Trans: Island1502
Edit: BiHT
------------------------------------------------
“Dẫu rằng rất muốn mọi người nghe thêm nữa, nhưng tôi nghĩ tốt nhất nên dừng lại ở đây thôi. Phần còn lại tập trung vào lịch sử của từng gia tộc,” Mayun nói, đặt cây đàn luýt xuống bên cạnh. Sau đó, ông hít một hơi thật sâu, và... “Vậy... Mọi người thấy thế nào? Giọng hát của tôi ấy...”
Ông háo hức mong chờ lời nhận xét! Tuy nhiên, ông chỉ nhận được sự im lặng. Cả nhóm hơi băn khoăn về mùi hương đáng ngờ phảng phất của bàn tay lũ Serpent. Và ta cũng có Mia, người lại hơi mãn nguyện với dư vị thơm béo thoang thoảng của loại sữa hảo hạng mà cô vừa thưởng thức. Dù là vì lý do gì thì ai nấy đều ngập ngừng không muốn mở lời.
“Thú thật thì cha à, con luôn rất phiền lòng với thói quen bắt khách phải nghe hát của cha, nhưng xem ra nó cũng có ích.”
“Ta không hỏi con, con trai ạ...”
Thấy Mayun có vẻ khá thất vọng trước thái độ lạnh nhạt của cậu con trai, Bel cố gắng làm ông vui lên. “Học về lịch sử của Vương quốc Equestrian thú vị lắm ạ! Con rất thích việc nó được kể qua bài hát, vì thường thì học lịch sử khiến con buồn ngủ lắm. Âm thanh của cây đàn luýt hòa quyện với giọng hát của ông thật sự rất tuyệt vời!”
Mà, đó là những suy nghĩ mà Bel đã lựa ra để chia sẻ, nhưng thôi kệ đi...
“Thế à? Ta vui lắm. Cháu cứ thoải mái đến nghe thêm bất cứ khi nào có thời gian nhé.” Mayun nở một nụ cười tươi rói và hết sức phấn khởi nói. Có vẻ như lời khen đã làm ông hài lòng.
Thấy phản ứng của Bel, Citrina bắt đầu lẩm bẩm một mình. “Âm nhạc... Mình hiểu rồi... Nếu mình xin cha dạy mình sáng tác nhạc thì sao nhỉ... Ừ, ý hay đấy!”
“Cảm ơn, Tộc trưởng Mayun. Bài hát của ông đã giúp chúng tôi dễ dàng nắm bắt tình hình của vương quốc này.”
Sau khi đưa ra lời nhận xét thiện chí của mình, Mia lại nghĩ về bài hát mà cô vừa nghe. Đó là câu chuyện về một người đàn ông đầy tham vọng, muốn đạt được quyền lực tối cao bằng cách điều khiển kẻ thù không đội trời chung của mình, loài sói. Không nhận được sự chấp thuận của các anh em, Ka Suima rời bỏ vùng đất tổ tiên trong tuyệt vọng. Số phận nào chờ đợi ông và con cháu của ông ta sau đó? Mia khoanh tay lại và suy nghĩ. Đúng lúc đó, Aima lên tiếng.
“Cách diễn giải thật tiện lợi làm sao. Đúng là hợp với Vương quốc Equestrian hèn nhát các người.” cô khinh bỉ nói.
“Hừm. Thế thì xin hỏi câu chuyện được truyền lại trong Hỏa tộc là gì vậy?” Vẫn giữ nụ cười điềm tĩnh, Mayun quay sang hỏi Aima. Ông ta trông có chút bối rối, như thể đang đối mặt với cô con gái đang trong tuổi nổi loạn.
“Quá rõ rồi. Câu chuyện của chúng tôi là câu chuyện về những kẻ hèn nhát mắc kẹt trong vũng lầy của hiện tại. Tất cả những người ở lại Vương quốc Equestrian đều là những kẻ lười biếng, sợ thay đổi. Đó là những gì được truyền lại.” Aima trừng mắt nhìn Mayun trước khi liếc nhìn Malong với ánh mắt sắc bén tương tự. “Tình trạng hiện tại của vương quốc các người đã nói lên tất cả. Hãy nhìn xem. Các người chỉ biết mải mê bảo vệ của cải khỏi bầy sói thôi đúng không? Các người không chỉ tụt hậu so với Sunkland—mà thậm chí còn thua cả Remno.”
