Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

(Đang ra)

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

Furuno John

Cứ ngỡ chỉ là một trò đùa nên tôi mới nhận lời cầu hôn, nào ngờ sáng hôm sau, một chị gái xinh đẹp đã xuất hiện với tờ giấy đăng ký kết hôn trên tay!!!

3 4

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

(Đang ra)

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

Rakuda (駱駝)

Ở trường tôi có một tên y như nhân vật chính trong truyện rom-com. Hoàn toàn chẳng có gì nổi bật, vậy mà vì lý do nào đó, lúc nào xung quanh cậu ta cũng toàn là những cô gái xinh đẹp, quả là không bìn

18 836

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

(Đang ra)

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

Hayaken

Anh nhanh chóng bắt tay vào công cuộc biến nghề nghiệp yếu ớt này thành một sức mạnh đáng gờm khiến ai cũng phải dè chừng. Thế nhưng, Ren chẳng hề hay biết một cú sốc khác đang chờ đợi mình.

2 4

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

1 2

Thanh Gươm Dẫn Lối

(Đang ra)

Thanh Gươm Dẫn Lối

Quiet / Toi8

Một câu chuyện fantasy kiểu “nhân vật chính gần như mạnh nhất” —vừa nghiêm túc vừa bi hài.

21 451

1 ~ 30 - Chương 20 - Hãy chịu trách nhiệm đi!

Chương 20 - Hãy chịu trách nhiệm đi!

Kỳ lạ thật. Rõ ràng là tôi đã cầu cứu Kagurazaka mà.

Tại sao người đến lại là Kano chứ.

Tôi cũng chẳng thể để nhỏ đứng một mình trước cửa phòng, nên đành mời vào trong.

Sarasa chắc thấy quê khi bị người ngoài nhìn thấy bộ dạng lôi thôi này, nên cũng bớt nhoi hẳn.

"Nghe Rumi kể chuyện thú vị quá nên tôi tới cứu ông đây. Nè, đồ dự phòng của Rumi đó..."

Chuyện Kano thân với Kagurazaka thì tôi biết rồi.

Nhưng mà, dù có đi thay, thì việc cầm theo đồng phục của Kagurazaka làm tôi thấy lấn cấn. Sao không lấy đồ của mình luôn cho tiện... vừa nghĩ vậy tôi đã nhận ra lý do.

Phải rồi... đồng phục vừa với vóc dáng nhỏ nhắn của Kano thì làm sao Sarasa mặc vừa được.

"Tôi cảm thấy một ánh mắt rất chi là thất lễ, hay là do tôi tưởng tượng ta."

"Đâu có đâu. Bà tới giúp là tôi mừng lắm rồi."

Cũng may người tới là nhỏ. Dù gì thì, vị Đấng cứu thế này cũng cực kỳ thông minh.

Chẳng cần tôi dài dòng văn tự, chắc chắn nhỏ đã nắm rõ tình hình rồi.

Thời gian không còn nhiều.

Tôi gỡ cái mền đang quấn quanh người Sarasa ra, đưa đồ rồi giục nhỏ thay lẹ.

Bữa nay Sarasa có vẻ lạ, nhưng cũng may là không làm cái trò thay đồ ngay tại chỗ.

Để nhỏ chải lại mái tóc đang rối bù, tôi kêu nhỏ vô phòng vệ sinh cho tiện.

Trong lúc chờ, để Kano ngồi không cũng ngại, nên tôi vừa rót trà vừa hỏi chuyện.

"À mà Kano này. Mới sáng sớm đã mò qua ký túc xá nam, bà không gặp ai hết hả?"

"Gặp chứ? Có điều tôi khai thật là 'Tôi đang nắm thóp Kashiwado nên tới để sai vặt hắn'... thế là người ta cho qua à."

Trời đất. Tự nhiên tôi biến thành chân sai vặt từ hồi nào vậy!?

Cơ mà muốn vô ký túc xá nam thì cũng phải bịa lý do cỡ đó mới... khoan, có cần thiết phải nói vậy không?

