Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2583

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 437

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 884

401-518(End) - Chương 407: Thế nào cũng được

Chương 407: Thế nào cũng được

“Trước hết thì mục tiêu là gì? Cho nổ tung cơ quan đầu não? Hay là… cái gì. Không, vốn dĩ việc anh nghĩ đến chuyện này đã cho thấy có gì đó ở Cục Quản thúc mà tôi không biết rồi.”

“...Đợi đã, cô Ahrin.”

“Đúng chứ? Nó là gì? Ít nhất cũng phải nói cho tôi đi chứ.”

Cô ấy nheo mắt nhìn tôi và từ từ áp sát người lại gần.

“Tạm thời hãy cứ im lặng đã. Ai mà biết sẽ có kẻ nào nghe được gì ở đây chứ. Vốn dĩ anh cũng đã nhận được vé từ người khác mà.”

“Không, khoan đã, cô Ahrin…”

“Ai là vấn đề? Trưởng Chi nhánh? Nghe nói lý do cái người đó sống lâu được đến vậy là vì cô ta hút lấy sự trẻ trung của mấy đứa trẻ con? Tôi đã biết người phụ nữ đó sẽ—”

“Xin hãy đợi đã.”

“Không.Trước mắt nếu chạy trốn thì những tên khác sẽ đuổi theo… Có lẽ dù Tóc Đen và Tóc Trắng không chấp nhận đi nữa, nếu anh hỏi nhờ giúp đỡ—”

Tôi nắm lấy vai Song Ahrin để dừng cô ấy lại, chỉ khi ấy thì Song Ahrin mới mở to mắt nhìn tôi.

“Là cái gì hả! Nói đi, phải nói đi chứ!”

“Không phải! Chỉ là đùa thôi mà! Là đùa thôi!”

“...Cái gì?”

Như thể đến lúc đó mới nắm bắt được tình hình, Song Ahrin nhìn tôi,

“Đau, đau. Đau! Tôi xin lỗi!”

Rồi cô ấy điên cuồng đấm tôi cho đến tận lúc hết hơi thì mới chịu dừng lại.

“Hà… hà…”

Song Ahrin sau khi đấm tôi một lúc thì vừa hít thở sâu vừa lườm tôi.

“...Anh có biết là tôi đã tưởng rằng anh thật sự định chạy trốn và đã nghĩ đến những chuyện gì không hả?”

“...Tôi, tôi xin lỗi.”

“Chẳng thể nào có chuyện anh lại tự mình nghĩ ra một việc như này được.”

Song Ahrin lẩm bẩm với khuôn mặt đỏ bừng.

“Là người nào? Bà già đó? Tóc Vàng điên khùng kia? Hay là Trưởng phòng?”

“Khoan đã, cô Ahrin. Những lời tôi nói vừa rồi chỉ là đùa—”

“Dù có là đùa thì cũng không được nói ra những lời như thế!”

Cô ấy vừa hét lên vừa chọc liên tục vào ngực tôi, còn tôi thì cũng không thể nói gì.

“Tôi thật sự đã tưởng là thật đấy!”

“Chuyện đó, tôi xin lỗi.”

“...Anh đấy.”

“Ừm?”

“Anh, chắc là anh cũng định rủ hai người kia đi hẹn, không. Đi chơi đúng không?”

Song Ahrin nhìn chằm chằm vào tôi, và trong khoảnh khắc đó tôi đã quên mất việc thở.

Không, làm sao mà cô ấy biết được?

“Tôi biết rõ mấy tên đàn ông nghĩ gì mà. Chẳng cần dùng đến thôi miên thì tôi cũng đã đang sống ở trong đầu anh rồi.”

“Đang sống sao?”

“Là cách nói thôi. Chứ anh có bao giờ chịu nhường chỗ cho tôi đâu.”

Chậc, Song Ahrin thở dài rồi nhìn tôi.

“Dù sao đi nữa, nhớ phải hỏi mấy người kia câu hỏi y hệt đấy.”

“Ờm, tại sao?”

“Tại vì tôi không thể là người duy nhất chịu đòn được.”

Cô ấy trừng mắt lườm tôi đầy dữ dằn, và tôi không biết phải nói gì.

