Chương 425: Phòng Bờ sông
Tôi lảng mắt khỏi ba người đang nhìn mình.
Thật lòng mà nói, bây giờ có hơi khó nhìn bọn họ một chút.
Dù chỉ là mơ, dù không phải hiện thực, chỉ vừa mới đây thôi tôi còn đang chết dần.
Nghĩ đến việc nguyên nhân là họ thì tôi tự nhiên lại thấy khó xử khi nhìn mặt họ.
Không, thật lòng thì nói là khó chịu cũng không đúng.
Đó không phải là chuyện mà tôi nói lấp liếm cho qua, tôi đã thật sự sợ hãi.
Bị đè chết, chết khát, và gì nữa ấy nhỉ.
Bị cắn xé đến chết.
Không cái chết nào trong số đó là dễ chịu cả.
“...Hở?”
Và người đầu tiên nhận ra trạng thái của tôi là Yu Daon.
“Anh Jaehun?”
Cô ấy định bước đến chỗ tôi nhưng rồi ngay lập tức dừng lại.
“...Anh Jaehun, có chuyện gì vậy?”
Và rồi Yu Daon chậm rãi giãn khoảng cách với tôi.
“Ừm, thì. Chuyện đó…”
Phải nói như nào đây nhỉ.
Khi tôi đang ngập ngừng không biết phải nói gì, cảnh vật xung quanh cứ thế bắt đầu chậm rãi thay đổi.
Ngay sau đó, cảnh tượng quen thuộc lại xuất hiện.
Khung cảnh ở Chi nhánh Gangnam.
Những người rời đi trước đó từ khi nào đã đang vây quanh nhìn chúng tôi.
“Họ vẫn còn sống!”
“Cầm thứ đó mà vẫn còn sống kìa!”
“Quả nhiên là Phòng Nhân sự!”
Tôi phớt lờ lời nói của họ và nhìn vào cái máy phát đĩa CD trong tay.
Được rồi, trước mắt cứ đi đã.
Tôi ngẩn ngơ bước đi, theo sự chỉ dẫn của mọi người đặt cái máy chơi đĩa vào buồng cách ly rồi chậm rãi đi về nơi khác.
Trưởng phòng cùng những người khác cũng đang chuẩn bị quay lại văn phòng khi tôi trở về.
“...Jaehun, có ổn không đấy?”
Trưởng phòng nhìn tôi.
“...Vâng. Không có vấn đề gì đâu ạ.”
Tôi lắc đầu đáp lại giọng nói đầy lo lắng của Trưởng phòng.
Không cần nhìn thì tôi cũng biết.
Vẻ mặt của tôi hiện tại chắc chắn trông chẳng tốt chút nào.
Có lẽ tôi đang mang một vẻ mặt tồi tệ đến mức khiến người khác phải cực kỳ bận tâm.
Giống như một người đã chết vô số lần vậy.
Thực tế thì tôi đúng là đã chết vô số lần.
Thật lòng mà nói, cứ cho là tôi có chết đi chăng nữa, ấy thế mà nguyên nhân lớn nhất lại chính là chết bởi tương lai sai lệch của các thành viên Phòng Nhân sự.
Dù sao đi nữa, câu trả lời của tôi đã được định trước.
“Không có gì phải lo đâu ạ.”
“...Được rồi.”
Trưởng phòng nhìn tôi rồi thở dài gật đầu, những người khác thì vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm vào tôi.
Ngồi trong xe đi về, tôi chìm vào suy nghĩ.
Có lẽ tôi biết về thử thách mà em gái tôi nói đến là gì rồi.
Bởi vì đó là những lời tôi đã nghe không biết bao nhiêu lần mà.
Hồi kết mà Sổ hướng dẫn từng nói là tôi luôn không thể vượt qua được, và điều mà em gái tôi nói đến.
Quả nhiên chúng là một nhỉ.
Và cái đó chính là…
“Trưởng phòng.”
“Ừ, sao thế?”
“Trưởng phòng biết bao nhiêu về Bờ sông ạ?”
“...”
