Chương 01
1
Tám trăm triệu yên.
Đó là tổng ngân sách Hội học sinh của ngôi trường tôi đang theo học. Tám trăm triệu yên, con số ngang ngửa với ngân sách hoạt động cả năm của một công ty cỡ nhỏ. Kể chuyện này cho người không biết về thực trạng trường tôi thì ban đầu chẳng ai tin cả. Lúc tôi kể cho bà chị nghe, bả còn cười ngất: "Mày nhầm mấy chữ số không đấy à?"
Nhưng khi giải thích rằng đây là một ngôi trường liên cấp quy mô khủng, tổng số học sinh lên tới tám ngàn, số lượng câu lạc bộ vượt quá ba trăm, sở hữu hàng loạt câu lạc bộ văn hóa lẫn thể thao là gương mặt thân quen của các giải đấu toàn quốc, và thậm chí phí bảo trì một số cơ sở vật chất cũng được trích từ quỹ Hội học sinh──thì bà chị lại quay sang lo lắng: "Thế thì khéo lại thiếu ấy chứ?"
Thực tế đúng là vậy. Nếu nhìn dưới tư cách cá nhân thì đó là con số lớn đến choáng váng, nhưng khi chia năm xẻ bảy cho cái số lượng câu lạc bộ và ủy ban nhiều đến phát ngán kia thì núi tiền cũng bốc hơi trong nháy mắt.
Cứ đến tháng Năm, đại diện của các ủy ban và câu lạc bộ lại rầm rập kéo đến phòng Hội học sinh, tay lăm lăm tờ đơn xin ngân sách với những con số được điền vô tội vạ theo ý thích. Và người phải cân nhắc, thẩm định, xét duyệt, cười nhạo, rồi bơ đẹp tất cả đống đó để lập nên ngân sách thường niên, đáng ngạc nhiên thay, chỉ là một cô gái duy nhất.
Tôi từng hỏi, sao không chia việc ra mà làm?
"Một mình nhàn hơn."
Cô ấy lầm bầm trả lời mà chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái.
"Nói chuyện với mấy kẻ đầu đất chỉ tổ tốn thời gian, chốt việc chậm thêm thôi."
Trên bức tường sâu bên trong phòng Hội học sinh rộng thênh thang có năm cánh cửa, và phòng của cô ấy nằm ở góc trái ngoài cùng. Trong không gian lờ mờ tối, tiếng quạt tản nhiệt kêu vù vù, ánh sáng xanh lét hắt ra từ sáu màn hình máy tính chiếu rọi một cách ma quái lên tấm lưng nhỏ nhắn đang ngồi bó gối trên ghế. Mái tóc cắt lởm chởm xòe ra chấm vai, chiếc áo khoác blazer trễ nải tuột xuống tận bắp tay, tiếng gõ phím lạch cạch vang lên trong bóng tối. Cô ấy lúc nào cũng dùng tay trái bốc snack ăn ngấu nghiến, còn tay phải thì gõ liên hồi lên bàn phím đặt trên đầu gối. Tôi có bước vào phòng thì cô ấy cũng chẳng thèm để tâm.
Hijiribashi Kirika. Người phụ nữ nắm giữ toàn bộ tiền bạc của học viện này.
Tôi hắng giọng một cái, rồi khẽ gọi với vào tấm lưng ấy.
"Tôi nhận đơn kiến nghị về rồi đây... Của Ban Giao thông, Ủy viên Thư viện, và Hội tự trị Ký túc xá Trung học. Ờm, xin lỗi nhé, cậu đang bận à? Tôi để đây nha."
"Đọc đi."
Cô ấy buông một câu cộc lốc khiến tôi chưng hửng.
"Ý cậu là đọc to lên cho cậu nghe á? Cậu đang làm việc cơ mà?"
"Giọng cậu cứ nhão nhoét nghe chối tai lắm, nên tôi có làm gì thì nó cũng tự chui tọt vào đầu thôi. Cứ đọc đi."
Chẳng biết là đang khen hay chửi mình nữa──mà không, chắc chắn là chửi rồi, nhưng có cãi lại cũng vô ích nên tôi đành lật tập tài liệu ra.
"Vậy, bắt đầu từ Ủy viên Thư viện nhé. Các giá sách di động ở thư viện số 4 đều đã xuống cấp, chi phí tu sửa toàn bộ khoảng tám triệu──"
Trong lúc tôi đọc, tiếng gõ phím và tiếng nhai khoai tây chiên rào rạo vẫn vang lên không ngớt. Đọc xong một lượt, Kirika chỉ tay vào cặp sách của tôi.
"Tiện thể đọc luôn phạm vi ôn thi tháng Năm đi."
"Cái đó đâu liên quan đến Hội học sinh? Đâu phải việc của tôi..."
"Đọc nhanh lên."
Tôi bực mình ngậm miệng lại, đặt chồng đơn kiến nghị xuống rồi lôi vở từ trong cặp ra.
Kirika không bao giờ lên lớp. Cô ấy là bạn cùng lớp lại còn ngồi cạnh tôi nên tôi biết rõ. Không phải dạng đến phòng y tế trốn học, mà là một học sinh cá biệt chuyên trốn học trong phòng Hội học sinh.
"Văn hiện đại I từ bài 15 đến 16, Quốc ngữ 2 bài, Tiếng Anh Đọc chương 2, Tiếng Anh Viết từ đầu đến phần C, Giao tiếp bài 2, Toán I thì..."
Cô ấy vẫn không ngừng tay. Tôi lo chẳng biết cô ấy có nghe không nữa, nhưng nghe đồn từ hồi cấp hai, dù chẳng lên lớp buổi nào nhưng lần nào cô ấy cũng đạt điểm số xếp hạng nhất nhì khối, nghĩ đến đấy lại thấy đứa đi học đầy đủ như mình thật thảm hại.
Khi tôi đọc xong và gấp vở lại, Kirika lần này chỉ tay lên giá sách.
"Giờ thì đọc truyện tranh đi."
"Sao lại thế? Diễn biến kiểu gì đây?" Vượt qua cả phạm vi Hội học sinh hay trường học rồi, cái này đâu còn liên quan gì đến cuộc đời tôi nữa?
"Cứ đọc đi. Đằng nào cậu chẳng rảnh. Là Tạp vụ thì bảo gì nghe nấy đi."
Tôi liếc nhìn cánh tay trái của mình. Một chiếc băng đeo tay màu xanh tím than thêu chỉ vàng được quấn trên đó.
《Hội Học Sinh - Ban Chấp hành Tổng vụ - Tạp vụ》
Cô ta nghĩ Tạp vụ là cái gì không biết. Đâu phải chức danh chuyên đi cọ toilet, đi mua đồ hay pha cà phê đâu? Mà khoan, đúng là tôi đang làm hết mấy việc đó thật.
Nhưng cô gái này là cấp trên của tôi, làm phật ý cổ thì công việc sẽ bị đình trệ, nên tôi đành phải nghe theo. Tôi rút cuốn 'Hoàng tử bé' nằm giữa mấy cuốn 'Guri và Gura' hay 'Barbapapa' trên giá sách, mở trang đầu tiên. Hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu đọc.
"...Đó là chuyện khi tôi lên sáu. Trong một cuốn sách về rừng nguyên sinh có tên là 'Những chuyện có thật'..."
"...Khò... khò..."
"Ngủ nhanh thế!"
Kirika vẫn ôm bàn phím, cuộn tròn người lại và thở đều đều. Chiếc áo blazer trễ xuống mắc vào mông ghế, tôi nhẹ nhàng gỡ nó ra. Bỗng nhiên nửa thân trên của cô ấy nhổm dậy. Tôi hoảng hốt tưởng làm cô ấy thức giấc, nhưng hóa ra chỉ là đổi tư thế thôi. Kirika ngả người vào lưng ghế đã được ngả ra sau, nghiêng đầu sang phải và nhắm mắt lại. Tiếng thở đều đều lại vang lên.
Quấn quanh cổ cô ấy là những chiếc băng đeo tay màu xanh tím than.
Hai cái được nối lại với nhau như một chiếc khăn quàng cổ. Chữ "Kế toán" hiện ra ngay chỗ yết hầu.
Tôi phủ chiếc blazer lên đằng trước để che nó đi.
