Chương 424: Thoát ra
“Em xin lỗi, anh trai.”
Tôi nhìn đứa em gái đang nói bằng giọng bình thản.
Thật lòng thì tôi đang bàng hoàng nhiều hơn là sợ hãi.
Tại sao con bé lại đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi, tại sao đứa em gái vốn chỉ ở nhà rồi biến mất, à không.
Ngay từ đầu thì tại sao đứa em gái dường như không có gì về nó là bình thường lại ở đây?
“Này, em—”
“Anh trai.”
Trước khi tôi có thể nói xong, con bé đã ngắt lời tôi.
“Anh sẵn sàng hy sinh đến mức nào vì đại nghĩa?”
“Cái gì?”
“Em hỏi là anh sẵn sàng hy sinh đến mức nào vì đại nghĩa.”
“...Anh cũng không hẳn là có ý định làm đến mức đó đâu.”
Tôi chưa từng dù chỉ một lần nghĩ về việc sẽ làm gì đó vì đại nghĩa.
“...Đúng vậy. Anh đã luôn như thế mà.”
Em gái tôi lẩm bẩm rồi mỉm cười.
“Chính vì thế em đã nói chuyện với đứa trẻ đó.”
“Đứa trẻ đó?”
“Anh cũng biết mà. -------- đó.”
“Ai cơ?”
“--------. Anh không nhớ sao?”
Mỗi lần em gái tôi mở miệng, tên của một ai đó được thốt ra, vậy nhưng tai tôi không nghe được bất cứ thứ gì như thể nó đang từ chối việc nghe thấy.
“...Là ai cơ?”
Ý niệm phải bằng mọi cách nghe được cái tên ấy xâm chiếm tâm trí tôi.
“Nói lại đi. Ai cơ?”
“...Quả nhiên là anh không biết nhỉ.”
Đứa em gái mỉm cười dịu dàng trước lời của tôi.
“Ngay từ đầu thì ý em là.”
Ánh mắt của con bé hướng về một nơi nào đó.
“Em xin lỗi, em muốn nói lại lần nữa, vì đã đổ gánh nặng này lên anh.”
“Ý anh là, gánh nặng đó là gì?”
“Trên thế giới.”
“Trên thế giới thì sao.”
“Có đủ mọi loại vấn đề. Cho đến tận bây giờ, em vẫn chưa biết được chuyện gì sẽ xảy ra sau đó.”
Như thể không nghe thấy tôi, em gái tôi chậm rãi nói tiếp.
“Bởi vì em và -------- đã quyết định giao phó lại mọi thứ cho anh.”
“...”
“Anh trai.”
Em gái tôi chậm rãi nói, ánh mắt của con bé nhìn thẳng vào tôi.
“Em luôn cảm thấy thật sự xin lỗi.”
“...”
“Nhưng, vì anh sẽ làm tốt thôi.”
Đứa em gái nhìn tôi và mỉm cười.
“Cố lên.”
“Này, đợi—”
Trước khi tôi có thể nói xong, một cơn đau đầu kinh khủng liền ập đến, và cứ thế cảnh tượng tiếp theo hiện ra.
Tôi ngẩng đầu nhìn về trước.
Tôi đã từng ở đó.
“Chết tiệt.”
Tôi lẩm bẩm với giọng nói đầy căm hận, nhìn thẳng về trước.
Một người phụ nữ với mái tóc đen để lộ cơ thể khỏa thân trắng muốt đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Là Yu Daon.
Với đôi cánh khổng lồ sau lưng, cô ấy đang nhìn tôi hoàn toàn không một chút cảm xúc.
Trước khi tôi có thể nói gì,
-Rầm!
Cô ấy đã nghiền nát tôi.
Cùng với cơn đau dữ dội, tôi đã chết.
***
“...Ah.”
Tôi ngẩng đầu nhìn về trước.
Jang Chaeyeon đang lơ lửng trên không trung.
Một mình, tôi nhìn cô ấy.
-Phựt!
Những con người quái dị xuất hiện và cắn xé khuôn mặt tôi.
Thậm chí còn không kịp hét lên, tôi đã chết cùng với cú sốc từ việc cả cơ thể bị xé xác.
***
Tôi mở mắt.
