Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

53 151

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

204 3938

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

608 18790

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

(Đang ra)

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Maromi Maroyaka

Đây là câu chuyện tình cảm giữa hai người đối lập nhau dần thấu hiểu nhau, trở thành bạn bè, và rồi trở thành người yêu — một tiểu thuyết thanh xuân lãng mạn đầy ngọt ngào.

47 463

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

158 7222

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

49 1109

401-518(End) - Chương 421: Từ lúc nào không hay

Chương 421: Từ lúc nào không hay

Màn sương trước mắt biến mất, nhưng trước khi tôi có thể thở phào nhẹ nhõm, lời nói của Park Yeeun đã giáng mạnh vào tâm trí tôi. 

Nói là <Hoàn thành> sao.

“...”

Hoàn thành.

Đó là thuật ngữ mà ta thường chỉ nhìn thấy trong mấy trò chơi. 

Vốn dĩ nếu không phải trò chơi thì khái niệm Hoàn thành gần như không tồn tại.

Nếu vậy thì…

“Bây giờ em cảm thấy như nào?”

“Vâng?”

“Anh hỏi là em cảm thấy như nào.”

Park Yeeun sờ sờ cơ thể mình đây đó trước câu hỏi của tôi rồi lắc đầu.

“Em thấy ổn ạ?”

“Em có buồn ngủ, hay là tâm trí đờ đẫn gì không?”

“Ừm… không ạ.”

“Tốt.”

“Vâng?”

Park Yeeun chớp mắt nhưng tôi không có thời gian để bận tâm đến chuyện đó. 

Tôi bắt đầu giải thích chậm rãi.

“Em vừa nói là ‘hoàn thành’ nhỉ.”

“Đúng rồi ạ.”

“...Trước hết, theo anh thấy thì đây là một trò chơi.”

“Trò chơi sao ạ?”

Park Yeeun chớp mắt như thể không hiểu lời của tôi. 

“Tại sao đột nhiên lại là trò chơi ạ?”

“Và em chính là người chơi ở trong đó.”

“Em đã cầm tay cầm điều khiển bao giờ đâu ạ?”

“Thiếu niên gì mà cứ bị ràng buộc vào lẽ thường vậy. Anh bảo là trò chơi thì cứ coi là trò chơi đi.”

“Không, anh phải giải thích cho hẳn hoi vào thì em mới biết được chứ.”

“...Anh đã nhìn thấy tận mắt.”

“Đây là trò chơi nhỉ? Em hiểu rồi ạ.”

Park Yeeun ngay lập tức gật đầu như thể đã bị thuyết phục.

Đúng là đáng ghét kinh khủng. 

Chỉ tin tưởng vào mỗi mắt của tôi cơ đấy. 

Mà không. 

Nghĩ lại thì chẳng phải mắt tôi là của tôi sao. 

Dù sao đi nữa. 

“Đi tìm những người khác thôi.”

“Lần này anh cũng sẽ giúp các chị giải quyết vấn đề giống như em vừa rồi ạ?”

“Chính xác thì là chúng ta.”

“À, đúng là vậy nhỉ.”

Park Yeeun gật đầu sau khi nghe tôi nói. 

“Nhưng mà em có thể làm gì chứ? Tát mạnh vào má các chị ạ?”

“Bọn anh đã làm gì có lỗi à?”

Sao trong tất cả những việc có thể làm thì lại chọn tát vào má?

Park Yeeun cười tinh nghịch trước câu hỏi của tôi. 

“Thì em chỉ nói vậy thôi. Trước hết chúng ta phải tìm ở đâu đây ạ?”

“Từ giờ chúng ta sẽ đi bộ.”

“Vâng?”

“Đi theo anh.”

“Không, làm thế có ổn không vậy, anh trai? Thật sự là cứ thế đi mà không có kế hoạch nào luôn ạ?”

Giờ nghĩ lại.

Ngay từ đầu thì Phòng Nhân sự đã chẳng có kế hoạch nào rồi. 

Lúc nào cũng cứ lăn xả vào bằng cơ thể mà làm thôi. 

Sau cùng, tôi lại bắt đầu đi loanh quanh vô định với Park Yeeun. 

“Cô Daon!”

“Chị Chaeyeon!”

“Cô Ahrin!”

“Mọi người đâu rồi!”

Chúng tôi cứ bước đi, cất cao giọng gọi những người khác. 