Khi tôi từ phòng Kế toán trở ra, không biết từ lúc nào đã có một bóng người ngồi ở bàn làm việc trong phòng Hội học sinh, thấy tôi liền đứng dậy và bước lại gần.
"Kirika-san sao rồi? Tâm trạng có tốt không?"
Dáng người cao ráo chuẩn người mẫu, đôi mắt màu hổ phách và mái tóc vàng tro nhìn thoáng qua là biết con lai, một người nổi bật đến mức chỉ cần đứng yên thôi cũng cảm giác như có nhạc quảng cáo vang lên đâu đó.
Takeuchi Misono-san. Đàn chị khóa trên học năm hai Cao trung, trên băng đeo tay thêu dòng chữ 《Ban Chấp hành Tổng vụ - Phó đại diện》. Tức là Phó chủ tịch Hội học sinh.
"Nếu cô ấy khỏe thì chị muốn họp bàn về việc đàm phán ngân sách. Năm nay chị định chuyển sang phỏng vấn cá nhân hoàn toàn, nhưng làm thế thì chị cũng vất vả mà Kirika-san cũng..."
"À, Kirika ngủ mất rồi."
Misono-senpai tròn mắt.
"Đi ngủ á? Bây giờ sao?"
"Ngay vừa xong." Tôi nhìn về phía cửa phòng Kế toán.
"Ngay trước mặt Hikage-san ư?"
"Vâng. Tôi đọc sách cho nghe, thế là lăn quay ra. Chắc nhỏ đó lại thức trắng đêm rồi."
"Chà..." Misono-senpai nghiêng người, ngước nhìn mặt tôi từ dưới lên. Ánh mắt có vẻ thích thú. "Giỏi thật đấy, Hikage-san. Cậu có thể ru Kirika-san ngủ chỉ bằng cách đọc truyện tranh, cho uống sữa rồi xoa đầu cô ấy."
Tôi có làm đâu. Con nhà ai thế hả.
Misono-senpai cười bảo thật tốt khi Hikage-san gia nhập Tổng vụ. Tôi ngượng chín mặt, lảng sang khu bếp nhỏ để pha cà phê. Không ngờ trong phòng Hội học sinh này, một góc phòng lại được ngăn ra làm bếp. Có cả tủ lạnh, bồn rửa, chạn bát và bếp điện nữa.
"Vậy Hikage-san giúp chị điều chỉnh lịch trình nhé?"
Khi tôi mang cà phê ra, chị ấy vừa thao tác trên laptop vừa nói.
"Phỏng vấn cá nhân hoàn toàn, chị nghiêm túc đấy à? Kiểu gì chẳng có bên phàn nàn về ngân sách."
Ý chị ấy là muốn thảo luận riêng với từng người trong số hàng trăm trưởng ban, trưởng câu lạc bộ sẽ ập đến đây. Đúng là điên rồ.
Gọi là đàm phán, nhưng tôi nghe nói hầu như chẳng có chỗ cho thương lượng. Đàm phán ngân sách thực chất là nơi Ban Chấp hành Tổng vụ Hội học sinh đưa ra thông báo kiểu: "Tại đại hội toàn trường nhớ thông qua dự thảo ngân sách nhé, nếu phản bội thì biết ngân sách năm sau thế nào rồi đấy?". Rõ ràng gom lại làm một lượt sẽ tốt hơn. Vì nếu tăng chỗ này thì phải cắt chỗ kia, nên sẽ nảy sinh tâm lý không thể chỉ đòi hỏi quyền lợi cho riêng mình, từ đó bớt đi những lời phàn nàn.
Vậy mà Misono-senpai lại định thuyết phục từng người một một cách tận tình.
"Rốt cuộc thì phần thiếu hụt họ cũng sẽ phải dùng quỹ câu lạc bộ bù vào hoặc nhịn thôi. Nếu vậy thì phải nói chuyện cho đến khi họ chấp nhận mới được," chị ấy nói.
"...Hay là chia việc ra làm? Cả tôi và Kirika nữa."
"Không được!"
Senpai gập mạnh laptop lại, nhổm người dậy và lắc đầu quầy quậy.
"Hikage-san sẽ bị loét dạ dày mất!"
"Gì mà nghiêm trọng thế."
"Không nghiêm trọng đâu, có người sẽ nổi điên, có người sẽ khóc lóc đấy. Nếu để Hikage-san hay Kirika-san đứng mũi chịu sào như thế, chị lo lắng đến mức ngực chị hóa thành vú mất."
Ngực thì vốn là vú rồi còn gì.
"K-Không được Hikage-san, cái gì mà vú viếc, trơ trẽn quá."
"Chị là người nói đấy chứ! Ý chị là 'tràn ngập' nỗi lo (ippai) đúng không?"
Senpai đấm nhẹ tay vào lòng bàn tay, nhưng chắc chắn là bả cố tình giả ngây giả ngô rồi.
"Mà, chuyện ngực nghiếc để sau đi, làm một mình thì chị mới là người bị loét dạ dày đấy." Chị ấy hay lo lắng đến mức phát mệt.
"Không sao đâu," Misono-senpai mỉm cười. "Trừ Hikage-san và Kirika-san yêu quý ra, đám học sinh thường có bị cắt ngân sách rồi khóc lóc hay gào thét thế nào chị cũng mặc kệ. Trái lại, việc dùng lời lẽ thao túng họ còn khiến chị thấy sướng nữa là."
Bụng dạ đen tối quá thể... Chỉ có các thành viên trong phòng Hội học sinh mới biết đây là bộ mặt thật của người con gái được mệnh danh là Thánh nữ Madonna của Học viện Hakujudai. Tôi chợt nghĩ, làm chính trị chắc phải có chút tàn nhẫn, coi trời bằng vung thế này mới làm được. Kế toán Kirika thì như thế kia, Phó chủ tịch cũng thế này. Đã vậy──
Cánh cửa lối vào phòng Hội học sinh mở toang một cách thô bạo.
"Chư vị! Đại thắng rồi!"
Người vừa ầm ĩ bước vào phòng và ngồi phịch xuống chiếc ghế Chủ tịch ở sâu trong cùng là một cô gái có ánh mắt hung dữ, mái tóc đen dài buộc hai bên buông thõng tùy tiện. Dòng chữ vàng lấp lánh trên băng đeo tay ghi 《Ban Chấp hành Tổng vụ - Đại diện》.
"Lễ hội trường năm nay đã được cấp phép sử dụng Nhà hát Âm nhạc vào ban đêm. Hội phụ huynh và cư dân lân cận cứ lải nhải là không tốt cho giáo dục hay lo ngại tiếng ồn, nhưng ta đã đến từng nhà, thuyết phục (đe dọa) kỹ càng cho đến khi bọn họ gãy gập hết mới thôi. Giờ thì cả Tiền dạ hội lẫn Hậu dạ hội đều có thể tổ chức biểu diễn trực tiếp (live), bắt đầu tuyển chọn tiết mục ngay từ bây giờ!"
Chị ta vừa dứt lời, cả phòng Hội học sinh bao trùm một bầu không khí khô khốc như sau bão.
"...À... Chị vất vả rồi."
Tôi chỉ thốt lên được bấy nhiêu. Misono-senpai thì chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm.
Tennouji Kotetsu.
Người sở hữu cái tên nghe chẳng giống con gái chút nào này, như mọi người thấy, chính là Hội trưởng Hội học sinh. Chắc bả sinh ra đã làm Hội trưởng, khéo tiếng khóc chào đời cũng là bài diễn văn nhậm chức luôn ấy chứ.
"Năm nay thì không kịp rồi, nhưng Đại hội Thể thao năm sau tổ chức đua xe F1 do học sinh cầm lái ngay trong khuôn viên trường ta thì sao nhỉ?"
"Bằng lái tính sao đây..."
"Khỏi lo. Trước cả chuyện bằng lái, xe Formula vốn dĩ không đáp ứng tiêu chuẩn an toàn nên không được chạy ngoài đường công cộng đâu."
"Trong trường cũng không được chạy!"
Bị tôi phản bác, Hội trưởng xụ mặt như một đứa trẻ.
"Chắc chắn sẽ sôi động lắm mà..."
