Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

(Đang ra)

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

Furuno John

Cứ ngỡ chỉ là một trò đùa nên tôi mới nhận lời cầu hôn, nào ngờ sáng hôm sau, một chị gái xinh đẹp đã xuất hiện với tờ giấy đăng ký kết hôn trên tay!!!

3 6

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

(Đang ra)

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

Rakuda (駱駝)

Ở trường tôi có một tên y như nhân vật chính trong truyện rom-com. Hoàn toàn chẳng có gì nổi bật, vậy mà vì lý do nào đó, lúc nào xung quanh cậu ta cũng toàn là những cô gái xinh đẹp, quả là không bìn

18 839

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

(Đang ra)

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

Hayaken

Anh nhanh chóng bắt tay vào công cuộc biến nghề nghiệp yếu ớt này thành một sức mạnh đáng gờm khiến ai cũng phải dè chừng. Thế nhưng, Ren chẳng hề hay biết một cú sốc khác đang chờ đợi mình.

2 5

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

1 3

Thanh Gươm Dẫn Lối

(Đang ra)

Thanh Gươm Dẫn Lối

Quiet / Toi8

Một câu chuyện fantasy kiểu “nhân vật chính gần như mạnh nhất” —vừa nghiêm túc vừa bi hài.

21 452

1 ~ 30 - Chương 14 - Tin đồn với Sarasa lan rộng

Chương 14 - Tin đồn với Sarasa lan rộng

◇◆◇<Vòng đời thứ nhất>◇◆◇

Sau khi lên đại học, tôi gia nhập câu lạc bộ ba môn phối hợp.

Khác với mấy hội nhóm chơi bời cho vui, câu lạc bộ này rất nhiệt huyết, chuyên đi thi đấu các giải lớn nên tôi cũng dốc hết sức mình.

Anh em trong câu lạc bộ thân thiết lắm, cứ hở ra là rủ nhau đi nhậu.

Tuy nhiên, vì cơ bản đây là môn thể thao cá nhân nên dần dà cũng có người rơi rụng.

"Tao nghỉ câu lạc bộ đây."

Người nói câu đó là một đàn anh hơn tôi một khóa. Ảnh là át chủ bài của đội, năm ngoái còn từng vô địch giải đấu. Nhưng chắc năm nay không giữ được phong độ, chuyện ảnh rớt từ vòng loại hôm bữa vẫn còn y nguyên trong ký ức tôi.

Trông anh không có vẻ gì là sốc, nhưng tôi không nghĩ là ảnh hoàn toàn dửng dưng.

Chính vì vậy, lúc rủ ảnh đi đạp xe dạo mát cho khuây khỏa, nghe ảnh nói câu đó tôi cũng không bất ngờ lắm.

"Vụ giải đấu hồi bữa hả anh?"

"Thì đó. So với đạp xe thi đấu sống chết, tao thấy mình hợp với kiểu đạp xe dạo chơi này hơn."

Tôi nhận ra ngay đó không phải là lời thật lòng, mà chỉ là anh đang tự trấn an bản thân.

Nhưng nhìn ánh mắt còn vương chút luyến tiếc của ảnh, tôi chẳng biết phải nói gì cho phải.

Một lát sau, anh nói tiếp.

"Taiki này. Tao với mày có một điểm khác biệt mang tính quyết định. Mày biết là gì không?"

Tôi chịu.

Từ lúc tài năng nở rộ, tôi đâu thấy mình thua kém gì về thể lực, nếu có thì chắc là tôi được gái theo nhiều hơn ảnh. Nhưng mà cái đó đâu gọi là quyết định được.

Thấy tôi vò đầu bứt tai, đàn anh thở dài rồi nói.

"Tao ấy mà, từ đầu làm cái gì cũng suôn sẻ, hầu như chưa nếm mùi thất bại bao giờ."

"...Anh đang khoe đó hả?"

"Này này, tao không có giỡn đâu nha. Thiệt tình cái thằng này..."

Ảnh nói lảng sang chuyện khác, nhưng rõ ràng là khoe khoang chứ còn gì nữa. Chắc không có ác ý đâu, nhưng đó là tật xấu của ảnh. Mà cũng phải thôi, anh thuộc tuýp người luôn tràn trề tự tin mà.

"Tao luôn được người ta kỳ vọng. Cái đó nặng nề lắm mày ơi. Không được phép thất bại dù chỉ một lần... Tao đã thi đấu với gánh nặng đó trên vai. Cho nên, tới đây là hết đát rồi."

Gương mặt ảnh không hề có chút bi thương nào. Trái lại, vẻ mặt nhẹ nhõm như trút được gánh nặng đó làm tôi bối rối vô cùng.

Nếu đã quyết định từ bỏ thì thay đổi tâm thế nhanh là tốt. Nhưng nếu ảnh thực sự gánh vác nhiều kỳ vọng đến vậy, thì lẽ thường phải đắn đo nhiều hơn chứ.

