Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

(Đang ra)

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

Furuno John

Cứ ngỡ chỉ là một trò đùa nên tôi mới nhận lời cầu hôn, nào ngờ sáng hôm sau, một chị gái xinh đẹp đã xuất hiện với tờ giấy đăng ký kết hôn trên tay!!!

3 4

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

(Đang ra)

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

Rakuda (駱駝)

Ở trường tôi có một tên y như nhân vật chính trong truyện rom-com. Hoàn toàn chẳng có gì nổi bật, vậy mà vì lý do nào đó, lúc nào xung quanh cậu ta cũng toàn là những cô gái xinh đẹp, quả là không bìn

18 836

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

(Đang ra)

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

Hayaken

Anh nhanh chóng bắt tay vào công cuộc biến nghề nghiệp yếu ớt này thành một sức mạnh đáng gờm khiến ai cũng phải dè chừng. Thế nhưng, Ren chẳng hề hay biết một cú sốc khác đang chờ đợi mình.

2 4

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

1 2

Thanh Gươm Dẫn Lối

(Đang ra)

Thanh Gươm Dẫn Lối

Quiet / Toi8

Một câu chuyện fantasy kiểu “nhân vật chính gần như mạnh nhất” —vừa nghiêm túc vừa bi hài.

21 451

1 ~ 30 - Chương 13 - Bí mật ngọt ngào của con gái

Chương 13 - Bí mật ngọt ngào của con gái

Đã ba ngày trôi qua kể từ khi nhập học. Quả nhiên tiết học ở Teimon chất lượng hơn hẳn so với kiếp trước.

Chuyện ăn ở sinh hoạt cũng đâu ra đó, nên tôi sống khỏe re.

Ngặt nỗi, hiện giờ tôi đang ôm hai cục nợ to đùng.

Một là Sarasa cứ mò qua ký túc xá nam hoài... Tạm thời chưa bị lộ, nhưng chả hiểu sao nhỏ lại kết cái phòng tôi, cứ tan học là qua cắm cọc ở đó. Riết rồi y như mấy đứa ăn nhờ ở đậu vậy.

Hai là... tôi không bắt chuyện được với Shinoka.

"Hầy..."

Muốn thở dài ngao ngán ghê.

Nói thiệt là tôi không đủ can đảm... cũng tại không có cái cớ nào để bắt chuyện hết.

...Hình như tôi bị nhát gái. Hồi kiếp trước tôi cũng né mấy chuyện yêu đương trai gái, thành thử giờ muốn hành động cũng chịu chết.

Mang tiếng là ôm mối tương tư mấy chục năm trời... mà sao thấy bèo nhèo quá.

"Kh, không sao đâu... còn tới ba năm lận mà."

Tôi biết cái thói nước tới chân mới nhảy là không tốt lành gì.

Nhưng mà, đây là cái kết đắng lòng của mấy thằng trai tân.

"Taiki nè... ông đang lầm bầm cái gì vậy...?"

Ngẩng đầu lên thì thấy bản mặt của Kagurazaka chình ình ở đó.

"A, chẳng lẽ ngài thủ khoa đây mà cũng thấy bài khó quá nên bí rồi hả?"

"Đâu ra? Thầy giảng dễ hiểu mà, tôi nắm bài liền à... còn Kagurazaka thì sao?"

"Như vịt nghe sấm."

...Biết ngay mà.

Coi bộ nhỏ bị đuối so với chương trình học của trường này rồi.

Không nói ra thôi, chứ học hành kiểu đó mà đậu vô được đây kể cũng lạ.

Được cái môn Toán của nhỏ có vẻ rành rọt.

Hèn gì cứ tới giờ học là nhỏ lại quay xuống cầu cứu tôi.

Nể tình ngồi trước ngồi sau, tôi cũng chịu khó chỉ bài cho nhỏ chút đỉnh.

Trường hợp của nhỏ là do mất gốc trầm trọng, chứ giảng qua là nhớ liền à.

Phải chi nhỏ tự giác xem bài trước thì đỡ biết mấy.

"Kano cũng phụ tôi một tay đi?"

"Thí nghiệm đo giới hạn chịu đựng của ông mà tôi can thiệp vào thì còn ý nghĩa gì nữa."

"Tôi thành chuột bạch cho bà quan sát từ hồi nào vậy..."

"Fufu, giỡn thôi. Nhưng mà... còn mạnh miệng trả treo được là thấy còn dư sức rồi ha."

