Chương 399: Trái tim
Tôi bóp cò.
Đồng thời, thế giới đã chậm lại quay về trạng thái vốn có, màu sắc cũng bắt đầu khôi phục lại như cũ.
“Chết tiệt…!”
Tôi hít một hơi sâu, và những người khác bối rối nhìn tôi.
“Anh Jaehun?”
“Cái gì, có chuyện gì vậy?”
Yu Daon nhìn tôi với vẻ mặt đây lo lắng, và Song Ahrin bối rối lẩm bẩm trong khi chạm mắt với tôi.
“Cái kia, quái lạ”
“Quái lạ sao?”
Song Ahrin nheo mắt trước lời lẩm bẩm của tôi, và Jang Chaeyeon cũng nhìn về trước với vẻ mặt đầy căng thẳng.
“Cái gì?”
“Mắt tôi không có tác dụng”
“Dần dần cũng không còn là lần một lần hai mà chúng ta gặp những thứ mắt anh không có tác dụng rồi. Như thế nào?”
“...Thông thường khi tôi bắn súng, thế giới sẽ chuyển động chậm lại ấy?”
“Anh là cái gì vậy, gắn thiết bị vào mắt đấy à?”
Lại nữa rồi.
Tôi nói tiếp trong khi nghĩ vậy.
“Dù sao đi nữa, bọn chúng hoàn toàn theo kịp mắt và hành động của tôi”
“...Có lẽ”
Yu Daon nói tiếp trong khi không hạ thấp cảnh giác.
“Lúc nãy, cái thứ trông giống anh Jaehun mà chúng ta nhìn thấy ở dưới tầng hầm…”
“Thứ đó còn chẳng giống tôi”
“Đúng vậy, cái thứ được mô phỏng theo anh Jaehun…”
“Nó cũng chẳng phải mô phỏng luôn”
“Đúng, đúng vậy…”
“Trời ạ, cứ hiểu đại khái là được rồi còn gì!”
Yu Daon bối rối đáp lại lời bắt bẻ của tôi, còn Song Ahrin vì không thể chịu được thêm nữa nên đã bực bội bắt tôi im miệng.
Mấy chuyện như này thì phải nói rõ ràng chứ.
Tôi nghĩ như vậy trong khoảnh khắc, nhưng Yu Daon nói tiếp.
“Trước hết, theo tôi thì họ đã nhận ra được điều gì đó trong khi đang cố gắng bắt chước anh Jaehun bằng mọi cách”
“...”
“Mặc dù vẫn chưa thể hiểu được hoàn toàn anh Jaehun, có lẽ họ đã nắm được phần nào về năng lực của anh… chăng?”
Yu Daon vừa hỏi vừa quan sát phản ứng của tôi, và người trả lời không ai khác chính là bố mẹ của cô ấy.
“Đúng rồi đấy, Daon à”
Người phụ nữ mỉm cười và vỗ tay.
“Đúng như con nói, thật lòng thì khi mới nhìn thấy cậu trai đó, ta đã… không, bọn ta thật sự đã rất… ừm, ngạc nhiên đấy”
Bà ta mỉm cười nói tiếp.
“Đó còn là một năng lực đơn giản hơn của Daon. Chỉ cần đạt đủ điều kiện thì nó chắc chắn có thể giết dị thể quản thúc”
“Thậm chí nó còn rất gọn gàng và tiện lợi nữa”
“Ừm”
Hai kẻ đó nhìn nhau mỉm cười.
“Nên là đúng như con nói, bọn ta đã nỗ lực để tạo ra Kim Jaehun, nhưng mà cũng không được thành công cho lắm”
“Đặc biệt là đôi mắt đó… Cứ như thể là chúng vốn không hề tồn tại vậy”
Hai kẻ đó nói với vẻ nuối tiếc, và Yu Daon cắn chặt môi rồi nói tiếp.
“Vì đã có con rồi nên sẽ không cần anh Jaehun đâu đúng không ạ?”
