Chương 420: Một bước
Song Ahrin nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt mình.
Một đám cưới.
Thật lòng mà nói, cô chưa từng nghĩ đến chuyện đó dù chỉ một lần.
Ai lại nghĩ đến chuyện kết hôn cơ chứ.
Chỉ là, ngay từ đầu thì cái gọi là cảm xúc không nhìn xa đến vậy.
Nhưng khi nhìn lễ đường này, cô không khỏi tưởng tượng đến tương lai ấy.
Chỉ có điều, tương lai ấy không phải là tương lai mà cô ở bên cạnh anh ta.
Vậy nên Song Ahrin chỉ biết ngẩn ngơ quan sát cảnh tượng trước mắt.
Và điều đó cũng dễ hiểu thôi, bởi vì người đang đứng đó không phải cô.
Người đàn ông mỉm cười rạng rỡ, đôi khi lại thẹn thùng, tay trong tay cùng với một người phụ nữ khác mà cất bước.
Cô không biết chính xác người phụ nữ đó là ai, nhưng ít nhất đó không phải là cô.
Chỉ riêng điều đó là Song Ahrin có thể khẳng định chắc chắn.
“...”
Song Ahrin im lặng nhìn cảnh tượng ấy.
Liệu nơi kia không có cô cũng được sao?
Không đâu.
Cũng chẳng có gì đảm bảo rằng cô phải ở đó.
Có gì để mà đảm bảo chứ.
Cô đã luôn lép vế ở mọi mặt.
Không tận tâm bằng Yu Daon, cũng không thấu hiểu bằng Jang Chaeyeon.
Nửa vời, hoặc là kém cỏi.
Những từ này có lẽ hoàn toàn phù hợp với cô.
Một đứa như cô thì rốt cuộc—
-Chát!
Khi đang nghĩ vậy, Song Ahrin tự tát mạnh vào má mình.
Một vết hằn đỏ ửng xuất hiện trên má cô, máu mũi chảy ra.
Song Ahrin nắm chặt lấy bên má rồi dùng răng cắn mạnh.
Cảm nhận được vị máu lan, cô nhổ toẹt ra.
“...Biết chứ.”
Cô lẩm bẩm, ép đôi mắt rời khỏi cảnh tượng ấy.
“Đã bảo là biết rồi mà.”
Song Ahrin lảo đảo bước đi với tâm trí đờ đẫn.
“...Bảo là biết rồi mà.”
Mạnh bạo lau qua máu mũi, cô bước về phía cửa.
Cô muốn nôn.
***
Thử suy nghĩ nào.
Tôi dừng lại một lát với Park Yeeun ở bên cạnh.
Đằng nào thì cũng phải đợi một lúc cho đến khi Park Yeeun lấy lại tỉnh táo mà.
Vết máu, rồi là con phố trống không.
Hoàn toàn chẳng hiểu gì luôn.
“...Anh trai?”
Và rồi, mãi đến lúc đó thì Park Yeeun mới mở mắt.
“Dậy rồi chứ.”
“Đây là… Chuyện gì đang xảy ra vậy ạ?”
“Anh cũng không biết.”
“Không, anh mà không biết thì phải làm sao đây.”
“Này, em nghĩ anh vạn năng hay gì đó chắc?”
“Trong lòng em thì anh là vạn năng mà.”
“Vậy thì từ bây giờ đổi đi là vừa.”
Tôi thản nhiên trả lời rồi nhìn Park Yeeun.
“Trước tiên thì tình trạng cơ thể của em.”
“Ờ, ừm. Cảm giác như là em vừa mới tỉnh dậy vậy ạ?”
“Và?”
“Cảm giác như thể em vừa có một giấc mơ rất tồi tệ?”
“Có nhớ gì không?”
“Em nhớ là anh đã dẫn em chạy trốn, nhưng mà đó không phải là mơ sao ạ?”
“...Ngoài cái đó ra thì em còn nhớ gì khác không?”
“...”
Park Yeeun không nói gì trước câu hỏi của tôi.
Có lẽ là vì cả hai chúng tôi đều biết tôi đang ám chỉ đến điều gì.
