Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

(Đang ra)

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

Furuno John

Cứ ngỡ chỉ là một trò đùa nên tôi mới nhận lời cầu hôn, nào ngờ sáng hôm sau, một chị gái xinh đẹp đã xuất hiện với tờ giấy đăng ký kết hôn trên tay!!!

3 4

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

(Đang ra)

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

Rakuda (駱駝)

Ở trường tôi có một tên y như nhân vật chính trong truyện rom-com. Hoàn toàn chẳng có gì nổi bật, vậy mà vì lý do nào đó, lúc nào xung quanh cậu ta cũng toàn là những cô gái xinh đẹp, quả là không bìn

18 836

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

(Đang ra)

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

Hayaken

Anh nhanh chóng bắt tay vào công cuộc biến nghề nghiệp yếu ớt này thành một sức mạnh đáng gờm khiến ai cũng phải dè chừng. Thế nhưng, Ren chẳng hề hay biết một cú sốc khác đang chờ đợi mình.

2 4

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

1 2

Thanh Gươm Dẫn Lối

(Đang ra)

Thanh Gươm Dẫn Lối

Quiet / Toi8

Một câu chuyện fantasy kiểu “nhân vật chính gần như mạnh nhất” —vừa nghiêm túc vừa bi hài.

21 451

1 ~ 30 - Chương 16 - Kiếm bạn là con trai thôi 2

Chương 16 - Kiếm bạn là con trai thôi 2

Kèo đấu với Aoyanagi chốt lại là chạy vượt rào và chạy bền.

Aoyanagi đề xuất chạy vượt rào, nên tôi cũng chọn lại một môn điền kinh. Nói cho cùng là biến nó thành một cuộc đấu tiêu hao… phân định thắng thua bằng thể lực.

Tới khúc đó thì vẫn êm, ngặt cái lòi ra một nỗi lo.

"Cho, cho tôi tham gia với được không?"

Đó là chuyện Ousei cũng bị cuốn vô cái kèo này luôn.

Nhưng mà, không biết Ousei có đủ sức đu theo không nữa... lo là lo cái đó.

Đã vậy, tự nhiên thêm một mạng tham gia làm chú ý quá chừng, đám con gái cũng đang ngó qua đây.

Giờ mới nhận ra tình hình này căng như dây đàn, nhưng mà lỡ phóng lao thì phải theo lao thôi.

Thế là 10 cái rào chắn được xếp đều nhau trên quãng đường 110m, tụi tôi sẽ thi xem ai chạy nhanh hơn.

Ông thầy thể dục thấy vụ này hay ho nên xung phong làm người bấm giờ luôn.

"Aoyanagi! Đừng có thua cái thằng Kashiwado đó nghe chưa!!"

"Tatekawa cũng ráng lên nha!!"

Tiếng của thằng Tano với Yuuki vang lên, coi bộ chả có ma nào phe tôi cả.

Nhưng mà… ngay khoảnh khắc bắt đầu chạy, mấy tiếng đó bay biến đâu mất tiêu.

Khác với chạy cự ly ngắn, cái khó nằm ở chỗ tăng tốc. Bởi vậy, có hai kỹ thuật quan trọng.

Nhịp điệu ổn định và khởi điểm... tức là lúc tiếp cận cái rào đầu tiên.

Canh đúng thời điểm hoàn hảo để nhảy qua rào thứ nhất, rồi tiếp đất thật bình tĩnh.

Sau đó cứ giữ y cái đà đó vượt qua 9 cái rào còn lại... và về đích.

"14 giây 11……!?"

Ông thầy thể dục nhìn vô đồng hồ bấm giờ, thốt lên đầy kinh ngạc.

Nhìn ra sau thì thấy Aoyanagi cũng sắp về đích, nhưng ở cự ly 110m mà không bám đuổi sát nút thì khoảng cách đó là một trời một vực.

Kết quả là cậu ta chạy mất 15 giây 39, so với học sinh cấp ba bình thường thì nhanh đấy, nhưng vẫn thua tôi hơn 1 giây lận.

