Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 1841

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13650

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 739

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2248

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85411

401-518(End) - Chương 405: Lạnh nhạt.

Chương 405: Lạnh nhạt.

“Ờ, ừm.

“...Ừm.”

“Hừm.”

Tôi nhìn Trưởng Chi nhánh, suy nghĩ xem nên trả lời như nào. 

Cái người này ngay từ đầu đã không có ý định giấu tuổi rồi thì phải?

Ai nhìn vào chẳng thấy cô ấy đang đi xung quanh rêu rao rằng mình đã hơn 200 tuổi rồi? 

Trong những lúc như vậy, chúng tôi luôn có một người. 

Đó chính là…

“...Ơ, tại sao mọi người lại nhìn tôi vậy?”

Như thế đã hứa từ trước, tất cả chúng tôi đều đồng loạt quay sang nhìn Yu Daon, và Yu Daon nghiêng đầu, bối rối chỉ vào bản thân. 

“Tôi có thể giúp được việc gì không?”

Tại sao đến lúc này thì cô ấy lại thiếu nhạy bén vậy chứ? 

Sau cùng, dường như chỉ có mỗi mình tôi có thể đánh giá hộp cơm của Trưởng Chi nhánh. 

Tôi thở dài thườn thượt và cất lời.

Dù vậy, ít nhất thì tôi cũng nên nói nhẹ nhàng để Trưởng Chi nhánh không bị tổn thương. 

“Đến cả bà tôi cũng sẽ không ăn như này đâu. Cô đúng là đỉnh thật đấy.”

“...Ta thật sự trông già đến vậy à? Dù vậy, ta cũng đã chuẩn bị một hộp cơm khá hiện đại rồi mà.”

Trưởng Chi nhánh làm vẻ mặt hờn dỗi trước lời của tôi. 

“Đây mới là hiện đại nhất.”

Xem nào. 

Nên gọi hộp cơm của ai là hiện đại nhất đây ta.

“Cái này chắc là là hộp cơm hiện đại nhất.”

Đồ chiên rán, nói chúng là rất nhiều nước sốt…

Khi tôi chỉ vào hộp cơm của Song Ahrin, cô ấy liền làm vẻ mặt tự mãn. 

“Biết sao được. Chắc phải gọi đây là cách biệt thế hệ do tôi là người trẻ nhất nhỉ? Ai chà. Hai người kia cũng có tuổi rồi nên là—”

“Dạo này nghe nói mấy món ăn hiện đại nhất là loại có vị đậm đặc một cách không cần thiết đến mức ăn xong có khi ngỏm luôn.”

“Này!”

Tôi lùi một bước tránh xa khỏi Song Ahrin đang hét toáng lên và nhìn Trưởng Chi nhánh, còn Trưởng Chi nhánh nhìn hộp cơm của Song Ahrin thì nhíu mày. 

“Bọn trẻ ngày nay ăn mấy thứ như này ấy hả? Ôi trời. Hỏng hết cả dạ dày. Nếu muốn sống lâu khỏe mạnh thì ăn nhiều rau củ và nêm nếm thanh đạm thôi… Mấy đồ chiên rán như này thì không tốt lắm đâu.”

Rồi khi Trưởng Chi nhánh cắn thử một miếng đồ ăn của Song Ahrin thì cô ấy còn nhíu mày hơn nữa. 

“Ôi trời ạ. Mặn quá mặn quá. Hơn nữa sao lại cay vậy chứ? Chao ôi.”

“...”

Và Song Ahrin nghe thấy vậy đang nhìn Trưởng Chi nhánh như thể muốn giết người bằng ánh mắt. 

Trưởng Chi nhánh nãy giờ đang đánh giá hộp cơm của Song Ahrin như một bà mẹ chồng liền nhìn sang hộp cơm của Jang Chaeyeon.

“Được rồi, để xem nào. Giờ thì thử hộp cơm của cô Jang Chaeyeon đi nhỉ?”

“Tôi sẽ giết cô ta.”

“Cô không giết được đâu.”

Tôi vừa dỗ dành Song Ahrin đang nghiến răng ken két với khuôn mặt đỏ bừng vừa nhìn Trưởng Chi nhánh bước về phía hộp cơm của Jang Chaeyeon. 

Cô ấy đặt tay lên hộp cơm của Jang Chaeyeon rồi bắt đầu ăn.

