Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2001

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 2095

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13660

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 878

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2266

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85427

401-518(End) - Chương 404: Cá tính

Chương 404: Cá tính

Tôi nhìn những hộp cơm ở trước mặt mình.

Ôi trời ơi, rồi cuộc là có bao nhiêu hộp đây?

“Chia mỗi người một phần mang về có khi vẫn còn dư ấy nhỉ?”

“Ngày mai thì tôi lại chuẩn bị hộp mới cho.”

Jang Chaeyeon bình thản trả lời tôi.

“...”

“Mở ra đi. Nhanh lên. Nguội mất bây giờ.”

“Bây giờ vẫn còn sáng mà?”

Tôi thà làm việc còn hơn mở từng hộp cơm một.

Tôi nhìn Trưởng phòng với cảm xúc đó,

“À, hôm nay không có việc đâu.”

“Không, tại sao ạ? Hôm qua vừa có một biến cố lớn đến vậy cơ mà ạ!”

“Thì là bởi không có ai bị thương cả!”

Trưởng phòng tuyên bố đầy tự tin rồi nhìn tôi.

“Đúng là có một người suýt chút nữa đã bị tấn công bởi con quái vật đóng giả làm hậu bối của cậu ta nhưng em út của chúng ta đã kịp thời dẫn người đấy chạy thoát.”

“Chính là em đấy ạ!”

Park Yeeun ưỡn ngực đầy tự tin hét lớn trước lời của Trưởng phòng, và tôi nhìn con bé như vậy rồi cất lời.

“...Tốt thật đấy.”

Ngoại trừ việc bây giờ tôi phải mở hết mấy cái hộp cơm này, thật sự toàn là chuyện tốt cả.

Không, chính ra đây cũng là một chuyện tốt mà đúng không?

Nghĩ vậy, tôi nhìn những hộp cơm.

Vậy thì chẳng còn cách nào khác.

Phải mở ra thôi.

Tôi nhìn những hộp cơm được xếp theo màu.

Có hộp thì vô cùng tiện dùng, hộp thì trông cực kỳ đắt tiền, thậm chí còn có cả hộp rất đáng yêu nhiều màu sắc.

“...Trước hết thì tôi biết là cô Ahrin đã mua hộp cơm dễ thương này.”

“...Sao anh biết được?”

Song Ahrin nhìn về đây trước lời lẩm bẩm của tôi, và tôi chỉ nhún vai.

“Vì tôi không nghĩ những người khác sẽ mua loại này.”

Rồi tôi chỉ vào hộp cơm tiện dụng.

“Đây là của cô Chaeyeon. Cái mới này thì chắc là cô Daon.”

“Đúng vậy.”

“Bị lộ nhanh ghê.”

Hai người họ gật đầu trước lời của tôi.

Thật lòng thì đó là những lựa chọn quá giống họ nên tôi cũng không định nói gì thêm.

Nhìn thôi cũng biết Yu Daon đã đến trung tâm thương mại và mua món đồ đắt nhất, còn Jang Chaeyeon thì hẳn là đã sử dụng hộp cơm mà cô ấy nghĩ là tối ưu nhất.

“...Thế, anh định sẽ mở hộp cơm của ai trước?”

Và Song Ahrin nãy giờ đang lắng nghe cuộc trò chuyện của chúng tôi liền hỏi bằng giọng sốt ruột.

“...”

Nên mở cái của ai trước đây nhỉ?

Trong trường hợp này, nếu tôi chọn một người thì có vẻ sẽ dẫn đến việc hai người còn lại cảm thấy thất vọng.

Đây là tình huống mà dù có chọn gì thì tôi vẫn sẽ phải chịu trách móc.

“Yeeun à.”

“Vâng ạ, anh trai?”

“Em có muốn mở nắp hộp cơm cùng với anh không?”

“...”

Park Yeeun nhìn tôi với vẻ mặt hằm hằm nhưng rồi cũng thở dài và đứng bên cạnh tôi.

“Làm sao mà đứa em kém cỏi này có thể làm trái lời anh trai cao siêu như trời của em cơ chứ?”

“Được lắm, em thì… ừm… ờ…”

Tôi nên để Park Yeeun mở hộp cơm của ai đây nhỉ?

Sao chuyện này cũng khó quá vậy?

“Đừng có vớ vẩn nữa và mở của bất cứ ai đi.”

Song Ahrin đang quan sát liền thở dài và lên tiếng.

“Vậy thì em mở của cô Ahrin đi.”

“Vâng ạ.”

“Không, tại sao cái của tôi lại để nhóc đó mở cơ chứ?”

