Chương 36 - Một đứa trẻ không khóc
Một đứa trẻ không khóc, một đứa trẻ bị nguyền rủa.
Đó là những lời được lặp đi lặp lại ngay khi cô chào đời.
Cô không hiểu ý nghĩa của những từ ấy, chỉ xem chúng như những âm thanh.
Ký ức của Krische bắt đầu sau khi mở mắt trong một căn phòng tối tăm.
Một chiếc giường, và một ô cửa sổ duy nhất. Có giá sách, một cái bàn và một cái ghế.
Vào các khoảng thời gian nhất định, hai người phụ nữ sẽ xuất hiện và cho cô uống sữa.
Họ không bao giờ nói chuyện với cô, và Krische cũng chẳng nói gì.
Khi đói thì có sữa, việc xử lý chất thải cũng được làm đầy đủ.
Một thời gian sau, Krische cũng học được cách đứng và có thể đi lại trong phòng.
Vào khoảng thời gian đó, những người phụ nữ cho cô bú biến mất, và thay vào đó cô được cho ăn cháo và khoai nghiền bời một người phụ nữ khác. Cô cũng được dạy cách ăn và cách dùng bô.
Khi ấy Krische đã hiểu được một vài từ, nhưng cô vẫn không giao tiếp.
Cô không có điều gì đặc biệt bất mãn.
Không — nếu buộc phải nói thì mùi chất thải rất khó chịu và căn phòng cũng có hơi nhiều bụi.
Vì người phụ nữ sẽ đến sau một khoảng thời gian cố định, nên Krische chọn đi vệ sinh trước lúc bà ấy đến.
Cô cứ để thời gian trôi qua.
Có vài cuốn sách được đặt trên kệ, nhưng với Krische — người hầu như chẳng biết từ ngữ nào — thì hoàn toàn không thể đọc.
Việc duy nhất cô có thể làm là hướng mắt ra ngoài cửa sổ.
Khung cảnh bên ngoài chủ yếu là những tòa nhà trắng muốt.
Cô nhìn theo những sinh vật đang tung cánh giữa bầu trời, lơ đãng quan sát cách chúng được sinh ra rồi chết đi.
Krische thử điều khiển thứ mềm mại quấn quanh cơ thể cô, đếm từng tấm ván sàn, rồi đếm số bậc thang dựa trên tiếng bước chân.
Ngoài làm những chuyện đó ra, cô chỉ ăn và ngủ.
Rồi đến một lúc, tần suất đi vệ sinh giảm dần, thay vào đó cảm giác đói ngày một lớn hơn, và lượng thức ăn được cung cấp không còn đủ nữa.
“… Nữa.”
Đây là lần đầu tiên Krische đưa ra yêu cầu, điều đó khiến người phụ nữ đứng đó nhìn cô bằng gương mặt khó hiểu.
Sau nhiều lần ra hiệu rằng mình đói và cần thêm thức ăn, cuối cùng người phụ nữ cũng hiểu.
Ban đầu thứ hiện trên mặt người phụ nữ ấy là sự bối rối, và khi đã hiểu ra thì kỳ lạ thay, nét mặt bà ấy lại trở nên buồn bã.
Đó là một thay đổi nhỏ so với ánh nhìn bất an mà bà luôn dành cho Krische.
“Từ giờ trở đi nếu cảm thấy đói, xin hãy nói với tôi.”
Trong lần ghé đến tiếp theo, người phụ nữ bắt đầu dạy Krische những từ ngữ đơn giản. Nhờ đó, Krische bắt đầu hiểu được vài câu cơ bản và có thể đáp lại bằng những câu trả lời ngắn gọn. Tuy nhiên, có vẻ như bà ấy bị cấm không được giao tiếp với Krische, nên cả hai chỉ nói khi thật sự cần thiết.
Dù bị cấm, nhưng khi muốn truyền đạt điều gì thì dùng lời nói dễ hơn nhiều so với cử chỉ.
Người phụ nữ cũng không ngăn cản Krische.
Có lẽ đó là một quy định không quá quan trọng.
Tuy bà không bao giờ chủ động nói chuyện, nhưng khi Krische cất lời thì bà sẽ đáp lại.
Thời gian người phụ nữ ở lại trong phòng ngày một dài hơn.
Bà dành nhiều thời gian hơn để dọn dẹp căn phòng phủ đầy bụi, và làm việc cẩn thận hơn.
