Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

53 151

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

204 3938

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

608 18790

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

(Đang ra)

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Maromi Maroyaka

Đây là câu chuyện tình cảm giữa hai người đối lập nhau dần thấu hiểu nhau, trở thành bạn bè, và rồi trở thành người yêu — một tiểu thuyết thanh xuân lãng mạn đầy ngọt ngào.

47 463

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

158 7222

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

49 1109

401-518(End) - Chương 423: Em gái

Chương 423: Em gái

“Tìm thấy rồi.”

Tôi vừa lẩm bẩm vừa nắm lấy cánh tay của Yu Daon. 

Yu Daon nhìn tôi với khuôn mặt thẫn thờ. 

Cô ấy tỉnh táo lại rồi đúng không?

“Anh Jaehun?”

“Ừm, tôi đây.”

“...Tôi xin lỗi…”

Rồi cô ấy lắc đầu và đưa ra một câu trả lời không ngờ đến. 

Không, không phải tôi không ngờ đến mà chỉ không biết nó sẽ xuất hiện theo cách nào thôi. 

“Cô ta hoàn toàn mất hồn luôn rồi nhỉ?”

“Ừ.”

Tôi phớt lờ lời nói của Song Ahrin và Jang Chaeyeon, vỗ nhẹ vào vai Yu Daon. 

“Cô Daon. Tỉnh táo lại đi.”

“...”

“Cô Daon.”

Và trước khi tôi có thể nói gì, những giọt lệ bắt đầu tuôn ra từ khóe mắt của Yu Daon. 

“...Lại nữa…”

Và cô ấy nắm lấy tay tôi. 

“Tôi xin lỗi…”

“Bệnh nặng rồi, bệnh nặng thôi rồi.”

“Cái người ở lễ đường đám cưới thì làm ơn im lặng đi.”

“...”

Tôi bịt miệng Song Ahrin đang lẩm bẩm ở bên cạnh và tiếp tục nhìn Yu Daon. 

“Cô Daon. Tỉnh táo lại đi.”

“Ư, ư…”

Tôi vỗ nhẹ vào vai và thử véo cả hai bên má nhưng cô ấy vẫn chẳng có chút phản ứng nào. 

“Hừm.”

“Anh đã đánh thức những người khác như nào?”

“Yeeun thì có lẽ là tôi đã vào cùng con bé nên mới được, nhưng dù có coi con bé là ngoại lệ thì cả hai người đều đã được đánh thức theo cách phù hợp với từng người.”

Với Jang Chaeyeon và Song Ahrin thì sử dụng Xé tọa độ và Phương thức. 

Nhưng Yu Daon thì…

[Khiên của Chronos: Còn 9 giây]

Làm sao có thể đánh thức cô ấy với cái này đây.

“Những lúc như này thì cứ vả vào mặt cô ta một cái cũng là cách đấy.”

“...Cô Ahrin, cô định tát cô ấy sao?”

“Nếu anh trai muốn, ài!”

Vì vẫn chưa được ngắt kết nối nên Song Ahrin nhìn tôi lẩm bẩm bằng giọng bực bội.

“...”

Trước mắt thì ưu tiên là thoát ra ngoài. 

Được rồi. 

“...Vậy trước hết cô Ahrin hãy thử tát cô—”

-Chát!

Trước khi tôi kịp dứt lời, Song Ahrin đã giơ tay lên tát thẳng vào má Yu Daon. 

Đầu cô ấy quay ngoắt sang bên với một âm thanh kinh khủng, còn tôi thì cũng không kiềm được mà há hốc miệng. 

“Không, nếu cô tát cô ấy hết cỡ như vậy…”

“Cứ đánh một cái với quyết tâm để giết thay vì đánh hai cái nửa vời thì sẽ thoải mái hơn cho cả hai bên mà.”

Song Ahrin lẩm bẩm trong khi xoa xoa lòng bàn tay của mình. 

Dù có nhìn như nào thì dường như cô ấy đã dồn rất nhiều cảm xúc vào trong đó. 

Yu Daon vẫn thẫn thờ nhìn về trước với vết hằn đỏ trên mặt. 

“Cô ấy vẫn không tỉnh dậy.”

“...Một lần nữa chứ?”

“Khoan đã.”

