôi vừa chuyển vào, ông anh lớp 12 phòng bên cạnh đã dọa tôi như thế.

"Makimura được ở một mình một phòng là vì người ở phòng đó trước đây đã tự sát..."

Mấy ông đàn anh cứ thêm mắm dặm muối vào câu chuyện cho vui mồm. Tha cho em đi mấy đại ca.

Tôi hỏi bác quản lý ký túc xá thì mới biết người ở trước đơn giản là đã tốt nghiệp nên đi rồi. Do số lượng học sinh nội trú là số lẻ nên tình cờ tôi bị lẻ ra thôi.

Nhưng mà, tủ quần áo và tủ giày cứ thường xuyên phát ra tiếng lạo xạo, làm tôi đêm nào cũng ngủ không ngon. Chắc chắn là chuột thôi, nhất định là thế, tôi tự trấn an mình hàng trăm lần. Kiến trúc căn phòng lại còn xây kiểu nặng nề vô nghĩa như mấy khách sạn thời Đại Chính, ở chẳng thoải mái chút nào.

Tuy nhiên, sau khi thư viện đóng cửa thì cũng chẳng còn chỗ nào để đi, nên tôi đành về phòng một mình, ngồi bên cửa sổ đọc mấy cuốn sách vừa mượn. Bồn hoa ngoài sân của tòa nhà có view khá đẹp, đó là thứ duy nhất tôi ưng ý trong tất cả những gì liên quan đến cái ký túc xá này.

Người duy nhất ghé thăm phòng tôi là bác quản lý.

"Thư của cậu đây, Sugihara-kun."

"Không, đã bảo là, cháu không phải Sugihara mà."

Đây là lần thứ tư diễn ra đoạn hội thoại này rồi.

Bưu phẩm gửi cho học sinh nội trú đầu tiên sẽ được chuyển tập trung đến chỗ bác quản lý, sau đó mới chia về các phòng. Từ khi tôi chuyển vào, thư từ gửi đến với tần suất kỳ lạ, hai ngày một lần, nhưng toàn bộ đều không phải gửi cho tôi, có vẻ là gửi nhầm cho người ở cũ. Bác quản lý hình như vẫn chưa nhớ được là người ở đã thay đổi, lần nào mang đến cũng gãi đầu: "À xin lỗi xin lỗi, là Makimura-kun nhỉ, Sugihara-kun không còn ở đây nữa". Tôi là đứa mờ nhạt đến thế sao? Dù bản thân cũng có chút tự giác về điều đó.

Thế nên, giữa tháng Tư, khi bưu phẩm của chị gái gửi đến, tôi đã buột miệng hỏi lại đến hai lần: "Thật sự là gửi cho cháu ạ?".

"A, ừ, từ Makimura Hinata-san. Chắc chắn không sai chứ?"

Bên trong phong bì khổ lớn là một cuốn tạp chí ảnh người mẫu áo tắm với trang bìa là một cô gái mặc bikini. Cái quái gì thế này.

Đêm đó, chị tôi gửi mail đến.

『Thằng em ngu ngốc, sống ổn không?』 Chị ấy viết. 『Chắc đêm hôm ở một mình cô đơn lắm, nên chị gửi cho mày cuốn tạp chí chị mới lên hình dạo gần đây nhé. Chắc hôm nay tới nơi rồi đấy.』

Tôi ngồi vào bàn học, liếc nhìn những trang in màu của cuốn tạp chí thò ra từ chiếc phong bì lớn bên cạnh mà thở dài. Người đẹp học đường trong trang phục áo tắm táo bạo! Cái dòng tít quảng cáo này, cảm giác nó chứa đựng triết lý gì đó sâu xa phết. Chị vẫn chứng nào tật nấy nhỉ, chị hai.

Tôi cuộn màn hình điện thoại đọc tiếp mail, rồi chết lặng.

『Chị nghe Misono-chan kể qua điện thoại rồi, mày vào Hội học sinh rồi hả? Hồi xưa chị kể chuyện về Hikage là em ấy đã tò mò lắm rồi. Em ấy bảo đã cố tình sắp xếp lớp để mày ngồi cạnh thành viên Hội học sinh, dụ mày mò đến phòng Hội, Misono-chan làm được chuyện đó thật hả? Hội học sinh trường mày quyền lực đến thế cơ à?』

Tôi gập điện thoại lại, đặt xuống bàn.

Ngay bên cạnh là tấm băng đeo tay màu xanh tím than bị vo tròn nhăn nhúm.

Nhìn lên trần nhà, tôi nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang, và tiếng ai đó kêu đói, hỏi nhau đi ăn nhà ăn nào. Bên ngoài cửa sổ, tiếng hô hào chạy bộ của câu lạc bộ thể thao nào đó vừa lướt qua.

Quyền lực đến thế sao?

Chắc là có đấy. Cái trường quái đản này mà. Với lại Misono-senpai trông cũng có vẻ là người thâm sâu khó lường.

Tóm lại, không phải là tình cờ. Người đó, chẳng hiểu vì lý do gì mà ngưỡng mộ chị tôi, muốn nghe chuyện về chị tôi hay muốn giữ mối liên hệ với chị tôi, đại loại thế, nên đã nhúng tay vào cả việc xếp lớp để tôi ngồi cạnh Kirika, dẫn dụ tôi đến phòng Hội học sinh.