Vì Krische không thích bụi bẩn, nên cô xin phép được giúp đỡ, và khi Krische phụ giúp thì người phụ nữ sẽ xoa đầu cô.
Krische thích được xoa đầu, và cô lại rất rảnh rỗi.
Cô không có vấn đề gì với việc dọn dẹp, và giúp càng nhiều thì được xoa đầu càng nhiều, nên Krische lao dọn rất nhiệt tình.
Ngẩn ngơ nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Người phụ nữ đến. Ăn. Phụ giúp dọn dẹp phòng. Được xoa đầu.
Cuộc sống cứ thế tiếp diễn, và Krische không có bất kỳ bất mãn nào, cho đến một ngày người phụ nữ xuất hiện với đôi mắt sưng đỏ.
―― “Xin lỗi.”
Bà lặp đi lặp lại những lời đó, rồi quấn Krische vào một tấm vải và bế lên.
Krische không thể thấy khung cảnh bên ngoài, nhưng chắc hẳn họ đang ở trên một cỗ xe ngựa.
Lúc ấy cô không rõ chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết mình bị đưa đi trong thời gian rất lâu, cứ thế lắc lư không ngừng.
Bên trong xe chỉ có hai người, Krische và người phụ nữ. Bà cho Krische ăn ngay trong xe.
Vài ngày sau, xe ngựa dừng lại. Người phụ nữ dẫn Krische xuống, cả hai bước vào trong rừng.
Trong tay bà là một con dao. Bà ôm chặt lấy Krische, cơ thể run rẩy, rồi sau một lúc suy nghĩ và buông cô ra, vén váy mình lên và rạch một vết trên chân.
Bà để máu chảy ra dính vào lưỡi dao, sau đó dùng vải băng vết thương lại. Rồi chỉ về một hướng nào đó, rồi bảo Krische hãy cứ đi thẳng theo hướng đó.
Xong xuôi, người phụ nữ xoa đầu Krische lần nữa, rồi đứng yên tại chỗ.
Krische gật đầu và đi theo hướng được chỉ.
Người phụ nữ lúc nào cũng đối xử tốt với Krische, nên cô không nghi ngờ gì cả.
Cô cứ đi mãi, đi đến khi chân mỏi nhừ và bụng đói cồn cào, và cuối cùng ngã gục.
“Salba! Có đứa nhỏ ngất ở đây này!”
“Đừng có nói nhảm, Gorka. Làm gì có chuyện—… khoan đã, thật à? Chuyện này nguy hiểm đấy, đừng đụng vào thì hơn. Nó chắc là đứa con của quý tộc nào đó bị bỏ lại thôi.”
“Nhưng chúng ta đâu thể cứ để mặc con bé như thế được. Cứ đưa về đã, rồi tính tiếp—”
Ký ức của Krische về quãng thời gian trước khi tới làng chỉ đến đó.
Người ta hỏi cô nhiều điều, nhưng Krische quyết định không nói bất kỳ lời nào.
Nằm trong chiếc chăn, yếu ớt vì đói và kiệt sức, cô nghe những người trong làng nói chuyện và biết được rằng mình là đứa trẻ bị bỏ rơi.
Cô không thật sự biết lý do tại sao mình bị bỏ rơi, nhưng lúc ấy cô nghĩ rằng đó là vì mình đã vi phạm quy tắc không được nói chuyện với người phụ nữ.
Dân làng cũng kháo nhau rằng Krische có thể là con gái của một quý tộc nào đó, và nếu là đứa con bị quý tộc bỏ rơi thì tốt nhất là nên tránh xa. Điều đó lại càng khiến Krische không dám mở miệng.
Bị bỏ rơi nữa thì sẽ rất rắc rối, nên Krische quyết định tạm thời chỉ quan sát tình hình ngôi làng.
Vốn dĩ cô cũng chẳng nói chuyện được bao nhiêu, nên việc giả vờ chưa biết nói cũng không có gì khó.
Và rồi, cô trở thành con gái của Gorka và Grace, được đặt cho một cái tên. Dần dần, chẳng còn ai nhớ đến lý do vì sao cô xuất hiện ở đây.
Thế là Krische trở thành một phần của ngôi làng và bắt đầu một cuộc sống mới.
◍◍◍◍◍✿✿✿◍◍◍◍◍
Mặc dù có những ký ức này, nhưng Krische chưa bao giờ cố gắng nhớ về khoảng thời gian đó.
Cô đơn giản là không có hứng thú.
