Ta trở thành một chiến binh vĩ đại, nhưng đây lại là thế giới fantasy lãng mạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi Chuyển Sinh Thành Nhân Vật Phụ, Và Sau Khi Liên Tục Nghe Nữ Chính Thanh Mai Trúc Mã Thất Bại Than Vãn, Chẳng Hiểu Sao Chỉ Số Tình Cảm Của Cô Ấy Lại Tăng Tối Đa

(Đang ra)

Tôi Chuyển Sinh Thành Nhân Vật Phụ, Và Sau Khi Liên Tục Nghe Nữ Chính Thanh Mai Trúc Mã Thất Bại Than Vãn, Chẳng Hiểu Sao Chỉ Số Tình Cảm Của Cô Ấy Lại Tăng Tối Đa

Uryuu Shirou

Và tôi cũng biết trước tương lai khi chính câu chuyện này dần mất đi sức hút… để rồi cuối cùng bị đình bản hoàn toàn.

25 19

Bị hiểu nhầm là kẻ bạo chúa trong Dark Fantasy

(Đang ra)

Bị hiểu nhầm là kẻ bạo chúa trong Dark Fantasy

Cháo không bánh mì

Nhưng lời nói lại cứ thế tự ý thoát ra.

40 558

Giới Tu Tiên Chỉ Còn Lại Yêu Nữ Thôi Sao

(Đang ra)

Giới Tu Tiên Chỉ Còn Lại Yêu Nữ Thôi Sao

Nguyệt Hạ Thiên Tảo

Chỉ vì những nghiệt duyên mà hắn từng gieo rắc, giới tu tiên nay đã chẳng còn bóng dáng tiên tử nào nữa, chỉ toàn là yêu nữ mà thôi.

16 13

Zenya Sakura Wars Light Novel

(Đang ra)

Zenya Sakura Wars Light Novel

Satoru Akahori

Bản dịch Tiếng Việt được thực hiện bởi Yuki Tín.

7 53

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

265 1479

1-50 - Chương 7: Đại Chiến Binh Ivar (3)

Chương 7: Đại Chiến Binh Ivar (3)

"Đây là đám được lũ Chuột Nhắt phái đến để đấu với Chúa Tể Bóng Đêm sao? Trông còn yếu nhớt hơn mấy đứa bọn ta từng đánh."

"Chúng không phải lính. Chúng gọi là Người Tiên Phong, à không, mạo hiểm giả."

"Ngươi thấy lính Đế Quốc rồi mà còn không phân biệt được sao, Vigo? Thế mà đòi gây sự với Ivar?"

"Câm mồm! Ta không thua, ta chỉ bị ngất một tí do nó đánh lén thôi..."

Vigo, Helga và Kara – ba chiến binh trẻ đi trinh sát về báo cáo: một nhóm người từ pháo đài đang lén lút tiến về rìa tây Đại Thảo Nguyên, hướng Rừng Nuốt Chửng.

Trùng khớp với hướng Ngôi Sao Điềm Gở. Nghĩa là Chúa Tể Bóng Đêm đang ở đó.

"Bọn tao định bám theo, nhưng ma thú đông quá không vào sâu được."

"Chúng biến mất ngay trước mắt bọn tao. Cứ như tan vào không khí vậy. Sức mạnh Tổ Tiên à?"

"Chắc thế."

"Tổ Tiên của bọn chúng chắc cũng hèn nhát lắm, mới dạy con cháu trốn chui trốn lủi như vậy."

Tôi hỏi thêm về đặc điểm của nhóm người đó.

"Chúng đeo cái gì trên cổ không?"

"Hả? Có à?"

"Có mà, thằng ngốc Vigo này. Chúng đeo một miếng kim loại màu hoàng hôn."

Hạng Vàng. Quả nhiên không phải tay mơ. Đi nhanh như vậy chứng tỏ là hàng tuyển, chỉ kém mỗi Đội Mạo hiểm giả Hoàng gia.

Ai phái họ đến? Tôi đoán được vài cái tên, nhưng giờ không quan trọng. Mạo hiểm giả Hạng Vàng mà đòi diệt Ma thú Đặc cấp thì đúng là nằm mơ giữa ban ngày. Y như rằng, mấy gã vào rừng thám thính đã một đi không trở lại.

