Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11203

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

401-518(End) - Chương 402: Tôi biết

Chương 402: Tôi biết

“...”

Đúng là bối rối thật đấy. 

Theo hai nghĩa. 

Trước hết là việc Yu Daon đã tỏ tình với tôi, và sau đó là một kỹ năng kết hợp mới đã xuất hiện.

Dây cót. 

Tôi tập trung vào phần giải thích ở trước mắt mình. 

Vừa rồi…

Yu Daon đã nói rằng, cái đó, cô ấy yêu tôi, và thế là một cửa sổ trong suốt liền xuất hiện trước mắt tôi. 

825a6ef6-2ac9-465c-9165-90c9d354011a.jpg

“...”

Một năng lực vô lý. 

Tua ngược thời gian sao? 

Không phải đó là một năng lực hoàn toàn đảo lộn mọi thường thức à? 

Khi tôi lẩm bẩm trong khi nhìn cửa sổ trong suốt trước mắt với vẻ bối rối như vậy, 

“Anh Jaehun”

Giọng nói của Yu Daon vang vào tai tôi. 

Tôi quay sang nhìn cô ấy. 

Trong tất cả mọi người, chỉ có một mình cô ấy đang nhìn tôi.

Chính xác hơn thì dường như thời gian của tất cả mọi người ngoại trừ tôi và Yu Daon đều đã dừng lại. 

Bởi vì Jang Chaeyeon, Song Ahrin, bố mẹ của Yu Daon, và cả những con quái vật kia đều đông cứng tại chỗ, không di chuyển. 

“Ừm, cô Daon”

“Xin hãy sử dụng nó”

Yu Daon mỉm cười với tôi. 

Tôi biết rõ thứ cô ấy đang ám chỉ tới mà không cần cô phải nói gì thêm. 

Cô ấy muốn tôi sử dụng Dây cót. 

“...”

Tôi nhắm mắt một hồi rồi mở ra. 

Phải. 

Đối phương cũng là những kẻ sử dụng năng lực tương tự như Yu Daon. 

Và tôi cũng không thể thấu hiểu chúng hoàn toàn giống như Kim Wanwoo được. 

[Dây cót: 2->1]

Khi tôi tập trung với suy nghĩ đó, một cảnh tượng quái dị hiện ra trước mắt tôi.

“...”

Một chiếc đồng hồ dây cót khổng lồ đã xuất hiện trước mặt tôi. 

Và dường như không chỉ có mình tôi nhìn thấy cảnh tượng này.

“...”

Cả Yu Daon cũng đang ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào cái đồng hồ dây cót ở trước mặt.

Cô ấy quay sang nhìn tôi. 

“Anh Jaehun”

Cô ấy điềm tĩnh nói như thể thì thầm, giơ tay lên.

“...Liệu có được không?”

Cô ấy giơ tay lên như thể đang xin phép, và tôi lắc đầu trong khi nhìn cô ấy như vậy.

“Tôi nghĩ đây là việc mà cô Daon phải quyết định”

“...”

Yu Daon nhắm mắt rồi mở ra như thể đang trầm tư gì đó sau khi nghe tôi nói, 

“...Tôi hiểu rồi”

Cô ấy điềm tĩnh lẩm bẩm rồi nhìn tôi. 

“Nếu đó là điều anh Jaehun muốn—”

“Không phải là vì tôi muốn”

Tôi ngắt lời Yu Daon. 

“...Xin hãy làm theo như cô Daon muốn”

Tôi giao phó mọi chuyện lại cho cô ấy. 

Không phải là vì tôi sợ kết cục sẽ tìm đến sau này, hay là vì tôi không muốn đưa ra lựa chọn. 

Đây là sự quan tâm mà tôi có thể dành cho cô ấy. 

“...”

Yu Daon ngoảnh mặt khỏi tôi và không chút đắn đo nắm lấy dây cót.

