Chương 408: Cùng nhau đến tận địa ngục
“Tôi phải làm gì đây?”
“Không, trước hết xin hãy đợi chút đã.”
Lần này tôi cũng đổ mồ hôi lạnh để cố ngăn Jang Chaeyeon lại.
Chỉ sau khi tôi giải thích xong hết thì Jang Chaeyeon mới nhìn tôi với vẻ mặt hờn dỗi.
“...Anh lừa tôi sao?”
“Không, tôi có lừa cô cái gì đâu.”
“Vậy thì tại sao anh lại hỏi câu đó?”
“Cô Ahrin bảo tôi hỏi.”
“Anh cũng hỏi cô ta câu giống hệt như với tôi rồi à?”
“Ừm.”
“Vậy thì được.”
“Tôi có nên hỏi cả cô Daon nữa không?”
“Ừm.”
Sao mà bọn họ có thể suy nghĩ giống nhau đến vậy được nhỉ?
Tôi nhìn Jang Chaeyeon với suy nghĩ đó, và cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Dù không có những bài kiểm tra như vậy thì tôi vẫn sẽ luôn dành trọn trái tim cho anh mà.”
“...Thật ra đó cũng không phải là một bài kiểm tra đâu.”
“Ra vậy.”
Cô ấy điềm tĩnh đáp lại và gật đầu.
Thật là, phải gọi là vừa điềm đạm nhưng cũng vừa nồng cháy chăng.
Đó là cách duy nhất mà tôi có thể miêu tả cô ấy.
“Dù sao đi nữa…”
Tôi nói lấp lửng rồi nhìn Jang Chaeyeon, và cô ấy cũng nhìn lại tôi.
“Tôi sẽ giải thích tại sao tôi lại liên lạc với cô Chaeyeon nhé.”
Và tôi bắt đầu chậm rãi giải thích cho Jang Chaeyeon.
Bởi vì không giống Song Ahrin, Jang Chaeyeon dường như sẽ không biết rõ về tình huống như này.
Về lời mà Jang Chaeyeon và những người khác đã nói với tôi, suy nghĩ của tôi sau khi nghe được những lời ấy, và tại sao tôi lại đưa ra lựa chọn như này.
“...”
Jang Chaeyeon nhìn tôi sau khi nghe xong hết phần giải thích của tôi.
“Tôi…”
Cô ấy từ từ mở lời.
“Tôi lo lắng cho anh.”
“Ừm?”
Đây lại là một lời nói mà tôi không lường trước được.
Khi tôi bối rối nhìn Jang Chaeyeon, cô ấy liền chậm rãi cất lời.
“Đôi khi tôi cảm thấy anh giống như đang bị truy đuổi bởi một thứ gì đó vậy.”
“...”
Vậy sao?
Khi tôi nghiêng đầu, Jang Chaeyeon lại nói tiếp.
“Lúc nào anh cũng nói rằng muốn nghỉ ngơi, nhưng trong những tình huống thật sự cần thiết thì anh sẽ lại can thiệp vào.”
“Bởi vì điều đó là cần thiết mà.”
“Chính là vì thế đấy.”
Cô ấy điềm tĩnh nói.
“Anh không có lý do gì để đối xử tốt với tôi, với Yu Daon, hay là với Song Ahrin.
“...”
“Vậy mà anh vẫn đối xử tốt với chúng tôi đó thôi.”
Nếu cô ấy đã nói đến mức đó thì tôi cũng không có gì để nói cả.
Tại sao tôi lại đối xử tốt với ba người họ nhỉ.
Thật lòng mà nói, tôi không nghĩ là mình chỉ tốt với bọn họ.
“Tất nhiên là anh không chỉ đối xử tốt với mỗi chúng tôi.”
Jang Chaeyeon chậm rãi cất lời như thể đọc được suy nghĩ của tôi.
“Nhưng mà, dù vậy đi nữa.”
“...”
“Đôi khi anh vẫn trông quá bận rộn.”
“Ra vậy.”
“Nên là hãy cứ chậm rãi suy nghĩ đi.”
“Ừm?”
Jang Chaeyeon hướng mắt về phía xa của đài quan sát.
Cô ấy đang nhìn vào nơi xa xăm ấy.
“Như đã nói lần trước, tôi nói những lời đó với anh không phải vì muốn có được câu trả lời.”
“...”
“Vậy nên dù anh không trả lời cũng không sao cả. Tôi đơn giản chỉ muốn truyền đạt cảm xúc của mình với anh thôi.”