Harald hỏi:

"Tính sao đây, Ivar? Anh em sẵn sàng rồi."

Dù còn mệt mỏi sau chiến tranh, nhưng muốn đánh thì phải đánh ngay bây giờ. Chần chừ là đụng độ với quân Đế Quốc ngay.

Chuyện hợp tác là không thể. Sắc lệnh của Đệ nhất Hoàng đế coi chúng tôi không bằng con người đã ăn sâu vào máu bọn họ rồi.

"Ta sẽ đi một mình."

"Không được."

"Đây là một phần của thử thách trở thành Đại Chiến Binh. Ta phải đi một mình."

Điều kiện thứ hai để đạt danh hiệu Đại Chiến Binh: Đối mặt với một trong các Tai Ương và sống sót trở về.

Kéo theo những người anh em đang kiệt sức vào chỗ chết chỉ làm con quái vật kia mạnh thêm thôi.

Thú thật, tôi hơi hối hận. Giá mà tôi nhận ra thế giới này sớm hơn thì đâu đến nỗi phải liều mạng thế này. Nếu tập hợp được những kẻ từng đánh bại Ma thú Đặc cấp trong nguyên tác thì tốt biết mấy. Nhưng giờ làm gì có cách nào qua mặt Seras mà vào Đế Quốc. Mà có vào được thì tôi cũng chỉ là một tên man di trong mắt họ.

Thôi, nghĩ nhiều đau đầu. Giờ phải chiến thôi.

"Chẳng phải ngươi bảo không muốn làm Đại Chiến Binh sao?"

"Ta đổi ý rồi, người anh em."

Không ai có quyền can thiệp vào thử thách thiêng liêng. Khi tôi tuyên bố đi một mình, ai nấy đều hậm hực ra mặt.

Người lên tiếng là già Ur, trưởng lão cao tuổi nhất.

"Nào, trật tự."

Ông giữ chức Đại Tộc Trưởng tạm thời. Tiếng nói của ông rất có trọng lượng.

Ur, người sở hữu hai ấn ký và ba ấn ký bị tước, bước tới:

"Đi đi, Ivar. Chúng ta sẽ không chặn đường cậu đến với thần Ishkar."

"Cảm ơn. Tôi đi ngay đây."

"Hò dô ta!"

"Hả?"

Ông già đi thẳng ra ngoài, nắm lấy dây cương con Karangal già nua của mình.

"Ông đi đâu đấy?"

"Đến Rừng Nuốt Chửng."

"Chẳng phải ông bảo sẽ không chặn tôi sao?"

"Đường ai nấy đi, cậu bận tâm làm gì. Chúng ta không cản cậu, Ivar, nhưng cậu cũng không có quyền cấm chúng ta."

"Các người..."

Biết ngay mà. Cái đám cuồng chiến này đời nào chịu ngồi yên.

Vừa thấy Ur gật đầu, đám chiến binh reo hò ầm ĩ, vớ ngay lấy vũ khí.

Nhưng họ không lao lên mù quáng. Họ lập đội hình mũi nhọn, che chắn cho tôi ở giữa. Họ muốn mở một con đường máu đưa tôi đến tận mặt Chúa Tể Bóng Đêm.

"Ishkar không... gọi các người đâu!"

"Chỉ những ai chán đời mới đi theo tôi thôi!"

Tôi ngước mặt lên trời, thở dài để ngăn khóe miệng giật giật vì xúc động. Những nỗ lực của tôi không uổng phí chút nào. Mặc kệ cái lãng mạn kỳ ảo vớ vẩn, những đồng đội sẵn sàng che chắn sau lưng tôi đang ở ngay đây. Sự thật đó khiến tôi không thể nhịn cười.

"Các chiến binh!"

"Đi cho chúng thấy ai mới là chủ nhân của Thảo Nguyên nào!"

Tiếng móng ngựa Karangal rung chuyển cả màn đêm.

---

"Đến đây thôi."

"Cảm ơn nhé, Helga."

"Vinh dự cho tôi khi được sát cánh cùng một chiến binh vĩ đại."

"Giữ vũ khí cẩn thận nhé. Nó sẽ giá trị lắm nếu tôi sống sót trở về đấy."

Vài giờ sau, xác ma thú nằm la liệt. Nếu đi một mình, chắc tôi đã kiệt sức trước khi nhìn thấy cửa rừng.

