Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2581

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 436

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 884

401-518(End) - Chương 403: Hãy chọn ra hộp cơm ngon từ trong số này

Chương 403: Hãy chọn ra hộp cơm ngon từ trong số này

“Tại sao mình lại phải trải qua thử thách này cơ chứ…”

Trưởng Chi nhánh lẩm bẩm trong khi ấn mạnh vào thái dương của mình, còn tôi thì vô cảm nhìn cô ấy.

“Cậu Kim Jaehun, đó là sự thật sao?”

“Đó là sự thật.”

Tôi nhìn về phía hai người trẻ tuổi đang nằm rên rỉ gần đó, vẻ bế tắc hiện rõ lên khuôn mặt của Trưởng Chi nhánh khi cô ấy nhìn thấy cảnh tượng đó. 

“...Ta hiểu rồi.”

Cô ấy nhắm mắt rồi lại mở ra nhìn tôi. 

“Chắc là cậu đã biết rõ rồi, nhưng năng lực mà cô Yu Daon thể hiện là quá to lớn so với những gì một cá nhân có thể sở hữu.”

“...”

Tôi biết rõ điều đó. 

“Chỉ với mỗi mình cậu Kim Jaehun thôi cũng đã thu hút rất nhiều sự chú ý tới Phòng Nhân sự rồi.”

“...Ra vậy.”

“Ừm. Từ thành tích đã thể hiện cho đến hành động, có bảo là cậu đang viết lại lịch sử Cục Quản thúc cũng không phải nói quá.”

Trưởng Chi nhánh nhìn chằm chằm vào tôi. 

“Vậy mà giờ lại còn thêm cả cô Yu Daon vào đống đó nữa…”

“...”

“Nhưng nếu chia nhỏ Phòng Nhân sự ra… ôi…”

Trưởng Chi nhánh vừa thở dài vừa ấn mạnh vào thái dương của mình. 

“Phải làm gì về việc này đây…”

“Tôi có ý tưởng này hay lắm, thưa Trưởng Chi nhánh.”

“Cậu nói thử xem.”

Trưởng Chi nhánh nhìn tôi trước lời đó, và tôi cũng nhìn cô ấy rồi nói. 

“Hay là chúng ta cứ giữ nó làm bí mật đi?”

“...Hở?”

“Đây sẽ chỉ đơn giản là bí mật giữa tôi và Trưởng Chi nhánh, không, là bí mật giữa các thành viên Phòng Nhân sự chúng tôi và Trưởng Chi nhánh.”

“Bây giờ cậu đang bảo ta lừa dối Cục Quản thúc sao?”

“Không phải vậy. Cô có thể nói chuyện này với Trưởng Bộ phận.”

Bởi vì nếu đúng như những gì tôi biết về ông lão đó thì dường như ông ấy sẽ xem xét việc này dễ dãi hơn. 

“...”

Trưởng Chi nhánh nhắm mắt một lúc như thể đang suy nghĩ gì đó sau khi nghe tôi nói rồi mở ra. 

“...Trước mắt.”

Và rồi, cô ấy chậm rãi lên tiếng. 

“Trước mắt, ta sẽ thử làm như cậu Kim Jaehun nói. Chỉ nói cho Trưởng Bộ phận… và giải thích tình hình thôi.”

“Cảm ơn cô.”

“Nhưng.”

Trưởng Chi nhánh ngắt lời tôi rồi nhìn tôi. 

“Nếu chúng ta bị lộ và các Trưởng Chi nhánh hoặc các chi nhánh khác nói gì… thì cũng không phải là ta sẽ không… chịu trách nhiệm đâu! Nhưng mà ta thật sự không biết gì cả mà!”

“Vậy thì đến lúc đó chúng tôi sẽ tự lo liệu thôi.”

“Làm ơn đừng nói rằng cậu sẽ nghỉ việc. Chỉ cần nghĩ đến những người sẽ nghỉ việc theo cậu Kim Jaehun thôi là đã thấy…”

Khuôn mặt của cô ấy trở nên trắng bệch. 

“Dù, dù sao đi nữa. Ta sẽ tự mình lo việc này. Hiểu rồi chứ?”

“Tôi hiểu rồi.”

“...Giải quyết xong vụ này rồi nên đúng là có vui thật… nhưng tại sao lại thấy buồn vậy nhỉ…”

Trưởng Chi nhánh vừa lẩm bẩm vừa tiến đến chỗ hai người đang bị trói. 

“...Lâu rồi không gặp nhỉ.”

Cô ấy nói bằng giọng lạnh lẽo, khác hoàn toàn với tông giọng đã nói chuyện với tôi vừa rồi. 