“...Vậy thì em mở của cô Chaeyeon đi.”

“...”

“...Của cô Daon…”

“...Anh Jaehun…”

Làm như nào đây hả?

Rốt cuộc là mấy người muốn tôi làm sao đây?

Vừa mới bảo là mở của ai cũng được cơ mà, tại sao vậy chứ?

Và Trưởng phòng không thể chịu nổi cảnh tượng đó nữa đã đứng dậy nhìn ba người kia.

“Mấy đứa. Trước mắt cứ ra ngoài đi. Nếu cứ bận tâm việc này mãi thì chắc cả đời cũng không xem được hộp cơm đâu.”

“...Trưởng phòng…”

Thật cảm động quá đi, Trưởng phòng.

Em sẽ đi theo anh suốt đời.

Tôi vừa nghĩ vậy vừa nhìn Trưởng phòng, còn ba người kia thì bĩu môi rồi rời khỏi văn phòng như Trưởng phòng bảo.

“...Phù.”

“Nhưng mà thật sự thì anh định mở hộp cơm của ai trước vậy ạ?”

“Em tò mò chuyện đó làm gì?”

Tôi lảng mắt khỏi Park Yeeun đang hỏi với vẻ mặt như thể đang xem một bộ phim truyền hình thú vị rồi thở dài.

Phải rồi nhỉ, nên mở hộp cơm của ai trước đây?

Dù đang nghĩ như vậy nhưng tôi cũng không thể ngăn bản thân với tới hộp cơm của Jang Chaeyeon.

Không, tôi có thể làm gì khi Jang Chaeyeon là người nấu ăn giỏi nhất cơ chứ?

Cũng đâu còn cách nào khác khi tôi muốn lựa chọn món ăn trông đáng tin cậy và ngon nhất.

Với suy nghĩ đó, tôi mở nắp hộp cơm,

“...Ồ.”

Đúng với kỳ vọng của tôi, một hộp cơm được làm đầy tâm huyết hiện ra trước mắt tôi.

Phải nói gì đây nhỉ?

Dường như không có cái chuẩn nào chuẩn hơn cái này.

Trứng cuộn, bulgogi và cơm.

Phải nói là món nào cũng đều ngon miệng chăng.

Và không chỉ có vậy, ở một ngăn khác còn có cả gujeolpan, từng món một đều chứa đầy sự chân thành.

“Ồ, nhìn cái này khiến ta nhớ lại hồi mới cưới thật đấy.”

“Trưởng phòng cũng được vợ mình làm cho hộp cơm như này khi mới cưới ạ?”

“Không. Ý là vì không có nên ta mới nhớ đến hồi đó đấy.”

“Gì vậy…”

Tôi phớt lờ cuộc trò chuyện giữa Trưởng phòng và Park Yeeun rồi nhìn hộp cơm tiếp theo.

Tốt.

Vậy thì tiếp theo…

“...”

Tôi có hơi lo lắng về hộp cơm của hai người kia, nhưng dù sao thì thử mở cái khiến tôi ít lo lắng hơn xem nào.

Tôi quay sang hộp cơm của Song Ahrin.

Mở thôi.

Với suy nghĩ đó, tôi với tới hộp cơm,

Khi tôi từ từ mở nắp ra, một mùi giống như đồ chiên liền thoang thoảng bay lên.

“...Cái gì vậy ạ?”

Park Yeeun cũng lén lút thò đầu sang bên cạnh tôi để nhìn rồi hơi há hốc miệng.

“Đồ nhắm sao ạ?”

Đúng như con bé nói, đây toàn là đồ nhắm hết cả.

Đồ chiên, đồ kho, vừa cay vừa mặn vừa ngọt…

Có vẻ tất cả đều là những món ăn cực kỳ kích thích vị giác và sẽ rất hợp với rượu.

“Hay là mua chút soju về đi?”

“Trưởng phòng.”

Dù có là Cục Quản thúc đi nữa, soju ngay giữa giờ làm việc sao?

“Ta đùa thôi.”

‘Ôi trời’, Trưởng phòng nói vậy rồi thở dài.

“...Tiếp theo là…”

Park Yeeun nhìn chằm chằm vào hộp cơm cuối cùng.

Hộp cơm của Yu Daon.

“Em thật sự không biết nó sẽ trông như nào nữa.”

“Anh cũng vậy.”

Hình như tôi đã từng ăn đồ do Yu Daon nấu rồi, nhưng hộp cơm lại là chuyện khác.

Với suy nghĩ đó, tôi từ từ mở nắp hộp cơm.

“...Hừm.”

Canh rong biển, thịt bò kho… chỉ là những món ăn bình thường.

