Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

53 151

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

204 3938

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

608 18790

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

(Đang ra)

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Maromi Maroyaka

Đây là câu chuyện tình cảm giữa hai người đối lập nhau dần thấu hiểu nhau, trở thành bạn bè, và rồi trở thành người yêu — một tiểu thuyết thanh xuân lãng mạn đầy ngọt ngào.

47 463

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

158 7222

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

49 1109

401-518(End) - Chương 422: Cuối cùng

Chương 422: Cuối cùng

Sau khi nghe giải thích qua, Jang Chaeyeon gật đầu như thể đã hiểu. 

“Tôi chỉ đùa thôi.”

“Em không nghĩ đó là đùa đâu ạ…”

Park Yeeun lẩm bẩm trước lời của Jang Chaeyeon, nhưng cô ấy không nói gì thêm mà chỉ nhìn chằm chằm vào tôi. 

“Chỉ là đùa thôi, được chứ?”

“Ừm.”

Nhưng điều đó cũng bị chặn lại bởi lời nói dứt khoát của Jang Chaeyeon.

“Vậy thì anh định giúp ai tiếp theo?”

Jang Chaeyeon nghiêng đầu, tôi cũng nhìn cô ấy. 

“Trước hết, do cô Chaeyeon đã ở con phố rồi, bây giờ chúng ta cần phải tìm người đang ở lễ đường đám cưới.”

“Lễ đường đám cưới?”

Jang Chaeyeon nhìn tôi như muốn hỏi tôi đang nói gì vậy? 

“Nghĩa là…”

Tôi giải thích những chuyện mình đã trải qua cùng với Park Yeeun từng cái một, rồi Jang Chaeyeon gật đầu sau khi nghe hết tất cả. 

“Tôi hiểu rồi.”

“Thật sao?”

“Ừm.”

Vậy thì tốt. 

Tôi vừa nghĩ thế vừa nhìn Park Yeeun và Jang Chaeyeon. 

“Dù sao đi nữa, vậy nên chúng ta sẽ tìm kiếm người đang ở lễ đường đám cưới.”

“Lễ đường đám cưới ạ… không biết là ai nhỉ?”

Park Yeeun nghiêng đầu, tôi cũng không biết phải trả lời như nào.

Vì đó có thể là Yu Daon hoặc Song Ahrin, và quan trọng hơn là Jang Chaeyeon đang nhìn tôi chằm chằm như thể vô cùng bận tâm.

“Không phải tôi.”

“Tất nhiên là vậy rồi.”

Vì Jang Chaeyeon đang ở ngay bên cạnh tôi mà. 

Nghe câu trả lời của tôi, Jang Chaeyeon khẽ bĩu môi hờn dỗi rồi lại quay về trạng thái bình thường. 

“Có lẽ là chị Daon ạ?”

“Hừm…”

Yu Daon… cũng khả năng cao đấy chứ. 

Tôi chỉ im lặng thay cho câu trả lời của mình. 

Tất nhiên, Jang Chaeyeon cũng không nói gì khi nghe thấy vậy. 

Có lẽ Jang Chaeyeon cũng nghĩ đó là Yu Daon.

Song Ahrin mà đám cưới sao?

Ừm, ít nhất thì trong đầu tôi không hình dung được cảnh tượng đó. 

Tất nhiên, Song Ahrin có thể có tâm tư nào đó mà tôi không biết, nhưng tôi vẫn nghĩ là dù thế nào thì cũng không đến mức nghĩ đến tận chuyện kết hôn. 

Nên là…

“Chắc không phải đâu. Tôi nghĩ sẽ là cô Daon đấy.”

“Ừm, được rồi.”

Cô ấy gật đầu, và tôi bắt đầu tập trung ở trong lễ đường đám cưới. 

Ngay lập tức, cửa sổ trong suốt xuất hiện. 

[Xé tọa độ: Còn 1 lần]

[Khiên của Chronos: Không khả dụng] 

[Phương thức: Khả dụng]

“...”

Tôi dụi mắt một cái rồi nhìn lại lần nữa.

[Phương thức: Khả dụng]

Song Ahrin đang ở đây sao? 

Thật luôn? 

“...”

Khi tôi đang nhìn chằm chằm vào cửa sổ trong suốt, Jang Chaeyeon liền thản nhiên lên tiếng. 

