Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

53 151

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

204 3938

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

608 18790

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

(Đang ra)

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Maromi Maroyaka

Đây là câu chuyện tình cảm giữa hai người đối lập nhau dần thấu hiểu nhau, trở thành bạn bè, và rồi trở thành người yêu — một tiểu thuyết thanh xuân lãng mạn đầy ngọt ngào.

47 463

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

158 7222

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

49 1109

401-518(End) - Chương 427: Quá khứ

Chương 427: Quá khứ

“Không, đã bảo cậu đừng có chui ra rồi cơ mà.”

“Bây giờ tớ có thể ra ngoài rồi. Thật đấy. Nhìn—”

“Dù cậu có ra ngoài hay không cũng chẳng phải việc của tớ…!”

Tôi nhấn mạnh đầu của Sổ hướng dẫn xuống, còn cô ấy thì ngược lại cứ đẩy đầu về trước để chui ra.

“Đang làm cái gì vậy?”

Ba người kia tiến đến chỗ tôi. 

Song Ahrin nghiêng đầu, Yu Daon thì khẽ nhíu mày như thể đã ngửi thấy mùi gì đó. 

“Ah, đợi—”

Tôi cứ thế đẩy đầu Sổ hướng dẫn vào lại rồi nhìn ba người đang đi đến. 

-Cạch!

Tôi cũng gập nắp laptop lại, thậm chí còn tắt cả màn hình.

“Không, chỉ là. Hình như máy tính của tôi bị nhiễm mã độc tống tiền rồi.”

“Làm sao mà máy tính của Cục quản thúc lại có thể bị nhiễm mã độc tống tiền được chứ. Được tự hào là độ bảo mật số một thế giới cơ mà.”

Đúng thật.

Nếu máy tính của Cục Quản thúc bị xâm nhập dễ đến vậy thì chắc cả thế giới đều đã biết hết mọi chuyện đang xảy ra rồi. 

Khi tôi không nói gì, Song Ahrin khẽ nhíu mày. 

“Nói đi. Có chuyện gì?”

“Đâu, không có gì cả.”

“...”

“...”

Chúng tôi nhìn nhau một hồi rồi cuối cùng Song Ahrin cũng thở dài và bỏ đi. 

“Được rồi, cứ làm những gì anh muốn đi.”

“Cảm ơn.”

Hình như cô ấy cũng nghĩ có gì đó kỳ lạ, nhưng có lẽ đó là cách cô ấy thể hiện sự quan tâm theo cách của riêng mình. 

May thật đấy. 

Vừa nghĩ vậy, tôi vừa nhìn ba người kia rời đi rồi lại mở laptop.

Phía bên kia màn hình máy tính, Sổ hướng dẫn đang nằm úp mặt. 

“...”

Trước mắt, tôi quyết định mang laptop sang một phòng họp trống. 

***

“Rốt cuộc thì cậu đang làm gì ở đó thế?”

Sổ hướng dẫn đang nằm sấp dưới đất liền đứng dậy trả lời trước câu hỏi của tôi. 

“Tớ đang tiến hành việc chuyển đổi sổ hướng dẫn thành cơ sở dữ liệu.”

“Cơ sở dữ liệu?”

“Nghĩa là cập nhật lên máy chủ mạng nội bộ ấy.”

“Tại sao?”

Lỡ bị hack thì định làm thế nào.

“Dù sao thì cũng có nhiều ý kiến cho rằng sổ hướng dẫn hơi khó đọc mà.”

“Hóa ra là mọi người ghét đọc sách đến vậy à.”

“Thay vào đó thì không phải tớ cũng có chút hơi không thân thiện sao.”

“Vậy à?”

Tiện lợi lắm mà nhỉ?

Chỉ cần muốn mở là mở ra ngay, hơn nữa còn tự biết cho xem thông tin nữa. 

Tôi thấy tốt đấy chứ. 

“Việc đó chỉ khả thi với người như cậu thôi.”

“Không có chuyện cậu đặc biệt ưu ái tớ vì tớ là bạn thuở nhỏ của cậu đâu nhỉ?”

“Đúng là như vậy thật mà?”

Dù biết là người thân quen thì được thiên vị thật nhưng cứ tự tin thừa nhận như này có ổn không.

“Dù sao đi nữa, việc chuyển hóa thành cơ sở dữ liệu đã hoàn tất rồi. Vậy nên bây giờ tớ cũng có thể xuất hiện cả trong máy tính của cậu.”

“Vậy thì cái dáng vẻ này là như nào đây?”

Tôi nhìn vào dáng vẻ không biết phải diễn tả như nào của Sổ hướng dẫn. 

Không phải bộ đồ thường ngày của cô ấy trông như sắp bung ra hết cả rồi sao. 

