Ta trở thành một chiến binh vĩ đại, nhưng đây lại là thế giới fantasy lãng mạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi Chuyển Sinh Thành Nhân Vật Phụ, Và Sau Khi Liên Tục Nghe Nữ Chính Thanh Mai Trúc Mã Thất Bại Than Vãn, Chẳng Hiểu Sao Chỉ Số Tình Cảm Của Cô Ấy Lại Tăng Tối Đa

(Đang ra)

Tôi Chuyển Sinh Thành Nhân Vật Phụ, Và Sau Khi Liên Tục Nghe Nữ Chính Thanh Mai Trúc Mã Thất Bại Than Vãn, Chẳng Hiểu Sao Chỉ Số Tình Cảm Của Cô Ấy Lại Tăng Tối Đa

Uryuu Shirou

Và tôi cũng biết trước tương lai khi chính câu chuyện này dần mất đi sức hút… để rồi cuối cùng bị đình bản hoàn toàn.

25 19

Bị hiểu nhầm là kẻ bạo chúa trong Dark Fantasy

(Đang ra)

Bị hiểu nhầm là kẻ bạo chúa trong Dark Fantasy

Cháo không bánh mì

Nhưng lời nói lại cứ thế tự ý thoát ra.

40 558

Giới Tu Tiên Chỉ Còn Lại Yêu Nữ Thôi Sao

(Đang ra)

Giới Tu Tiên Chỉ Còn Lại Yêu Nữ Thôi Sao

Nguyệt Hạ Thiên Tảo

Chỉ vì những nghiệt duyên mà hắn từng gieo rắc, giới tu tiên nay đã chẳng còn bóng dáng tiên tử nào nữa, chỉ toàn là yêu nữ mà thôi.

16 13

Zenya Sakura Wars Light Novel

(Đang ra)

Zenya Sakura Wars Light Novel

Satoru Akahori

Bản dịch Tiếng Việt được thực hiện bởi Yuki Tín.

7 53

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

265 1479

1-50 - Chương 25: Hiểu lầm tai hại (1)

Chương 25: Hiểu lầm tai hại (1)

Alhena là một thương nhân xuất sắc. Và bộ não của một thương nhân xuất sắc luôn hoạt động rất nhanh.

"A-Ahaha, chuyện đó là không thể nào. Dù gì thì ta cũng mang trong mình dòng máu vàng kim cao quý. Dù ta có thèm khát danh hiệu Phò mã Đế Quốc đến đâu, thì ý nghĩ có con với một tên man di, dù chỉ là đùa... Sao ngươi lại cười!? Mebh! Đừng có ôm tên man di đó! Ngươi làm ta cũng thấy kỳ lạ theo đấy!"

Phủ nhận.

"Ngươi thực sự nghĩ lời đe dọa thô thiển đó sẽ có tác dụng với ta sao? Có đầy cách để vô hiệu hóa Song Tinh Định Mệnh. Hắc Long không phải là ma thú cấp đặc biệt duy nhất trên lục địa này, nên giống như lần trước... Cái gì? Ngươi nghĩ ta có thể tìm thấy một con trong mười tháng sao? Cái đó... Này, tại sao lại là mười tháng? Không lẽ nào, đúng không? Chắc chắn ngươi sẽ không..."

Giận dữ.

"Đ-Được rồi! Hãy nói chuyện một cách lý trí nào. Tên man di... à không, Ivar? Với điều kiện ngươi không được động dù chỉ một ngón tay vào Mebh, ta có thể cho phép ngươi thực hiện các hoạt động thương mại ở khoảng một nửa phương Bắc... Á!? Đ-Đừng cù ta!"

Thương lượng.

"Không, ta không thể. Mọi thứ ta đã gầy dựng sẽ sụp đổ chỉ vì một lời nói của một tên man di tầm thường. Ta sẽ không thể tham gia giới thượng lưu hay đến các buổi đấu giá, và nếu các giác quan của chúng ta được chia sẻ trong một cuộc họp quan trọng, ta thậm chí sẽ không thể đứng vững trước mặt mọi người..."

Trầm cảm.

"Ư-Ưm..."

"Gì thế?"

Và rồi, chấp nhận.