“...Cô Chaeyeon, cô biết tôi không phải kiểu người có thể cứ ngồi im mà không đưa ra câu trả lời cho chuyện đó mà.”
Tôi đáp lại với một tiếng thở dài, và cô ấy mỉm cười dịu dàng trước lời của tôi.
“Nhưng tôi cũng biết rằng anh không phải kiểu người chỉ vì hiền lành mà sẽ gieo rắc hy vọng cho tôi hay khiến tôi đau đớn.”
“...”
Sao cảm giác như là tôi tuyệt đối không thể thắng được Jang Chaeyeon khi liên quan đến chủ đề này vậy nhỉ?
Tôi lại thở dài rồi ngoảnh đi.
“Vậy thì cũng không có cách nào khác.”
“Ừm. Tôi sẽ chờ.”
Rồi Jang Chaeyeon ép sát vào bên cạnh tôi.
Mỗi lần cơ thể khẽ lắc lư, cánh tay của cô ấy lại chạm nhẹ vào tay tôi, tạo nên một cảm giác kỳ lạ.
“Này, cô Chaeyeon. Cái đó… Không phải là gần quá sao?”
“Vậy ư?”
Cô ấy mỉm cười nhìn tôi như thể giả vờ không biết gì trước lời của tôi.
“Tôi thì thấy vẫn còn xa lắm đấy.”
“Thật là, không biết cô chỉ toàn học mấy cái không hay từ đâu nữa…”
“Giáo viên của tôi cũng khá tốt mà.”
Cô ấy khẽ mỉm cười.
“Vì nhờ đó mà tôi đã học được nhiều thứ.”
“...Quan sát giả lại nói cho cô biết cái gì nữa rồi?”
“Anh muốn biết à?”
“Không.”
Tôi không muốn biết.
Chính xác thì tôi có linh cảm rằng lỡ nghe xong thì sẽ chỉ toàn mấy chuyện khiến tôi quá xấu hổ đến mức không thể ngẩng mặt nhìn ai.
Tôi nhìn Jang Chaeyeon với suy nghĩ đó, và cô ấy mỉm cười nhìn tôi, dường như rất vui vẻ.
“Khi mới gặp anh lần đầu ấy.”
“...Ừm.”
“Anh trông đáng ghét lắm đấy.”
“Tự nhiên cô tạo bầu không khí nghiêm túc rồi nói nên tôi đã hơi run chút, nhưng mà ngỡ ngàng ghê.”
“Thì chúng ta cũng đâu có gặp nhau tốt đẹp gì”
“Đúng thật. Nhưng mà không phải lúc đó cô Chaeyeon cũng đã vặn gãy cổ cô Daon à?”
“Cổ ấy à… hình như tôi không có vặn đâu.”
“Vậy sao?”
“Tôi sẽ hỏi lại sau.”
“Làm ơn đừng làm thế.”
Khi tôi đùa giỡn với Jang Chaeyeon như vậy, cô ấy lại nói tiếp.
“Dù sao thì, trong suốt thời gian dài ở bên nhau…”
“...Ừm.”
“Anh vẫn nhớ chứ?”
“...”
Tôi giữ im lặng, và cô ấy cười khúc khích.
“Đúng là đã từng rất vui nhỉ.”
“Không, nếu ai đó nghe được thì họ sẽ nghĩ rằng tôi đã làm điều gì đó vô cùng xấu xa mất.”
“Thường thì đâu có ai gọi mấy việc xấu là thú vị. Trừ khi đó là một việc đáng xấu hổ.”
Cô ấy bật cười, còn tôi thì chỉ ngoảnh đi không nói gì.
Tôi hắng giọng một cái.
“Tôi không khéo ăn nói nên có lẽ sẽ không giỏi mấy chuyện như này.”
“Cô Chaeyeon có tài ăn nói lắm mà.”
Nếu không thì tôi đã chẳng lúng túng như này rồi.
Tôi nhìn Jang Chaeyeon với cảm xúc đó, và cô ấy nhìn tôi rồi nhún vai.
“Vì tôi thấy là mình giỏi bày tỏ bằng cơ thể hơn là bằng lời nói.”
“Cô Chaeyeon!”
“Được rồi mà, xin lỗi.”
Ngay khi tôi nói như thể trách mắng cô ấy, cô ấy liền nở nụ cười rạng rỡ.