"Chó chết…… không phải nó chỉ biết học thôi sao……"

Ngược lại, bộ nhìn tôi giống mọt sách lắm hả…? Mà, nhập học với điểm thủ khoa thì bị định kiến kiểu đó cũng chịu thôi.

Tại cái tướng dân chơi thể thao nhìn qua lớp quần áo khó thấy lắm.

"Giỡn hả trời……?"

"Nhanh dữ thần."

"Thằng đó là quái vật phương nào vậy……"

Tôi chơi khô máu một phen, hiệu quả mang lại còn lớn hơn tôi tưởng.

Tano và Yuuki, hai thằng đinh ninh là Aoyanagi thắng chắc, giờ đang nhao nhao lên vì bối rối.

"Rồi sao, tới môn chạy bền này? Còn muốn đua nữa không?"

"Thua hoài sao coi được! Chơi tiếp!"

Tôi nghĩ mình đã chứng tỏ thể lực đủ rồi, mà coi bộ Aoyanagi vẫn muốn đua tiếp.

Biết ngay là nó sẽ nói vậy mà.

Cái dáng vẻ đó, nhìn y chang tôi hồi chưa trổ mã ở vòng đời thứ nhất vậy.

Sẵn tiện nói luôn, hình như Ousei bị vướng ngay cái rào đầu tiên, nên tốn hơn 17 giây mới về đích.

Nói là "hình như"… tại vì lúc chạy tôi tập trung quá, tiếng động gì xung quanh cũng bỏ ngoài tai hết.

Thua thảm hại vậy mà Ousei chả có vẻ gì là suy sụp, cậu ấy vẫn tính tham gia chạy bền.

Người gan lỳ nhất ở đây có khi là cậu ta cũng không chừng.

Tiếp theo là chạy bền… sân trường một vòng đúng 200m, chạy 25 vòng vị chi là 5000m.

"Chuẩn bị, chạy!"

Hình như không chỉ học sinh mà giáo viên cũng bắt đầu hóng hớt, nhưng tụi tôi vẫn cứ thế mà chạy thôi.

Mới vô vòng thứ 7 được chút xíu là tôi bắt kịp Ousei đang bị bỏ xa một vòng.

"Tatekawa…… cố lên!!"

"Đừng bỏ cuộc!! Ráng chạy hết mình đi!!"

Lần này chắc do chạy lâu, nên tôi nghe được tiếng tụi trong lớp, có điều tụi nó cổ vũ Ousei nhiều hơn là cho tôi với Aoyanagi.

Mà, tôi cứ tưởng mình vẫn cô đơn lẻ loi không ai cổ vũ như mọi khi chứ―――

"Taiki ơi~!! Còn 5 vòng nữa thôi!!"

Là tiếng cổ vũ của Sarasa.

Chạy một mình một cõi vốn là sở trường của tôi rồi…… nhưng chỉ cần có một giọng nói như vậy thôi, tự nhiên tôi thấy sung sức hơn hẳn.

Cảm giác đuối sức chỉ thoáng qua một giây, làn gió thứ hai đã ập tới.

――Kết quả là, tuy không bỏ xa Aoyanagi cả một vòng, nhưng tôi chạy một mạch về đích mà không bị nó bắt kịp.

Lúc tôi đang giảm tốc độ để điều hòa nhịp thở thì Aoyanagi cũng chạy xong.

"Hộc… hộc…"

"……Nhiêu đây đủ chưa?"

Khỏi cần xem giờ cũng biết tôi thắng, nhưng Aoyanagi cũng nhanh phết.

Dù đã bung hết sức, nhưng cơ thể tôi hình như chưa quen chạy bền lắm, chắc chưa đạt tới trình độ toàn quốc đâu.

Tôi nhận ra một điểm yếu cần khắc phục.