Không nhìn nổi nữa, Misono-san ngẩng mặt lên khỏi laptop nói:
"Vừa phải thôi Kotetsu. Với lại tuần sau bắt đầu đàm phán ngân sách rồi, cậu sắp xếp lịch đi nhé. Tuyệt đối không được quay lại phòng Hội học sinh trước sáu giờ tối."
"Tại sao?"
"Vì có Kotetsu ở đó chuyện sẽ rối tung lên."
"Cậu nghĩ ta sẽ nổi giận chỉ vì đám dân đen dám chê bai bản dự thảo ngân sách mà cô bé Kế toán dễ thương của chúng ta đã thức trắng hai đêm để làm ra sao?"
"Nghĩ chứ."
"Ngoài CLB Boxing và Karate ra thì ta không đấm ai đâu nhé?"
"Cấm đấm bất cứ ai!"
Bị tôi và Misono-san hợp lực phản công, có vẻ hơi tụt hứng, Hội trưởng ngả lưng ra ghế một cách lôi thôi, ngửa mặt nhìn trần nhà.
"Hội trưởng là ta thì không cho tham dự, mà lại để tên Tạp vụ Hitoshi giúp sức sao. Ăn gian. Ta cũng muốn tham gia."
"Không, em cũng đâu có tham gia đàm phán. Em chỉ giúp lên lịch thôi. Với lại, Hội trưởng."
"Hử?"
"Em không phải Hitoshi, là Hikage. Làm ơn nhớ giùm em cái."
Phải nhấn mạnh tên mình thế này xấu hổ chết đi được, mà vốn dĩ tôi cũng ghét cái tên này cực kỳ, nhưng Hội trưởng cứ mở miệng ra là gọi tôi bằng một cái tên khác. Phiền phức không chịu nổi.
"...Hitokage?"
"Đấy là Pokemon rồi."
"Lizard?"
"Không cần tiến hóa đâu. Chẳng đúng chữ nào cả."
"Mà này, Hiroshi, có việc mới cho cậu đây." Thôi kệ xác bả... "Thống kê phiếu khảo sát học sinh chuyển trường đi. Với lại nếu thấy có câu hỏi nào nên bổ sung cho năm sau thì cứ thoải mái đề xuất, Hiroshi cũng là học sinh chuyển trường mà, chắc sẽ có suy nghĩ gì đó."
Trước xấp giấy khảo sát khổ A4, tôi chìm trong một cảm giác bồi hồi kỳ lạ, đến mức không nhấc nổi bàn tay đang cầm bút bi lên. Trong phòng Hội học sinh rộng lớn, chỉ còn nghe thấy tiếng Misono-san gõ phím và tiếng thở đều đều của vị Hội trưởng đã lăn ra ngủ trưa.
Có những khoảnh khắc tôi lại thấm thía điều đó. Tôi là học sinh chuyển trường từ cấp Ba. Là kẻ từ bên ngoài bước vào. Chiếc áo blazer chạm vào da thịt này, chiếc cà vạt này, huy hiệu trường, và cả chiếc băng đeo tay này nữa, tôi cảm giác như có một sự lạc lõng khó tả đã thấm sâu vào chúng.
Nguồn cơn của tất cả chuyện đó, là do cái tên kỳ quặc 《Hikage》 (Bóng râm) này mà ra.
Khi tôi nói chị gái tôi tên là 《Hinata》 (Ánh dương), hầu hết mọi người đều tưởng tôi đang nói đùa.
Chẳng hiểu bố mẹ nghĩ cái gì mà lại đặt cho tôi cái tên này, nhưng tóm lại là từ lúc bắt đầu có nhận thức, tôi đã lớn lên trong sự so sánh triền miên với bà chị gái tài sắc vẹn toàn của mình.
Trong sơ yếu lý lịch của bà chị là hàng loạt những cái tên trường điểm danh giá: Tiểu học A, Trung học B, Phổ thông C. Tất cả đều khác hệ thống, ngay cả đại học chị ấy cũng chọn một trường tư thục chẳng liên quan gì. Nói cách khác, chị ấy chưa bao giờ học liên thông hay được tuyển thẳng.
"Làm thế thì cái CV trông mới oách chứ. Chị cố tình đấy. Với lại cứ mỗi lần thi chuyển cấp là bố mẹ lại chiều chuộng chị cả năm trời, học liên thông thì phí phạm quá."
...Đó là những lời mà bà chị ưu tú đến mức đáng ghét của tôi nói ra với vẻ mặt tỉnh bơ.
Câu cửa miệng của mẹ dành cho tôi là "Mẹ không bảo con phải làm được như Hinata, nhưng mà...", còn bố thì "Con bé Hinata không giống như mày...", nghe bên nào cũng thấy chán ngấy, nên từ hồi vào cấp hai, tôi đã nghiêm túc suy nghĩ cách để dọn ra khỏi nhà.
Lý do tôi nộp đơn vào Học viện Hakujudai — một trường liên cấp nằm ngoài thủ đô — chẳng phải vì mê mẩn gì cái nề nếp trường lớp, cũng chẳng phải vì tương lai đại học hay công việc gì sất. Đơn giản vì đó là ngôi trường duy nhất có ký túc xá và tôi có khả năng xin được học bổng. Tôi nộp đơn mà chẳng thèm tìm hiểu xem nó là cái trường khỉ ho cò gáy nào, cũng chẳng thèm đi tham quan trường lấy một lần. Lượng kiến thức tôi nhồi nhét vào đầu năm lớp chín chắc còn nhiều hơn tất cả các năm khác trong đời tôi cộng lại.
Chỉ đến khi thi đỗ, tôi mới vỡ lẽ Hakujudai là một ngôi trường quái đản ở nhiều khía cạnh. Hèn gì thầy phụ trách hướng nghiệp hồi cấp hai cứ gặng hỏi mãi: "Em suy nghĩ kỹ chưa đấy?", rồi còn tận tình gom tài liệu về cho tôi xem. Lúc đó tôi cứ đinh ninh mình chẳng còn lựa chọn nào khác nên đã lờ đi lòng tốt của thầy. Em thật sự xin lỗi thầy.
Dù đã biết trước thông tin là số lượng học sinh và khuôn viên trường to ngang ngửa một trường đại học tổng hợp, nhưng khi tận mắt chứng kiến, tôi vẫn bị choáng ngợp. Đã thế nó còn nằm chễm chệ ngay trước nhà ga của một khu phố sầm uất. Tôi thoáng nghĩ, đây là cung điện hoàng gia chắc? Người sáng lập trường này không quan tâm đến giá đất hay sao ấy nhỉ.
Nhìn đống sách giáo khoa và bài tập chuẩn bị được phát trong kỳ nghỉ xuân, cuối cùng tôi cũng phải xấu hổ sâu sắc vì sự thiếu hiểu biết của mình. Hakujudai tuy chia làm Khối Trung học và Khối Phổ thông, nhưng thực chất nó là một ngôi trường hệ sáu năm hoàn chỉnh. Sách giáo khoa được biên soạn theo chương trình sáu năm độc quyền, một đứa vào ngang xương như tôi thú thật là chẳng hiểu mô tê gì, chưa kể các tòa nhà cũng không chia theo cấp học mà chia theo khoa. Tổ chức giáo viên cũng gộp làm một, Hội học sinh cũng thống nhất cả hai khối. Bình thường mấy trường kiểu này làm gì có chuyện tuyển thêm học sinh vào cấp ba chứ? Những lời than vãn chẳng biết gửi cho ai cứ thế hiện lên trong đầu tôi.
Học sinh chuyển trường vào cấp ba chưa chiếm đến 1% tổng số học sinh. Tất nhiên, tôi trở nên lạc lõng trong lớp. Đơn giản vì bọn học sinh cũ đã có sẵn các mối quan hệ từ trước rồi.
Mà, cũng có mấy đứa chuyển trường vẫn hòa nhập tốt, nên chắc lỗi là do tôi thôi.
Cũng có chút xui xẻo. Ký túc xá toàn là phòng đôi, nhưng chỉ mình tôi phải ở một mình. Số lượng học sinh nội trú năm nhất cấp ba lại là số lẻ. Tất nhiên, đây cũng là may mắn. Tôi được độc chiếm căn phòng sang trọng rộng mười hai chiếu tatami mà chẳng cần kiêng dè ai. Đổi lại, cơ hội để kiếm người trò chuyện cũng bay biến sạch trơn.