“Nhưng mà khẩu vị của một bà cụ như kia thì biết bao nhiêu về ăn ngon cơ chứ?”

“Thôi thì kính lão đắc thọ. Cứ coi là như vậy đi.”

“Ta có thể nghe thấy hết đấy.”

Trưởng Chi nhánh cắt ngang cuộc trò chuyện của tôi và Song Ahrin rồi bắt đầu nếm thử hộp cơm của Jang Chaeyeon. 

“Hừm… hừm…”

Trưởng Chi nhánh nhắm mắt nếm thử hộp cơm. 

“...Hừm.”

Không lâu sau, cô ấy mở mắt nhìn chúng tôi. 

“Được đấy? Không, phải nói là ngon ấy chứ?”

“...”

Jang Chaeyeon nhìn chúng tôi với vẻ mặt đầy tự tin.

Cũng không bất ngờ mấy, Jang Chaeyeon vốn dĩ đã nấu ăn giỏi rồi mà. 

Trưởng Chi nhánh ăn ngon lành từng món một rồi gật đầu. 

“Nhưng mà gia vị bị mạnh quá.”

Ăn ngon lành rồi xong bây giờ lại tỏ vẻ khó tính.

Có vẻ là không chỉ có mỗi mình tôi nghĩ vậy khi Jang Chaeyeon cũng đang nhìn cô ấy với ánh mắt mang cảm xúc tương tự. 

“Đặc biệt là mấy món dùng chủ yếu nước tương này có cảm giác hơi bị quá ngọt nhỉ?”

Trưởng Chi nhánh gật đầu lẩm bẩm rồi hướng mắt sang hộp cơm của Yu Daon. 

“Nào, vậy thì tiếp theo là của cô Yu Daon…”

“Nhưng từ khi nào mà cô lại tự nhiên ăn đồ ăn của chúng tôi vậy chứ.”

“Thế cậu Kim Jaehun có thể ăn hết được tất cả chỗ này à?”

“...Cái đó thì không.”

“Ta cũng đâu có ăn nhiều, chỉ thử mỗi món một miếng thôi mà, vậy thì có vấn đề gì đâu.”

Trưởng Chi nhánh trả lời với khuôn mặt trơ trẽn rồi ăn thử hộp cơm của Yu Daon. 

“Ừm. Ưm!”

Trưởng Chi nhánh vừa gật đầu đầy hài lòng vừa ăn từng món một. 

“Cái này ngon lắm luôn đấy! Vừa chuẩn khẩu vị của ta luôn!”

Trưởng Chi nhánh giơ ngón cái lên, gật đầu thỏa mãn mấy lần rồi tiếp tục giải thích.

“Gia vị thanh đạm và lành mạnh, giống hệt đồ ăn… bệnh… viện…”

Càng nói, khuôn mặt của cô ấy càng trở nên xấu đi. 

“...Không, không phải là như vậy đâu.”

Và rồi khác hẳn với thường ngày, cô ấy vừa xua tay vừa đổ mồ hôi không ngừng. 

“Thật sự ngon lắm. Uầy, gia vị quá mức hoàn hảo đúng chuẩn khẩu vị của ta luôn, thật sự là rất rất ngon!”

Nếu nói đến mức đó thì chắc cô Daon cũng sẽ nhận ra thôi.

Với suy nghĩ đó, tôi cầm hộp cơm của Trưởng Chi nhánh lên. 

“Tôi ăn thử một miếng nhé.”

“À, ừm.”

Trưởng Chi nhánh gật đầu rồi nhìn chằm chằm vào hộp cơm.

Thật sự…

“Trông lành mạnh thật đấy.”

“Không phải trông mà thật sự lành mạnh.”

Tất nhiên là vậy rồi. 

Với suy nghĩ đó, tôi ăn thử hộp cơm của Trưởng Chi nhánh. 

Lá mè được phết đầy tương đậu, củ cải muối nguyên miếng, và cả… cơm lúa mạch khô khốc…

“Cô Ahrin. Hộp cơm, nhanh lên.”

“Hở? Ừm.”

Song Ahrin nghe tôi nói liền đưa hộp cơm cho tôi, và tôi ngấu nghiến đồ ăn của cô ấy để làm sạch miệng mình. 

“...Cái này không hợp với khẩu vị của tôi cho lắm.”

“Thật là, cứ như này thì cậu sẽ chết sớm đấy.”