“Anh sai rồi nhỉ.”

“Chuyện đó… có vẻ là vậy.”

“Hở, vậy là chị Ahrin có tâm hồn thiếu nữ mơ mộng muốn đứng bên cạnh anh trong chiếc váy cưới sao ạ?”

“Chẳng lẽ cô Ahrin đã ăn cướp đồ ăn vặt của em hay gì à mà sao vậy?”

Con bé trông có vẻ vô cùng tức tối. 

“Chắc chắn không phải là do chị ấy đã ăn mất miếng bánh nướng cuối cùng mà anh mua ngày hôm qua đâu ạ.”

‘Dù sao đi nữa’, Park Yeeun nói tiếp trong khi nhìn tôi. 

“Nếu chị Ahrin đang ở đây thì… anh định cứu chị ấy ra kiểu gì ạ?”

“Cái đó thì dễ thôi.”

Còn dễ hơn cả Jang Chaeyeon ấy chứ. 

[Sử dụng Phương thức] 

Một sợi chỉ máu tím đột nhiên phóng ra từ đâu đó trong không trung. 

Xem nào.

Nên kết nối với ai đây nhỉ? 

Cô ấy đã từng kết nối với Jang Chaeyeon rồi này, tôi cũng rồi…

Tôi cắm sợi chỉ tím vào Park Yeeun. 

“Hí!”

Cơ thể của Park Yeeun giật bắn lên, đồng thời, một giọng nói bắt đầu vang lên từ đâu đó.

“Hở? Ừm? Hở?”

Tiếng động vang đến từ phía xa và ngay sau đó, Song Ahrin với vẻ mặt đờ đẫn lọt vào tầm mắt của tôi. 

“Cô Ahrin!”

Tôi gọi tên cô ấy, Song Ahrin nhìn tôi với vẻ mặt đờ đẫn rồi cất lời. 

“Tên ngốc kia, anh đang làm gì ở đây vậy hả?”

“Ừm?”

“Không, anh trai đang làm gì ở đây vậy?”

Sao cô ấy vẫn tỉnh táo thế nhỉ? 

Hơn nữa tại sao lại là anh trai? 

“Không, dĩ nhiên là vì… để đón cô Ahrin…”

“Không phải chuyện đó, chú rể đang làm gì ở đây chứ.”

Cái lời nói nhảm nhí gì đây. 

Tôi vô thức nhìn hai người kia, còn cả hai thì đang nhìn Song Ahrin với vẻ mặt hoang mang. 

“Cô nói cái gì vậy? Mau tỉnh táo lại đi.”

“Không, tên ngốc này.”

Cô ấy đánh vào ngực mình như thể bực bội. 

“Bây giờ cô dâu của anh đang chờ đấy.”

À, là cái thiết lập đó sao?

Cái thiết lập này đúng mệt mỏi. 

Vậy là tôi phải chiều theo cái này sao?

Nhưng dù sao thì vai trò của tôi cũng là giúp cô ấy tỉnh dậy từ trong giấc mơ… chắc phải làm thôi nhỉ?

“Cô dâu là cô Ahrin đúng chứ?”

“Anh thật sự bị điên rồi à!”

Cô ấy đánh bộp bộp vào vai tôi với khuôn mặt ửng đỏ và hét lớn. 

“Là người khác chứ!”

“Tôi sao?”

“Em thì không phải rồi.”

Jang Chaeyeon chỉ vào bản thân, còn Park Yeeun thì lắc đầu. 

“Đi đến chỗ cái người hiền lành và dịu dàng ở đằng đó kia!”

“Là tôi.”

“Ơ, em sao ạ?”

“Xin lỗi nhưng làm ơn ngừng lại đi.”

Đau đầu quá đấy. 

Hai người kia nghe tôi nói liền đóng miệng lại, còn Song Ahrin thì hết sức đẩy vào lưng tôi. 

“Mau đi nhanh lên đi! Tôi đang khó xử lắm đây!”

Cô ấy thật sự không chịu nghe gì cả. 

Tôi khẽ thở dài rồi nắm lấy vai Song Ahrin để giữ cô đứng yên. 

“Hự…!”

Chỉ khi ấy thì Song Ahrin mới dừng lại. 

“Nghe kỹ đây, cô Ahrin. Cô không thấy hiện tại có gì đó kỳ lạ sao?”