“...Trưởng Chi nhánh Lee Haneul.”

Mẹ của Yu Daon gọi cô ấy bằng giọng nói đầy căm hận, và ánh mắt của họ giao nhau. 

“Tôi thật sự không thể hiểu nổi. Nếu là cô thì cô đáng lẽ ra phải hiểu chứ.”

“...”

“Chẳng phải cô cũng đã từng trải qua mất mát rồi sao.”

Mẹ của Yu Daon nghiến chặt răng nhìn cô ấy, còn Trưởng Chi nhánh thì chỉ nhìn cô ta.

“Cô đã đánh mất nhiều hơn tôi. Ấy thế mà tại sao việc này lại—”

“Bọn ta.”

Trưởng Chi nhánh ngắt lời cô ta rồi bắt đầu nói. 

“Dù cho bọn ta có làm những điều vượt ra ngoài lẽ thường, dù cho đôi khi thể xác của bọn ta trở thành một thứ gì đó vượt xa con người, dù cho phải nhận lấy nỗi kính sợ của mọi người.”

“...”

“Ngay cả vậy, lý do bọn ta vẫn được gọi là con người là bởi bọn ta luôn hành động vì những kết quả tốt đẹp hơn.”

“Tôi cũng hành động vì những kết quả tốt đẹp hơn mà! Nhiều hơn bất cứ ai khác!”

“Cách các người theo đuổi hạnh phúc của số đông bằng cách sử dụng địa ngục của người khác làm bàn đạp, sớm muộn rồi nó cũng sẽ sụp đổ thôi.”

Trưởng Chi nhánh ngắt lời cô ta rồi nhìn tôi và Yu Daon. 

Trong ánh mắt của cô ấy là một thứ cảm xúc gì đó mơ hồ không thể giải thích được. 

“Các người sẽ phải chịu trừng phạt.”

Cô ấy tuyên bố bản án với bố mẹ của Yu Daon bằng giọng điềm tĩnh. 

“Cục quản thúc sẽ thay các ngươi chuộc tội cho những cuộc đời mà các người đã hủy hoại.”

“...”

“Đưa chúng đi.”

Mẹ của Yu Daon nghiến chặt môi, còn Trưởng Chi nhánh thì nhìn những người khác rồi nói. 

Ngay lập tức, một vài người dẫn hai kẻ kia đi khỏi tầm mắt của chúng tôi, và Trưởng Chi nhánh nhìn cảnh tượng đó rồi thở dài não nề. 

“Chi nhánh của Cục Quản thúc ấy, chà, cứ hở ra chút là lại bị phá hủy…”

Trưởng Chi nhánh nhìn xung quanh, và tôi cũng nhìn theo cô ấy. 

Chẳng thể dùng từ nào khác ngoài từ một bãi chiến trường. 

Những bức tường đổ nát hết cả, trần nhà thì chi chít lỗ hổng. 

Lộn xộn kinh khủng. 

“Cũng phải mất một thời gian để sửa chữa hết đống này đấy.”

“Vậy là sẽ được làm việc tại nhà cho đến lúc đó đúng không?”

Làm việc tại nhà. 

Nói vậy thôi chứ cũng chỉ là cái danh, không phải dậy sớm để chuẩn bị đi làm nên có thể ngủ nhiều hơn, thậm chí còn có thể ngủ bù vào giờ nghỉ trưa. 

Hơn nữa việc không phải nhìn mặt của lão sếp đáng ghét chính là điểm tối ưu nhất của chế độ này. 

“Đâu có? Vẫn phải đến làm chứ?”

“Vâng?”

Trưởng Chi nhánh nhìn tôi như thể tôi vừa hỏi một điều hiển nhiên.

“Chỉ có khu vực nhà ăn bị phá hủy nên chắc là sẽ chỉ không phục vụ cơm thôi?”

“...”

Không phải đó là tệ nhất có thể à?

Họ định bắt tôi đi làm mà không cho cơm sao?

Đây chính là cuộc sống à?

Như vậy cũng hơi quá đáng rồi đấy.

“Đừng lo, thay vào đó thì tiền ăn sẽ được tính vào lương mà.”

“Không, Trưởng Chi nhánh, tôi không làm việc này vì túng thiếu đến vậy—”

“Được thôi.”

Một ai đó xuất hiện cắt ngang lời tôi.

“...?”

Khi ngoảnh lại, tôi nhìn thấy Jang Chaeyeon đang nhìn mình.

“Đưa tiền ăn cho tôi đi.”

“Không, cô Chaeyeon. Tôi không thể…”

“Tôi sẽ làm cơm hộp cho anh.”

“...”

Cơm hộp do Jang Chaeyeon làm cho sao?