Bị tát như kia mà còn không tỉnh lại thì dù có làm gì thì cô ấy cũng sẽ không tỉnh lại đâu. 

Tôi vội vã ngăn Song Ahrin lại và đứng trước Yu Daon. 

Phải làm gì đây nhỉ.

Trong mơ thì… Hừm. 

Thử nhìn theo ánh mắt của Yu Daon nào. 

Ánh mắt của cô ấy hơi chếch lên trên. 

Vừa đúng tầm mắt khi cô ấy nhìn tôi nhỉ.

Nói cách khác, khả năng cao là…

“...”

Có lẽ đúng rồi. 

Tôi giơ tay lên với suy nghĩ đó. 

Trong khoảnh khắc, tôi nhớ lại ký ức khi Yu Daon bật khóc sau khi tôi cốc đầu cô ấy trong Căn phòng mà bạn không thể rời khỏi nếu không làm XX.

Chuyện đó cũng lâu lắm rồi nhỉ. 

Chính vì thế,

-Cốc! 

Tôi cứ thế siết chặt nắm đấm đánh thẳng xuống đầu của Yu Daon. 

Đầu của Yu Daon cúi gập xuống,

“...Hở?”

Giọng nói bối rối thốt ra từ miệng của cô ấy. 

“Tỉnh lại đi, cô Daon.”

Tôi chậm rãi nhìn cô ấy. 

Yu Daon cứ thế nhìn xuống đất trong khi ôm đầu mình. 

“Tôi không biết cô đang nhìn thấy gì. Nhưng cô Daon hiểu rõ tôi mà.”

Tôi giữ giọng bình tĩnh và nói tiếp.

“Tôi biết cô cũng hiểu rằng tôi không phải kiểu người như vậy mà, và dù tôi có khả năng làm như thế đi nữa, tôi vẫn tin là cô biết rằng tôi không phải loại người đó.”

Dù không biết cô ấy đang nhìn thấy gì, nhưng trước hết thì ngoại trừ mọi người Phòng Nhân sự, cô ấy là thành viên đã ở với tôi lâu nhất.

Cô ấy hiểu rõ tôi mà. 

Tôi có thể tự tin khẳng định điều đó. 

Yu Daon nhìn tôi trong khi xoa đầu mình.

Cô ấy mấp máy môi, sau đó nhắm nghiền mắt lại. 

“Tôi đã biết rồi nhưng…”

“Ừm?”

“Cùng phải thôi, bởi vì tôi không ngửi thấy mùi của anh Jaehun mà…”

“Eo tởm thế.”

Tôi vươn tay ra dừng Song Ahrin đang lẩm bẩm lại rồi lắng nghe lời nói của Yu Daon. 

“Nhưng mà, tôi đã nghĩ rằng… có lẽ lời nói đó chính là những gì anh Jaehun đang nghĩ về tôi.”

“Tôi sao?”

Tôi đã nói gì mà cô ấy lại nghĩ vậy? 

“Rằng tôi vô dụng…”

“Không, tôi mà lại làm vậy sao?”

Trong các thành viên của Phòng Nhân sự thì chỉ cần thiếu một người thôi là tất cả chúng tôi đều đã trở thành xác chết từ lâu rồi. 

Làm sao có chuyện tôi lại nói những lời như vậy được chứ.

Tôi nhìn Yu Daon với vẻ mặt cạn lời, cô ấy lại mấp máy môi. 

“Tôi xin lỗi.”

“Làm gì phải xin lỗi chứ. Vậy thì cái thứ đó, nó ở đâu?”

“À, cái đó…”

Yu Daon nhìn tôi với ánh mắt tỉnh táo hơn so với khi nãy rồi lắc đầu. 

“Tôi có thể làm được.”

Rồi Yu Daon nhìn thẳng về trước với ánh mắt vô cảm. 

Có lẽ nên nói đó là… vẻ mặt đáng sợ mà cô ấy thỉnh thoảng lại mang nhỉ.

Vẻ mặt có thể khiến người khác nhìn vào phải nổi da gà, đó chính xác là vẻ mặt cô ấy đang mang. 

“Đợi đã… chuyện là, liệu anh có thể quay lại không?”

“Ừm?”

“Những người khác cũng…”

Cô ấy nói với tôi bằng vẻ mặt ngượng ngùng rồi nói với cả những người còn lại.