Chán thật chứ. Nói toẹt ra ngay từ đầu có phải hơn không. Thế thì tôi đã gọi về nhà, bảo gửi album tốt nghiệp hay ảnh ọt gì đó của bà chị lên, đưa cho chị ấy một đống, thế là xong chuyện. Tôi đã có thể quay lại ngay với chỗ ngồi đầy nắng ấm áp như vũng lầy êm ái trong thư viện. Chẳng cần phải đến cái phòng đó, cũng chẳng bị dúi cho cái băng đeo tay này.

Chiều hôm sau, khi tôi đang lật giở xem qua cuốn tạp chí bà chị gửi, thì có tiếng gõ cửa.

"Makimura! Có đó không?"

Giọng của ông anh phòng bên. Nghe có vẻ hơi gấp gáp, nên tôi vội chạy ra cửa.

"Takeuchi đang ở đây."

"...Takeuchi?" Nghe mỗi cái họ, thoáng chốc tôi chưa nhận ra là ai.

"Phó chủ tịch ấy!"

Cô nữ sinh với mái tóc vàng tro đang ngồi trên ghế sofa ở sảnh chờ ký túc xá nam, không sai vào đâu được, chính là Misono-senpai.

"V-Vào đây có được không vậy, đây là ký túc xá nam mà?"

Câu đầu tiên bật ra khỏi miệng tôi là như thế.

"Nữ vào ký túc xá nam thì được. Nhưng ngược lại thì cấm."

Misono-senpai giơ ngón trỏ lên, nói với vẻ đắc ý.

"Nghe nói đó là cam kết tranh cử của Kotetsu khi cậu ấy đắc cử Chủ tịch lần đầu tiên đấy."

"Hả..."

Hội học sinh thay đổi được cả quy định ký túc xá sao. Mà thôi, chuyện đó không quan trọng. Quan trọng hơn là.

"Ơ, ơ kìa, thế sao tiền bối lại..."

Tôi đang định nói thì nhận ra ánh mắt của đám con trai đang bu đen bu đỏ ở cửa sảnh chờ, sống lưng tôi lạnh toát, vội vàng nắm lấy tay Misono-senpai.

"À ừm, ở đây cảm giác cứ sao sao ấy, có chuyện gì thì ra ngoài nói đi."

Ngay khi vừa bước ra khỏi ký túc xá, đập vào mắt tôi là hàng cây tần bì – nguồn gốc cho biệt danh của tòa nhà này. Trên những ngọn cây trơ trụi, chồi non đang rục rịch đâm chồi nảy lộc khắp nơi.

Đứng dưới bóng râm thưa thớt, tôi lén nhìn sườn mặt của Misono-senpai. Chị ấy mở lời:

"Em ghét Hội học sinh rồi sao?"

Vào thẳng vấn đề luôn. Tôi suýt thì sặc.

"......D-Dạ không? Đâu có chuyện đó."

"Thế sao dạo này chẳng thấy em ló mặt đến chút nào vậy?"

"Em có ở đó cũng đâu có việc gì làm đâu......"

"Làm gì có chuyện đó. Chỉ cần em ở đó thôi là phòng Hội học sinh đã nở hoa rồi."

Thế thì đặt con thú nhồi bông vào đấy là được chứ gì.

"Cả Kotetsu nữa, nhìn thế thôi chứ cô ấy cô đơn lắm đấy. Nếu Hikage-san không đến......"

"Hội trưởng ấy hả, chị ta sẽ chán ngay thôi mà. Cỡ như em ấy."

"Chị thì sẽ không bao giờ chán đâu nhé!"

Misono-senpai bất ngờ nắm chặt hai tay tôi và ghé sát mặt lại. Tôi giật thót mình lùi lại, gáy đập mạnh vào thân cây tần bì.

"Nếu là Hikage-san thì chị có thể ngắm nhìn cả ngày cũng được!" Đầu óc bà này có ổn không vậy.

"A, ừm, chị gái em có gửi mail đến."

"Từ Hinata-san sao?" Gò má Misono-senpai ửng hồng.

"Chị ấy bảo chuyện phân chia lớp học của em là do Senpai sắp đặt......"

"Kyaaaaa."

Misono-senpai đỏ mặt, cụp mắt xuống, vẫn nắm chặt tay tôi mà lắc qua lắc lại, lên lên xuống xuống.

"Hinata-san này. Nói toẹt ra thế thì ác quá đi mất."

Tôi lại một lần nữa á khẩu. Ra là thật hả trời.

"Thì biết sao được, em là em trai của Hinata-san lừng danh mà. Có phải dọa dẫm chủ nhiệm giáo vụ một chút để xếp em ngồi cạnh Kirika-san thì cũng là chuyện đương nhiên thôi, đúng không nào."

Nói với đương sự là tôi thì có ích gì. Dù cũng lờ mờ nhận ra rồi nhưng người này đúng là có chút bệnh hoạn. Tôi thô bạo giằng tay ra.

"À, em nói trước nhé, em không hiểu rõ về chị gái mình lắm đâu, nên chẳng có chuyện gì để kể cả. Hai chị em cũng không thân thiết, nên đừng tưởng quen biết em là có thể bắt cầu sang chị ấy được."

Misono-senpai ngớ người ra trong giây lát. Tôi quay gót bước đi.

"K-Không phải đâu Hikage-san, ý chị không phải là......"

Tôi lờ đi giọng nói ấy và quay trở lại ký túc xá. Ánh mắt của đám con trai đông nghịt dính chặt ở hai bên cửa ra vào như đâm thủng người tôi.

"Thằng Makimura kia......" "Dám đối xử lạnh lùng với Phó chủ tịch như thế......" "Dám nắm tay nữa chứ." "Cho tao liếm cái tay đó đi." "Thằng này tởm vãi."