Krische chỉ vô tình nhớ lại chuyện đó khi nhìn thấy tòa tháp, và người phụ nữ đứng sau lưng Kreschenta với vẻ mặt căng thẳng.
Khi trước trông bà như đang trong giữa độ thiếu niên, nhưng giờ đã già đi đôi chút.
Tuy nhiên, gương mặt bà thì gần như không thay đổi.
Mái tóc đen được búi gọn ra sau đầu, cùng chiếc váy tạp dề đen trắng — tất cả vẫn giống như trước.
Krische phân vân không biết có nên chào hay không, rồi cô quyết định không lên tiếng.
Vì trong những tình huống như thế này, người ta không được phép chủ động chào hỏi người hầu.
Krische nhìn chằm chằm vào người phụ nữ, rồi lại nhìn Kreschenta.
Nàng công chúa xinh đẹp ấy đang mặc một chiếc váy trắng khá đơn giản, nhưng được điểm xuyết bằng những mảng ren đẹp mắt.
Thân váy có những đường thêu vàng, còn trên cổ thì đeo vòng bạc.
Đôi mắt to ấy ngước nhìn Krische.
“Rất hân hạnh được gặp, tôi là Krische Christand. Người bên cạnh là hầu gái của gia tộc Christand, Berry Argan. Từ nay mong được ngài để mắt chỉ bảo, thưa Kreschenta-sama.”
Krische đưa ra lời chào chuẩn mực đúng như Berry đã bảo, và Kreschenta khẽ bật cười trước hành động đó.
“Thật sự quá trang trọng rồi. Cứ gọi ta là Kreschenta, không cần thêm sama hay gì cả. Dù sao ở đây thì cũng chẳng có ai nghe thấy đâu.”
“Vậy sao. Vậy thì, rất vui được gặp, Kreschenta.”
“K–Krische-sama…!”
Berry hoảng hốt lên tiếng khi Krische đáp lại một cách thành thật. Cô không lường trước được chuyện này có thể xảy ra nên chưa nghĩ tới chuyện phải dạy Krische cách trả lời trong trường hợp này.
“Ufufu, không sao đâu, Argan-sama. Cứ thoải mái đi.”
“Sa, sama… là quá sức với tôi, thưa Điện hạ…”
“Đó chỉ là một thói quen thôi. Vậy thì… đây là mệnh lệnh: Đừng để tâm đến chuyện đó.”
“Ơ, vâng… t-thần xin tuân chỉ.”
Kreschenta nhìn Krische chằm chằm, như thể đang thưởng thức cảnh tượng trước mắt.
“Dù là lần đầu gặp mặt, nhưng ta lại không có cảm giác xa lạ nào. Ta đã luôn muốn được gặp ngài. …Còn Nora thì, chẳng phải bà ấy trông rất quen sao?”
Kreschenta chỉ sang người phụ nữ bên cạnh, có vẻ tên bà ấy là Nora.
Krische gật đầu.
“Vâng, bà ấy từng chăm sóc Krische khi Krische còn nhỏ.”
Cơ thể Nora cứng đờ, còn Berry thì mở to mắt kinh ngạc.
“Krische-sama là hoàng tỷ của ta… Vì hai người vừa trò chuyện vừa nhìn tòa tháp, ta đã nghĩ Argan-sama hẳn cũng đoán được phần nào rồi.”
“Chuyện đó…”
“Đúng chứ? Dựa vào những gì ta thấy trong đại sảnh, có vẻ hoàng tỷ rất quan trọng với Argan-sama, nên ta đoán ngài sẽ không rêu rao chuyện này đi khắp nơi đâu. Krische-sama… à, ta có thể gọi ngài là Onee-sama được không?”
“…? Ổn thôi.”
Krische gật đầu một cách nhanh chóng. Kreschenta bật cười thích thú, rồi quay sang Berry.
“Tòa tháp đó là nơi giam giữ những đứa trẻ bị nguyền rủa của hoàng tộc. Không thể để chúng trong lâu đài, nhưng cũng không thể để chúng sống ở bên ngoài. Vậy nên đó là lý do tòa tháp dường như được xây dựng tách biệt với phần còn lại của nơi này… Và Onee-sama từng sống ở đó, còn Nora là người chăm sóc cho chị ấy.”
Người phụ nữ tên Nora đảo mắt qua lại trong bất an, nhưng Kreschenta thì chẳng chút bận tâm đến và tiếp tục nói.