Nhưng… nếu cô ấy đã bảo làm rồi thì chắc là phải làm thôi.

“...Tôi hiểu rồi.”

“Được.”

Cô ấy gầm gừ rồi ngoảnh đi.

“...Anh không phải là gọi tôi ra chỉ vì chuyện đó thôi đâu nhỉ?”

“Không phải đâu.”

Tôi vội vã lắc đầu.

Không chỉ vì thật sự không phải vậy mà còn vì tôi có linh cảm rằng nếu lỡ thừa nhận ở đây thì chắc chắn sẽ lớn chuyện.

“Thật ra… ừm.”

Cái này phải nói như nào đây nhỉ?

Khi tôi còn đang ngập ngừng, Song Ahrin liền xua tay cắt ngang lời tôi.

“Được rồi. Chẳng cần nhìn thì tôi cũng biết rồi nên đừng giải thích dài dòng làm gì.”

“...”

“Anh sẽ ở cùng tôi mà. …Trong hôm nay.”

“Đúng vậy…”

“Vậy thì hãy cứ tiếp tục như thế đi.”

Nói vậy, cô ấy kéo tay tôi đi.

“Chỉ cần vui chơi là được.”

“...Tôi hiểu rồi.”

Tôi chậm rãi bước theo sau cô ấy và thở dài.

“Đừng có mà thở dài.”

“À, ừm.”

“Anh thở dài nhiều quá đấy. Gì chứ, chẳng lẽ anh đang gánh vác mọi gánh nặng trên thế gian này à?”

“Cô Ahrin chẳng phải cũng hay thở dài lắm sao.”

“Tôi bị như thế là do lây từ anh đấy. Đâu phải là lỗi của tôi đúng không?”

“Cứ coi là vậy đi.”

Thật là, cứ đáp lại từng câu như này thì làm sao mà tôi thắng được cô ấy chứ.

Với suy nghĩ đó, tôi bước đi cùng với Song Ahrin.

“...”

“...”

Trong thủy cung yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân của chúng tôi vang vọng.

“Thật lòng mà nói, tôi đã hơi lo lắng chút.”

Cô ấy mở lời.

“...Lo lắng chuyện gì?”

“Chỉ là, vì anh đã gọi tôi đầu tiên mà.”

“Ừm?”

“...Tôi đã tưởng rằng anh sẽ gọi từng người một và từ chối cả bọn.”

“...”

Tại sao cô lại nghĩ vậy chứ?

Khi tôi nhìn chằm chằm vào Song Ahrin, cô ấy liền lảng tránh ánh mắt của tôi rồi lẩm bẩm.

“Không, kiểu, chỉ là. Có thể trong mắt anh thì tôi trông khá phiền phức…”

“Tại sao cách nói chuyện của cô thì như thể bản thân đang nắm giữ cả thế giới trong tay nhưng suy nghĩ lại giống một người chẳng có gì vậy?”

“...”

Song Ahrin nghe thấy thế thì chỉ im lặng ngoảnh đi như không có gì để nói, và tôi chậm rãi lựa lời.

Tôi nên nói gì ở đây để Song Ahrin không bị tổn thương mà vẫn có thể kết thúc chuyện này trong êm đẹp đây?

“...Đây là điều cuối cùng tôi nghĩ đến.”

Song Ahrin quay người lại nhìn tôi.

“Đôi mắt của anh chính là vấn đề.”

“Ừm?”

“...Anh cũng giống tôi.”

Cô ấy lẩm bẩm rồi lại quay mặt đi.

“Giống như cách tôi vì có thể đọc được suy nghĩ của người khác mà đánh mất niềm tin vào con người, anh cũng chẳng thể tin tưởng ai vì có thể nhìn họ.”

“...”

“Vậy nên anh không mở lòng với chúng tôi, không. Với bất cứ ai.”

“...”

Song Ahrin thản nhiên chọc thẳng vào nỗi trăn trở mà tôi đang mang rồi cất lời.

“Tôi không nghĩ mình là người tin tưởng anh nhất trên thế gian này đâu. Điều đó thì… chắc sẽ có những người khác làm tốt hơn tôi thôi.”

Song Ahrin lẩm bẩm với vẻ cay đắng như thể đang nhớ đến một ai đó rồi lại nhìn tôi.

