Chương 21 - Tin đồn của phe Shichiguu
Sau đó, tôi chợt nhận ra một chuyện.
Nếu đã qua giờ vào lớp, thì tôi có thể đường đường chính chính đưa Sarasa về ký túc xá nữ.
Dù gì thì chuyện Kano mò tới phòng tôi cũng đã bị vài người nhìn thấy.
Thà đi trễ chung với nhỏ còn đỡ bị nghi ngờ hơn.
Còn Sarasa thì…… coi như hôm nay nghỉ học vì bị cảm.
Mang tiếng là thiên kim tiểu thư tập đoàn Kokonoe, đi trễ hay nghỉ không phép thì mất mặt thiệt.
Đáng lẽ phải làm vậy ngay từ đầu mới đúng…… Mà thực tế nhỏ khỏe re, nên tôi cho nhỏ mượn mấy cuốn light novel trong phòng để đọc giết thời gian.
Tôi biết thừa nhỏ có hứng thú với mấy cái này từ trước rồi, chắc cũng đủ để nhỏ ngồi yên được trong đó cả ngày.
Vì đi trễ nên lúc tôi bước vô lớp thì đang là giờ sinh hoạt chủ nhiệm, tôi lập tức nghe loáng thoáng mấy lời đồn đại không hay.
Trong đó còn lẫn cả mấy ánh mắt thương hại hay đồng cảm gì đó nữa, nhưng tôi quyết định không bận tâm làm gì.
Tới giờ ăn trưa, tôi xuống nhà ăn.
Bình thường chỉ có tôi với Ousei ăn chung, nhưng dòng đời xô đẩy thế nào mà Aoyanagi cũng nhập bọn luôn.
Mấy thằng con trai hệ tiến cử đi chung với nó hôm qua không thấy đâu, nên chỉ có ba đứa tôi ăn trưa với nhau.
Hình như thằng Tano với Yuuki đi đánh lẻ rồi.
"Không ngờ Taiki lại đi trễ đấy. Phải cẩn thận chứ."
"Chuẩn luôn. Mà… hóa ra thiên tài cũng biết dại gái à."
Tôi còn đang thắc mắc sao nó lại chọn ngồi ăn bên này... hóa ra là kiếm cớ để khịa tôi đây mà.
Chắc tại vớ được điểm yếu để chọc ngoáy tôi ngoài chuyện học hành với thể thao, nên nhìn cái mặt nó hớn hở thấy ghét.
…Tuy hơi ức chế nhưng vụ này tôi cứng họng, không cãi được.
Vì lỡ mà để lộ ra chuyện này có dính líu tới việc Sarasa nghỉ học hôm nay là tiêu đời.
"Không biết Kokonoe-san có sao không nhỉ. Tự nhiên lăn đùng ra cảm."
"Tiểu thư trong lồng kính mà, chắc lâu lâu mới vận động nên bị hành đó."
"Trước bả còn khoe là từ cha sinh mẹ đẻ tới giờ chưa bị cảm bao giờ mà."
……Chết, lỡ miệng nói mấy câu dư thừa rồi. Mà kể ra thì đúng cái giọng điệu nhỏ hay nói thật.
Tôi bịa là cảm nhẹ để mai nhỏ còn đi học lại được, không biết có sơ hở gì không ta.
"À, à mà… Tiểu thư nhà Shichiguu cũng toàn thui thủi một mình, mấy cậu có biết vụ gì không?"
Định đánh trống lảng, ai dè buột miệng hỏi luôn cái chuyện mình tò mò nhất.
Cách bẻ lái câu chuyện… chắc không bị sượng đâu ha?
"Shichiguu-san hả? Đúng là vậy thật. Ban đầu tôi tưởng cô ấy né tránh vì Kokonoe-san nhiều bạn quá… nhưng hình như không phải. Nhìn sơ qua thì có vẻ cô ấy thích một mình hơn."
Quả thật, tôi cũng cảm nhận được cái khí chất đó từ Shinoka.
Nhưng mà, cái phe Shichiguu hình như lại xoay quanh một đứa con gái tên là Morozumi, chứ không phải nhỏ.
Nhỏ Mishina cũng nằm trong hội đó, nói chung là ấn tượng không tốt lành gì cho cam.
Mang danh con gái tập đoàn đối thủ nên chắc là có ý thù địch với Sarasa rồi, tốt nhất là nên đề phòng.
Do lái chuyện gượng ép quá nên sau đó tôi chẳng moi được thông tin gì hữu ích.
Vốn dĩ thằng Aoyanagi chả hứng thú gì với con gái hay sao ấy, nhắc tới mấy vụ này mặt nó cứ trơ ra.
Mà khoan, mắc gì tôi phải bận tâm tới nó chứ……
Đúng lúc đó, cuộc trò chuyện của một nhóm nữ sinh lọt vào tai tôi.
"Biết gì chưa? Con nhỏ Mishina nghe đồn có chị em song sinh giỏi xuất sắc luôn đó."
"Thiệt hả? Vậy sao cái đứa nhập học lại là con nhỏ lấm la lấm lét đó chứ?"
"Thì bà biết rồi ý, suất tiến cử chỉ có một thôi mà? Chắc là khóc lóc ỉ ôi với ba má để cướp suất của bà chị chứ gì."
"Eo ôi, tởm vậy…… Hèn chi nhìn cái mặt giả nai thấy ghét."
"Chuẩn luôn~"
"…………"
Không ngờ chủ đề về chị của Mishina lại bị lôi ra bàn tán sớm tới vậy.
