Sử thi anh hùng không mong muốn của thiếu nữ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1118

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11277

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Tập 2 - Người cám dỗ - Chương 35 - Công chúa Kreschenta

Chương 35 - Công chúa Kreschenta

Căn phòng dùng để tổ chức buổi tiệc lớn đến mức người ta có thể nhét thêm cả một dinh thự vào bên trong.

Đúng như lời đồn, nơi này thật sự có thể chứa hơn một nghìn người, sàn đại sảnh rộng thênh thang, còn trần thì cao đến mức phải ngẩng đầu lên mới có thể nhìn được.

Phía ban công được phủ kín bằng những tấm kính lớn. Từ đó, ánh hoàng hôn đỏ thẫm chiếu rọi khắp sàn tiệc.

Tiệc tối được tổ chức theo kiểu tiệc đứng; trên những chiếc bàn được sắp xếp khắp nơi là vô số món ăn bày biện đẹp mắt.

Đúng như Berry đã nói, cảnh tượng xa hoa đến choáng ngợp: heo quay nguyên con, một con bò được chế biến riêng từng phần rồi ghép lại thành hình dáng ban đầu, tòa lâu đài dựng thành từ bánh kem, thậm chí có cả một con chim làm hoàn toàn từ đường… và vô số món ăn cầu kỳ khác.

Có vẻ như chủ đề buổi tiệc lần này là về các vị thần của Vương quốc.

Cả đại sảnh được chia thành mười hai khu vực, mỗi khu vực đại diện cho một vị thần. Chẳng hạn như, khu vực của nữ thần sắc đẹp Shaselene toàn những món ăn tinh xảo, hay khu vực của thần chiến tranh Koleis thì tràn ngập những món làm từ thịt bò.

Việc trang trí cũng dựa trên chủ đề đó: nơi thì đặt các món làm bằng vàng, nơi thì trưng bày đủ loại khiên và kiếm, cùng tượng các vị thần tương ứng. Chỉ cần đi dạo và ngắm nhìn xung quanh cũng đủ thú vị.

Nhưng mục tiêu duy nhất của Krische chỉ có thức ăn.

Cô nắm tay Berry lững thững đi hết chỗ này đến chỗ khác.

Vô số món ăn ngon bày ra trước mắt, với Krische, đây chẳng khác nào thiên đường.

――Nhưng rồi bỗng có ai đó chắn đường họ.

“Gahaha! Ta nghe đồn rằng tiểu thư còn lại của gia tộc Christand rất xinh đẹp, nhưng hóa ra lời đồn còn kém xa sự thật. Và nếu kiếm thuật của cô thật sự đúng như tin đồn thì chắc hẳn nhiều binh sĩ sẽ phải xấu hổ lắm đây!”

Đó là một gã đàn ông trông như dã thú.

Bộ râu rậm rạp phủ kín quanh miệng. Mái tóc đen nhánh được vuốt ra sau, nhưng vì chất tóc quá cứng nên trông như bị dựng ngược lên.

Chiều cao khoảng sáu feet. Dáng người khá cao, nhưng điều khiến người ta chú ý nhất là cơ thể to lớn của ông ta.

Đó không phải là vì ông ta béo, mà là do khối cơ bắp dày đặc ẩn sau lớp áo sang trọng.

Bộ lễ phục trên người ông hoàn toàn lạc quẻ, trông chẳng khác gì một tên sơn tặc đang cố giả dạng thành quý tộc.

Tên người đàn ông đó là Dagren Nakul Dougarinea Garhka.

Trong trận chiến vừa rồi, ông chính là vị mãnh tướng đã giữ vững chiến tuyến ở phương Nam và giáng đòn quyết định vào quân xâm lược của Đế quốc.

Dù trông có vẻ ngoài thô kệch, nhưng thực tế ông lại là thành viên của gia tộc Garhka danh giá và mang cấp bậc Công tước.

Nói cách khác, xét về địa vị xã hội, ông có cấp bậc cao hơn so với gia tộc Christand, vậy nên Krische không thể viện cớ để trốn đi, vì trong giới quý tộc hành vi đó bị xem là vô lễ.