Tôi đang chờ để nói với Park Yeeun rằng đó chỉ là mơ nếu con bé chẳng may nhớ lại những lời bố mẹ đã nói với mình, còn Park Yeeun chắc hẳn đang im lặng để xác nhận liệu những gì bản thân đã nghe thấy hoặc trải qua có phải là mơ hay không.
Trong trường hợp đó, ít nhất thì ở đây tôi phải lựa chọn việc mà một người lớn tuổi hơn, một người trưởng thành phải làm.
“Trước hết thì anh sẽ cho em biết chuyện gì đã xảy ra.”
Chậm rãi sắp xếp suy nghĩ của mình, tôi bắt đầu giải thích cho con bé.
Về việc tôi đã gặp bố mẹ của con bé rồi dẫn con bé chạy trốn đến tận đây.
Chỉ là, tôi tuyệt đối không nhắc đến những lời mà hai người đó đã nói với Park Yeeun.
“...”
Park im lặng lắng nghe phần giải thích của tôi rồi ngẩng lên nhìn tôi.
“Anh trai.”
“Ừm.”
“Anh có giấu em cái gì không ạ?”
“Không có.”
Tôi trả lời dứt khoát.
“...”
Park Yeeun lặng lẽ ngước nhìn tôi rồi nhắm mắt lại,
“Em hiểu rồi ạ.”
Con bé vừa đáp vừa vươn vai dài một cái rồi nhìn về xa xăm.
“Vậy thì, bây giờ chúng ta làm gì đây ạ?”
“...Trước hết, em nói là mình đã gặp ác mộng nhỉ?”
“Vâng ạ.”
Tôi nghĩ về ác mộng và những lời Yu Daon đã nói.
Cô ấy nói rằng những tưởng tượng chẳng lành của mình đã trở thành hiện thực.
Ngay từ đầu thì cái máy chơi đĩa CD này thì có liên quan gì đến giấc mơ cơ chứ.
“...”
“Không, tại sao anh lại vò đầu bứt tóc vậy ạ?”
“Thì anh đang suy nghĩ.”
Lần này tôi thật sự chẳng có ý tưởng nào cả.
Thà rằng gặp được những người khác rồi chia sẻ suy nghĩ thì không biết như nào nhưng…
Xét đến việc ngay từ đầu tôi vẫn hoàn toàn bình thường, có vẻ đây giống như một dạng tấn công tinh thần nào đó, nhưng mà cũng có thể không phải…
“...”
Tôi lấy sổ hướng dẫn ra.
“Cậu có biết gì không?”
Nhưng đáng tiếc thay, sổ hướng dẫn không mở ra.
“Các chị đâu rồi ạ?”
“Anh không biết.”
“Anh thật sự không biết sao?”
“Ừm.”
“Hừm…”
Trước câu trả lời của tôi, Park Yeeun nhíu mày chìm vào suy nghĩ rồi chậm rãi cất lời.
“Trước hết, anh không gặp ác mộng đúng không ạ?”
“Đúng thế.”
“Em vừa mới nghĩ ra một điều ạ.”
Park Yeeun nhìn xung quanh.
Khung cảnh con phố hiu quạnh.
“Nếu như giấc mơ là câu chuyện thì sao ạ?”
“Ý em là gì?”
“Nghĩa là…”
Hừm, Park Yeeun phân vân một lúc rồi bắt đầu giải thích tiếp.
“Anh đã bao giờ mơ thấy giấc mơ hạnh phúc chưa ạ?”
“Có chứ.”
Chủ yếu là được tan làm sớm, không phải tăng ca vào buổi đêm và không bị cuốn vào bất cứ biến cố nào.
Ah, những ngày thương nhớ ấy.
“Nhìn là biết anh đang mơ về giấc mơ không phải làm tăng ca rồi, vậy thì em sẽ giải thích đây.”
“Chẳng lẽ Yeeun sống ở trong đầu anh à?”
Nữ sinh cấp 3 đúng là đáng sợ thật đấy.
Nghĩ vậy, tôi chờ Park Yeeun giải thích.
“Nghĩa là, ừm. Nếu coi giấc mơ là câu chuyện, vậy thì phải có đoạn kết chứ ạ.”
“Giấc mơ thì lấy đâu ra đoạn kết.”