Được đấy chứ?

Không, phải nói là rất tuyệt đấy chứ?

Vì Jang Chaeyeon nấu ăn rất giỏi mà.

“À, vậy thì cô cũng sẽ làm cho ta một phần luôn sao, cô Jang Chaeyeon?”

“Không.”

Trưởng Chi nhánh nhìn Jang Chaeyeon với ánh mắt sáng lên, nhưng Jang Chaeyeon làm vẻ mặt như thể vừa nghe mấy lời nhảm nhí rồi lắc đầu.

“...”

Trưởng Chi nhánh bĩu môi.

“Được thôi. Ta cũng biết làm cơm hộp mà.”

Bằng cách nào đó, tôi có cảm giác là nếu Trưởng Chi nhánh làm thứ gì đó giống như cơm hộp, cô ấy sẽ ăn mấy cái như cơm lúa mạch nguyên hạt cùng với kimchi củ cải non.

Cũng khá tò mò đấy chứ.

“Vậy thì, tôi có thể nhờ cô Chaeyeon—”

“Không.”

Một giọng nói đầy bực bội ngắt lời tôi.

Quay lại nhìn, tôi thấy Song Ahrin đang chống hai tay lên hông nhìn lên tôi.

“Ê, lần này để tôi làm cho.”

“...”

Song Ahrin? Cơm hộp?

“Cô Ahrin, cô biết nấu ăn sao?”

“Hả, thật đấy à? Anh nhìn nhận về tôi như nào vậy hả?”

Cô ấy trừng mắt lườm tôi.

“Dù sao tôi cũng đã lớn lên mà không có bố mẹ trong nhiều năm rồi đấy!”

“Xin lỗi nhưng mà người nào ở đây mà chẳng lớn lên không có bố mẹ.”

“Tôi cũng vậy!”

Yu Daon giơ tay lên mỉm cười trước lời của Song Ahrin.

Tại sao họ lại đi khoe khoang một chuyện như thế với nhau vậy?

Thế tôi phải nói gì mới được đây.

Không ngoài dự đoán, Trưởng Chi nhánh cũng đang cười ngượng như thể khó xử.

“Chuyện đó, đúng là thích thật nhỉ. Cậu Kim Jaehun.”

“...”

Tôi không trả lời cô ấy, và Trưởng Chi nhánh vừa vươn vai vừa khẽ rên rỉ.

“Dù sao đi nữa. Vậy thì… trước mắt cứ tan làm đi nhỉ?”

“...Vâng.”

Ôi, mệt quá đi mất.

Tôi vừa gật đầu vừa xoa bóp sau gáy, và những người khác cũng gật đầu theo lời của tôi.

Và cứ như thế, một ngày dài đằng đẵng đã kết thúc.

***

Sau khi người đàn ông rời đi, ba người Phòng Nhân sự tụ tập lại tán gẫu với nhau.

Chính xác thì là bốn người.

“Các chị! Thật may là các chị đã trở lại vô sự!”

Còn có cả em út Park Yeeun nữa.

“...Nghe kỹ đây.”

Sau khi liếc nhìn con bé trong thoáng chốc, Song Ahrin liền mở lời bằng giọng nghiêm túc.

“Hãy quyết đấu công bằng giữa chúng ta nào. Đừng có giở mấy trò gian lận.”

“Không phải cô Ahrin giỏi nhất ở mảng sử dụng mánh khóe sao? Như là làm rối loạn vị giác để chúng tôi không phân biệt được đường và muối chẳng hạn…”

“Ừm.”

“Mấy người nhìn tôi giống loại sẽ làm hành động hèn hạ như vậy lắm à?”

“Ừm.”

“Vâng.”

“...Đúng thật. Đã thắng rồi thì còn quan tâm chính đáng hay không chính đáng gì nữa. Tôi chỉ tận dụng thế mạnh của mình thôi.”

Song Ahrin tặc lưỡi.

“Nhưng do tôi đã nói là sẽ quyết đấu công bằng rồi nên phải làm cho tử tế chứ.”

“...”

“...”

Yu Daon và Jang Chaeyeon trao đổi ánh mắt trước lời của Song Ahrin, và Park Yeeun đang lắng nghe bên cạnh từ nãy đến giờ liền nheo mắt mỉm cười.

“Vậy thì để em làm giám khảo cho ba chị…”

“Anh Jaehun sẽ làm việc đấy mà?”

“Ừm, em không cần phải làm đâu.”

“Không cần đâu?”

“...À… vâng ạ.”

Park Yeeun đáp lại bằng giọng rụt rè, rồi Yu Daon mỉm cười vui vẻ khi nhìn con bé như vậy.