Cô vừa mới được giải thoát sau màn chào hỏi dồn dập từ các Quân đoàn trưởng cách đây không lâu.

Họ liên tục ca ngợi chiến tích phi thường của cô, vừa nhắc đi nhắc lại về trận chiến ấy trong suốt một lúc lâu, khiến Berry phải khéo léo xen vào để kết thúc cuộc trò chuyện.

Tất nhiên, kể từ khi buổi tiệc bắt đầu, Krische vẫn chưa thể ăn được gì ngoài vài ngụm nước.

Vừa “tẩu thoát” khỏi những lời tung hô của các Quân đoàn trưởng, đúng lúc định “giờ thì ăn thôi” thì Dagren — người trông chẳng khác gì một tên sơn tặc — xuất hiện.

Ông ta cũng là dạng người ồn ào không kém gì Kolkys, quân đoàn trưởng Quân đoàn Hai. Gương mặt Krische hơi cau lại, ngay cả nụ cười của Berry cũng có chút bất lực.

Là một hầu gái, Berry biết Krische nên trò chuyện với những ai.

Việc chào hỏi các tướng lĩnh là phép lịch sự tối thiểu, và vì thế Berry đã khéo léo hướng Krische đến chào hỏi họ.

Nhưng ngoài những người đó, Krische không cần trò chuyện với bất kỳ ai nữa, nên mỗi khi nhận thấy ánh mắt từ ai đó, Berry sẽ khéo léo dẫn Krische tránh đi nơi khác để cô có thể tận hưởng bữa ăn của mình.

Nhưng riêng người đàn ông này thì không thể tránh được.

Bởi vì ông ta đã lao thẳng về phía họ, tách đám đông ra hai bên như đang xới tung mọi thứ.

Ở những buổi tiệc đứng như thế này, có một quy tắc bất thành văn là chỉ trò chuyện với những người đang đứng gần bản thân.

Tiệc đứng ở Vương quốc được coi là loại tiệc không chính thức. Đây là dịp để thưởng thức bữa ăn cùng hoàng tộc, và việc trò chuyện mà không phân biệt địa vị, giàu nghèo đều được cho phép.

Berry đã tận dụng điều đó và thể hiện cách ứng xử khéo léo không hề thua kém những người quen thuộc với giới thượng lưu, nhưng nếu có người phớt lờ các quy tắc ấy và nhắm vào họ thì Berry chẳng thể làm gì hơn.

Berry nhìn Krische — người rõ ràng chỉ nghĩ đến đồ ăn — và cân nhắc tiếp theo nên làm gì.

“Sau khi nói chuyện với Bogan, ta bỗng muốn thử nói chuyện trực tiếp với cô. Nghe bảo chính cô là người đã đề xuất chuyển doanh trại sang phía Đông để dẫn dụ Sarshenka, đúng chứ?”

“Vâng, Tướng quân Garhka.”

“Đó thật sự là một kế hoạch táo bạo đấy. Cô có đôi mắt và khả năng phán đoán rất tốt. Trong tình huống đó, ngay cả ta cũng không thể nghĩ đến chuyện đó. Thực tế là phía Nam đã chẳng thể giúp được gì, và bọn ta chỉ biết cầm chân kẻ địch cho đến khi Christand nghiền nát quân Sarshenka.”

Dagren đang rất hào hứng.

Từ dáng vẻ, có thể thấy ông ta đã muốn nói về chuyện này từ lâu lắm rồi. Berry cảm thấy bất lực vì đây có vẻ là một cuộc trò chuyện dài.

Các Quân đoàn trưởng của gia tộc Christand lúc nãy cũng có cũng có thái độ tương tự.

Quân đoàn trưởng Quân đoàn Một, Nozan — người có gương mặt đẹp trai — đã khen ngợi kế hoạch đột phá đội quân đóng ở núi cùng khả năng gây rối loạn quân địch của Krische.