Lại bị nhỏ chơi trên cơ rồi. Đấu võ mồm với Kano tôi chả thấy có cửa thắng nào hết. Từ kiếp trước đã vậy rồi, nhỏ này dẻo mỏ lắm.

"Tại Kure-chan giúp đỡ tui chuyện ký túc xá nhiều rồi. Giờ hành bả thêm chuyện học hành nữa thì kỳ lắm đó?"

Ý là hành tôi thì không sao hả? Ừ thì cũng được thôi.

Nghe đâu phòng họ sát vách nhau nên tự nhiên thân thiết luôn.

...Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy cái cặp này ngộ ngộ sao ấy.

Hiện tại đám con gái chia thành mấy nhóm nhỏ, nhưng nhìn chung vẫn chia phe hệ phổ thông với hệ tiến cử.

Vậy mà hai đứa này lại vượt qua rào cản đó để chơi thân với nhau.

Với lại, nói sao ta... tôi cứ tưởng Kano là kiểu người coi trọng học lực trên hết chứ.

Chính vì vậy, nếu để nhỏ chỉ bài thì tình cảm thắm thiết hơn biết mấy... mà coi bộ chính Kagurazaka mới là người từ chối vụ đó.

"Nhưng tôi nghĩ bà nên nhờ thử một lần xem sao. Kano chắc chắn giảng hay hơn tôi rồi."

"Hả? À thì... cũng có thể là vậy, mà cũng không phải vậy..."

"...Rumi. Không được nói linh itnh."

"A."

Chẳng lẽ nhỏ đã thử nhờ chỉ bài rồi ư?

Theo tôi đoán thì... chắc Kano dở khoản chỉ bài cho người khác nhỉ?

Thiên tài như nhỏ thì chuyện đó cũng dễ hiểu thôi.

Nhỏ này lòng tự trọng cao ngút trời, tốt nhất đừng đụng vô.

"Mà thôi, lỡ nhận lời rồi thì tôi không bỏ con giữa chợ đâu."

"Hì... hì... ngại quá đi à, anh trai."

Nhìn mặt thì tưởng che giấu trót lọt nhưng cái đuôi vẫn còn lòi ra kìa cô nương.

Thôi thì cũng không có vẻ gì là ác ý...

Nhưng làm ơn đừng có làm tôi thót tim theo giùm cái.

Cơ mà, chơi chung với Kagurazaka cũng không tệ... Cùng là dân đen nên nhiều chuyện hợp cạ ghê.

Khoản đó thì thoải mái thật, đã từng có lúc tôi nghĩ vậy.

...Cho tới tận bây giờ.

"…………"

"…………"

Tan học, tại tiệm bánh ngọt nằm hơi xa trường, tôi tình cờ đụng độ một cô nàng xinh đẹp cột tóc hai bím màu hồng y chang Kagurazaka. À không, nhìn cái mặt sượng trân đó thì đích thị là chính chủ rồi.

"...Cho tôi bánh Financier với Madeleine."

Đời sống học sinh Teimon cơ bản là gói gọn trong khuôn viên trường.

Cửa hàng tiện lợi gần nhà ăn có bán thực phẩm cao cấp với cái giá hữu nghị mà dân thường cũng mua được.

Cất công mò ra ngoài này, chắc chỉ có mấy đứa chưa quên được nếp sống bình dân... hoặc mấy người muốn tìm lại hương vị ngày xưa như tôi thôi.

Nhưng coi bộ nhỏ không thuộc trường hợp nào hết.

"Làm thêm hả...?"

"À, ờ... chắc vậy á."

Trường Teimon cấm học sinh đi làm thêm.

Nhìn vẻ mặt lấm lét của Kagurazaka, chắc là nhỏ biết luật mà vẫn làm chui ở đây.

"Năn nỉ ông đó! Đừng méc trường được không?"

Nhỏ chắp tay lại, khẩn khoản cầu xin tôi.

Ăn có miếng bánh thôi mà cũng không được yên thân nữa.

"Thì cũng được..."

Từ chuyện học hành tới chuyện này, sao tôi dễ mềm lòng trước con gái quá vậy... Chẳng lẽ đây là giới hạn của trai tân sao.

Mà công nhận, ăn bánh Madeleine kèm với trà ngọt đúng là ngon nhức nách.

"H, hứa rồi đó nha? Ông mà thất hứa là tui phanh phui điểm yếu của ông đó............ mà ông có điểm yếu gì hông?"