Tôi rụt cổ lại băng qua sảnh chính, rảo bước đi dọc hành lang.

Ở góc hành lang nối với cầu thang bộ có một cái sảnh chờ nhỏ, mấy thành viên câu lạc bộ bóng rổ đang tụ tập chiếm đóng ghế sofa ở đó. Có vài gương mặt quen thuộc, là dân cư trú ở ký túc xá này. Khi đi ngang qua, tôi vô thức nín thở. Nếu bị hỏi bên ngoài ồn ào cái gì thế thì phiền lắm.

Nhưng có vẻ bọn họ cũng đang bận rộn việc riêng.

"Tiền nong đúng chưa?" "Hình như thiếu tiền lẻ hay sao ấy."

"Lần sau thu quỹ CLB cứ làm tròn hàng nghìn yên đi." "Tại chúng mày toàn không mang đúng số tiền chứ sao."

"Ra máy bán hàng tự động mà đổi." "A, thế tao cũng đi." "Cả tao nữa."

Hình như họ đang thu quỹ câu lạc bộ, nhưng rồi tất cả đều đứng dậy khỏi ghế sofa, lướt qua tôi và đi về phía sảnh chính.

Sự yên tĩnh cuối cùng cũng trở lại, tôi thở phào nhẹ nhõm trước cửa phòng mình.

Chia tay Misono-senpai theo cách thất lễ như vậy khiến lương tâm tôi hơi cắn rứt, nhưng tỏ thái độ cộc cằn cỡ đó thì chắc chị ấy sẽ buông tha cho tôi thôi.

Vào phòng, tôi nằm vật ra giường thiu thiu ngủ, nhưng rồi tiếng bước chân rầm rập và tiếng đập cửa liên hồi khiến tôi bật dậy.

"Ê!" "Có đó không!" "Có thì lết xác ra đây!"

Không phải cửa phòng tôi. Phòng bên cạnh? Không, tiếng động đang tiến lại gần. Cái quái gì thế. Lực gõ mạnh đến mức chấn động truyền cả lên giường, tôi đành ngồi dậy chạy ra cửa.

"......Có chuyện gì vậy?"

Vừa đẩy cửa ra, tôi thấy hành lang đứng đầy những nam sinh mặc áo tập và quần đùi. Là đám câu lạc bộ bóng rổ ở sảnh chờ lúc nãy.

"Đây rồi." "Thằng Makimura đây rồi." "Ra đây."

Cổ áo tôi bị túm lấy, lôi xềnh xệch ra hành lang.

"Khoan, c-cái g—"

"Mày giấu ở đâu rồi?"

Một tên năm hai trong CLB bóng rổ dí sát mặt vào như sắp húc đầu vào tôi.

"Giấu cái gì cơ ạ?"

"Đừng có giả ngu, phong bì quỹ CLB ấy! Tám vạn yên đấy!"

Vụ ồn ào lập tức lan ra khắp ký túc xá. Hành lang nơi phòng tôi ở chật kín cả dân nội trú lẫn đám hóng hớt bên ngoài, tạo thành một bức tường người.

"Tao đã bảo rồi! Tao rời mắt chưa đến hai phút, mà từ sảnh chờ ra máy bán hàng tự động chỉ có một con đường độc đạo, ngoài ra làm đếch gì có ai đi qua!"

Tên thành viên CLB bóng rổ đang kích động vừa gào lên vừa khua tay múa chân, rồi chỉ thẳng vào mặt tôi.

"Ngoài thằng Makimura ra thì không còn ai cả! Nên chắc chắn là thằng này rồi!"

Tôi nuốt nước bọt, cố gắng trấn tĩnh cái cổ họng đang run rẩy để sắp xếp lại tình hình.

Theo lời đám bóng rổ, họ để phong bì chứa tám vạn yên tiền quỹ trên ghế sofa ở sảnh chờ, rồi cả đám kéo nhau ra khu máy bán hàng tự động ở sảnh chính. Trong lúc đang chọn đồ uống, một người chợt nhớ ra, vội vàng quay lại thì phong bì đã biến mất. Từ sảnh chờ đến phòng tôi có tám phòng khác, nhưng tất cả đều đi vắng.

Tóm lại, bọn họ khẳng định kẻ duy nhất có khả năng gây án là tôi.

"Không, em đã bảo là em không làm mà!"

"Chỉ có mày mới làm được thôi, còn ai vào đây nữa!"

"......C-Có khi nào, là, ừm, các anh nhớ nhầm, để quên ở chỗ khác, hay lỡ bỏ vào túi ai đó chẳng hạn."

"Mấy cái đó bọn tao tìm đầu tiên rồi bố ạ!" "Ai cũng nhớ là đã đặt phong bì ở đó mà!"

Đám thành viên khác nhao nhao nhảy vào họng tôi. Đám đông hiếu kỳ vây quanh chỉ ném những ánh nhìn phức tạp về phía tôi rồi thì thầm to nhỏ với nhau.

"Cho soát phòng đi." Một tên bóng rổ nói. Tôi trợn tròn mắt.

"Hả, ơ, không, khoan đã, bây giờ thì hơi..."

Trên bàn học, cuốn tạp chí người mẫu áo tắm chị gái cho tôi vẫn đang mở toang hoác. Tôi không muốn bị người ta biết mình đang ngắm ảnh mát mẻ của chị ruột đâu.

"Ê, khả nghi vãi." "Giấu phong bì trong phòng rồi chứ gì?"

"K-Không phải."