"...Bà kêu khai thật, chứ tôi nhớ bà có nắm thóp gì tôi đâu."

"Không có thóp...? Hừm. Mới nãy tôi vớ được cái thóp ngon lành lắm kìa."

Nhỏ liếc mắt về phía phòng vệ sinh.

Nơi Sarasa đang thay đồ.

...Đúng là bị bắt gặp trong tình cảnh này thì chẳng khác nào cái thóp to đùng.

Việc Sarasa ngủ lại đây là sự thật, dù không biết Kano có giữ không, nhưng tôi đã lỡ gửi bằng chứng cho Kagurazaka mất rồi.

"Fufu, để mở màn... ông sủa tiếng chó cho tôi nghe coi."

"Gâu... ẳng ẳng..."

"............Phụt."

...Nhục nhã ê chề. Hồi nãy tôi lỡ nghĩ Kano bao dung độ lượng đúng là sai lầm lớn.

Hên là tôi đã tống Sarasa qua phòng khác rồi.

"Phụt ha ha... Ahahahaha!!"

"Cười vừa thôi má."

"Tại tôi không ngờ ông làm thiệt. Phụt... ông cũng phải giữ chút lòng tự trọng chứ?"

Lần đầu tiên tôi thấy Kano cười kiểu này.

Tôi cứ tưởng nhỏ máu lạnh, chỉ biết cười rợn người như mấy đứa tâm thần thôi chứ.

Có lẽ hiện giờ, nhỏ cũng chỉ là một nữ sinh lớp mười bình thường thôi.

"Xong rồi nè!"

Sau đó, trong lúc mời Kano cà phê và ăn vội miếng bánh mì lót dạ, thì Sarasa bước ra từ phòng vệ sinh.

Tuy thiếu cái nơ cài tóc thường ngày, nhưng với con gái thì chuẩn bị vầy là nhanh rồi.

Nhớ hồi kiếp trước, tôi phải đợi Mishina lâu gấp ba lần thế này.

Chắc nhỏ cũng hiểu là đang gấp gáp.

"Rồi, tui thay đồ theo đúng lời hứa rồi ha, giờ mình bàn chuyện tương lai chút đi?"

"Tương lai...?"

Sarasa ngồi phịch xuống đối diện tôi.

Rút lại lời hồi nãy... nhỏ chả có chút ý thức nào về thời gian cả.

"Thì, thì chuyện đó chứ gì nữa? Ông không rước tui về dinh thì, ừm... tui sẽ ở giá suốt đời đó biết không? Tại vì... lần đầu của tui mà."

Cố tình hả!? Bà cố tình đúng không...!?

Đừng có nói mấy câu gây hiểu lầm trước mặt Kano coi.

Làm gì có chuyện đó... tôi định nói vậy, nhưng thực tế ở vòng đời thứ nhất nhỏ đúng là độc thân tới già.

Ủa? Chẳng lẽ là... tại vụ đó thật sao...?

Hình như hồi đó tôi cũng ngủ chung phòng... nằm kế bên cô nàng say xỉn này thì phải.

Không lẽ vì tin sái cổ chuyện đó nên nhỏ mới ở vậy suốt đời... chắc không phải đâu ha?

"...Ch, chỉ là ở chung phòng thôi mà!? Bà làm quá rồi..."

"Fufu... ông cũng tội nghiệp ghê. À không, đối phương là tiểu thư tập đoàn Kokonoe thì phải chúc mừng mới đúng chứ nhỉ."

Kano đừng có ngồi đó cười nữa, làm ơn giải cứu tôi khỏi tình cảnh này đi.

Có vẻ như nghe được tiếng lòng của tôi, nhỏ đặt ly cà phê xuống, mặt mày nghiêm túc hẳn.

"Xin lỗi Kokonoe-san nha, nhưng chuyện đó không được đâu. Tôi không duyệt."

"Sao vậy? Phải có sự cho phép của Kano-san nữa hả?"

Tôi cũng thắc mắc y chang. Chả hiểu sao phải cần Kano cho phép, nhưng có vẻ nhỏ đang đứng về phía thằng đàn ông nhu nhược là tôi đây.