Ông nói rằng bản thân rất vui khi được trở thành tướng quân, nhưng cũng cảm thấy bất an vì để lại khoảng trong lực lượng của tướng quân Christand — người ông mang ơn. Tuy nhiên, nếu có những người như Selene-sama và Krische-sama ở đó thì――

Kolkys — Quân đoàn trưởng Quân đoàn Hai, người có thân hình to lớn như một con gấu — cảm ơn vì Krische đã tạo cơ hội cho ông thể hiện. Ông cũng nói rằng bản thân rất biết ơn vì Krische đã đến hỗ trợ Quân đoàn Hai khi họ đang bị cô lập ở phía Tây, và xuyên phá tuyến sau của quân địch khiến chúng vỡ trận. “Ước gì đứa con trai của tôi cũng tài giỏi như Krische-sama, gahahaha!”――

Terious — Quân đoàn trưởng Quân đoàn Ba, với chiếc mũi diều hâu nổi bật — thán phục trước tài năng xây dựng pháo đài của Krische, nhờ cô mà họ đã chịu ít áp lực hơn và có thể bảo toàn lực lượng. Ông còn muốn học cách xây dựng pháo đài hiệu quả trong thời gian ngắn như cách Krische đã làm. Nếu có cơ hội gặp nhau ở sân tập, ông muốn được thảo luận thêm về chuyện đó. Thực ra thì ông muốn thảo luận ngay bây giờ――

Quân đoàn trưởng Quân đoàn Bốn — Eluga, người có cơ thể gầy gò như một bộ xương — thì bình thản khen ngợi chiến tích thâm nhập núi của Krische. Ông nói rằng chiến thắng áp đảo lần này hoàn toàn là nhờ vào công lao của cô. Chính nhờ sự chỉ huy của Krische nên họ mới có thể vòng qua núi mà gần như không chịu bất kỳ tổn thất nào, và số lượng thương vong khi kết thúc chiến dịch chỉ bằng một nửa so với dự kiến.

Mặc dù có vẻ ngoài khó gần, nhưng có vẻ ông ấy lại cực kỳ cưng chiều con trai. Và chuyển sang nói về cậu con trai đó giữa cuộc trò chuyện: “Thật tình, nhìn Krische-sama là tôi lại nhớ đến đứa con trai của mình. Không giống tôi, thằng bé rất tài năng—”

Họ đều thuộc dạng nếu để yên thì sẽ nói mãi không dứt, vậy nên Berry đã khéo léo cắt ngang đúng lúc để kết thúc cuộc trò chuyện.

Nhưng với Dargen, người có địa vị cao hơn hẳn Berry, cô không thể xen vào.

Dagren bắt đầu nói về chiến trường phía Nam, và mô tả lại tình huống của bản thân bằng cách dùng ly và đĩa trên bàn tiệc.

“Cô nghĩ sao nếu bị đặt vào tình hình này?”

“Vì đây là đồng bằng, nên lực lượng kỵ binh du mục của Đế quốc sẽ chiếm ưu thế. Krische đã định sử dụng địa hình để kìm hãm khả năng cơ động của đối phương, nhưng ở địa hình này thì không thể. Vậy nên Krische sẽ rút quân.”

“Cô sẽ để chúng chiếm đất à?”

Krische gật đầu và chỉ vào tấm bản đồ vừa được trải ra trên mặt bàn.

“Quân địch gần như chẳng thu được gì từ cuộc rút lui chiến lược của Krische. Chỉ cần tạo được thế giằng co, Krische có thể tán dân cư khỏi các làng mạc và thị trấn, để lại một vùng đất trống. Chỉ cần quân địch đuổi theo, tuyến tiếp tế của họ sẽ bị kéo căng, và chỉ vậy thôi cũng đủ đặt gánh nặng khổng lồ lên hậu cần. Hệ thống hậu cần của Đế quốc vốn chủ yếu dựa vào việc trưng thu tại chỗ.”

“… Nhưng liệu chúng có đuổi theo không?”

“Ở giai đoạn đầu, vì mục tiêu là mở rộng phạm vi đánh chiếm nên quân địch chắc chắn sẽ đuổi theo. Sau khi giằng co với quân địch thì hơi khó, nhưng nếu ngài rút quân về phía Wulfenite vào thời điểm Gotoushu-sama di chuyển quân sang phía Đông, họ chắc chắn sẽ đuổi theo.”