Dù có sống lâu đến mấy thì tôi cũng chẳng thể nào sống lâu bằng Trưởng Chi nhánh được đâu.

Tôi lắc đầu trong khi nghĩ vậy.

“Phải ăn mấy thứ lành mạnh không ngon này thì sống lâu để làm gì cơ chứ.”

“Cứ như thế đi rồi khi nào nhập viện thì mới thốt lên rằng, ‘Ôi, mình đã sống một cuộc đời sai lầm rồi.’”

Rủa đi, cứ rủa tiếp đi.

Khi tôi đang nhìn Trưởng Chi nhánh với suy nghĩ đó, cô ấy cầm hộp cơm của mình rồi thở dài một cái và đứng dậy. 

“Thôi được rồi. Bây giờ ta đi chơi với người khác đây.”

“Ai vậy?”

Trước câu hỏi của tôi, ánh mắt của Trưởng Chi nhánh hướng về một người. 

Ở đó là Ahn Sanghyun đang gặm viên cơm nắm tròn xoe. 

“Hahaha!”

Ngay khi vừa chạm mắt với Trưởng Chi nhánh, anh ta liền giơ tay về phía tôi và chào đầy sảng khoái.

“Được xem mấy chuyện thú vị thì lúc nào cũng tốt nhưng bị kéo vào thì lại mệt lắm! Vậy thì tôi đi đây!”

Nói vậy, anh ta cuộn tròn người lại như viên cơm nắm rồi nhanh chóng lăn đi về phía hành lang và biến mất. 

“...”

Trưởng Chi nhánh nhìn cảnh đó, thở dài lần nữa rồi đi về hướng khác.

“Thôi bỏ đi. Ta sẽ về văn phòng.”

Không, chẳng lẽ là cô ấy dỗi vì bị chê là hộp cơm không ngon đấy à? 

Nhưng vị nó đúng là dở thật mà.

Trưởng Chi nhánh cứ thế rời đi, và tôi nhìn cô ấy rồi quay lại nhìn bốn người kia. 

“Chúng ta ăn thôi nhỉ?”

“Anh biết không, thỉnh thoảng anh có thể phũ phàng lắm đấy.”

Song Ahrin vừa nhìn tôi vừa lắc đầu, và tôi cứ thế đứng dậy. 

“Vậy thì để tôi gọi cô ấy lại nhé? Trưởng Chi nhánh—”

“Ôi thật là!”

Song Ahrin hoảng hốt giữ tay tôi lại. 

“Tôi hiểu rồi được chưa! Tôi sẽ không nói vậy nữa!”

“Cẩn thận vào.”

Sao cứ phải cho ít nhận nhiều vậy.

Thích kiểu đó lắm à? 

Tôi vừa nghĩ thầm như vậy vừa hoàn thành bữa ăn.

Tôi đã nghiến răng nghiến lợi ăn hết tất cả.

Thật sự đấy. 

Tôi đã ăn sạch tất cả chỗ cơm hộp đấy với tâm thế sẽ nhịn đói cho đến tận trưa mai. 

“Nếu ngon thì ngày mai tôi lại làm mang đến nhé?”

“Làm ơn xin hãy giảm khẩu phần ăn đi.”

Nếu tiếp tục ăn như này cả ngày mai thì tôi thật sự sẽ chết mất.

Với suy nghĩ đó, tôi cố gắng hết sức kìm lại đống đồ ăn đầy đến mức suýt nữa đã dâng đến cổ họng rồi thở dài. 

***

Sau cùng, tôi quyết định ra ngoài đi dạo đêm hôm đó. 

Ôi trời, thậm chí uống cả thuốc tiêu hóa rồi mà cũng không dịu đi chút nào thì biết làm sao được. 

Tôi mặc quần áo thoải mái đi ra khỏi cửa rồi đi dạo bên ngoài. 

Không khí buổi đêm hiu hiu lướt nhẹ trên má tôi, và vừa bước đi, tôi vừa cảm thấy đỡ hơn chút. 

“...Phù.”

Tôi thở dài thườn thượt và nhìn lên trời. 

Yu Daon, Jang Chaeyeon, Song Ahrin. 

“...Đau đầu ghê.”

Mỗi người đều đã nói rằng họ thích tôi, ôi trời.

Dù họ không phải kiểu sẽ nói gì nếu tôi cứ giữ im lặng nhưng…

“...”

Lựa chọn thoải mái nhất là cứ giả vờ không biết gì mà sống tiếp, nhưng điều đó có thật sự đúng?