Vô số người đang đứng đó như những con rối, và ở trung tâm của tất cả, một người phụ nữ tóc tím đang nhìn chằm chằm vào tôi.
“...”
Trước khi có thể nói gì, tôi cảm nhận được một thứ gì đó không thể hiểu nổi được gắn chặt vào cơ thể của mình.
Cơ thể của tôi cứ thế mất đi ý chí mà bước đi bên cạnh những người khác.
Cho đến khi tôi chết vì không chịu nổi đói và khát.
Quá trình đó mất chính xác ba ngày.
***
Cơn đau đầu ập đến.
“Khụ! Khụ!”
Tôi ho dữ dội, thứ gì đó nắm lấy tay tôi, và cả tiếng ai đó gọi tôi đang vọng lại từ xa.
-...hun!
-...!
-......!
Nhưng tôi chẳng có thừa tâm trí để bận tâm đến những lời đó.
Bởi vì sự đau đớn, đói khát và cơn sốc không biết được kia còn mạnh hơn nữa.
Tôi tuyệt vọng cố gắng suy nghĩ tiếp.
Tình huống này là sao?
Phải làm sao thì tôi mới có thể thoát ra khỏi đây?
So ra thì vấn đề của những người khác đơn giản hơn tưởng tượng.
Bởi vì vấn đề là tôi.
Chỉ cần giết tôi là được.
Nhưng lần này thì khác.
Tôi tuyệt đối không thể một mình đánh bại Yu Daon đã trở thành con trưởng thành, Jang Chaeyeon bị nuốt chửng bởi Khối lập phương hay Song Ahrin đã trở thành Trưởng Đoàn kịch.
Và hơn tất cả, tôi không muốn phải chiến đấu với họ một lần nữa.
Sự đau đớn mà tôi vừa trải qua vẫn còn đọng lại trong tâm trí tôi.
Vậy nên.
“...Gư…”
Tôi mở miệng, thế nhưng tất cả những gì thoát ra chỉ có tiếng rên rỉ đầy đau đớn.
Tôi muốn dừng lại.
Nhưng mà không thể.
Không, ngay từ đầu thì dừng lại đã không phải lựa chọn của tôi.
Tôi cần phải bằng mọi cách phá hủy nguồn gốc của nỗi sợ hãi này.
Chính vì vậy, bây giờ tôi lại rơi vào một tình huống tiến thoái lưỡng nan.
Tôi ghét phải cảm thấy sợ hãi với tâm trí còn tỉnh táo, nhưng đồng thời tôi cũng chẳng nghĩ ra được cách nào để thoát ra.
Phải làm gì đây?
Rốt cuộc thì phải làm gì đây?
Chiến đấu với những con quái vật đó sao?
Bất khả thi.
“Ah!”
Trước khi có thể suy nghĩ được gì, Yu Daon con trưởng thành lại nghiền nát tôi.
Cùng với sự đau đớn khi bị đè chết, tôi một lần nữa đối mặt với Jang Chaeyeon đang đờ đẫn nhìn tôi.
“Khư, ah…!”
Trước khi có thể nói gì, ai đó lại bắt đầu cấu xé tôi.
Tôi muốn dừng lại.
Đau đầu quá.
Và một lần nữa, tôi lại bị treo lên bởi sợi chỉ mà chết dần chết mòn.
“...”
Tôi thẫn thờ ngẩng đầu nhìn lên trời.
Bầu trời trong xanh một cách quái dị.
Ánh nắng gay gắt rọi xuống, những người đã chết thì khô quắt lại như xác ướp, đung đưa dưới ánh mặt trời.
Và tôi cũng vậy, được định sẽ đón nhận cùng một kết cục với họ. Một lần nữa.
“...”
Tôi có thể chắc chắn một điều.
Nếu cứ tiếp tục phải chịu đựng việc này, tôi sẽ phát điên.
Không, trước cả khi có thể phát điên thì tôi đã chết rồi.
Vậy để thoát khỏi nơi này thì…
Giữa lúc tôi đang trầm tư điều đó, thụp, âm thanh thứ gì đó rơi xuống vang lên.
Tôi ngẩng đầu nhìn xuống đất.
Một cái kẹp sách đã rơi xuống và nằm đó.
Ngay sau đấy, một ai đó cắt đứt sợi chỉ, tôi ngã quỵ xuống đất.