"Làm ơn đừng..."

"......"

"T-Ta cầu xin ngươi đấy."

Trải qua đủ năm giai đoạn của đau khổ trong một thời gian ngắn, Alhena đơn phương kết thúc cuộc gọi với những lời đó. Chẳng biết ả ta đang tưởng tượng ra cái gì, nhưng khuôn mặt ả trông như sắp nổ tung đến nơi rồi.

"Thế này đã đủ chưa?"

"Vâng, quá đủ rồi."

"Dù sao thì ta vẫn hy vọng một sự phục tùng dứt khoát hơn."

"Khi một thương nhân nói 'làm ơn' thay vì đàm phán, thì đó thực sự là một lời đầu hàng. Chị ấy sẽ run rẩy sợ hãi một thời gian và không dám động đến phương Bắc đâu."

Tôi đã thu hoạch được một mẻ lớn không tưởng chỉ bằng cái mồm mép của mình. Dù phải hy sinh chút danh dự, nhưng tôi nghĩ nó cũng chẳng khác mấy so với hình ảnh hiện tại của mình. Với họ, tôi chỉ là một tên man di, dù theo cách này hay cách khác.

Có lẽ đó là lý do tại sao một lời đe dọa nực cười như vậy lại có hiệu quả. Sự thiếu hiểu biết sinh ra nỗi sợ hãi.

Việc Mebh mang thai là điều phi thực tế. Cô ấy, người một ngày nào đó phải trở về Thủ đô để trở thành Tổng Quản, không thể rút lui khỏi giới thượng lưu. Đó cũng sẽ là một trở ngại lớn cho nhiệm vụ Chủ nhân Thương hội của cô ấy.

Bản thân Mebh có lẽ cũng nhận thức rõ điều này. Rằng nếu cô tiếp tục lạm dụng Song Tinh Định Mệnh như thế này, điều chờ đợi họ không phải là sự sụp đổ của Alhena, mà là sự hủy diệt lẫn nhau của hai chị em.

"Hừm, hay là bắt đầu bằng việc kẹp ngón chân út vào khe cửa nhỉ? Chị ấy thức dậy lúc năm giờ sáng, nên em có thể bắt đầu lúc bốn giờ rưỡi và đẩy sớm lên bảy phút mỗi ngày..."

Cô ấy biết, nhưng có vẻ những ấm ức dồn nén mà cô phải chịu đựng bấy lâu nay còn lớn hơn. Tôi hiểu. Sống nửa đời người như bị giam lỏng trong dinh thự thôi chưa đủ, tính mạng của cô còn bị đe dọa nhiều lần.

Nhưng trừng phạt Alhena thêm nữa cũng chẳng tốt đẹp gì, giờ khi ả đã cụp đuôi chạy trốn. Rốt cuộc, con chuột bị dồn vào đường cùng cũng sẽ cắn lại mèo.

"Trò cù lét lúc nãy cũng hay đấy. Có vẻ chị ấy và em có những điểm nhạy cảm giống nhau. Sau tai và nách... Thế nào? Chúng ta thử thêm khoảng một tiếng nữa nhé?"

"Mebh."

"Dạ...?"

Tôi khẽ vận Sức mạnh Tổ Tiên. Tôi không thể cắt đứt hoàn toàn Song Tinh Định Mệnh, nhưng có thể tạm thời vô hiệu hóa nó.

Giống như khi Kael cố giết Mebh ở nơi hắn có thể cảm nhận được năng lượng của Hắc Long. Nếu tôi kích hoạt ấn ký thứ bảy, các giác quan của Mebh sẽ không truyền đến Alhena.

Trong bầu không khí đông cứng, tôi từ từ đặt tay lên đầu cô ấy. Khi tôi nhẹ nhàng xoa đầu, mái tóc được chải chuốt gọn gàng của cô trở nên rối bù. Mebh không hề phản kháng. Cô chỉ nuốt khan và nghịch tóc mái của mình.

"Đừng phá hỏng kế hoạch lớn. Nếu muốn trả thù, sau này cô có thể làm bao nhiêu tùy thích."