Tôi cũng lờ mờ đoán được tình cảnh hiện tại của Mishina. Nhưng mà hổm rày không thấy tiếng xấu đồn xa, cứ tưởng nó chỉ dừng lại ở một nhóm nhỏ thôi nên tôi đã chủ quan.
Cứ để mặc thế này khéo lại toang không chừng.
Nghe Kagurazaka kể thì mấy bà con gái toàn xì xầm mấy tin đồn xấu về tôi với Sarasa thôi.
Nhưng có lẽ nhờ vụ sáng nay… do tôi bị nghi ngờ là có quan hệ với Kano, nên tin đồn đó đã bị dập tắt rồi cũng nên.
……Chính vì vậy mà cái chủ đề tào lao về chị của Mishina mới bị lôi ra thay thế.
Tôi không có ý định làm bia đỡ đạn đâu, nhưng nếu thật sự nhỏ bị đưa lên đoạn đầu đài thì tôi cũng không thể làm ngơ được.
Khổ nỗi, sức tôi bây giờ làm được gì đâu.
――Rốt cuộc phải làm sao đây.
Thế là, để gặp cái "đài phát thanh" Kagurazaka, hôm nay tôi lại mò tới tiệm bánh ngọt.
Nhỏ chào đón tôi bằng nụ cười méo xệch chả giống nhân viên chút nào, và tôi lại gọi món bánh Mont Blanc quen thuộc.
"Hồi sáng bà né mặt tôi phải không?"
"……Nè ông Taiki kia. Ông tưởng Rumi này lúc nào cũng rảnh rỗi hầu chuyện ông chắc~?"
"Đừng có giả nai, bà biết thừa lý do mà."
Là cái vụ hồi sáng, rõ ràng tôi nhờ Kagurazaka mà người tới lại là Kano.
"…………Thì xin lỗi được chưa."
Chắc thấy có lỗi hay sao mà nhỏ xả cái vai tiểu quỷ thường ngày ra liền.
Dù gì thì Sarasa cũng xin nghỉ vì bệnh, chắc Kagurazaka cũng đang tò mò muốn biết chuyện gì đã xảy ra lắm đây.
"Tui chưa có kể, nhưng mà hồi sáng Kure-chan bả qua giúp tui làm bài tập á~……"
"Rồi nhỏ đọc được tin nhắn của tôi chứ gì."
"……Đúng rùi."
Nhỏ Kano đó, mồm thì bảo không giúp này nọ, mà sau lưng thì vẫn hỗ trợ người ta đấy thôi.
Cũng tốt tính phết… so với cái con quỷ bắt tôi sủa tiếng chó thì đúng là khó tin thật.
"Hay ha, sao bà nhờ nhỏ đó giúp được vậy."
"Thì Rumi giỏi làm bánh ngọt mà… làm cho ăn cái là bả khoái liền."
Chậc, ra là có hối lộ.
Hóa ra Đấng cứu thế cũng bị bánh ngọt câu mất hồn.
"Với lại nè, bả còn khen tui có khiếu về thống kê nữa đó? Ông có thấy là chỉ cần phát huy thế mạnh này là đời lên hương không?"
"Nếu muốn làm học giả thì chắc là ổn."
Nhìn cái mặt bí xị là biết không khoái làm học giả rồi. Mà cũng phải, chỉ có thế mạnh ở một mảng chuyên môn thôi thì khó mà làm học giả được.
Dù vậy, được chính miệng Kano khen thì cũng ra gì và này nọ đấy. Đáng để tự hào chứ bộ.
Tóm lại là, cái bí ẩn về việc nhỏ vừa học hành trầy trật trên lớp, vừa đi làm thêm tối tăm mặt mũi mà vẫn nộp bài tập đầy đủ… nay đã có lời giải đáp.
Tôi không ngờ hai nhỏ này thân tới mức đó luôn, kể cũng lạ… mà cuộc sống của Kagurazaka coi bộ cũng chật vật phết.
"Rồi túm lại là, Sara-chan có sao hông?"
"Khỏe như trâu ấy. Tại ba đứa mà cùng đi trễ thì khả nghi quá, nên tôi kêu nhỏ giả bệnh cho rồi."
"……Taiki nè, nhìn ông vậy mà cũng hư hỏng gớm ha……"
Hừ, vụ đi trễ là do tôi sơ suất không canh giờ thôi, cơ mà đúng là chả cãi được câu nào.
Nói thế thì con bạn thân Kano của nhỏ cũng hư hỏng kém gì đâu... nhưng sợ bị mách lẻo nên tôi không dám nói ra.
"Thôi, dẹp chuyện này qua một bên đi. Tôi cũng chả muốn dây dưa mãi."
"Okela, Rumi cũng không muốn Kure-chan dính tin đồn bậy bạ đâu... giống như ai kia."
"Tin đồn về tôi cũng chìm xuồng rồi còn gì. Quan trọng hơn là... tin đồn về Mishina lan xa tới đâu rồi?"
Vừa lái sang chuyện đó, Kagurazaka liền "À..." lên một tiếng, lộ rõ vẻ mặt như đã biết tỏng sự tình.
Nhìn là biết không phải chuyện vui vẻ gì rồi.
Dù vậy, tôi vẫn phải xác nhận cho rõ.
Bởi vì nếu sự thật mà Mishina từng kể cho tôi ở kiếp trước bị phanh phui, thì chắc chắn nhỏ sẽ không còn sống yên ổn được nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
