Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

53 151

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

204 3938

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

608 18790

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

(Đang ra)

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Maromi Maroyaka

Đây là câu chuyện tình cảm giữa hai người đối lập nhau dần thấu hiểu nhau, trở thành bạn bè, và rồi trở thành người yêu — một tiểu thuyết thanh xuân lãng mạn đầy ngọt ngào.

47 463

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

158 7222

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

49 1109

401-518(End) - Chương 426: It’s me

Chương 426: It’s me

Chẳng biết cái đứa này đang nói gì cả. 

Cứ cho là có cái Phòng chuyên trách Bờ sông đó đi.

Nhưng ý cô ấy là gì khi bảo rằng tôi đã từng ở trong Phòng chuyên trách Bờ sông cùng với đứa em gái?

“Lẽ nào ý cậu là tớ đã nghỉ việc?”

Tôi nhìn chằm chằm vào Sổ hướng dẫn mà không giấu nổi sự ngỡ ngàng của mình, Sổ hướng dẫn lắc đầu.

“Không, không phải vậy đâu. Ý tớ là cậu đã từng ở trong một phòng ban không còn tồn tại nữa.”

“Với em gái tớ sao?”

“Ừm.”

“Thế thì. Bây giờ phòng ban đó đâu rồi?”

“Biến mất rồi.”

“Ý tớ là tại sao?”

“...”

Cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi trước câu hỏi đó.

“Thì là do như này này.”

“Cái gì?”

Này này là như nào, nói rõ đi chứ.

Tôi ngơ ngác nhìn cô ấy và Sổ hướng dẫn tiếp tục giải thích chậm rãi.

“Dù sao đi nữa. Ý tớ là…”

“...”

“Thôi thì cứ coi là như vậy đi. Bởi vì tớ thật sự không thể giải thích điều đó cho cậu.”

Tôi tự hỏi lý do cô ấy không thể nói ra là gì nhưng cũng không hỏi gì thêm.

“Dù sao đi nữa, khi tớ là cựu…”

“Không phải cựu mà là ngày xưa. Chính xác hơn thì là khi cậu còn ở với em gái.”

“Được rồi, tớ hiểu rồi. Nghĩa là tớ của ngày xưa đã từng như vậy nhỉ.”

“...”

Sổ hướng dẫn gật đầu trước lời của tôi.

“Vậy thì, mục tiêu cuối cùng của tớ là, gì nhỉ. Phá hủy hoàn toàn Bờ sông bằng mọi giá à?”

“...Dù không đến mức phá hủy hoàn toàn nhưng ít nhất thì mục tiêu của chúng ta là sống sót cái đó.”

“Nếu cậu nói cho tớ thì tớ có thể chuẩn bị trước, chẳng phải như vậy lại tốt sao.”

“Cậu nghĩ là tớ chưa từng thử làm việc đó à?”

Cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi trước lời lẩm bẩm của tôi.

“Tớ đã thử vô số lần. Không, ngay từ đầu thì tính số lần tớ không thử còn nhanh hơn. Tớ đã luôn kể cho cậu nghe những chuyện đã xảy ra, rồi chúng ta đã cùng chụm đầu suy nghĩ đủ mọi cách để có thể sống sót tình huống đó.”

“...”

“Thế nhưng hoàn toàn chẳng có ý nghĩa gì cả.”

“...”

“Vậy nên, ngược lại thì chúng ta đã đưa ra kết luận như này.”

“Như này?”

“Hoàn toàn không biết gì cả là tốt nhất.”

“Cái gì?”

“Dù cậu có chuẩn bị đến mức nào, Bờ sông sẽ hành động như thể đã biết trước ngay cả những dự đoán đó.”

Cô ấy lẩm bẩm trước lời của tôi.

“Vậy nên cứ hành động trong trạng thái hoàn toàn không biết gì sẽ tốt hơn.”

“...Hiểu rồi.”

Đại khái là tôi phải liên tục chiến đấu với một thứ có khả năng đọc được tương lai, là vậy nhỉ.

Có vẻ cũng chẳng khác mấy so với lúc đối đầu với Kim Wanwoo.

“Vậy thì tớ phải làm gì đây?”

“Cứ sống như bây giờ thôi.”

Cô ấy thản nhiên trả lời câu hỏi của tôi.

“Kết bạn, làm những việc cậu cho là đúng, luôn nghĩ về họ mà sống.”

“Nghĩ?”

