Chương 34 - Buổi lễ trao thưởng
――Ngày diễn ra buổi lễ.
Selene và Berry đối diện nhau trên một chiếc ghế, Krische ngồi ngay giữa họ.
Chiếc váy xanh – trắng rực rỡ của Selene đối lập hoàn toàn với bộ váy đen – đỏ của Krische.
Selene cau mày nhìn Berry, chỉ vào mái tóc được buộc lệch sang bên trái của mình, nơi có cài một chiếc trâm hình thanh kiếm.
“… Như tôi đã nói rồi, nó phải là một thanh kiếm.”
“Ojou-sama thật sự không hiểu sao. Đó chỉ có thể là một bông hoa.”
“Chúng ta cần phải nói bao nhiêu lần nữa đây? Krische sẽ tham dự buổi lễ phong tước Chính kỵ sĩ, vậy nên chiếc trâm cài hình kiếm mới là lựa chọn phù hợp! Tôi thậm chí đã chuẩn bị trang phục và kiểu tóc để đồng bộ với em ấy nữa, cô biết không? Krische phải cài chiếc trâm giống với tôi chứ.”
Krische để tóc xõa xuống tận vai, phần tóc sau thì được gom lại và buộc gọn sang bên phải. Mục đích của kiểu tóc này là để tạo hình ảnh đối xứng với Selene.
Mọi chuyện vẫn ổn cho đến khi hai người bắt đầu cãi nhau xem nên dùng loại trâm cài nào cho Krische.
Trước đó, cả hai vẫn phối hợp rất hòa thuận để tạo kiểu sao cho Selene và Krische trông thật ăn ý với nhau. Nhưng khi đến lúc chọn trâm cài thì ý kiến của họ lại khác nhau, mỗi người một kiểu, và thế là nổ ra bất đồng.
Selene hướng tới sự thanh lịch và trang nhã, còn Berry lại thích sự lộng lẫy và đáng yêu.
――Còn Krische thì chẳng quan tâm gì cả, cô chỉ muốn được ăn sáng.
Anne đứng nhìn hai người họ với vẻ bất lực, trong khi Krische cúi đầu, ôm bụng chịu đựng cơn đói.
Bữa sáng, thứ vô cùng quan trọng với Krische, đúng như dự đoán, đã bị gạt sang một bên bởi trận chiến sống còn nhằm chọn ra chiếc trâm phù hợp của Selene và Berry.
Trong mắt Krische, ăn uống là điều quan trọng hơn hết thảy, và không gì quan trọng bằng bữa sáng.
Sau một đêm ngon giấc trong vòng tay ấm áp của Berry, việc thấy bụng đói cồn cào là điều hết sức tự nhiên.
Sáng sớm, Krische tỉnh dậy, quấn lấy Berry, rồi trải qua một lịch trình dày đặc như: tắm rửa, kỳ cọ cho nhau, sau đó trang điểm, làm tóc và thay váy.
Thời còn ở làng thì vẫn ổn, nhưng từ khi chuyển đến dinh thự, Krische đã hình thành thói quen “ăn nhẹ trước buổi sáng”, tức là thưởng thức chút đồ thừa trong bếp trước khi bữa sáng được chuẩn bị.
Vì thế, việc phải chịu đựng tất cả những chuyện này mà vẫn chưa được ăn sáng quả thực là một cực hình không thể tưởng tượng nổi đối với Krische.
Cô đã cố kiềm chế bằng ý chí kiên định của bản thân (theo tiêu chuẩn của Krische), và rồi rơi vào tình cảnh này.
Krische cảm thấy không ổn trước cuộc tranh cãi của Selene và Berry nên đã lên tiếng:
“V-vì mọi người đã chuẩn bị bữa sáng cho chúng ta, nếu để nguội t-thì… sẽ không hay. Vậy nên, Krische nghĩ chúng ta hãy để chuyện trâm cài—”
Nhưng cô đã bị Selene gạt phăng đi bằng một câu “không quan tâm”, rồi giảng giải nghiêm túc về tầm quan trọng của buổi lễ.