Ngay cả một chấn động nhỏ cũng đủ chí mạng với một người đã không thể ăn uống, tôi cứ thế rên rỉ dưới cái nắng như thiêu đốt.
“...Tớ không thể nhìn nổi nữa.”
Một ai đó lẩm bẩm.
Không, không phải là ai đó.
Là --------.
Mái tóc quen thuộc, dáng người quen thuộc, khuôn mặt quen thuộc.
Đứa trẻ thỉnh thoảng lại xuất hiện trong mơ để giúp đỡ tôi, người luôn là sợi dây sinh mệnh của tôi.
“...--------.”
“...”
Tôi chậm rãi gọi tên của cô ấy, còn cô thì chỉ đơn thuần nhìn tôi với vẻ mặt vô cùng u sầu.
“Tớ thật sự là một kẻ bạc nhược.”
Cô ấy lẩm bẩm.
“Tớ tin cậu.”
“...”
Không âm thanh nào thoát ra từ cổ họng khô khốc như thiêu đốt của tôi.
“Sau tất cả, tớ không hề nghi ngờ rằng cậu sẽ vượt qua được mọi trở ngại đó để tiến về trước.”
Sổ hướng dẫn.
Hay chính là -------- lẩm bẩm đầy buồn bã.
“Thế nhưng, nếu trong quá trình đó cậu phải trải qua quá nhiều đau đớn hoặc quá vất vả, tớ thật sự không thể chịu nổi việc nhìn cảnh tượng ấy.”
“...”
Tôi mở miệng để nói gì đó, thế nhưng chẳng có lời nào thoát ra.
“Có hai cách chính để thoát ra khỏi đây. Vượt qua nỗi sợ của cậu, nếu không thì là chạy trốn khỏi chính nguồn gốc của nỗi sợ đó.”
Cô ấy điềm tĩnh lẩm bẩm rồi lục lọi trong lòng tôi.
Chẳng bao lâu sau, cô ấy lấy ra khẩu súng lục ánh lên sắc đen tuyền rồi bình thản nói.
“Chỉ cần tớ chết là được.”
Lời nói điên khùng gì vậy.
“Đừng lo. Cậu sẽ không mất gì đâu.”
Thiếu nữ nói tiếp vẫn với giọng nói điềm tĩnh.
“Chỉ là, tớ sẽ phải đánh đổi một vài thứ thôi.”
Đánh đổi sao?
Thiếu nữ chật vật nâng khẩu súng lên bằng cả hai tay như thể gặp khó khăn trước trọng lượng của nó rồi dí họng súng vào ngay dưới cằm mình.
“Một chút, chỉ cần đợi một chút thôi.”
Cô ấy lẩm bẩm rồi đặt ngón tay vào cò súng,
Rồi tôi lao mình đi.
Cùng lúc khi tôi tông vào thiếu nữ khiến cả hai ngã lăn ra đất,
-Bằng!
Tiếng súng vang vọng, tôi đẩy cô ấy ra rồi cứ thế đè lên cô ấy đang nằm trên mặt đất.
Chẳng biết là tôi lấy đâu ra sức lực để làm vậy nữa.
“Này…!”
Suy nghĩ nào.
Với tiếng hét của thiếu nữ ở dưới tôi làm nền, tôi cố vắt óc suy nghĩ.
Cái chết sao?
Đau đớn sao?
Dĩ nhiên là đáng sợ rồi, nhưng cũng chẳng là gì so với nỗi đau mà Yu Daon đã phải chịu đựng.
Đánh mất thứ gì đó?
Jang Chaeyeon đã đánh mất tất cả nhưng bây giờ cô ấy vẫn đang đứng vững ở đó.
Không thể làm mọi thứ theo ý mình?
Mặc dù sở hữu năng lực có thể sai khiến người khác theo ý mình, Song Ahrin vẫn luôn trăn trở.
Tôi lảo đảo đứng dậy trên đôi chân của mình rồi cầm lấy khẩu súng bằng một tay.
“Cậu—!”
“...Ở yên đấy đi.”
Tôi nhìn thiếu nữ đang nhìn mình, cố ép giọng nói khô khốc chẳng thể phát ra thành lời.
“Cứ ở đó mà xem đi.”