Đế quốc sẽ xem hành động của Bogan là sự chuẩn bị nhằm tái chiếm Wulfenite.

Đương nhiên, nếu quân của Dargen cũng tiến đến đó, quân địch chắc chắn sẽ tìm cách ngăn chặn.

“Nếu họ đuổi theo, ngài sẽ có quyền chọn nơi diễn ra trận chiến. Ở gần Wulfenite có nhiều địa hình thuận lợi hơn ở đồng bằng như rừng hoặc hoang mạc. Nếu phải chọn, Krische sẽ chọn giao chiến ở hoang mạc quanh khu vực này.”

Dargen cau mày nhìn vị trí mà Krische vừa chỉ.

Ở đó chỉ có khăn trải bàn màu trắng. Dĩ nhiên là chẳng có tấm bản đồ thật nào cả.

Thế mà Krische vẫn có thể dựa vào vị trí các đồ vật Dagren sắp xếp để xác định được vùng hoang mạc ở phía Nam.

Với vẻ nghiêm túc, ông hỏi:

“Không chỉ địa hình phía Bắc và phía Đông, cô còn ghi nhớ cả địa hình phía Nam sao?”

“…? Vâng.”

“Ra thế… không thể trách tên Christand kia cứ khen ngợi cô mãi. Nếu được, ta còn muốn mời cô trở thành thuộc cấp của ta nữa cơ.”

“Ưuu… Krische mắc nợ Gotousho-sama vì đã cưu mang Krische, hiện tại Krische chỉ muốn dốc hết sức để báo đáp lòng tốt ấy.”

Krische lặp lại nguyên văn lời từ chối đã được dạy.

Berry đã dặn dò: “Nếu có ai đó cầu hôn hay mời người về phục vụ dưới trướng họ thì hãy từ chối như những gì tôi đã dạy.” Và Krische đã làm đúng như những gì được bảo.

“Gahaha! Ra vậy! Thế thì khó rồi đây. Nhưng ta cũng mang ơn cô. Nếu có chuyện gì cần, cứ đến tìm ta.”

“Vâng, cảm ơn ngài rất nhiều.”

Cảm thấy cuộc trò chuyện sắp kết thúc, Krische liền nhìn sang Berry. Berry cũng gật đầu và định hành động――nhưng Dagrain lại là một người đàn ông rất cứng đầu.

“Giờ thì, tiếp theo,” ông ta vừa nói vừa bắt đầu sắp xếp lại ly và đĩa.

“Ơ, tiếp… theo…?”

“Ừm. Kết quả thì như cô đã biết rồi. Ta không thể di chuyển, và khi nhận được báo cáo rằng Christand đã đánh bại Sarshenka, ta liền chớp thời cơ phát động tấn công. Bên ta có 30.000 người, còn quân địch có 40.000 người. Chiến trường lúc đó trông như thế này――”

Và cuối cùng, Krische bị giữ lại trò chuyện với Dargen thêm nửa koku nữa.

◍◍◍◍⁠◍✿✿✿◍◍◍◍◍

Berry nở nụ cười khó xử trong khi nắm tay Krische — người mang vẻ mặt giống như chú cún bị bắt ngồi yên trước đĩa thức ăn.

Sau khi được giải thoát khỏi Dargen thì mặt trời cũng đã lặn. Người hầu tóc đỏ khéo léo dẫn vị tiểu thư đang ủ rũ của mình lách qua dòng người.

Cách cô ấy di chuyển giữa điểm mù trong nhận thức của mọi người có điểm rất giống với Krische.

Tuy vậy, kể cả trong căn phòng đầy ắp phụ nữ quý tộc, vẻ đẹp của Krische vẫn thu hút rất nhiều ánh nhìn.

Họ ăn một chút, di chuyển sang khu vực khác, rồi lại ăn một chút rồi lại đi đến một bàn tiệc khác.

Mọi chuyện có vẻ quá gấp gáp, vậy nên Berry quyết định dẫn Krische ra ban công.

Chọn được một góc trống trải, cô sắp xếp từng phần thức ăn mà họ đã lấy hơi quá nhiều lên bàn rồi ngồi xuống nghỉ ngơi.

Ở đây không nhiều người lắm.

