Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11203

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

401-518(End) - Chương 401: Dây cót

Chương 401: Dây cót

Tôi im lặng nhìn bố mẹ của Yu Daon. 

Mặc cho tình huống này, khuôn mặt của chúng lại thể hiện vẻ phẫn nộ nhiều hơn là bàng hoàng hay sợ hãi. 

Chúng có cái gì để dựa vào sao?

Mặc dù hai kẻ đó không chết, chỉ cần chúng tôi cứ trói buộc bọn chúng…

Nhưng làm sao thì chúng tôi mới có thể trói buộc bọn chúng?

“Cô Chaeyeon”

“Ừm”

Jang Chaeyeon gật đầu trước lời của tôi, và khi cô ấy vươn tay ra, cơ thể của hai kẻ kia liền bị cố định giữa không trung như thể bị trói vào thứ gì đó.

Bọn chúng ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào Jang Chaeyeon, rồi thốt lên à một tiếng và nhìn cô ấy với vẻ thích thú. 

Đứa trẻ này cũng khá là kỳ lạ đấy chứ

Đúng vậy, kiểu như là cách suy nghĩ, hay là trạng thái tinh thần dường như đã hơi vượt ra ngoài phạm vi con người rồi nhỉ

Hai kẻ đó nhìn Jang Chaeyeon, lẩm bẩm với giọng bình thản.

Dường như chúng đang nói đến Quan sát giả...

Nghe thấy vậy, Jang Chaeyeon liền nhìn chúng với vẻ khó chịu, và Song Ahrin cũng lẩm bẩm bằng giọng bực bội.

“Chúng không nhắc gì đến tôi như vậy chẳng hiểu sao vừa thấy may vừa thấy bực mình ghê”

“Cô muốn được coi là đặc biệt à?”

“Tôi thấy cô Ahrin cứ như này là ổn rồi!”

“Lời của cô nghe cũng khó chịu kinh khủng”

Nghe cô ấy nói, Yu Daon mỉm cười vui vẻ.

“Vì anh Jaehun sẽ tìm ra được giải pháp tốt nên không sao đâu!”

“...”

Không phải cứ mang chúng đi như này là được à?

Khi tôi đang nghĩ như vậy, đột nhiên,

-Rụp!

Bọn chúng tan chảy như một loại chất lỏng, biến mất rồi tái cấu trúc trở lại.

...Với cách thức đơn giản như này thì không bắt được bọn ta đâu

Hai kẻ đó cười khẩy.

Đồng thời, những con quái vật lại ùa ra.

Điều ngạc nhiên là tất cả đều có tên tôi.

Rốt cuộc thì chúng đã nỗ lực sao chép tôi đến mức nào vậy?

Vừa nghĩ vậy, tôi liền rút súng ra khi những con quái vật lao về phía mình.

“Tôi sẽ thử suy nghĩ một chút”

-Bằng!

Tôi vừa bóp cò vừa đáp lại, và Jang Chaeyeon tấn công hai kẻ kia.

“Thế còn chúng tôi!”

“Cô Ahrin, xin hãy thử xem tấn công tinh thần hoặc tẩy não có tác dụng hay không, còn cô Daon xin hãy cùng tôi chặn những con quái vật này!”

“Hiểu rồi!”

“Vâng!”

Song Ahrin nhắm mắt lại sát bên cạnh Jang Chaeyeon, và Yu Daon đứng chắn trước tôi với cây dùi trong tay.

“Vốn dĩ”

Cô ấy điềm tĩnh lẩm bẩm trong khi giữ chặt cây dùi.

“Vốn dĩ tôi đã cảm thấy hơi tức giận rồi”

“Ừm?”

“Những thứ này hoàn toàn không giống anh Jaehun chút nào, không nói chuyện giống như anh Jaehun, và hoàn toàn không thể hiện được chút năng lực nào”

“...”

Một con quái vật nhảy bổ vào Yu Daon, và cô ấy cầm ngược cây dùi trong tay rồi cứ thế đâm mạnh xuống.

Phập! Cây dùi đâm thẳng vào cổ của con quái vật.