"Nhìn mày, tao mới thấm thía. Trải nghiệm sự thất bại nó quan trọng thật sự."

"Có gì hay ho đâu anh."

"Chắc vậy. Nhưng mà, có lẽ... đó là thứ mà tao còn thiếu."

Tôi và đàn anh khác nhau. Từ môi trường sống, tài năng, cho đến mọi thứ.

Nhưng với tư cách là vận động viên, tôi rất tôn trọng anh. Việc một người như ảnh lại đi ghen tị với cái quá khứ đáng quên của tôi khiến tôi có một cảm xúc khó tả.

Có lẽ ý anh là, giá như mình vấp ngã sớm hơn thì tốt biết mấy...

Nhưng với một đóa hoa nở muộn như tôi, tôi không thể nào hiểu được cái suy nghĩ "đã quá trễ" đó.

Chỉ là... dù không hiểu, nhưng những lời đó đã khắc sâu vào tâm trí tôi.

◇◆◇<Vòng đời thứ hai>◇◆◇

Hôm nay là tiết thể dục nhưng núp bóng dưới cái tên "buổi định hướng".

Nhìn quanh thì thấy rõ hai thái cực, đứa thì hừng hực khí thế, đứa thì xìu xìu ển ển.

Tiếc cái là ngoài Ousei ra tôi chưa kiếm được mống bạn trai nào khác, nên cũng muốn tận dụng cơ hội này lắm... ngặt nỗi, từ kiếp trước tới giờ tôi mù tịt khoản này.

Cũng có mấy đứa quen nhau từ trước do quan hệ gia đình, nhưng đa phần là người lạ.

Nên tôi cứ tưởng bắt chuyện bình thường là thân được thôi... ai dè mới sáp lại gần đã bị tụi nó né như né tà.

"Thằng Kashiwado đó, nghe nói tối hôm bữa đi chung với nhỏ Kokonoe ấy."

"Nghe đồn còn được ôm từ phía sau ngay tại nhà ăn nữa."

"Nhìn lầm không đó ba? Tiểu thư Kokonoe đời nào làm mấy trò kỳ cục vậy."

Đã vậy, 3 trong số 6 thằng con trai hiếm hoi của lớp đã lập hội từ lúc nào không hay, tụm lại thì thầm cái tin đồn đó.

Chuyện Kagurazaka kể coi bộ là thiệt rồi.

Ban đầu tôi tưởng tin đồn vô căn cứ, nhưng nghe nội dung chi tiết quá... tôi mới ngớ ra là do hiểu lầm.

Chân tướng vụ việc chắc là từ tối hôm trước, lúc tôi vội vàng lùa Sarasa ra khỏi ký túc xá nam, hai đứa chạy ào tới nhà ăn.

『Hứ, cõng người ta một chút thì chết ai đâu mà~~』

Sarasa chạy chậm rì, sợ bị bỏ lại nên vừa nhõng nhẽo vừa lắc vai tôi... khả năng cao là có ai nhìn thấy cảnh đó rồi.

Tùy góc nhìn mà có khi trông giống đang ôm chầm lấy nhau thật.

Cái tôi không hiểu là sao không thấy nhắc tới tên Ousei, rõ ràng cậu ta cũng đi chung mà.

À không, cậu ta chạy chậm, có lẽ lúc đó bị tụt lại phía sau rồi.

Sẵn tiện nói luôn, nhìn cái mặt tỉnh bơ của Sarasa là biết, chắc có mỗi mình nhỏ là không hay biết gì về cái tin đồn này. Coi bộ ai cũng giữ kẽ với nhỏ.

"Chắc chắn thằng đó đang tính nịnh bợ tiểu thư Kokonoe chứ gì."

"Thứ dân đen mà bày đặt làm màu..."

Đúng như dự đoán, coi bộ 3 thanh niên này gai mắt tôi lắm.

Hay là tụi nó ghét dân thường ta?

Ngoài tôi với Ousei ra, thằng con trai cuối cùng trong lớp nhìn cũng hiền lành, cái kiểu không hòa nhập được đó chắc cũng là dân thường rồi.

Nếu vậy thì đáng lẽ tôi nên bắt chuyện với cậu bạn lẻ loi kia... nhưng làm thế có khi lại bít cửa làm thân với hội 3 người này.

Tụi nó mới là học sinh cấp ba, còn trẻ con lắm. Phải thận trọng mới được.

Dù sao thì, việc tôi cần làm cũng đơn giản thôi.

Chỉ cần để tụi nó nể mình là được.

Vấn đề là, đào đâu ra cái cơ hội may mắn đó bây giờ.

――Ai mà ngờ thời khắc đó tới sớm hơn tôi tưởng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!