“Em chỉ biết nghĩ tới chuyện ăn thôi à? Em không cảm thấy xấu hổ về điều đó sao? Đúng là một đứa trẻ hư hỏng, ham ăn, ngốc nghếch. Sao em không thể cho chị thấy vẻ chín chắn của bản thân dù chỉ một lần được vậy hả? Nếu có thời gian nói về mấy chuyện đó, thì sao không tự suy nghĩ cho kỹ đi? Hơn nữa, ngay từ đầu em――”
Và Krische nhận ra bữa sáng của mình chỉ càng bị trì hoãn thêm bởi những bài giảng này, nên cô chỉ có thể im lặng, ôm bụng, hòa mình vào không khí.
Berry mỉm cười dịu dàng và nói rằng cô ấy sẽ hâm nóng lại đồ ăn sau, nên hãy cố gắng chịu đựng một chút nữa thôi, nhưng điều đó ngầm thừa nhận rằng cuộc tranh luận với Selene còn quan trọng hơn bữa sáng.
“Đó chỉ là sở thích của Ojou-sama thôi. Nếu Ojou-sama muốn phù hợp với Krische-sama, thì đối lập với thanh kiếm nên là bông hoa, thứ cần được che chở. Chính nhờ lưỡi kiếm của Ojou-sama nên bông hoa mới nổi bật, và cũng chỉ có bông hoa của Krische-sama mới khiến thanh kiếm của Ojou-sama tỏa sáng. Chẳng phải đó là lý do tại sao chúng ta lại chọn bộ váy đen đỏ đối lập với bộ váy xanh trắng của Ojou-sama sao?”
“Đó là lý do tại sao tôi bảo chỉ cần thể hiện sự đối lập ở váy là đủ rồi. Váy đã đủ tạo nên sự tương phản rồi nên chúng ta phải dùng cùng loại trâm, vì cả hai đều được phong tước Chính kỵ sĩ!”
Selene trừng mắt nhìn Berry rồi tiếp tục nói.
“Hơn nữa, tôi đã nhượng bộ rất nhiều lần rồi. Cô lúc nào cũng nuông chiều Krische quá mức, nhưng tôi luôn kiềm chế và bỏ qua tất cả. Vậy nên sao cô không thử một lần nhượng bộ tôi đi?”
“Ôi trời, khi Ojou-sama không thể chiến thắng tôi trong một cuộc tranh luận, người lại chọn cách chuyển sang một chủ đề khác sao? Lần trước là công kích cá nhân, giờ lại là thế này? Và Ojou-sama nói rằng người đã nhượng bộ, nhưng mỗi khi gặp nhau Ojou-sama lại phàn nàn. Tôi đã suy ngẫm về hành động của mình và nghiêm túc tự kiểm điểm bản thân. Nhưng nếu Ojou-sama còn lảng sang những chủ đề không liên quan thì… tôi không thể không lên tiếng.”
“Không thể không lên tiếng à? Phàn nàn thì sao chứ, thử đặt mình vào vị trí của tôi xem. Đương nhiên tôi có quyền phàn nàn! Còn cô, chỉ toàn nói miệng, bao nhiêu lời hay ý đẹp nhưng cuối cũng vẫn cứ nuông chiều con bé. Suy ngẫm về hành động của bản thân gì chứ, thật nực cười.”
Không ai nhường ai, cả hai nhìn nhau bằng ánh mắt sắc lẹm.
Đứng một bên, Krische chứng kiến cảnh tượng đó với vẻ mặt đáng thương.
“Dù Ojou-sama nói vậy, nhưng nếu ở vị trí của tôi, Ojou-sama cũng sẽ làm thế thôi. Nếu người bảo tôi thử đặt mình vào vị trí của Ojou-sama, thì Ojou-sama cũng nên thử đứng ở vị trí của tôi xem? Cuối cùng, Ojou-sama cũng cho phép Krische-sama hô――”
Berry ngừng lại, liếc Anne rồi hắng giọng.