"Này, này các cậu! Cái gì thế, có chuyện gì vậy?" Giọng một người đàn ông lớn tuổi vang lên từ phía sau đám đông. Người rẽ đám hóng hớt bước ra là bác quản lý ký túc xá.

Xa hơn nữa, tôi thoáng thấy bóng người với mái tóc vàng óng ả.

Là Misono-senpai. Chị ấy chống tay lên tường hành lang, đôi mắt to tròn mở lớn hết cỡ, nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi định nói gì đó. Nhưng Senpai đã hất tung mái tóc vàng dài và chạy vụt đi dọc hành lang. Một nỗi tuyệt vọng nóng hổi bao trùm lấy tôi.

Không, mày đang mong chờ cái gì vậy? Mong chị ấy cứu mày sao? Lúc nãy mày vừa phũ phàng xua đuổi người ta cơ mà. Trong lúc tôi còn đang phân tâm vì Misono-senpai, một tên bóng rổ đã đẩy tôi ra và mở cửa phòng.

"K-Khoan đã!"

Muộn rồi. Một người, rồi thêm một người nữa tràn vào phòng tôi. Sau lưng tôi đang đứng chết trân, tiếng ai đó đang giải thích sự tình cho bác quản lý vang lên.

Tôi cũng bò lê trên sàn lăn vào trong phòng. Hối hận quá, biết thế cứ để họ soát cho xong, tạp chí hay gì cũng kệ xác nó. Tôi đâu có làm, nên làm gì có chuyện tìm thấy phong bì chứ.

Nhưng, tiếng hô "Ê, có đây rồi" khiến tôi đóng băng.

Thứ tên bóng rổ nhặt lên từ chân giường là một mảnh giấy màu nâu bị xé nham nhở. Phong bì nâu? Tôi không có ký ức gì về nó cả. Này, chờ chút đã, thế là thế nào, tôi không biết cái đó, tôi không có ăn cắp mà?

"......Có thật kìa." "Thật á?" "Là Makimura sao."

Đám dân nội trú chen chúc ở cửa phòng bắt đầu xôn xao. Đôi môi tôi mấp máy trong sự im lặng vô vọng. Cái quái gì thế này. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tên bóng rổ lại túm lấy cổ áo tôi xốc ngược lên.

"Mày giấu ở đâu rồi!"

"Đừng có hòng chối tội nữa!"

Những lời chửi rủa quất thẳng vào mặt. Tôi chẳng biết phải nói gì nữa, chỉ biết lắc đầu yếu ớt như cái quạt máy bị rút phích cắm.

"Các cậu, dừng bạo lực lại ngay."

Tiếng bác quản lý nghe thật xa xăm.

"Giờ tính sao đây." "Chỉ còn nước gọi giáo viên thôi." "Makimura mà lại......" "Cảnh sát hả?"

Cảnh sát? Cảnh sát ư? Đừng mà, tôi không làm, cái mảnh phong bì đó tôi cũng không biết tại sao lại lăn lóc ở đó nữa. Tại sao. Tại sao tôi lại gặp chuyện này—

"Ê Makimura nói gì đi chứ." "Tóm lại là trả tiền đây thằng chó!"

Bờ vai bị túm chặt rung lắc dữ dội.

Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên.

"Trật tự hết cho tôi!"

Tất cả mọi người đều quay lại. Là hướng cửa phòng.

Đẩy đám đông đang tụ tập ở hành lang sang hai bên, ánh sáng vàng kim tràn ra. Tôi trố mắt nhìn.

"Phó chủ tịch......" "Misono-senpai?" "Thật hả." "Lúc nãy về rồi mà."

Tiếng xì xào lan rộng. Quả nhiên là Misono-senpai. Tôi vẫn ngồi bệt dưới sàn, ngước nhìn khuôn mặt chị ấy. Sao chị ấy lại quay lại?

Chị ấy không đi một mình. Được dắt tay theo, một người nữa trượt ra từ giữa đám đông. Tiếng xì xào đổi tông.

"Hijiribashi......?"

"Điêu."

"Nhỏ đó có thật hả trời."

Tôi lúc này, vì quá nhiều cú sốc chồng chất, đến cách thở cũng không nhớ nổi nữa. Thiếu nữ thứ hai xuất hiện trước cửa phòng, đích thị là Hijiribashi Kirika. Mái tóc màu bầu trời hửng sáng, chiếc áo blazer khoác hờ hững trên vai, tấm băng đeo tay Kế toán của Ban chấp hành quấn quanh cổ như khăn quàng. Đôi mắt cô ấy đảo một vòng quanh phòng, rồi dừng lại trên mặt tôi.

Thấy cô ấy chìa tay ra, tôi tưởng ý bảo đứng dậy nên nhổm người lên. Nhưng Kirika lắc đầu.

"Không phải thế. Tiền." Cô ấy lẩm bẩm.

"......Hả?"

"Giải quyết vụ án, trả trước thì 1500 yên. Trả sau là 1800 yên."

Tôi há hốc mồm đứng hình mất vài giây. Đến nước này mà còn tham tiền? Với lại giải quyết là giải quyết cái gì? Lén nhìn xung quanh, quả nhiên chỉ có mình tôi là ngớ người ra, còn mọi người đều đang nín thở dõi theo Kirika. Cái quái gì thế này.

"Hikage-san. Cứ giao cho Kirika-san là ổn thôi. Kirika-san hiện diện là vì việc đó mà."

Misono-senpai nói với vẻ mặt nghiêm túc.

"......Cái gì vậy chứ."

Cuối cùng, tôi cũng thốt nên lời.

"Cái gì vậy chứ? Tự nhiên xông vào đây rồi nói mấy câu khó hiểu."

