Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 1841

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13650

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 739

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2248

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85411

401-518(End) - Chương 410: Triển lãm lớn

Chương 410: Triển lãm lớn

Sổ hướng dẫn nhìn chằm chằm vào tôi với vẻ mặt phụng phịu, và tôi cũng nhìn thẳng vào cô ấy.

“Vui không?”

“...Ừm?”

“Có vui không?”

Hình như đây là lần đầu tiên trong đời tôi nghe thấy cô ấy nói lời gai góc như này với mình.

Giận lắm rồi nhỉ.

“Thì, cũng vui mà.”

“...”

Sổ hướng dẫn nhìn tôi với vẻ mặt hằm hằm sau khi nghe tôi nói.

“Tớ mong cậu được hạnh phúc.”

“Ừm.”

“Nhưng mà tớ đâu có mong cậu được hạnh phúc đến mức này…”

“Đó có phải là lời cậu nên nói với bạn mình không vậy?”

“...”

Sổ hướng dẫn làm vẻ mặt phụng phịu sau khi nghe tôi nói.

“Cậu vẫn nhớ ngày xưa chứ?”

“Ừm?”

“...Thôi bỏ đi.”

Cô ấy bĩu môi mấy lần rồi thôi không nói gì nữa.

“...”

Cảm giác cứ để yên như này thì không ổn cho lắm.

“Đi dạo thôi.”

“Cái gì?”

“Tớ bảo là đi dạo thôi.”

Sổ hướng dẫn nhìn tôi với vẻ bối rối trước lời đó, và chúng tôi bắt đầu dạo bước trong không gian trống không.

“...”

“Không, chúng ta thật sự đi dạo đấy à? Ở trong này chẳng có gì cả.”

“Thế mà cậu vẫn ở đây hằng ngày còn gì.”

Sổ hướng dẫn ngậm miệng lại trước lời của tôi, và tôi chậm rãi bước đi.

“Ở đây có buồn chán không?”

“Dĩ nhiên là không chán rồi.”

Sổ hướng dẫn bình thản đáp lại câu hỏi của tôi rồi cùng bước đi bên cạnh tôi.

“Về cơ bản thì tớ cũng nhìn thấy thế giới mà cậu đang nhìn.”

‘Thế nên có những lúc muốn tức chết đi được ấy.’, cô ấy vừa đi vừa lẩm bẩm.

“...Cậu không cần phải lo cho tớ đâu.”

“Không, nếu thấy chán thì cứ gọi tớ thường xuyên vào, hoặc là, cứ… bảo tớ đến tìm đi.”

Sổ hướng dẫn nghe vậy thì nhìn chằm chằm vào tôi rồi bật cười.

“Cậu vẫn chẳng thay đổi gì cả.”

“Cái gì cơ?”

“Không, tại lần nào cậu cũng nói vậy.”

Cô ấy ngẩn ngơ nhìn lên trời.

“Nên là đã từng có lúc cậu thường xuyên đến tìm tớ.”

“Cái gì, có chuyện đó à?”

“Tất nhiên rồi. Đã từng có.”

Cô ấy điềm tĩnh trả lời câu hỏi của tôi rồi gật đầu.

“Nhưng mà, ừm, việc đó không có kết thúc tốt đẹp cho lắm.”

“...Tại sao, tớ và cậu đã cãi nhau hay gì đấy à?”

“Không đâu. Chỉ là cậu đã biết quá nhiều.”

Cô ấy chậm rãi lắc đầu trước câu hỏi của tôi.

“Và vì biết quá nhiều, sau cùng thì cậu đã đưa ra lựa chọn sai lầm.”

“Lựa chọn sai lầm? Không phải biết càng nhiều càng tốt sao?”

“Bởi vì cậu biết, đó lại trở thành lựa chọn duy nhất mà cậu có thể chọn.”

Sổ hướng dẫn điềm tĩnh trả lời câu hỏi của tôi và nhìn lên trời.

Gọi là trời thôi chứ nó trông giống bức tường của một căn phòng trắng tinh không có gì hơn.

“Càng biết thêm nữa, cậu lại càng gánh vác nhiều trách nhiệm hơn, nên là tớ mới không nói cho cậu để cậu không làm vậy.”

“Vậy thì chỉ cần không nói cho tớ biết là được, cứ xuất hiện đi chứ.”