Lý do giáo viên chủ nhiệm nhờ tôi đi đưa đồ, ngoài việc tôi ngồi cạnh Hijiribashi Kirika ra, chắc còn vì tôi là học sinh mới nên chưa biết "mùi" của Hội học sinh.
"Đăng ký môn tự chọn học kỳ sau, rồi khảo sát nguyện vọng, giấy tờ tồn đọng cả đống rồi đây này. Mày phải đưa tận tay, bắt nó viết tại chỗ rồi mang về phòng giáo viên cho cô."
Vào một buổi chiều xuân êm ả ngày thứ ba sau khi nhập học, cô giáo chủ nhiệm Chihaya đi đến bàn tôi và phán một câu xanh rờn. Một nữ giáo viên trẻ tuổi trông như chị đại giang hồ bị ép mặc áo sơ mi và váy bó, dù đang trong giờ học nhưng cô vẫn dùng cái giọng điệu chợ búa đó.
"...Sao lại là em ạ?"
"Cô đếch muốn đến phòng Hội học sinh. Phiền bỏ xừ. Mày ngồi cạnh nó thì tự đi mà chịu trách nhiệm."
Trách nhiệm cái quái gì chứ?
"Ngồi cạnh... là ai ạ? Mà sao lại là phòng Hội học sinh?"
Cái bàn bên phải tôi đã bỏ trống từ ngày khai giảng đến giờ. Tiết nào giáo viên điểm danh đến tên "Hijiribashi" cũng với vẻ mặt cam chịu, rồi chẳng thèm xác nhận gì mà gọi luôn người tiếp theo, làm tôi cứ thắc mắc mãi. Học sinh bỏ học à?
Nhưng cô Chihaya khoanh tay trước ngực, chốt hạ:
"Thôi không lằng nhằng, không làm theo lời cô thì bảng điểm của mày, riêng môn Giáo dục thể chất cô sẽ cho 5 điểm tối đa rồi đem khoe cho cả trường biết đấy."
Làm ơn đừng có chơi cái trò quấy rối tinh thần hiệu quả ngầm đấy chứ!
Sau khi cô giáo bỏ đi, ánh mắt thương hại của cả lớp đổ dồn về phía tôi. Có đứa còn chắp tay niệm Phật. Cái quái gì thế này?
"...Cậu biết phòng Hội học sinh ở đâu không?"
Cô bạn lớp trưởng rụt rè hỏi. Đây là lần đầu tiên tôi được bạn cùng lớp bắt chuyện.
"Không biết, nhưng chắc tớ tự mò được."
"Muốn đi cùng ông lắm nhưng bọn tôi còn tiếc cái mạng này. Cố lên nhé."
Một nam sinh khác lên tiếng. Gì nữa đây? Đám con trai lần lượt bu lại quanh tôi.
"Nghe này Makimura," một đứa hạ giọng thì thầm. Nhớ được cả họ của tôi cơ à. "Ông là học sinh mới nên chắc không biết, trường này có một cái gọi là 'Bói Phòng Hội học sinh'."
"Hả?"
"Ông đến phòng Hội học sinh và mở cửa ra. Nếu trong đó chỉ có mỗi Phó chủ tịch, thì là Đại Cát."
"Tao mới bốc được Đại Cát có một lần.", "Nhưng mà muốn ngắm chị Misono ở cự ly gần ghê."
"Tao đang dùng ảnh chị ấy làm bùa hộ mệnh đây.", "Cho xem cái.", "Bán cho tao đi!"
"Tao chưa bao giờ trúng Đại Cát...", "Thế thì mày đi cùng nó đi.", "Còn lâu. Tao thà ngồi im chờ đến đại hội bơi lội còn hơn."
Thấy đám bạn cùng lớp bỗng nhiên nhao nhao lên, tôi chỉ biết trợn tròn mắt. Thằng đầu tiên hắng giọng quay lại chủ đề chính.
"Nếu có Phó chủ tịch, cộng thêm Chủ tịch hay ai đó nữa, thì coi như là Trung Cát."
"Thế thì chắc không nói chuyện được với chị Misono rồi.", "Xin chụp ảnh lại càng không thể."
Có vẻ như người Phó chủ tịch tên Misono đó rất được hâm mộ. Ở Hakujudai, người ta không có khái niệm phân chia cấp hai và cấp ba, nên cũng chẳng tổ chức mấy cái như "Lễ khai giảng Trung học phổ thông", vì thế tôi vẫn chưa được chiêm ngưỡng dung nhan của đám cán bộ Hội học sinh.
"Còn nếu không có ai, thì là Tiểu Cát."
Hửm? Không có ai mà cũng chỉ là Tiểu Cát thôi á? Thế bên dưới còn gì nữa?
Giọng thằng bạn hạ xuống thấp hơn nữa.
"Nếu chỉ có mỗi Chủ tịch ở đó... thì là Đại Hung. Xác định là chết chắc."
Không khí tang tóc lan truyền khắp cả lớp. Tôi chẳng hiểu mô tê gì, nhìn quanh một lượt rồi khẽ hỏi:
"...Hội trưởng Hội học sinh bị ghét đến thế cơ à?"
"Không. Bị ghét thì sao mà thắng cử được." Ừ thì cũng đúng.
Theo lời giải thích (có phần tự hào một cách khó hiểu) của đám bạn, Hội trưởng đương nhiệm Tennouji Kotetsu là nhân vật duy nhất trong lịch sử hơn bốn mươi năm của Hội học sinh Học viện Hakujudai đắc cử chức Chủ tịch khi mới chỉ là học sinh năm nhất cấp hai. Quả thực là rất ghê gớm. Nghĩa là mới nhập học nửa năm đã thu phục được lòng tin của toàn trường. Vì Hội học sinh ở đây thống nhất cả hai khối, nên đương nhiên hầu hết các đời Chủ tịch đều được chọn từ khối cấp ba, trường hợp đắc cử từ cấp hai tính cả Chủ tịch hiện tại mới chỉ có ba người.
Kể từ đó, Tennouji Kotetsu đã thắng áp đảo trong bốn năm liên tiếp, quân lâm thiên hạ cái học viện này.
"Nhưng mà, nổi tiếng thế sao ai cũng sợ?"
"...Sư tử trong sở thú thì nổi tiếng thật đấy, nhưng chẳng ai muốn sờ vào nó cả."
Uầy. Cảm ơn vì cái ví dụ trực quan dễ hiểu nhé.
"Nhưng không qua ải đó thì không gặp được Hijiribashi đâu. Cố lên."
Cứ thế, tôi bị tống cổ ra khỏi lớp.
Vấn đề quan trọng nhất là cái người tên Hijiribashi Kirika kia là kẻ như thế nào thì chẳng ai chịu nói rõ, cứ úp mở kiểu "Gặp rồi sẽ biết".
Lần bói Phòng Hội học sinh đầu tiên của tôi ra quẻ Tiểu Cát.
Kết quả hợp với tôi thật đấy, tôi thầm nghĩ khi nhìn qua khe cửa vào căn phòng không một bóng người.
Cơ mà cái phòng này khủng khiếp thật. Sàn nhà trải toàn bộ bằng thảm nhung đỏm dáng, ngay cửa là bộ bàn ghế tiếp khách với bàn kính và sofa sang trọng. Trên trần nhà là đèn chùm treo lủng lẳng như một lẽ đương nhiên. Kệ sách kê sát tường là loại gỗ dày chạm khắc dây nho, sâu bên trong là ba cái bàn làm việc to tổ chảng như bàn giám đốc, được đặt cách xa nhau một khoảng rộng.
Trên bức tường phía sau là năm cánh cửa gỗ mun có thiết kế y hệt nhau.
Cơ sở vật chất của Học viện Hakujudai chỗ nào cũng hào nhoáng, nhưng cái phòng Hội học sinh này đúng là ở cái tầm khác hẳn. Thừa tiền quá hay sao? Chắc vì thế nên mới dư dả cấp học bổng cho một thằng suýt thất học như tôi.
"Xin phép ạ..."
Tôi lí nhí nói rồi rón rén bước vào.
