Chương 406: Hãy chạy trốn
Giờ đi làm của Cục Quản thúc luôn vẫn luôn cố định.
Nói đơn giản thì là cứ làm theo lịch trình 9 đến 6 về ấy.
Vì vậy, Trưởng phòng và tôi đã chọn một phòng họp trống nhỏ để nói chuyện.
“Nghe kỹ đây, Jaehun.”
Trưởng phòng nhìn tôi, thở dài, rồi đặt tập tài liệu vừa dùng để đánh vào đầu tôi xuống bên cạnh.
Ông ấy đặt nó ngay bên cạnh như thể muốn nói là sẽ đánh tôi bất cứ khi nào có cơ hội nên có hơi lo chút, cơ mà cũng chẳng làm gì được.
“Này, mấy việc đấy không phải cái mà cậu nên bận tâm đâu.”
“Vâng?”
Tôi nhìn Trưởng phòng như muốn hỏi ông ấy đang nói gì vậy, và Trưởng phòng cũng nhìn tôi.
“Từ đầu thì cậu đã từng có kinh nghiệm yêu đương chưa?”
“...Chưa ạ.”
“Tại sao?”
“Cái đó…”
Tại sao tôi lại không có nhỉ?
Điều đó cũng rõ ràng hơn tôi nghĩ.
Có thể nhìn thấy thông tin hay nội dung về người khác không phải lúc nào cũng tốt.
Trở thành con người lý tưởng đúng với kỳ vọng của một ai đó cũng đồng nghĩa với việc hiểu rõ khuyết điểm của họ.
Đó là tại sao dù tôi có quý mến một ai đấy, những mặt tiêu cực của họ vẫn luôn khiến tôi bận tâm.
Người đó niềm nở, nhưng ở một khía cạnh nào đó thì họ thiếu chính kiến.
Người kia lý trí, nhưng hễ là chuyện liên quan đến bản thân thì có chút ích kỷ.
Kiểu kiểu vậy.
“Biết ngay mà.”
Và dù tôi đã không nói bất cứ lời nào, Trưởng phòng vẫn thở dài não nề rồi nhìn tôi.
“Jaehun. Không tồn tại con người hoàn hảo trên thế giới này.”
“Đúng ạ.”
Không phải là tôi không biết điều đó nhưng…
“Vốn dĩ chính cậu cũng có một đống vấn đề còn gì. Lời nói thỉnh thoảng chẳng có tí phép tắc nào, hơn nữa còn quá dửng dưng trước nỗi đau của bản thân và những người khác.”
“Không phải như vậy vẫn tốt hơn chỉ dửng dưng trước nỗi đau của người khác sao ạ?”
“Tự hào lắm nhỉ cái thằng này.”
-Bộp!
“Đau!”
Trưởng phòng lại lấy tập tài liệu đánh vào đầu tôi, và khi tôi còn đang ôm cái đầu đau điếng của mình, ông ấy nói tiếp.
“Dù sao đi nữa, không có cái gọi là con người hoàn hảo trên thế giới này. Không phải cậu, không phải những người khác. Và cậu cần phải nhận thức rõ được điều đó.”
“...”
“Hãy thử nhìn dưới một góc nhìn khác một chút. Không, chính xác thì phải nói như nào nhỉ?”
‘Hừm’, Trưởng phòng lẩm bẩm, chìm vào suy nghĩ một lúc rồi nói.
“Hãy thử nhìn bằng con mắt lý trí hơn chút.”
“Lý trí sao ạ?”
“Cái lý trí mà ta nói ở đây không phải là cảm xúc hay lý trí, mà là sự khác biệt nam nữ ấy.”
‘Hiểu chưa?’, Trưởng phòng nói tiếp.
“Vợ ta cũng cằn nhằn nhiều lắm đấy chứ, và cô ấy cũng hỏi tại sao ta lại bị rụng tóc sau khi làm việc tăng ca về, nhưng cô ấy vẫn là người tốt. Ngay từ đầu nếu cô ấy không phải người tốt thì bọn ta đã chẳng kết hôn rồi.”
“...”
Trưởng phòng nói cũng đúng.
“Vốn dĩ con người sống là để bù đắp cho khuyết điểm của nhau mà.”