Ý tôi là chừng nào tôi còn ở đây, cô ấy sẽ an toàn, nên giờ hãy tập trung vào việc điều hành thương hội. Nếu cô ấy thực sự muốn giải quyết mọi chuyện với Alhena, tôi có thể đưa cho hai chị em mỗi người một cái dùi cui dưới sự giám sát của tôi khi chúng tôi đến Thủ đô trong tương lai. Khả năng điều đó thực sự xảy ra là rất thấp, nhưng đó sẽ là một cảnh tượng đáng xem.

Ngay khi tôi rút tay lại, cô ấy ngã quỵ xuống. Chân cô ấy đã mềm nhũn. Tôi vội túm lấy gáy cô để cô không ngã xuống sàn. Đôi môi hơi hé mở và ánh mắt lờ đờ của cô trông có vẻ hơi thất thần.

"Cô ổn chứ?"

"C-Cái này nguy hiểm hơn tôi tưởng."

Dù đeo đủ loại ma cụ được yểm đủ thứ phép thuật, Mebh vẫn là một người bình thường. Sức mạnh cơ thể cô khác biệt hoàn toàn so với Seras.

Tôi cứ tưởng cô ấy sẽ ổn vì đã trải qua một lần trong hang động. Từ giờ tôi sẽ phải cẩn thận hơn.

"Có vẻ mana của ta quá mạnh với cô."

"Không, không phải thế. Chỉ là cảm giác không thở được hay thậm chí không nhấc nổi ngón tay, ư! Tôi cảm thấy mình có thể hình thành một thói quen kỳ lạ mất..."

"Thói quen?"

"K-Không có gì! Giờ chúng ta phải làm việc thôi. Trước tiên, cần thẩm định kho báu đã. Không biết chị ấy đã giở trò gì, nên chúng ta cần kiểm tra kỹ lưỡng hơn bình thường."

May mắn thay, cô ấy nhanh chóng lấy lại tinh thần. Cách của thương nhân là trả lại những gì đã nhận một cách sòng phẳng, dù là hàng hóa hay ân oán.

Tôi là người đã, dù chỉ tạm thời, giải quyết hoàn toàn mối quan hệ nghiệt ngã kéo dài bấy lâu nay của cô với Alhena. Vì thế, Mebh nói với tôi bằng ánh mắt đầy quyết tâm.

"Dù sao thì, tôi cũng sẽ cố gắng hết sức cho kế hoạch lớn của Ivar."

"Hửm?"

...Khoan đã, kế hoạch lớn của tôi á?

* * *

"Chúng tôi là Thương hội Schmitt đến từ vùng Paron. Chúng tôi đã nghe nhiều lời đồn đại về Đại Chiến Binh."

"Thật vinh dự khi được diện kiến Chúa Tể Thảo Nguyên."

Không phải thế này. Ý tôi không phải vậy.

Không lâu sau khi Mebh rời đi để đến Đế Quốc đổi châu báu và bắt đầu điều hành thương hội một cách nghiêm túc. Các thương hội đến Thảo Nguyên để giao thương bắt đầu đến chào hỏi tôi. Thái độ khúm núm của họ cứ như đang diện kiến một vị vua vậy.

Ban đầu, tôi chỉ nghĩ họ đến để làm quen. Nhưng khi họ bắt đầu dâng lên những món hàng xa xỉ như cống phẩm, tôi nhận ra có điều gì đó không ổn.

Trước tiên, tôi phủ nhận. Giống như Alhena đã làm.

"Các ngươi nhầm rồi. Đầu tiên, ta không phải là Chúa Tể Thảo Nguyên."

"Điều đó có nghĩa là... không chỉ phương Bắc, mà là cả Đế Quốc...!"

"Câm mồm đi, đồ ngốc! Ngài ấy nói đúng đấy!"

Mọi chuyện còn tệ hơn. Có vẻ trong mắt người dân Đế Quốc, tôi được xem như một kẻ xâm lược sắp sửa giày xéo đất nước họ. Tôi mời các thương nhân của Thương hội Schmitt ngồi xuống và hỏi họ xem những tin đồn gì đang lan truyền. Tôi phải nắm bắt tình hình trước đã.

"À-À thì, có vài tin đồn."

"Nhiều hơn một sao?"