“Anh Jaehun”

“Ừm”

“Tôi… ừm, có lẽ là tôi yêu anh Jaehun”

Cô ấy khẽ mỉm cười, 

“...Tôi biết “

Tôi điềm tĩnh trả lời cô ấy. 

Mắt Yu Daon hơi mở to nhìn tôi, nhưng tôi không đáp lại ánh mắt của cô ấy mà chỉ im lặng chờ Yu Daon xoay dây cót,

-Cạch cạch cạch!

Yu Daon nắm lấy dây cót và xoay,

-Lách cách…

Dây cót chuyển động, và kim đồng hồ bắt đầu xoay ngược trở lại. 

Bố mẹ của Yu Daon dần trẻ lại. 

Từ trung niên thành tráng niên, rồi ngay lập tức trở thành thanh niên. 

Chẳng bao lâu sau, mẹ của cô ấy đã trở nên giống Yu Daon đến bất ngờ, và ngay cả bố của cô ấy cũng đang tỏa ra một bầu không khí tương tự. 

Ở trước mắt tôi là hai người trông có vẻ trạc tuổi tôi. 

Và rồi, 

“...”

Yu Daon buông tay ra khỏi dây cót. 

-Rào…

Ngay lập tức, thời gian trở lại bình thường. 

“...Hở?”

Mẹ của Yu Daon nhìn chúng tôi, thốt ra giọng nói đầy bàng hoàng.

“Cơ, cơ thể…?”

“Cô Chaeyeon!”

Và, ngay khi tôi vừa hét lên, Jang Chaeyeon đang ngơ ngác nhìn chằm chằm vào bố mẹ của Yu Daon liền vội vàng vươn tay,

-Rầm!

“Khư!”

Hai người bọn chúng bị ghim xuống đất.

“Cái gì, làm sao có thể…!”

Hai kẻ kia nhìn chúng tôi với vẻ mặt đầy bàng hoàng.

Và rồi, Yu Daon im lặng nhìn chúng và mỉm cười.

“Nếu như hai người đã nói rằng sẽ không động đến anh Jaehun…”

Cô ấy nhìn chúng với ánh mắt không chút cảm xúc, chỉ nhếch khóe miệng lên và nói tiếp.

“Vậy thì con đã để hai người đi rồi”

“Cô đâu có định làm vậy”

“Bị lộ mất rồi sao?”

Yu Daon mỉm cười rạng rỡ trước giọng nói như đã cạn lời của Song Ahrin, còn hai kẻ kia thì nhìn cô ấy bằng vẻ mặt đầy kinh hoàng và tuyệt vọng.

“Daon, ta. Không, bọn ta sai rồi. Được chứ?”

“Đúng rồi, Daon à. Bọn ta sai rồi. Làm ơn hãy cho bọn ta đi chỉ lần này thôi”

“...Anh Jaehun”

Yu Daon nhìn tôi rồi cất lời. 

“Nên làm như nào đây?”

“...”

Và tôi không nói gì. 

Tôi chỉ khoanh tay đứng nhìn bọn chúng.

Sau cùng, Yu Daon lên tiếng. 

“...Chắc là không được đâu ạ”

Nỗi kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt của chúng trước lời của cô ấy,

“Xin hãy nhấc chúng lên”

Jang Chaeyeon giơ tay lên trước lời của tôi, và hai kẻ kia bị trói và nhấc bổng lên không trung.

“Khư, khư…!”

Cả hai cố vặn vẹo cơ thể của mình nhưng chẳng thể làm gì.

“...Chính xác thì anh đã làm gì?”

Song Ahrin nhìn tôi, và tôi quay sang Yu Daon.

“...Có lẽ”

Yu Daon nhìn hai kẻ kia rồi bình thản thì thầm vừa đủ để chỉ chúng tôi có thể nghe được.

“Tôi đã đưa hai người họ trở lại ừm, khoảng thời gian khi họ vẫn còn là những người bình thường”

“...Cái gì?”