“Em cũng biết rõ điều đó nhưng…”
“Không phải là trong công việc, cái thằng quỷ này.”
-Bộp!
“Đau!”
Anh thích làm vậy luôn rồi à?
Tôi nhìn Trưởng phòng với ánh mắt oan ức, nhưng Trưởng phòng chỉ nhìn thẳng vào tôi như vậy rồi thở dài.
“Ta sẽ cho phép, nên là từ hôm nay hãy dẫn từng người một đi loanh quanh vào giờ làm việc đi.”
“...Đi loanh quanh sao ạ?”
“Sao cái thằng này liên quan đến công việc thì dạy một biết hai nhưng khi liên quan đến chuyện yêu đương thì chẳng vào đầu được cái gì vậy nhỉ.”
Trưởng phòng thở dài thườn thượt rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh nắng mặt trời ấm áp đang rọi xuống, ở dưới đó mọi người đang đi lại tấp nập.
“Do là đã quá muộn rồi, cậu phải chịu trách nhiệm và tìm hiểu kỹ từng người một đi.”
“Em đã—”
-Bộp!
“Đau!”
“Tìm hiểu kỹ ở đây không phải là về công việc hay tính cách mà là tìm hiểu xem họ là người thế nào khi liên quan đến cậu. Hiểu chưa?”
“...Vâng ạ.”
“Hoặc là… hừm.”
Trưởng phòng suy nghĩ gì đó rồi lắc đầu.
“À, có một cách này.”
“Cách gì ạ?”
“Đây là cách mà ta đã dùng để tán tỉnh vợ mình.”
“Vâng ạ.”
“Ta đã hỏi cô ấy rằng, ‘Em có thể chạy trốn cùng anh đến tận đâu’.”
‘Giống như một máy quay giấu kín vậy,’ Trưởng phòng lẩm bẩm rồi nói tiếp.
“Khi đó, vợ ta đã nói rằng sẽ cùng ta đi đến tận cùng thế giới… và thế là…”
“Đi thẳng đến kết hôn luôn ạ?”
“Ta đã nghĩ rằng, ‘Người phụ nữ này không có ý thức gì về tiền bạc à?’”
“Gì vậy. Thế thì tại sao anh vẫn kết hôn?”
“Bởi vì cô ấy yêu ta ngay cả khi không có ý thức gì về tiền bạc.”
Cảm giác như là vừa hiểu nhưng cũng vừa không hiểu vậy.
Tôi chậm rãi gật đầu, và Trưởng phòng cũng gật đầu.
“Được. Cậu hiểu được ta nói gì là may rồi. Thế cậu định dẫn ai đi trước?”
“...”
Tôi nên dẫn ai đi trước đây?
Tôi trăn trở một lúc rồi nhún vai.
“Hay là cứ chọn người bắt chuyện với em đầu tiên nhé?”
“Vậy là quyết định rồi nhỉ.”
Bởi vì người thường bắt chuyện với tôi đầu tiên mỗi khi tôi quay lại vốn đã luôn là người đó mà.
Tôi chạm mắt với Trưởng phòng, và cả hai người chúng tôi khẽ mỉm cười.
Chỉ những lúc như này thì ông ấy mới giống một người anh trai hiểu ý.
Mặc dù cách biệt tuổi tác cũng khá lớn.
-Bộp!
“Đi nhanh lên cái thằng này!”
“À, vâng ạ!”
***
Khi mở cửa bước vào văn phòng, tôi không nhìn thấy một ai khác.
Không, có đúng một người đang ngồi đó.
Song Ahrin đang nhìn thẳng về trước cằm mặt vào màn hình.
Khi nghe thấy tiếng cửa, cô ấy liền ngẩng phắt đầu lên, vẻ mặt giãn ra rồi nhướng một bên mày.
“Làm gì mà giờ mới về?”
“Tốt rồi, cô Ahrin.”
“Cái gì?”
Song Ahrin nghiêng đầu nhìn tôi, và tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy rồi cất lời.
“Nếu cô không có việc gì, sao chúng ta không đi, ừm.”
“Hẹn hò.”
“...Chúng ta ra ngoài đi dạo chút nhé?”
Tôi phớt lờ tiếng thì thầm của Trưởng phòng ở sau mà cất lời, và Song Ahrin nhìn tôi như thể đang nhìn một tên điên rồi quay sang nhìn Trưởng phòng.