Trong những buổi tiệc đứng như thế này, người ta chú trọng vào việc trò chuyện hơn là ăn uống.

Ai cũng bận rộn tìm kiếm những mối quan hệ và cơ hội thăng tiến, nhiều người còn chẳng đụng tới một mẩu thức ăn nào cho đến khi buổi tiệc kết thúc.

Không có lý do gì để có mặt ở một nơi không có người mình muốn gặp, nên ban công tương đối yên tĩnh.

Xung quanh chỉ có vài đôi trẻ hoặc mấy nhóm người đang trò chuyện nghiêm túc.

Không gian thưa thớt và không khí yên ắng.

Đối với quý tộc, thể diện và danh tiếng là sinh mệnh của họ.

Ở trong sảnh có thể sẽ có vài người viện cớ chào hỏi để tiếp cận tán tỉnh, nhưng chẳng có quý tộc nào lại cố tình đi ra tận góc vắng vẻ thế này chỉ để trò chuyện với Krische và Berry, điều đó sẽ khiến họ trông chẳng hay ho gì.

Trừ khi là người quen, nếu không thì hành động đó chẳng khác nào một màn tán tỉnh rẻ tiền.

Và những người mà Krische cần phải chào hỏi thì cũng đều đã chào xong, nên giờ cả hai có thể tương đối thong thả mà tận hưởng thời gian bên nhau.

Selene thì sẽ không thể lảng vảng ở ban công như họ, vì cô đã xuất hiện nhiều lần trong các buổi xã giao của giới quý tộc.

Nhưng đây là lần đầu tiên Krische tham dự sự kiện như thế này nên chẳng ai dám chủ động tiếp cận cô theo kiểu đó.

Berry thở phào nhẹ nhõm, có vẻ phần còn lại của buổi tiệc hôm nay sẽ ổn thỏa.

“Cái này dùng hơi nhiều thảo mộc quá.”

“Vâng, đó là rekkra. Loại này có mùi rất mạnh, phù hợp với những loại thịt nặng mùi như thịt lợn rừng, nhưng xem ra họ đã kết hợp sai rồi.”

“Thịt ngon như vậy mà… thật lãng phí.”

Hai người họ vừa ăn vừa trò chuyện như thể đang chấm điểm cho từng món ăn.

Họ đã dành ra hai lần di chuyển, nên trước mặt hai người lúc này là bàn tiệc đầy ắp các món ăn chất lượng.

Những món mang ra trước đã hơi nguội đi một chút, nhưng nguyên liệu lẫn cách chế biến đều không tệ. Với người bình thường, chắc chắn những món ăn này sẽ được khen ngợi hết lời.

Tuy nhiên, vị giác của Krische đã được rèn luyện hằng ngày bởi những món ăn do Berry nấu — người nên được gọi là nhà nghiên cứu ẩm thực.

Với Krische, bất cứ món ăn nào được thưởng thức khi đói đều ngon miệng. Nhưng với vị giác tinh tế, cô vẫn có thể thảo luận với Berry về cách cải thiện các món ăn có hương vị tạm ổn.

Trong mắt Krische, những khoảnh khắc yên bình bên Berry lúc này là điều cô trân trọng nhất.

“Chúng ta nên thử quay nguyên con… nhưng nó hơi… Nó rất lớn, rồi… cái đó…”

Khi khuôn mặt Krische bắt đầu ửng đỏ và ngừng nói, Berry bật cười khúc khích.

“Tôi sẽ không bao giờ cười nhạo khẩu vị của Krische-sama. Krische-sama hẳn cũng thích những món có thể chất đầy một đĩa như thế đúng không?”

“Uuu…”

“Nhưng việc quay nguyên con đúng là có chút vấn đề, cả cách nướng lẫn cách nêm nếm gia vị đều rất khó căn chỉnh. Chế biến từng phần sẽ dễ dàng hơn nhiều.”

“… Gà quay nguyên con lần trước Berry làm cũng rất ngon mà.”

Krische nói với vẻ hơi ngượng ngùng, còn Berry thì mỉm cười đầy vui vẻ.

