Ta trở thành một chiến binh vĩ đại, nhưng đây lại là thế giới fantasy lãng mạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 7

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 2

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 8

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 3

1-50 - Chương 20: Chủ nhân thương hội (1)

Chương 20: Chủ nhân thương hội (1)

Kael là một trong những Song Tinh Định Mệnh. Dẫu chẳng chia sẻ toàn bộ giác quan, nhưng hắn có một người em trai sinh ra với vận mệnh đồng sinh cộng tử.

Trong Hội, đó là bí mật mà ai cũng biết. Mối quan hệ của họ không hề tệ. Ngược lại, vì mạng sống buộc chặt vào nhau, họ tin tưởng tuyệt đối, cùng nhau nỗ lực trở nên mạnh mẽ và cần mẫn hoàn thành mọi ủy thác.

Rồi cách đây không lâu, em trai hắn đã bỏ mạng.

Kẻ thù là ma thú cấp đặc biệt, Hắc Long Kalladrak. Cậu ta đến trinh sát tổ rồng đã thức tỉnh theo lệnh Hoàng đế, rồi một đi không trở lại.

Có lẽ đó là một tính toán sai lầm. Cậu ta hẳn đã tin rằng mình có thể trốn thoát nhờ kỹ năng, vì dù sao đó cũng chỉ là nhiệm vụ trinh sát. Cái chết của người em thật bi thương, nhưng có một điều quan trọng hơn thế. Dù nhận thức rõ ràng rằng em trai mình đã chết ở nơi phương xa, Kael vẫn hoàn toàn bình an vô sự.

Tà khí đen tối và áp đảo tỏa ra từ Hắc Long đã làm vặn vẹo ánh sáng liên kết của Song Tinh Định Mệnh. Những kẻ đứng đầu Hội đã không bỏ qua chi tiết này và lập tức báo cáo. Báo cáo gửi đến chủ nhân thực sự của thương hội đang thuê họ, trưởng nữ gia tộc Goldline, Alhena.

Vài tháng sau, một yêu cầu được gửi trực tiếp từ cô ta xuống.

Giết chết nhị tiểu thư của gia tộc tại nơi tàn dư khí tức của Hắc Long vẫn còn sót lại.

Kael chấp nhận yêu cầu, với hy vọng mong manh tìm được thi thể em trai mình.

Hắn cảm thấy chút đồng cảm với Mebh, người đang rơi vào tình cảnh tương tự, nhưng hắn là dân chuyên nghiệp. Hắn thừa hiểu rằng nếu không phải là hắn, kẻ khác cũng sẽ nhanh chóng lấp vào chỗ trống đó thôi.

"Ngươi biết vị trí khu rừng đó chứ?"

Kael là một thủ lĩnh luôn dẫn dắt tổ đội bằng sự công bằng. Hắn cũng là một mạo hiểm giả đã tạo dựng được tên tuổi ở Thủ đô. Hắn muốn tránh những cuộc đụng độ không cần thiết với anh em nhà Chân Rách, những người mà hắn đã trở nên thân thiết qua những lần giúp đỡ lẫn nhau. Hơn nữa, khác với hẻm núi, khu rừng nơi Hắc Long bị tiêu diệt không thuộc lãnh thổ bộ tộc của họ. Chẳng có lý do gì để gây chiến cả.

Giữa bầu không khí căng thẳng, người em trai cầm rìu lên tiếng. Gã gật đầu, thả con chim có vẻ ngoài kỳ lạ đang đậu trên vai mình bay vút lên trời cao.

"Ta biết."

"Thật sao?"

"Phải, đi theo ta. Sẽ phải đi bộ một chút đấy."

Cả nhóm giữ nguyên đội hình, không chút do dự bám theo gã trai đang rảo bước về phía tây. Suốt dọc đường, chẳng ai hé môi nửa lời.

Và rồi họ đến một khu rừng nằm ở phía tây Đại Thảo Nguyên. Khi mặt trời đã khuất núi, đứng trước cánh rừng lờ mờ tối, gã hỏi Kael.

"Các ngươi định vào trong sao? Nơi Hắc Long ngã xuống nằm trong một hang động."

"......Nhờ anh dẫn đường."

Ngay khi bước chân vào rừng, tà khí lập tức ập đến rõ mồn một. Một ảo giác rợn người xâm chiếm tâm trí hắn. Cảm giác như có thứ gì đó đen tối, nhớp nháp và ẩm ướt đang cố nhen nhóm, bùng lên! và thổi bùng nỗi sợ hãi nguyên thủy đang ngủ say trong sâu thẳm.