"Không biết mà cũng đi hỏi nữa hả!? Mà sao bà phải đi làm thêm vậy?"

"Tiền nong á mà... Nhà tui chỉ có hai mẹ con thôi... Dù được miễn học phí nhưng tui không muốn ăn bám mẹ mãi."

Nhắc mới nhớ, nhỏ từng nói nhà nhỏ còn nghèo hơn gia đình bình thường nữa.

Khoan, học phí Teimon được miễn á...!?

Làm gì có chuyện đó. Tôi đọc kỹ hướng dẫn tuyển sinh rồi, đâu có chế độ miễn giảm gì, mà số tiền đó đi làm thêm cả đời cũng không trả nổi.

Hệ tiến cử cũng y chang vậy thôi... Bộ nhỏ nghĩ tiền đâu ra mà trường sắm sửa cơ sở vật chất xịn sò cỡ đó chứ.

Suy đi tính lại, câu trả lời đơn giản lắm.

Mẹ của Kagurazaka dù hoàn cảnh khó khăn nhưng vẫn gồng gánh đóng tiền học. Chỉ là bà ấy giấu không cho nhỏ biết.

Nhưng chuyện cuộc sống chật vật là thật, nên nhỏ mới đi làm thêm để đỡ đần cho mẹ... nghĩ vậy thì cũng hợp lý.

Nếu sự tình là vậy thì khỏi cần hứa hẹn gì, tôi đâu nỡ nào đi mách lẻo với nhà trường.

"...Kano có biết vụ này không? Chuyện làm thêm với chuyện gia đình bà ấy?"

"Có biến gì là Kure-chan bao che giùm tui hết á..."

"Nhỏ đó, coi vậy mà tốt tính ghê."

Đúng là người giải cứu thế giới trong tương lai có khác. Tấm lòng bao la bát ngát thật.

"Bà nhờ tôi hoài, coi như để trả lễ... tôi xin ý kiến bà chút được không?"

"Hả, vụ gì? Vụ gì á?"

"Giờ muốn bắt chuyện với người mình thích thì phải làm sao?"

Không phải tại tôi thấy mình hẹp hòi so với Kano đâu nhé... tại thấy tội nghiệp nên tôi mới chia sẻ điểm yếu cho nhỏ biết thôi.

Sẵn tiện rèn luyện tinh thần thép để còn tiếp cận Shinoka nữa chứ.

"Chuyện động trời nha! Người ông thích là ai dợ? A, Sara-chan hả?"

"Tôi không muốn nói tên. Tóm lại không phải Sarasa."

"Gọi tên thân mật vậy mà không phải hả?"

"Sarasa không phân biệt đối xử với dân đen như tôi. Tại lúc đầu tôi không biết nhỏ là tiểu thư nhà giàu, cứ thế mà cuốn theo chiều gió."

"Cái đó thì tui hiểu............ Sara-chan chơi thân với cả mấy bạn bên phe Shichiguu nữa kìa."

Dù tính tình thay đổi, nhưng kiếp trước hai người đó cũng từng làm việc chung mà.

Nhắc mới nhớ, phe Shichiguu là nhóm mấy tiểu thư thuộc tập đoàn Shichiguu cầm đầu.

Dĩ nhiên là đối đầu với phe tập đoàn Kokonoe rồi, vậy mà Sarasa vẫn chơi tuốt luốt không nề hà gì.

Cái danh tập đoàn Kokonoe hào nhoáng như thế, tôi thấy đa số học sinh đều ráng giữ kẽ để không làm phật lòng nhỏ thì đúng hơn.

"Ra vậy...... thế là cái tin đồn đó sai bét rồi."

"Hử......?"

Tin đồn? Nghe có mùi rồi đây.

"Đừng nói ông không biết nha? Tin đồn Sara-chan ôm chầm lấy ông từ phía sau á."

"......Lần đầu mới nghe luôn."

"Người ta đồn Taiki là tra nam dụ dỗ Sara-chan đó, ông thấy có ổn không?"

Tin đồn thất thiệt trắng trợn. Ổn cái khỉ gì?

Kiểu này thì còn tâm trí đâu mà tư vấn tình cảm nữa.

Theo lời Kagurazaka thì tin đồn mới lan truyền trong hội con gái thôi, chắc đám con trai chưa biết đâu.

Chứ nếu biết thì thế nào Ousei cũng báo tôi rồi.

Tóm lại là, dù ít người...... à không, chính vì ít người nên tôi phải mau chóng tạo mối quan hệ với đám con trai mới được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!