Song Ahrin nhíu mày nhìn tôi trước lời đó, và Jang Chaeyeon cũng nhìn về phía chúng tôi.

“...Dường như là vậy”

Vẻ bối rối hiện lên khuôn mặt của Song Ahrin trước câu trả lời của tôi.

“Này. Vậy thì có hơi nguy hiểm đấy”

Cô ấy nhìn tôi và nói.

“...Thật lòng mà nói, với anh thì, ừm, Cục Quản thúc đúng là có đặc biệt để mắt tới thật, nhưng năng lực đó vẫn là chưa đến mức khiến họ phải trực tiếp áp đặt các biện pháp hạn chế, giám sát, hay thậm chí là cách ly”

“Ừm”

Jang Chaeyeon cũng gật đầu, và Song Ahrin chỉ vào Yu Daon nói tiếp.

“Nhưng nếu là thời gian thì khác”

“...”

“Đó là năng lực mà chỉ cỡ Trưởng Chi nhánh mới sở hữu”

“Đúng là như vậy thật”

“Nếu tiết lộ chuyện này với phía trên, Tóc Đen sẽ không thể sống yên ổn nữa đâu”

Song Ahrin cắn môi thì thầm với tôi, và Jang Chaeyeon cũng nhìn chúng tôi với vẻ mặt căng thẳng.

“Cái đó thì dễ thôi”

Và câu trả lời của tôi rất đơn giản.

“Sau khi báo cáo, chúng ta sẽ đặt cô Daon vào Phòng Nhân sự”

“...Anh nghĩ việc đó khả thi à?”

“Đúng rồi”

“...”

Song Ahrin thở dài thườn thượt và Jang Chaeyeon cũng nhìn tôi, nhưng ý chí của tôi vô cùng vững vàng.

“...Thôi thì, để tôi trực tiếp đàm phán chuyện này cho”

Bố mẹ của Yu Daon đã trẻ lại và đánh mất năng lực của mình rồi, nhưng để mà giết chúng thì quá phí phạm.

Chính xác thì tôi không nghĩ chúng là loại xứng đáng được chết thanh thản đến vậy.

“...”

Song Ahrin khẽ thở dài, và Jang Chaeyeon cũng nhìn tôi rồi cất lời.

“Tôi sẽ nói cùng anh”

“Nếu việc đó không có tác dụng thì phải làm như nào đây?”

“Vậy thì tôi sẽ chịu trách nhiệm và phá hủy Cục Quản thúc”

Thật sự khi nghe cô nói vậy thì tôi cảm thấy hơi sợ vì dường như cô ấy sẽ làm thật.

Vừa nghĩ vậy, tôi vừa nhìn sổ hướng dẫn.

“...Lối ra như nào vậy?”

-Lật phật!

[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]

1.Thực thể chặn đường đã biến mất, cánh cửa bây giờ đã được mở ra.

Nghĩa là có thể đi về dễ dàng nhỉ.

***

Sau khi trở lại, Chi nhánh Gangseo, dù không đến nỗi bị gọi là đống đổ nát nhưng cũng đã bị hư hại kha khá, chào đón chúng tôi.

“...Đúng là biến cố lớn nhỉ”

“Dường như ở đây cũng khá là vất vả”

Jang Chaeyeon điềm tĩnh gật đầu đáp lại lời lẩm bẩm của tôi.

Ngay sau đó,

“Cậu Kim Jaehun!”

Cùng với giọng nói của Trưởng Chi nhánh, cô ấy bước đến chỗ tôi.

“Chúng tôi đã bắt được bọn chúng về rồi đây”

Vừa nhìn cô ấy, chúng tôi vừa đặt hai kẻ đang bị trói xuống đất, và Trưởng Chi nhánh nhìn chằm chằm vào tôi.

Hai người đã trẻ lại rõ rệt, và cả Yu Daon.