Trưởng phòng im lặng một hồi trước câu hỏi của tôi.
“Bờ sông thì”
Và rồi, Trưởng phòng nói tiếp với giọng điệu hờ hững.
“Là một nơi nguy hiểm.”
“Tất nhiên rồi ạ.”
“Thật lòng mà nói, để hiểu rõ Bờ sông thì có lẽ không phải cấp độ Trưởng phòng mà phải là cấp độ Trưởng Chi nhánh mới được.”
“...”
“Nhưng có một điều.”
“Vâng?”
“Dù đây chỉ là tin đồn thôi, thế nhưng nghe bảo là bốn chi nhánh đã được xây trên mảnh đất nhỏ bé này để ngăn chặn Bờ sông.”
Trưởng phòng nói tiếp.
“Nhưng mà Jaehun này, cậu chưa từng nghĩ về chuyện đó sao?”
“Ý anh là suy nghĩ gì ạ?”
“Xem nào, để cho cậu một ví dụ điển hình. Chúng ta là Phòng Nhân sự đúng không.”
“Đúng vậy ạ.”
“Rồi là Phòng Cách ly phụ trách việc cách ly và Phòng Ứng phó phụ trách việc ứng phó tại những nơi xảy ra hiện tượng dị thường.”
“Đúng… vậy ạ?”
Ông ấy đang muốn nói gì đây.
Tôi nhìn Trưởng phòng với ý đó, ông ấy nhìn tôi.
“Nghe kỹ này. Tại sao lại không có phòng ban nào chuyên trách về Bờ sông?”
“...Ơ…”
Đúng thật nhỉ.
Với nhiều phòng ban như này, tại sao lại không có phòng ban nào chuyên trách về Bờ sông?
Ngay từ đầu thì nếu đã có bốn chi nhánh được tạo ra để ngăn chặn Bờ sông rồi, chẳng phải cũng nên đó một phòng ban với nhiệm vụ ngăn chặn Bờ sông sao?
“Đó là chỉ chuyện bọn ta thường xuyên tán gẫu với nhau thôi, nên là đừng bận tâm quá.”
Không, rốt cuộc thì Trưởng phòng đã từng sống một cuộc đời như nào vậy.
Thỉnh thoảng tôi thật sự chẳng thể nào hiểu nổi ông ấy.
Cứ thế chúng tôi xuống xe ở Chi nhánh Gangseo, Trưởng phòng nhìn chúng tôi.
“Dù sao thì ta đi đây. Mai gặp lại.”
“À, vâng ạ.”
Tôi chậm rãi gật đầu, Trưởng phòng cứ lại lên xe và hướng về nhà mình.
Chẳng mấy chốc, chỉ còn lại năm người chúng tôi.
“Vậy thì em xin phép đi trước ạ!”
Park Yeeun giơ tay vẫy chào chúng tôi rồi bắt đầu đi về phía nhà mình.
Giữa lúc đang đi bộ về nhà, con bé ngẩng lên nhìn tôi.
“Anh trai!”
“À, ừm.”
“...Em cảm ơn ạ.”
Park Yeeun chào tôi với một nụ cười ngượng ngùng khác hẳn thường ngày rồi lại quay lưng bước đi.
Cứ như vậy, con bé biến mất khỏi tầm mắt, giờ thì chỉ còn lại bốn người chúng tôi.
“...”
Tôi quay sang nhìn những người khác, họ cũng nhìn tôi.
“Vậy thì tôi cũng, xin phép về trư—”
“Anh đã nhìn thấy gì?”
Jang Chaeyeon ngắt lời tôi và nhìn thẳng vào tôi.
“...”
“Anh đang né tránh chúng tôi bởi vì đã nhìn thấy gì đó đúng không.”
Cô ấy điềm tĩnh nói, nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Tôi không biết là anh đã nhìn thấy gì, nhưng chính anh cũng biết mà. Đó là những lời anh đã nói đấy.”
“...”
“Chúng tôi không phải loại người sẽ nói những lời như vậy.”
Không sai.