Ngay lúc đó, Kirika giơ tay phải lên. Cô luồn ngón trỏ đang dựng đứng vào cổ mình – xuống dưới tấm băng đeo tay.

Bàn tay đó gạt mạnh xuống phía dưới bên trái.

Trong khi nhìn tấm băng đeo tay quấn quanh cổ hơi nới lỏng ra và xoay 180 độ như những thước phim quay chậm, tôi chợt nhớ lại lời của Hội trưởng.

*— Cái đó là nối hai tấm lại thành dải dài đấy.*

*— Chỉ riêng con bé đó, ngoài Kế toán ra còn giữ một chức vụ nữa.*

Tấm băng đeo tay thứ hai vốn ẩn sau gáy, giờ xoay vòng ra trước ngực Kirika. Trên nền vải xanh tím than, dòng chữ thêu kim tuyến hiện lên:

**《Hội Học Sinh - Ban Chấp Hành Tổng Vụ - Thám Tử》**

Cô ấy lặp lại.

"Trả trước thì 1500 yên. Trả sau là 1800 yên."

Cuộc điều tra của Kirika diễn ra trước sự chứng kiến của đám bóng rổ, tôi, bác quản lý và đám hóng hớt. Tôi cũng đã hiểu được phần nào sự tình. Đây thực sự là chức vụ của Kirika. Tức là cô ấy đã lặp đi lặp lại chuyện này nhiều lần, và nó được biết đến rộng rãi khắp trường.

Thám tử.

Thám tử của Hội học sinh.

Thế nên mọi người mới im lặng, dõi theo với ánh mắt pha trộn giữa tò mò, bất an và kỳ vọng.

Đầu tiên, cô ấy giật lấy mảnh phong bì rách từ tay tên bóng rổ đang lúng túng, soi lên ánh sáng cửa sổ, rồi ngửi một chút. Sau đó cô quay lại hỏi tôi.

"Từ khi cậu chuyển vào đây, có chuyện gì lạ không?"

"......Hả?"

"Chuyện lạ ấy. Kiểu như những việc bình thường không hay xảy ra nhưng lại cứ tiếp diễn ấy?"

Tôi cau mày, suy nghĩ một lúc, rồi chợt nhớ ra.

"......Nhắc mới nhớ, là thư từ."

"Thư từ?" Kirika nghiêng đầu.

"Không phải gửi cho tôi. Mà là thư gửi cho người từng sống ở đây trước kia, cứ bị gửi nhầm đến suốt. Cứ hai ngày lại có một bức."

Kirika đột ngột im lặng và cụp mắt xuống. Cô ấy tự ôm chặt lấy hai cánh tay mình, vai run lên. Bên cạnh đó, chẳng hiểu sao mắt Misono-senpai lại bắt đầu sáng rực lên. Tôi định hỏi Kirika xem có chuyện gì thì Senpai đưa ngón tay lên môi ra hiệu "Suỵt".

Khi Kirika mở mắt ra lần nữa, từ đôi môi nhạt màu ấy, những lời này trôi ra.

"......Hiểu rồi."

Tôi nín thở.

Hiểu rồi? Hiểu cái gì? Phong bì đang ở đâu sao? Ý là đã biết ai lấy trộm rồi sao? Chỉ với vài câu hỏi ngắn ngủi vừa rồi?

Kirika quay gót, quay lưng về phía tôi. Hai ống tay áo blazer trống rỗng bay lên nhẹ nhàng rồi lại mất đà rũ xuống.

Nơi bàn tay mở ra của cô ấy hướng tới——

"Đưa đây."

"......Hả?"

Bác quản lý thốt lên một tiếng đầy kinh ngạc.

"Đưa đây." Kirika lặp lại.

Đám dân nội trú đang chen chúc bắt đầu thì thầm bàn tán. Thời gian ngưng đọng dường như đang tan chảy từng chút một. Chỉ duy nhất bác quản lý là vẫn còn đóng băng.

"Khoan đã, sao, sao lại thế?"

Tôi buột miệng gọi với theo lưng Kirika.

"Ý cậu là bác quản lý đã lấy trộm sao? Vô lý, làm gì có chuyện đó."

"T-Tôi á?"

Ông chú thốt lên một tiếng đầy ngớ ngẩn, rồi sau đó ho sặc sụa.

"C-Cô đang nói cái gì vậy? Tôi mà trộm phí hoạt động câu lạc bộ sao? Vô lý, tôi làm gì có cái phong bì nào như thế chứ..."

Kirika lắc đầu.

"Thứ tôi muốn ông đưa ra không phải phong bì."

Câu nói ấy khiến gương mặt bác quản lý nghệt ra.

"Ý tôi là... làm ơn lấy mấy viên thức ăn trong túi áo ông ra đây."

Gương mặt bác quản lý như nứt toạc ra từng mảng. Tôi cứ thế nhìn qua nhìn lại giữa Kirika và bác ấy, đầu đầy dấu hỏi.

Viên thức ăn? Là cái gì? Kirika đang nói gì thế nhỉ?

Vai bác quản lý buông thõng xuống.

"...Đến cả chuyện đó... mà cô cũng biết sao?"

Đám đông hóng chuyện phía sau lưng bác bắt đầu xì xào bàn tán. Tôi cũng nheo mắt nhìn chăm chú. Bàn tay nhăn nheo của bác ấy thò vào túi trong áo khoác, rồi lôi ra một gói giấy bạc.

Cái gì thế kia?