“Trước hết.”
Bay giờ ngay cả việc Jang Chaeyeon nói chuyện cũng trở nên đáng sợ rồi.
Tôi nhìn Jang Chaeyeon với suy nghĩ đó, và cô ấy mỉm cười dịu dàng rồi cất lời.
“Tôi… ừm, có điều này tôi có thể nói với anh.”
“Ừm?”
“Dù anh có chọn ai đi nữa, tôi cũng định sẽ trân trọng chấp nhận kết quả đó.”
Cô ấy nói vậy vẫn với nụ cười trên môi.
“À, cái đó… cảm ơn—”
“Dù cho.”
Cô ấy ngắt lời tôi rồi nói tiếp.
“Dù cho điều đó có đi chệch khỏi các quan niệm chung của xã hội đi chăng nữa.”
“...”
Đáng sợ kinh khủng, thật sự đấy.
Tôi nhìn Jang Chaeyeon với suy nghĩ đó, những cô ấy chỉ điềm tĩnh nhìn tôi.
Và cứ như vậy, một ngày của chúng tôi đã kết thúc.
***
Lần này cũng vậy, trách nhiệm đưa cô ấy về nhà vẫn là việc của tôi.
Chính xác thì Jang Chaeyeon đã một mực từ chối bảo rằng không sao cả, nhưng tôi đã quyết tâm làm cho bằng được và đưa cô ấy về nhà.
“Thật lòng mà nói, dù có bị kẻ lạ tấn công thì tôi nghĩ là mình vẫn sẽ bảo vệ anh tốt hơn đấy.”
Cô ấy điềm tĩnh nói vậy, và mặc dù trong lòng thì đồng tình nhưng tôi cũng không nói điều đó thành lời.
“Thì, nếu tôi bắn súng thì chắc sẽ đánh bại được đối phương thôi.”
“Anh có mang súng trong người à?”
“Không đâu.”
“Ừm, làm vậy rồi bị bắt được thì sau đó sẽ phiền phức lắm. Anh sẽ bị kỷ luật đấy.”
Cô ấy gật đầu với vẻ mặt nghiêm nghị rồi đứng trước nhà mình.
“...”
“...”
Chúng tôi nhìn nhau trong giây lát, và cô ấy mỉm cười ngượng ngùng.
“Hôm nay vui lắm.”
“Tôi cũng vậy.”
“Chúng ta có thể làm như này thường xuyên hơn trong tương lai chứ?”
“Việc đó thì tôi sẽ xem xét tích cực.”
“Có vẻ là anh không muốn rồi.”
“Đâu có.”
Jang Chaeyeon và tôi nhìn nhau bật cười, rồi cô ấy lại nhìn tôi.
“Nhắm mắt lại một chút đi.”
“Ừm?”
“Nhanh lên.”
“À, ừm.”
Cô ấy định tặng quà cho tôi gì đó à?
Hay là có gì đấy hơi bất an—
Bất chợt, hương cam chanh đột nhiên ập đến,
-Chụt.
Cùng với âm thanh tôi được nghe thấy lần đầu đó, một cảm giác mềm mại chạm vào má tôi rồi rời đi.
Tôi vội vã mở mắt, và ở đó là Jang Chaeyeon với khuôn mặt đỏ bừng đang nhìn tôi từ khoảng cách mà hơi thở của chúng tôi có thể chạm vào nhau.
“...Tôi nghĩ là anh có thể sẽ ghét nếu tôi hôn ở môi, với lại mấy người kia có vẻ sẽ nói gì đó.”
Cô ấy bẽn lẽn lẩm bẩm rồi nhanh chóng đi vào trong nhà.
“...”
Tôi khẽ chạm vào má mình, chìm vào suy nghĩ.
Không, thật sự thì bây giờ tôi chẳng thể nghĩ được gì cả.
Sau khi Jang Chaeyeon biến mất, tôi cứ đứng đó ngẩn ngơ mân mê má mình và ngửi hương cam chanh thoang thoảng mấy phút.
***
Ngày hôm sau.
“...”
Tôi bước đi, tự hỏi điều gì đang chờ đợi mình ngày hôm nay.
“Đây.”
Lần này thì Aileen đang đứng đợi tôi ngay trước cửa, vẻ mặt của cô ấy hiện rõ vẽ bất mãn.
“Ờm, cô Aileen?”
“Ngày mai là của tôi.”
Phớt lờ lời nói của tôi, cô ấy chìa ra cặp vé đi công viên giải trí.