“...Hây!”

-Roẹt!

Yu Daon hét lớn rồi vung tay, và con quái vật bị rạch mở cổ, máu phun ra và ngã xuống đất.

“Việc chúng có tên của anh Jaehun khiến tôi rất tức giận”

Cô ấy vừa hít sâu vừa lẩm bẩm.

“...”

Tôi nhìn cô ấy rồi giơ súng lên.

“Cô Daon vốn không phải kiểu người dễ nổi giận, vậy nên để sau này cô nổi giận ít hơn, tôi phải nhanh chóng giải quyết xong chuyện này mới được”

“Ahaha!”

Yu Daon vui vẻ cười rồi lắc đầu.

“Tôi thấy tình huống này cũng rất hạnh phúc và vui vẻ đấy chứ… nên là không sao đâu”

“Tôi chỉ không muốn kéo dài chuyện này thôi”

Tôi đã bảo mấy việc như này không phải sở trường của tôi rồi mà.

Dù cho người khác có bảo đúng đi nữa, nếu tôi thấy không phải thì đó là không phải.

Nghe câu trả lời của tôi, Yu Daon mỉm cười vui vẻ và gật đầu.

“Vâng, vậy thì tôi sẽ làm như vậy nhé!”

Yu Daon nói thế rồi giơ cây dùi lên.

“Bởi vì tôi cũng có rất nhiều điều muốn nói với anh Jaehun sau khi chuyện này kết thúc!”

***

“Ài! Có hoạt động đấy cơ mà có gì kỳ lắm!”

Song Ahrin vừa lẩm bẩm vừa nghiến răng ken két, và Jang Chaeyeon nghe cô ấy nói cũng thở dài đáp lại.

“Ừm, có tác dụng, nhưng mà cũng không được bao nhiêu”

Jang Chaeyeon nhìn hai người ở trước mặt mình và chìm vào suy nghĩ.

Phải nói như nào nhỉ?

Cảm giác như là đang đối phó với một miếng cao su không thể bị xé rách vậy.

Dù cho có kéo dãn hay xé đến mức nào đi nữa, sau cùng miếng cao su ấy vẫn sẽ luôn quay trở lại trạng thái ban đầu.

Song Ahrin cũng không khác gì.

Những đòn tấn công tinh thần có hoạt động, thế nhưng chúng cũng rất nhanh chóng bị hóa giải.

Cảm giác chính xác là giống hệt như khi cô tấn công tinh thần Tóc Đen rồi Tóc Đen tự tử ngay tại chỗ để quay trở lại như ban đầu vậy.

“...Cứ như này, không ổn lắm nhỉ”

Song Ahrin điềm tĩnh lẩm bẩm trong khi nhìn hai kẻ kia.

“Dù không muốn phải thừa nhận chút nào, nhưng hiện tai cả hai chúng ta đều đang gặp khó khăn”

“Nếu có Trưởng Đoàn kịch ở đây thì liệu mọi chuyện có khác không?”

“Xin lỗi nhé, nhưng tôi không nghĩ dù có lôi con quái vật đang trốn ở trong người cô ra thì cũng sẽ được gì đâu”

Song Ahrin bực bội lẩm bẩm đáp lại lời lẩm bẩm của Jang Chaeyeon.

Những người khác đều đang giúp đỡ đến vậy cơ mà, thế tại sao Trưởng Đoàn kịch lại chẳng chịu giúp gì vậy chứ.

“Không có cách nào sao?”

“...Thử bắt bọn chúng xem”

Song Ahrin nhìn Jang Chaeyeon, và cô ta nói tiếp.

“Cái đó, cô thử phun chỉ bắt hai kẻ đó thử xem nào”

“Cô coi tôi tôi là nhện đấy à?”

Song Ahrin vừa cằn nhằn vừa kéo dài những sợi chỉ như thể đang điều khiển rối để bắt hai kẻ kia lại, và cơ thể của bọn chúng liền cứng đờ như thể bị bắt bởi một thứ gì đó nhưng rồi đã lại hóa lỏng thoát ra.

“Không có tác dụng!”

