Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Truyện tương tự

Cuộc Sống Fusionpunk của Kẻ Nghiện Gacha

(Đang ra)

Cuộc Sống Fusionpunk của Kẻ Nghiện Gacha

Đóa Hoa Lặng Lẽ Tàn

Dù thế giới này là dark fantasy, tôi vẫn đi tìm dopamine của ngày hôm nay.

9 7

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

416 10811

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

98 259

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

48 253

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

29 82

1 ~ 30 - Chương 10 - Tỷ lệ nam nữ là 1:6

Chương 10 - Tỷ lệ nam nữ là 1:6

Cuối cùng thì ngày lễ nhập học cũng đã tới.

Bắt đầu cuộc đời học sinh cấp ba lần thứ hai... Trường Teimon khá khép kín, khuôn viên thì rộng, phòng ốc lại đẹp đẽ, nhưng số lượng người tập trung tại buổi lễ lại ít hơn tôi tưởng.

"Chúc mừng các em tân học sinh đã nhập học."

Bài phát biểu của hiệu trưởng cứ đều đều nhạt thếch, thay vì ra dáng một ngôi trường giàu truyền thống, tôi lại thấy cái không khí này giống mấy trường chuyên bình thường hơn.

Thế nên, tôi đã mất một lúc mới tiêu hóa nổi câu nói tiếp theo của ổng.

"Các em đều cùng tham gia một kỳ thi tuyển chọn, nhưng thực tế các em được chia làm hai hệ: hệ tiến cử và hệ phổ thông."

Không ngờ ổng lại khui cái vụ đó ra ngay tại đây.

Rõ ràng là đám học sinh xung quanh đang chia làm hai thái cực, một bên thì nhao nhao lo lắng, bên kia thì ráng giữ bộ mặt bình tĩnh để che giấu sự ngạc nhiên.

"Trước đây nhà trường luôn giấu kín sự thật này và chọn ra đại diện tân học sinh theo diện hợp nhất, nhưng đã có một số ý kiến phản đối gay gắt. Bởi vậy bắt đầu từ năm nay, trường quyết định sẽ chọn ra đại diện riêng cho từng hệ."

Ra là vậy. Chắc cái đám phản đối là tụi học sinh hệ tiến cử rồi.

Ngôi trường này do chính phủ vận hành, nhưng chắc chắn cũng nhận được tài trợ từ mấy tập đoàn lớn thông qua chế độ quyên góp được khấu trừ thuế toàn phần.

Ngôi trường lâu đời mà cơ sở vật chất vẫn bóng loáng thế kia là bằng chứng rõ ràng nhất.

Vốn dĩ đám hệ phổ thông... còn chả biết tới sự tồn tại của hệ tiến cử đã bị giấu nhẹm đi, thì làm sao mà lên tiếng phản đối cho được.

"Đại diện tân học sinh... hệ phổ thông, Kashiwado Taiki."

"Dạ có!!"

Tôi đáp lại lời thầy hiệu trưởng bằng giọng dõng dạc, rồi bước lên bục.

Thôi thì, chuyện gì tới cũng tới.

Tôi được chọn làm đại diện tân học sinh vì có điểm số cao nhất trong hệ phổ thông. Cứ tưởng là điểm mình cao hơn Shikano Kurei chứ, ai dè kiểu này thì chịu thua, chả biết đường nào mà lần.

"Tiếp theo, đại diện tân học sinh... hệ tiến cử, Shikano Kurei."

"Có."

Một câu trả lời đơn điệu, không lớn lắm. Nhưng giọng nói lại dễ thương, kết hợp với dáng người nhỏ nhắn tạo cảm giác giống như mấy con thú nhỏ vậy.

Chắc không ai tưởng tượng nổi đâu... cô gái như vậy mà sau này lại trở thành Đấng cứu thế của cả thế giới.

Chính cô ấy, thiên tài y học Shikano Kurei, người đã tìm ra phác đồ điều trị cho căn bệnh thần kinh từng bị coi là nan y hoành hành trong tương lai... bệnh Centrom.

Bệnh Centrom là một chứng bệnh tiến triển nguy hiểm, gây rối loạn trí nhớ ngay cả ở giới trẻ, nên cái tên "Đấng cứu thế Shikano Kurei", người tìm ra cách chữa trị, đã vang danh khắp thế giới.

『Kashiwado-san. Anh là…………』

Ký ức kiếp trước ùa về.

Ngược lại, rốt cuộc tôi là gì đối với cô... chuyện đó mãi tôi vẫn không sao hiểu được.