“...Ừm?”

Song Ahrin chớp mắt trước lời của tôi. 

“Tôi nghĩ nếu là cô Ahrin thì cô sẽ biết mà.”

Bởi vì Song Ahrin là một người rất nhạy bén.

“Rất kỳ lạ đúng không.”

“...”

Song Ahrin không nói gì, vẻ mặt của cô ấy đanh lại.

Rồi cô ấy nhìn tôi, mồ hôi lạnh bắt đầu tuôn ra. 

“Anh trai. Anh nhìn thấy hết rồi hả!”

Cô ấy vừa gọi anh trai xong thì bịt miệng mình lại và lườm tôi. 

Chẳng cần cô ấy phải nói gì thì tôi vẫn hiểu ý của cô ấy.

“Tôi đã phân vân không biết nên kết nối với ai rồi quyết định thử với Park Yeeun. Thì bởi đã thử hết với những người khác rồi mà.”

“Anh coi người ta là đồ chơi đấy à…!”

Cô ấy đỏ mặt đánh bộp bộp vào vai tôi rồi cắn chặt môi nhìn về trước. 

Song Ahrin không nhìn tôi nữa mà nhìn vào một điểm nào đó trên không không. 

“Cô Ahrin?”

“Im đi. Tôi sẽ tự lo chuyện này.”

Song Ahrin ngắt lời tôi, nhìn chằm chằm về trước rồi rút súng lục ra từ trong túi.

Hiếm khi thấy cô ấy lấy súng lục ra như này.

“...Phù.”

Cô ấy thở ra thật dài rồi nói chuyện với không khí. 

“Tôi…”

“...”

Dù biết rằng chúng tôi đang nhìn, cô ấy vẫn tiếp tục nói. 

“Tôi không thể làm cho anh hạnh phúc bằng người đó.”

Nói vậy, cô ấy nhìn về nơi khác. 

Chính xác thì cô ấy đang nhìn tôi. 

“Nhưng đó không phải là lý do để tôi từ bỏ.”

Cô ấy vừa nói vừa giơ tay lên nhắm súng. 

“Tạm biệt.”

Rồi cô ấy bóp cò nhắm vào không trung. 

-Bằng! 

Thứ gì đó biến mất cùng với tiếng súng,

“...Hà.”

Song Ahrin thở dài và tựa vào người tôi. 

“Mệt kinh khủng, thật đấy.”

“Dù vậy, với mức của cô Ahrin thì làm thế là tốt lắm rồi.”

“...”

Ánh mắt của cô ấy hướng về hai người kia. 

“Hai người đó cũng thấy rồi nhỉ?”

“Đúng vậy?”

“Tôi có thể thao túng tâm trí bảo họ quên hết đi không?”

“Dù có là đùa thì cũng đừng nói vậy chứ.”

Nghe câu trả lời của tôi, Song Ahrin lại thở dài thườn thượt. 

“Vậy thì, anh trai… Ài! Khi nào thì tôi mới không gọi anh là anh trai nữa đây?”

“Nghe cũng thích nên chắc để thêm chút nữa đi nhỉ?”

Nếu không phải bây giờ thì khi tôi mới được nghe Song Ahrin gọi mình là anh trai chứ. 

Trước lời đó, Song nổi giận đùng đùng rồi đấm bộp bộp vào tay tôi, nhưng mà cô ấy có thể làm gì được chứ? 

Tôi là người quyết định việc có cắt sợi chỉ hay không mà.

“Dù sao đi nữa, do cũng đã an toàn đón được cô Ahrin về rồi…”

Bây giờ chỉ còn lại đúng một người thôi.

Vấn đề là cái người đó thật sự trông có vẻ khó nhằn nhất. 

“Cô Daon thì tôi thậm chí còn không nhìn thấy địa điểm của cô ấy.”

“...”

“...”

Cả Jang Chaeyeon và Song Ahrin đều im lặng trước lời của tôi. 

“Hai người có ý tưởng nào hay không?”

Hai người họ thì, biết đâu đấy? 

Họ có thể biết rõ mà. 

Và sau khi nghe câu hỏi của tôi, hai người họ nhìn nhau một hồi rồi Song Ahrin lên tiếng trước. 

“Theo tôi thì việc đó cũng có thể xảy ra.”

“Việc gì cơ?”