“―― E hèm, nói chung, Ojou-sama cũng không được nói thế.”
“Đ-đó là vì cô đã dạy con bé mấy thứ kỳ lạ đó! Không phải lỗi của tôi!”
“Vậy ra tất cả đều là lỗi của tôi à? Khi có lợi cho bản thân thì Ojou-sama nói là do bản thân nhượng bộ, còn khi bất lợi thì đổ cho người khác sao? Đó là cách nghĩ của Ojou-sama sao? Chuyện đó mới thật sự nực cười.”
“Cô nói cái gì――”
“Ha, hai người… ờm, s-sao không thử hỏi ý kiến của Krische-sama xem sao…?”
Anne chen vào bằng giọng nói run rẩy.
Cô không thể chịu đựng được vẻ mặt đáng thương của Krische khi kẹt giữa cuộc tranh cãi và lên tiếng, nhưng――
“Krische?”
“… Krische-sama?”
“Ưm… Krische, cái… cái nào cũng được…”
Và cô lập tức hối hận.
“Cái nào cũng được là sao? Krische, em có biết cuộc tranh cãi vô nghĩa này diễn ra là vì em đã không thể tự chọn được một cái trâm cài tóc không? Em có nghe bọn chị nói gì không? Em chẳng hiểu gì hết, đúng chứ? Quyết định ngay đi. Tất nhiên là chọn thanh kiếm, đúng chứ?”
“Krische-sama, xin hãy cứ thành thật. Không cần phải quan tâm đến Ojou-sama đâu, vì đây là thứ Krische-sama sẽ đeo cơ mà. Nào… mời người nói ‘bông hoa đẹp hơn’ đi.”
Krische, người thật ra chẳng quan tâm đến cả hai, cảm thấy như sắp bị đè bẹp bởi ánh nhìn của Selene và Berry, chỉ biết đưa mắt cầu khẩn tới cửa phòng. Và đúng lúc đó, vị cứu tinh xuất hiện.
“...Haa. Ta tự hỏi chuyện gì đã khiến mọi người không xuống ăn sáng. Thế, rốt cuộc cả hai lại cãi nhau về chuyện gì vậy?”
Bogan dường như đã đoán trước được điều này, ông mệt mỏi xoa trán rồi im lặng nghe họ trình bày.
Cuối cùng, ông kết luận rằng nên dùng cả kiếm lẫn hoa, chỉ cần đổi màu hoa là được. Cách giải quyết đó khiến cả hai đều chấp nhận.
Trong mắt Krische lúc này, khung cảnh Bogan đứng ra hòa giải chẳng khác nào một vị cứu tinh — một anh hùng thực thụ.
Cô thở phào, mỉm cười nhẹ nhõm.
Và giờ thì Krische có thể ăn sáng rồi, nhưng――
“Đến lúc xuất phát rồi. Có vẻ buổi lễ đã được dời lịch lên sớm hơn một chút.”
“Vâng, Otou-sama.”
Krische đông cứng tại chỗ.
◍◍◍◍◍✿✿✿◍◍◍◍◍
Nội thất cung điện trông như một tòa dinh thự khổng lồ hơn là một pháo đài.
Nó không được xây dựng để phòng thủ mà để hoàng thất sinh sống và xử lý công việc hành chính, ưu tiên không gian và sự tiện nghi.
Đây là trung tâm của Vương quốc và là biểu tượng cho quyền lực của nhà vua.
Do đó, lâu đài không được thiết kế để trụ vững khi bị bao vây. Đổi lại, nó lại trở thành một không gian sống vô cùng lý tưởng.
Các hành lang dài và rộng.
Krische, Selene, Bogan và Gallen cùng đoàn tùy tùng của gia tộc Christand đang tiến bước trên một trong những hành lang như vậy.
