Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11203

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

201-400 - Chương 400: Địa ngục còn hơn là thiên đàng

Chương 400: Địa ngục còn hơn là thiên đàng

-Thụp!

“Tôi không cảm nhận được!”

“Tôi cũng không nhìn thấy!”

Tôi vội vã đáp lại giọng nói cấp bách của Song Ahrin và nhìn xung quanh.

Những thứ quái dị được cho là mô phỏng theo tôi cứ ùa ra không ngừng. 

Và cả, Yu Daon biến mất như thể đã bốc hơi.

-Bằng! 

Viên đạn được bắn ra từ khẩu súng xuyên thủng trán con quái vật, và khi Jang Chaeyeon vung tay, những con quái vật liền bị nghiền nát bởi áp lực.

Yu Daon đột nhiên biến mất, và lũ quái vật đột nhiên xuất hiện. 

Chẳng thể nào biết được là chuyện gì đang xảy ra nữa. 

“Chết tiệt…”

Không kìm lại được sự sốt ruột, tôi vừa chửi thề vừa bắn súng. 

Rốt cuộc thì Yu Daon đang ở đâu cơ chứ? 

“Khoan đã”

Và rồi, Jang Chaeyeon, nãy giờ vẫn đang nghiền nát kẻ địch, chậm rãi cất lời. 

“Rốt cuộc tất cả những thứ này đi ra từ đâu?”

“...Tôi không biết?”

Sao tự nhiên lại hỏi vậy?

Khi tôi nhìn Jang Chaeyeon với ý nghĩa đó, cô ấy bắt đầu nói tiếp. 

“Tôi biết là anh đang lo lắng cho Yu Daon, nhưng trước hết, chúng ta cần phải ngăn chặn những thứ này. Và…”

“Ngay từ đầu đừng có suy nghĩ bằng lý lẽ thông thường”

Song Ahrin nói, tiếp lời của Jang Chaeyeon.

“Theo lẽ thường, việc lũ quái vật được mô phỏng theo anh xuất hiện đã vô lý rồi còn gì. Việc Tóc Đen đột nhiên biến mất như ảo thuật đến một nơi nào đó cũng giống vậy” 

“...”

Nói như vậy thì tôi cũng chẳng có gì để nói. 

“Tôi hiểu rồi”

-Bằng! 

Tôi gật đầu, dùng súng bắn vào giữa trán con quái vật đang lao đến, chính xác thì là con quái vật mà mắt tôi cho rằng là được mô phỏng theo tôi. 

“Cô có ý tưởng nào không?”

“Bởi vì những con quái vật kia đang xuất hiện từ hướng ngược lại với chúng ta bây giờ”

Jang Chaeyeon vô cảm gật đầu trong khi chỉ tay về hướng ngược lại 

“Chúng ta cũng sẽ đi về phía đó”

“...”

Đúng là không biết phải nói gì luôn mà, thật sự đấy.

“Hãy làm ngay luôn nào”

Tôi vừa thay băng đạn vừa đáp lại, và cả hai người họ đều mỉm cười rồi gật đầu. 

“Cô Chaeyeon sẽ mở đường, còn tôi và cô Ahrin sẽ hỗ trợ từ phía sau”

“Làm vậy đi”

“Oke”

Hai người họ gật đầu trước lời của tôi, và cứ như vậy, chúng tôi bắt đầu xuyên qua những con quái vật tiến về trước. 

Chắc là sẽ không có chuyện nào kỳ lạ xảy ra với Yu Daon đâu. 

Cảm giác bất an này là gì đây?

***

Con nói gì cơ, Daon?

Sau một hồi im lặng, mẹ cô cất lời, còn Yu Daon thì bình thản đáp lại trong khi nhìn thẳng vào hai người họ. 

“Con không muốn làm”

...Daon

Hai người họ nhìn Yu Daon với vẻ mặt khó xử sau khi nghe lời nói của cô.

