Chương 428: Tinh ý
Từ lúc còn nhỏ, Lee Haneul đã rất khỏe mạnh.
Và điều đó vẫn còn đúng ngay cả khi cô đã ở tầm cuối 30, cái tuổi được coi là đã khá lớn.
“Cô định bắt đầu từ đó sao?”
“Cứ im lặng lắng nghe đi.”
Mặc dù đã ở tầm cuối 30 nhưng tuổi cơ thể của cô vẫn chỉ như tuổi thiếu niên, cũng bởi vậy mà cô đã bị xa lánh bởi nhiều người.
“Kiểu như là phù thủy sao?”
“Đúng là có mấy lời đồn như thế thật.”
“Lời đồn?”
“À, vì ta vốn là thầy cúng mà.”
Là một thầy cúng, Lee Haneul không kết hôn và cũng không có nhiều bạn bè.
Cô chỉ đơn giản là đi khắp nơi thực hiện các buổi lễ cúng để kiếm tiền sống qua ngày.
Tất nhiên, cô chẳng có mấy cái như khả năng tâm linh gì cả.
Chỉ vì có bố mẹ là thầy cúng nên cô đã học lỏm được bằng cách nhìn họ làm và đơn thuần đọc lại những gì mình nghe được.
Ví dụ điển hình là nếu sắc mặt không tốt thì bảo nhà có chuyện gì đó, hoặc là độ nghiêm trọng của sự việc có thể được quyết định dựa trên địa vị của người đến.
Vốn dĩ cái nghề thầy cúng cũng là nghề tách xa với hôn nhân mà,
“Tôi cứ tưởng Trưởng Chi nhánh là tiểu thư của một gia đình quý tộc cơ.”
“Tiểu thư gia đình quý tộc đến ngoài 30 mà vẫn chưa cưới được chồng thì đã bị đánh chết ở chốn nào đó rồi.”
“Vậy sao?”
Rồi đến một ngày nọ, ai đó tìm đến cô ấy như vậy với một chiếc gương.
Họ nói rằng dường như nó chứa đựng năng lượng tà ác nên muốn nhờ cô kiểm tra cho, và thú thực thì do thù lao nhiều hơn dự đoán, Lee Haneul đã không còn lựa chọn nào khác ngoài chấp nhận yêu cầu này.
Nhưng ngay từ đầu thì một Lee Haneul hoàn toàn không sở hữu khả năng tâm linh hay phép thần thông có thể làm gì chứ.
Cô chỉ đơn giản là xem qua cái gương chỗ này chỗ kia rồi cứ thế để nó ra một bên và đi ngủ.
Thế nhưng đó lại chính là vấn đề.
“Ngày hôm sau khi ta thức dậy thì phải nói là khủng khiếp.”
“Khủng khiếp nghĩa là…”
“Vì đột nhiên có một đống người nói rằng họ đến để bắt ta theo lệnh của quan huyện.”
“Thế cô đã ngoan ngoãn để bị bắt sao?”
“Lại chẳng, tất nhiên là ta sẽ bị bắt nếu có gươm giáo chĩa thẳng vào mặt rồi.”
Cứ như vậy, Lee Haneul đã bị áp giải đi.
Cho đến tận lúc đó, cô ấy vẫn không nhận ra rằng cái gương chính là vấn đề.
Thời điểm cô nhận ra cơ thể mình đã trở nên hơi bất thường là khi cô cảm thấy sợi dây trói không thoải mái nên đã vặn người, cứ thế làm đứt luôn sợi dây.
Và khi chứng kiến cảnh tượng đó, tên lính liền chĩa giáo vào cô nhưng cô đã dùng tay không nắm lấy và bẻ gãy lưỡi giáo, đến lúc đó thì cô mới thật sự nhận ra rằng bản thân đã trở nên kỳ lạ.
Cứ như vậy, cô bỏ chạy.
Bởi cô có dự cảm rằng nếu cứ thế này mà bị bắt được thì mình sẽ phải chịu đựng một kết cục còn tệ hơn cả cái chết.