Vị tướng của phương Nam Garhka và phương Tây Hilkintos cũng đi cùng họ, khiến Selene và Krische — hai người sắp được phong tước Chính kỵ sĩ — trở thành thành viên có địa vị thấp nhất, đi ở phía sau hàng.
“Cố lên, em vẫn có thể ăn sau khi buổi lễ kết thúc mà. Đừng cúi đầu ủ rũ mãi thế chỉ vì chưa được ăn sáng chứ.”
“Uuu…”
“Vẻ mặt đó là sao? Em định bảo tất cả là lỗi của chị à?”
“Không… Krische không có ý đó…”
Sau khi đợi ở phòng chờ trong một lúc, họ đang tiến tới đại sảnh.
Selene khẽ nói với Krische khi cả hai đi dọc hành lang dài.
Buổi lễ không quá dài, và do được dời lên sớm, nó sẽ kết thúc trước buổi trưa.
Với người khác thì chẳng sao, nhưng với Krische, việc bữa sáng bị trì hoãn là một thiệt hại vô cùng nghiêm trọng.
“Thôi nào, chúng ta sắp đến nơi rồi. Hãy thể hiện dáng vẻ nghiêm chỉnh vào.”
“Vâng…”
Trước mắt là cánh cửa lớn vươn cao chạm tới cả trần.
Hai cánh cửa nặng nề từ từ được lính gác mở ra ―― rồi họ bước vào bên trong.
Tiếng trống hòa cùng tiếng kèn vang vọng khắp không gian khi đoàn người đặt chân vào đại sảnh trắng muốt.
Ở giữa, một tấm thảm đỏ rực trải dài, hai bên là hai hàng cột trụ chống đỡ trần cung điện cao vút.
Phía cuối tấm thảm là bậc thang dẫn đến ngai vàng.
Một người đàn ông đội vương miện ngồi đó. Bên cạnh là hoàng tử và công chúa, còn những quý tộc khác thì đứng dọc hai bên thảm.
Tấm thảm đỏ rực này được gọi là “Con đường của Nhà vua”.
Màu đỏ là màu của máu, tượng trưng cho dòng máu mà Vương quốc đã đổ ra để viết nên lịch sử.
Ngai vàng của hoàng gia được dựng nên bởi dòng máu đó, và chỉ những ai thuộc hoàng tộc mới có quyền bước lên thảm.
Tuy nhiên, trong các buổi lễ hay khi yết kiến, những người tham gia tạm thời được đứng trên thảm.
Hành động ấy biểu trưng cho việc họ cũng là một phần của dòng máu ấy, và được phép chia sẻ huyết thống với hoàng gia.
Vì vậy, nhưng người bước lên tấm thảm ấy, dù là thường dân, cũng sẽ được ban cho danh hiệu quý tộc danh dự.
Bogan đã đến đây nhiều lần nên bước đi vô cùng tự tin, hai tướng quân đi bên cạnh ông là Garhka và Hilkintos cũng vậy. Các Quân đoàn trưởng ngay sau họ cũng thể hiện vẻ điềm tĩnh, nhưng càng về cuối hàng, những gương mặt căng thẳng dần lộ ra.
Selene cũng là một trong số đó, và từ bên cạnh, Krische có thể thoáng thấy vẻ căng thẳng trên khuôn mặt cô ấy.
Xung quanh họ toàn là những người đàn ông, khiến hai cô gái càng thêm nổi bật.
Ánh mắt đổ dồn từ mọi hướng khiến chân Selene bất giác run rẩy. Còn Krische thì vẫn như mọi ngày, không một chút lo lắng.
Selene muốn lao tới véo má, và bảo Krische ít nhất nên tỏ ra căng thẳng một chút đi, nhưng cô không thể làm vậy ở nơi này.
Hít một hơi thật sâu, Selene tập trung vào bóng lưng tự tin của Gallen đang đi phía trước.
