Chương 409: Lời nhắn để lại
Thỉnh thoảng tôi cảm thấy Yu Daon đáng sợ kinh khủng.
Những lời mà cô ấy nói ra quá xem nhẹ bản thân, hơn nữa niềm tin mà cô ấy dành cho tôi đôi khi nặng nề đến mức đáng sợ.
“Cô Daon biết là tôi sẽ không đưa cô đến Bệnh viện mà.”
Yu Daon mỉm cười và gật đầu trước lời của tôi.
“Vâng, anh có thể làm vậy mà. Nhưng ý tôi là dù anh có thật sự dẫn tôi đến Bệnh viện thì cũng không sao cả.”
“Tôi thì có sao đấy. Chúng ta đã liều mang chiến đấu đến vậy với Bệnh viện để cứu cô ra mà, tại sao lại phí công dẫn cô đến Bệnh viện chứ?”
“Vậy sao?”
Yu Daon khẽ cười rồi nói tiếp.
“Vậy thì, ừm. Tại sao anh lại gọi tôi ra vậy?”
“...”
Lần nào cũng hỏi câu khó cả.
Cả Song Ahrin và Jang Chaeyeon, cứ khi nào họ hỏi câu này là tôi lại chẳng biết phải trả lời như nào.
Và trong những lúc như vậy.
“Trước hết chúng ta chơi thử trò gì đó đi nhỉ?”
“À, được thôi!”
Nghe tôi nói, Yu Daon mỉm cười rạng rỡ, và tôi cùng cô ấy đi chơi mấy trò chơi.
Cơ mà nên chơi trò gì đây?
Do Yu Daon nói là cô ấy chưa từng chơi thử mấy trò ở công viên giải trí nên…
“Cái này thì sao?”
“Ừm?”
Trái lại thì trò mà Yu Daon chọn là loại tàu lượn siêu tốc phòng cực nhanh và lao vút xuống.
“Cô đi được cái này không vậy?”
“Tất nhiên rồi!”
Yu Daon gật đầu trước câu hỏi của tôi và nhìn tôi với vẻ mặt tự tin.
“Tôi nghĩ là mình sẽ chơi cực giỏi luôn đấy!”
“...Nếu cô Daon đã nói vậy thì được thôi.”
Cô ấy đã bảo là chơi giỏi rồi thì tôi có thể nói gì nữa chứ.
Với suy nghĩ đó, tôi đứng vào hàng chờ chơi tàu lượn siêu tốc cùng với Yu Daon.
Cũng không có nhiều người như tôi nghĩ, và ngay khi chúng tôi vừa lên tàu lượn,
“Kyaaa—!”
Tiếng hét vui vẻ của Yu Daon vang vọng khắp nơi.
Cô ấy thật sự giỏi này.
***
Sau khi chơi liền hai lần, Yu Daon buộc lại mái tóc bị gió làm rối rồi mỉm cười với tôi.
“Ôi trờ, đúng là vui thật đấy!”
“Vậy à? Nói thật thì tôi đã nghĩ rằng cô Daon sẽ sợ cơ.”
Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên cô ấy đi tàu lượn siêu tốc nên tôi cứ tưởng cô ấy sẽ sợ.
“Ấy, đâu có chuyện đó.”
Rồi Yu Daon lắc đầu cười toe toét như thể lo lắng của tôi là không cần thiết.
“Anh Jaehun, anh không nhớ sao?”
“Ừm?”
“Ở trong Khối lập phương ấy, cô Chaeyeon đã bắn tôi đi như một mũi tên.”
“...À…”
“Và ở Bệnh viện, hai người còn sử dụng tôi làm điểm tựa để bắn đi nữa…”
“...Cái đó…”
“Còn gì nữa ấy nhỉ? À, khi mở cửa thang máy—”
“Tôi xin lỗi.”
Thật sự không có lời nào để bào chữa cả.
Tôi hơi cúi đầu với Yu Daon, và cô ấy mỉm cười tinh nghịch rồi lắc đầu.
“Không! Có sao đâu! Nhớ vậy mà bây giờ tôi mới có thể vui vẻ tận hưởng như này mà!”
“Tôi rất biết ơn lời nói và đánh giá tích cực đó, dù vậy thì tôi vẫn có lỗi nên thật sự xin lỗi.”
Lấn tới nhất định không được làm như vậy nữa
Khi tôi đang cúi đầu nghĩ vậy, Yu Daon kéo vào tay áo của tôi.
“Vậy thì chúng ta đi chơi thêm chút nữa đi nhé?”
“Dù không làm sai thì tôi vẫn định đi chơi với cô Daon mà.”
“Thì tôi chỉ nói vậy thôi!”
Yu Daon mỉm cười vui vẻ, và tôi sau cùng cũng chỉ biết bật cười theo cô ấy.