Nghe đến đó, hoàng tử của Remno, Abel, không nhịn được mà nhăn mặt.
“Hồi đó, nếu các người dám nắm lấy sức mạnh của loài sói thì giờ đây đã là bá chủ của vùng đất này rồi. Các người sẽ chẳng thua kém Sunkland. Nhưng thay vì tiến lên, các người coi thay đổi là điều cấm kỵ, sợ hãi nó, sợ cả chiến tranh và sức mạnh.... Chẳng phải chính vì thế mà các người mới ra nông nỗi này sao?!” Aima hất mặt, quay sang Mia. “Công chúa Mia, cô có nghĩ vậy không?”
Aima chuyển hướng cuộc trò chuyện sang Mia, nhưng Mayun không để Mia kịp đáp lại mà đã mở miệng trước. “Ý cô là chúng ta nên nắm lấy sức mạnh của loài sói để tuyên chiến với Remno và Sunkland sao?”
“Chúng ta là hậu duệ của những chiến binh kiêu hãnh. Chúng ta đã sống bằng cách bảo vệ của cải của mình—bầy cừu—và gia đình của chúng ta thông qua chiến đấu. Khi cần thiết, chúng ta sử dụng vũ lực vì lợi ích của đồng đội, vì lợi ích của tộc chúng ta. Mà sói lại rất mạnh mẽ. Mấy người, những người quen thuộc với chiến đấu, hẳn phải biết điều đó chứ. Nếu có thể giành được sức mạnh ấy thì lý gì phải từ chối chứ? Người của Vương quốc Equestrian các ông sợ thay đổi, sợ chiến đấu, sợ quyền lực. Hành động như vậy chỉ có kẻ ngu mới làm!”
“Thay đổi không nhất thiết là tốt. Điều quan trọng là phải dừng lại khi mọi việc đang đi theo hướng bất lợi.” Giọng Mayun bình tĩnh, nhưng Aima lại gạt đi bằng một tiếng cười. “Hừm! Giống hệt rừng cây, ông bất động, để mặc gió thổi đi đâu thì đi. Đúng là lời nói phù hợp với hậu duệ của tên vô lại Fulong.”
“Nắm giữ quyền lực không có nghĩa là đúng. Cô nắm giữ sức mạnh và dùng nó để cướp bóc lương thực, và giờ chính cô đã rơi vào tay bọn tôi. Ngay cả khi cô học được cách sử dụng sức mạnh to lớn, cô cũng không thể đoán trước được hậu quả. Dùng sức mạnh một cách ngu ngốc chỉ chuốc lấy diệt vong thôi, hỡi hậu duệ của tên Suima kiêu ngạo, kẻ tưởng rằng kiểm soát được lửa là có thể vươn tay chạm tới các vì sao.” Mayun đáp trả bằng ánh nhìn sắc lạnh. Aima định mở miệng phản bác, nhưng rồi…
“Ôi trăng ơi… Các người còn định tranh cãi chuyện vô ích này đến bao giờ nữa vậy hả?”
Một giọng nói vang lên.
“Cái gì cơ?!” Không chút nghĩ ngợi, Aima liền nâng giọng. Nhưng rồi, cô để ý thấy thứ gì đó! Chính là Mia—vị Hiền giả hiền hậu của Đế quốc, người sẵn lòng chia sẻ bánh quy của mình với một tên cướp tầm thường—đang run lên vì giận dữ.
“Bao giờ các người mới thấy đủ với cuộc tranh cãi vô nghĩa này hả? Ta thật không hiểu nổi.” Sau khi nhìn Aima một hồi lâu, Mia quay sang Mayun, rồi lại tiếp tục lên tiếng. “Mọi chuyện đã kết thúc rồi. Những sự kiện đó đã xảy ra từ tận thuở nào. Việc tranh cãi về chúng bây giờ có ích gì chứ?” Cô lắc đầu, vẻ bực bội hiện rõ trên khuôn mặt. “Chẳng phải mọi thứ đã kết thúc từ lâu rồi sao?”
