Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

(Đang ra)

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

Furuno John

Cứ ngỡ chỉ là một trò đùa nên tôi mới nhận lời cầu hôn, nào ngờ sáng hôm sau, một chị gái xinh đẹp đã xuất hiện với tờ giấy đăng ký kết hôn trên tay!!!

3 4

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

(Đang ra)

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

Rakuda (駱駝)

Ở trường tôi có một tên y như nhân vật chính trong truyện rom-com. Hoàn toàn chẳng có gì nổi bật, vậy mà vì lý do nào đó, lúc nào xung quanh cậu ta cũng toàn là những cô gái xinh đẹp, quả là không bìn

18 836

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

(Đang ra)

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

Hayaken

Anh nhanh chóng bắt tay vào công cuộc biến nghề nghiệp yếu ớt này thành một sức mạnh đáng gờm khiến ai cũng phải dè chừng. Thế nhưng, Ren chẳng hề hay biết một cú sốc khác đang chờ đợi mình.

2 4

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

1 2

Thanh Gươm Dẫn Lối

(Đang ra)

Thanh Gươm Dẫn Lối

Quiet / Toi8

Một câu chuyện fantasy kiểu “nhân vật chính gần như mạnh nhất” —vừa nghiêm túc vừa bi hài.

21 451

1 ~ 30 - Chương 12 - Cuộc sống mới với phòng riêng đi kèm kẻ ăn bám

Chương 12 - Cuộc sống mới với phòng riêng đi kèm kẻ ăn bám

Ngày nhập học đầu tiên kết thúc, tôi đi thẳng về ký túc xá.

Không có quy định cấm ra khỏi khuôn viên trường, về nhà thì vẫn được... nhưng ngặt nỗi nhà tôi xa quá.

Cơ bản là học sinh nào cũng có phòng riêng trong ký túc xá. Chắc tại mỗi khối có đúng một lớp nên trường mới chơi sang vậy được. Hành lý thì người ta chuyển vô trước rồi, nhưng lúc bước vô phòng, tôi hết hồn vì nó rộng quá thể.

"Cái này... là phòng cho học sinh đó hả!?"

Căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách cho một người ở thì đúng là rộng quá mức quy định. Đã vậy còn cho học sinh cấp ba nữa chứ... coi bộ tôi đã coi thường trường Teimon rồi.

Chắc không phải do ít nam sinh nên phòng mới rộng đâu.

Dù sao cũng có mấy anh chị khóa trên nữa mà... có điều ít khi thấy mặt họ lắm.

Tiếc là không được nấu nướng, nhưng ăn uống thì cứ xuống nhà ăn là xong.

Có cả nhà tắm công cộng lớn nữa, nhưng trong phòng cũng có phòng tắm riêng nên chả thấy bất tiện gì.

Đang dọn dẹp mớ hành lý gửi tới trước thì chuông cửa reo.

Mở cửa ra thì thấy Sarasa với Ousei đứng lù lù đó.

"Bên tui dọn xong rồi, nên tui qua phụ ông một tay đây."

"Mà chắc cũng chả còn gì để phụ đâu."

Mấy việc nặng nhọc cần người phụ thì tôi làm xong hết rồi.

Định nói là xin nhận tấm lòng thôi, ai dè Sarasa tự nhiên xông thẳng vô phòng luôn.

"Sao tự nhiên vô tỉnh bơ vậy bà!"

"Thì qua chơi chớ sao!"

"Ousei, cậu cản bả lại giùm tôi cái?"

"Phòng tôi cũng bị bả đột nhập rồi..."

Vậy là vô phương cứu chữa. Nhìn cái mặt bơ phờ đó là biết phòng Ousei cũng bị nhỏ càn quét hết luôn.

"Sao phòng Taiki nhìn đơn sơ quá vậy nè~. Nhìn y chang dân thường luôn."

"Thì tôi là dân thường mà. Với lại, vầy là bình thường mới đúng chứ?"

"Bình thường đâu mà bình thường! Phòng Ousei có nguyên cây đàn dương cầm bự chảng kìa."

Thiệt luôn à. Không ngờ cậu ta có sở thích chơi đàn luôn đấy. Hèn chi nãy giờ thấy im re, chắc là tường cách âm xịn lắm.

"Hôn thê của tôi là nghệ sĩ dương cầm. Nên tôi cũng tập tành chơi theo."

"Ra là vậy, hèn chi lại chơi đàn."

"Cậu không ngạc nhiên lắm ha."

"Có gì đâu mà lạ. Cơ mà tôi chả có tí máu nghệ thuật nào trong người hết."

Chuyện vợ của Tatekawa Ousei là nghệ sĩ dương cầm tầm cỡ thế giới thì kiếp trước ai mà chẳng biết.

Nên tôi cứ ngỡ cậu ta gặp vợ nhờ sở thích chơi đàn, ai dè là ngược lại.