Điều duy nhất tôi biết chắc chắn, Shikano Kurei là... ân nhân, mà cũng là đại kình địch của tôi.

Bởi vì chính tôi cũng từng mắc bệnh Centrom và được cô ấy chữa khỏi.

"…………"

Tôi liếc mắt qua nhìn thì thấy Shikano cũng đang nhìn tôi.

Nhỏ mỉm cười có vẻ khoái chí lắm... liệu lần này tôi có thể làm cái vẻ mặt đáng yêu đó méo xệch đi được không đây.

Không, ngay từ đầu tôi nên tìm cách để đừng có đối đầu nhau thì hơn.

Đấng cứu thế, Shikano Kurei... cổ còn có một danh xưng nổi tiếng khác nữa.

――Đó là, nhà hoạt động bài trừ công nghệ tương lai.

"Nghiêm! Chào!"

Không có phát biểu cảm nghĩ hay tuyên thệ quyết tâm sáo rỗng nào cả.

Tụi tôi... không phải với tư cách tân học sinh, mà với tư cách đại diện của hai hệ phổ thông và tiến cử, chỉ đơn giản cúi chào mọi người một cái.

Tôi lo là làm vầy lại khơi mào cho một mối quan hệ thù địch khác mất thôi.

Lúc bước xuống bục, tôi mới nhận ra chân tướng của cái cảm giác là lạ nãy giờ.

Đầu tiên là số lượng học sinh ít đến lạ lùng.

E là nguyên khối mười chỉ có đúng một lớp... ít tới mức tôi dám khẳng định vậy luôn.

Nhưng không phải toàn chuyện xấu. Vì tôi đã nhìn thấy mặt Sarasa với Ousei trong đám tân học sinh.

Ngược lại, không thấy bản mặt thằng Kuuya đâu... nghĩa là nó rớt đài rồi. Tôi cũng chả thấy tội nghiệp gì cho nó.

Nhưng mà, còn một vấn đề nữa.

Cái này mới căng nè.

Con trai sao mà ít dữ vậy trời...?

Rõ ràng là tỉ lệ nam nữ sai sai sao ấy. Tính cả tôi luôn thì nam sinh vỏn vẹn có sáu mống.

Tức là tỉ lệ nam nữ chênh lệch tới 1 chọi 6.

Trường công lập kiểu này thì ổn không vậy? Tôi đang thắc mắc thì trong lúc đếm người, tôi phát hiện ra một thứ không thể bỏ qua.

――Cuối cùng cũng tìm thấy rồi.

Gương mặt mà dù có trải qua mấy chục năm tôi cũng không bao giờ quên.

Cô gái tôi nhìn thấy ở hàng ghế cuối cùng từ trên bục... Seika.

***

Tôi gặp cô ấy lần đầu là hồi đi dã ngoại cấp ba, lúc đang lang thang ở tỉnh Nara.

Bị cái nhóm hoạt động coi như kỳ đà cản mũi, nên tôi đánh lẻ đi một mình, lang thang vất vưởng chả có mục đích gì.

Giữa lúc đó, tự nhiên thấy một cô gái xinh đẹp mặc đồng phục đi hiên ngang giữa ban ngày ban mặt, hỏi sao mà không hút mắt cho được.

Đã vậy nhỏ còn mặc đồng phục của trường Teimon, nơi tập trung mấy đứa trẻ gánh vác tương lai đất nước, tay thì cầm khoai tây chiên vừa đi vừa nhồm nhoàm nữa chứ.

Nhưng mà, tôi chỉ thấy lạ mắt vậy thôi, chứ không nghĩ là sẽ dính dáng gì tới nhỏ.

Cho tới khi trời tự dưng đổ mưa rào, hai đứa cùng chạy vô trú mưa chung một chỗ.

Chắc thấy tôi trạc tuổi nên nhỏ tò mò hay sao ấy, Seika là người bắt chuyện trước.

Hồi đó tôi gà mờ khoản nói chuyện với con gái lắm, nên chỉ biết huyên thuyên về bản thân mình thôi.

Vậy mà nhỏ không hề tỏ vẻ chán ngán trước mấy câu chuyện ích kỷ của tôi, cứ ngồi nghe tôi kể tới cùng.

...Nhỏ là người duy nhất, và cũng là người đầu tiên nói rằng tôi thuộc tuýp người đại khí vãn thành.

Seika là người đầu tiên công nhận thằng bất tài như tôi.

——Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để đánh cắp trái tim tôi rồi.

***

Dù gặp lại tình đầu, nhưng tôi không thể bắt chuyện ngay được.

Nói đúng hơn là tôi chả có cái quyền tự do đó.