“Tớ đã thử phân tích gu của cậu sử dụng dữ liệu lớn.”

“Không phải cậu là một quyển sách à? Có liên quan gì đến dữ liệu lớn cơ chứ.”

“Im đi. Dù sao đi nữa, dựa trên kết quả phân tích, tớ sẽ giải thích cho cậu biết gu phụ nữ của cậu là như nào.”

Cô ấy giơ ngón tay lên và nói tiếp. 

“Trước hết, đó phải là người tận tâm và thông minh.”

“Vậy sao?”

“Và cậu muốn một người biết lắng nghe, nhưng vào những lúc quan trọng thì tôn trọng ý kiến của mình.”

“Vậy sao…?”

“Và cuối cùng, vóc dáng càng đẹp càng tốt.”

“Vậy… sao?”

“Không phải à?”

“Tớ chưa từng nghĩ đến mấy chuyện như vậy.”

Tự nhiên suy nghĩ đến cái như mẫu người lý tưởng làm gì cơ chứ.

“Dù sao đi nữa. Sau cùng thì đây là kết luận mà tớ đã đưa ra.”

Phù, cô ấy hít một hơi sâu. 

“Rằng phải chăng hình mẫu lý tưởng của cậu chính là tổng hợp các điểm mạnh của các thành viên Phòng Nhân sự.”

“Vậy sao?”

“Sao cứ chỉ ‘Vậy sao?’ mãi thế hả. Có đúng hay không?”

“Hình như không phải?”

Ngay từ đầu thì tôi cũng bảo là mình chưa từng thật sự thích ai đến thế mà. 

“...Vậy thì toàn bộ công sức này đều đổ xuống sông xuống biển hết cả rồi.”

Sổ hướng dẫn lẩm bẩm. 

Nỗ lực cái gì mới được chứ.

Không phải ít nhất cậu cũng nên nói cho tớ biết là mình đang nỗ lực làm gì rồi hẵng đi sao.

Khi tôi nhìn cô ấy với vẻ mặt chẳng hiểu gì, cô ấy nhìn tôi rồi thở dài 

“...Hà. Vậy thì cậu chỉ cần nói cho tớ một điều thôi. Mẫu người lý tưởng của cậu là gì?”

Mẫu người lý tưởng của tôi sao?

“Một người tốt bụng?”

“Câu trả lời đúng nhàm chán.”

Vậy thì bây giờ cậu muốn tớ phải làm gì đây.

“Không còn gì khác sao? Như là ngoại hình… hay là gì đấy, không. Dù sao đi nữa. Chi tiết hơn chút đi.”

“Không lẽ đây là lần đầu tiên cậu hỏi tớ câu này à?”

Nếu đã nhìn thấy tôi nhiều đến vậy thì chẳng lẽ nào lại không hỏi câu này.

“Câu trả lời của cậu lần nào cũng vậy cả. Một người tốt bụng!”

“Vậy thì là người tốt bụng thôi.”

Tôi phải bảo là người tốt bụng thêm bao nhiêu lần nữa thì cô ấy mới hiểu đây.

Tôi nhìn chằm chằm vào Sổ hướng dẫn, Sổ hướng dẫn đang hậm hực nhìn lại tôi chợt nhìn xuống cơ thể của mình với một tiếng kêu ngơ ngác. 

“Hỏng rồi.”

“Sao vậy?”

“Hết năng lượng rồi.”

“Lại nói gì nữa vậy?”

Trước khi tôi kịp dứt lời, cơ thể Sổ hướng dẫn trở lại hình dáng ban đầu. 

Xìii, Sổ hướng dẫn trở về như cũ với một làn khói. 

Cơ thể từng khiến tôi không biết phải đặt mắt chỗ nào quay lại như bình thường, Sổ hướng dẫn lại trở nên nhỏ bé. 

Như này thoải mái cho mắt hơn hẳn. 

“Cái vẻ mặt hài lòng kia là sao hả.”

“Dù sao thì khi nãy tớ không có chỗ nào để nhìn cả mà.”

Cô ấy làm vẻ mặt phụng phịu trước lời của tôi. 

“Cứ chờ đấy đi. Rồi tớ sẽ làm được lâu hơn.”

“Ngay từ đầu thì tại sao cậu lại làm như thế?”

“Cậu không nhớ lời mà tớ đã từng nói à?”

Cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi trước câu hỏi của tôi. 

“Tớ đã bảo là sẽ cho cậu xem phiên bản trưởng thành của tớ còn gì.”

“Đó là phiên bản trưởng thành của cậu à?”

“Cái đó thì tớ cũng không biết luôn?”

Đại khái hiểu rồi. 

Vẻ ngoài đó chỉ là toàn là những ảo tưởng của bản thân cô ấy thôi nhỉ. 