“Xin hãy giữ kín chuyện Onee-sama từng ở trong tòa tháp đó. Qua quan sát thì có vẻ Onee-sama không hiểu rõ tình hình trong lâu đài, hay đúng hơn là tình hình của giới quý tộc, đúng chứ?”
“Vâng, Krische không biết nhiều lắm.”
Gia tộc Christand thuộc dòng dõi quý tộc và đảm nhận vai trò của một vị tướng. Người bảo hộ cho họ là đức vua — người có quyền lực tuyệt đối. Hiểu biết về giới quý tộc của Krische chỉ dừng ở mức đó, và cô cũng không có hứng thú với việc tìm hiểu thêm về vấn đề này.
Dĩ nhiên, về mặt kiến thức Krische đã được dạy về cấu trúc của giới quý tộc Vương quốc, nhưng mức độ hiểu biết của cô lại rất hạn chế. Dù có thể giải thích về hệ thống quý tộc, nhưng cô lại hoàn toàn không biết cách cư xử với họ và chỉ làm theo những gì Berry bảo.
“Vì Onee-sama là hoàng tỷ, nên vốn dĩ chị phải là con gái của Otou-sama — tức là Đức vua — và là đệ nhất công chúa. Nhưng vì vài lý do mà sự tồn tại của Onee-sama đã bị che giấu, nên nếu chuyện này bị lộ ra thì sẽ rất rắc rối. Tốt nhất vẫn cứ nên giữ bí mật.”
Kreschenta giải thích ngắn gọn, không tô vẽ bằng những lời hoa mỹ mà chỉ nêu ra điểm chính.
Cách giải thích trực tiếp đó khiến Krische cảm thấy hơi lạ. Dù đây là lần đầu gặp mặt, Kreschenta lại có thể đưa ra lời giải thích mà Krische có thể dễ dàng hiểu được.
Nhận thấy ánh nhìn hoài nghi đó, Kreschenta mỉm cười.
“Em cũng giống với Onee-sama. Em thích những lời giải thích đơn giản… Có lẽ người hiểu rõ cảm xúc của Onee-sama nhất là em.”
“Vậy sao?”
“Vâng. Vậy nên em đã luôn nghĩ, nếu Onee-sama còn tồn tại ở đâu đó trên cõi đời này thì em muốn được gặp chị. Vì Onee-sama cũng sẽ là người hiểu em nhất.”
Đôi mắt vô hồn, lạnh lẽo ấy trông như thể đang ánh lên chút hơi ấm.
“Nếu có thể hiểu nhau, nếu điều chúng ta tìm kiếm cũng giống nhau, thì em tin rằng nhất định chúng ta có thể tạo ra nơi mà em và Onee-sama có thể an tâm sống ở đó.”
“… An tâm?”
“Vâng. Một nơi không ai có thể đe dọa đến chúng ta. Em tin mình có thể tạo ra một nơi như vậy nếu có sự giúp đỡ của Onee-sama.”
――Từ giờ, Onee-sama có thể luôn ở bên em được không?
Đó là lời đề nghị của Kreschenta, khi họ vừa mới gặp nhau chưa đầy nửa koku.
Thật khó tin đó là lời nói xuất phát từ một công chúa. Berry bắt đầu lo lắng rồi hướng mắt sang phía Krische.
Krische khẽ liếc nhìn Berry, sau đó lại nhìn Kreschenta, và trả lời.
“Nn… Krische thích dinh thự hiện tại của Krische.”
“Vậy sao?”
Thế rồi, đột nhiên Kreschenta chuyển ánh nhìn tới Berry.
Nàng nở nụ cười — nhưng ánh mắt ấy lại mang chút gì đó vô cảm, tựa như ánh nhìn của loài rắn độc.
――Kỳ lạ thay, không hiểu vì lý do gì nhưng Krische lại mơ hồ đoán được Kreschenta đang nghĩ gì.
“Kreschenta, không. Nếu Kreschenta làm vậy thì Krische sẽ buộc phải giết Kreschenta. Nếu làm vậy thì sẽ rất phiền phức.”
Cơ thể Berry cứng đờ lại, hết nhìn sang Krische rồi lại nhìn Kreschenta.
Tuy có sự chênh lệch về tuổi tác, nhưng gương mặt của cả hai lại quá mức giống nhau.
Dĩ nhiên vẫn có những khác biệt nhỏ — thế nhưng bầu không khí toát ra từ họ lại tương đồng đến mức khó mà phân biệt được.
“… Onee-sama thích người đó đến thế sao?”
“Vâng.”