Yên ắng quá. Hoàn toàn không có hơi người. Ánh nắng chiều tà tràn vào từ cửa sổ bên phải, văng vẳng tiếng hô hào tập luyện của câu lạc bộ bóng chày hay bóng mềm gì đó, càng làm tôn lên sự tĩnh mịch nơi đây.
Nhưng tôi nghe nói Hijiribashi Kirika chắc chắn đang ở trong phòng Kế toán phía trong cùng.
Tôi đi vòng qua mấy cái bàn lớn để đến gần năm cánh cửa. Trên mỗi cửa đều có gắn biển tên. Từ phải qua trái lần lượt là:
《Quảng bá》
《Phó Chủ tịch》
《Chủ tịch》
《Thư ký》
《Kế toán》
Mỗi cán bộ một phòng riêng luôn á? Nếu nhiều tiền thế thì làm ơn xây ký túc xá toàn phòng đơn đi, để tôi đỡ bị ghen tị oan uổng.
Tôi gõ vào cánh cửa ngoài cùng bên trái.
"—Ai."
Giọng một cô gái hơi khàn vang lên từ bên trong.
"...À ừm. Tôi là Makimura cùng lớp..."
"Gì."
Giọng điệu cộc lốc như thể từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ chưa từng nói từ nào dài hơn hai chữ. Thảo nào cô Chihaya lại thấy phiền phức.
"Cô Chihaya bảo tôi đến. Cậu còn tồn đọng nhiều giấy tờ cần nộp lắm."
"Khỏi."
Khỏi là khỏi thế nào? Ý là không cần á? Không phải vấn đề cần hay không đâu nhé? Tôi bắt đầu thấy cáu rồi đấy.
"Cậu phải quyết định môn tự chọn nữa chứ? Không nộp thì các thầy cô cũng khó xử."
"Tôi không khó xử." Tưởng nói được câu dài hơn ba chữ, ai ngờ lại là câu này!
"Nhưng tôi khó xử! Cô Chihaya đang đe dọa tôi bằng mấy cái lý do quái đản đây này."
"Thế cậu tự điền rồi nộp đi."
Tôi muốn quỵ ngã ngay trước cửa. Cái gì thế này.
"Môn tự chọn hay gì cũng được, cứ chọn bừa đi."
Cậu nói nghiêm túc đấy hả?
"...Này nhé, tôi là học sinh chuyển trường nên chả biết gì về cái trường này cả. Lớp mình là hệ phổ thông nên môn tự chọn nhiều kinh khủng..."
"Sao cũng được. Đằng nào tôi cũng có đi học đâu."
Tôi thở dài thườn thượt. Ra là thế, một đứa học sinh cá biệt đến mức giáo viên cũng phải bó tay toàn tập. Sao chưa bị đuổi học nhỉ?
"Không đi học thì cậu đến trường làm gì?" Tôi buột miệng hỏi.
"Tám trăm triệu."
"...Hả?"
"Ngân sách Hội học sinh năm ngoái. Tám trăm triệu yên."
Tôi ngỡ mình nghe nhầm.
Tám trăm triệu yên?
Số tiền mà một lũ nhóc phân chia và sử dụng lên đến tám trăm triệu yên á?
Nhưng mà, bình tĩnh chia cho số lượng học sinh thì mỗi người cũng tầm mười vạn yên. Trừ mấy đứa nhận học bổng như tôi ra thì chắc bọn họ bị thu học phí chát lắm, nên cũng có khả năng... chăng? Mà khoan, thế rốt cuộc là đang nói chuyện gì?
"Ở đây thì được luân chuyển nhiều tiền. Tôi thích luân chuyển tiền."
"Hả..."
Tôi ngồi bệt xuống tấm thảm nhung êm ái, thốt lên một tiếng ngớ ngẩn. Ngước nhìn tấm biển 《Kế toán》 trên cửa. Ra vậy, Kế toán của Hội học sinh.
Nhưng mà nghĩ kỹ thì, lý do đó chẳng phải đàng hoàng hơn tôi nhiều sao? Tôi chỉ đến đây để trốn chạy khỏi cái nhà đó. Không phải Hakujudai thì ở đâu cũng được. Thậm chí tôi còn từng nghĩ đến việc tốt nghiệp cấp hai xong đi làm luôn. Ngược lại, cô ấy có một lý do rõ ràng buộc phải là Hakujudai.
"Vui không? Việc đó ấy."
Cảm giác thích luân chuyển tiền nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi, nên tôi hỏi thử.
"...Hả...?"
Qua cánh cửa, một giọng nói rõ ràng đang bối rối vọng lại.
"À không, số tiền hàng trăm triệu, dù không phải tiền của mình thì tôi cũng chưa thấy bao giờ. Nên tò mò không biết cảm giác thế nào thôi."
"Sao cậu lại hỏi thế?"
Bị hỏi ngược lại thế này tôi cũng bí.
"Tò mò thôi mà."
"Cậu là người đầu tiên hỏi thế đấy."
"Thế á?"
"Tại ai cũng nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quặc, kiểu như con nhỏ này mê tiền à, hay đến trường chỉ vì mấy thứ đó."
Thì cũng đúng thôi.
"Tôi ấy à, vì không muốn nhìn mặt bố mẹ nên mới định vào ký túc xá trường này sống. So với tôi thì, nói sao nhỉ, ừm, lý do của cậu rõ ràng như thế là tốt đấy chứ."
Nói đúng hơn, nhìn khắp cái trường này, chắc chẳng có ai khác mang một lý do 'buộc phải ở Hakujudai' rõ ràng đến thế. Tôi vừa nói xong thì giọng nói qua cánh cửa vang lên "Ưm... thế à...?", nghe có vẻ ngập ngừng.
Sau đó là một khoảng lặng ngượng ngùng.
Mình đến đây làm gì nhỉ. À đúng rồi, nộp giấy tờ. Tôi gom lại đống giấy tờ nãy giờ rơi lả tả trên thảm lúc nào không hay.
Vì lỡ lái sang chuyện khác nên tôi đang phân vân không biết mở lời lại thế nào, bỗng nghe tiếng xoay nắm cửa. Tôi giật mình ngẩng lên.
Cánh cửa gỗ mun hé mở một khe nhỏ.
Đầu tiên là mái tóc đen hơi ngả xám lộ ra. Rồi đến những ngón tay bám vào mép cửa. Cuối cùng, một nửa khuôn mặt ló ra ngoài.
"À... ừm..."
Trong lúc tôi còn đang ấp úng tìm từ, cô ấy chìa tay trái ra.
Trong tay đang nắm một cây bút bi.
Lúc cầm lấy tờ giấy trong trạng thái mơ hồ, lần đầu tiên tôi mới nhận ra chiếc áo blazer của cô ấy trễ xuống tận bắp tay, và trên cổ có quấn một dải băng màu xanh tím than. Nó che khuất phần cằm giống như một chiếc khăn quàng cổ lùng bùng vậy.
Một con mèo ghét con người dù nói được tiếng người.
Đó là ấn tượng của tôi. Đặc biệt là đôi mắt ấy. Lạnh lùng, vô cảm nhưng lại cuốn hút lạ thường.
"Viết đi." Cô ấy nói.
"Hả... à, ừ."
Tôi nhìn xuống xấp tài liệu trên tay rồi lại ngẩng mặt lên ngay lập tức.
"Không, ý tôi là, cậu chọn môn học tự chọn đi chứ."
"Giống nhau là được."
"Hả?"
"Đằng nào tôi cũng có đi học đâu... Giống cậu là được."
Tôi ngẩn người nhìn chằm chằm vào mặt cô ấy một lúc.
Thế thì cũng nhàn đấy, nhưng mà... thế có ổn không?
Thấy cô ấy rụt người lại định đóng cửa, tôi mới hoàn hồn.
"A, chờ, chờ chút đã, còn phiếu khảo sát nguyện vọng nữa!"
Cánh cửa khựng lại, chỉ còn hở ra một khe nhỏ chừng năm milimet. Mắt mèo lơ lửng giữa khe tối đó.
"...Nguyện vọng?"
"Kiểu như muốn vào đại học nào ấy."
"Không đâu cả."
Tôi gãi đầu. Biết ngay là sẽ nói thế mà. Thế thì gay go lắm.