“Nếu chỉ là gà thì vẫn có thể xoay sở được, nhưng với cả một con lợn thì sẽ hơi khó đấy. Tôi vẫn thích cắt từng phần rồi chế biến hơn.”

“Krische cũng thích kiểu đó hơn… Ehehe, đây là đồng cảm ạ?”

“Vâng, là đồng cảm.”

Berry khẽ vuốt má Krische, còn Krische thì càng lúc càng nép sát vào người cô hơn.

Vì tóc Krische đã được buộc lại nên Berry không thể xoa đầu cô ấy được.

Krische lo lắng nhìn xung quanh, rồi chu môi thất vọng khi nhận thấy xung quanh vẫn còn người.

Berry biết thiếu nữ đáng yêu này muốn làm gì, nhưng cô chỉ có thể mỉm cười bất lực, rồi đưa ngón tay đặt lên môi Krische và nói:

“Không phải lúc này.”

“…Vậy, khi về phòng.”

“Eh, ư… cái đó thì… uu…”

“Không được sao…?”

Krische ngước nhìn Berry bằng đôi mắt cún con mong chờ.

Berry đỏ mặt, đánh mắt sang nơi khác, bối rối không biết nên làm gì khi chính cô là người đã tự đào cái hố này.

"――Krische-sama không cần phải ngại ngùng khi ở bên cạnh tôi. Nếu có điều gì Krische-sama muốn tôi làm, xin hãy nói ra.”

Chính Berry là người nói ra những lời đó.

Một câu nói hoàn toàn xuất phát từ thiện ý, trách nhiệm và tình yêu của cô.

Không ngờ nó lại dẫn đến tình huống này.

Krische chỉ đơn thuần tin vào những lời đó theo cách hiểu của cô ấy, và cứ thế dựa dẫm vào Berry.

Và đó là điều Krische đã luôn làm.

Giờ mọi thứ đã quá muộn để Berry có thể quay đầu.

Muộn rồi, muộn thật rồi. Càng nghĩ “giờ mới nhận ra thì đã muộn” thì mọi thứ lại càng tệ hơn, và đến một lúc nào đó nó thật sự đã quá muộn rồi.

Ban đầu Berry tin chắc rằng tình cảm mình dành cho Krische là thứ tình cảm thuần khiết của một người mẹ, người chị hay của một người bảo hộ. Thế nhưng gần đây, chính cô cũng bắt đầu thấy nghi ngờ điều đó.

“N-nhưng người phải hứa với tôi… xin hãy kiềm chế cho đến khi chúng ta trở về phòng nhé…?”

“…Vâng. Krische sẽ kiềm chế mà.”

Krische là một thiếu nữ sở hữu vẻ đẹp phi thường.

Được một người như vậy quấn quýt, dựa dẫm, ôm hôn mỗi ngày và trao trọn thứ tình cảm thuần khiết cho mình buộc Berry phải kiềm chế bản thân nhiều hơn cô tưởng tượng.

Và vì chính Berry là người đã nuôi dạy thiếu nữ ấy thành ra như vậy, nên cô chẳng thể đổ lỗi cho ai.

Nhưng Berry cũng nhận ra rằng, nhờ thế mà Krische đã trở nên giống một cô gái bình thường hơn trước rất nhiều.

Cô cười tự nhiên hơn, rạng rỡ hơn và trông cũng hạnh phúc hơn.

Và cũng chính vì vậy mà Berry mới rơi vào ngõ cụt――chỉ còn biết cắn răng chịu đựng sự cám dỗ của sinh vật đáng yêu này.

Berry nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, rồi khi mở mắt ra, cô thấy Krische đang lặng lẽ nhìn ra bên ngoài ban công.

Berry dõi theo ánh mắt của Krische và trông thấy một tòa tháp đơn độc được dựng ở rìa lãnh thổ hoàng gia.

Sau tòa tháp, Krische bắt đầu chăm chú quan sát khu vực xung quanh đó.

“Có chuyện gì sao?”

“Ể, ưm… nơi này trông rất quen thuộc… Krische nghĩ Krische đãtừng sống ở trong tòa tháp đó.”

“Tháp…?”

Berry cau mày.

“Người có ý gì khi bảo từng ở đó?”