“Vẫn còn một nhỉ?”
“...Chẳng lẽ chuyện này là do ai đó lên kế hoạch hết sao?”
Hay là do bên Cục Quản thúc sắp xếp?
Như thể đọc được biểu cảm của tôi, Aileen thở ra như thể đã cạn lời rồi nhìn tôi.
“Không phải.”
“Thế thì là gì?”
“Bởi vì thường ngày anh sống tốt quá mà.”
“...Ờm…”
“Trưởng phòng của mấy người đã đi xung quanh nhờ vả mọi người gom mấy thứ tốt tốt đấy.”
Không, Trưởng phòng à.
Em rất biết ơn nhưng mà đâu cần thiết phải đi xa đến mức này ạ…
Với suy nghĩ đó, tôi nhận lấy thứ Aileen đưa cho.
“...Là vé đi công viên giải trí nhỉ.”
“Ừm.”
Cô ấy lẩm bẩm như thể đang bất mãn và rời đi thoăn thoắt.
“...Đi chơi vui vẻ.”
Dù vậy thì cô ấy vẫn chào một câu rồi mới đi nhỉ.
Với suy nghĩ đó, tôi mở cửa văn phòng,
“...”
“...”
Rồi chạm mắt với Song Ahrin và Jang Chaeyeon.
Hai người họ đỏ mặt ngoảnh đi rồi bắt gặp ánh mắt của nhau.
À, không biết nữa.
“Cô Daon.”
“Vâng?”
“Cô ra đây với tôi chút đi.”
“Vâng?”
Yu Daon nghiêng đầu nhìn tôi như thể không hiểu tôi đang nói gì.
Gì vậy, hai người họ chưa giải thích à?
“Cô ra đây đi.”
“À, ừm.”
“Đi dạ—”
“Anh ta đang rủ cô đi hẹn hò.”
Jang Chaeyeon thản nhiên ngắt lời tôi, và Yu Daon mở to mắt.
“Hẹn hò!”
“Uuu, rác rưởi!”
Rồi còn Park Yeeun hét lên trong khi chĩa ngón cái xuống sau khi nghe vậy nữa.
Thật sự muốn đánh con bé một cái quá đi mà.
Tôi nghĩ vậy định lườm Park Yeeun, nhưng Yu Daon từ lúc nào đã xuất hiện trước mặt tôi khiến tôi trong khoảnh khắc không biết phải nói gì.
“Anh Jaehun, chúng ta đi thôi!”
“À, ừm.”
Rồi Yu Daon bước về trước như thể rất vui.
Tôi quay lại nhìn những người khác, và họ đều đang nói chuyện gì đó.
Cắn rứt lương tâm quá đi.
***
Ở công viên giải trí dù sao vẫn có kha khá người.
Mắt của Yu Daon sáng hẳn lên, còn những người khác thì cứ lén lút nhìn chằm chằm vào cô ấy.
“Uầy, đây là lần đầu tiên tôi được đi công viên giải trí đấy!”
“Đây đây phải lần đầu tiên.”
“Đây là lần đầu tiên tôi được đi một cái công viên giải trí mà không phải chết thử đấy!”
“...”
Thôi không nói nữa.
Tôi vừa nghĩ vậy vừa bước đi với Yu Daon.
Chúng tôi nhìn xung quanh, vẫn chưa chơi thử trò chơi nào—
Nhắc mới nhớ, lần này cũng phải hỏi cô ấy câu đó chứ.
“Cô Daon. Nếu như—”
“Vâng!”
“Không, xin hãy nghe xong hết câu hỏi của tôi trước—”
“Tôi đồng ý! Tôi sẽ làm nó!”
“Không. Đợi đã.”
Cô làm ơn có thể lắng nghe hết câu hỏi của tôi không vậy.
Tôi vươn tay ra ngăn cô ấy lại rồi cất lời.
“Nếu tôi bảo cô hãy nghỉ việc ở Cục Quản thúc cùng tôi thì cô sẽ làm nghỉ chứ?”
“...?”
Yu Daon nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào tôi.
“Anh Jaehun.”
“Ừm?”
“Tất nhiên rồi.”
Cô ấy mỉm cười dịu dàng.
“Vì dù anh Jaehun có bảo tôi đi cùng anh đến Bệnh viện thì tôi cũng sẽ đi mà.”
“...”
Bây giờ tôi nên nói gì đây?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