Cứ như thế, chúng tôi tiếp tục tận hưởng công viên giải trí.
“Uầy! Cái này ngon thật đấy! Anh Jaehun cũng ăn thử một miếng đi!”
“À, cảm ơn, cô Daon. Nhưng mà mọi người đang nhìn…”
“Cả cái này nữa!”
“À, cái đó. Cảm ơn cô. Này…”
Chỉ là ánh mắt của những người khác đổ dồn vào Yu Daon nhiều quá thôi.
Bình thường khi đi cùng với Jang Chaeyeon, tôi biết rõ rằng ánh mắt của mọi người đều tập trung vào Jang Chaeyeon.
Song Ahrin cũng vậy, dù đôi khi có phần gắt gỏng nhưng cô ấy trông cũng rất đáng yêu.
Bất ngờ là mọi người không nhìn nhiều đến vậy khi tôi đi với Yu Daon, có lẽ là vì cô ấy không hay cười.
Chính xác thì tôi nghe nói là cô ấy chỉ mỉm cười khi nói chuyện với tôi, còn khi ở cùng những người khác thì hầu như không cười.
Vậy nhưng khi cô ấy đang cười như này, tôi có cảm giác như ánh mắt của mọi người đổ dồn về đây còn nhiều hơn cả khi tôi đi cùng Jang Chaeyeon.
“Cô Daon khi cười như này thì trông tốt hơn nhiều đấy.”
“Tôi sao?”
Trước lời lẩm bẩm của tôi, Yu Daon khẽ chạm vào má rồi nghiêng đầu.
“Tôi lúc nào cũng cười mà?”
“Nhưng theo tôi nghe được thì không phải?”
“Ầy. Nhưng từ góc nhìn của anh Jaehun thì tôi luôn cười đúng chứ?”
“Cái đó… đúng là vậy thật.”
“Thế thì là tôi luôn cười còn gì.”
Yu Daon mỉm cười dịu dàng và cắn một miếng đồ ăn.
“Anh Jaehun luôn nhìn thấy tôi mỉm cười, vậy thì chẳng phải là tôi luôn cười sao.”
“...”
Không biết nói gì luôn.
Khi tôi chỉ im lặng ăn, Yu Daon cũng chỉ mỉm cười và tiếp tục dùng bữa.
***
Thời gian trôi qua nhanh chóng, màn đêm buông xuống.
Công viên giải trí mở cửa đến tận buổi đêm cũng không có nhiều người khác ngoài Yu Daon và tôi, chính vì vậy mà bầu không khí ở đây yên tĩnh hơn hẳn so với những công viên giải trí bình thường.
“Tự dưng lại nhớ về chuyện ngày xưa nhỉ.”
“Cô không phải đang nói về ừm, cái công viên giải trí nơi xảy ra cái biến cố điên rồ đó đâu đúng không?”
“Đúng rồi đấy?”
Yu Daon mỉm cười đáp lại câu hỏi của tôi, và tôi chẳng biết phải nói gì.
“Tất nhiên cũng khó để mà nói rằng đó là một nơi vui vẻ hay thú vị gì, nhưng không phải nhờ từng ghé qua một nơi như vậy mà tôi mới có thể vui vẻ đến vậy khi đến đây cùng anh Jaehun sao?”
“...”
Không biết phải nói gì nữa.
Chỉ là.
“Cảm ơn cô.”
Tôi cảm ơn cô ấy, và Yu Daon mỉm cười bẽn lẽn khi nghe vậy.
“À, không đâu. Không có gì đặc biệt đâu.”
Tôi cùng Yu Daon ngước nhìn bầu trời đêm của công viên giải trí tối mờ rồi chậm rãi mở lời.
“Chuyện là, cô Daon.”
“Vâng.”
“Như cô đã biết, tôi đã ừm, không chỉ với cô Daon mà còn với cả cô Chaeyeon và cô Ahrin nữa…”
“Vâng, tôi biết.”
Yu Daon điềm tĩnh mỉm cười đáp lại lời lẩm bẩm của tôi,
“Và tôi cũng biết tại sao anh Jaehun lại gọi tôi đến đây.”
“Nhưng mà anh Jaehun.”
“Ừm?”
Yu Daon mỉm cười dịu dàng nhìn tôi.
“Kể từ sau khi gặp được anh Jaehun, câu trả lời của tôi chưa từng thay đổi anh biết chứ?”
“...”
Tôi biết rõ lời Yu Daon sẽ nói tiếp theo.
“Dù anh Jaehun có làm gì thì tôi cũng không sao cả.”
Cô ấy mỉm cười dịu dàng rồi cất lời.
“Ừm, nghĩa là. Phải nói như nào đây nhỉ.”
“...”
“Không phải là tôi phó mặc câu trả lời cho anh Jaehun đâu.”
Cô ấy mấp máy môi như đang lựa lời để nói rồi tiếp tục.