“...”
Trưởng phòng chậm rãi gật đầu.
“...Hà.”
Song Ahrin thở dài thườn thượt rồi đứng dậy khỏi chỗ.
“Gì chứ? Cũng không còn cách nào khác. Do Trưởng phòng đã cho phép rồi nên tôi sẽ, đi chơi với anh? Nhưng mà chỉ bởi vì bất đắc dĩ thôi đấy.”
“Thấy chưa, thích còn gì.”
“Như kia ạ?”
Rốt cuộc thì làm sao mà Trưởng phòng kết hôn được vậy?
Tôi vừa nghĩ thế vừa bước đến chỗ Song Ahrin, và Song Ahrin nhìn về phía Trưởng phòng.
“Bọn em phải về trước mấy giờ vậy ạ Trưởng phòng?”
“Ờ, hôm nay hai đứa cứ nghỉ luôn đi.”
“...Thật sao ạ?”
Song Ahrin chớp mắt nhìn Trưởng phòng, và Trưởng phòng cũng nhìn cô ấy rồi cười toe toét.
“Đúng rồi đấy. Đây là đặc quyền của Trưởng phòng.”
“...”
Ánh mắt của Trưởng phòng và Song Ahrin giao nhau giữa không trung một hồi,
“...Thôi thì, ừm, cứ vậy đi! Biết làm sao được!”
Cô ấy bước ra ngoài cửa, một bên khóe miệng khẽ nhếch lên.
“...”
Dù muốn hỏi là việc này thật sự có ổn không nhưng khi tôi nhìn Trưởng phòng, ông ấy liền giơ ngón cái với tôi.
À, không biết nữa.
Được rồi.
Được cho thời gian để đi chơi thì cứ đi chơi thôi.
Tôi vừa nghĩ vậy vừa bước ra khỏi cửa, đúng lúc đó liền chạm mắt với Yu Daon và Jang Chaeyeon đang đi vào văn phòng.
Song Ahrin mỉm cười đầy tự tin, và hai người họ nhìn chằm chằm vào tôi.
Sao vậy, chuyện gì đây?
“Mấy người, xin lỗi nhé?”
Song Ahrin nở nụ cười đầy đắc thắng với hai người họ.
“Chúng tôi đi trước đây?”
“...?”
“...Chúng tôi?”
Hai người kia phản ứng lại cực kỳ lạnh lẽo, nhưng Song Ahrin chỉ bật cười thành tiếng như thể ngay cả điều đó cũng thú vị và bước về trước.
“Này, thế chúng ta đi đâu đây? Hửm?”
“...”
Phải rồi, chúng tôi đi đâu đây nhỉ.
***
Sau cùng, nơi tôi dẫn Song Ahrin đến là thủy cung.
Vốn dĩ tôi cũng không định đi đến thủy cung đâu, nhưng khi vừa mới đi ra khỏi cửa thì tôi gặp được một thành viên Phòng Cách ly và họ đã đột nhiên đưa cho tôi cặp vé đi thủy cung.
Khi tôi hỏi tại sao thì người đó chỉ trả lời rằng đây là quà rồi rời đi.
Tôi tự hỏi liệu có phải là Trưởng phòng đã bảo họ làm vậy không nhưng hình như là không phải.
Chẳng biết nữa.
Với suy nghĩ đó, tôi bước đi trong thủy cung cùng với Song Ahrin.
Có lẽ do là ngày thường và đang ở trong giờ làm việc nên nói thật thì không có nhiều người lắm.
“...”
“...”
Tôi lặng lẽ bước đi với cô ấy.
“...”
“...”
Hai người chúng tôi vẫn không nói lời nào với nhau.
“...Hà.”
Và rồi, khi đang bước đi như vậy, Song Ahrin nhìn tôi.
Mái tóc của cô ấy ánh lên màu đen mực dưới ánh đèn của thủy cung tối mờ.
“Anh đấy, nghe được gì từ Trưởng phòng mà lại quyết định đến đây thế.”
“...Ừm?”
“Này. Nếu đã dẫn người ta ra ngoài như này rồi thì anh phải chịu trách nhiệm tạo bầu không khí đi chứ, bầu không khí ấy.”