“Có con rồi, xong lại có thêm Kim Jaehun nữa thì đúng là thêu hoa trên gấm còn gì”
“Chẳng lẽ con cảm thấy bị tổn thương sao?”
Hai kẻ đó nhìn Yu Daon, và mẹ cô ấy nói tiếp bằng giọng như đang dỗ dành.
“Con không cần phải cảm thấy bị tổn thương đâu, Daon à. Không phải vì thế mà bọn ta không yêu con đâu”
“Đúng vậy. Bọn ta chỉ nghĩ rằng đồng thời yêu thương cả đứa trẻ tên Jaehun đó cũng không sao thôi”
“Theo tôi thấy thì dường như hai kẻ đó không biết lý do mà Tóc Đen nổi giận đâu”
“Ừm”
Song Ahrin và Jang Chaeyeon thì thầm với nhau, còn tôi thì cũng không bình luận gì về cuộc đối thoại của họ.
“Ngay từ đầu thì tôi đã không thích rồi”
Chẳng phải ý kiến của người trong cuộc mới là quan trọng nhất à.
Tôi nhìn bố mẹ Yu Daon với vẻ mặt như đang nói vậy, và cả hai đều mỉm cười tươi tắn.
“Ý kiến của cậu không quan trọng đến vậy đâu”
“Đúng thế”
Biết mà.
Tôi lại chĩa súng về phía chúng, và cả ba người kia cũng đứng vào tư thế.
Dù vậy, chúng tôi cũng không thể gây ra được đòn tấn công nào hiệu quả với bọn chúng, và chúng cũng chưa từng tấn công chúng tôi.
Bây giờ phải làm như nào đây nhỉ?
Chắc chắn phải có phương pháp đúng nghĩa nào đó—
-Ruỳnh!
Trước khi tôi có thể nghĩ ra được gì, âm thanh thứ gì đó đang chạy đến vang tới từ phía xa.
-Kyaaaa!
Một tiếng rít quen thuộc vang vọng.
“Cái đó…”
Tôi hướng mắt nhìn về đó,
Vô số những con quái vật trông giống người đang lao về phía chúng tôi.
Cửa sổ trong suốt xuất hiện.

Tất cả bọn chúng đều hiển thị cùng một nội dung.
“Này, chẳng lẽ mấy thứ kia…”
Song Ahrin kéo vào tay áo của tôi như thể đã phát ngán, và tôi gật đầu.
“Cái chẳng lẽ đó đúng rồi đấy”
“Chết tiệt”
Cô ấy lặng lẽ lẩm bẩm từ chửi thề hai tiếng đó rồi đứng bên cạnh tôi.
“Thì cứ chặn chúng là được rồi còn gì, nên là chặn thôi”
“Nếu nhìn thấy được thì đúng là cũng không có vấn đề gì lớn cả”
Tôi giơ súng lên và bắt đầu ghim đạn vào giữa từng cái trán một, đồng thời, những con quái vật cũng lần lượt đổ xuống.
Jang Chaeyeon cũng vươn tay ra, khiến cho vô số con quái vật cứ thế bay đi.
“...”
Việc này dễ hơn tôi nghĩ?
Tôi thay băng đạn rồi lại tiếp tục bắn, và những người khác cũng bắt đầu tấn công theo tôi.
Song Ahrin cũng rút ra một khẩu súng lục không biết lấy từ đâu và bắt đầu bắn.
Mặc dù dáng đứng bắn của cô ấy trông giống hệt tôi, nhưng do là cô ấy đang bắn trúng tốt nên cũng chẳng quan trọng.
Vừa nghĩ vậy, tôi vừa hạ gục từng con quái vật đang ở trước mặt mình.
Sau khi đã tiêu diệt hết tất cả,
“Mọi người đều ổn cả chứ?”
“Tôi ổn”
“Mấy thứ như này dù có lũ lượt kéo đến thì cũng dễ thôi”
Jang Chaeyeon và Song Ahrin tự tin đáp lại.
“May quá rồi. Còn cô Daon—”
Tôi quay đầu nhìn về phía Yu Daon đang đứng,
“...”