Khi tôi đang bước đi với những suy nghĩ đó, một ai đấy chạy bộ ngang qua tôi. 

“Phù… phù…”

Dáng người nhỏ nhắn, mái tóc vàng tro được buộc cao. 

Tư thế khi chạy vô cùng chắc chắn so với vóc dáng, bờ lưng duỗi thẳng, trông có vẻ là một người sẽ chạy rất giỏi. 

“...Cô Aileen?”

Tôi gọi tên cô ấy, và Aileen quay lại nhìn tôi khi nghe thấy tiếng gọi mình. 

“...Anh làm gì ở đây vậy?”

Cô ấy nhìn tôi với đôi mắt sáng lên như thể mừng rỡ, và tôi cũng nhìn cô ấy rồi chìm vào suy nghĩ. 

“...”

Không phải Aileen là người mà tôi có thể chia sẻ nỗi trăn trở với sao?

“Thật ra tôi đang có chuyện trăn trở.”

“...Ừm.”

Aileen tiến lại gần khi nghe tôi nói vậy, và tôi mở lời trong khi nhìn cô ấy.

Rằng có ba người đã tỏ tình với tôi, và tôi không biết phải làm gì với chuyện này. 

Tôi vừa nói vừa nhìn Aileen, và khi tôi quan sát biểu cảm của cô ấy sau khi nghe tôi nói xong, 

“...”

Cô ấy đang nhìn tôi với vẻ mặt cau có.

“...Sao, sao vậy?”

“Ôi, cái tên ngốc này.”

Rồi cô ấy thở dài thườn thượt. 

“...Trước hết. Đây chỉ là suy nghĩ của tôi thôi.”

Và rồi, cô ấy chậm rãi cất lời. 

“Thay vì đưa ra một câu trả lời hời hợt, tốt nhất là nên suy nghĩ thật kỹ rồi mới trả lời.”

“...Đúng vậy.”

“Hoặc là cứ sống chung với cả ba người họ cũng được.”

“Thời của Trưởng Chi nhánh thì tôi không biết chứ thời đại bây giờ chẳng phải chuyện đó là bất khả thi sao?”

Không phải điều đó bị pháp luật nghiêm cấm trong xã hội hiện đại à?

Khi tôi nhìn Aileen với suy nghĩ đó, cô ấy liền cười khẩy. 

“Vậy sao? Chuyện đấy thì tôi không biết đâu.”

Cái gì?

Tôi nhìn Aileen với vẻ mặt như vậy, và cô ấy vươn vai hết cỡ.

“Nhưng có lẽ không chỉ có ba người thôi đâu.”

“Ừm?”

“Nếu cả tôi cũng nói thích anh nữa thì sẽ là bốn đúng chứ?”

“...Ừm?”

Tôi nhìn cô ấy với vẻ mặt như muốn hỏi cô ấy đang nói gì vậy, nhưng Aileen chỉ cười tươi rồi tiếp tục chạy bộ. 

“Suy nghĩ cho kỹ vào đấy.”

“Không, đợi đã, cô Aileen!”

Tôi gọi cô ấy lại, nhưng Aileen đã chạy đi xa như thể không nghe thấy tôi.

“...”

Tại sao cô ấy không giúp tôi mà lại ném cho tôi thêm vấn đề cơ chứ? 

Rốt cuộc cái tình huống này là…

***

“Chết đi, tên khốn kia. Chết đi.”

“Ah! Trưởng phòng! Ah! Đau đầu ạ, Trưởng phòng! Ah!”

-Bộp! Bộp!

Trưởng phòng dùng tập tài liệu đánh vào đầu tôi rồi mới lấy hơi và cất lời. 

“Thật sự là đừng có mà đi nói chuyện này với người khác đấy. Không thì bị đâm là cái chắc.”

“Thì vì là Trưởng phòng nên em mới nói đấy chứ.”

“Ăn đập phát nữa đi.”

-Bộp!

“Đau!”

Khi tôi đang ôm đầu mình, Trưởng phòng nói tiếp. 

“...Không còn cách nào khác. Dù sao ta cũng từng có một thời nổi tiếng là người sành điệu mà…”

“...”

Dù không tin chút nào nhưng tôi vẫn lắng tai nghe xem Trưởng phòng sẽ nói gì. 

“...”

Trưởng phòng chậm rãi mở miệng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!