Kirika đón lấy nó, quay người lại, lách qua người tôi rồi cúi xuống bên cạnh giường. Cô xé toạc gói giấy bạc, đổ một ít những thứ bên trong lên sàn nhà.

Những hạt nhỏ màu nâu, khô khốc, cỡ đầu ngón tay út.

Viên nén thức ăn. Đúng là thức ăn cho thú nuôi rồi. Kia là—

"Ra đây nào."

Kirika thì thầm. Về phía gầm giường.

Không, chính xác hơn là về phía bóng tối sâu thẳm dưới gầm giường.

"Ra đây đi nào."

Ssoạt, một âm thanh khẽ khàng vang lên từ trong bóng tối.

Tôi có thể cảm nhận được bác quản lý sau lưng mình vừa thở phào nhẹ nhõm, cứ như thể cả người bác sắp tan chảy ra vậy.

Dưới sự chứng kiến của đám đông, từ trong bóng tối mờ mịt, một cục bông nhỏ màu xám bò ra. Đôi tai dài, bộ ria mép rung rung và đôi mắt tròn xoe đảo quanh đầy cảnh giác.

Là một con thỏ.

Vừa nhìn thấy đống thức ăn Kirika bày ra dưới chân, con thỏ liền nhảy phắt tới và bắt đầu gặm. Giữa bầu không khí căng thẳng, tiếng nhai rộp rộp khô khốc vang lên rõ mồn một.

"Tìm thấy rồi. Thủ phạm."

Kirika vẫn ngồi xổm, ngoái đầu lại nói qua vai. Người phản ứng nhanh nhất không ai khác chính là cậu nam sinh bóng rổ lúc nãy tìm thấy mảnh phong bì. Cậu ta nằm rạp xuống sàn, chui nửa đầu và tay vào gầm giường, quờ quạng trong bóng tối.

"—A... thấy rồi!"

Trong tay trái cậu ta khi rút ra khỏi gầm giường là một chiếc phong bì nát bươm, dính đầy bụi và vết răng gặm. Tiếng reo hò của đám học sinh nội trú vang lên, bao trùm lấy tấm lưng tôi.

Sau giờ học ngày hôm sau—

"Gan to nhỉ, còn dám vác cái mặt mốc đến đây cơ à?"

Cánh cửa phòng Hội học sinh vừa mở ra, Hội trưởng đang ngồi chễm chệ trên bàn làm việc đã cười tủm tỉm buông một câu xanh rờn, khiến tôi theo phản xạ lùi ngay ra hành lang, định đóng cửa lại.

Hội trưởng cười khanh khách.

"Đùa thôi. Cậu đến là ta vui rồi."

Tôi rụt cổ lại như con rùa, rón rén bước vào phòng Hội học sinh. Đã bao nhiêu ngày rồi nhỉ? Nhìn quanh thì chỉ thấy mỗi Hội trưởng. Chắc Kirika lại đang ru rú trong phòng Kế toán như mọi khi rồi.

"Ta nghe Misono kể rồi. Một vụ án thật là... ấm lòng đấy chứ."

Vừa nói, Hội trưởng vừa bước tới, hất hàm ra hiệu cho tôi ngồi xuống sofa, còn bản thân thì thả người xuống ghế đối diện.

"Vâng, thì..."

Tôi cũng ngồi xuống, cẩn thận để không đè bẹp thứ đang ôm trong ngực.

"Tóm lại là,"

Hội trưởng rướn người về phía chiếc bàn kính.

"Lão quản lý ký túc xá đã lén nuôi thỏ. Trong phòng cậu."

Tôi gật đầu, cố nuốt trôi cảm giác phức tạp trong lòng xuống bụng.

"Nói là phòng em, nhưng thực ra là cái phòng trống trong kỳ nghỉ xuân ấy ạ."

Đúng vậy, căn phòng đó lẽ ra sẽ bỏ trống sau khi người ở trước tốt nghiệp. Nhưng vì chị Misono đã cưỡng ép can thiệp vào việc phân lớp của tôi, nên chỗ ở của tôi cũng bị đổi sang phòng đó một cách gấp rút. Đó chính là khởi đầu của bi kịch... hay hài kịch này.

"Sống chung với thỏ tận hai tuần mà cậu không nhận ra gì sao?"

Bị nói trúng tim đen, tôi chỉ biết xấu hổ. Nhưng cũng phải vớt vát chút sĩ diện:

"Hầu như nó chỉ chui ra chui vào qua cái lỗ dưới sàn, lại chẳng kêu tiếng nào... cũng không có đồ đạc gì bị gặm hỏng cả."

Người khổ sở thực sự là bác quản lý kia kìa. Con thỏ có vẻ rất kết cái gầm giường phòng đó, tha lôi đủ thứ về làm tổ, nên muốn cho nó ăn thì buộc phải vào phòng. Ngặt nỗi, lúc con thỏ mò về tổ vào buổi chiều tối thì tôi - chủ nhân mới - cũng thường xuyên có mặt ở đó.

"Thế nên, lão ta đã ngụy tạo mấy bức thư gửi cho người cũ để làm cái cớ ghé thăm phòng cậu thường xuyên chứ gì."

Hội trưởng rung vai cười khục khục đầy thích thú. Chắc là vậy rồi. Đến gõ cửa mà tôi không có nhà thì dùng chìa khóa dự phòng lẻn vào cho ăn. Xui xẻo gặp lúc tôi ở đó thì bịa chuyện "Có thư cho Sugihara-san này" rồi chuồn lẹ. Đó là chân tướng của những bức thư nhầm địa chỉ suốt từ lúc tôi chuyển vào đến giờ.