“Mà, ừm… việc đó cũng không khó…”

Tôi chậm rãi xoay người lại, những người khác cũng làm tương tự. 

“Sao lại phải làm cái hành động chết tiệt này chứ?”

“Cái người ở đám cưới mà dám nói vậy à?”

“Ài…”

Song Ahrin lẩm bẩm như thể bực bội, và ngay lập tức, những âm thanh kỳ quái bắt đầu vang lên. 

-Rắc, rắc…!

Âm thanh thứ gì đó bị nắm lấy rồi vặn gãy. 

Dù muốn quay lại nhìn nhưng hứa là hứa.

Không lâu sau đó, giọng nói rạng rỡ của Yu Daon vang lên. 

“Xong hết rồi!”

Khi tôi quay lại nhìn, ở đó là Yu Daon bị phủ đầy bụi bặm đang mỉm cười nhìn tôi. 

“Tôi thành công rồi!”

“...Rốt cuộc thì cô đã làm gì vậy?”

“Đó là bí mật.”

Yu Daon mỉm cười đáp lại lời lẩm bẩm của tôi. 

“...”

Thực tế thì Song Ahrin và Jang Chaeyeon đang nhìn Yu Daon với ánh mắt đầy kinh ngạc.

Dù sao đi nữa, chỉ cần vấn đề được giải quyết xong thì không có vấn đề gì cả.

“Nào, bây giờ thì về thôi.”

“Vâng!”

Yu Daon mỉm cười đáp lại lời tôi, còn Song Ahrin im lặng một lúc rồi lên tiếng.

“...Nhưng mà, bằng cách nào?”

“...Ờ. Đúng nhỉ.”

Ra ngoài kiểu gì đây?

Thông thường mấy cái kiểu này giải quyết xong là thoát ra luôn mà nhỉ?

Tôi nhìn xung quanh, không giấu được sự lúng túng của mình.

Không có lối ra, cũng không còn gì để làm nữa?

“...”

Tôi nhìn xung quanh, nhưng quả nhiên, không có gì cả.

Vấn đề là gì?

Hãy suy nghĩ xem nào.

Trong khi tôi đang đặt tay giữa hai bên mày suy nghĩ, Jang Chaeyeon chậm rãi giơ tay lên.

“Nếu như.”

“Ừm.”

“Nghĩa là, tất cả chúng tôi đều đã vượt qua ác mộng rồi nhỉ.”

“Đúng vậy?”

Từ Park Yeeun đến Yu Daon.

Tất cả mọi người đều đã vượt qua cơn ác mộng.

Điều đó có nghĩa là chúng tôi đã vượt qua mọi trở ngại này rồi.

“...Một.”

Jang Chaeyeon nhìn tôi.

“Vẫn còn một người nữa.”

“Vẫn còn sao?”

Còn ai nữa nhỉ, chẳng lẽ ý cô ấy là vẫn còn thành viên thứ năm nào đó mà chúng tôi không biết sao?

Tôi nhìn chằm chằm vào Jang Chaeyeon, và cô ấy từ từ chậm rãi mở miệng.

“...Anh.”

“...Ừm?”

“Chẳng phải vẫn còn anh sao.”

“...”

Tôi ấy hả?

Không, đúng là còn mỗi mình tôi thật, nhưng dù vậy đi nữa.

“Tôi hoàn toàn không gặp ác mộng mà?”

“Anh cũng là con người.”

Jang Chaeyeon nhìn tôi như thể tôi vừa nói một điều hiển nhiên.

“Anh cũng là con người, vậy nên anh chắc chắn phải có điều gì đó mà bản thân sợ hãi hoặc lo lắng.”

“...”

Điều đó không sai.

“Nhưng… chính tôi cũng không biết là mình đang lo lắng điều gì.”

“Ừm. Đúng vậy.”

Cô ấy chậm rãi gật đầu trước lời của tôi.

“Điều đó thì không ai trong chúng ta biết cả.”

“...”

“Vậy nên, chúng ta cần phải tìm ra.”

Cô ấy nhìn tôi, những người khác cũng tương tự.

“Anh sợ hãi điều gì?”

“...”

Chà, tôi có thể sợ hãi điều gì được nhỉ?

Chính tôi cũng không biết luôn.