Từ con phố không một bóng người đến lễ đường đám cưới nơi những vị khách vẫn đang vỗ tay. 

Thế nhưng dù có đi bao nhiêu bước và hét lớn đến mấy, 

“...Không thấy ai cả ạ.”

“Đúng vậy ha.”

Đúng như Park Yeeun nói, chẳng thấy ai cả.

“...Chẳng lẽ không có cách nào khác để gọi các chị sao ạ?”

“...”

“Ah, anh thử làm cái gì đó đi. Em có nghe nói là nếu bắn súng thì anh có thể xé toạc không gian và đập nát thời gian mà.”

“Rốt cuộc là ai đã nói mấy lời vớ vẩn không thể tin được đó vậy?”

“Chị Daon ạ.”

Cô ấy định biến người ta thành quái vật đấy à.

Trước mắt hãy thử suy nghĩ nào.

Việc tôi vào đây cùng với Park Yeeun có vẻ là do con bé đã bám sát bên cạnh tôi. 

Nhưng kể cả vậy thì việc không tìm được những người khác cũng không hợp lý. 

“...”

Không có cách nào sao?

Một cách để tìm những người khác…

“À.”

Tôi vội vã tập trung tâm trí và mở cửa sổ trong suốt. 

[Xé toạ độ: Còn 3 lần] 

[Phương thức: Không khả dụng] 

[Khiên của Chronos: Không khả dụng] 

Là kỹ năng kết hợp. 

Tôi đã thử lần trước rồi, kỹ năng kết hợp sẽ không kích hoạt nếu không có ai để thực cùng thi triển với tôi.

Và hiện tại…

Chỉ có duy nhất Xé toạ độ đang kích hoạt, từ việc những cái còn lại không khả dụng thì có vẻ là Jang Chaeyeon đang ở gần đây…

Nhưng vấn đề là tôi không thấy cô ấy đâu cả.

Những lúc như này thì. 

Tôi nhắm mắt lại rồi vươn tay về trước, và giọng nói ngớ ngẩn của Park Yeeun vang vào tai tôi. 

“Anh đang làm gì vậy ạ? Chơi trò đóng giả làm siêu năng lực gia sao?”

“Im đi.”

Tôi kích hoạt Xé tọa độ. 

[Xé tọa độ: Còn 2 lần] 

Đồng thời, 

-Roẹt!

“Oái!”

Cũng với âm thanh xé toạc thứ gì đó, Park Yeeun bám sát vào tôi, cảnh vật xung quanh bắt đầu sụp đổ.

Cảnh vật tan biến như làn khói, tôi ngẩng đầu lên. 

Mái tóc trắng phấp phới trước mắt tôi. 

“...”

Cô ấy đang ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào không gian mà không nhìn tôi, miệng thì lẩm bẩm gì đó. 

“Ừm, hiểu chứ. Nhưng mà…”

Cô ấy vừa nói những lời mà tôi không thể nào hiểu được. 

“...”

Cô ấy hiểu gì cơ?

“Trông mặt chị ấy hoàn toàn không giống như là đã hiểu gì cả ạ.”

Park Yeeun điềm tĩnh lẩm bẩm, tôi cũng không thể không đồng tình với con bé. 

Bởi vì so với việc nói rằng mình đã hiểu thì khuôn mặt của cô ấy trông quá đỗi đau khổ. 

“Cô Chaeyeon đang nhìn gì vậy nhỉ?”

“...Em cũng không biết?”

Park Yeeun nhún vai trước câu hỏi của tôi. 

“Có thể là gia đình của chị ấy, hoặc cũng có thể là anh trai.”

“Gia đình thì không nói chứ sao lại là anh?”

Tự ý thức đến bản thân quá mức rồi.

Park Yeeun lườm tôi với vẻ cạn lời rồi thở dài, nhưng mà tôi nói thật đấy chứ. 

Jang Chaeyeon là một người có rất nhiều chuyện quá khứ. 

Không, thật lòng thì chọn một người trong Phòng Nhân sự không có chuyện quá khứ còn khó hơn. 

Để mà nói thì đôi khi chính tôi mới là người không có chuyện quá khứ nhất ở đây đấy chứ,

Dù sao đi nữa, bảo tôi là cơn ác mộng của một người đã từng trải qua nhiều chuyện như Jang Chaeyeon ấy hả? 

Đúng nực cười.

“...”

Với suy nghĩ ấy, tôi bước đến chỗ Jang Chaeyeon.