“Trong quá khứ thì khó do ở bên cạnh cậu còn có tên hồi quy giả, còn lần này thì cứ khi nào xuất hiện là lại có mấy người nhìn tớ như muốn giết vậy, nên là tớ không thể dễ dàng xuất hiện được.”

“Cậu bận tâm đến chuyện đó à?”

“Tất nhiên là không rồi. Thật lòng thì mấy người đó chẳng liên quan gì đến tớ.”

Cũng có để tâm một chút đấy chứ.

Tôi vừa nhìn Sổ hướng dẫn vừa nghĩ vậy, nhưng cô ấy chỉ nhìn tôi với ánh mắt như đang nói rằng ‘Thì sao nào.’

“Mặc dù là bằng một phương pháp khác, nhưng mà cậu thật sự đã đi được rất xa rồi nhỉ.”

Sổ hướng dẫn nhìn lên tôi.

Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ rồi mỉm cười.

“Làm tốt lắm. Thật đấy.”

Đột nhiên, một thắc mắc nảy lên trong tôi.

“...Nhưng mà, giả sử nhé.”

“Ừm?”

“Cậu đã từng nói như này nhỉ. Rằng tớ sẽ trở nên hạnh phúc ấy.”

“Ừm.”

“Chính xác phải như nào thì tớ mới có thể hạnh phúc?”

“...”

Sổ hướng dẫn nghe tôi nói thì nhắm mắt gật gù như thể đang chìm vào suy nghĩ.

“Hạnh phúc chẳng phải là một thứ mang tính chủ quan sao.”

Để ví dụ, nếu thử nhìn vào Yu Daon, cô ấy luôn nói rằng mình đang hạnh phúc.

Tôi không biết rõ hạnh phúc của cô ấy là gì, nhưng khi tôi nghĩ rằng mình đang hạnh phúc thì cô ấy có thể không hạnh phúc và ngược lại… …Cơ mà chắc không có chuyện đó đâu.

“Dù sao đi nữa, hạnh phúc là một thứ chủ quan, vậy nên tớ đang thắc mắc hạnh phúc của tớ mà cậu đang nghĩ đến là gì.”

“...”

Sổ hướng dẫn nhắm mắt lại rồi mở ra trước câu hỏi của tôi.

Cô ấy chậm rãi mở lời.

“Đúng vậy. Hạnh phúc là một thứ chủ quan.”

“...”

“Vậy nên, tớ muốn cậu trước hết có được tình huống mà cậu có thể lựa chọn.”

“Tình huống mà tớ có thể lựa chọn?”

“Kiểu như là…”

Cô ấy nhìn xung quanh.

“Nên nói như nào nhỉ? Việc cậu phải sống một cuộc đời không mong muốn khi cứ bị cuốn vào những tình huống ngoài ý muốn ấy.”

“...”

“Có thể sống trong khi làm những điều mình muốn mà không phải chiến đấu với quái vật hay rơi vào những hoàn cảnh trớ trêu.”

“...Vậy thì cũng chẳng khác bây giờ là mấy mà?”

“Ừm?”

Sổ hướng dẫn chớp mắt trước câu hỏi của tôi.

“Cuộc đời đằng nào chẳng toàn mấy chuyện bất công.”

Làm sao mà ta có thể sống chỉ làm toàn những điều mình muốn được chứ.

Dù có ghét trường học thì vẫn phải đi học, và dù có ghét đi làm thì vẫn phải đến công ty, đó chính là cuộc sống.

“Lý do mà tớ có thể làm những điều mình muốn là vì có những lúc tớ không thể làm chúng.”

Ngay khi tôi nói vậy, Sổ hướng dẫn liền nhìn chằm chằm vào tôi rồi thở dài.

“...Hà.”

Cô ấy bật cười và lại thở dài.

“Sao vậy, tớ lại nói mấy lời như vậy lần nữa à?”

“Không đâu.”

Cô ấy lắc đầu.

“Như thế lại tốt.”

“Ừm?”

“Tớ thích vì cậu là người luôn tiến bộ”

Cô ấy nhìn về xa xăm.

“Đúng vậy. Tớ sẽ luôn giúp đỡ và ủng hộ cậu như mọi khi.”

“...”