“Không, cô chỉ là người bình thường thôi mà nên mấy sợi chỉ đó cũng đâu làm gì được”

“Cô thật sự muốn chết à?”

Song Ahrin lẩm bẩm đầy bực bội, nhưng Jang Chaeyeon mặc kệ cô mà bước về phía người đàn ông.

“Tôi sẽ đi giải thích tình hình”

“Này, này!”

Cô gọi Jang Chaeyeon bằng giọng đầy bực tức, và khi Jang Chaeyeon rời đi, Song Ahrin lại quay sang hai kẻ kia.

“...”

Chúng vô hại, nhưng cũng không thể bị làm hại.

Thay vì đang giấu giếm gì đó, chúng chỉ vô cùng ngạo mạn và đáng ghét.

Bởi vì vốn dĩ mục tiêu của chúng không phải là hạ gục ai đó mà đơn giản chỉ là có cách để sống sót nếu như tình huống này xảy ra.

Có người vì nghĩ rằng bản thân vô dụng mà đã nỗ lực đến chết.

Đó là cách Song Ahrin nhìn Yu Daon.

Dù không thấy thường xuyên, nhưng mỗi khi có việc ghé qua phòng tập luyện, cô luôn nhìn thấy hình ảnh cô ta rèn luyện trong khi chảy mồ hôi nhễ nhại.

Có lần cô đã từng hỏi cô ta nên tập luyện như nào để rồi cả ngày hôm sau không thể lết ra khỏi giường vì cái lịch trình tập luyện điên rồ của cô ta.

Dù sao đi nữa, mặc dù không muốn thừa nhận chút nào, Yu Daon mà Song Ahrin biết là một người vô cùng nỗ lực.

Và, mặc dù không biết hai kẻ kia đã bằng cách nào tạo ra được năng lực của Yu Daon hay hiện tượng tương tự,

“Thật sự là nhìn thấy ghét kinh khủng”

Cô lẩm bẩm bằng giọng bực bội và nhìn hai người bọn chúng.

***

“...Như thế, tất cả đều yếu hết”

“Ra vậy”

Tôi bắn súng trong khi nghe Jang Chaeyeon bình thản tóm tắt tình hình.

Bằng! Viên đạn lại xuyên qua giữa trán của con quái vật.

“Có cách nào không?”

“...”

Ánh mắt của tôi nhìn về Yu Daon trong thoáng chốc, và cô ấy nghiêng đầu mỉm cười.

“Vâng?”

“...À, không có gì đâu”

Tôi lúng túng lắc đầu đáp lại câu hỏi của Yu Daon, và Yu Daon nhìn tôi như vậy chợt cất lời như thể đã nảy ra ý tưởng gì đó.

“...Tôi có thể làm thử một lần không?”

“Ừm?”

“Ừ, ừm. Ý tôi là”

Yu Daon gãi má lẩm bẩm.

“Tôi nghĩ là tôi có thể, ừm, khống chế được hai người đó”

“...”

Khống chế? 

Bằng cách nào?

Khi tôi nhìn Yu Daon với cảm xúc đó, cô ấy liền mỉm cười nhìn tôi.

“Chỉ lần này thôi xin hãy giao phó cho tôi đi, anh Jaehun. À không, có lẽ anh Jaehun cũng cần phải ở đó…”

“...Tôi hiểu rồi, cô Chaeyeon. Chúng ta có thể đổi vị trí chứ?”

“Được rồi”

Jang Chaeyeon bình thản đáp lại rồi đối mặt với lũ quái vật, và Song Ahrin nghe thấy cuộc trò chuyện của chúng tôi cũng nhanh chóng bước đến đứng bên cạnh Jang Chaeyeon.

“Vậy thì tôi sẽ phụ trách bên này”

“À, ừm”

Cứ như thế, tôi đi về phía bố mẹ của Yu Daon.

***

Yu Daon vừa suy nghĩ vừa bước đi với người đàn ông.

Một suy nghĩ đã nảy lên trong đầu cô.

Không, chính xác hơn thì đó là chính trải nghiệm của cô.