Khi đến giữa đại sảnh, họ chia thành hai hàng, chừa một khoảng trống ở giữa thảm.
Sau đó, từ hàng đầu, mọi người quỳ một gối xuống và cúi đầu, đặt nắm tay phải vào lòng bàn tay trái trên trán.
Mấy bạn xem phim cổ trang Trung Quốc chắc chẳng lạ gì kiểu chào này, nếu ai tò mò thì search 作揖 (zuò yī) để dễ hình dung.
Vì Krische và Selene mặc váy nên thường họ chỉ cần khuỵu nhẹ gối, nhưng vì đây là một buổi lễ long trọng nên cả hai cũng quỳ một gối xuống như những người khác.
Tiếng trống và kèn dừng lại, mọi thứ rơi vào tĩnh lặng trong giây lát.
Rồi hoàng tử Gildanstein bước lên.
“――Trước hết, ta muốn ghi nhận công lao của các ngươi vì đã ngăn chặn cuộc xâm lược của Đế quốc tà ác, đánh bại đội quân trăm ngàn người của kẻ thù và cứu Vương quốc khỏi hiểm cảnh. Từ những vị vua, anh hùng lừng danh trong lịch sử cho đến những binh sĩ vô danh và dân thường, tất cả đều đã đổ máu vì Vương quốc — và triều đại của hoàng tộc đã được dựng nên từ những dòng máu ấy. Chiến công của các ngươi đã làm rạng danh tổ tiên. Đức vua sẽ đích thân tán dương chiến công này và ban tặng danh tiếng cùng phần thưởng cho các ngươi. Hãy xem đây là vinh dự cao quý nhất.”
Giọng anh ta không lớn, cũng chẳng sử dụng ma pháp để khuếch đại âm thanh, nhưng lời nói vẫn vang vọng, rõ ràng và uy nghiêm.
Đó là khí chất của người sinh ra để trị vì.
“Tướng quân Carmeda đã ngã xuống dưới lưỡi kiếm của quân thù, và cùng với ông, vô số binh sĩ và dân thường đã dâng hiến sinh mệnh của bản thân để hòa mình vào dòng máu của Vương quốc. Có lẽ sẽ có nhiều người tiếc thương trước sự mất mát ấy. Nhưng cái chết không phải là dấu chấm hết. Những sinh mệnh ấy sẽ sống mãi, như dòng máu mới của Vương quốc. Đức vua, ta, và cả các ngươi, một ngày nào đó rồi cũng sẽ trở thành một phần của dòng máu này. Không cần phải than khóc, chỉ cần đón nhận điều đó ―― và hãy vui mừng vì các ngươi vẫn có thể sống để nhận lấy vinh dự ngày hôm nay. Đó mới chính là lời tiễn đưa trang trọng nhất dành cho những người đã khuất.”
Có vài tiếng nức nở vang lên từ phía sau, đó hẳn là những thuộc hạ của Carmeda. Không nhiều người trong số họ còn sống sót.
“Ba vị tướng đã sống sót và đánh bại kẻ thù có quân lực vượt trội ―― tất cả các ngươi đều đã lập nên những chiến công hiển hách. Trong số đó, ta muốn đặc biệt nhắc đến Tướng quân Christand, người đã sử dụng sức mạnh và mưu lược của mình để đánh bại Sarshenka tàn độc — kẻ đã giết hại Tướng quân Carmeda. Dù phải chiến đấu trong tình thế thua thiệt về quân lực, ngươi vẫn có thể dẫn 20.000 binh lính xé nát lực lượng 40.000 quân của kẻ thù. Đó quả thật là một chiến công xứng đáng với danh hiệu ‘Lôi Đình’. ―― Tiến lên.”
“… Vâng, thưa điện hạ.”
Bogan bước lên vài bước, quỳ xuống giữa thảm đỏ.