“Nhưng mà chị cũng sẽ chuẩn bị đồ ăn cho em Yeeun nữa nhé!”

“Ơ, thật ạ!”

“Từ đầu nhóc đã nhắm đến việc đó rồi còn gì.”

Song Ahrin cười khẩy, và Jang Chaeyeon cũng mỉm cười dịu dàng.

“Chỉ là tăng khẩu phần ăn lên thôi nên cũng không phải vấn đề gì lớn.”

“Em cảm ơn các chị!”

Park Yeeun vừa mỉm cười rạng rỡ vừa gật đầu.

Có vẻ là cô sẽ không phải lo về chuyện ăn uống trong một thời gian rồi.

***

“...”

Tôi nhìn ba hộp cơm ở trước mặt mình.

“Đây là hình thức tra tấn bằng đồ ăn kiểu mới à?”

Không phải bất cứ hộp cơm nào mà là loại có từ hai đến ba tầng lận.

Thậm chí còn có cả hộp cơm tôi mua về ăn để đề phòng nữa chứ.

“Không phải tra tấn bằng đồ ăn đâu.”

Jang Chaeyeon trả lời bằng giọng bình thản.

“Anh chỉ cần ăn và quyết định xem cái nào ngon nhất thôi.”

“Không, đây đâu phải là chương trình nấu ăn, mấy người đang làm gì vậy?”

Khi tôi đáp lại bằng giọng bối rối, ba người họ liền trao đổi ánh mắt.

“Anh chỉ cần ăn thôi!”

“Ừm. Ăn đi.”

“Sao nói nhiều vậy hả. Cứ ăn hết từng cái một đi, từng cái một.”

“...”

Tôi nhìn về phía Park Yeeun và Trưởng phòng.

“Chắc là sẽ ngon lắm đây…”

Mắt của Park Yeeun đang sáng hết cả lên,

“Ta có cơm hộp vợ ta làm cho rồi.”

Còn Trưởng phòng thì lảng tránh ánh mắt của tôi rồi lạnh lùng đáp lại.

“...”

Bảo tôi chọn một cái trong số này kiểu gì cơ chứ.

-Lật phật!

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]

[CGB - Công thức làm sườn bò kho]

Nguyên liệu

Nguyên liệu chính: 600g sườn non bò, 20g cà rốt, 10 hạt bạch quả, 10 quả hạt dẻ, 1 cây hành, 50g hành tây

Gia vị tẩm ướp: 3 thìa canh nước tương, 2 thìa canh đường, 12 thìa canh nước dùng, 1 thìa cà phê gừng băm, 2 thìa canh muối mè, ¼ cốc rượu gạo trong, 3 thìa canh tỏi băm, 1 thìa canh dầu mè, một ít tiêu xay.

1. Chặt sườn thành các miếng vuông 5cm và loại bỏ mỡ.

2. Khứa nhẹ lên phần thịt sườn đã bỏ mỡ rồi ngâm trong nước lạnh từ 30 phút đến một tiếng để lọc sạch máu, đồng thời loại bỏ các mảnh xương vụn hay bột xương có thể bị lẫn vào trong quá trình chặt sườn.

Nếu muốn làm nhanh quá trình lọc máu, bạn cũng có thể thay thế bằng cách đun sôi rồi chần qua một lần.

3. Chuẩn bị nồi hấp đã sôi rồi cho vào sườn đã lọc máu cùng hành tây và hành lá cắt khúc. Hấp cho đến khi chín kỹ.

Trong quá trình hấp, hãy thử dùng đũa đâm vào phần thịt để xem có nước máu trào ra hay không. Có nước máu trào ra nghĩa là thịt vẫn chưa chín kỹ.

4. Nếu thịt đã chín thì hãy vớt ra để lên rây cho ráo nước. Phần nước hãy đem lọc qua để loại bỏ tạp chất để sử dụng làm nước dùng cho gia vị tẩm ướp.

5. Trộn các nguyên liệu gia vị như nước tương và đường vào nước dùng.

6. Cho một nửa phần gia vị tẩm ướp vào với sườn rồi đun sôi, sau đó cho thêm tỏi, hành là và hành tây rồi để kho.

7. Khi nước kho đã cạn một nửa, cho vào cà rốt, hạt dẻ và hạt bạch quả đã chín sơ cùng phần gia vị tẩm ướp còn lại rồi để kho.

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

Cậu thì im lặng đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Cơm lúa mạch nguyên hạt
%EA%B9%80%EB%AA%85%EC%97%B4%EC%B9%BC%EB%9F%BC1361.jpg
Kimchi củ cải non
a2592bd34ecba0e72c7f07e8956b7c3f.jpg