Chẳng phải giấc mơ là cái mà ta luôn tỉnh dậy giữa chừng và không có đoạn kết sao.
“Đúng vậy, nhưng mà…”
Park Yeeun nhìn xung quanh.
“Như chị Daon đã nói, nếu thất bại thì ta sẽ chết ạ.”
“Ý là thất bại trong cái gì mới được.”
“Trong ác mộng ạ.”
Park Yeeun điềm tĩnh trả lời.
“Ý em là nếu thất bại ở trong ác mộng thì ta sẽ chết ạ.”
“Thế điều kiện thất bại là gì?”
“...Em không biết ạ.”
“...”
Cũng không phải là không có lý.
Vậy thì tại sao tôi lại không ra ngoài được?
Vốn dĩ bây giờ tôi đâu có mơ?
“...Được rồi.”
Trước hết hãy sắp xếp lại tình hình đã.
Nơi này hiện đang hiện thực hóa ác mộng của mọi người.
Nhà của Park Yeeun là một chuyện nhưng tôi không biết tại sao lại có lễ đường đám cưới và con phố kia luôn.
Dù sao đi nữa.
“Vậy thì việc anh cần làm đã được quyết định rồi.”
“Vâng?”
Tôi nhìn Park Yeeun.
“Nếu như anh là người duy nhất ở đây không mơ…”
“...”
“Vậy thì anh không còn lựa chọn nào khác ngoài chịu trách nhiệm và kết thúc giấc mơ này một cách tốt đẹp.”
“Vâng?”
Park Yeeun nhìn tôi như muốn hỏi tôi đang nói cái gì vậy.
“Nhìn này, giả sử bây giờ anh đang miễn nhiệm với mấy cái ác mộng ở đây đi.”
“Vâng ạ.”
“Vậy thì chẳng phải anh có thể can thiệp vào và kết thúc giấc mơ một cách tốt đẹp bằng sự tỉnh táo của mình sao?”
“Nghe anh nói thì em không thấy tỉnh táo lắm đâu ạ.”
Park Yeeun thở dài rồi nhìn tôi.
“Thật lòng thì chị Ahrin đã bảo là mấy lời anh nói ra thường rất điên khùng, nhưng mà nghĩ kỹ thì vẫn là lời điên khùng có lý, vậy nên em sẽ tin anh.”
“Cô Ahrin có nói vậy sao?”
Phải dạy cho cô ấy một bài học sau mới được.
“Vậy thì… trước mắt là…”
“...Được rồi. Chúng ta hãy đi vào ác mộng của em nào.”
Phù, tôi thở dài rồi nhìn Park Yeeun.
Nên nói gì đây nhỉ.
“Yeeun à.”
“Vâng, anh trai?”
“Nghe kỹ đây.”
Park Yeeun chớp mắt trước lời của tôi và nhìn tôi, rồi tôi vừa nhìn con bé vừa cất lời.
“Dù bất kể ai có nói gì đi chăng nữa, đó tuyệt đối không phải là lời thật lòng.”
“...”
“Đôi khi con người cố tình nói ra những lời đối phương không thích nghe nhất chỉ để làm tổn thương họ.”
“...”
“Đừng quá tổn thương trước lời nói của những kẻ như vậy. Dù cho đó không phải người khác mà là chính bản thân em—”
“Anh trai.”
Park Yeeun ngắt lời tôi, ngẩng lên nhìn tôi và cười khì một tiếng.
“Có phải là do anh già rồi không mà đúng là lo nhiều thật đấy.”
“Anh mới ngoài 20 thôi mà?”
“Còn em thì mới chỉ tuổi thiếu niên thôi này?”
Cạn lời rồi.
Park Yeeun mỉm cười nhìn tôi đang không còn gì để nói.
“Em cũng biết mà.”
“...”
“Nhưng em cũng là con người, vậy nên em chắc chắn vẫn có thể bị tổn thương và thấy khó khăn chứ?”
“Tất nhiên rồi.”
“Lúc đó thì anh chỉ cần bảo em đừng bận tâm thôi.”
Con bé nở nụ cười hồn nhiên.