Chậc, cô ấy tặc lưỡi một cái rồi thở dài nhìn tôi.
“Nhìn kỹ đi.”
“...”
Xung quanh chẳng có ai, chỉ có mình tôi và cô ấy.
Và ở trong thủy cung tối mờ này thì cũng chỉ có những con cá đang bơi qua bơi lại.
“Anh đang nghĩ gì thế?”
“...Quy tắc sinh tồn để sống sót trong thủy cung?”
-Bộp!
Song Ahrin đá vào ống chân tôi, và một cơn đau nhói lập tức ập tới.
“...!”
Khi tôi hét lên không ra tiếng và nhảy lò cò trong khi giữ ống chân của mình, cô ấy lườm tôi rồi cất lời.
“Không phải như vậy. Anh định làm gì ấy. Một bài kiểm tra sao? Hay là……thôi bỏ đi.”
Song Ahrin mấp máy môi như đang định nói gì đó rồi thở dài.
“...Dù sao đi nữa.”
Cô ngẩng lên nhìn tôi.
“Nếu anh đã gọi tôi ra đây thì chắc hẳn phải có lý do nào đấy. Anh phải nói tại sao gọi tôi ra thì tôi mới biết được chứ.”
“...”
Tại sao tôi lại gọi Song Ahrin đến đây?
Để hẹn hò sao?
Để hiểu rõ hơn về cô ấy?
“...”
Tôi đã biết bao nhiêu về Song Ahrin?
Tôi biết về quá khứ của cô ấy, biết cả năng lực và điểm yếu của cô ấy.
Nhưng tôi có biết gì về con người mang tên ‘Song Ahrin’ không?
“...Chỉ là, tôi không biết cô Ahrin thích gì thôi.”
“...Cái gì?”
Song Ahrin nhìn chằm chằm vào tôi.
Ánh mắt của cô ấy như đang nói rằng tại sao tôi đến điều đó cũng không biết mặc dù cả hai đã quen biết nhau lâu đến thế.
“...”
Giờ nghĩ lại thì đúng là vậy thật.
Khi tôi lảng mắt đi vì cảm thấy có lỗi hơn mình tưởng, một giọng nói liền vang lên bên cạnh tôi.
“Đồ ăn thì, tôi thích món nào đậm đà chút. Rượu thì, khi nào có hứng tôi sẽ uống, nhưng thường sẽ là bia.”
Cô ấy thản nhiên nói.
“Phim ảnh… tôi thích thể loại tình cảm lãng mạn, và thích thủy cung hơn là công viên giải trí.”
“...”
“Và cả, tôi cũng thích kiểu người hay xuất hiện giống như anh hùng để cứu tôi, một người tuy không thể hiện ra ngoài nhưng lại rất ân cần.”
Cô ấy lẩm bẩm rồi nhìn tôi.
“...Đây có phải là mấy điều anh muốn hỏi không?”
“...”
Nên nói gì đây nhỉ.
“...”
Có lời mà Trưởng phòng đã nói.
“...Cô Ahrin.”
Tôi chậm rãi nhìn cô ấy, và Song Ahrin nhìn tôi với vẻ mặt căng thẳng.
“Sao, sao vậy…”
“Nếu như, kiểu,tôi…”
“...Ừm.”
“...”
Phù, tôi thở ra một cái, và Song Ahrin vẫn nhìn tôi.
“...Nói, nói đi.”
“Nếu như tôi… nói rằng chúng ta hãy vứt bỏ tất cả, bỏ lại cả Cục Quản thúc.”
Khuôn mặt của Song Ahrin khẽ đanh lại trước lời của tôi,
“Vậy thì cô sẽ đi cùng tôi chứ?”
Biểu cảm của cô ấy hoàn toàn đông cứng trước câu hỏi của tôi.
Một khoảng lặng ngắn trôi qua.
Không biết là đã bao lâu trôi qua rồi.
“...”
Song Ahrin ngẩng đầu lên và nắm lấy tay tôi.
Và rồi cô ấy bắt đầu cất lời.
“Anh muốn bắt đầu với thông tin nào trước?”
“...?”
“Từ lối đi phía sau Chi nhánh Trung ương—”
Khoan đã.
Tiến triển hơi nhanh quá rồi đấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