Trong khi trốn chạy, Lee Haneul đã nhận ra hai điều.
Cơ thể của cô có thể chạy nhanh hơn những người khác, súng đạn và gươm giáo cũng chỉ để lại vết rách trên quần áo chứ không thể làm trầy xước da thịt của cô, và nếu siết chặt tay rồi vung nắm đấm thì cô không chỉ giết người mà còn có thể biến họ thành nhiều mảnh.
Dĩ nhiên là không chỉ có mỗi vậy.
Cô có thể nhịn đói lâu hơn hoặc uống ít hơn người khác, và quan trọng hơn tất thảy, cô không hề già đi.
Cô nguyền rủa hoàn cảnh của mình.
Một cuộc đời bị truy đuổi bởi quân lính còn chẳng đáng được coi là sống, đói khát đến khô khốc cả họng cũng không thể chết, và cả sự cô đơn.
Đúng năm mươi năm sau, một người phụ nữ đã đến tìm cô như vậy.
Người đó tiếp cận một cô đang sống như kẻ tàn phế, hay là một con thú vật, và lôi kéo cô bằng lời đề nghị gia nhập Cục Quản thúc.
Cứ như vậy, Lee Haneul đã chấp nhận lời đề nghị đó.
Dù chẳng biết Cục Quản thúc đó là gì, thế nhưng cô nghĩ rằng ít nhất nó sẽ còn tốt hơn cuộc sống hiện tại của mình.
Vô số chuyện đã xảy ra.
Cô tiễn biệt những người bạn, những đứa trẻ mà cô nuôi nấng như con trai và con gái của mình không mất do tai nạn thì cũng do tuổi già, tất cả những người mà cô yêu thương sau cùng đều chết đi, phó mặc cơ thể cho dòng chảy của thời gian.
Chỉ có Lee Haneul là vẫn còn đứng vững, không chịu khuất phục trước dòng chảy của thời gian.
Lee Haneul là nhân tài kiệt xuất nhất mà Cục Quản thúc từng tạo ra.
Có thể có những cá nhân có năng lực xuất chúng hơn Lee Haneul, nhưng nếu được hỏi ai là con người mạnh nhất, chắc chắn sẽ không có ai do dự mà tất cả đều sẽ chọn Lee Haneul.
“Làm nhớ lại chuyện ngày xưa ghê. Đã từng có lần ta dời cả núi đấy. Ta nhớ là lúc đó mình đã tay không đấm nát ngọn núi ấy.”
“Trưởng Chi nhánh, chúng ta không còn nhiều thời gian đâu.”
“Đã bảo là biết rồi mà.”
Dù sao đi nữa, Lee Haneul đã luôn được gọi là nhân viên xuất sắc nhất và cả nhân viên mạnh nhất của Cục Quản thúc bởi tất cả mọi người trong Cục.
“Chính xác thì là xuất sắc nhất trước khi có cậu Kim Jaehun.”
“Hoàn toàn chẳng thấy vui chút nào.”
Lee Haneul đã tham gia vào mọi vụ việc lớn, cứu sống vô số người và giải quyết không biết bao nhiêu rắc rối.
Thế nhưng ngay cả một người như Lee Haneul cũng có điều khiến cô phải bận tâm.
Chiếc gương.
Chiếc gương mà cô đã không thể mang theo bên mình vì mải chạy trốn vội vã.
Có lẽ, nếu suy nghĩ của Lee Haneul là đúng, tất cả mọi chuyện đều bắt đầu từ khoảnh khắc cô nhận lấy chiếc gương.
Nếu vậy thì chiếc gương đó là gì, và ngay từ đầu thì rốt cuộc người đã đưa cô thứ đó là ai?
Vậy nên Lee Haneul đã xin phép Cục Quản thúc và bắt đầu điều tra về chiếc gương.
Bởi vì trước khi chạm vào chiếc gương thì cô cũng chỉ là một người bình thường trông có vẻ trẻ trung mà thôi.