“Nghĩa là cứ sống theo cách của cậu là được.”

Theo cách của tôi là sao?

“...Dù sao thì.”

Khi tôi đang trầm ngâm suy nghĩ, Sổ hướng dẫn đứng thẳng dậy.

“Cậu đang làm rất tốt rồi.”

“...”

“Thật lòng thì dù cậu không làm tốt cũng chẳng sao cả. Chỉ cần cậu không nói với tớ rằng mình muốn dừng lại, tớ sẽ luôn giúp đỡ cậu.”

Giờ nghĩ lại, Sổ hướng dẫn đã luôn tôn trọng ý kiến của tôi.

Bất kể lựa chọn tôi đưa ra, cô ấy dù có cằn nhằn thì vẫn luôn vừa cằn nhằn vừa thấu hiểu lựa chọn của tôi.

Tôi đã bao giờ nói với một cô ấy như vậy rằng mình không muốn làm chưa nhỉ?

“...Tớ đã bao giờ nói là mình muốn dừng lại chưa?”

Chính vì thế, tôi đã hỏi cô ấy điều mình đang tò mò.

Rằng liệu tôi đã từng thực sự nói rằng mình không muốn làm hay chưa.

“...”

Trước câu hỏi của tôi, cô ấy nhìn tôi rồi cười khì.

“Trong suốt quãng thời gian dài đằng đẵng đó. Cậu chưa từng nói với tớ những lời như vậy.”

“Một lần cũng không luôn?”

“Ừ. Một lần cũng không.”

“Có lẽ là vì tớ không biết nên mới thế chăng.”

Với tôi mà nói, dù có nghe chuyện của những tôi khác thì cảm giác cũng chỉ như nghe kể chuyện của người khác thôi vậy.

Vậy nên dù nghe những lời đó, tôi không khỏi nghĩ rằng mình thì khác với họ.

“...Có lẽ không phải đâu.”

Nhưng Sổ hướng dẫn nghe tôi nói thì chỉ mỉm cười.

Với nụ cười mơ hồ, cô ấy nhìn tôi rồi cất lời.

“Cậu đã luôn như vậy.”

Đó là lời cô ấy luôn nói.

Và lần này cũng thế, tôi không thể đáp lại lời đó.

“...Vậy là sau cùng cũng không thu được chút thông tin nào cả nhỉ.”

Tôi của ngày xưa vốn dĩ là một phần của Phòng chuyên trách Bờ sông và em gái tôi cũng ở đó.

Bây giờ thì vì lý do nào đó mà cái Phòng chuyên trách Bờ sông đó đã biến mất, hơn nữa dù có biết được sự thật và chuẩn bị sẵn thì cũng đều bị đối phương đối phó lại hết.

“...Rốt cuộc làm thế nào mới có thể thắng được thứ như này cơ chứ?”

Chẳng phải đây là cuộc chiến với một kẻ cầm sẵn tờ đáp án trong tay sao? 

Nghĩa là mọi nước đi của tôi đều đang bị đọc trước.

Vậy nên việc di chuyển mà không có chút thông tin gì trái lại còn tốt hơn.

“...”

Ah, đau đầu thật đấy.

“Dù vậy, lần này còn có cả những người khác ở Phòng Nhân sự nữa có thể sẽ khác.”

 “...Ừ thì, tớ thật sự không chắc về chuyện đó đâu.”

Cô ấy gật đầu lẩm bẩm trước lời của tôi.

“Từ đầu thì việc cho đến giờ tớ chưa từng nghĩ đến việc kéo ba người họ về phe mình mới buồn cười hơn chứ.”

“Cậu tưởng việc đó dễ lắm à?”

Sổ hướng dẫn cộc lốc lẩm bẩm.

“Dù sao đi nữa, đừng cảm thấy áp lực mà cứ làm đi.”

“Nhưng có vẻ là cậu đang đặt rất nhiều áp lực lên tớ đấy.”

“Mức độ này thôi thì có là gì.”

Như này mà vẫn chưa đủ áp lực sao.

Đáng sợ thật đấy.

Nếu định gây áp lực thật thì chắc cô ấy vắt kiệt tôi cho đến chết luôn quá.

“Được rồi, dù sao thì tớ cũng hiểu rồi.”

“Ừm.”

Cứ thế, tôi chuẩn bị rời đi, Sổ hướng dẫn cũng gật đầu đứng dậy.

