Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Cuộc Sống Fusionpunk của Kẻ Nghiện Gacha

(Đang ra)

Cuộc Sống Fusionpunk của Kẻ Nghiện Gacha

Đóa Hoa Lặng Lẽ Tàn

Dù thế giới này là dark fantasy, tôi vẫn đi tìm dopamine của ngày hôm nay.

9 7

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

416 10811

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

98 259

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

48 253

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

29 82

1 ~ 30 - Chương 09 - Món quà của ngoại

Chương 09 - Món quà của ngoại

Thấm thoát đã bốn tháng kể từ hội Tháng Mười. Trong khoảng thời gian đó, tôi cứ sống theo cái lịch trình lặp đi lặp lại.

Dù có ký ức của tiền kiếp, nhưng đề thi của trường Teimon khó nhằn hơn tôi tưởng nhiều. Nhìn sơ qua đề thi mấy năm trước là biết người ta không tính cho học sinh lấy điểm tuyệt đối rồi. Chắc cái đề này được soạn ra với tiêu chí điểm trung bình cỡ 30 là cùng.

Nếu vậy thì phải ưu tiên ôn thi cái đã! ...Chắc mấy đứa học sinh bình thường sẽ nghĩ vậy ha.

Nhưng với tôi thì một ngày học hai tiếng sau khi ngủ dậy là đủ rồi.

Quan trọng là phải rèn luyện thể lực. Từng là người lớn một lần nên tôi mới nhận ra tầm quan trọng của chuyện này.

Thay vì tăng thời gian học, tôi tập trung nâng cao chất lượng trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó.

Rồi cũng tới ngày thi... trong đầu tôi, ký ức ùa về như đèn kéo quân vậy.

Không chỉ chuyện của Sarasa với Ousei đâu. Chỉ cần tưởng tượng tới đời học sinh cấp ba khác hẳn kiếp trước là tôi đã thấy nôn nao trong người. Xét theo nghĩa đó thì chắc tôi cũng hồi hộp dữ lắm.

Tôi cảm nhận được cái cảm giác chắc tay mà hồi kiếp trước dần dần bị mất đi.

Kết quả thì lên mạng coi là biết.

Tôi tới dinh thự nhà Yashima để xem kết quả chung với ông ngoại.

"Taiki, đậu rồi. Quả nhiên mắt nhìn người của ta không sai mà."

"Dạ, nhờ công sức ôn luyện đó ông."

Giọng ông ngoại nghe bình thản lắm. Chắc nhìn mặt tôi là ông biết thừa tôi đậu rồi. Quan trọng là điểm số kìa.

"Không ngờ con làm đúng tới 90%... Trước giờ chắc chưa có ai được trên 80% đâu."

Nói ngược lại là tôi bị mất hết 10% điểm. Mang tiếng sống lại lần hai nên tôi muốn lấy điểm tuyệt đối cơ. Tại thời gian thi gấp quá, chắc tôi sơ suất chỗ nào rồi.

Ông ngoại khen vậy thôi, chứ trong đám học sinh mới còn có Shikano Kurei nữa.

Từng biết rõ nhỏ ở tương lai như nào nên tôi không dám tự tin là mình thắng được nhỏ đâu.

"Taiki, hãy trân trọng cái tham vọng đó. Kẻ nào tự mãn với hiện tại thì không có tương lai."

"Dạ, con nhớ rồi."

Muốn sống sót trong cái thế giới thay đổi xoành xoạch này thì lúc nào cũng phải nạp thêm kiến thức mới.

Nếu không... thì dù thiên tài cỡ nào cũng sẽ có ngày bó tay chịu trói trước tương lai thôi.

"Rồi, giờ vô chuyện chính hôm nay ta gọi con tới đây."

"Ông thưởng cho con cái gì hả ông?"

"Con tinh ý đấy."

Ủa... tôi nói giỡn chơi thôi mà ai dè có thưởng thiệt.

"Ta muốn cho Taiki thấy bước đầu tiên kiến tạo nên tương lai sau này."

"...!?"

Không được tự mãn với hiện tại. Nghe câu đó là tôi phải nhận ra liền mới đúng.

Lời ông ngoại nói lúc nào cũng có sức nặng hết.

Hồi tôi học cấp ba ở kiếp trước, tôi nhớ như in cái lúc thứ này được công bố ra thế giới.

"Cái nhẫn này là sản phẩm công ty mình đang phát triển. Con biết nó là gì không?"