Kreschenta bĩu môi, ngước lên nhìn Krische với vẻ bất mãn.
“Tuyệt đối không được.”
Krische nói rồi dùng ngón tay ấn nhẹ lên môi Kreschenta. Công chúa chớp mắt ngơ ngác trong giây lát, sau đó hai má hơi giãn ra, trông thoải mái hơn trước và khẽ nép người lại gần Krische hơn.
“… Hiểu rồi. Em sẽ không động vào thứ Onee-sama trân trọng.”
“Kreschenta, ngoan lắm.”
“Ah…”
Khi Krische xoa đầu công chúa, rõ ràng Kreschenta tỏ ra rất hạnh phúc. Nhưng sau đó nàng liền vội vàng tách ra, rồi nắm lấy tay Krische.
“Dù có là Onee-sama đi nữa thì chị cũng không thể làm vậy được. Suy cho cùng em vẫn là công chúa, nếu để người khác thấy cảnh tượng như vừa rồi thì rắc rối lắm đấy.”
Kreschenta đặt hai tay lên hông như thể đang giận dỗi, rồi đảo mắt nhìn quanh.
Thật may khi không có ai nhìn về phía này.
Vốn dĩ, để tránh thu hút sự chú ý của người khác, Kreschenta đã đi đến đây bằng cách ẩn nấp sau Nora, nên phần lớn những người đang ở ban công thậm chí còn không nhận ra công chúa của họ đang có mặt ở đây.
“Nn… một đứa trẻ ngoan biết vâng lời thì phải được xoa đầu. Hơn nữa, Krische nghĩ Kreschenta sẽ thích được xoa đầu.”
Krische cũng nghiêng đầu khó hiểu khi chính cô là người đã nói ra những lời ấy.
Krische có cảm giác như mình có thể nắm bắt được suy nghĩ của Kreschenta trong lòng bàn tay.
Cách Kreschenta suy nghĩ, nàng thích điều gì, hay ghét những gì — tất cả đều rất rõ ràng.
Không giống những người khác, Krische cảm thấy mình có thể hiểu được Kreschenta.
――Lúc nãy, khi Kreschenta nhìn về phía Berry, nàng công chúa này đã tính đến chuyện giết cô ấy.
Nàng muốn có Krische, nhưng Krische lại từ chối. Vậy thì phải xử lý kẻ cản trở thế nào?
Vậy thì giết chết Berry là lựa chọn hợp lý nhất; hơn nữa, việc đó cũng rất dễ dàng.
Để hòa nhập với xã hội thì phải tuân theo quy tắc và luật lệ.
Thế nhưng, nếu không bị phát hiện thì quy tắc hay luật lệ cũng chẳng còn ý nghĩa gì — chỉ cần đạt được thứ bản thân mong muốn.
Krische cũng mang trong mình suy nghĩ ấy, vậy nên cô có thể dễ dàng hiểu được.
Kreschenta cảm thấy vui khi ngón tay Krische chạm lên môi nàng, và Krische cũng hiểu được cảm xúc đó.
Vì vậy, Krische nghĩ Kreschenta cũng sẽ thấy vui nếu được cô xoa đầu.
Vì lý do nào đó, Krische có thể hiểu được suy nghĩ và cảm xúc của Kreschenta. Cô tự hỏi liệu đây có phải là sự đồng cảm hay không, rồi chuyển ánh nhìn về phía Berry.
Nhưng Berry thậm chí còn không nhận thấy ánh mắt của Krische, thay vào đó chỉ chăm chú quan sát Kreschenta với vẻ mặt căng thẳng.
“Ch, chuyện đó đúng nhưng… tuy vẫn còn là trẻ con, nhưng em vẫn là một công chúa. Dù sao thì… ở trong cung điện, Onee-sama không được phép làm những chuyện như vậy. Onee-sama thật sự nên hiểu rõ vị trí của mình đi chứ, thật là.”
Đôi má ửng đỏ nhưng lại trông rất vui vẻ, Kreschenta dần tiến sát lại gần Krische.
“Dù sao Onee-sama cũng từng bị bỏ rơi mà. Em hiểu việc chị hoàn toàn không nắm được tình hình hiện tại. Nhưng… có lẽ em cần phải điều chỉnh lại kiến thức của Onee-sama cho phù hợp.”
“Điều chỉnh?”
Kreschenta mỉm cười.