Càng đi sâu, cảm giác đó càng trở nên mãnh liệt. Ai nấy đều cảm nhận được. Xác của Hắc Long chắc chắn bị bỏ lại ngay tại đây.

"Ư...!"

"Lily!"

Trong khi cảm nhận tà khí mạnh lên theo từng bước chân, Lily gục ngã. Đó là bản năng đang gào thét cự tuyệt. Mách bảo cô đừng đi thêm bước nào nữa nếu không muốn chết. Cả nhóm đồng loạt dừng lại.

"T-Tôi ổn. Quan trọng hơn, tiểu thư..."

"Tôi không sao. Hãy dùng cái này đi."

"Không, tôi không thể nhận thứ quý giá thế này."

"Dù sao thì thêm một cái cũng chẳng thay đổi được gì đâu. Chị ta cũng sẽ chẳng nói gì đâu. Cầm lấy."

"......Cảm ơn người."

Được bảo vệ bởi đủ loại ma cụ, Mebh trông còn khỏe khoắn hơn cả các thành viên trong nhóm. Dù biết mình sắp chết nếu cứ tiếp tục thế này, cô vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đến lạ. Trông cô như đã phó mặc cho số phận.

Kael thầm nghĩ. Nếu có một Đại Chiến Binh trong số các bộ tộc Thảo Nguyên mà họ gặp ở hẻm núi, Mebh đã có cơ may sống sót. Một khả năng, nói chính xác là vậy. Nếu cô ấy van xin hắn tha mạng, không, nếu thương lượng với hắn, cô có thể lật ngược thế cờ, khiến tất cả bọn họ bị tiêu diệt và sống sót.

Bởi vì ngay cả Kael, kẻ không phải thương nhân, cũng biết sự tồn tại của Mebh mang giá trị lớn đến nhường nào. Nhưng giờ thì đã quá muộn để chạy trốn.

"Đến nơi rồi."

Họ dừng lại trước cửa hang. Từ bên trong, tà khí đậm đặc đến mức khó thở đang cuồn cuộn tuôn trào.

Kael trao đổi ánh mắt với các thành viên. Kết luận là tiến vào. Để cắt đứt hoàn toàn vận mệnh của Song Tinh Định Mệnh, họ phải giết Mebh ở nơi tà khí mạnh nhất. Nếu làm qua loa và thất bại, người thuê họ, chị gái cô, chắc chắn sẽ phải chịu thương tật vĩnh viễn.

Sau một thoáng ngập ngừng chẳng thể gọi là nghỉ ngơi, họ bước vào hang động. Chẳng nhìn thấy gì, nhưng họ có thể cảm thấy năng lượng của Hắc Long đang dần mạnh lên.

Bất chợt, Kael nghĩ đến người em nhà Chân Rách đang dẫn đường. Gã chẳng hề lộ chút dấu hiệu mệt mỏi nào suốt quãng đường dài đến đây.

Hắn biết gã đàn ông này rất mạnh. Hắn đã cảm nhận được điều đó từ lần gặp đầu tiên. Nhưng cái cách gã để một cô gái nhỏ tuổi hơn mình đánh đập, hay việc gã chẳng mảy may quan tâm đến Mebh, nhị tiểu thư của một đại gia tộc. Hắn đã cho rằng đó chỉ là một cuộc gặp gỡ tình cờ.

Hắn tưởng gã chỉ là một cư dân của bộ tộc Bailish gần đó.

Nhưng, một chiến binh chỉ ở tầm cỡ đó liệu có thể điềm tĩnh đến thế này sao?

Dẫn họ đến nơi một con ma thú cấp đặc biệt từng sinh sống cho đến gần đây mà không đổ một giọt mồ hôi. Thậm chí không cần xin phép Đại Chiến Binh hay bộ tộc Stonegar chủ quản.

Liệu một kẻ bình thường có thể nhìn họ với ánh mắt trịch thượng như thế không?

"Đứng lại!"

"Gì thế? Sắp đến nơi rồi. Ta sẽ đốt lửa lên. Các ngươi sẽ thấy ngay thôi."

"Để tôi tập trung một lát. Chỉ một giây thôi."

Kael chậm rãi rút lượng mana mà hắn đã tiết kiệm. Hắn đang tìm kiếm tâm điểm nơi năng lượng của Hắc Long rò rỉ ra. Vách hang, trần, sàn, ngã rẽ họ vừa đi qua, và ngay cả những viên đá phát sáng lờ mờ trên trần. Chẳng thấy ở đâu cả.

Chỉ duy nhất một nơi.