“Tóc Đen… cô ta không có nhiều kinh nghiệm sống cho lắm. Dù sao thì cô ta đã sống trong tình trạng bị giam cầm ở Bệnh viện mà.”

Cô ấy chậm rãi nói tiếp. 

“Có câu nói rằng những người càng bị kìm nén thì trí tưởng tượng càng phong phú, nhưng quan trọng hơn là trí tưởng tượng luôn phụ thuộc vào trải nghiệm.”

‘Phải có nhiều trải nghiệm thì từ đó mới có thể bắt đầu tưởng tượng được chứ.’, Song Ahrin nói thêm. 

“Vậy nên Tóc Đen hẳn phải rất thiếu thốn trí tưởng tượng.”

“...”

“Và bởi vì cô ta thiếu trí tưởng tượng.”

Cô ấy nhìn tôi. 

“Khả năng cao là có thể cô ta đang ở một nơi nào đó mà chúng ta không biết, hoặc là một nơi chúng ta thậm chí còn không ngờ tới.”

“Điều đó có nghĩa là…”

“Nghĩa là chúng ta sẽ phải chạy đi chạy lại nhiều hơn chứ sao nữa.”

Song Ahrin thở dài, còn Jang Chaeyeon thì nhìn tôi. 

“Nếu cứ tìm kiếm như cách anh đã tìm chúng tôi thì vẫn sẽ tìm được. Chỉ là có thể không được ngay lập tức thôi.”

“...Tôi hiểu rồi.”

Trước mắt thì tôi đã hiểu điều hai người họ muốn nói. 

Nếu vậy thì thì cứ cách thô nhất mà triển khai thôi, không còn lựa chọn nào khác ngoài cứ xông vào như chúng tôi đã luôn làm. 

***

“Khụ! Khụ!”

Yu Daon thở hổn hển. 

Máu chảy ra từ mũi của cô. 

Có lẽ là do cô đã liên tục chết đi rồi sống lại trong một khoảng thời gian quá ngắn chăng. 

Nhưng đó không phải là vấn đề cô đang bận tâm.

“Tỉnh… táo lại đi…!”

Cô nghiến chặt răng rồi tự đấm vào bụng mình. 

Dù có tự đánh bản thân và tự nhủ bao nhiêu lần đi chăng nữa, mỗi khi tiến vào giấc mơ thì Yu Daon lại lúng túng như một đứa ngốc, bị những lời lẽ không tồn tại dắt mũi rồi chết. 

Một vòng luẩn quẩn.

Thà cứ chết ở đó luôn thì không nói, đằng này thì cô cứ liên tục lặp đi lặp lại việc tiến vào rồi lại ra ngoài. 

“Phải mau đi… cứu anh Jaehun…!”

Máu mũi đã ngừng chảy từ bao giờ. 

Nhìn vào khuôn mặt không còn dù chỉ một vết máu của mình, Yu Daon lại cầm cái máy phát đĩa CD lên.

Cùng với cảm giác lơ lửng, cô lại mất ý thức. 

“...Ư…”

Với tâm trí đờ đẫn, Yu Daon chìm vào suy nghĩ. 

Cô đến đây để làm gì ấy nhỉ?

Rõ ràng là cô đã không ngừng tự nhủ rằng mình không được quên một điều gì đó, thế nhưng cô không tài nào nhớ chính xác được. 

Một người đàn ông xuất hiện trước mắt cô.

Đó là người đàn ông không chỉ quen thuộc mà còn là tất cả đối với cô.

“Anh Jaehun!”

Yu Daon mỉm cười rạng rỡ gọi anh ấy. 

Người đàn ông nhìn cô, rồi đầu của anh ấy rơi xuống. 

Tất cả đều là lỗi của cô Daon—

Một tấm màn bán trong suốt bỗng hiện ra trước mắt Yu Daon trong khoảnh khắc rồi lại biến mất. 

Trước khi cô có thể nhận ra đó là thứ gì, âm thanh xé toạc vang lên và một ai đó nắm lấy vai cô.

“Cô Daon.”

Giọng nói bình thản của người đàn ông vang vào tai cô.

“Sao cô lại trốn kỹ vậy chứ. Tìm mãi mà không thấy luôn đó.”

Người đàn ông với khuôn mặt mệt mỏi mỉm cười nhìn cô.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!