“Em và Onee-sama cần chia sẻ những gì chúng ta đã học được với nhau. Nếu trao đổi với nhau, chúng ta sẽ ghi nhớ rất nhanh. Hôm nay cũng muộn rồi, nên hãy để hôm sau… ưm, đúng vậy, hôm sau em sẽ đến chỗ của Onee-sama. Với tình trạng hiện tại, nếu để Onee-sama chạy lung tung trong cung điện thì sẽ rất nguy hiểm.”
“Ư, ưn… nhưng mà, sáng mai Krische phải quay về dinh thự cùng với Gotoushu-sama.”
Krische, người chỉ muốn nhanh chóng quay về nấu ăn, định từ chối lời mời. Nhưng Kreschenta, tỏ rõ vẻ bất lực, liền tiến sát mặt lại.
“… Onee-sama, thông thường thì lời mời từ hoàng tộc là không thể từ chối đấy. Dù có là một Bá tước đi nữa, thì ông ta cũng sẽ phải ở lại thêm vài ngày nữa nếu em bảo muốn có một cuộc trò chuyện.”
“Ra vậy.”
“Có vẻ em sẽ phải dạy lại từ những thứ căn bản nhất nhỉ…”
Kreschenta phồng má lên.
Krische chọc một cái, khiến đôi má mềm mại ấy xìu xuống.
“Em đã nói chị không được làm mấy hành động như vậy rồi mà!”
Kreschenta đỏ mặt, trừng mắt thở dài, rồi nhìn sang Berry.
“Argan-sama, ngài có thể gửi lời nhắn này lại với Bá tước được không?”
“V-vâng… thưa công chúa điện hạ.”
Berry chăm chú quan sát Kreschenta.
Nàng công chúa ấy có biểu cảm rất phong phú, và nét mặt thay đổi liên tục — nhưng khí chất của nàng lại rất giống.
‘… Onee-sama thích người đó đến thế sao?’
Ánh mắt khi Kreschenta đưa ra câu hỏi đó giống hệt với ánh mắt vô cơ mà Krische thỉnh thoảng để lộ ra.
Đôi mắt ấy như viên bảo thạch mang sắc tím lộng lẫy nhất, nhưng sâu bên trong đó lại không mang chút hơi ấm cảm xúc nào.
Mỗi khi quan sát điều gì, hay khi tính toán một việc gì đó, Krische luôn mang ánh mắt giống vậy.
Ban đầu, ánh mắt ấy khiến Berry cảm thấy hơi sợ, nhưng giờ cô đã quen với chúng.
Bởi vì đó là của Krische, là một phần cá tính đáng yêu của cô, và Berry đã chấp nhận tất cả những điều đó.
Thế nhưng, cũng là đôi mắt ấy nhưng là của Kreschenta, lại khiến sống lưng Berry lạnh toát, như thể cô là một con ếch nhỏ bé đang bị rắn nhìn chằm chằm.
Một cảm giác như thể sinh mạng cô hoàn toàn nằm trong tay của nàng――
“Không cần phải sợ hãi. Ta có thể nói dối với bất kỳ ai, nhưng ta sẽ không nói dối Onee-sama. Dù sao thì Onee-sama cũng sẽ ngay lập tức nhận ra mà. Hơn nữa, không như những người khác… biến Onee-sama thành kẻ thù thì sẽ rất đáng sợ.”
Cách suy nghĩ ấy cũng rất giống Krische.
Thật lòng mong muốn Krische đứng về phía mình, nhưng nàng cũng đồng thời phân tích sự tồn tại mang tên Krische một cách lạnh lùng.
Kreschenta đang tính toán trong đầu.
Nếu biến Krische thành kẻ địch thì sẽ ra sao, phải làm gì trong trường hợp đó.
Không phải bằng cảm xúc, mà bằng cách suy nghĩ được và mất.
Berry, người đã ở bên Krische suốt một thời gian dài, hiểu rõ điều đó — và trong lòng cô dấy lên một nỗi bất an.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Vậy là từ hồi bé xíu Krische đã học được cách điều khiển ma lực rồi ha. Thật ra “bà” lúc này còn khá là trẻ tầm 20 đổ lại thôi, nhưng tui vẫn sẽ gọi là bà cho các bạn dễ đọc. Gorka là cha nuôi của Krische còn Salba là ai thì tui quên rồi :v Có vẻ từ vụ bị bỏ rơi này nên mới hình thành cái suy nghĩ không được phá vỡ quy tắc dù bất cứ lý do gì của Krische sau này. Oke, hãy để t nói điều này. SIMP!