"Phòng Hội học sinh." Cô ấy lầm bầm.
"Hả?"
"Nơi tôi muốn ở, chỉ có phòng Hội học sinh thôi. Nên cứ ghi thế đi."
Khe cửa khép lại. Sau đó, dù tôi có chờ bao lâu cũng không nghe thấy một tiếng động nào nữa. Tôi cầm bút bi và xấp giấy đứng ngẩn tò te một lúc, cuối cùng đành mượn tạm một cái bàn gần đó và điền các mục cần thiết đúng như cô ấy nói. Môn tự chọn thì không sao. Cứ cho là học cùng tôi thì cũng đủ tín chỉ. Nhưng nguyện vọng một là phòng Hội học sinh á? Bị ngốc hả? Cô Chihaya sẽ nói gì đây trời.
Nhưng mà, đâu phải nguyện vọng của tôi. Cô ấy đã nói thế thì cứ viết y thế thôi. Chuyện sau đó không liên quan đến tôi.
Bước chân tôi hướng về phía cửa ra vào nhẹ nhõm hơn hẳn lúc đến. Từ một kẻ ban đầu chỉ nói được hai chữ, cuối cùng tôi cũng xoay xở nói chuyện được với cô ấy. Tâm trạng cũng khá tốt. Mình làm được đấy chứ nhỉ? Có khi mình nên thử chủ động bắt chuyện với bạn cùng lớp xem sao...
Khoảnh khắc tôi nắm lấy tay nắm cửa, cánh cửa bị một lực cực mạnh giật tung về phía hành lang, làm tôi chúi nhủi về phía trước.
"Ái chà."
Cánh tay ai đó đỡ lấy vai tôi.
Khi tôi lấy lại thăng bằng và ngước mắt lên, tôi chạm phải một đôi mắt sắc lẹm, đuôi mắt dài.
Đó là một cô gái dáng người cao ráo, mảnh khảnh trong bộ đồng phục. Mái tóc đen nhánh như cánh quạ ướt nước được buộc thành hai chùm rủ xuống. Đôi mắt ấy nheo lại như loài chim săn mồi.
"Gì đây, định về à. Chẳng biết có việc gì, nhưng ta quay lại vừa khít giờ thế này thì cậu may mắn đấy chứ hả." Cô gái đó nói.
Đại hung —— xác định là chết —— lời của mấy đứa bạn cùng lớp lởn vởn trong đầu tôi.
Lúc đó tôi thậm chí còn chẳng để ý đến chiếc băng đeo tay của cô gái ấy. Ngay từ đầu, khi nghe cái tên Tennouji Kotetsu - Chủ tịch Hội học sinh, tôi cứ đinh ninh đó là tên con trai. Thế mà trực giác lại mách bảo tôi rằng cô gái này chính là Chủ tịch Hội học sinh.
Tóm lại, cảm giác của tôi lúc đó là thế này:
A, con này là sư tử, mình sắp bị ăn thịt rồi.
Cô gái nhe nanh. Nhưng không phải để cắn vào cổ họng tôi, mà chỉ là cười thôi. Ánh mắt chị ta đang dán chặt vào xấp tài liệu tôi đang cầm.
"Nguyện vọng một, phòng Hội học sinh hả. Ra là vậy, hiểu rồi. Bên ta đang thiếu nhân lực trầm trọng kinh niên đây."
"...Hả, hểểể?"
Mấy ngón tay của chị ta bấu vào hai vai tôi đau điếng.
"Ban Chấp hành Tổng vụ hoan nghênh cậu."
"Dạ, dạ không? Thôi khỏi ạ, xin đừng hoan nghênh em."
Tôi buột miệng nói mấy câu dở hơi. Bàn tay Chủ tịch đè nặng trịch lên hai vai.
"Với lại ơ, hình như chị hiểu lầm gì rồi, cái đó..."
"Hiểu lầm?" Chị ta nhíu mày. "Cậu là Makimura Hitode, học sinh lớp 1-F Khoa Phổ thông khối Cấp 3 mã số OCS1-F, học sinh chuyển trường năm nay, sống ở Ký túc xá số 3, bóng đèn nhà vệ sinh đang chập chờn sắp cháy nhưng không đủ chiều cao để thay, hồi học ở trường cấp hai Quận 4 thì thuộc CLB Về nhà, đến trường này vì muốn xây dựng những mối quan hệ bền vững mạnh mẽ nên mới đến phòng Hội học sinh này đúng không? Hiểu lầm chỗ nào hả."
Tôi há hốc mồm, đứng hình mất vài giây.
"...A, ơ, ơ kìa? Sao chị biết đến mức đó... A, không, cái đó, chỉ có tên riêng với lý do đến phòng Hội học sinh là sai bét thôi ạ..."
Đừng nói là lớp hay họ, đến cả chuyện phòng ký túc xá hay chuyện hồi cấp hai, tại sao lại...
"Không nhớ nổi thông tin học sinh thì làm sao làm Chủ tịch Hội học sinh được."
Lúc đó tôi chỉ nghĩ đơn giản là, chắc vì học sinh chuyển trường ít nên chị ta mới kiểm tra thôi. Hóa ra tôi đã hoàn toàn đánh giá thấp Tennouji Kotetsu.
"Theo ký ức của ta thì sau giờ học cậu hoàn toàn rảnh rỗi."
"Dạ, dạ thì..." Tôi định tiếp tục làm thành viên CLB Về nhà mà.
"Bạn bè không có lấy một mống, đến bạn cùng lớp cũng không dám chủ động bắt chuyện, Ban Chấp hành Tổng vụ sẽ dốc toàn lực hoan nghênh một kẻ thảm hại như cậu."
Lo chuyện bao đồng quá đấy!
"Em xin phép." Tôi nói rồi nhanh chóng chuồn khỏi phòng Hội học sinh. Dung lượng não bộ của tôi đã quá tải rồi. Sau Hijiribashi Kirika đó lại đến Tennouji Kotetsu này. Tôi quyết tâm từ nay về sau sẽ không bao giờ bén mảng đến phòng Hội học sinh nữa.
Thế nhưng ngay ngày hôm sau, tin đồn đã lan ra khắp lớp.
"Makimura, nghe nói mày vào Hội học sinh rồi hả?"
Vừa đặt cặp lên bàn, tôi đã bị một nam sinh ngồi gần đó hỏi.
"Hả, hả?"
Tôi trợn tròn mắt, ngồi phịch xuống ghế.
"Sướng thế Makimura." "Này. Muốn vào Hội học sinh đâu có dễ đâu."
"Chủ tịch mà cứ im lặng thì cũng là mỹ nhân đấy." "Hijiribashi mà không im lặng thì cũng dễ thương lắm..."
"Nghe bảo Hijiribashi sống trong phòng Hội học sinh hả." "Thế nghĩa là thay đồ ở đó luôn á?" "Chắc có cả nhà tắm nữa nhỉ, phòng Hội học sinh mà lị." Không có đâu. Đừng có nói ngu. ...Không có đâu nhỉ? Cái đáng sợ của ngôi trường này là không thể khẳng định chắc chắn điều gì là tuyệt đối không có.
Sau đó, thấy đám bạn cùng lớp không có dấu hiệu gì là bớt phấn khích, tôi thử nói: "...Ghen tị thì tôi nhường cho đấy?", thế là cả lũ đồng loạt lắc đầu.
"Mấy vụ này phải là chuyện của người khác thì mới hóng hớt được chứ."
Nghĩ sao thì giữ trong lòng thôi. Biết thừa rồi nhưng tôi không muốn nghe đâu.
Mà thôi kệ, tôi lơ đễnh nghĩ trong khi đếm ngược tiếng chuông vào học. Đằng nào mình cũng đâu định vào, chuyện hôm qua của bà Chủ tịch chắc quá nửa là đùa, vụ này đến đây là hết phim thôi.
Thông báo nội bộ ngay sau giờ học đã đập tan suy tính của tôi. Một giọng nữ cố ép cho ra vẻ dễ thương vang vọng khắp lớp học ồn ào ngay khi giáo viên vừa bước ra.