“Mà cậu có biết ngày mai liệu sẽ có chuyện gì xảy ra không?”

“Cái đó thì tớ không biết.”

Nếu đã biết đại khái tương lai rồi thì cũng phải biết luôn cả mấy chuyện như này chứ nhỉ.

“Được rồi.”

Nhưng cũng không cần phải nói suy nghĩ ấy ra thành lời làm gì.

Tôi gật đầu, Sổ hướng dẫn cũng gật đầu lại với tôi như thể đã hiểu.

“Phải rồi.”

Khi tôi đang chuẩn bị rời đi thật, Sổ hướng dẫn liền vỗ tay một cái.

“Cậu có thể kỳ vọng chuyện tốt đấy.”

“...Kỳ vọng cái gì?”

“Khi nào nhìn thì biết.”

Bất an ghê.

Tôi không nhớ là cô ấy từng nói mấy lời như vậy bao giờ.

Với suy nghĩ ấy, tôi cuối cùng cũng bước đi,

“...Ư.”

Cùng với một cơn đau đầu nhẹ, tôi đã đứng trong phòng mình.

“...”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Màn đêm đã buông xuống từ lúc nào, tôi đứng nhìn bóng tối một hồi rồi đi vào phòng.

Ngày mai chắc cũng phải đối xử ấm áp hơn chút với ba người kia thôi.

Tôi vừa đi vừa nghĩ vậy.

***

“Chào buổi sáng.”

Tôi mở cửa văn phòng đi vào.

Kim Jaehun, tập trung nào.

Đừng sợ hãi.

Dù gì thì họ cũng chỉ là đồng nghiệp thôi mà.

Tôi chậm rãi quay sang nhìn những người đồng nghiệp của mình.

“...”

“...”

“...”

Yu Daon, Jang Chaeyeon và Song Ahrin đang im lặng ngồi tại chỗ.

Trong trạng thái đeo khẩu trang.

“...Mấy người đang làm gì vậy?”

“À, tại hôm nay họng của tôi không được khỏe cho lắm.”

Yu Daon ho khù khụ.

Cô nghĩ việc một người có thể sống lại dù bị cắt đứt cổ nói vậy là có lý à?

“...Tôi cũng vậy.”

“Ừm, tôi nữa.”

Song Ahrin ho khù khụ, Jang Chaeyeon cũng ho một chút.

“...Không, tôi thật sự biết ơn sự quan tâm của mọi người.”

Nhưng đây không phải quan tâm mà là khiến tôi khó xử thì đúng hơn.

Ngay lúc này đây Trưởng phòng đang chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình như thể không biết gì, rồi cả Park Yeeun cũng làm y hệt kia kìa.

“Dù sao đi nữa.”

Tôi bình thản cất lời, và ba người kia nhìn tôi.

“Tôi phản đối việc này nên xin đừng làm thế nữa.”

“Ơ, thật sao?”

“Thật đấy.”

“Nhưng mà tôi, à không, chúng tôi làm như này cũng là vì quan tâm đến anh Jaehun mà…”

Yu Daon lẩm bẩm với vẻ mặt bị tổn thương.

Rốt cuộc thì trong tình huống này có gì để mà cô ấy phải mang vẻ mặt bị tổn thương cơ chứ?

“...Tôi.”

Tôi vừa cất lời vừa nhìn Trưởng phòng, ông ấy cũng tinh ý nhanh chóng rời khỏi chỗ.

“Này, tại sao lúc nào ta cũng là người phải ra ngoài vậy?”

“Vậy thì bọn em đi ra nhé?”

“Ta đi ra là được chứ gì, thật là.”

Trưởng phòng vừa càu nhàu vừa đi ra ngoài.

Cạch, tiếng cửa đóng lại vang lên, tôi nhìn ba người kia.

“Chắc mọi người cũng đã biết rõ rồi, tôi không thật sự để tâm đâu. Chính xác là đến hôm qua tôi vẫn còn để tâm nhưng hôm nay thì hết rồi. Là vậy đấy.”

“Tại sao?”

Yu Daon nghiêng đầu nhìn tôi với vẻ mặt ngây thơ.

“Ngay cả bây giờ khi nhìn thấy các bác sĩ ở Bệnh viện thì chân của tôi vẫn mất hết sức lực khiến tôi ngồi thụp xuống.”

“Trường hợp của tôi với cô Daon hơi khác nhau chút mà.” 