Vốn dĩ ngoài cơn đau đầu thoáng qua khi mới tiến vào, tôi chưa từng cảm thấy sợ hãi gì cả.

“...”

Tôi cố vắt óc suy nghĩ nhưng vẫn không nghĩ ra được cách nào khả quan.

Ngay từ đầu thì bảo là nỗi sợ sâu thẳm của tôi nhưng làm sao mà biết được cái đó chứ.

Thật sự không nghĩ ra được gì cả.

“...À.”

Và rồi Song Ahrin chậm rãi lắc đầu.

“Tôi nghĩ là mình biết một cái rồi.”

“Một cái?”

“Ừm. Kiểu, ví dụ như là…”

Cô ấy ngập ngừng.

“Khi mà anh trai, …nói về chuyện gia đình ấy.”

“À.”

Tôi hiểu ý của cô ấy rồi.

Sau cùng thì thứ này tạo ra tình huống mà mọi người sợ hãi nhất mà.

Nếu là như vậy thì thứ tôi nhìn thấy cũng sẽ…

“Nhưng phải làm như nào đây?”

Trong tình huống mà vốn dĩ cái ‘player’ này không coi tôi là người chơi, phải làm sao thì mới có thể khiến nó nhận diện tôi cho đúng đây.

Tôi đâu thể bật tắt rào chắn tinh thần theo ý muốn.

“...Đúng rồi.”

Song Ahrin chậm rãi gật đầu.

“Vậy nên, chúng ta sẽ tự dàn dựng.”

Dàn dựng gì cơ?

Tôi vừa nghiêng đầu được một chút thì Song Ahrin đã nhìn tôi.

“Anh trai. Anh nhớ em chứ?”

“Khụ! Khụ!”

Biết cô ấy định làm gì rồi.

Song Ahrin đang đóng giả làm em gái của tôi.

“Ơ, vậy thì…”

Jang Chaeyeon im lặng một hồi rồi đặt tay lên vai tôi.

“Jaehun à. Con làm được mà. Mẹ tin vào con.”

“Mẹ sao?”

Cô ấy còn trẻ hơn tôi mà nhỉ.

Tôi cạn lời nhìn Jang Chaeyeon nhưng cô ấy vẫn không chớp mắt vỗ nhẹ vào vai tôi.

“Mẹ yêu con.”

Không hiểu sao tôi có cảm giác cái yêu đó và cái yêu mà Jang Chaeyeon đang nói đến có hơi khác.

Không.

Chắc chắn là khác luôn.

Dù sao đi nữa,

“Việc này thật sự có ích không vậy?”

“Thì, trước mắt không ra ngoài được thì chỉ còn cách thử thôi chứ sao”

Song Ahrin thản nhiên nói vậy, Yu Daon cũng nhìn tôi.

“À, ừm. Tôi có nên làm bố không? Hay là thú cưng đây?”

“Rốt cuộc thì cô đang nói cái gì vậy?”

Trước hết là tôi chưa từng nuôi thú cưng, hơn nữa chắc chắn thú cưng không phải con người.

“Dù sao đi nữa, cứ làm mấy trò ngớ ngẩn như này cũng chẳng giải quyết được gì đâu. Hãy cùng nghĩ cách khác thôi.”

Tôi vừa nói vậy vừa dời bước,

“...Hả.”

Rồi trước mắt tôi bỗng bị bao phủ bởi một màu đen kịt.

“...”

Trước khi nhận ra, tôi đã đứng trong một không gian hoàn toàn xa lạ.

Không chỉ mình tôi mà còn cả những người khác.

Và.

“Anh trai.”

Một giọng nói quen thuộc nhưng đã quá lâu rồi mới được nghe lại vang đến bên tai tôi.

“...”

Tôi chậm rãi quay lại.

Vẫn là ánh mắt mệt mỏi, cùng với đó là khuôn mặt giống tôi một cách kỳ lạ nhưng cũng không giống chút nào.

Em gái tôi đang nhìn chằm chằm vào tôi.

“...Em thật sự xin lỗi.”

Trước khi tôi có thể nói gì, con bé nhìn tôi.

“Em… không thể chịu đựng được thêm nữa rồi.”

Đồng thời, một cơn đau đầu kinh khủng ập đến.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!