Thiếu nữ mở to mắt nhìn, tôi thốt ra lời cuối cùng của mình.
“Lý do mà cậu đã chọn tớ.”
-Bằng!
Không có đau đớn.
Một lần nữa, tôi lại đứng trước Yu Daon con trưởng thành.
Cô ấy lại nghiền nát tôi, nhưng lần này thì tôi chấp nhận sự đau đớn.
Hơn tất cả, tôi cần phải suy nghĩ khác đi.
Lần này tôi chỉ có một mình.
Nếu vậy thì làm thế nào mới có thể thoát ra?
Những con quái vật cắn xé tôi.
Trong cơn đau khi da thịt bị gặm nhấm, tôi vẫn không ngừng suy nghĩ.
Đau đớn và sợ hãi.
Và cả lời hứa.
Một lần nữa, những sợi chỉ lại treo cơ thể của tôi lên.
Không được uống dù chỉ một ngụm nước, tôi chết khô dưới ánh mặt trời mà chìm vào suy nghĩ.
Sau cùng, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên bằng cách suy nghĩ.
Bởi vì chỉ có duy nhất một cách để phá giải mà tôi có thể nghĩ ra được.
Player.
Bị đè chết.
Nếu vậy thì thứ này là một trò chơi.
Bị cắn xé đến chết.
Nếu là trò chơi, phải chăng thể loại của nó là kinh dị?
Chết khát.
Nhưng nếu là trò chơi thì chắc chắn phải có cách để thoát ra.
Vì không có trò chơi nào được tạo ra mà lại đặt tiền đề là không thể hoàn thành cả.
Nếu vậy thì.
Con trưởng thành nghiền nát tôi.
Bị cắn xé.
Từ từ khô héo đến chết.
Sau khi trải qua vô số cái chết, tôi cuối cùng cũng nhận ra.
Tại sao đầu của Yu Daon lại nổ tung?
Tại sao mọi người không thể vượt qua được nỗi sợ?
Chuyện đó là hiển nhiên thôi.
Ngay từ đầu, việc bắt một người phải vượt qua điều mà họ sợ hãi nhất hay thử thách ở ngay trước mắt, sau đó thì lại bảo rằng tại sao không vượt qua được thì đúng là vô lý đến nực cười.
Nếu vậy, điều cần thiết nhất để để phá giải cái này chính là.
Chỉ khi ấy thì tôi mới có thể ngẩng đầu nhìn lên trời.
Một bầu trời có chút khác biệt.
Như thể một thứ gì đó đã trang trí một cách vụng về cho bầu trời.
Tôi nhớ lại những lời đã nói với Park Yeeun.
Không, đó là lời tôi đã nói sao?
Đây giống như là một giấc mơ vậy.
Nhưng là một cơn ác mộng nơi những tưởng tượng chẳng lành trở thành hiện thực.
Lại một lần nữa, Yu Daon con trưởng thành xuất hiện trước mắt tôi, và chỉ khi ấy thì tôi mới mở miệng.
“À, thực chất điều đáng sợ nhất chính là chết không chút đau đớn.”
Cô ấy nghiền nát tôi, và tôi hoàn toàn không cảm thấy đau đớn.
Vô số những con quái vật lao đến để cắn xé tôi.
Điều đáng sợ nhất là không bị chúng cắn xé.
Chúng cứ thế bỏ qua tôi.
Phải, chính là đây.
Một lần cuối cùng, tôi suy nghĩ.
Điều đáng sợ nhất là thoát khỏi đây.
Ngay sau đó, với cảm giác thứ gì đấy tát mạnh vào má mình, tôi đột ngột tỉnh dậy.
Hình như cả hai bên má của tôi đều đã sưng vù lên rồi.
“Dậy rồi!”
Và, bốn người đang gọi tôi.
Mỗi người đều đang nhìn tôi với khuôn mặt đầy lo lắng.
Yu Daon đang mếu máo, Jang Chaeyeon mở to mắt tròn xoe, Song Ahrin với lòng bàn tay đã đỏ ửng như thể vừa tát tôi trong khi khóc nức nở, và Park Yeeun đang đứng ở sau cùng.
Tôi chậm rãi mở miệng.
“Má tôi đau quá đấy…”
Thật sự.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