Nhưng chỉ có một không gian trống rỗng chào đón ba người chúng tôi ở đó.
***
Buồn nôn.
Đó là cảm giác của Yu Daon hiện tại.
Một cảm giác buồn nôn như thể đã có ai đấy đặt đầu cô vào máy li tâm rồi xoay mạnh vậy.
Ngay cả cô cũng chưa từng bị cho vào máy li tâm để thí nghiệm, nên chắc cảm giác là như vậy thôi.
Vừa nghĩ thế, Yu Daon vừa ngẩng đầu lên nhìn xung quanh.
Cô đang ở trong một căn phòng tối.
Có lẽ cô biết căn phòng này.
Bởi vì nó mang lại một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ.
“Daon à”
Bố mẹ cô đang nhìn chằm chằm vào cô.
“...Con đã lớn hơn nhiều rồi nhỉ”
Yu Daon không nói gì, và bố mẹ đã nhìn cô với biểu cảm hiền từ bây giờ lại mang vẻ mặt buồn bã.
“Bây giờ con còn biết nổi loạn với cả bố mẹ yêu dấu của con rồi”
“...”
Yu Daon không nói gì.
Tình yêu.
“...Mẹ, bố”
“Ừm, Daon”
Mẹ của Yu Daon đáp lại câu hỏi của cô với giọng nói hiền từ, và Yu Daon thốt ra câu hỏi mà cô đã luôn ấp ủ trong lòng.
“Tình yêu là gì ạ?”
Đó là suy nghĩ mà Yu Daon đã luôn thắc mắc.
Tình yêu rốt cuộc là gì.
Cô không phải là hỏi vì không biết tình yêu là gì.
Rốt cuộc phải định nghĩa cảm xúc nào là tình yêu đây.
Cô không biết điều đó.
Bởi vì theo cô thấy, cả Jang Chaeyeon và Song Ahrin đều đang yêu người đàn ông.
Nụ cười của Jang Chaeyeon mà cô ấy chỉ thể hiện ra khi nhìn thấy người đàn ông chứ không phải khi nào khác, và Song Ahrin mỗi khi nhìn thấy anh ấy thì lại mang vẻ mặt như nhói lòng.
Đó chính là tình yêu mà Yu Daon từng được đọc và nghe kể.
Nhưng Yu Daon không nở nụ cười mà cô vốn không bao giờ nở mỗi khi nhìn thấy anh ấy, và khuôn mặt cô cũng không nhăn lại vì nhói lòng.
Cô đơn thuần chỉ luôn trăn trở không biết liệu mình có thể làm gì cho anh ấy hay không.
Chính vì vậy mà cô tò mò không biết tình yêu là gì.
Bởi vì đó là một thứ cảm xúc rất phức tạp.
“...”
“...”
Bố mẹ của Yu Daon trao đổi ánh mắt, rồi mẹ cô mỉm cười dịu dàng nói.
“Cái gọi là tình yêu…”
“...”
“Chính là sự hiến dâng đấy”
“Sự hiến dâng sao ạ?”
“Đúng rồi”
Sự hiến dâng.
Yu Daon chớp mắt, và bố mẹ thấy cô như vậy liền mỉm cười rồi bắt đầu giải thích.
“Hãy để ta giải thích theo cách dễ hiểu nhé, Daon”
“...”
“Con yêu bọn ta”
“...”
“Chính vì vậy, con sẽ làm những điều bọn ta muốn. Đúng chứ?”
Mẹ cô mỉm cười đầy trìu mến, và Yu Daon ngơ ngác nhìn bà ấy.
Vì yêu bố mẹ nên cô làm những điều họ muốn sao?
Có lẽ, điều đó cũng đúng.
Yu Daon chậm rãi gật đầu, và bố mẹ cô đều mỉm cười.
“Đúng rồi, Daon à. Con cuối cùng cũng đã thấu hiểu nỗi lòng của bọn ta rồi”
“Bây giờ thì con đã hiểu rằng bọn ta đã phải bất đắc dĩ gửi con đến Bệnh viện với trái tim nhói đau rồi chứ?”