Bố mẹ yêu Daon mà

“Vâng, con biết”

Vì bọn ta yêu con, không phải con cũng nên nghe lời bọn ta sao?

“Vâng, đúng là vậy ạ”

Vậy thì hãy giúp bọn ta bắt Kim Jaehun đi

“Con không muốn làm việc đó”

Daon!

Bố cô hét lớn với Yu Daon như thể đang quở trách cô, nhưng nghe thấy tiếng hét đó, Yu Daon đơn thuần chỉ nhìn hai người họ với vẻ mặt vô cảm. 

“Con… rất biết ơn rằng hai người vì đã yêu thương con”

Cô bắt đầu nói bằng giọng điềm tĩnh. 

“Nhưng con…”

Bản thân cô… phải nói như nào đây nhỉ.

“Con không thể san sẻ tình yêu cho nhiều người được”

Yu Daon quyết định diễn tả bản thân như vậy. 

Tiêu diệt mọi dị thể quản thúc vì thế giới. 

Nếu ai đó nghe thấy, họ sẽ ca ngợi rằng đó là một hành động đúng đắn, một việc tuyệt vời. 

Yu Daon cũng nghĩ vậy. 

Cô cũng cho rằng cứu giúp người khác khi bản thân có thể là điều đúng đắn. 

Chỉ là thứ tự ưu tiên của cô có hơi khác mà thôi.

Cô cũng tin rằng hy sinh vì mọi người là đúng.

Thay vì gọi là hy sinh, nếu phải nói cho đúng thì ta cũng có thể gọi đó là bước đệm cho một tương lai tốt đẹp hơn. 

Thế nhưng Kim Jaehun không được ở đó. 

“Con… thà sống trong địa ngục có anh Jaehun còn hơn là một thiên đàng không có anh ấy”

Cô điềm tĩnh nói. 

Bởi vì dù không có anh ấy và tất cả đều hạnh phúc, cô vẫn sẽ bất hạnh. 

Bởi vì dù có anh ấy và tất cả đều bất hạnh, cô vẫn sẽ hạnh phúc. 

Biểu cảm trên khuôn mặt của hai người họ thay đổi không ngừng với mỗi lời của cô. 

Từ bàng hoàng chuyển sang hoài nghi, rồi từ hoài nghi chuyển sang giận dữ. 

Con, bọn ta không nuôi dạy con như vậy…!

Mẹ cô lấy hai tay che mặt mà bật khóc, và bố cô nhìn Yu Daon với biểu cảm đầy giận giữ. 

Daon! Mẹ con đang khóc như này rồi đấy!

“Con xin lỗi”

Yu Daon bình thản nói tiếp. 

“Cái gì không được thì vẫn sẽ không được thôi ạ… Thay vào đó, nếu có bất cứ việc gì con có thể giúp đỡ thì con nhất định sẽ giúp”

Hai người họ dừng lại trước câu trả lời của Yu Daon, 

...Phù…

Mẹ của Yu Daon đã đang che mặt khóc liền từ từ hạ tay xuống. 

Với khuôn mặt hoàn toàn không có lấy dù chỉ một chút cảm xúc, như thể đang nhìn một thứ gì đó thậm chí không phải người, bà ấy bắt đầu nói. 

Ta đã nghĩ rằng cảm xúc là bắt buộc phải có đối với con người cơ

“...”

Bởi vì để cứu được con người, chúng ta cần phải đồng cảm với cái gọi là con người

Bà ấy bình thản nói tiếp, và Yu Daon chỉ vô cảm nhìn chằm chằm vào họ.

Động cơ dĩ nhiên sẽ dẫn đến những lựa chọn và hành động quyết liệt, có vẻ là chúng ta đã sai sót ở đâu đó rồi

Đúng vậy

Hai người họ nhìn nhau nói chuyện rồi quay sang Yu Daon.