“...Dù sao đi nữa.”

Cô ấy chật vật nhấn vào biểu tượng hộp thư của tôi ở bên cạnh đó và chương trình được bật lên. 

“Từ giờ tớ định sẽ đóng vai trò trợ lý ở trong máy tính của cậu.”

“Trợ lý sao?”

Giúp việc gì chứ.

Nhấn chuột à?

“Đừng có làm vẻ mặt không tin tưởng đó nữa.”

Sổ hướng dẫn nheo mắt nhìn tôi rồi nhảy bật dậy và ngồi xuống phía dưới của màn hình.

“Dù sao thì, sắp có email đến rồi đấy.”

“Từ ai?”

“Thì còn ai nữa.”

Cô ấy trả lời như thể đó là một điều hiển nhiên, và ngay sau đó, email được gửi đến với một tiếng ‘Tinh!’

“...”

Tôi chậm rãi kiểm tra email.

<Trưởng Chi nhánh>

[Cậu Kim Jaehun. Nếu có thời gian thì cậu có thể đến văn phòng Trưởng Chi nhánh một chút không?]

“Nghĩa là tớ không cần đến cũng được nếu không tiện thời gian nhỉ?”

“Cậu là người chưa từng đi làm bao giờ à?”

Sổ hướng dẫn nhìn tôi như thể đã cạn lời trước lời lẩm bẩm của tôi. 

Nhưng không muốn đi thì vẫn là không muốn đi chứ. 

“...Tớ sẽ quay lại.”

Nhưng tôi vẫn là một con người của xã hội mà. 

Sống theo nguyên tắc trên bảo gì thì dưới làm nấy, nếu đã bảo đi thì phải đi thôi. 

Tôi vừa càu nhàu vừa đứng dậy khỏi chỗ, Sổ hướng dẫn nhìn tôi rồi mở lời. 

“Trưởng Chi nhánh Lee Haneul là một người tốt.”

“Tớ biết.”

“Cô ấy vẫn luôn là người tốt, không có dù chỉ một ngoại lệ.”

“Dù không biết mấy chuyện như vậy thì tớ vẫn biết mà.”

Bởi vì cô ấy đã luôn là một người chính trực. 

“Vậy nên hãy giữ quan hệ tốt với cô ấy đi. Người đó sẽ là một sự trợ giúp lớn đấy.”

“Thật lòng mà nói.”

Tôi cất lời trong khi giữ cửa. 

“Trưởng Chi nhánh mà tớ biết là kiểu người sẽ giúp đỡ ngay cả khi không mấy thân thiết.”

“...Đúng là như vậy thật.”

Sổ hướng dẫn cười khúc khích trước lời lẩm bẩm của tôi. 

“Đi đi.”

“Phải rồi. Tớ sẽ để máy tính ở lại. Tối nay tớ định đi uống mà.”

“Tớ sẽ vào trong sách.”

Tôi nhún vai đi ra ngoài cửa.

Tôi đi thang máy lên như thường lệ rồi đi vào văn phòng Trưởng Chi nhánh.

Trưởng Chi nhánh vẫy tay chào tôi vẫn ở vị trí mọi khi.

“Đến rồi à?”

“Sao cô lại gọi tôi vậy?”

“À, thì… tại ta có nghe được nhiều tin đồn.”

Tin đồn sao?

Bây giờ thì có quá nhiều rồi nên tôi cũng không biết cái nào là cái nào luôn.

“Chi nhánh Gangnam ấy.”

“À.”

Chuyện đó thì mới đây thôi.

“Trưởng Chi nhánh Gangnam đã cứ gọi điện năn nỉ ta cho mượn cậu Kim Jaehun một chút đấy.”

“Không có chuyện cô đã đồng ý đâu nhỉ?”

“Ta quan tâm đến quyền con người của nhân viên mình mà?”

 Cô ấy tự hào đáp lại câu hỏi của tôi.

“Ta cũng không bảo là tuyệt đối không được… mà thay vào đó ta đã nói là sẽ ưu tiên ý kiến của cậu Kim Jaehun trước nhất.”

“Ra vậy.”

Nếu không thật sự cần thì tôi không muốn đi.

Không thật sự cần thì thôi.

“Vậy nên…”

Tôi nhìn Trưởng Chi nhánh với ánh mắt như đang nói là ‘Lần này gọi tôi lên là có việc gì?’, Trưởng Chi nhánh nhận lấy ánh mắt đó của tôi thì cười gượng gạo.

“Lần này không có gì đặc biệt đâu, ta chỉ muốn nhờ cậu Kim Jaehun xem qua hộ món đồ này một chút thôi.”

“...”

“Không, đừng nhìn ta bằng vẻ mặt đó chứ. Ta sai rồi mà…”

Bắt người ta chạy tới chạy lui như vậy.