“Chỉ là, khi mọi thứ kết thúc và cậu được hạnh phúc, đừng có mà quên tớ đấy.”

“Làm sao mà tớ quên cậu được chứ.”

“Nhìn mấy việc cậu đang làm bây giờ thì giống như là cậu sẽ quên tớ lắm đấy.”

“Chẳng lẽ nào sắp có chuyện gì khiến tớ thật sự quên cậu sao?”

“Ý tớ là cậu đang mê mẩn mấy người phụ nữ khác quá ấy..”

“Này, tớ mê mẩn hồi nào?”

“Thì cái lúc đó còn gì. Cái lúc cậu được cái người phụ nữ ngực bự đó hôn—”

“Xin lỗi.”

Cô ấy thật sự nhìn thấy hết tất cả kìa, đúng là chắc có chút phép tắc tối thiểu nào cả

Nghe lời xin lỗi của tôi, Sổ hướng dẫn cười khúc khích rồi vươn vai hết cỡ.

“Vậy thì do cậu đã nói rồi, khi nào chán thì tớ sẽ gọi cậu.”

“Được mà, cứ gọi tớ khi nào thấy chán.”

Ngay khi tôi nói vậy, Sổ hướng dẫn khẽ mỉm cười và vẫy tay.

“Mau đi ngủ đi. Ngủ muộn không tốt cho sức khỏe đâu.”

“...Được rồi.”

“À, phải phải.”

“Ừm?”

Sổ hướng dẫn gọi tôi lại, và khi tôi nhìn cô ấy, cô liền gãi má rồi cất lời.

“Ngày mai nhất định phải mang tớ theo đấy.”

“Đột nhiên?”

“Không, phải nói như nào nhỉ. Tớ có một cảm giác chẳng lành chăng?”

“...Trước mắt thì, tớ biết rồi.”

Tôi gật đầu, và rồi tầm nhìn của tôi dần bị nhuộm một màu trắng xóa.

Khi mở mắt, tôi nhìn thấy quang cảnh quen thuộc của căn phòng của mình và sổ hướng dẫn thân quen đang ở trên bàn.

“...”

Tôi chậm rãi đặt sổ hướng dẫn bên cạnh gối, tắm rửa thay quần áo rồi nhắm mắt đi ngủ.

Dù hôm nào cũng vậy nhưng hôm nay tôi đã đặc biệt ngủ ngon.

***

Ngày hôm sau, ngay khi tôi vừa bước chân vào văn phòng, một mái tóc vàng tro đã chào đón tôi.

“Chào.”

Aileen vẫy tay chào tôi với khuôn mặt vô cảm.

“Bây giờ đến lượt của tôi rồi nhỉ?”

“Mấy người đã tự chia lượt với nhau từ khi nào vậy?”

“Chính xác thì là do ba người kia đã làm rồi nên tôi nghĩ bây giờ đến lượt của mình thôi.”

Aileen bình thản nói vậy, và những thành viên của Phòng Nhân sự nhìn chằm chằm vào cô ấy.

“Có ý kiến gì à?”

Và rồi như thể cảm nhận được ánh mắt của họ, cô ấy quay lại nhìn những người khác, ngay lập tức, ba người kia liền quay đi như thể đã hứa từ trước.

“...”

Aileen nhún vai nhìn tôi.

“Là vậy đấy.”

“...Tôi hiểu rồi.”

Dường như Trưởng phòng cũng đã biết về chuyện này, và xét đến việc ông ấy không nói gì thêm trước lời của Aileen, có vẻ là không có vấn đề gì cả.

Với suy nghĩ đó, tôi rời văn phòng cùng với Aileen và hướng về sảnh.

“Hôm nay chúng ta đi đâu đây?”

Thật lòng mà nói, ba ngày vừa rồi cũng toàn là những người khác sắp xếp nơi chúng tôi đi chứ không phải do tôi tự quyết định.

Nhưng Aileen có thể sẽ khác.

Khi tôi nhìn Aileen với suy nghĩ đó, cô ấy khẽ ậm ừ rồi gãi má.

“Tôi biết anh đang nghĩ gì, nhưng mà lần này chắc là sẽ không có vé gì đâu?”

“Tại sao?”

“Vì tôi không thuộc Phòng Nhân sự?”