Tôi không biết vụ hứa hôn từ nhỏ, nhưng nếu vậy thì chuyện cậu ta thích chơi đàn nghe cũng hợp lý.

"Mà hỏi cái này hơi trễ, con gái chạy qua ký túc xá nam như vậy có sao không đấy?"

"…………"

"…………"

Tuy ít con trai với hành lang cũng vắng vẻ... nhưng làm vậy chẳng phải nguy hiểm lắm sao?

Sarasa im thin thít, kiểu như bị nói trúng tim đen.

Tôi quay qua nhìn Ousei thì cậu ta lảng tránh ánh mắt. Cái kiểu này chắc là không từ chối nổi nhỏ rồi.

"A đúng rồi! Bữa nào tui dẫn ông qua tham quan phòng tui nha!"

"Làm như lấy cái đó bịt miệng tôi được không bằng... mà khoan, con trai mò qua ký túc xá nữ mới là chuyện lớn đấy?"

"Vậy hả ta?"

"Vậy đó cô nương."

"Đừng có nhái giọng tui nữa!"

Vụ này thì cho tôi xin kiếu.

Dù gì kiếp trước tôi cũng từng được mời tới phòng Sarasa rồi.

Phòng của nhỏ hồi đó còn đơn sơ hơn ở đây nhiều.

Bị tôi từ chối, Sarasa phồng má giận dỗi.

Nhỏ tự tin vào gu nội thất của mình lắm hay sao ý. Đúng là không hiểu nổi tâm lý con gái mà.

"À quên hỏi lúc ở lớp, Ousei thuộc diện 'hệ tiến cử' hả?"

"Haha... cảm giác như không phải vào bằng thực lực ấy. Nên tôi thấy hơi ngại. Thật ra là―――"

Nghe kể chi tiết thì hình như Tatekawa Science nhận được vốn đầu tư khủng từ nước ngoài. Nhờ vậy mà vốn liếng rủng rỉnh, cộng thêm mối quan hệ với tập đoàn Kokonoe nên mới xí được 'suất tiến cử'.

Không ngờ lại biết được lý do công ty đó mở rộng ra nước ngoài theo cách này.

Mà, nhờ tiền ông ngoại cho để đầu tư thêm, nên tôi sắp thành cổ đông lớn của công ty đó tới nơi rồi... thôi, chuyện này giữ bí mật vậy.

Dù gì tôi vẫn muốn làm bạn bè bình thường với Ousei hơn.

"Nhưng mà Ousei có học hành đàng hoàng đó nha. Nghe nói thi đậu xong xuôi cậu ấy mới được ba má cho biết vụ suất tiến cử mà."

"Vậy là đâu có lơ là thi cử đâu. ...Đừng có làm mặt bí xị vậy chứ."

"Dù vậy, tôi vẫn thấy áy náy cho mấy bạn học giỏi hơn mà bị rớt..."

Hiền lành... à không, phải gọi là lòng chính nghĩa của tuổi trẻ mới đúng.

Sarasa đang đứng sờ sờ đó mà cậu ta dám bộc bạch suy nghĩ thật lòng ghê. Nghĩ tới tính cách của Sarasa kiếp này, chắc là cậu ta tin tưởng nhỏ lắm. Hên là không phải đứa nào khác.

"Tôi hiểu suy nghĩ của Ousei. Nhưng mà xét về điểm chuẩn thì thiếu gì trường giỏi hơn? Nếu muốn tìm chỗ học ngon lành thì có đầy môi trường tốt hơn chỗ này."

"Nhưng cũng có những bạn ráng học vì muốn được hưởng cơ sở vật chất ở đây mà?"

"Đúng là phúc lợi ở đây xịn thiệt, nhưng cái đó là 'có qua có lại' với mức học phí trên trời thôi. Để duy trì được cái môi trường này thì mới đẻ ra cái hệ thống 'suất tiến cử' đấy."

Mấy chuyện bất công trong xã hội đều có nguyên do của nó hết. Dù là lý do lấp liếm hay sự thật đi nữa.

Vốn dĩ trường này lập ra là để con nhà giàu đi học cho sướng mà. Việc trường chịu nhận dân thường qua hệ phổ thông đã là công bằng lắm rồi.

Có điều, nếu muốn an ủi cái lòng chính nghĩa của Ousei thì――

"Chắc vấn đề nằm ở chỗ trường này tuyển ít học sinh quá, cả khối mà có đúng một lớp thì hơi căng."

"……Cũng có cách nhìn đó ha. Taiki ghê thiệt…… Tôi không nghĩ được sâu xa tới mức đó."

"Góc nhìn của dân đen thì có. Một thằng dân thường lâu năm như tôi đã nói vậy rồi thì cậu hơi đâu mà bận tâm làm gì."