“Nếu không có công lao của người này, chúng ta đã chẳng thể đứng đây hôm nay. Chắc hẳn mọi người đều biết rõ ―― trước mắt các ngươi, chính là một anh hùng.”
Gildanstein nhìn quanh.
“Người đàn ông này là anh hùng trong các anh hùng ―― niềm kiêu hãnh của Vương quốc, Tướng Bogan Argalitte Vezrinea Christand.”
Ông dang tay, và theo hiệu lệnh, tiếng trống cùng tiếng kèn lần nữa vang lên, và đám đông đang đứng hai bên thảm đỏ đồng loạt hò reo.
Những người đứng bên trong thảm — vốn đều là những người có địa vị tương đương và xứng đáng được tán dương — không được phép reo hò như vậy, nhưng Selene vẫn không thể giấu nổi niềm vui khi thấy cha mình được ca ngợi hết mực.
Krische nhìn cảnh đó và mỉm cười. Selene nhận ra ánh mắt ấy liền ngượng ngùng quay mặt đi.
“Tiếp theo là Tướng quân Garhka, người đã chặn đứng mũi tấn công chủ lực của kẻ địch ở phía Nam và đã xuất sắc nắm bắt thời cơ phản công khi Christand tạo ra cơ hội. ―― Tiến lên phía trước.”
―― Buổi lễ cứ thế tiếp tục.
Từng người một bước lên trước nhà vua và nhận thanh kiếm từ tay ngài.
Đó là một thanh bảo kiếm lộng lẫy, được trang trí cầu kỳ.
Vào thời đại mà kim loại còn khan hiếm, việc được sở hữu một thanh kiếm là biểu tượng của một anh hùng.
Vì truyền thống đó mà phần thưởng từ nhà vua thường mang hình dạng một thanh kiếm.
Dĩ nhiên, phần thưởng không chỉ có vậy. Sau buổi lễ, họ sẽ còn được ban tặng thêm vô số báu vật khác.
Ba vị tướng được thông báo rằng lãnh địa của họ sẽ được mở rộng, và Đoàn trưởng quân đoàn Một — Nozan, sẽ được bổ nhiệm làm vị tướng mới trấn giữ phương Đông.
Do con trai Carmeda cũng đã tử trận, nên xét đến những thành tích trước đây, Quân đoàn trưởng được đánh giá là xuất sắc nhất trong quân đội của Christand đã được chỉ định vào vị trí này.
Phải khá lâu sau, tên của Selene và Krische mới được xướng lên.
Có bảy người, gồm cả Gallen, được phong danh hiệu Chính kỵ sĩ.
Gallen vốn đã được trao danh hiệu Chuẩn kỵ sĩ, tước vị mà một vị tướng có thể phong tặng, nếu được sự cho phép của nhà vua. Lý do cho điều này là vì về mặt hình thức, một thường dân không được phép chỉ huy quý tộc.
Nhờ chiến công trong trận chiến cuối cùng, Gallen đã đạt thành tích đủ để được phong tước Chính kỵ sĩ, nhưng vì ông đã rời quân đội trước khi diễn ra buổi lễ phong tước nên hiện tại ông vẫn chỉ là Chuẩn kỵ sĩ.
Đảm nhiệm vai trò phụ tá của tướng quân với cấp bậc Chuẩn kỵ sĩ thì không ổn, nên lần này, xét cả những thành tích trước đây, Gallen được phong cấp Chính kỵ sĩ cùng lúc với Selene và Krische.
“――Từ nay, các ngươi được phép mang danh hiệu Rinea, trong ngôn ngữ cổ có nghĩa là ‘chiến binh’, hãy xem đây là vinh dự cao quý nhất. Chính kỵ sĩ là thứ mà dù các ngươi có là quý tộc cũng không thể có được nếu không lập chiến công trên chiến trường. Giờ đây, các ngươi đã đạt được vinh dự đó… hãy tiến lên và nhận lấy thanh kiếm của các ngươi.”
Krische đứng ở hàng cuối.