“Vốn dĩ nỗi đau sẽ vơi đi rất nhiều nếu có người ở bên cạnh để nổi giận cùng em và bảo rằng chuyện đó chẳng có gì to tát mà.”
“...Việc đó thì không khó. Vốn dĩ vai trò của người lớn cũng là dẫn lối cho trẻ em.”
“Trời ạ. Có mỗi anh gọi em là trẻ con thôi. Em mà diện đồ chỉn chu là cũng thành người lớn đấy nhé.”
“Nói mấy lời đó thì đúng là trẻ con rồi còn gì.”
“Vậy sao ạ?”
Tôi mở cửa trong khi trò chuyện vui vẻ với Park Yeeun.
Căn nhà dài dằng dặc của Park Yeeun lại xuất hiện,
Hai người kia nhìn chằm chằm vào con bé vẫn với khuôn mặt bị gạch chéo.
***
Park Yeeun nhìn hai người ở trước mắt mình.
Thật lòng thì cô rất nhớ họ.
Không biết cô đã cầu nguyện bao nhiêu lần để có thể được gặp lại họ, cho dù chỉ là trong mơ.
Dù gia đình có chỉ trích cô thì cũng không sao cả.
Bởi dù sao thì họ vẫn là gia đình mà.
Nói rằng đó là lỗi của cô cũng không sao, bảo cô đi chết cũng được.
Bởi vì ít nhất cô vẫn có thể được nhìn thấy họ.
Vậy nên.
“...Tỉnh táo lại.”
Người đàn ông đặt tay lên vai cô.
Cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay to lớn đó, cô khẽ rùng mình một lát,
“...”
Rồi cô mở mắt.
Trước khi nhận ra, hai người mà cô hằng nhung nhớ đã biến mất, chỉ còn lại hai cái bóng chập chờn đang buông lời sỉ nhục cô.
“...Tiếc thật nhỉ.”
“Ừm?”
Trước lời lẩm bẩm của cô, người đàn ông nhìn Park Yeeun với vẻ mặt thắc mắc, và Park Yeeun chậm rãi hạ tầm mắt xuống.
Chẳng lẽ không có cách nào có thể mang người chết quay trở lại sao?
Dù biết rằng gia đình đã hy sinh bản thân để cứu mình, cô vẫn không thể xua đi nỗi cô đơn trong lòng.
“...Không sao đâu.”
Bàn tay của người đàn ông siết lại chặt hơn.
“Cuộc đời đôi khi có những lúc ta phải một mình, thế nhưng ta sẽ không cô độc mãi.”
“...”
Park Yeeun thở dài, rồi người đàn ông đặt thứ gì đó vào tay cô.
Cô cảm nhận được một cảm giác nặng trĩu trong tay mình.
“...Chẳng phải đây là súng sao ạ?”
“Đúng rồi.”
“Em là trẻ vị thành niên mà?”
“Hãy coi như đây là bí mật của riêng hai chúng ta đi.”
“Đúng là hết nói nổi mà.”
Park Yeeun cười khì trước lời của người đàn ông rồi chĩa họng súng về trước.
Cô chĩa súng về phía bố mẹ đã không còn nữa và vào bóng đen chỉ đang lay động kia.
“Con sẽ theo sau hai người muốn một chút ạ.”
Cô lẩm bẩm rồi bóp cò.
-Bằng!
Cùng với một tiếng động lớn, cô lùi lại từ lực giật của súng, nhưng đã có một thứ gì đó vững chãi đỡ lấy lưng cô.
“Làm tốt lắm.”
Người đàn ông cười tươi nhìn cô rồi cất khẩu súng đi, Park Yeeun nhìn về trước.
Bóng đen đã biến mất.
Và rồi, một giọng nói vang lên bên tai cô.
<Hoàn thành.>
“...Hoàn thành?”
“Nói là hoàn thành sao?”
Và người đàn ông nhíu mày trước lời đó.
“...Hiểu rồi.”
Nói vậy, người đàn ông bước lên dẫn đầu.
“Anh trai?”
“Đi thôi.”
“Đi đâu ạ?”
“Đi đánh thức ba người kia.”
Giọng nói ấy nghe thật đáng tin, khiến Park Yeeun vô thức bước theo.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