Nói tới đó, Ousei mới ngẩng mặt lên, có vẻ đã thông suốt rồi. Có khi cậu ta cũng lo sốt vó vụ mâu thuẫn giữa hai hệ.

Nhưng nhờ hành động của Sarasa mà ngọn lửa đó bị dập tắt trước khi kịp bùng lên.

Còn công thần Sarasa thì đang im lặng quan sát với vẻ mặt đầy hứng thú.

……Chết cha, lỡ lời hả ta? Tôi tính nói đỡ cho 'hệ tiến cử', nhưng câu cuối nghe giống đang than vãn ghê.

Tự nhiên nhớ tới ông đồng nghiệp bị đuổi việc chỉ vì lỡ miệng nói bậy. Tập đoàn Kokonoe đúng là cái lò xay thịt mà.

Không biết Sarasa nghĩ sao nhỉ…… Mặc kệ tôi lo lắng, nhỏ bật cười lớn tiếng.

"Fufu…… Taiki bạo miệng ghê. Tui nôn nóng muốn bắt đầu cuộc sống mới quá đi mất! Ông nhớ phải giúp tui đó nha!"

"Dĩ nhiên rồi. Cả Ousei nữa đúng không?"

"Ừa, tôi sẽ giúp hết mình."

Cái duyên kỳ lạ bắt đầu từ hội Tháng Mười, nhưng tôi cảm thấy giữa ba đứa có một sự gắn kết đặc biệt nào đó.

Cuộc sống cấp ba mới mẻ…… suôn sẻ phết. Kiếp trước tuy thành đạt nhưng tới cuối đời tôi vẫn chẳng có người bạn thân nào.

"À quên…… giúp thì giúp, nhưng tôi ra một điều kiện được không?"

"Muốn gì cứ nói! Tiền hối lộ trong phạm vi ngân sách nhà nước là tui lo được hết!"

"Bạo mồm vừa vừa thôi bà nội!"

Nghĩ tới quyền lực của tập đoàn Kokonoe thì chuyện đó có khi làm được thật mới đáng sợ chứ.

Cái cô tiểu thư dám nói giỡn kiểu đó, tính ra còn gan hơn tôi gấp mấy lần.

"Ý tôi không phải vậy…… chuyện tôi là cháu ngoại ông Yashima Kasugai, hai người giữ kín giùm nhé? Hên là chưa bị lộ, nhưng chuyện tôi quen hai người từ trước, tốt nhất là nên giữ bí mật."

"……Bí mật hả! Đành vậy thôi. Bí mật của riêng ba đứa mình ha."

Tôi đã nhờ vả đàng hoàng, cứ tưởng sẽ bị hỏi lý do. Ai dè nhỏ nghe trúng từ khóa "bí mật" cái là khoái chí ra mặt.

Mà, nhìn là biết nhỏ khoái mấy vụ này rồi.

Ban đầu là để giúp Sarasa "kết bạn bốn phương", nhưng giờ tôi còn có toan tính khác.

Muốn tiếp cận Shichiguu Shinoka thì đường tắt nhanh nhất chắc chắn là nhờ vào Sarasa.

"Sắp tới giờ cơm tối rồi. Nhà ăn nam nữ ngồi chung được, xuống đó rồi nói chuyện tiếp ha."

"Duyệt! Đi lẹ đi! Ở đây chả kiếm ra bánh kẹo gì hết, tui đói meo rồi nè."

Ousei đã lấy lại phong độ, nhìn đồng hồ rồi rủ rê, cùng lúc đó Sarasa nắm tay tôi lôi xềnh xệch ra ngoài.

Lần sau chắc phải thủ sẵn bánh kẹo quá…… Linh cảm mách bảo là nhỏ sẽ còn mò qua đây dài dài.

Tự nhiên thấy khoảng cách với Sarasa gần gũi kỳ lạ.

……Chắc không phải đâu ha

Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi.

Chẳng lẽ nhỏ cũng có ký ức tiền kiếp……?

Mới quen chưa bao lâu mà sáp lại gần kiểu này, con trai bình thường không hiểu lầm mới lạ.

Đến người quá rành về nhỏ như tôi còn thấy gần gũi nữa là.

……Không, chắc tôi nghĩ nhiều thôi.

Tính tình kiếp này khác xa một trời một vực với kiếp trước mà.

Vốn dĩ nhỏ là tiểu thư lá ngọc cành vàng, nên cái kiểu ngây ngô đó chắc là từ đây mà ra.

Với lại, mối quan hệ hiện giờ cũng không tệ.

Tôi chỉ muốn…… thay đổi những điều luyến tiếc của kiếp trước thôi.

Tôi không biết tại sao Sarasa lại bị dồn ép tới mức phải sống lệ thuộc vào người khác, nhưng cũng chẳng cần cố tìm hiểu làm gì.

Ít nhất thì, chỉ cần tôi ở bên cạnh, tương lai của nhỏ chắc chắn sẽ đổi khác.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!