Từ gã man di trước mặt, kẻ đã dẫn đường cho họ từ nãy đến giờ. Tà khí chết chóc ấy đang tuôn trào từ chính hắn.

Từng chút một, bắt đầu từ khu rừng. Chậm rãi, để họ không nhận ra. Không, có lẽ là từ hẻm núi. Hắn đã dụ họ đến tận nơi này.

"Ta đã bảo là ta luôn giữ lời hứa mà. Dù là xác rồng, hay cuộc gặp gỡ với Đại Chiến Binh đi nữa."

Cộp, cộp.

Với cây rìu rỉ máu buông thõng bên hông, gã bước về phía chiếc ngai nằm ở cuối hang động. Mọi người chỉ biết trân trân ngước nhìn gã, không thể cử động dù chỉ một ngón tay.

Nhìn vào ấn ký Hắc Long khắc sâu trên lưng gã.

"Người anh em, có cần ta giúp gì không?"

"Canh giữ lối vào đi, Harald. Ta đã gửi tin nhắn qua Horori rồi, các chiến binh sẽ sớm tới thôi."

"Rõ rồi."

Gã man di tên Harald cúi đầu nhẹ rồi quay lưng đi không chút đắn đo. Chỉ là một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, nhưng nhóm của Kael thừa hiểu rằng việc các bộ tộc Thảo Nguyên cúi đầu trước ai đó là điều không tưởng.

"Nhắc mới nhớ, ta quên chưa giới thiệu bản thân."

Nếu vậy, danh tính của người đàn ông trước mặt họ đã quá rõ ràng.

"Ta là Ivar, Đại Chiến Binh đã tiêu diệt Chúa Tể Bóng Đêm."

Đó là cái chết.

---

Câu chuyện của họ diễn ra gần như đúng những gì tôi dự tính. Một cách để vô hiệu hóa Song Tinh Định Mệnh. Trong nguyên tác, nơi cuộc chinh phạt Hắc Long thất bại, chi tiết này chưa bao giờ xuất hiện, nhưng quả thực có tồn tại một phương pháp như vậy.

Tôi cũng hiểu tại sao Mebh lại tìm kiếm xác của Hắc Long. Giá như cô ấy tìm thấy nó trước và giấu đi bằng cách nào đó. Giá như cô ấy có thể giam cầm luồng tà khí phát ra từ nó vào trong túi không gian kia, hy vọng có thể đã nhen nhóm.

Nhưng vì tôi đã ăn sạch nó rồi, nên chuyện đó là bất khả thi. Thay vào đó, tôi đã vượt qua nguy cơ bị nhóm của Kael ám sát ngay tức khắc, nên vui mừng chăng?

Hiện tại, nỗi sợ hãi của họ dường như lấn át tất cả. Nhận ra tôi là ai, họ kinh hãi tột độ chỉ bởi một câu nói bâng quơ.

Hậu quả của việc hoàn toàn mắc bẫy chiến thuật của tôi có vẻ khá nghiêm trọng. Với bảy mạo hiểm giả bậc Vàng và Bạc, tôi đã mong chờ một trận chiến ra trò. Vậy mà họ đầu hàng nhạt nhẽo đến mức làm tôi thấy hụt hẫng.

"Đã gây náo loạn Thảo Nguyên chưa đủ, các ngươi còn định giết người ngay trước mặt ta sao."

"Chúng tôi chỉ thực hiện yêu cầu nhận được từ Đế Quốc..."

"Chướng mắt."

"Hự...!"

Chướng mắt. Chỉ từ đó là đủ.

Trước tiên, tôi giao nhóm của Kael cho các chiến binh vừa đến sau khi nhận tin từ Horori. Vì họ được phái đến bởi trưởng nữ nhà Goldline, tiểu thư Alhena, tôi sẽ có cớ để buộc cô ả phải chịu trách nhiệm.

Và thế là, tôi còn lại một mình với Mebh. Cô gái vừa gặp Đại Chiến Binh của các bộ tộc Thảo Nguyên, dù gọi là một quốc gia thì hơi quá, bày tỏ lòng biết ơn bằng nghi thức quen thuộc.

"Cảm ơn ngài đã cứu mạng tôi."

"Đủ rồi. Đó là để giữ lời thề trên danh dự của ta thôi."

"Ngài đã cứu mạng tôi chỉ bằng việc tiết lộ danh tính. Tôi phải trả cái giá xứng đáng."

Mebh lôi ra tất cả những túi không gian mà cô sở hữu. Một sự phục tùng tuyệt đối.