"Vâng, bắt đầu từ câu chuyện rằng Chúa Tể Thảo Nguyên, người đã gửi Tuyết Nguyệt Hoa trở lại Hoa Viên, sẽ đoạt lấy danh hiệu Phò mã Đế Quốc và sau đó đi hái đóa hoa của riêng mình..."

Tuyết Nguyệt Hoa là thuật ngữ dùng để chỉ Seras, người có quyền ra vào Hoa Viên. Nói cách khác, một số người nghĩ rằng tôi có thể nuốt trọn cả Đế Quốc, đúng như nỗi lo sợ của Kael.

"Đặc biệt gần đây, một tin đồn đang lan truyền trong giới thương nhân chúng tôi rằng Chúa Tể Thảo Nguyên đã khiến Sen Vàng mang thai chỉ bằng một lời nói."

"Ta? Alhena?"

"Vâng, có những nhân chứng thấy cô ấy đột nhiên che miệng và rời khỏi bàn ăn, hoặc tránh mặc những bộ váy bó sát tại các buổi tiệc."

Cái đó, tôi có thể đảm bảo, là yếu tố tâm lý. Có lẽ Mebh, người chỉ nhai thịt vô vị trên Thảo Nguyên, đang tận hưởng những bữa ăn thỏa thích khi trở lại Đế Quốc.

Dù vậy, cô ấy có vẻ coi chuyện đó khá nghiêm túc. Tôi không có ý định nói cho cô ấy biết sự thật lúc này, có lẽ để sau.

Gác chuyện đó sang một bên, Thương hội Schmitt. Họ có mạng lưới thông tin khá tốt khi biết cả những tin đồn ở Thủ đô. Tôi nên ghi nhớ họ.

"Ta nghe đủ rồi. Chúc các ngươi thượng lộ bình an."

"Chúng tôi vô cùng cảm kích trước sự rộng lượng bao la của Chúa Tể Thảo Nguyên..."

"Đừng."

"V-Vâng, thưa ngài."

Khi tôi tiễn những thương nhân đang cúi rạp người rời đi, Grak, người đang ở bên cạnh tôi, cười khùng khục. Cậu ta đang trên đường đến Núi Đá Lớn cùng tôi, cưỡi một con Karangal.

"Ngươi nổi tiếng thật đấy, Ivar nhỉ? Ta chẳng thấy chút bóng dáng nào của tên nhóc từng run rẩy trước Phù Thủy Mùa Đông đâu cả."

"Ta không nhớ là mình từng run rẩy. Chắc đó là chuyện ngươi bị chôn trong tuyết thôi."

"Ngươi thực sự định chiếm đất của lũ chuột nhắt đó sao?"

"Đương nhiên là không. Ta chẳng hứng thú gì với những thứ bên ngoài Thảo Nguyên cả."

Tôi đã trở thành một Đại Chiến Binh, nhưng những việc diễn ra theo ý tôi chỉ đếm trên đầu ngón tay giữa dòng đời xô đẩy này. Rõ ràng tôi vẫn ngồi yên một chỗ, nhưng chẳng hiểu sao mọi người xung quanh cứ gán ghép cho tôi những cái mác kỳ quặc.

Rằng tôi đang cố xâm lược Đế Quốc. Rằng tôi đang cố hái tất cả những bông hoa từ Hoa Viên đẹp nhất Đế Quốc. Rằng tôi đang định lai tạo Yuni và Ppippi để tạo ra một loài ma thú mới sánh ngang với cấp đặc biệt. Ngoại trừ cái cuối cùng, tất cả đều là những hiểu lầm tai hại.

"Lệnh Cấm Giao Thương đã được bãi bỏ, và căng thẳng với giới chức quân sự Đế Quốc chỉ vừa mới dịu đi. Không có lý do gì để thổi bùng lại ngọn lửa chiến tranh cả."

Chúng tôi sẽ không phải gây chiến vào mùa đông tới. Đó là bởi vì tôi đã đưa Mebh lên làm chủ nhân của một thương hội.

Sự độc lập kinh tế thông qua những thứ như nông nghiệp hay thương mại có thể là bất khả thi vào lúc này, nhưng ít nhất các bộ tộc Thảo Nguyên sẽ không còn bị đói nữa. Trong trường hợp đó, tôi cũng có thể tập trung vào những việc khác.