Krische Rinea Christand — cô chợt nghĩ về cái tên bỗng chốc dài hơn của mình trong khi chờ tới lượt được gọi.
Selene, người đứng bên cạnh cô, đã tiến lên nhận kiếm và quay trở lại.
Và cuối cùng thì cũng đã tới lượt của Krische.
Cô đứng dậy, ngẩng đầu, rồi gần như vô thức, như một phản xạ, lùi lại một bước.
Ánh mắt Krische dừng lại ở cô gái đứng bên cạnh nhà vua.
Đó là một cô bé nhỏ nhắn, thậm chí còn thấp hơn Krische nửa cái đầu.
Mái tóc vàng óng ánh phản chiếu sắc đỏ dưới nắng.
Trong bộ váy trắng tinh, dáng vẻ của cô như một nàng tiên — và kỳ lạ thay những đường nét trên gương mặt của cô ấy lại trông rất giống Krische.
Từ nãy đến giờ gương mặt vẫn lộ rõ vẻ chán chường, cho đến khi vị công chúa nhìn thấy Krische, rồi bỗng nhiên nở một nụ cười tươi như nụ hoa hé nở.
“K, Krische…”
Selene khẽ kêu lên, hỏi cô đang làm cái gì, và Krische liền bước lên phía trước.
――Phản ứng vừa rồi hoàn toàn xuất phát từ bản năng.
Krische lúc nào cũng chú ý đến những chuyển động xung quanh, luôn trong trạng thái bảo vệ bản thân khỏi mọi mối nguy hiểm.
Ở nơi đông người, cô luôn giữ khoảng cách để có thể trốn thoát nếu ai đó bất chợt lao tới, hoặc có thể đoạt mạng kẻ thù trước khi bị tấn công.
Đó gần như là một thói quen vô thức.
Khoảnh khắc đứng dậy, cảm giác nguy hiểm ấy vang lên và cô lập tức lùi lại nửa bước.
Và cảm giác nguy hiểm ấy phát ra từ phía công chúa.
Công chúa vẫn mỉm cười, ánh mắt hiền hoà, không hề có chút địch ý nào.
Hơn nữa, nàng lại còn đang nằm trong khoảng cách đủ gần để Krische có thể giết bất cứ lúc nào.
Krische nhanh chóng xua tan nghi vấn trong tâm trí rồi bước đến trước mặt nhà vua.
Từ đó, mọi thứ diễn ra một cách trang trọng. Krische giữ tư thế chuẩn mực, nhận thanh kiếm từ nhà vua — người có khuôn mặt nhợt nhạt được che dấu dưới lớp trang điểm.
Cuối cùng, Krische nhận lấy thanh kiếm một cách hờ hững, gương mặt không thể hiện một chút hứng thú nào.
Cô chỉ muốn kết thúc mọi chuyện thật nhanh để đi ăn.
Đó là tất cả những suy nghĩ trong đầu Krische lúc này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Ojou-sama phản đối dữ dằn vậy chứ lúc bị Krische chụt thì Ojou-sama cũng có phản kháng chút nào đâu ;) Mấy đoạn chí choé của Berry với Selene tự nhiên làm tui liên tưởng đến nhỏ hầu gái của cô công chúa ma cà rồng tóc vàng quá. Nguyên văn câu này là: “それは王家との血の交わりを示し、血の共有を許すということ。” Có lẽ ý tác giả muốn nói là “được phép kết hôn với hoàng tộc — những người mang dòng máu hoàng gia”. Ý là theo quy tắc của Vương quốc thì thường dân không được phép ra lệnh cho quý tộc, dù cấp bậc trong quân đội của ông thường dân này có cao hơn ông quý tộc bao nhiêu lần. Nên trong trường hợp của những thường dân xuất sắc như Gallen, họ sẽ được phong một tước vị để chỉ huy các quý tộc dưới quyền mà không vi phạm quy tắc trên.