Tất nhiên, trong trường hợp này thì gần với hành động hơn là lời nói, và có lẽ nói rằng ba người họ không còn có thể trở thành những người như vậy nữa thì đúng hơn.
“Chuyện đó—”
“Gì hả, rốt cuộc là chuyện gì đáng sợ đến mức anh cứ phải ngập ngừng như vậy hả?”
Song Ahrin ngắt lời tôi và nhìn tôi.
“Anh phải nói cho chúng tôi biết thì chúng tôi mới có thể biết và ứng phó được chứ. Như anh đã nói rồi đấy, nếu đó toàn mấy lời nhảm nhí thì chúng ta sẽ tự biết mà nói đó là mấy lời nhảm nhí thôi.”
Đúng thế.
Sau cùng, tôi thở dài và bắt đầu giải thích cho những người khác từng chút một.
Những gì tôi đã nhìn thấy, và rằng ở đó ba người họ đã là những người, không, là những con quái vật như nào.
Cả ba người họ chỉ im lặng lắng nghe tôi, và người lên tiếng đầu tiên là Yu Daon.
“Anh hẳn đã phải vất vả lắm nhỉ.”
“Không đâu, ừm. Đó đâu phải là lời cô Daon nên nói chứ.”
“Tôi cũng đã rất sợ hãi khi mới chết lần đầu tiên mà. Hình như cũng phải mất tầm… ba năm thì tôi mới quen được thì phải? Có lẽ còn lâu hơn thế nữa?”
Yu Daon nghiêng đầu lẩm bẩm.
“Dù sao thì tôi cũng đã từng rất sợ hãi mà. Anh Jaehun chắc cũng đã sợ lắm. Và vì chúng tôi là căn nguyên của nỗi sợ đó, việc anh thấy khó bắt chuyện với chúng tôi cũng là điều dễ hiểu.”
Đó là những lời nói thấu đáo và có phần sáng suốt không giống với Yu Daon.
“Này, Tóc Đen. Cô mà cũng nói những lời đó—”
“Những lúc như này dù chúng tôi có cố bắt chuyện thì cũng không có ý nghĩa gì.”
Yu Daon ngắt lời Song Ahrin và lắc đầu.
“Ngày mai chúng ta gặp lại nhé? Dù sao thì chúng ta cũng sẽ gặp lại vào ngày mai và cả ngày kia mà.”
“...”
Khi tôi không nói gì, Yu Daon mỉm cười dịu dàng.
“Vậy nên chúng tôi đi đây. Anh Jaehun. Ngày mai gặp lại!”
Rồi Yu Daon kéo Jang Chaeyeon và Song Ahrin đi.
Cả hai người họ đều mang vẻ mặt bất mãn khi bị Yu Daon kéo đi nhưng vẫn đi theo sự dẫn dắt của cô ấy mà không nói gì.
Từ lúc nào, tôi chỉ còn lại một mình.
Vì Yu Daon đã có ý quan tâm như vậy rồi, cũng không cần phải từ chối lòng tốt của cô ấy.
Với suy nghĩ ấy, tôi chậm rãi dời bước về nhà.
***
Ba người họ dõi theo dáng vẻ người đàn ông đang rời đi.
“...”
Yu Daon khẽ thở dài, còn Song Ahrin thì nhìn chằm chằm vào cô.
“Tại sao.”
“Ừm.”
Yu Daon lẩm bẩm bằng giọng bình thản.
“Khi chết thì sẽ rất đau đớn mà.”
“Cô đang nói điều hiển nhiên đấy.”
“Và chẳng phải anh Jaehun đã chết rất nhiều lần sao.”
Song Ahrin ngậm miệng lại trước lời đó, rồi Yu Daon chậm rãi nói.
“Khi mới tiếp nhận điều trị, hình như tôi cũng đã sống như một người tàn phế trong khoảng nửa năm.”
“...Chuyện đó có thể rất khó khăn.”
Jang Chaeyeon cũng lẩm bẩm, Song Ahrin nghe thấy vậy liền trả lời bằng giọng lí nhí.