Cô ấy nhìn tôi như thể tôi đã hỏi một điều hiển nhiên, nhưng nhìn vẻ mặt đó của cô ấy thì tôi ngược lại càng thắc mắc hơn.

Việc không thuộc Phòng Nhân sự thì có liên quan gì đến chuyện này chứ.

“Dù sao thì tôi hiểu rồi.”

Mà, chắc là cứ đi thôi.

Với suy nghĩ đó, đúng lúc khi tôi đang chuẩn bị rời Cục Quản thúc cùng với Aileen,

“Của anh đây.”

Lần này cũng thế, một ai đó lại đưa cho tôi một cặp vé.

“...À, vâng.”

Lần này là một người tôi chưa từng thấy bao giờ.

Tôi vừa nghĩ vậy vừa thản nhiên nhận lấy tấm vé, và trước khi tôi có thể cảm ơn người kia, Aileen đã tiến lại gần bên cạnh tôi.

“Cái gì thế?”

“À, đợi chút.”

Cái gì nhỉ.

Tôi liếc nhìn tấm vé thì thấy đó là vé xem triển lãm.

“...”

Tự dưng lời mà Sổ hướng dẫn đã nói khiến tôi hơi bận tâm.

“Hóa ra là Triển lãm lớn à.”

“Cô biết cái này sao?”

“Dạo gần đây nó cũng nổi tiếng lắm mà?”

Aileen thản nhiên trả lời câu hỏi của tôi.

Tôi thật sự phải chịu khó tìm hiểu thêm chút thôi.

Với suy nghĩ ấy, tôi ra khỏi Cục Quản thúc cùng với Aileen.

Cho đến tận lúc chúng tôi lên taxi, Aileen không nói thêm gì.

“...”

“...”

Một sự im lặng kỳ lạ.

Tự dưng nhớ lại những lời nghe được lần trước, tôi liền cảm thấy hơi e dè.

“...Cô Aileen.”

“Sao vậy?”

Sau cùng thì tôi đã mở lời trước, và Aileen nghiêng đầu nhìn tôi.

“Chuyện đó, không biết là.”

“Ừm.”

“...Không có gì đâu.”

“Lời nói đó của tôi là thật lòng đấy.”

“...”

Dù tôi đã không định hỏi nhưng mà cô ấy tự mình trả lời luôn rồi.

Tôi khẽ thở dài, và Aileen lặng lẽ mỉm cười

“Không sao đâu.”

“Chuyện gì cơ?”

“Dù sao thì, tất cả.”

Cùng lúc khi cô ấy mỉm cười dịu dàng trả lời, chiếc taxi cũng dừng lại.

Ở đó là một bảo tàng khổng lồ với dòng người xếp hàng đông nghịt.

Bảo tàng nổi tiếng nằm ở ngay trung tâm Seoul.

Gì chứ, tôi cũng nghe nói là có tổ chức sự kiện nổi tiếng gì đó, hóa ra là cái này.

Tôi chậm rãi xuống taxi, cầm lấy cặp vé rồi cùng bước đi với Aileen.

Giờ nghĩ lại thì cũng chẳng cần phải mua vé làm gì nhỉ.

Tôi vừa nghĩ vậy vừa đưa vé ra, người bảo vệ nhận lấy cặp vé gật đầu rồi bấm một cái và đưa lại cho chúng tôi.

“Chúc quý khách có một buổi tham quan vui vẻ.”

Triển lãm lớn à.

Tôi đi vào trong cùng với Aileen và chìm vào suy nghĩ.

Không biết là triển lãm về cái gì đây.

Đúng lúc đó,

Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Tôi vội vã quay lại nhìn chỉ để rồi tìm thấy cánh cửa triển lãm đen ngòm đã đóng lại từ bao giờ đang chờ chúng tôi.

“...Ôi, chết tiệt.”

Ngay khi tôi vừa tặc lưỡi và thở dài một cái,

-Lật phật!

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]

[人類之神秘殿]

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

“...Tại sao chứ…”

Và rồi Aileen lẩm bẩm đầy ngán ngẩm.

“...Tại sao khi đi với tôi thì lại đến chỗ như này chứ?”

“...Tôi cũng không biết nữa…”

Chính tôi cũng không biết phải trả lời như nào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Nhân Loại Chi Thần Bí Điện - Điện thần bí của nhân loại