“...Chuyện gì đã xảy ra?”

Trưởng Chi nhánh nhìn tôi, và tôi cất lời.

“Xin hãy hứa với tôi rằng cô sẽ không làm phiền cô Daon”

Và cứ như vậy, tôi bắt đầu giải thích cho Trưởng Chi nhánh từng chuyện đã xảy ra một.

***

Trong khi người đàn ông đang giải thích cho Trưởng Chi nhánh, Yu Daon chỉ lặng lẽ quan sát cảnh tượng đó.

“...Vậy là đã xong một việc rồi”

Rồi Song Ahrin và Jang Chaeyeon, vừa mới quay trở lại sau khi bàn giao bố mẹ cô, bước đến, và Yu Daon nhìn hai người họ rồi mở lời.

“Hai người đều đã tỏ tình với anh Jaehun rồi nhỉ?”

“...”

“Ừm”

Song Ahrin giật mình như thể đã quên mất việc thở, và Jang Chaeyeon bình thản gật đầu.

“Tôi cũng đã tỏ tình rồi”

“...”

“...”

Ánh mắt của cả hai nhìn Yu Daon rồi hướng về người đàn ông.

“...Đây là một lời tuyên chiến đấy à?”

Song Ahrin lẩm bẩm với một tiếng thở dài, và Jang Chaeyeon cũng bình thản gật đầu.

“Đúng vậy”

“...Hà”

“Nhưng mà, dù có là tuyên chiến đi nữa…”

Yu Daon ngập ngừng nói và nhìn người đàn ông.

Trái ngược Trưởng Chi nhánh đang nghe chuyện với khuôn mặt tái nhợt, người đàn ông đang nói với vẻ mặt điềm tĩnh.

“Hai người định sẽ làm như nào vậy?”

“Làm như nào hả?”

Song Ahrin nhíu mày.

“Ai chiếm được trái tim của anh ta trước thì là người chiến thắng thôi”

“Cô thì có vẻ sẽ thua đấy”

“Im đi, thật sự đấy”

“...”

Chiếm lấy trái tim của anh ấy.

Yu Daon thật sự không biết phải làm vậy như nào.

Liệu cứ chết cho anh ấy có được không?

Nhưng nhìn từ việc cô đã chết đi không biết bao nhiêu lần rồi mà người đàn ông vẫn không trao trái tim của mình cho cô, đó dường như không phải là cách thức chính xác.

Thế nên cô quyết định hỏi.

“Thế ta cần làm gì để có thể chiếm được trái tim của ai đó vậy?”

Hai người đã đang cãi cọ bỗng dừng lại, và Jang Chaeyeon trả lời câu hỏi của cô.

“Tôi không biết”

“...Vâng?”

“Vì không biết nên tôi đang thử mọi cách”

Cô ấy ngẩng lên nhìn người đàn ông.

“Tôi nghĩ rằng chỉ cần cứ tiếp tục thử, đến một lúc nào đó cũng sẽ thành công thôi”

“...Dù nghe ngớ ngẩn thật nhưng tôi cũng nghĩ cách đó đúng”

Song Ahrin thở dài đáp lại.

“...Cứ phải cố gắng thôi. Cả cô và tôi”

“Tôi đang thắng mà?”

“Đánh vào đầu mình ngay”

-Cốc!

Nghe tiếng Jang Chaeyeon tự đánh vào đầu mình, Yu Daon chìm vào suy nghĩ.

Chiếm lấy trái tim.

“...”

Nhưng khi cô nói là mình yêu anh, người đàn ông đã trả lời như này.

Rằng ‘Tôi biết’.

Nếu vậy thì…

“...”

Yu Daon nhìn người đàn ông, còn anh vẫn chỉ đang đơn giản là trò chuyện với Trưởng Chi nhánh như không có chuyện gì.

Nụ cười nở rộ trên khuôn mặt của Yu Daon.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!