“Không, có ai bảo… anh ta không vất vả đâu. Tôi cũng chỉ vì lo lắng nên mới như vậy, thôi mà…”
“Tôi nghĩ… cách tốt nhất để chúng ta giúp đỡ anh Jaehun lúc này là cho anh ấy thời gian để ở một mình.”
Yu Daon lẩm bẩm, cả hai người cũng nhìn về con đường mà người đàn ông đã biến mất.
“Chúng ta là quái vật sao?”
Song Ahrin lẩm bẩm, rồi Jang Chaeyeon lắc đầu.
“Có lẽ chúng ta là những người đã có thể trở thành quái vật nhưng sau cùng thì đã không trở thành như vậy.”
“Tại sao chỉ có tôi là quái vật suýt chút nữa đã phá hủy thế giới chứ? Sao Tóc Vàng khó ưa và đứa nhóc đó thì không phải.”
“Không phải là vì chúng ta giỏi giang hơn sao?”
“...”
Trước lời đó, Song Ahrin nhìn Yu Daon rồi lẩm bẩm gì đó bằng giọng tràn đầy cảm giác thua cuộc.
“Với cô thì chắc là thế rồi.”
“Vâng?”
“Được rồi. Tôi đi đây.”
Nói vậy, cô ấy vẫy tay.
“Về ngủ đây. Đi nhé.”
Cô ấy rời đi, Yu Daon vừa dõi theo dáng vẻ của cô ấy vừa lẩm bẩm.
“Mặt trời còn chưa lặn mà. Có vẻ là cô Ahrin đi ngủ sớm lắm nhỉ.”
“...Tôi cũng đi đây.”
Nói vậy, Jang Chaeyeon cũng rời đi, Yu Daon chăm chú dõi theo dáng vẻ đó rồi cũng dời bước đi làm việc của riêng mình.
Ngẩn ngơ, trong khi đắn đo không biết nên nói gì.
***
Sau khi về nhà, tôi nhìn xung quanh.
Không có ai nhỉ?
Tôi lấy cái kẹp sách ra và tập trung.
Không thể chịu được thêm nữa rồi.
Ngay lập tức, cùng với cảm giác chìm vào giấc ngủ, khi mở mắt thì tôi đã đang đứng trong một không gian trắng muốt.
“...Đến rồi à?”
Sổ hướng dẫn nhìn tôi và vẫy tay, tôi nhìn cô ấy rồi mở lời.
“Này.”
“...Sao thế.”
“Bây giờ cậu cần phải giải thích một chút rồi đấy.”
Lúc đó cô ấy đã nói gì nhỉ?
Bảo rằng tôi dù có biết cũng chẳng giúp ích gì?
Nhưng chuyện đó là chuyện đó, tôi cần phải biết.
“Việc đó khó lắm. Khi cậu biết về tương lai thì ngược lại chính điều ấy lại có thể trở thành biến số.”
Ngay khi tôi vừa nói xong, Sổ hướng dẫn liền cất lời với vẻ xin lỗi.
“Như là hiệu ứng cánh bướm vậy.”
“Không, dù cậu không thể giải thích tất cả đi nữa.”
Tôi chậm rãi cất lời.
“Tớ vẫn cần phải biết được những điều mình thắc mắc chứ.”
“...Chỉ một điều thôi đấy.”
Cô ấy thở dài sau khi nhìn vẻ mặt của tôi.
“Cậu chỉ được nói một điều thôi.”
“...Em gái tớ, rốt cuộc thì nó là gì?”
Và tôi đưa ra nghi vấn mà mình đã mang từ đó đến giờ.
“Tớ cần phải biết điều đó.
“...Ở Cục Quản thúc.”
Sổ hướng dẫn nghe tôi nói thì chậm rãi cất lời.
“Vốn dĩ, đã từng có một phòng ban chuyên trách về Bờ sông.”
“...”
“Và rồi, cùng với em gái cậu, phòng ban đó đã biến mất.”
“...?”
Cô ấy đang nói những lời chẳng thể nào hiểu nổi.
“Em gái cậu, con bé đã ở trong phòng ban đó với cậu.”
Tôi sao?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