『Trò Makimura lớp OCS1-F, trò Makimura lớp OCS1-F, vui lòng đến phòng Hội học sinh ngay lập tức.』
Nhưng không thể nghe nhầm được. Là giọng của Chủ tịch Hội học sinh. Ánh mắt cả lớp đổ dồn về phía tôi. Tôi đang định nhét vở vào cặp thì gục luôn xuống bàn. Sao lại đem tôi ra bêu riếu thế này. Còn lâu tôi mới đi. Tôi sẽ về thẳng ký túc xá.
『Trò Makimura, cấm có nghĩ đến chuyện về thẳng ký túc xá đấy nhé! Mười lăm giây nữa phải có mặt tại phòng Hội học sinh!』
"Bố ai mà làm được!" Sao chị ta đọc được suy nghĩ của tôi qua loa phát thanh thế hả.
『Không phải là không làm được, không được bỏ cuộc!』 Sao lại đối thoại được thế này!
"Cố lên." "Tiện thể quay phim lại nhé."
Nhận những lời cổ vũ vô trách nhiệm của đám bạn cùng lớp sau lưng, tôi bước ra khỏi phòng học.
Tôi đã thoáng nghĩ đến chuyện gói ghém hành lý trốn về Tokyo luôn, nhưng rồi đành lê bước về phía tòa nhà trung tâm nơi có phòng Hội học sinh. Trong khi băng qua cái sân trong rộng lớn nở đầy hoa như vườn thượng uyển của cung điện Pháp, tôi sắp xếp lại những điều cần nói trong đầu. Tôi nghĩ mình nên giải thích với Chủ tịch Hội học sinh rằng chuyện hôm qua là hiểu lầm.
Ngay trước cửa phòng Hội học sinh, tôi chạm mặt Hijiribashi Kirika. Nhìn cô ấy ôm cái túi căng phồng của căng-tin, chắc là vừa đi mua đồ ăn vặt về.
"...Sao lại đến nữa."
Cô ấy nấp nửa người sau cánh cửa mở hé và hỏi.
"Vào Ban Chấp hành thật rồi à?"
"Không, tôi đến để nói là tôi không vào. Chủ tịch chẳng chịu nghe tôi nói gì cả."
"Chị ấy nghe hết đấy. Chỉ là lờ đi thôi."
"Hả." Thế thì khác gì nhau?
"Không muốn vào thì đừng đến là được mà."
"À, xin lỗi... Cậu giận à?" Vì hôm qua tôi làm phiền lúc cậu đang ở một mình. Nhưng Kirika làm mặt dỗi, lắc đầu.
"Giận gì chứ... không có. Tại sao tôi lại phải giận cậu."
Giận rành rành ra đấy còn gì. Kirika thụt ngay vào trong. Tôi còn kịp nhìn thoáng qua bên trong phòng, chẳng thấy ai khác cả. Gọi loa bắt người ta đến mà thất lễ ghê.
Quả nhiên là —— về thôi. Không dính dáng đến là tốt nhất.
Khi tôi vừa ra khỏi tòa nhà, định đi qua khu vực cây cối rậm rạp ở sân trong, sống lưng tôi lạnh toát. Không chỉ là cảm giác. Thực tế, tôi nghe thấy tiếng bước chân giẫm lên cỏ từ nhiều phía đang tập trung lại sau lưng.
Quay lại, đập vào mắt tôi đầu tiên là một gã đàn ông vạm vỡ đầu đinh mặc võ phục Judo. Mặt mũi trông già chát chúa, nhưng đai đen có thêu chữ CLB Judo Học viện Hakujudai, nên chắc là thành viên CLB Judo trường này. Phía sau gã còn có hai tên đai đen to xác khác đang đứng chờ.
"Makimura Hikage đấy phỏng? Lớp 1-F?"
Tôi vừa lùi lại vừa gật đầu. CLB Judo có việc gì? Sao biết tên tôi?
"Mày vào Hội học sinh rồi chứ gì. Nãy vừa bị gọi trên loa còn gì."
"Dạ, a, không, em không có định vào..."
"Vậy sao!" Gã mặc đồ Judo cười nhe răng, bước tới gần. Tôi lùi lại. "Vậy thì vào CLB Judo đi."
"Hả? Tạ, tại sao."
Ngay lúc đó, một tiếng xé gió vang lên, có thứ gì đó cắm phập xuống mặt đất giữa tôi và gã Judo.
Là một thanh mộc kiếm. Nó cắm sâu vài centimet xuống cỏ, rung bần bật.
"CLB Judo là cái CLB không có tương lai, mười mấy năm nay còn chẳng lết được ra khỏi giải tỉnh."
Tiếng nói vang lên từ bóng cây, vài bóng người bước ra ngoài vạt nắng.
"Thay vào đó, cậu không muốn tập Kendo sao Makimura."
Là những gã đàn ông mặc giáp đen đeo đai đỏ. Trên vai vác trúc kiếm và mộc kiếm. Rốt cuộc là cái quái gì thế này? Trong khi tôi còn đang ngớ người, lại có tiếng nói đập vào từ phía sau bên phải.
"Mấy môn đối kháng hôi rình lại còn ế chỏng chơ! " Một đám mặc áo bib có số bên ngoài áo phông quần đùi xuất hiện. "Cùng nhắm tới giải Quốc gia đi Makimura!"
"Bọn bóng đá toàn uống rượu bét nhè trong mấy buổi giao lưu, sớm muộn gì cũng bị lộ rồi giải tán thôi. Thay vì lũ đó, hãy cùng bọn tao đến Koshien."
"Vào đội bọn tao để đến Hanazono ——"
"Cùng bọn tớ đến Fumonkan ——"
Chỉ kịp nhận diện sơ sơ cũng thấy nào là CLB Bóng chày, CLB Bóng bầu dục, CLB Nhạc thổi, CLB Kịch, CLB Thư pháp, CLB Cờ tướng... tất cả đều lăm lăm tờ đơn xin gia nhập trên tay vây quanh tôi. Đầu óc tôi muốn trắng xóa luôn. Kiểu bắt nạt mới à? Một loại sự kiện trường học để trêu chọc học sinh chuyển trường hay gì?
"Ơ, ơ kìa, thế, thế là sao."
"Cậu Makimura, nghe nói cậu đã nói chuyện với Kế toán Tổng vụ." Một cô gái có vẻ cùng khối, thuộc CLB Nhạc thổi chỉ tay vào tôi nói. "Thật không vậy?"
"...Hijiribashi Kirika ấy hả? Ừ thì, cũng... gọi là nói chuyện, nhưng tôi chỉ mượn cái bút bi rồi viết hộ mấy tờ giấy thôi."
Tiếng xì xào lan ra như sóng thần, vòng vây khép chặt lại.
"Quả nhiên là thật rồi." "Không chỉ nói chuyện với Hijiribashi đó." "Mượn bút, thật á?" "Được nhờ viết hộ á á á?"
Sao tất cả lại nhìn tôi bằng ánh mắt của thú đói thế hả!
"Thì đã sao ạ."
"Mày không hiểu à!" Gã Judo sừng sộ. "Người có thể nói chuyện đàng hoàng với con nhỏ đó ngoài Hội học sinh ra chỉ có mày thôi! Chẳng hiểu tại sao lại thế nhưng mà!"
"Nếu Makimura vào thì có thể tiếp cận Kế toán Tổng vụ để tăng ngân sách!"
Rốt cuộc là vì tiền à!
"Cho cậu làm Phó chủ nhiệm luôn!" "Bên này có suất tiến cử đại học." "Lại quả ba mươi phần trăm phần ngân sách tăng thêm."
Bị áp đảo bởi đám đông đang xấn tới, mồm năm miệng mười nói toàn những điều tùy tiện, tôi bỏ chạy. Nhưng ngay bên kia rặng cây là tường ký túc xá, tôi nhanh chóng bị bao vây hoàn toàn và mất đường lui.
"Vào đi! Kiêm nhiệm cũng được!"
"Tạm thời cứ ký đi đã!" "Qua tháng Năm làm thành viên ma danh dự cũng được!"
Ngay lúc đó ——
Một cái bóng đen lớn xuyên thủng tầm nhìn của tôi từ ngay trên đỉnh đầu và cắm phập xuống mặt đất trước mắt. Cỏ và cát bụi bay mù mịt.