Nhờ anh em, tôi đã đến nơi an toàn. Trông ai cũng tơi tả, nhưng ơn trời vẫn còn sức lết về.

"Vigo."

"......"

"Lần sau tìm chỗ nào rộng rãi mà đánh một trận ra trò nhé, đừng có rúc trong phòng họp nữa."

"......Ngươi liệu hồn mà sống đấy."

Tôi nhìn vào mắt từng người, thầm cảm ơn và hứa sẽ gặp lại.

"Này. N-Ngươi sẽ trả lại Ppippi cho ta chứ? Nhớ giữ lời đấy nhé...!?"

Giờ chỉ còn một việc. Tìm con rồng và bắt nó câm mồm lại.

Tôi định bước vào rừng thì Harald gọi giật lại.

"Người anh em."

"Gì thế?"

"Cầm lấy cây chùy của ta đi."

Cậu ta nhìn cây rìu mẻ của tôi đầy ái ngại. Thứ vũ khí tôi cướp được từ lâu, giờ lưỡi đã mòn vẹt, chỉ còn dính chút máu nhờ phù phép chứ chém giết gì được nữa.

Nhưng tôi từ chối.

"Cái này vẫn tốt chán."

"Thật không?"

"Tin ta đi. Ngươi cũng cần vũ khí để về mà."

Chia tay anh em, tôi thúc con Karangal tiến sâu vào Rừng Nuốt Chửng.

Bóng tối dày đặc như mực. Dựa vào ấn ký thứ ba giúp cảm nhận dòng chảy mana, tôi dò dẫm tìm hang ổ của nó.

Một cái xác mạo hiểm giả vướng vào chân Ppippi. Chỉ còn nửa thân trên. Người này đã cố bò ra khỏi hang nhưng không kịp.

Tôi thầm cầu nguyện rồi buộc con thú lại, một mình bước vào hang. Không khí nặng nề đè nặng lên phổi.

Đi sâu vào trong, tôi thấy một vật phát sáng mờ ảo. Cứ tưởng đá quý, hóa ra là một con mắt người đã kết tinh, lăn lóc trên sàn.

Đúng là thói quen của con quái thú trong truyện. Với loài rồng tham lam, thứ lấp lánh nhất không phải vàng bạc, mà là đôi mắt của sinh vật sống – thứ chứa đựng ánh sáng của sự sống.

Kho báu chất đống như núi, nhưng Chúa Tể Bóng Đêm trong hình dạng con người chỉ mải mê lau chùi một con mắt vừa móc ra từ cái xác. Nó lầm bầm, chẳng thèm để ý đến tôi.

『Cái này cũng bẩn. Cái kia cũng thế, và cả kẻ đánh thức ta nữa. Tại sao nhỉ? Hay là ta sống lâu quá nên nhìn cái gì cũng thấy bẩn?』

Đoạn này chắc nằm ngay trước chương kết. Hồi ức của tên khốn này, lý do nó thức tỉnh... dài dòng lê thê đến 5 chương. Nghĩ đến là thấy bực mình với tay tác giả.

Tôi chẳng buồn nhớ lại làm gì, chỉ cần nhớ cách giết nó là đủ. Tôi vận Sức mạnh Tổ Tiên, con quái vật lập tức quay ngoắt lại.

"Ngươi cũng bẩn thỉu."

"Ta trông thế à?"

"Phải. Ngươi đã chứng kiến quá nhiều cái chết. Ta sẽ tha mạng cho ngươi, đổi lại hãy mang cho ta 500 cặp mắt khác. Mắt của trẻ con chưa từng nhìn thấy ánh sáng thì càng tốt."

Một chiếc sừng mọc ra trên trán nó, áp lực khủng khiếp tỏa ra. Quả nhiên là quái vật cần ít nhất ba pháp sư hùng mạnh mới dám đối đầu.

Nhưng đó là chuyện của chương kết. Giờ đây, khi nó vừa mới tỉnh ngủ và chưa kịp hồi phục hoàn toàn, tôi có thể xử lý nó một mình.

"Nếu ngươi muốn thế, thì đứng yên đó."

"Hử?"

Tôi hít sâu, giơ cao cây rìu.

"Ta sẽ tặng ngươi một cặp mắt khác, nhưng là sau khi ta móc mắt ngươi ra đã."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!