Đó có lẽ là toàn bộ gia sản của cô. Thương hội, những mạo hiểm giả đi cùng, tất cả đều thuộc về chị gái cô.

Tôi không đặc biệt cần mấy thứ đó, nên không nhận. Thấy vậy, giọng cô nhỏ dần.

"Sẽ rất rắc rối nếu ngài không nhận... Tôi, tôi chẳng còn gì ngoài thân xác này cả."

"Ta có một điều muốn hỏi."

"A, vâng! Xin ngài cứ nói! Bất cứ điều gì, tôi sẽ tính toán chi phí sau."

"Tại sao Alhena lại muốn giết cô? Đơn giản vì ả ghét việc mạng sống của mình bị giữ làm con tin sao?"

"Là để chiếm đoạt quyền lực lẽ ra sẽ được trao cho tôi."

Lý do khiến cô ta quyết tâm giết em gái ruột không gì khác ngoài quyền lực.

"Một năm nữa. Tôi sẽ được trao chức vị Tổng Quản Kho Bạc Hoàng Gia, vị trí mà cha tôi, Bộ trưởng Tài chính, đã đạt được qua thỏa thuận với Hoàng gia."

"Tổng Quản?"

"Đó là vị trí quản lý ngân khố của Hoàng gia."

Nghe có vẻ như một thủ kho đơn thuần, nhưng thực chất quyền lực lại vô cùng to lớn. Giá trị thông tin thu được từ việc nắm bắt dòng chảy tiền bạc và báu vật của Hoàng gia là không thể đong đếm. Cô thậm chí có thể tự mình quản lý một phần trong số đó. Tất nhiên, có những điều kiện đi kèm.

Cô sẽ được chứng kiến tận mắt những quyết định của những nhân vật cao quý nhất Đế Quốc. Ngoài ra, Mebh đưa ra một suy đoán thận trọng.

"Đây chỉ là suy nghĩ của tôi, nhưng tôi nghĩ chị ấy đang cố kìm hãm Phò mã Đế Quốc."

"Kìm hãm ta ư?"

"Vâng. Nếu con gái của một gia tộc quý tộc bị sát hại trên Thảo Nguyên, người ta sẽ đồn rằng nơi này nguy hiểm đến mức không nên lại gần. Lúc đó còn ai dám đến đây nữa?"

Đảm bảo rằng món báu vật mình không thể sở hữu sẽ không rơi vào tay kẻ khác. Đó là logic của kẻ tham lam, nhưng lại là lựa chọn hiển nhiên của kẻ nắm quyền lực.

"Thay vì thèm khát vị trí thông gia với Hoàng thất, thứ chưa chắc đã xảy ra trong vài năm tới, có lẽ việc giết tôi và đảm bảo cái ghế Bộ trưởng Tài chính tiếp theo quan trọng hơn với chị ấy."

"Hừm..."

Họ đã đưa ra một lựa chọn thật thảm hại. Ý tôi là cho cả hai người họ.

Nếu gia tộc Goldline chính thức đề nghị giao thương thông qua thương hội của họ, đó cũng sẽ là một điều tốt cho tôi. Nó sẽ khiến việc tôi ở lại đây thay vì đi theo Seras trở nên xứng đáng.

Nhưng trừ khi tôi giết Mebh ngay tại đây, bây giờ khi tôi đã nhận ra ý đồ của Alhena, chuyện đó đã trở thành bất khả thi.

Nếu có một điều ả ta đã bỏ qua, thì đó là tài năng của cô em gái, theo những gì tôi thấy, lớn hơn mong đợi rất nhiều. Ít nhất, theo quan điểm của tôi, nó thừa đủ để lấp đầy những gì Thảo Nguyên còn thiếu.

Tôi chỉnh lại tư thế trên chiếc ngai vàng được tạo ra bởi Chúa Tể Bóng Đêm. Nó tỏa ra khí thế áp đảo và có vẻ khá hiệu quả cho ngoại giao, tôi có nên tiếp tục dùng nó không nhỉ?

Nhìn phản ứng của đám mạo hiểm giả lúc nãy, tôi hy vọng mình sẽ không bị coi như một con trùm trong ngục tối mỗi khi có ai đó đến gặp.

Thôi, chuyện đó tính sau. Tôi đưa ra một lời đề nghị với Mebh, người đang lén nhìn về phía tôi, tự hỏi liệu có nên cất lại một trong những chiếc túi tiền hay không.

"Mebh."

"Dạ?"

"Cô đã bao giờ nghĩ đến việc trở thành chủ nhân của một thương hội chưa?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!