“Nhưng tôi có thể hiểu anh rõ nhất. Bởi vì tôi và anh giống nhau mà. Chính xác hơn là chúng ta đang phải mang nỗi đau tương tự nhau.”

“...”

“Nhưng không sao cả.”

“Chuyện gì?”

“Bởi vì tôi cũng giống anh.”

Cô ấy nở nụ cười rạng rỡ.

“Bởi vì tôi có thể suy nghĩ từ một vị trí giống anh.”

“...”

“Chỉ cần như vậy là đủ.”

Song Ahrin vừa lẩm bẩm như vậy vừa đi lên trước mặt tôi.

“Tôi sẽ đi trước khoảng hai phút.”

“Ừm?”

“Bây giờ tôi đang xấu hổ lắm đây? Biểu cảm chắc khó coi kinh khủng.”

Cô ấy dùng tay quạt mặt rồi bước lên trước vài bước, và tôi đi theo sau cô ấy.

Tôi nhớ lại những lời của Song Ahrin.

Bởi vì cô ấy cũng không tin tưởng nhiều người.

Chính xác thì là cô ấy không thể tin tưởng được.

Như Song Ahrin đã nói, có thể thao túng tâm trí của một người theo ý mình ngược lại sẽ khiến ta không tin tưởng người đó.

Nhưng mà… không phải đó là bởi vì tôi miễn nhiễm với tấn công tinh thần sao?

“...”

Một suy nghĩ thoáng lướt qua tâm trí tôi, đúng lúc ấy, Song Ahrin hậm hực quay lại nhìn tôi.

“Hết 2 phút rồi đấy!”

“Không, tôi phải đếm sao?”

“Này, nếu anh đã mời tôi đi hẹn, không. Nếu đã rủ tôi đi dạo rồi thì đó là việc tối thiểu mà anh phải làm chứ!”

Vậy sao?

“Tôi, tôi xin lỗi.”

Tôi chậm rãi bước về phía Song Ahrin, và cô ấy thở dài rồi lại bước đi bên cạnh tôi.

Sau đó chúng tôi chỉ lặng lẽ bước đi mà không nói gì nhiều.

Xem thủy cung, ăn tối, rồi tôi đưa cô ấy về đến tận trước cửa nhà.

“...”

Tôi ngước lên nhìn nhà của Song Ahrin.

Quả nhiên là chung cư của Cục Quản thúc, thật sự hoành tráng.

Mặc dù nhà tôi cũng chẳng khác gì

“Hôm nay vất vả cho cô rồi. Xin lỗi vì đã đột nhiên gọi cô ra như vậy.”

“...Mà, được rồi.”

Song Ahrin bĩu môi lẩm bẩm.

À không, không phải bĩu môi mà có lẽ đang định nói gì đó chăng.

“Được rồi, vậy thì tôi xin phép…”

Tôi từ từ quay lưng lại,

“Khoan đã.”

Song Ahrin gọi tôi.

“Ừm?”

Hôm nay sao cô ấy hay gọi tôi thế nhỉ.

Tôi vừa nghĩ vậy vừa nhìn Song Ahrin,

“...”

Cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi rồi cất lời.

“Hình, hình như anh đang hiểu nhầm một chuyện rồi thì phải.”

“Ừm.”

“Không, không phải là tôi thích anh vì đòn tấn công tinh thần của tôi không có tác dụng với anh đâu.”

“...”

Song Ahrin cất lời như thể muốn trực tiếp phủ định suy nghĩ mà tôi đang mang cho đến tận khi nãy.

“Bởi vì anh hay cứ quan tâm thái quá một cách không cần thiết theo hướng đó nên tôi chỉ nói vì có vẻ là anh sẽ hiểu nhầm thôi.”

Song Ahrin vén tóc rồi quay mặt đi.

“Đừng, đừng có mà hiểu nhầm đấy. Tôi thích anh không phải vì anh miễn nhiễm với tấn công tinh thần, mà vì anh là Kim Jaehun!”

“Không, này, cái đó.”

-Nhói!

“Đau!”

Tôi ôm đầu trước cơn đau đầu đột nhiên ập đến, tới khi nhìn lại thì Song Ahrin đã chạy vào trong nhà.