“Cô Chaeyeon.”

“...”

“Cô Chaeyeon.”

Không có câu trả lời. 

Tôi vỗ nhẹ vào vai Jang Chaeyeon nhưng cô ấy vẫn không nói gì. 

Ít nhất cũng phải biết Jang Chaeyeon đang nhìn thấy gì thì tôi mới có thể giúp cô ấy giải quyết được, vậy mà cô ấy thậm chí còn chẳng có chút phản ứng nào. 

“...”

Khi tôi đang nhìn Jang Chaeyeon, Park Yeeun nắm lấy vai tôi và cất lời. 

“Anh trai. Anh hãy thử làm đúng như em bảo đi.”

“Làm cái gì?”

“Ài, đằng nào thì bây giờ cũng đâu có cách nào ạ. Tìm kiếm cũng có để làm gì đâu. Bây giờ chị ấy đang như kia rồi.”

“...”

Nói cũng đúng. 

Nhưng mà…

-Bộp!

“Á! Sao anh lại đánh em!”

Tôi búng trán Park Yeeun một cái, con bé lườm tôi trong khi ôm đầu. 

“Dám ăn nói xấc xược nên anh phải phạt một chút.”

“Em sẽ báo cáo anh vì tội hành hung trẻ vị thành niên.”

“Vậy thì nghỉ việc đi.”

“Chơi bẩn quá đấy ạ!”

“Thế, rốt cuộc thì anh phải làm gì đây?”

“...Anh phải làm y như em bảo đấy.”

“Biết rồi mà.”

Tôi gật đầu và đứng vào vị trí.

Park Yeeun nhìn tôi, tôi cũng nhìn lại con bé. 

“Nào, vậy thì anh hãy dang rộng hai tay ra ạ.”

“Ừ.”

Tôi dang tay ra.

“Vòng tay lại tạo thành hình tròn ạ.”

“Như này?”

Park Yeeun tặc lưỡi khi tôi giơ tay qua đầu tạo thành hình tròn. 

“Không phải thế! Đưa ra phía trước! Giống như bọ kẹp kìm ấy ạ!”

“Không, thật sự thì em định làm gì vậy.”

Tôi vòng hai tay lại và đưa về trước.

“Tốt rồi. Giờ thì tiến lên đi ạ.”

Tôi bước về trước. 

“Không, không phải phía đó mà là về phía chị Chaeyeon ạ.”

“Nếu đã định ra lệnh rồi thì em có thể nói chi tiết một chút được không?”

Sao cứ bắt người ta làm đi làm lại vậy chứ. 

“Ghê nhỉ, cái anh chỉ đang nhận lệnh thôi mà nói hơi bị nhiều đấy. Dù sao đi nữa, đi về trước!”

Tôi đi về phía Jang Chaeyeon.

“Dang tay ra!”

“Vâng.”

Tôi dang tay ra.

“Hây!”

Cùng với tiếng kêu hồn nhiên của Park Yeeun, một thứ gì đấy đá mạnh vào lưng tôi.

Vào lúc nhận ra đó là cú đá của Park Yeeun, tôi đã ôm chặt Jang Chaeyeon vào lòng.

“Hự!”

“...”

Tôi cứ thế ôm Jang Chaeyeon và nhìn xuống,

Cơ thể của cô ấy khẽ giật nảy.

“Anh còn ở yên đấy làm gì nữa! Mau bắt chuyện với chị ấy đi ạ!”

“Ờ, chuyện đó…”

“Ài, nhanh lên!”

“Cô Chaeyeon! Dậy đi!”

Cái trò điên khùng gì đây không biết.

Tôi cất lời đúng như Park Yeeun bảo trong khi ôm Jang Chaeyeon.

“Nhanh lên, cô Chaeyeon! Cứ ở yên đó thì cô sẽ không tỉnh lại được đâu!”

Tôi cố gắng đánh thức Jang Chaeyeon bằng cách thêm thắt mấy lời nói dối vô lý,

“...Ưm.”

Jang Chaeyeon bắt đầu khẽ nhíu mày.

Thật sự được luôn sao?

“Thêm chút nữa!”

“Ờ, ừm. Cô Chaeyeon! Cô phải tỉnh dậy thì chúng ta mới có thể lại đi chơi đâu đó được chứ!”

“...”

“Ah, thêm nữa!”

“Em muốn anh làm thêm gì nữa ở đây chứ!”