Cuối cùng, cô cũng đã tìm thấy chiếc gương và đưa nó cho con át chủ bài giỏi nhất của mình xem…
“Thì ra cái người đó là tôi à.”
“Đúng vậy.”
Trưởng Chi nhánh nói xong, Song Ahrin khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn qua cũng biết là đang vừa thở phào vừa nghĩ rằng may là kết thúc sớm.
“Vậy thì, đến đây là hết rồi sao?”
“Nếu chỉ có thế thôi thì ta đã không tham gia vào buổi uống rượu này rồi đúng chứ?”
Trưởng Chi nhánh mỉm cười nhìn tôi.
“Có một người khá kỳ lạ ở ngoài Cục Quản thúc.”
“Người kỳ lạ?”
“Ừm. Vụ chiếc gương này đã khiến ta nhận ra rằng có ai đó… phải nói như nào nhỉ.”
Trưởng Chi nhánh lẩm bẩm.
“Có người đang đưa cho ta những món đồ không rõ.”
“Đưa cho là ý gì vậy?”
“Theo đúng nghĩa đen thôi.”
Trưởng Chi nhánh nhìn chằm chằm vào tôi.
“Có người làm ra những món trang bị rồi mang đi cho như bảo rằng hãy sử dụng đi nhưng bản thân thì lại không tiết lộ mình là ai.”
“...”
Ngay lập tức, tôi chợt nhớ ra một chuyện.
“Cô Daon.”
“Vâng?”
Yu Daon cho đến lúc ấy đang mân mê cốc soju như thể thấy chán liền ngẩng phắt đầu lên.
“Cô có mang theo cây dùi không?”
“Cây dùi? Tôi có mang theo đây, nhưng để làm gì vậy?”
Yu Daon lấy cây dùi ra từ trong túi.
Khi tôi chìa tay ra, cô ấy liền đưa nó cho tôi.
“Thật ra thì cái dùi này cũng tương tự như vậy.”
“Tương tự sao?”
“Vâng, tôi đã nhận được từ một ai đó”
“Người đó là ai?”
“...”
Tôi nhìn chằm chằm vào cái dùi.
---------------------------------------------------------------------------------------
[Tên: Cái dùi]
[Tuổi: 8 tháng tuổi]
[Đặc trưng: Đâm]
[Khả năng: Đâm]
[Tiểu sử: Cây dùi mà người đàn ông làm ra giờ đây đã tìm được chủ nhân mới và đang dần dần trở nên quen thuộc với bàn tay của cô ấy.]
[Điểm yếu: Chỉ cần không dùng là được.]
---------------------------------------------------------------------------------------
“...”
Nội dung có vẻ đã thay đổi đôi chút rồi.
Chắc chắn nếu tôi nhớ không thầm thì… nội dung là người đàn ông đã khổ tâm rồi làm gì đó… hình như là vậy mà nhỉ?
“Ai đã làm ra thứ đó vậy?”
“...”
Tôi im lặng nhìn cái dùi rồi bắt đầu giải thích cho Trưởng Chi nhánh.
Cái dùi mà người đàn ông đã làm ra, và Yu Daon đã nhận được nó.
“...”
Nghe giải thích xong, Trưởng Chi nhánh nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm trọng.
“Có chắc chắn là nhận được từ người đàn ông đó không?”
“Trước mắt thì trong phần giải thích có ghi vậy.”
Trưởng Chi nhánh nghiêng đầu như thể đang suy nghĩ gì đó rồi cất lời.
“Thực ra là thế này. Thứ gì đó được phỏng đoán là người đàn ông đã được tìm thấy rồi.”
“Thứ gì đó?”
Nghĩa là không phải con người sao?
“Do không biết nó thân thiện hay thù địch… nên là mọi người vẫn đang đau đầu không biết phải tiếp cận như nào thì được.”
“Ngay từ đầu thì chẳng phải việc xem xét liệu thứ đó có ý định gặp chúng ta không cũng rất quan trọng sao?”
“Điều đó cũng đúng.”
Trưởng Chi nhánh gật đầu.