Không, có nhất thiết phải sử dụng cả tấn công tinh thần không?

Dù tôi nghĩ vậy thì Song Ahrin cũng đã biến mất khỏi tầm mắt của tôi.

“...”

Chẳng thể làm gì được.

Phải đi thôi.

Tôi vừa nghĩ vậy vừa đi về nhà.

Ngày mai… đi với ai thì được đây nhỉ?

Yu Daon?

Hay là Jang Chaeyeon?

Thôi bỏ đi.

Suy nghĩ mấy chuyện như vậy để làm gì cơ chứ.

Cứ nghĩ tới người mà tôi sẽ gặp trước tiên là được.

***

Ngày hôm sau,

Trước khi tôi có thể mở cửa văn phòng, một bàn tay trắng nõn đã bất ngờ nắm lấy cổ tay của tôi.

“Đi thôi.”

“Ừm?”

“Tôi bảo là đi thôi.”

Jang Chaeyeon gật đầu nhìn tôi.

“Hôm nay tôi sẽ mượn thời gian của anh.”

“Không, cô Chaeyeon. Cửa văn phòng còn chưa mở—”

“Đi thôi.”

“Đợi đã, cô Chaeyeon. Không, đừng dùng niệm động lực để đẩy lưng tôi chứ!”

Jang Chaeyeon kéo lê lết tôi đi.

Lần này thì chúng tôi gặp một người ở Phòng Quản thúc.

Đó là người mà tôi đã từng nhìn thấy một lần vào sự kiện Đoàn kịch.

“Đây!”

“Vâng?”

Và thứ cô ấy đặt vào tay tôi là phiếu ăn uống kèm vé vào cửa tại đài quan sát.

“Không, cô là ai vậy!”

“Nghe nói đây là quà từ Trưởng phòng!”

Cái gì cơ?

Tôi vừa nghĩ vậy vừa bị kéo đi bởi Jang Chaeyeon.

Không lâu sau đó, Jang Chaeyeon và tôi đang đứng trên đài quan sát.

Hôm nay cũng là ngày thường nên không có người nào ở đây.

“...”

“...”

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, và Jang Chaeyeon chậm rãi mở lời.

“Thế nào?”

“Ừm?”

“Buổi hẹn hò với Song Ahrin có tốt đẹp không?”

“Khụ, khụ!”

Tôi vừa ho sù sụ vừa nhìn cô ấy, và Jang Chaeyeon chậm rãi cất lời.

“Tôi không giận đâu.”

“...Buổi đi dạo đó—”

“Hẹn hò.”

“...Đi dạo…”

“Không phải. Việc anh đang làm với tôi bây giờ cũng là hẹn hò.”

Cô ấy mỉm cười dịu dàng nhìn tôi, còn tôi thì không biết nói gì mà chỉ có thể gật đầu với một tiếng thở dài.

“Ừm, thôi thì. Cứ coi là vậy đi.”

“Ừm.”

Cô ấy mỉm cười nhìn tôi. 

“Vậy thì, chúng ta sẽ làm gì trong buổi hẹn hò của cả hai đây?”

“...Chắc cũng chỉ là, nhìn các thứ như này thôi.”

“Vậy à.”

Jang Chaeyeon im lặng nhìn lên trời, và tôi cũng nhìn lên theo cô ấy. 

“...”

Trước hết thì bây giờ hãy hỏi câu đó nào. 

Bởi vì Song Ahrin đã bảo tôi làm vậy mà. 

Nếu là Song Ahrin tôi biết thì kiểu gì cô ấy cũng sẽ kiểm tra xem tôi có làm chưa cho mà xem. 

“Chuyện là, cô Chaeyeon.”

“Ừm?”

Jang Chaeyeon nhìn tôi, và tôi nhìn cô ấy rồi cất lời 

“Nếu như tôi bảo hãy từ bỏ tất cả và cùng tôi chạy trốn—”

“Chúng ta đi đâu đây?”

“Ừm?”

“Chạy trốn cũng được, chiến tranh cũng không sao cả.”

Cô ấy nhìn tôi. 

“Nếu như đó là điều anh muốn.”

“...”

Ngay lập tức, tôi đã thật sự cạn lời.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!