Yu Daon vốn dĩ không sở hữu cơ thể có khả năng tự hồi phục khi bị thương.

Bởi vậy, cô đã từng có thời gian bị nhốt trong phòng cách ly suốt mất tháng trời trong trạng thái bị chặt đứt tứ chi, thậm chí còn đã từng sống trong khi không có vị giác.

Tất cả những điều đó đều đã thay đổi kể từ lúc cô gặp Kim Jaehun.

Sau khi trải qua sự kiện Giấc mơ của Bươm bướm cùng với anh ấy, cơ thể của cô bắt đầu phát triển một cái gọi là tính định hướng.

Và không chỉ có vậy.

Khi bị bắt cóc đến Bệnh viện, cô đã đạt được một kỹ năng cho phép chặn các đòn tấn công, và cả khi tiến vào Cục Quản thúc đã sụp đổ cùng với anh ấy rồi gặp được một bản thân khác, cô cũng đã đạt được một kỹ năng mới.

Ngay cả một kẻ ngốc cũng có thể nhận ra điều đó.

Có lẽ Jang Chaeyeon và Song Ahrin cũng đã biết rồi.

Và cô cũng biết lý do tại sao họ không nhắc gì đến chuyện đó.

Bởi vì họ sợ.

Sợ rằng mối quan hệ với anh ấy sẽ không còn là một mối quan hệ gắn kết về cảm xúc nữa mà sẽ bị biến chất thành một thứ dựa trên năng lực.

Yu Daon cũng sợ hãi điều đó.

Không, cô đã từng sợ hãi.

Nhưng giờ đây, điều đó đã không còn quan trọng nữa.

Tình yêu là gì?

Bố mẹ cô đã trả lời câu hỏi đó như này.

Rằng tình yêu chính là sự hiến dâng.

Đó là vì sao họ bảo Yu Daon phải nghe lời họ, nhưng Yu Daon không hề tin vào những lời đó.

Hay đúng hơn thì phải nói là cô chẳng mấy quan tâm.

Bởi vì cô không có ý định áp đặt cảm xúc của mình lên Kim Jaehun.

“...Phù…”

Cô nhắm mắt chìm vào suy nghĩ.

Khi anh ấy nhập viện cùng với Song Ahrin rồi cơ thể của họ bị tráo đổi cho nhau, rồi sau đó là khi tìm thấy cái đồng hồ, Yu Daon đã nghĩ gì?

“...”

Dù mờ hồ, Yu Daon cũng đã biết được những gì bản thân có thể và không thể làm được.

Đó là vì sao cô đã có thể thử thực hiện điều đó.

“...”

Cô điềm tĩnh bước đến trước mặt bố mẹ mình.

“Cô Daon, xin hãy cẩn thận…”

“Tôi không sao đâu mà. Nhưng nếu anh lo lắng đến vậy thì…”

Yu Daon nhẹ nhàng nắm tay anh ấy kéo lại gần.

“...Ừm?”

“Xin hãy ở bên cạnh tôi”

Yu Daon mỉm cười trước lời nói đầy lo âu của anh ấy và tiếp tục bước đi.

Vẻ mặt của bố mẹ hiện lên trước mắt cô.

Giờ đây đó chỉ còn là ánh mắt của những nhà nghiên cứu, hoàn toàn không có lo lắng, buồn bã, hay thậm chí là cả phẫn nộ.

Giờ nghĩ lại, dường như bố mẹ đã luôn nhìn cô như vậy.

“Bố mẹ… con”

Yu Daon bình thản mở lời.

“Con yêu người này”

“...?”

Kim Jaehun nhìn cô với vẻ mặt ngạc nhiên, rồi ngay sau đó, ánh mắt của anh ấy bắt đầu đảo quanh như thể đang nhìn vào khoảng không.

Nhìn dáng vẻ đó của anh ấy, Yu Daon mỉm cười.

Thấy chưa, cô đúng rồi mà.

“...Dây cót sao?”

Người đàn ông lẩm bẩm với giọng ngơ ngác, và nụ cười của Yu Daon trở nên rạng rỡ hơn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!