Đó là sản phẩm làm thay đổi cả thế giới.

Là quả bom khiến Yashima Electronics lâm vào cảnh lụn bại.

Và cũng là nguyên do giúp tên tuổi tôi vang danh khắp thế gian.

Nhưng tôi của bây giờ chỉ biết lắc đầu.

"Cái này là thiết bị điện tử gọi là 'Remoner'. Không chỉ điện thoại hay máy tính bảng, mà nó còn giúp điều khiển từ xa mấy cái thiết bị vốn phải dùng ngón tay cảm ứng."

Remoner... tên chính thức là Remote Nerve.

Sự khởi đầu của thế hệ tiếp theo, thứ mà chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành một phần của cơ sở hạ tầng.

Có điều, nhìn cái cấu tạo trần trụi chưa có vỏ bọc này, trông nó khác với cái Remoner mà tôi biết.

"...Nhìn thô kệch quá ông ha."

"Đây là một trong những bản mẫu hoàn thành hồi ba năm trước. Ai cũng chê y như con vậy đó."

Ra là vậy... đây là bản mẫu hiếm hoi chỉ có ba cái trên toàn thế giới đó sao.

Cái bản mẫu mà mấy năm sau tự nhiên bị đem đi đấu giá, giá trị bị đẩy lên cao ngất ngưỡng... mà hàng của nhà làm ra thì dĩ nhiên phải có rồi.

Nếu định bán cho ai đó thì tôi muốn được tặng làm quà mừng thi đậu hơn.

"Nào, để ta cho con xem cách xài."

Ông ngoại lấy cái máy tính bảng từ trong bàn ra, đặt giữa bàn, rồi ngồi xuống ghế sofa đối diện.

Ông chỉ tay về phía cái bàn, lập tức cảnh vật ngoài cửa sổ thay đổi.

Không, không phải cảnh vật thay đổi.

Thứ mà tôi tưởng là cửa sổ, hóa ra là màn hình trong suốt đang phản chiếu lại màn hình máy tính bảng.

Điểm đáng chú ý là ông đang điều khiển mà không cần chạm tay vô máy.

Ông ngoại chỉ cần quơ ngón tay giữa không trung là hiển thị được tin nhắn từ xa.

『Nếu phổ cập Remoner thành công, bước tiếp theo là phát triển màn hình tường cảm ứng dùng cho gia đình, tạo ra một không gian sống hoàn toàn mới. Một tương lai như vậy sắp tới rồi.』

Chắc ông ưng tôi dữ lắm hay sao mà còn kể cho nghe cả kế hoạch kinh doanh của Yashima Electronics nữa.

Nhưng tiếc là... tôi không tưởng tượng nổi tới mức đó. Tại ở cái tương lai tôi biết, chuyện đó đâu có thành công.

Vấn đề không nằm ở cái màn hình tường, mà là ở trước đó... nằm ở ngay cái Remoner kìa.

Quả nhiên, ngoại vẫn chưa nhận ra giá trị thực sự và mối nguy hiểm của sản phẩm này.

"Ông ngoại... cho con thử cái Remoner chút được không?"

"Được chứ."

"A, ông xoay ngược cái màn hình máy tính bảng lại giùm con luôn được không?"

"Ơ, bị khóa xoay màn hình rồi à."

Tôi vừa nhận lấy cái Remoner, vừa đưa tay trao cái máy tính bảng cho ông.

Ông ngoại lấy làm lạ vì cái màn hình bị khóa xoay.

――Đương nhiên rồi.

Tại tôi mới khóa nó tức thì mà, chỉ trong chớp mắt... không cần chạm trực tiếp.

Ngay lúc đó, tôi thấy rõ mắt ông ngoại mở to hết cỡ.

Tại vì dù cái máy tính bảng đang nằm trên tay ông... nhưng trên đó lại hiện ra dòng tin nhắn do tôi gõ.

『Đỉnh thiệt ông ơi! Con không ngờ có sản phẩm như vầy luôn ấy. Đây đúng là thiết bị điện tử của thế hệ mới ha.』

Giống như lúc nãy ông ngoại làm, dòng chữ đó cũng hiện lên cửa sổ.

Ngoại thốt lên kinh ngạc rồi bật dậy.

"Cái gì!? Taiki... con mới làm cái trò gì vậy!!"

Chắc chắn ông tưởng bị hack, khi mà quyền điều khiển cái máy đang cầm trên tay bị cướp mất một cách cưỡng chế.