"Tại vì cậu ấy phải trở thành bác sĩ."

Tôi đã quyết định đâu...

Với lại, làm bác sĩ thì liên quan quái gì tới vụ chịu trách nhiệm này.

Nhỏ này tính dùng lý lẽ cùn để lấp liếm chứ gì?

Thôi kệ, giờ này thì sao cũng được!

"Vốn dĩ tôi với Sarasa ngủ riêng mà. Dĩ nhiên nếu có chuyện gạo nấu thành cơm thì tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm, nhưng thực tế đâu có chuyện đó?"

"Ưm... nhưng rõ ràng là mình đã ngủ chung như vậy mà..."

Á đù... Niềm tin sắt đá của Sarasa đang lung lay kìa!?

Nghe tiếng "Ồ~" của Kano, tôi cảm giác đang bị nhỏ nhìn bằng ánh mắt thú vị... Chắc nhỏ không ngờ tới vụ ngủ chung giường đâu ha.

Nhưng giờ ai nhìn sao cũng mặc kệ.

Thừa thắng xông lên là ăn chắc! Sarasa dễ bị dụ hơn tôi tưởng... đặt cược vào đó thôi!

"Tự mình nói ra cũng hơi kỳ, nhưng nết ngủ tôi xấu lắm. Bà nghĩ kỹ đi Sarasa... Ngủ chung với tôi trên cái sofa chật chội này, thế nào bà chẳng bị đạp lọt xuống đất?"

"Ưm, lỡ đâu lúc đó Taiki nằm dưới đỡ tui thì sao? Nên có khi tui không biết cũng nên."

Làm quái gì có chuyện đó! Tôi là người máy hay gì!?

Hình như nhỏ ảo tưởng về đàn ông quá rồi đấy.

"Kokonoe-san. Thử nghĩ kỹ xem? Con người ngủ là để phục hồi sức khỏe... Hôm qua cậu ấy mệt lử như vậy, chắc chắn là không làm nổi chuyện đó đâu."

"Cũng, cũng phải ha!"

Sức thuyết phục đầy tính logic (?), làm Sarasa đành phải gật đầu cái rụp.

Đỉnh thật... đúng là Đấng cứu thế, bảo vệ luôn cả giấc mơ của thiếu nữ mơ mộng.

"Xin lỗi ông nha Taiki... tui không làm vợ ông được rồi."

"À, ừ..."

Sao nghe giống tôi bị đá vậy trời.

Thôi kệ, dẹp được cái sự hoang tưởng của nhỏ là tốt rồi.

Lỡ mà người tới là Kagurazaka, khéo nhỏ lại quay sang đồng cảm với Sarasa không chừng.

Thì đúng là... hai đứa ngủ đè lên nhau thật mà, cái cớ tôi bịa ra nghe chuối cả nải.

Không... sự thật này tôi thề sẽ chôn giấu vĩnh viễn, mang theo xuống mồ luôn... tôi thề đó.

"Rồi. Vậy giờ tụi mình tới trường――――"

Ngay khoảnh khắc đó, tiếng chuông vang vọng xuyên qua cả căn phòng cách âm tốt của ký túc xá.

――Reng reng reng reng!

"...A."

Tự nhiên mồ hôi hột bắt đầu tuôn ra trên trán tôi.

Sao nãy giờ tôi lại bình chân như vại thế nhỉ.

Có lẽ tại thấy Kano ở đây nên tôi chủ quan nghĩ là không sao.

"Fufu, đi trễ luôn rồi... coi bộ lần đầu của tôi cũng bị cướp mất rồi ha."

"............"

Giờ đâu phải lúc đôi co với câu nói kháy của Kano... Tình cảnh đi trễ mười mươi này làm đầu óc tôi muốn bốc khói.

Tôi thừa nhận là mình đã quá thiển cận.

Cho nên... ai cũng được, cứu tôi với.

Làm ơn cứu vớt cái thằng con trai đi trễ cùng lúc với hai đứa con gái này, để nó còn được sống yên ổn qua những ngày tháng về sau nữa...!!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!