"Tại sao chúng ta lại đến Núi Đá Lớn?"

"Để trở nên mạnh mẽ hơn."

"Ngươi nghiêm túc chứ?"

Grak nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói, Ngươi điên à? Nhưng tôi rất nghiêm túc. Có thể ai đó sẽ hỏi còn gì để làm sau khi bắt được Hắc Long, nhưng vẫn còn ba Chúa Tể Thảo Nguyên nữa.

Ấn ký mà tôi vất vả lắm mới có được chỉ mới hoàn thiện một nửa. Tôi không thể tùy tiện sử dụng Long Ngữ, thứ tiêu tốn tuổi thọ của mình. Nếu Mebh không phải lòng tôi, tôi thậm chí còn chẳng tìm ra cách để dìm Alhena xuống.

Như mọi khi, khi thiếu đầu óc, cách dễ nhất là tăng cường sức mạnh.

Sẽ thật tuyệt nếu ấn ký thứ tám xuất hiện, nhưng hiện tại, tôi định thử mọi cách có thể. Tôi đã chuẩn bị một trong những phương pháp đó trước khi đến đây.

Chúng tôi đến Núi Đá Lớn. Dưới chân vách đá dựng đứng, không phải con đường mà lũ Karangal dùng để leo lên, tôi đưa dây cương cho Grak.

"Chăm sóc Ppippi nhé."

"Còn ngươi?"

"Ta sẽ leo lên đó bằng tay không."

Một ngọn núi đá cứng mà rìu khó có thể xuyên thủng. Rơi xuống đồng nghĩa với chấn thương nghiêm trọng, và những loài ma thú bay như đại bàng luôn rình rập tìm kiếm con mồi.

Nhưng thế vẫn chưa đủ. Chỉ điều này thôi không thể đẩy cơ thể và tâm trí tôi đến giới hạn tuyệt đối.

"Ngươi có biết không, Grak? Có một người leo lên và xuống ngọn núi đá này mỗi sáng. Bằng tay không đấy."

"Là ai vậy?"

"Là Olgen. Vợ cả của Harald."

Tôi nhìn về hướng các thương nhân đã rời đi với vẻ mặt u sầu. Chẳng mấy chốc, một đám bụi bốc lên từ phía chân trời.

"Sáng nay, ta đã giới thiệu một người vợ thứ chín cho Harald. Cô ấy là con gái của Tộc trưởng Bailish và là em gái của anh em Chân Rách."

Đó là một nước đi ngoại giao tuyệt vời. Vì Hẻm Núi Vảy Băng sẽ trở thành tuyến đường thương mại tấp nập, việc kết thông gia với bộ tộc Bailish cư trú ở đó là vô cùng hữu ích.

"Ta đã bắt hai người họ ngồi xuống bên hồ trong hẻm núi và nói rằng, nếu cần thiết, ta sẽ ban phúc cho họ nhân danh Đại Chiến Binh."

"Ivar, đừng bảo là ngươi...!"

Tuy nhiên, có một vấn đề: quyết định đó là vật thế chấp cho mạng sống của tôi. Các công dân Đế Quốc đã có một hiểu lầm tai hại. Tôi không phải là Chúa Tể Thảo Nguyên. Tôi tin rằng không ai có thể trở thành Chúa Tể, nhưng nếu có ai đó gần với danh hiệu đó nhất, thì người đó đang ở đây ngay lúc này.

Vù vù vù.

Trong đám bụi mù mịt, mana đen kịt, lung linh như ảo ảnh trong hơi nóng, mang bóng tối bao trùm Thảo Nguyên. Đó là một Tử Thần. Trong tay bà ta không phải là lưỡi hái, mà là một chiếc xiên thịt được mài sắc lẻm.

"Hẹn gặp lại nếu ta còn sống, Grak."

Khi tôi nói lời tạm biệt, Grak đã kéo hai con Karangal chạy lên núi đá với tốc độ tối đa.

Chẳng mấy chốc, nỗi sợ hãi cái chết ập đến, nhấn chìm tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!