Rõ ràng cái máy đang nằm trong tay ông mà.

Màn hình cảm ứng đâu có quay về phía tôi... mà dù có thấy đi nữa, ngồi đối diện như tôi thì bàn phím cũng bị ngược.

『Xin lỗi vì con tự tiện điều khiển. Nhưng con nghĩ cũng có thể xài theo cách này.』

Nghĩ kỹ lại thì chuyện này có gì lạ đâu.

Điều khiển từ xa được nghĩa là cũng có thể điều khiển xuyên qua mặt sau của máy tính bảng.

Gõ bàn phím ngược cũng y chang vậy.

Quen tay rồi thì gõ bàn phím bình thường không cần nhìn cũng được... thế thì gõ ngược cũng đâu có gì là không thể.

Cuối cùng ngoại cũng nhận ra.

Cho ông trải nghiệm thực tế tốt hơn là nói suông... Quả nhiên, bị cướp quyền điều khiển thì ai mà chẳng thấy khó chịu.

Kiếp trước, Remoner trở thành vấn nạn xã hội cũng chính vì cái lỗi chết người "chiếm quyền điều khiển" này bị kẻ xấu lợi dụng.

Chẳng bao lâu sau, nó bị xài cho mấy vụ bám đuôi... phục vụ cho tội phạm, làm Yashima Electronics bị truy cứu trách nhiệm, không còn mặt mũi nào để tồn tại nữa.

Cái vụ gõ bàn phím ngược cũng từ mấy vụ bám đuôi đó mà lan truyền ra.

"Xin lỗi con nhé Taiki. Nhờ con mà ta phát hiện ra lỗ hổng nghiêm trọng. Giờ ta bận chút chuyện nên con về đi... À khoan, ta muốn nghe ý kiến của con trước đã."

Ông ngoại nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc chưa từng thấy.

Đây là vấn đề của một dự án dài hơi mà sản phẩm đã hoàn thiện từ ba năm trước. Dù không đến mức chết người, nhưng nếu đã chuẩn bị quảng bá các kiểu rồi thì phải xử lý gấp.

Tình hình có khi nghiêm trọng hơn tôi tưởng.

Tuy nhiên vấn đề của Remoner là do luật pháp chưa theo kịp sự đổi mới của công nghệ, nhưng rồi cũng sẽ được giải quyết thôi.

"Chiếm quyền điều khiển có thể dẫn tới sự hỗn loạn chưa từng có. Con nghĩ làm sao để ngăn chặn chuyện này?"

"Con có... một cách."

Không... không phải “rồi cũng sẽ được giải quyết thôi”. Mà là chính tôi đã giải quyết nó.

Bởi vì, cái bên đã mua lại Yashima Electronics sau khi sụp đổ, chính là tập đoàn Kokonoe.

Cái chức danh mà tôi nắm giữ lâu nhất là――

Trưởng phòng Chiến lược Kỹ thuật tập đoàn Kokonoe, kiêm Tổng Giám đốc dự án "Remoner", Kashiwado Taiki.

"Hơi bất tiện một chút, nhưng nếu bắt buộc phải ghép đôi với thiết bị muốn xài, thì con nghĩ không cần lo nữa đâu ạ."

"Chắc chỉ còn cách đó thôi."

Hẳn là cái Remoner mà ông ngoại hướng tới không phải là phụ kiện cho thiết bị... mà là ngón tay thứ mười một.

Nhưng ở kiếp trước, do mấy cái mẫu xài không cần ghép đôi tràn lan ngoài thị trường, nên tôi chỉ còn cách bắt buộc người dùng tải ứng dụng chuyên dụng để cài đặt mã nhận dạng cho từng thiết bị Remoner và ghi lại nhật ký thao tác thôi.

So với cách đó, bắt buộc ngay từ đầu đỡ tốn kém hơn nhiều.

Hai ông cháu nhìn nhau lần nữa, rồi cuộc gặp kết thúc tại đó.

Chắc sắp tới ông ngoại bận tối mặt tối mũi... nên không đến dự lễ nhập học của tôi được rồi. Mà tôi cũng đâu dám mong ngoại tới.

Dù sao đi nữa... con đường dẫn tới sự sụp đổ của Yashima Electronics ở kiếp này coi như né được gần hết.

...Không, tôi sẽ không để nó sụp đổ đâu.

Kể cả khi đối thủ có là Đấng cứu thế của cả thế giới đi chăng nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!