“Ah, đúng rồi. Krische thường nhìn ra bên ngoài từ ô cửa sổ nhỏ kia.”

Nghe Krische nói, Berry nhìn lại thì quả thật trên thân tháp có một ô cửa sổ.

Tòa tháp đứng tách biệt ở góc sau lãnh thổ hoàng gia trông rất kỳ lạ, chẳng rõ được xây dựng để làm gì.

Nó như thể bị chia tách khỏi lâu đài, mang theo cảm giác cô đơn và âm u. Và việc Krische bảo rằng cô ấy từng sống ở nơi đó nghĩa là sao?

Berry càng nhíu sâu hàng lông mày.

“Là chuyện từ rất lâu rồi. Khi đó Krische còn rất nhỏ, trước cả khi được nhặt về làng. Vì chưa từng được ra ngoài nên Krische không nhớ rõ những khu vực khác trông như thế nào cả.”

Krische đối chiếu cảnh vật, lật lại hình ảnh trong ký ức và cuối cùng xác nhận rằng chúng trùng khớp với nhau.

Cô tự hỏi “tại sao mình lại ở đó nhỉ” nhưng rồi nhanh chóng mất hứng thú. Thay vào đó, Krische nghiêng đầu nhìn Berry — người đang đứng bất động, như thể đang suy nghĩ điều gì đó.

Và đúng lúc ấy, một giọng nói bỗng chốc vang lên trong không gian tĩnh mịch.

“Ô… hóa ra là các vị đang ở đây.”

Một giọng trẻ trung, nhưng rõ ràng.

“Các vị đang nhìn tòa tháp đó ư?”

Mái tóc nhạt màu tựa ánh trăng, ánh lên sắc đỏ nhẹ.

Vẻ đẹp đó huyền ảo, ma mị, như không thuộc về thế giới này.

Bên trên là chiếc vương miện nhỏ, mái tóc để xõa khẽ lay động dù chẳng có gió, và đôi mắt như thạch anh tím vẫn lấp lánh ngay cả trong bóng đêm.

Berry vội vã khom người, cúi đầu thật sâu.

Đây là người mà Berry, với tư cách một hầu gái, phải thể hiện sự tôn kính tuyệt đối.

Krische thì nhẹ nhàng nắm lấy viền váy, khuỵu gối xuống và thực hiện lời chào một cách hoàn hảo.

Cô gái trước mặt nhìn cảnh tượng đó với vẻ thích thú, rồi cũng nhấc viền váy trắng tinh của mình đáp lại.

Với thân phận của nàng, hành động đáp lễ ấy hoàn toàn không cần thiết.

Không cúi đầu. Không nhún nhường. Chỉ đứng đó như một kẻ cai trị tuyệt đối.

Nàng chính là kiểu người như thế.

“Chào buổi tối. Ta là Kreschenta… rất hân hạnh được gặp ngài, Krische-sama.”

Kreschenta Farna Viera Alberan.

Đệ nhất công chúa của Vương quốc Alberan mỉm cười duyên dáng—

—Với gương mặt giống với Krische một cách kỳ lạ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Sáu feet là khoảng 182,88 cm. Thật ra bốn Quân đoàn trưởng của gia tộc Christand đều sở hữu tước vị quý tộc cao hơn Berry, nhưng vì họ rất tôn trọng Bogan mà Berry lại là em vợ của Bogan, nên mấy ông đó cư xử rất lịch sự với Berry dù họ có địa vị cao hơn. Còn với Dargen thì ông là một Công tước, địa vị chỉ thua hoàng tộc mà cũng chẳng quen biết gì, nên Berry không thể tùy ý lên tiếng kết thúc cuộc trò chuyện. Berry đi trước hai bước. Một koku là 2 tiếng, nửa koku là 1 tiếng. Krische muốn làm gì thì chắc ai cũng biết ;) Câu này Berry nói với Krische ở chương 11, đoạn 380. Không đùa đâu, tui vừa đọc lại từ chương 9 đến chương 11 mới tìm ra đoạn này đó :v Chị đang lênh đênh giữa đại dương thì chẳng còn thấy cái bờ nào để mà quay đầu đâu Berry ơi.