"Tao…… thua rồi…… mẹ kiếp, kiểu này thì…… chắc làm trai tân tới già quá……"

Ủa alo, mới là nam sinh cấp ba thôi mà…… lo xa quá rồi đó ba.

Trong cái tình cảnh này mà vẫn còn tâm trí nghĩ tới chuyện gái gú, công nhận là nể cái độ lầy của nó thật.

……Cơ mà không tôn trọng nổi.

"Chỉ cho tao coi! Làm sao mà mày… nhanh dữ vậy."

"Tao chỉ chạy bộ mỗi ngày nên thể lực nó lên thôi. Trước mắt thì lo thở cho đều cái đã đi ông tướng."

"Ừ… vậy môn thứ ba là…"

Aoyanagi vẫn chưa chịu bỏ cuộc.

Qua hai môn là thừa biết chênh lệch trình độ rồi, vậy mà nó vẫn muốn đua tiếp.

Tưởng nó sẽ sốc lắm chứ, ai dè hồi phục tinh thần lẹ ghê.

"Để bữa khác đi. Tao cũng muốn chơi mấy môn dùng bóng, hôm nào chiều tao một bữa nhé."

"...Đừng có quên đó."

Tưởng nó sẽ lì lợm bám theo, ai dè cũng biết điều phết.

Tuy nhiên, cái tính cố chấp không chịu bỏ cuộc này, làm tôi thấy bóng dáng của mình ngày xưa quá.

Biết đâu chừng, tôi lại kiếm được thằng bạn chí cốt thứ hai theo cái cách không ngờ tới này cũng nên.

Phản ứng của Tano với Yuuki cũng không tệ.

"Mày cái gì cũng làm được thiệt hả."

"Tức thiệt chứ, nhưng mà không phục không được."

Thằng Tano vẫn còn làm vẻ trịch thượng, nhưng chịu mở miệng nói vậy là quý lắm rồi.

Chợt tôi cảm thấy ánh mắt sắc lẹm từ phía đám con gái…… coi bộ vẫn chưa dẹp hết được mấy đứa gai mắt với tôi ha.

Mà kệ, lâu lâu được vận động hết công suất cũng vui, nên thôi bỏ qua đi.

Lúc đó, đằng sau lưng tôi xuất hiện cái tướng đi lảo đảo như zombie, thở không ra hơi của Ousei.

"Hộc… hộc… hộc…"

Nghĩ tới cái thể lực yếu nhớt vốn có của cậu ta, thì chắc là cậu đã cố gắng vượt quá giới hạn bản thân rồi.

Chắc cậu ta sợ tôi thua nên mới tham gia chung cho có tụ, tôi cảm kích lắm… nhưng mà không ngờ cậu ta cũng máu lửa ghê.

Ousei lúc nào cũng ra vẻ cụ non, nên thấy được nét học sinh cấp ba này của cậu ta cũng hay hay.

Ngay lúc đó, tôi thấy Sarasa đang tám chuyện với hội con gái ở đằng xa.

…A.

Chỉ vô tình nhìn thôi, vậy mà tự dưng ánh mắt lại chạm nhau.

Thế là, nhỏ lén lút vẫy tay nhè nhẹ về phía tôi.

Thấy không đáp lại thì kỳ, nên tôi cũng vẫy tay lại… ai ngờ nhỏ cười tươi rói, rồi lần này vẫy tay nhiệt tình công khai luôn.

Ủa rồi lén lút dữ chưa!? Bị dân tình dòm ngó quá trời kìa… mà thôi kệ đi.

 

Thiệt tình, làm mấy chuyện này tỉnh bơ như không, đúng là mấy cô tiểu thư khuê các làm người ta khó xử mà.

Vì vậy nên mới có mấy tin đồn kỳ cục chứ đâu?

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng nhờ tiếng cổ vũ của nhỏ mà tôi mới bung lụa được hơn bình thường, thế là tôi quyết định dẹp mớ suy nghĩ linh tinh qua một bên, lát nữa phải cảm ơn nhỏ một tiếng mới được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!