Ngoài ra cũng có rau trộn, cát cánh với giá đỗ…

Không có mùi lạ, và cũng không có thứ gì kỳ quái được cho vào.

Nhưng mà…

“Không phải đây là đồ ăn ít muối ở bệnh viện sao ạ?”

“Suỵt.”

Park Yeeun mở to mắt như thể có cùng suy nghĩ giống tôi, và tôi nhìn con bé rồi đặt ngón trỏ lên miệng.

“...Đừng nói vậy khi cô ấy vào đấy.”

“À, vâng ạ…”

Nhìn Park Yeeun chậm rãi gật đầu xong, tôi nhìn về phía cửa rồi đứng dậy mở ra.

Ba người đang áp tai vào cửa giật nảy mình vì ngạc nhiên rồi lùi về sau.

“...Mấy người nghĩ tôi sẽ chê bai gì hộp cơm à?”

“Ôi trời… Nếu đằng nào cũng bị bại lộ thảm hại như này thì ít nhất cũng phải nghe được một chút chứ.”

Tôi cạn lời lẩm bẩm, và Song Ahrin gãi má tặc lưỡi.

Cảm giác như là mấy người họ đang càng ngày càng trở nên vô liêm sỉ hơn vậy.

Ba người họ ngay ngắn đi vào văn phòng.

“Vẫn chưa ăn đâu nhỉ?”

“Chưa đâu.”

“Thế khi nào ăn đây?”

“Thì giờ nghỉ trưa thôi?”

“Do nhà ăn hỏng rồi nên ở văn phòng…”

“Ta không thích có mùi thức ăn ở trong văn phòng.”

Trưởng phòng bình thản đáp lại như để ngắt lời chúng tôi, và tôi cùng những người khác chỉ biết nhìn nhau.

Việc không thích mùi thức ăn trong văn phòng cũng bình thường mà.

“...Ra ngoài ăn thôi.”

Ba người họ gật đầu trước lời của tôi, và chúng tôi đóng nắp hộp cơm lại rồi tiếp tục làm việc cho đến giờ nghỉ trưa.

Gọi là làm việc thôi chứ cũng chẳng có gì đặc biệt, chỉ là một ngày trôi qua bình thường.

Chẳng mấy chốc giờ nghỉ trưa đã đến,

Ngoại trừ Trưởng phòng, chúng tôi đang ngồi riêng trong phòng nghỉ tạm thời mà Cục Quản thúc đã dựng lên.

Tất nhiên, không chỉ có mỗi mình chúng tôi.

Tôi có thể nhìn thấy vô số khuôn mặt thân quen.

Từ Aileen đang liếc nhìn về phía tôi trong khi nói chuyện với các đồng nghiệp cùng phòng, đến Ahn Sanghyun đang ăn một cái cơm nắm hình tam giác với một nụ cười tươi, rồi cả những thành viên các phòng ban khác đang vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ.

Thỉnh thoảng ánh mắt của những người khác lại hướng về phía chúng tôi, nhưng mà tôi cũng không biết vì sao.

Không biết họ nhìn vì chúng tôi là Phòng Nhân sự, hay là…

“...”

Tôi nhìn những hộp cơm ở trước mặt mình.

Nhiều quá nhiều quá.

Thậm chí ai nhìn vào cũng thấy được rằng đây là những hộp cơm đã được làm với rất nhiều tâm huyết.

“...Uầy…”

“Chuyện gì vậy…”

Cảm giác tôi có thể nghe thấy tiếng xì xào bàn tán của những người khác.

“...”

“...”

“...”

Và những người khác ngoại trừ tôi dường như cũng cảm nhận được đại khái bầu không khí đó nên chỉ biết hắng giọng rồi ngồi im.

“...Ngại ghê.”

Quan trọng nhất là khuôn mặt của Song Ahrin đã đỏ bừng nhưng cô ấy cũng chỉ nói vậy mà không làm gì và khoanh tay nhìn tôi.

Nếu ngại đến thế thì cô ấy có thể rời đi mà.

“...Anh định ăn cái nào trước?”

Nhưng Jang Chaeyeon và Yu Daon vẫn chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào tôi, dường như chẳng để tâm gì.

“...”

Nên ăn của ai trước đây?

Không, những lúc như này thì cứ ăn món nào trông ngon thôi.

Tôi cầm hộp cơm của Song Ahrin lên và cắn thử một miếng.

Vị đúng như tôi dự đoán.

Những vị kích thích vị giác như cay, mặn, ngọt… và đó chính là vì sao nó lại ngon.