Thế mà chỉ để xem mỗi một món đồ thôi à.

“Ta chỉ muốn xác nhận một chút thôi.”

“Vậy lý do cô cố tình gọi tôi lên tận đây là…”

“Chuyện đó… là vì việc quá riêng tư nên…”

Như vậy thì càng không tha thứ được nữa.

“Thay vào đó, nếu sau này có chuyện gì xảy ra thì ta chắc chắn sẽ giúp hoặc là ta sẽ ưu ái cho cậu một lần. Không, thật lòng thì hiện tại ta cũng đang ưu ái cho cậu lắm rồi còn gì!”

Trưởng Chi nhánh bắt gặp ánh mắt của tôi thì nói ‘Chỉ một lần này thôi,’ và nhìn tôi,

“...Chỉ lần này thôi đấy.”

Sau cùng, tôi cũng phải chịu thua trước lời của cô ấy.

“...”

Tôi nhìn món đồ Trưởng Chi nhánh đưa cho.

“Gương sao?”

Đó là một cái gương.

Đã thế còn là loại gương có vẻ được sử dụng từ triều đại Joseon.

“Đúng vậy.”

Trưởng Chi nhánh gật đầu trước lời lẩm bẩm của tôi.

“Cái này là gì vậy? Kỷ vật của cô sao?”

Nếu là một cái gương từ thời Joseon thì tôi chỉ nghĩ được đến cái đó thôi.

“Đúng thế.”

“Đúng sao?”

Không ngờ lại đúng thật.

Trưởng Chi nhánh gật đầu, tôi cuối cùng cũng nhìn vào cái gương của cô ấy.

Sau khi tôi tập trung một chút, cửa sổ trong suốt xuất hiện.

---------------------------------------------------------------------------------------

[Tên: Di sản]

[Tuổi: 400 tuổi]

[Đặc trưng: Trời định]

[Khả năng: Trời định]

[Tiểu sử: Từ xa xưa, con người đã tin vào lời tiên tri rằng một người sẽ xuất hiện để cứu thế giới.]

[Điểm yếu: Chỉ cần đập vỡ là được.]

---------------------------------------------------------------------------------------

“Viết gì vậy?”

Tôi giải thích nội dung được hiển thị cho Trưởng Chi nhánh, cô ấy liền mở mắt.

Đôi mắt đỏ của cô ấy nhìn chằm chằm vào cái gương.

“Hừm…”

“Cô có biết không?”

“Không chỉ biết thôi đâu…”

Cô ấy mỉm cười cay đắng trước câu hỏi của tôi.

“Đây chính là nguyên nhân đã khiến ta trở thành như hiện tại.”

“Vâng?”

Vậy nghĩa là sao.

Tôi nhìn chằm chằm vào cô ấy, và Trưởng chi nhánh chậm rãi mở lời.

“Vậy thì để ta kể chuyện ngày xưa một chút đi nhỉ?”

“Chuyện có dài không vậy?”

“Ngắn lắm nên cậu không phải lo về việc làm tăng ca đâu.”

“Không phải đâu. Là vì hôm nay tôi có hẹn đi uống rượu rồi.”

“Ồ kìa, vậy thì cùng đi rồi nói chuyện luôn.”

“Vâng? Thôi ạ. Không cần đâu. Cứ ở đây—”

“Thôi nào, sao lại làm vậy được chứ. Đi đi rồi nói chuyện thôi.”

Trưởng Chi nhánh ngắt lời tôi rồi bước đi trước.

Cũng vì vậy…

“...”

“...”

“...”

Ánh mắt của Yu Daon, Jang Chaeyeon, Song Ahrin và Park Yeeun đều ghim thẳng vào tôi.

“Tôi thì… ở đây có gamhongro không?”

“Gam…?”

Nhân viên làm thêm nghe cô ấy nói liền làm vẻ mặt bối rối, tôi vội vã lên tiếng.

“Cứ lấy soju là được rồi.”

“À, vâng.”

Nhân viên làm thêm mang soju ra, Trưởng Chi nhánh chậm rãi mở lời.

“Đây là một câu chuyện từ rất xưa…”

“Xin hãy kể ngắn gọn thôi.”

“Đã bảo là biết rồi mà.”

Trưởng Chi nhánh phụng phịu lẩm bẩm.

Nhưng giờ cũng phải để ý phản ứng của cô ấy rồi nên biết làm sao được.

“E hèm. Đó là… vào 230 năm trước…”

Giọng nói của Trưởng Chi nhánh vang lên.

“Cô thật sự phải kể ngắn gọn thôi đấy.”

“Đã bảo là biết rồi mà nhờ!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Gamhongro là một loại rượu cổ truyền của Hàn Quốc.
13172029.jpg