Nếu tôi mà phải chịu đựng các thí nghiệm trên cơ thể người suốt mười mấy năm trời thì cũng sẽ run rẩy vì ý muốn giết người và sợ hãi thôi.

“...Dù sao đi nữa. Tháo ra đi. Nhanh lên.”

Yu Daon miễn cưỡng tháo khẩu trang trước lời của tôi, còn Jang Chaeyeon và Song Ahrin thì như thể chờ sẵn mà tháo khẩu trang ngay lập tức.

“Nếu mọi người bận tâm đến vậy thì tối nay chúng ta cùng đi uống rượu đi.”

“Ah, thật sao?”

“Ừm.”

Cũng lâu rồi chúng tôi chưa tổ chức một buổi đi ăn tập thể.

Nhân dịp này chắc cũng phải làm thôi.

“Được đấy chứ! Địa điểm thì…”

“Yeeun sẽ tìm.”

“Em vẫn là trẻ vị thành niên mà?”

“Tìm quán rượu nào phục vụ đồ ăn ngon vào đấy.”

“Dạ?”

Park Yeeun nhìn tôi như thể đã cạn lời nhưng tôi phớt lờ ánh mắt của con bé và quay về nhìn màn hình.

Mấy việc như này vốn dĩ là em út phải làm mà.

Nghĩ vậy, tôi nhìn vào màn hình máy tính.

Để xem nào.

Hôm nay có email gì không…

Không có lệnh gọi từ Trưởng Chi nhánh, cũng không có tin nhắn nào cho thấy sẽ có tai nạn hay biến cố.

Nói cách khác thì hôm nay sẽ là một ngày rất bình yên.

Khi tôi đang mải mê suy nghĩ như vậy, bỗng nhiên có một thứ gì đó xuất hiện trên màn hình máy tính.

Một… con người màu xám?

5.png

“...”

Khi tôi đang im lặng nhìn chằm chằm vào cảnh tượng ấy, thứ đó bắt đầu tiến lại gần về phía màn hình hơn,

Con người sao?

Hơn nữa còn là một người mặc đồ đen sao?

Gì vậy.

Chẳng lẽ sau khi tiếp xúc với mấy hiện tượng dị thường loại truyền thông suốt mấy ngày vừa qua thì tôi cũng bắt đầu phát điên rồi sao?

Có nên gọi những người khác không?

Khi tôi đang nghĩ vậy, người kia chật vật chạm vào gì đó.

Đồng thời, phần mềm ghi chú của tôi được bật lên.

6.png

Gì đây.

“...”

Tôi im lặng nhìn dáng vẻ ấy, chẳng mấy chốc, người đó đã tiến lại đủ gần để tôi có thể nhìn rõ.

Mắt chúng tôi chạm nhau.

Dáng vẻ có phần nào đó trưởng thành.

Không, phải là rất trưởng thành mới đúng.

Hình như tôi đã từng nhìn thấy người này ở đâu nhiều rồi.

Ai ấy nhỉ?

Thật sự đã từng nhìn thấy rất nhiều rồi, là ai ta?

Một người tóc đen, dường như đang mặc bộ đồ không vừa vặn cho lắm.

Một người ăn mặc táo bạo một cách tự nhiên đến mức tôi không biết phải nhìn vào đâu mới được.

Người đó tiến về phía tôi rồi cứ thế nắm lấy hai cạnh của màn hình.

Giống hệt một phân cảnh trong bộ phim về đoạn băng bị nguyền rủa.

Và rồi cô ấy bất thình lình thò mặt ra.

7.png

“Tớ này.”

“...”

Một giọng nói quen thuộc.

Nếu đứa trẻ mới nói chuyện với tôi đến tận tối hôm qua lớn lên thì giọng nói của cô ấy chính xác sẽ là như này—

“Đúng là tớ rồi đấy.”

Cô ấy nhìn tôi trong khi thò hẳn mặt ra.

“Min Noah.”

“...”

Tôi nhìn chằm chằm vào cô ấy,

“Ah, làm cái gì vậy…!”

“Vào lại nhanh lên. Mọi người thấy hết bây giờ.”

Tôi vừa né tránh ánh mắt của những người khác vừa ấn mạnh vào mặt cô ấy để đẩy cô ấy vào lại bên trong màn hình máy tính.

Làm người ta giật hết cả mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ảnh để mọi người so sánh
141.jpg