Daon à, con không phải là con gái của bọn ta

“...Ra là vậy ạ”

Yu Daon bình thản đáp lại. 

...

...

Hai người họ nhìn nhau. 

Chính xác thì con là một con người được tạo ra bằng cách kết hợp gen của ta với gen của mẹ con

“Vậy sao ạ?”

Điều đó cũng không quan trọng đến vậy. 

Yu Daon gật đầu trong khi nghĩ thế, và hai người họ lại trao đổi ánh mắt.

“...”

-Tách!

Bà ấy nhẹ nhàng búng tay, và Yu Daon nhìn cả hai với vẻ mặt bối rối.

“...?”

Họ đang định làm gì vậy? 

Suy nghĩ đó cũng chỉ thoáng qua, 

“...Hở?”

Chân của Yu Daon bắt đầu tự di chuyển theo ý mình giống hệt lúc nãy, trước khi cô rơi xuống. 

“...Ư…!”

Yu Daon nghiến chặt răng và vặn vẹo cơ thể của mình, và mẹ cô thở dài khi thấy cô như vậy.

Đến đây. Đến đây nào, Daon

“...!”

Cô vội vã cho tay vào trong túi để lấy cây dùi, nhưng cơ thể của cô đã không nghe theo. 

“Ư, gư…!”

Yu Daon cố gắng vặn vẹo cơ thể, và mẹ cô chỉ vô cảm nhìn cô như vậy rồi cất lời. 

Daon, từ bỏ đi con. Hãy cứ… nghe lời bọn ta. Bọn ta cần con đến vậy cơ mà, tại sao con lại không nghe lời bọn ta chứ? Bố mẹ thật sự buồn lắm đấy” 

“...”

Cô nghiến chặt răng, nhắm mắt cố vặn vẹo cơ thể của mình. 

Làm ơn, làm ơn…!

Chân của cô vẫn không chịu nghe lời, và Yu Daon nhắm mắt cầu nguyện. 

Một người luôn xuất hiện vào những lúc như này để giúp đỡ cô.

Người luôn xuất hiện như một ngôi sao chổi mỗi khi cô cần…

-Bằng! 

Đồng thời khi một tiếng súng vang lên, trước cả khi cô có thể cảm nhận được cơn đau, cơ thể đang mất kiểm soát của cô đã đổ xuống đất cùng với cảm giác trán bị xuyên thủng.

Nhưng rồi một thứ gì đó đã bắt lấy cô trong không trung để cô không ngã xuống, và cô cứ thế dừng lại trên không với ý thức lịm đi trong giây lát. 

Tất nhiên, cũng không mất bao nhiêu thời gian để ý thức của cô quay trở lại. 

“...Ự!”

Thậm chí còn chưa được vài giây trôi qua, cô mở mắt, rồi nhận ra rằng mình đang bị cố định giữa không trung trong một tư thế lóng ngóng.

“...Hở…?”

Yu Daon thử cử động tay chân với vẻ mặt bối rối. 

“Hở?”

Và khi cơ thể di chuyển đúng theo ý muốn của mình, Yu Daon lại phát ra một tiếng còn bối rối hơn nữa. 

Ngay sau đó, những giọng nói quen thuộc bắt đầu vang vào tai cô. 

“Này, tên điên kia! Phải nói trước rồi mới bắn chứ!”

“Đâu có thời gian để nói”

“Ít nhất thì cũng phải bảo rằng anh định bắn để chúng tôi còn biết chứ!”

“Cô bảo tôi phải nói rằng mình sẽ bắn súng vào cô Daon sao?”

Ánh mắt của Yu Daon hướng về phía giọng nói quen thuộc đó. 

Một người phụ nữ tóc tím nhỏ con đang vừa càu nhàu vừa đấm bôm bốp vào sườn người đàn ông, còn người đàn ông với vẻ mặt mệt mỏi chỉ biết thở dài đáp lại. 