"Nhưng tình hình ngày càng tệ hơn. Do cậu đến hoạt động Hội học sinh cũng lười, cứ ru rú trong phòng suốt, làm cơ hội cho ăn giảm hẳn. Con thỏ đói quá hóa liều, cuối cùng đã đụng đến thứ thức ăn cấm kỵ! Chính là giấy. Nó đã xơi tái cái phong bì và mấy tờ tiền bị vứt chỏng chơ trên sofa lúc nó mò ra đi dạo..."

"Chị nói cứ như tận mắt chứng kiến ấy."

Tôi vò đầu bứt tai.

"Lại còn cố tình gán ghép với Hội học sinh nữa chứ. Mặc dù... cũng có khả năng là đúng như vậy thật, nhưng cái này chắc phải đi hỏi con thỏ mới biết."

"Thì ta đang hỏi nó đây. Ta nói đúng không nào?"

Câu hỏi đó của Hội trưởng không dành cho tôi.

Mà là dành cho con thỏ xám đang thò đầu ra từ cổ áo blazer của tôi. Nhìn xuống, tôi thấy chóp tai dài của nó đang chạm vào mũi mình.

"Lại đây nào, hung thủ đích thực."

Hội trưởng vừa gọi, con thỏ ngạc nhiên thay lại trườn ra khỏi cổ áo tôi, nhảy xuống bàn kính rồi ngoan ngoãn chui tọt vào vòng tay chị ta.

"Hừm. Ngoan ngoãn dễ thương hơn hẳn tên bạn cùng phòng nhỉ."

Cái con thỏ này, dám nhảy vào lòng người phụ nữ tỏa ra hào quang sư tử thế kia mà không chút đề phòng, mày mất bản năng động vật ăn cỏ rồi à?

"Vậy, cậu muốn dùng quyền lực của Hội học sinh để hợp thức hóa việc nuôi nó trong ký túc xá chứ gì?"

"Vâng, thì... đại loại thế ạ."

Bác quản lý đã quỳ xuống dập đầu xin tôi luôn mà. Nghe bảo con thỏ thích cái gầm giường phòng tôi quá, bác ấy định mang về nhà nuôi nhưng hôm sau nó lại chui vào hành lý trốn về trường.

"Được thôi. Ta cũng muốn thi thoảng cưng nựng nó. Để ta lo liệu."

Hội trưởng cọ má vào mũi con thỏ xám rồi phán:

"Vậy, tên đứa nhóc này sẽ là 『Hikage』."

"Đấy là tên em mà!" Mọi khi thì gọi sai, sao giờ lại lấy tên thật của người ta đặt cho thỏ? Bắt nạt kiểu mới à?

"Chẳng phải cậu ghét tên mình sao?"

"Thì... đúng là thế, nhưng mà..."

"Ta thấy tên đẹp mà."

"Là 『Hinata』 (Mặt trời) và 『Hikage』 (Bóng râm) đấy ạ. Hồi cấp 1 cấp 2 em toàn bị gọi là 'kẻ sống trong bóng tối' thôi."

Chị gái tôi đi đâu cũng tỏa sáng như ngôi sao, còn tôi thì chẳng có tài cán gì. Tôi không định đổ lỗi cho cái tên khiến mình thành ra thế này, nhưng bảo thích nó thì còn lâu.

Vậy mà Hội trưởng vẫn ôm con thỏ, hất mái tóc cười đầy ẩn ý.

"Chữ 『Hikage』 của cậu viết thế nào?"

"Hả?"

"Chữ Nhật trong mặt trời và chữ Âm trong âm khí à? Hay là có bộ Thảo?"

"K-Không ạ, là chữ Nhật trong mặt trời và chữ Ảnh trong ảnh hưởng, cái bóng ấy ạ."

"Hừm. Ra thế."

Nói mấy câu đầy ẩn ý xong, Hội trưởng lại tỉnh bơ quay về chủ đề cũ.

"Dù sao cũng là cái tên hay. Phí phạm với cậu quá nên đặt cho nhóc này vậy."

"Dễ nhầm lắm, chị tha cho em..."

"Hửm? Dễ nhầm à? Tức là cậu định thường xuyên gặp mặt ta sao? Tưởng cậu thấy phiền phức nên định nghỉ Ban chấp hành rồi?"

Tôi gục đầu xuống. Đúng là người xấu tính. Lại bị dẫn dắt câu chuyện rồi.

"Vâng, thì..."

"Đã hiểu lý do tại sao ta muốn giữ cậu bên cạnh Kirika chưa?"

"Dạ, cái đó thì em chịu."

Tôi gãi đầu.

"Với lại em cũng lỡ mang ơn Kirika và chị Misono rồi."

"Còn ta?"

"Với chị thì chỉ có oán thôi!" Chị giúp tôi được cái tích sự gì chứ? Chỉ toàn thấy ký ức bị bắt nạt!

Tennouji Kotetsu đặt con thỏ sang một bên, dang rộng hai tay lên lưng ghế sofa một cách bệ rạc rồi cười ha hả.

Đúng lúc đó, cửa phòng Hội học sinh mở ra, người bước vào là Kirika. Hôm nay cô ấy cũng xách theo cái túi từ căng tin căng phồng bim bim. Tấm băng tay trên cổ đã trở lại là 《Kế toán》. Nhưng tôi vẫn không thể quên được ánh mắt sắc lẹm lẫm liệt khi cô ấy hóa thân thành 《Thám tử》.