Hai người họ luân phiên nói trong khi nhìn Yu Daon, còn cô chỉ đơn thuần là thờ ơ nhìn họ.
Cô chậm rãi cất lời.
“Con tin hai người”
“...Quả nhiên, Daon của chúng ta”
Khóe miệng của bố cô cong lên thành một nụ cười.
“Vậy nên, con có thể cho bố mẹ mượn chút sức để mang Kim Jaehun đến đây được không?”
“Phải, Daon à. Thêm một chút nữa thôi… Con có thể ở bên cạnh người đó, còn chúng ta có thể giải cứu thế giới”
Trước lời nói của bố mẹ, Yu Daon nhắm mắt lại một hồi chìm trong trí tưởng tượng của mình.
Kim Jaehun ở cùng với cô.
Không có Jang Chaeyeon và cũng chẳng có Song Ahrin ở đó, chỉ một mình Kim Jaehun sẻ chia mọi buồn vui cùng với cô.
“...”
Nếu được ở bên cạnh anh ấy, cô chắc chắn sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Vì quá đỗi hạnh phúc, có lẽ cô sẽ nghĩ rằng mỗi ngày trôi qua đều không phải là thật.
Nhưng mà…
“...Không được đâu ạ”
Yu Daon chậm rãi lắc đầu, và bố mẹ lúng túng nhìn cô.
“...Daon?”
“Daon, bọn ta đã nói rằng bọn ta yêu con rồi mà”
“Vâng, con biết là hai người yêu con ạ”
Yu Daon bình thản lẩm bẩm.
Sự hiến dâng.
Yu Daon có thể làm mọi thứ vì Kim Jaehun.
Trong quá trình đó, cô không hề trông chờ bất cứ điều gì.
Cô không mong cầu niềm tin, cũng chẳng trông chờ sự tin cậy.
Dĩ nhiên, cô không muốn bị ghét bỏ.
Nhưng.
Cô chỉ mong muốn một điều duy nhất mà thôi.
<Hiện tại tôi đang rất hạnh phúc>
Đó là lời mà một cô đã chết và tan biến từng nói.
Có phải cô ấy nói vậy vì mong cầu niềm tin, vì trông chờ sự tin cậy từ người đàn ông, không, từ Kim Jaehun không?
Có phải là vì cô ấy mong rằng anh sẽ không bao giờ quên cô và mang cô trong tim suốt cả đời không?
Không phải đâu.
Chắc chắn lúc ấy cô đã rất đau đớn.
Bởi vì nỗi đau là thứ mà ta chẳng bao giờ có thể làm quen.
Cô ấy chắc hẳn đã rất sợ hãi.
Bởi vì thứ gọi là cái chết lúc nào cũng vậy mà.
Nếu là như thế, tại sao cô ấy lại nói rằng mình hạnh phúc?
Bởi vì cô ấy thật sự hạnh phúc sao?
Không đâu.
Yu Daon chỉ đơn giản là mong Kim Jaehun được hạnh phúc.
Đó là lời nói dối mà một cô vốn không biết gì nhiều về con người dốc hết sức để nói ra, một lời nói dối với mong muốn không để lại bất kỳ gánh nặng nào trong trái tim của anh ấy.
Bởi vì nếu cô ấy nói rằng mình đau, anh ấy cũng sẽ đau.
Bởi vì nếu cô ấy nói rằng mình sợ, anh ấy cũng sẽ lo lắng.
Chính là vì vậy.
“Nhưng mà con không muốn vậy”
Yu Daon mỉm cười dịu dàng nhìn hai người họ.
Cô chỉ hành động vì hạnh phúc của anh ấy mà thôi.
Dù cô không biết liệu nó có thể được gọi là tình yêu hay không.
“Vì con không nghĩ là anh Jaehun sẽ hạnh phúc đâu ạ”
Cái thứ mơ hồ, không thể diễn tả bằng lời đó chính là trái tim của cô.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