“Chỉ là nếu là anh Jaehun thì bất cứ điều gì với tôi cũng ổn hết.”
“...”
“Tôi, ừm. Tôi nói vậy không phải vì nghĩ rằng anh Jaehun sẽ thích tôi.”
“...”
“Tôi cũng không nói vì muốn anh Jaehun cảm thấy áp lực.”
Yu Daon mỉm cười nói vậy.
“Nên là không sao cả.”
“Dù tôi có đưa ra câu trả lời như nào đi nữa.”
“Dù anh Jaehun có đưa ra câu trả lời như nào đi nữa.”
Cô ấy mỉm cười gật đầu trước câu hỏi của tôi.
“Nên là anh Jaehun!”
Yu Daon mỉm cười rạng rỡ.
Với công viên giải trí lấp lánh phản chiếu phía sau làm nền, khuôn mặt của cô ấy bừng sáng.
“Tôi ổn mà, và tôi vẫn đang rất hạnh phúc.”
Sau cùng, tôi chẳng thể nói thêm bất cứ lời nào, chỉ có thể chấp nhận sự thấu hiểu của Yu Daon rồi kết thúc buổi hẹn.
***
Như mọi khi, lần này tôi cũng đưa Yu Daon về đến tận nhà cô ấy.
“Thật sự không sao đâu…”
“Tôi cũng đưa những người khác về nhà mà.”
“Vậy thì, ừm. Tôi cũng không có gì để nói nữa…”
Tôi mỉm cười với Yu Daon đang lúng túng, và cô ấy nhìn tôi rồi cười lại.
“Nhưng mà tôi có một câu hỏi.”
“Ừm?”
“Lúc chia tay thì cô Ahrin và cô Chaeyeon đã làm gì cho anh Jaehun vậy?”
“...”
Không ngờ là cô ấy đột nhiên hỏi câu này luôn đấy.
“Ờ, ừm.”
“...”
Tôi ấp úng không nói được gì, và Yu Daon cứ nhìn chằm chằm vào tôi.
“Anh Jaehun. Đợi chút.”
“Cô sẽ không bảo tôi nhắm mắt lại đâu nhỉ?”
Ký ức ngày hôm qua đột nhiên ùa về và tôi liếc nhìn Yu Daon, còn cô ấy thì khẽ mỉm cười.
“Anh muốn nhắm mắt lắm sao?”
“Không, không phải vậy.”
“Ừm, nếu vậy thì…”
Yu Daon bước đến sát gần tôi,
“...”
Rồi cô ấy chậm rãi hít một hơi thật sâu.
“Cô Daon?”
“...”
Tôi không giấu nổi vẻ bối rối mà nhìn Yu Daon, nhưng cô ấy chỉ đơn giản mỉm cười và hít thêm vài lần nữa,
“Bây giờ tôi vào nhà đây.”
Cô ấy nhìn tôi rồi hơi cúi đầu.
“À, cái đó. Ừm.”
“Anh Jaehun về nhà cẩn thận nhé.”
Yu Daon mỉm cười với tôi và đi vào trong nhà mình.
Tôi lặng lẽ nhìn cô ấy một hồi rồi cũng đi về nhà.
***
Ngay khi vừa bước vào nhà, cơ thể của tôi bỗng chốc rã rời không còn chút sức lực nào như thể mọi sự căng thẳng đều đã tan biến.
“...Phù…”
Tôi thở dài thườn thượt rồi ngồi xuống ghế bàn ăn.
“...”
Tôi lấy ra sổ hướng dẫn đã im lìm cho đến tận lúc này.
Tôi chưa bao giờ lấy nó ra khỏi túi, nhưng ngược lại thì chính sổ hướng dẫn cũng không rời khỏi túi của tôi.
Nếu là sổ hướng dẫn mà tôi biết thì ít nhất nó cũng đã nói này nói nọ rồi.
Nhưng mà nó vẫn chưa nói gì kể từ sai cái công thức nấu món sườn bò kho.
“...Này.”
Tôi nhìn sổ hướng dẫn rồi chậm rãi mở lời.
“Cậu không có gì muốn nói với tớ à?”
Tôi nhìn sổ hướng dẫn như đang dỗ dành một người bạn đang giận dỗi, nhưng nó vẫn không mở ra.
“...Dù vậy thì bọn họ đều là người tốt mà.”
Vừa nói lời bào chữa chẳng ra bào chữa ấy, tôi chậm rãi mở sổ hướng dẫn.
[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]
Bên trong trống không.
“...Cậu thật sự không có gì để nói hết à?”
Tôi vừa nhìn sổ hướng dẫn vừa nói vậy,
Đúng lúc đó,
-Lóeee!
Một tia sáng chói lóa tỏa ra, và khi tôi mở mắt,
“...”
Sổ hướng dẫn đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