"Hikage sẽ được nuôi ở đây," Hội trưởng đứng dậy. "Ta đang tính bổ nhiệm nó làm Cán bộ Tuyên truyền, thấy sao?" Chị ta bước tới, ấn con thỏ vào tay Kirika. Không những cướp tên tôi mà chức vụ còn cao hơn tôi nữa, thế là thế quái nào...

Kirika nhìn con thỏ trên tay rồi nhìn mặt tôi một lúc, xong phán:

"Hikage đằng con người cũng quay lại rồi à?"

"Đừng có gọi là 'Hikage đằng con người' nữa! Tôi mới là bản gốc!"

"Tóm lại, tiền."

Kirika ôm con thỏ bằng tay phải, chìa lòng bàn tay trái ra trước mặt tôi. Tôi ngớ người một giây, nhưng nhớ ra ngay.

Thế nhưng, khi tôi rút 1800 yên từ ví ra đặt lên tay cô ấy, Kirika lại tròn mắt ngạc nhiên.

"Sao thế? 1800 yên đúng không?"

"...Sao cậu trả tiền ngoan ngoãn thế?"

Đến lượt tôi ngạc nhiên. Nói cái gì vậy? Sau lưng tôi, Hội trưởng cười khục khục.

"Ta cũng lần đầu thấy có người trả tiền sòng phẳng thế đấy."

"Thì... người ta giúp mình mà."

Kirika nắm chặt mấy tờ tiền đến nhăn nhúm, nhìn chằm chằm vào tôi với vẻ mặt như vừa nuốt phải nòng nọc.

"Thật đấy, hôm qua cậu cứu tôi một bàn trông thấy. Cảm ơn nhé."

Gương mặt vô cảm của Kirika thoáng ửng hồng. Con thỏ ngước nhìn cô ấy đầy thắc mắc. Cô ấy cứ thế lùi lại, dùng khuỷu tay mở cửa phòng Kế toán một cách lóng ngóng rồi chui tọt vào trong. Tôi đang đứng ngẩn tò te không hiểu gì thì bị Hội trưởng vỗ mạnh vào lưng một cái bốp. Tôi chống tay lên lưng ghế sofa, ho sặc sụa.

"Con bé không quen được cảm ơn chân thành như thế đâu!" Hội trưởng cười.

"Hả..."

"Thám tử là vai diễn bị cả hung thủ lẫn nạn nhân căm ghét mà."

"Nhưng tôi thực sự được cứu mà. Suýt nữa thì bị coi là kẻ trộm rồi."

"Ừ. Ta hiểu. Sự trong sáng của cậu là vũ khí quý giá của một Tạp vụ đấy."

Tôi đang lo không biết ý bả có phải là "thế nên bảo gì nghe nấy đi nhé" không, thì cửa phòng Hội học sinh lại bật mở tung toé.

"Hikage-sannn!"

Chị Misono lao vào, chồm tới ôm chầm lấy tôi, đà lao mạnh đến mức đẩy ngã tôi xuống sofa.

"Cậu quay lại rồi! Tốt quá, tôi cứ tưởng bị cậu ghét rồi chứ!"

"K-Khó thở... bụng... đạp lên bụng... tránh ra..."

"Cho chị tham gia vớiii?" Đừng có tới đây! Định giết người à!

"Tôi muốn giải tỏa hiểu lầm với Hikage-san!"

Chị Misono ngồi kiểu seiza ngay trên bụng tôi - người đang nằm ngửa trên sofa - rưng rưng nước mắt nói.

"Không phải hiểu lầm đâu, tôi sắp tắt thở thật rồi đây này."

"T-Tôi hoàn toàn không phải vì muốn có quan hệ sâu sắc hơn với Hinata-san mà lôi kéo Hikage-san vào Hội học sinh đâu! Là Hikage-san đấy, tôi muốn Hikage-san cơ! Tại Hinata-san cứ kể chuyện về Hikage-san suốt, nên từ trước khi gặp mặt, tôi đã muốn có Hikage-san rồi! Hãy hiểu cho tôi!"

Ý là muốn có một đứa em trai để dễ bề sai bảo như bà chị tôi chứ gì. Đúng là cái hội này toàn mấy người chẳng ra làm sao. Ý thức dần xa xăm vì thiếu oxy, tôi thầm nghĩ.

"Aaa, Hikage-san đừng chết! Tôi sẽ làm bất cứ điều gì, tôi sẽ chiến đấu với thứ đang làm khổ Hikage-san!" "Là chị đấy bà nội!"

Tôi đẩy chị Misono ra, nhưng thấy chị ấy suýt lăn khỏi sofa thì lại vội vàng đỡ lấy, đặt chị ấy ngồi xuống hẳn hoi, rồi thở hồng hộc.

"A, ừm."

Tôi chỉnh lại đồng phục và tóc tai, cúi đầu chào Hội trưởng và Phó hội trưởng.

"Một lần nữa, mong được mọi người giúp đỡ."

"Có khó khăn gì cứ nói với tôi nhé, thật sự là vì Hikage-san tôi sẽ làm tất cả!" Chị Misono lại dí sát mặt vào. Phía sau, Hội trưởng đứng dậy, giơ ngón trỏ lên tuyên bố:

"Ừ. Còn một chuyện ta quên nói với cậu. Tâm thế quan trọng nhất của một thành viên Ban chấp hành."

Tôi ngẩng mặt lên.

"Gì thế ạ?"

Vừa hỏi xong tôi đã thấy lạnh sống lưng. Vì trên mặt Hội trưởng đang nở nụ cười trẻ con tinh quái quen thuộc. Chị ta chỉ vào cánh tay trái của mình.

"Băng tay phải đeo 24/7. Kể cả trong giờ học."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!