“Nhưng cũng không thể cứ khoanh tay đứng nhìn mãi được nên…”
“Ưm…”
“Cũng nguy hiểm lắm.”
Jang Chaeyeon ngắt lời tôi.
“Vì chúng ta cũng đâu biết tại sao người đó lại đưa cho chúng ta thứ như kia.”
“...Đúng là như vậy thật.”
Đúng như cô ấy nói, cũng không rõ tại sao người kia lại đưa cho chúng tôi những món đồ như này.
Thực chất lỡ như trong cái dùi mà Yu Daon đang dùng có chứa thứ gì đấy như phấn của Giấc mơ của Bươm bướm rồi bỗng một ngày nào đó cô ấy đột nhiên trở thành nó thì sao?
Bản thân chuyện đó đã là vấn đề rồi.
Không, không chỉ là vấn đề mà là một đại thảm họa.
Việc đó tuyệt đối không được xảy ra.
“...Vậy cô định làm gì?”
“Trước mắt do đã tìm ra rồi nên…”
Trưởng Chi nhánh ngập ngừng trước câu hỏi của tôi và liếc nhìn tôi.
“Dù vậy, kiểu, ta cũng muốn mang theo một bảo hiểm đi cùng…”
“...”
“...”
“...”
“...Không được sao?”
Trưởng Chi nhánh nhìn tôi với giọng lí nhí, và trước khi tôi có thể nói gì, Yu Daon đã lắc đầu.
“Không được đâu.”
Tôi không ngờ là Yu Daon lại lên tiếng luôn đấy.
Những người khác có cả tôi đều nhìn về phía Yu Daon, và cô ấy điềm tĩnh nói tiếp.
“Anh Jaehun là một người rất bận rộn. Đặc biệt là khi anh ấy vốn dĩ đã luôn bị cuốn vào những việc nguy hiểm như này, tôi không hiểu tại sao cô cứ tìm đến anh Jaehun để giao việc như này để làm gì nữa.”
Yu Daon nhìn chằm chằm vào Trưởng Chi nhánh.
“...Tôi cũng đồng ý.”
Song Ahrin khẽ giơ tay lên.
Ép bản thân ngoảnh mặt khỏi Trưởng Chi nhánh, Song Ahrin cất lời.
“Anh ta cũng đã vất vả quá nhiều rồi. Bây giờ cần phải nghỉ ngơi chứ.”
“...”
“Vả lại, ửm. Chúng tôi… thú thực thì cũng đã vất vả nhiều rồi mà… Cô cũng biết đấy, việc chúng tôi lúc nào cũng bị cuốn vào các biến cố.”
Song Ahrin lẩm bẩm với giọng lí nhí.
Jang Chaeyeon thản nhiên đáp lại.
“Đúng thế. Cứ làm như vậy rồi nếu anh ta thật sự chết… …Thế thì chúng tôi biết phải làm gì đây.”
Giọng nói của cô ấy khiến người nghe cảm thấy vô cùng tội lỗi.
“...”
Tôi nhìn chằm chằm vào Trưởng Chi nhánh, cô ấy chậm rãi cúi đầu.
“Quả nhiên là cũng hơi quá thật nhỉ.”
Trưởng Chi nhánh nhìn tôi với một nụ cười cay đắng.
“...Vâng, đúng là hơi quá thật.”
“Ừm, thôi thì cũng chẳng thể làm gì được… Thế thì…”
“Như ba người họ đã nói, thật sự rất vất vả.”
Mọi người đã phải vất vả đến mức nào chứ.
Tôi hoàn toàn hiểu được.
“Ừm?”
Trưởng Chi nhánh ngẩng phắt lên nhìn tôi, ba người kia cũng nhìn về đây.
“Vậy nên hai người chúng ta đi cùng nhau đi. Tôi và Trưởng Chi nhánh.”
“Ơ…”
“Hở?”
“Ừm…?”
Cả ba người kia đều ngơ ngác, còn Trưởng Chi nhánh thì dò ý định của tôi.
“Thì…”
Sao vậy, chẳng phải đây là phương án tốt nhất sao.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