“...Anh Jaehun”

Yu Daon gọi tên anh ấy, và nghe thấy giọng nói của cô, người đàn ông liền quay sang nhìn Yu Daon. 

“Cô Daon”

Anh ấy nhìn cô với vẻ hối lỗi và cất lời. 

“Tôi xin lỗi. Bởi vì tình huống khi nãy hơi gấp gáp nên tôi đã nổ súng trước”

“...Không đâu…!”

Yu Daon vội vàng lắc đầu trước lời của anh ấy. 

Bởi vì cô tin tưởng anh ấy.

Nếu anh đã bắn cô, chắc hẳn phải có một lý do tương xứng nào đó. 

“Tôi không sao đâu!”

Cũng vì vậy, cô đã mỉm cười rạng rỡ. 

***

Tôi nhìn Yu Daon đang mỉm cười rạng rỡ rồi liếc ra góc. 

[Chí mạng: 1->0]

Chí mạng đã được sử dụng, và Yu Daon đã có thể chuyển động bình thường. 

Đây là giả thuyết mà tôi đã nghĩ đến từ khi nãy, và sau cùng thì nó đã thành công. 

Năng lực của Yu Daon là điều khiển thời gian trong phạm vi giới hạn. 

Chính xác thì năng lực đó gần giống với việc đưa cơ thể của cô ấy trở về trạng thái ‘lý tưởng’ nhất. 

Nhưng tại sao tâm trí của cô ấy thì lại không bị tác động? 

Ban đầu thì tôi chỉ nghĩ rằng đơn giản chỉ là như vậy, nhưng hóa ra lại không phải vậy. 

Điều quan trọng là khi Song Ahrin thôi miên Yu Daon trước, cơ thể của cô ấy đã tuân theo sự thôi miên đó. 

Không phải cảm giác rất giống như một chương trình sao.

Một khi ai đó đã nhập lệnh vào trước, không một lệnh nào khác có thể đi vào. 

Bộ não của con người không đơn giản như vậy. 

Nó thường sẽ làm cả hai hoặc là đặt ra thứ tự ưu tiên, thế nhưng cô ấy không làm thế mà chỉ đơn thuần tuân theo mệnh lệnh được nhập vào trước nhất. 

Nghe được điều đó, tôi đã nhận ra. 

Rằng tâm trí của Yu Daon, không, có lẽ là toàn bộ sự tồn tại của cô ấy, đã được ‘lập trình’ để chỉ tuân theo sự thôi miên hay đòn tấn công tinh thần đi vào đầu tiên .

Tôi nhìn bố mẹ của Yu Daon. 

...Không có tác dụng!

Cái gì…?

Hai người bọn chúng lẩm bẩm với vẻ mặt bối rối rồi nhìn tôi, và tôi chỉ đơn giản là gật đầu. 

Phải. 

Tôi đã giải quyết nó. 

Theo lời của Jang Chaeyeon, chúng tôi đã cứ thế chạy thẳng về hướng lũ quái vật đang tràn ra.

Ở đó, tôi đã nhìn thấy Yu Daon đang nghiến răng bước đi và bố mẹ của cô ấy. 

Chính vì vậy mà tôi đã sử dụng Chí mạng và nhìn thấy một chấm đỏ phát sáng ở trên đầu Yu Daon. 

Và rồi tôi đã cứ thế bóp cò. 

“...Anh Jaehun!”

Yu Daon bước đến chỗ tôi, và tôi nhìn bố mẹ của cô ấy. 

Nhìn hai kẻ kia đang nhìn tôi và những người khác với vẻ mặt ngỡ ngàng, tôi lên tiếng. 

“Sổ hướng dẫn nói rằng những kẻ phản bội thì không cần phải nương tay và có thể tiêu diệt đấy”

Tôi bình thản nói rồi rút súng chĩa vào chúng.

Hai kẻ đó chỉ có thể giữ im lặng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!