Không phải chỉ riêng việc tôi đang làm cái này thôi đã ghê gớm lắm rồi à.

Chẳng phải chúng tôi đang phô diễn hành vi chẳng khác nào tình tứ ngay giữa đường phố sao?

Cùng lúc đó, một âm thanh vang lên từ trong vòng tay của tôi.

“...Hehe.”

“Cô Chaeyeon đang cười?”

“Có vẻ là chị ấy đang mơ thấy gì đó đẹp lắm đấy ạ. Đừng có để mặc như vậy mà hãy gọi chị ấy dậy đi ạ!”

“Chị tỉnh rồi.”

Jang Chaeyeon nhìn tôi và nói bằng giọng rõ ràng hơn khi nãy.

Mặc dù ánh mắt của cô ấy vẫn còn chút mơ màng.

“Không, nếu dậy rồi thì cô phải nói đi chứ.”

“Nhưng đây là lần đầu tiên anh ôm tôi mà.”

“...”

Jang Chaeyeon mỉm cười với vẻ mơ màng, vẫn dùng cách nói khiến tôi không biết phải trả lời như nào.

“Nhưng mà…”

Cô ấy khẽ nhíu mày như thể vẫn còn hơi đau đầu.

“Tôi nhìn thấy có tận hai anh cơ.”

“Không, thật sự là tôi sao.”

“Thấy chưa em đã nói rồi mà.”

Thật lòng thì tôi muốn che giấu sự kinh ngạc của mình nhưng đã không thể.

Khi tôi lẩm bẩm, Park Yeeun cũng lẩm bẩm lại với giọng điệu như muốn nói ‘Đúng chứ?’

“...Trước mắt.”

Được rồi

Tôi lẩm bẩm rồi đứng bên cạnh Jang Chaeyeon.

“Tôi đang ở đây vậy?”

“...Anh nhớ tôi chứ?”

“Ừm?”

Câu hỏi có hơi mập mờ nhỉ.

Có vẻ là cô ấy đang không ổn định.

Tôi nhìn Jang Chaeyeon trước câu hỏi đó, nhưng cô ấy chỉ vẫn giữ chặt lấy tôi.

“Anh nhớ tôi nhỉ?”

“Nhớ… tất nhiên là có rồi.”

Sao cô ấy lại nói một điều hiển nhiên thế không biết.

Tôi gật đầu, Jang Chaeyeon nhìn về trước.

“...Ở đây.”

Rồi Jang Chaeyeon chỉ vào khoảng không trống rỗng.

“...”

Hãy suy nghĩ nào.

Nếu coi tôi có vai trò như là cô tiên giải cứu Jang Chaeyeon ra khỏi giấc mơ của cô ấy…

“Được rồi, cô Chaeyeon. Trước hết hãy tập trung vào những lời tôi sẽ nói sau đây.” 

“Ừm…”

“Cô chỉ cần phá hủy nơi mà tôi đang chỉ vào là được.”

“Anh đang ở đằng kia mà?”

“...”

Tôi đặt tay lên vai Jang Chaeyeon.

Hệt như cách tôi đã làm với Park Yeeun.

[Xé tọa độ: Còn 2 lần]

Thế giới trở thành một bảng kẻ ô, đôi mắt cho đến khi nãy còn lờ đờ của Jang Chaeyeon ngay lập tức trở nên sắc bén.

Tất cả những gì tôi có thể thấy chỉ là một mặt kẻ ô hoàn hảo, không có dù chỉ một vết nhăn.

Nhưng tôi vẫn chọn lấy một điểm ở trên đó.

“Cô Chaeyeon!”

Jang Chaeyeon siết chặt nắm đấm lại,

-Rắc!

Một tiếng động khủng khiếp cùng với âm thanh thứ gì đó bị nghiền nát vang lên.

Đồng thời,

Jang Chaeyeon mở to mắt.

“...”

Jang Chaeyeon ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào hư không rồi quay về phía tôi.

“Cô đã tỉnh táo hơn chút rồi chứ?”

“...Ừm.”

Trước câu hỏi của tôi, cô ấy mở mắt nhìn tôi.

Chắc là định cảm ơn nhỉ.

“Không cần phải cảm—”

“Nhưng mà hai người trở nên thân thiết với nhau như thế từ bao giờ vậy?”

“Ừm?”

Đúng là một câu hỏi hoàn toàn không ngờ đến.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bọ kẹp kim
maxresdefault.jpg