Chắc chắn không tốt cho cơ thể của tôi, nhưng vị thì không chê vào đâu được.

“...Có khi còn bán được ấy chứ.”

Gọi là gì ấy nhỉ, vị của mấy quán ăn sử dụng nhiều gia vị chăng?

Nghe tôi nói, Song Ahrin khoanh tay mỉm cười đầy đắc thắng.

Tiếp theo…

Tôi ăn hộp cơm của Jang Chaeyeon.

Nên gọi là hương vị ổn định hay là hương vị quen thuộc đây nhỉ?

Một hương vị dù có ăn bao lần vẫn thấy ngon.

Hơn nữa, đây cũng là hương vị mà tôi thường ăn nhất.

“...Quả nhiên là ngon thật sự.”

“...Ừm.”

Jang Chaeyeon khẽ mỉm cười trước lời của tôi.

“Tôi chỉ làm những món anh thích thôi mà.”

“Cô biết cái đó kiểu gì vậy?”

“Chỉ cần nhìn dáng vẻ ăn cơm của anh là tôi biết được ngay.”

Câu hỏi ‘Bằng cách nào?’ nảy lên trong đầu tôi nhưng tôi cũng không nói ra.

Cuối cùng…

Tôi nhìn hộp cơm của Yu Daon rồi ăn thử một miếng.

Vị lành mạnh, thanh đạm…

Giống như… đồ ăn bệnh viện…

“...Vị lành mạnh thật đấy. Ngon lắm.”

Tôi trăn trở lựa lời nói một lúc rồi cất lời, và Jang Chaeyeon liền nghiêng đầu khi nghe vậy.

“Ý anh đang nói là nó giống đồ ăn bệnh viện à?”

“À, không. Không phải vậy đâu.”

“Thật này?”

Song Ahrin mở to mắt sau khi thử một miếng đồ ăn kèm của Yu Daon chẳng biết từ lúc nào.

“Vị giống đồ ăn bệnh viện kinh khủng.”

“Tôi đã nói là vị lành mạnh rồi mà.”

“Ahaha…”

Yu Daon cười ngượng trước lời nỗ lực bảo vệ của tôi,

“Trông ngon thật đấy nhỉ!”

Và Trưởng Chi nhánh không biết xuất hiện từ bao giờ đang nhìn chúng tôi.

Vừa nghĩ rằng ‘Không, sao đông người vậy?’, tôi vừa nhìn xung quanh,

Thế nhưng ngoài Ahn Sanghyun ra thì tất cả mọi người đều đã biến mất như thể đã có hẹn từ trước.

Cái gì, bọn họ chạy đi đâu hết rồi?

Tôi cũng chỉ suy nghĩ điều đó trong giây lát.

“Nhưng so với hộp cơm của ta thì vẫn còn thiếu kha khá.”

Trưởng Chi nhánh nhìn chúng tôi với nụ cười tự tin, và ngay lập tức ánh mắt của ba người kia ánh lên vẻ hiếu thắng.

“...Tôi muốn xem thử một lần.”

“Đúng rồi đấy. Sao, cô đã làm tốt đến mức nào?”

“...”

Mọi người nhìn chằm chằm vào Trưởng Chi nhánh, và cô ấy lấy ra hộp cơm của mình vẫn với nụ cười tự tin trên mặt.

“Đừng có mà ngạc nhiên quá nhé.”

“...”

Tôi nhìn hộp cơm mà Trưởng Chi nhánh đã lấy ra.

“...”

Một hộp cơm trông như được đan từ gỗ.

Ở trong là cơm lúa mạch nguyên hạt, ở trên một nửa là mấy miếng củ cải cắt to, nửa còn lại là lá mè muối.

“Nhìn thôi đã thấy lành mạnh và tốt cho sức khỏe rồi đúng không?”

Trưởng Chi nhánh nở nụ cười tự tin, còn chúng tôi thì chỉ biết nhìn nhau.

Phải nói gì đây?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Lá mè muối
R.df3e7b6eb269f7801646c344a11fa03b?rik=5jaV72GP839rmw&riu=http%3a%2f%2frecipe.ezmember.co.kr%2fcache%2frecipe%2f2015%2f06%2f03%2ff098f9f8234657fee616256338981f151.jpg&ehk=nag5ELodNyutu9yXPyKPbFIjOTQsSe7TzoWfT%2foziHs%3d&risl=&pid=ImgRaw&r=0
Bò kho (jangjorim)
6dc24d6d2accba6a8984b29bd4981e061.jpg
Gujeolpan hiểu đơn giản là một món cuộn với chín loại nguyên liệu.
DSC_1798-2-e1484001646750.jpg