Trong sự im lặng như thể mọi âm thanh đều bị cắt đứt, bóng lưng mặc áo blazer đó từ từ đứng dậy, tôi nhận ra ngay là ai. Mái tóc đen buộc cao đung đưa, ánh mắt sắc lẹm "chém" qua đám người đang mời chào CLB khiến chúng câm nín.
"...Ch, Chủ tịch..." "Từ đâu chui ra vậy." "V, vừa nãy, nhảy xuống từ ——"
Ai đó rên rỉ. Tôi cũng nín thở liếc nhìn lên bức tường ký túc xá. Nhảy từ đâu xuống vậy? Cửa sổ? Không lẽ là sân thượng? Tôi quay lại nhìn tấm lưng của cô gái đang đứng trước mặt. Dù không thấy mặt nhưng không thể nhầm lẫn được, Chủ tịch Hội học sinh - Tennouji Kotetsu. Chị ta nói bằng giọng trầm thấp.
"Dám dùng cái đám ô hợp này vây quanh cấp dưới đáng yêu của ta, to gan đấy."
Người đầu tiên hoàn hồn là gã có vẻ là Chủ nhiệm CLB Kendo.
"...Đừng có nói xằng bậy Tennouji! Cậu Makimura đã nói là không vào Hội học sinh rồi."
"Ta chưa nghe thấy nhé. Ta mà chưa nghe thấy thì coi như chưa nói."
Cái lý lẽ ngang ngược khủng khiếp mà Chủ tịch thốt ra khiến cả đám, bao gồm cả tôi, đóng băng tại chỗ.
"Nhưng mà, ta đây khoan dung và công minh chính đại, nên sẽ cho các ngươi một cơ hội."
Vừa dứt lời, tay Hội trưởng đã vươn ra tóm lấy cánh tay trái của tôi. Khi tôi kịp nhận ra, một chiếc băng tay màu xanh thẫm đã được quấn lên tay áo khoác blazer. Chẳng hiểu sao nó lại được kẹp bằng kẹp quần áo thay vì kim băng.
"Chỉ cần một người trong số các ngươi cướp được chiếc băng tay này, ta sẽ cho phép toàn bộ các ngươi được tuyển quân. Cứ xâu xé thiếu niên này thoải mái."
"Khoan, ơ, sao chị lại tự tiện thế hả!"
Tôi hoảng hốt định túm lấy lưng Hội trưởng. Mà khoan, không phải là tự tiện, vốn dĩ việc Hội trưởng Hội học sinh đi phá đám hoạt động tuyển quân của các câu lạc bộ mới là kỳ quặc sao? Nhưng thế này là thế nào, đừng có bày ra mấy cái trò chơi quái đản nữa mà cứ thế cứu tôi không được à!
"…Được thật hả?" ai đó thì thầm trong đám đông.
"Nhưng mà là Hội trưởng đó." "Nếu tất cả cùng xông lên một lúc thì dù là Hội trưởng cũng…"
"Mày lên trước đi." "Gì vậy, đàn anh mà hèn thế, đối thủ là con gái mà." "Im đi."
Những tiếng xì xào pha lẫn sợ hãi vang lên. Không ai dám động đậy.
"Sao thế. Khí thế ham muốn trần trụi ban nãy đâu hết rồi? Ta không ghét cái loại năng lượng đó đâu nhé." Hội trưởng nói với giọng điệu lộ rõ vẻ thích thú trong lòng. "Hết cách rồi, ta sẽ chấp một chút vậy. Ta chỉ dùng tay trái thôi."
Người phản ứng đầu tiên quả nhiên là Trưởng bộ lạc Kiếm đạo. Hắn giật lấy thanh trúc kiếm từ tay đàn em phía sau rồi đạp mạnh lên bãi cỏ.
"Tennoji!!! Chết đi!!!" Khoan đã nào, sao lại có ý định giết người thế hả!
Cánh tay trái của Hội trưởng vẽ một đường vòng cung lớn. Khoảnh khắc tiếp theo, thân hình cao lớn của tên Trưởng bộ lạc Kiếm đạo lộn một vòng đẹp mắt rồi lưng đập mạnh vào tường ký túc xá.
Thế nhưng, người ngỡ ngàng chỉ có mình tôi. Mọi người tuy nhăn mặt nhưng không hề ngạc nhiên. Vì họ biết Hội trưởng thừa sức làm thế sao?
"Ném cái gì cũng được, ném đi!" Bên CLB Bóng đá hét lên. Bóng đá, bóng bầu dục, bóng tennis và cả cầu lông rào rào trút xuống như mưa. Tôi ôm đầu ngồi thụp xuống. Cùng với tiếng gào thét, lũ nô lệ của đồng tiền ập tới như thác lũ.
"Nhắm vào chân ấy!", "Thừa cơ sờ vào chân đi!"
"Lột quần nó ra!", "Hạ được nó là kiểu gì cũng—hự!"
Tay trái của Hội trưởng xoay càng lúc càng nhanh, cô nhặt những quả bóng lăn lóc dưới đất ném trả liên tục, chuẩn xác đập thẳng vào mặt đám người đang lao tới. Ngay khoảnh khắc một thành viên CLB Bóng ném men theo bờ tường định tóm lấy vai tôi, Hội trưởng vặn mình, tung một cú búng trán không khoan nhượng thổi bay hắn bay ngược về phía đám đông.
"Đã bảo là tấn công hai bên cùng lúc đi, Hội trưởng cũng chỉ có một tay trái thôi mà!"
"Thế thì Trưởng bộ lạc lên đi chứ!"
"CLB Câu cá, mang lưới ra đây, chụp từ trên xuống rồi đạp bẹp nó!"
"Gọi CLB Naginata ra!", "Lôi cả bọn Bắn cung tới đây!"
"Gọi cả CLB Hóa học nữa, hơi cay!"
Tình hình đã loạn cào cào cả lên, nhưng dù cộng tất cả sự liều lĩnh của hàng chục kẻ tấn công lại cũng chẳng thấm vào đâu so với sự bá đạo của Tennoji Kotetsu. Cô đỡ cú húc vai đồng thời từ ba hướng của CLB Bóng bầu dục trong khi vẫn che chắn tôi sau lưng mà không hề suy chuyển, chỉ hơi nghiêng người một cái là hất ngã cả lũ; tóm gọn năm thanh trúc kiếm mà CLB Kiếm đạo bổ xuống nhanh như chớp rồi bẻ gãy làm đôi; dùng tay trái tung hứng một hồi những cây gậy mà CLB Thể dục nhịp điệu ném tới rồi ném trả lại; thậm chí còn ném trả một câu thơ dưới cực chuẩn cho câu thơ trên mà CLB Haiku vừa ném ra.
Tôi ngồi bệt xuống chân tường, chỉ biết há hốc mồm kinh ngạc.
Vì sự việc quá sức tưởng tượng nên não tôi như bị đun chảy, đến mức tôi bắt đầu nghĩ đến mấy chuyện khiếm nhã như là… mặc cái váy ngắn cũn cỡn đó mà vận động dữ dội như vậy, làm sao cô ấy giữ cho không bị lộ quần lót nhỉ. Lúc đó tôi mới nhận ra chiếc váy của Hội trưởng được xẻ tà rất sâu. Đồng phục kiểu quái gì thế này.
"Thế nào, tính sao đây?"
Hội trưởng vừa dùng một tay trái xử lý đợt tấn công điên cuồng chưa có dấu hiệu dừng lại, vừa liếc nhìn tôi qua vai và hỏi.
"…Hả?"
"Cứ để mặc thế này là ngày nào cũng diễn ra đấy."
Tôi vừa cố nén cơn chóng mặt vừa lắc đầu. Tha cho em đi.
"Chỉ có một cách duy nhất để dừng lại thôi. Vào Ban Chấp hành đi."
"Chơi… chơi bẩn thế!"
"Sao tự nhiên thấy tay trái mỏi mỏi, hay là đi ngủ trưa nhỉ."
"Aaa được rồi, em hiểu rồi mà!"
Tôi gào lên. Chính tôi còn chẳng nhận ra mình vừa vô thức tát ngã một tên CLB Bóng rổ lách qua nách Hội trưởng định vồ lấy mình.
"Vào là được chứ gì!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