"Kashiwado này. Cho tôi biết điểm thi đầu vào của ông được không?"

Người đang hỏi tôi là Shikano Kurei.

Mọi người xung quanh vẫn đang căng thẳng vụ phân chia hệ phổ thông với tiến cử, nhưng do chưa biết rõ ai thuộc hệ nào, nên mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hai đứa tôi, hai kẻ duy nhất đã lộ diện.

Khổ nỗi đa số toàn là con gái, làm tôi không tài nào bớt căng thẳng nổi.

Nói thiệt tôi hơi bất ngờ, tôi không nghĩ là Shikano hỏi câu này để dò xét bầu không khí đâu. Chắc nhỏ chỉ tò mò hỏi cho biết thôi.

"454 điểm."

"Bất ngờ ghê... ông thông minh thật đấy."

Cả lớp bắt đầu xì xầm bàn tán.

Mấy bạn nữ thì trầm trồ "Đề thi đó mà lấy được điểm cỡ này hả?", "Đại diện tân học sinh đúng là không phải dạng vừa".

Trái lại, tôi cũng nghe loáng thoáng tiếng xỉa xói "Cái thứ dân đen mà làm phách gớm."

Rõ ràng là giọng của tụi con trai.

Trai tráng đã ít thì chớ, tôi cũng đâu muốn bị tụi nó ghét... nhưng mà trước mắt phải tiếp chuyện cô nàng này đã.

"Còn bà thì sao...?"

"Bí mật."

"...Shikano."

"Hihi, giỡn thôi. Nhưng mà con gái thua điểm nên ngại nói ra, cái tâm lý đó ông phải tinh ý chút chứ. 451 điểm nha."

――Trời đất. Nghe bả nói thua điểm làm tôi chủ quan, ai dè điểm cao chót vót làm tôi toát mồ hôi hột.

Chênh lệch có 3 điểm... Tôi cũng đã chuẩn bị tinh thần rồi, nhưng tại cái cách nói của nhỏ làm tôi giật mình.

Ra là vậy... Lý do năm nay phá lệ chọn đại diện riêng cho từng hệ, chắc là do ở mỗi hệ đều có đứa phá kỷ lục điểm số đây mà.

Kiểu này mà lộ điểm của nhỏ ra, thế nào cũng có thêm làn sóng phản đối cho coi.

"Kashiwado nè, tôi có đề nghị này... ông có muốn làm bác sĩ không?"

"Không phải là hơi sớm quá sao?"

Học sinh lớp mười bình thường thì mấy ai đã xác định được tương lai muốn làm gì đâu.

Huống hồ bác sĩ là nghề liên quan tới mạng người... tôi nghĩ đâu thể dấn thân vô nghề này với cái tâm thế nửa vời được.

"Với lại, tôi――"

"Không được đâu, Kashiwado. Chắc chắn là ông đang hiểu lầm rồi."

"Hả...?"

"Muốn cứu người hay lòng tốt, mấy cái lý tưởng sáo rỗng đó không làm bác sĩ được đâu. Chỉ có kẻ nắm giữ tri thức mới trở thành bác sĩ được. Bởi vậy... tôi nghĩ ông có tư cách đó."

Nhỏ nói trôi chảy cứ như đọc được suy nghĩ của tôi vậy. Giống như nhỏ đoán trước được cảm xúc của đối phương khi họ định từ chối.

Phải rồi... Đấng cứu thế tương lai hóa ra là kiểu phụ nữ này đây.

Cô chữa bệnh không phải vì thiện tâm. Suy cho cùng cổ cũng chỉ đánh bóng tên tuổi mình, dù tốt hay xấu, để mở rộng bệnh viện mà thôi.

Nếu vậy thì, câu trả lời đã quá rõ ràng.

"Hai năm nữa bà rủ lại được không? Giờ tôi vẫn còn hoài nghi về tài năng của bản thân lắm."

"Trả lời hay đấy. Tôi sẽ nhớ kỹ để hỏi ông thêm lần nữa."

Có vẻ Shikano ưng ý với câu trả lời của tôi nên buông tha dễ dàng.

Nhưng mà, tại sao nhỏ lại rủ tôi làm bác sĩ nhỉ... bộ đang kiếm tay sai hay gì?

Không... tôi cảm giác trong lời mời gọi của nhỏ chứa đựng một cái gì đó... giống như một sứ mệnh quan trọng vậy.

Là gì ta? Hy vọng đối với nhỏ, chuyện đó không khó hơn việc cứu thế giới.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

người có tài năng lớn thường thành công muộn màng